Truyện viết theo phần 11 của Dinosaur
Mưa! Mùa mưa ngang chiều đến tối chưa chịu ngủ, cơn mưa nặng hạt lòng thì man mát. Mai thi rồi mà em chưa có chữ y tờ gì cả. Từng cơn gió nhảy đùa, lướt nhẹ qua đôi má, ngước nhìn thoáng nhẹ vút lên không.
Thằng Trung cười 1 cái nhẹ, thoảng nhìn em rồi cấm cuối học bài. Mà, ừ, mai thi mà, mà em chưa học gì nhỉ? Ôi đời sinh viên thật là, ước gì cho em thêm vài ngày em ôn bài cũng được. Máy cái kế toán khó quá, em nhăn nhó sầu não.
- Làm gì buồn thế mày? thằng Trung hỏi
- Mai tao thi Nguyên lý kế toán, dek biết gì cả nè. Em tỏ vẻ chán nản
- Tại mày làm biếng ko chịu học, thôi để tao chỉ vài cái cơ bản mai kiếm chát chút đỉnh. Nó tỏ vẻ lo lắng, em xúc động lắm, muốn ôm nó một cái lắm.
- Ừ, chỉ tao sơ sơ với, bà cô giảng ko hiểu gì hết. Tôi đổ thừa bà mụ Ngân dạy kế toán.
Tụi em năm đầu ai cũng học mấy môn cơ sở, nên nó cũng học, mà thằng này thông minh sáng dạ lắm, ở với nó mà em cũng chưa thu được nhỉ?
- Này là tài sản cố định, công thức nè, ..... ừ, mày làm sao mà 2 bên bằng nhau là được, nè, bảng cân đối nè, tao chỉ xem nè... đúng rùi,....... ừ, không phải, mày thiếu một tài sản cố định nữa nè, thấy chưa, ....danh nghiệp phải trừ nợ nữa, nợ cũng là nguồn vốn...... ừ, đúng rùi......
Trời vào khuya, thế mà em chưa buồn ngủ, nó tỉ mỉ dạy em ôn nhanh kiến thức để còn biết vớt vác, mà nó dạy hay thật hay là tại do em chú tâm mà em nhớ hết nhỉ? Thời gian đang dần rơi mà em thấy mình đang nhẹ nhõm từ từ, em thấy an toàn, nhìn con mắt Trung em lại nhớ đôi mắt Mỹ An lúc xưa, cơ mà chuyện đã qua rồi, hai đứa cũng ngượng ngạo khi gặp nhau. Cũng nhờ thằng Trung hôm ấy cứu nếu không thì em đã chầu ông bà rồi ...
[
- An không lẽ ko chút tình cảm gì với Khải sao?
- An xin lỗi, An đã có người yêu rồi, lâu nay giấu Khải, người yêu An đang du học ở Sing, sắp tới về thăm An rồi, Khải đừng liên lạc nhiều với An nữa nha.
Em không nói lời nào, lên xe đi, em đau em khóc, về nhà vật vã như con chó ghẻ, hoá ra em là cái trò chơi điện tử để nàng giải trí khi buồn, đêm trôi mà em rơi nước mắt, đúng 10 lon bia đã ra đi, em say vật vã, lừ đừ mất cảm giác, thấy tê tê tay,tự nhiên em muốn chết cho xong, cùng với việc vừa mất laptop cách đây 2 bữa, em chán sống rồi, loé lên em là tự tử, e lục được cái lưỡi lam, chạy vào nhà vệ sinh ngồi rũ rĩ, thằng Trung nó ngủ say không biết, em cắt mà không thấy đau, chỉ thấy rát một xíu, em cắt mạnh nữa, hơ hơ, máu toé ra, em khóc hụ hụ, thằng Trung thức dậy, lấy điện thoại soi soi, nó hốt hoảng bật đèn rồi la lớn:
- Trời ơi ! Khải ơi! Mày làm gì dạ, trời ơi trời.Lúc này em thấy hơi đau và choáng.
Em có cảm giác như đang lên đèo, một cái đeo đầy sương mù, một cái đèo lạnh lắm, không có bóng người, rồi em thấy thằng Trung, nó chở em đi dạo con đèo bằng chiếc xe đạp chuối củ của nó, rồi sương mù dày đặc quá chả còn thấy gì, em ngửi được mùi mồ hôi của nó, rồi em cảm giác như đang cưỡi ngựa, rồi em té xuống một cái vực thẳm, xung quanh toàn mắc ma, em đứng ở cục đá, mắc ma chảy quanh em nóng lắm, khắp nơi chỉ là mắc ma đỏ chét, em rung người em sợ.....
-Dậy rồi hả mày, ** mẹ mày, mày biết làm tao lo lắm không?
-Hờ - em đã biết mình đang ở đâu rồi.Em thở mạnh
- Thanh niên làm gì mà tự tử hả em, không ngờ cậu này thì chắc giờ em chết rồi, hôm qua nó bỏ xe ngoài bãi giữ, cõng em vào bên phòng cấp cứu đó.
- Ăn tí cháo đi mày, mày thèm gì nói tao về tao nấu đem vô cho mày ăn. Thằng Trung nhìn em trìu mến ân cần.
- Cám ơn mày nha. Em nhìn nó với vẻ đầy lòng cảm mến.
- Mày học ai cái thói đi cảm ơn bạn thân dậy? Muốn ăn gì nói đi.
- Mày làm cái canh mà bữa mày nấu ngon ngon đó, có củ cải đỏ, củ dền, khoai tây đó mày. Em thiệt sự thèm món canh này, em cảm giác thấy mất sức, yếu yếu choáng choáng.
-Ăn hết cháo đi rồi xíu tao về nấu. Nó đút em từng muỗng.
- À, Mày đừng cho cha mẹ tao biết nha.Em hốt hoảng
- Ừ. Còn lần sau thì hên xui. Nó cười rồi nhíu chân mài.
- À, tiền viện phí ở đâu mày có vậy? Tôi lim lim mắt hỏi với vẻ đang bị kiệt quệ
- Bán xe rồi, yên tâm đi, tao từ biệt em Nokia luôn rồi. Tao chán xài đt rùi mày ơi! Nó cười bảo
- Trời ! tao hại mày rồi. Em ái nái
- Mày lại nữa rồi. Thôi ăn nhanh đi tao còn về nấu canh ....
Lúc ở bệnh viện mỗi khi nó về thì em lại thấy sợ, chỉ khi nó vào thì em mới thấy yên tâm thoải mái, thời gian ở bệnh viện mấy ngày mà em thấy có gì đó bất ổn trong em lắm, cứ như em bị trở thành con người khác vậy.........
..............]
- Mới đây mà đã hơn nửa năm rồi mày hả? Em đăm chiu nói
- Gì?
- Ừ, gần 7 tháng rồi, em thở phào một cái dài
- Chuyện đó à?
- Ừm
- Học bài tiếp đi mày ơi, mai thi, dẹp hết đi dùm một cái cha ơi. Nó gắt gỏng.
- Tao qua môn này cho mày coi.Em quyết tâm nói
- Thế thì cá đi. Nó trở con mắt âm mưu nói
- Cá *** gì?
- Nếu mày đậu thì mày muốn gì tao cũng chịu, mày rớt thì tao muốn mày làm gì thì cũng phải làm? Nó nhướng mài tỏ vẻ thách thức em. Âu mà em cũng lo lo thiệt, dek mẹ , thua nó thông đít em à? Hay nó bắt em bú trym nó,mà tự nhiên sao nghĩ đến mấy cảnh này em lại hết gớm tởm rồi nhỉ? ÔI đệt mẹ hay là em bắt đầu bị nhiễm gay của nó rồi.
- Không dám à?
- Hok lẽ mày bắt tao đưa mày 100 tỉ tao cũng đưa, thôi ko chơi. Em cố tình tránh né
- Không ! chuyện ko liên quan tiền bạc, ô kế? Nó đang gầy bẫy em mà, chứ còn gì nữa, chuẩn cmnr. Mà biết đâu mai thi sơ đồ kế con Linh nhỉ, nó chỉ một vèo là xong,em hí hửng tưởng tượng.
- Sao, chơi ko?
- Sợ gì mày. Em quyết tâm thắng nó lần này mới được.
Tụi em lại học đến 4 giờ sáng, mà trước đó nó cho em uống cái viên thuốc công hiệu ghê, ko thấy buồn ngủ, cái viên supradine gì ấy, vàng vàng uống sủi, gớm, phải biết hỏi sớm thì em học thủ khoa chứ chẳng chơi.
- Thôi ngủ đi, sáng mày ôn lại xíu nữa trưa thi ổn xíu rồi. Nó uể oải ngáp.
- Ngủ à? thằng cùi bắp, em trêu nó.
- Ngủ đây. Nó lim lim mắt nhìn em rồi cuộn mình vào mền, à, quên nữa, trời mưa nãy giờ, mà giờ em mới thấy lạnh, đúng là dân học giỏi siêng học có khác nhỉ? Hé hé.
- Ê, tao cũng ngủ. Hí hí. Em cũng hơi lười xíu, nó ngủ thì em cũng ngủ cho đẹp.:D
Lúc trước thì ngủ chia phần, nhưng tụi em trở nên thân hơn lúc nào chả biết nên giờ ngủ chung cái niệm luôn, chuyện là vừa mua tấm niệm ấy mà :D ( cũng 6 tháng rồi hì hì)
Trời mua dữ quá nhỉ, càng lúc càng mưa, nghe ù ù, em trùm mền. Dưới ánh đèn ngủ, chợt nhìn nó, em thấy lòng rạo rực một cái gì khác thường, tự nhiên tim em đập mạnh , các bác chắc đã nghĩ những gì em cảm nhận rồi hả?
-Ê, Trung
- Gì nữa?
- Tao ôm mày xíu, lạnh.
- Nó nhìn em rồi gật đầu, nó hít một cái rồi kéo cái mền lên xíu ngực.
Cha ơi! trời lạnh mà ôm thấy cũng sướng các bác nhể? Rồi bất chợt nó ôm chặt em.Tim em mạnh đập , mồ hôi em nóng lên. Em cũng ko nghĩ chuyện bậy bạ gì cả, nó đã giúp em rất nhiều, mạng sống em cũng từng do nó cứu nên dù chuyện gì xảy ra em cũng muốn cho nó thoải mái coi như đền ơn nó vậy. Rồi nó dừng lại nói: ngủ đi.
- Mày sợ à?
- Sợ gì?
- Tao
- Tao xin lỗi, tao ko thế nữa đâu.
Hết can đảm, em ôm gì nó, em thỏ thẻ : Mày không muốn với tao à?
Nó nhíu mắt ngạc nhiên, thở mạnh, em cảm nhận được nó bối rối thế nào, mặt nó đần ra thấy rõ. Em tiếp tục : Hở.
- Hông giỡn nữa, ngủ đi.
- Tao không giỡn. Xong em ôm nó, thở phì phò vào mặt nó, lúc này, mũi em đang chạm mũi nó, cảm nhận tim nó đập ình ịt, da mặt nó nóng căng, em cũng thế, rồi nó ôm lại em, xoay người lên, đưa làn môi vào cổ em, vuốt nhẹ gò má, em tê tê người, y như giật điện, nó bậm môi em nhè nhẹ rồi đánh vào miệng em, ơ! nụ hôn đầu tiên trong đời em, miệng thằng Trung ngọt thế, em đam mê ừ ờ. Nó nhanh lột áo em ra, ngấu nghiến cơ thể em, lướt chiếc lưỡi ma thuật khắp người em, em tê người thích thú hưởng ứng theo nó......................
Mưa vẫn chưa ngừng, cảm giác – em ko có gì tởm ghê cả, em cười khì lần đầu tiên trong đời của em. Nó nhìn em khe khẽ mắt nhìn. Em khẽ hôn môi nó rồi nói: giờ tao với mày, đã là của nhau rồi đó.
Gió thì thều lén cười bên cửa sổ, lặng thầm đâu đó nức nở một tình yêu, có ai không vướn vấn cái buổi chiều, mà rạo lắm những câu cười chữ nếu. Từng cơn gió nhảy đùa, lướt nhẹ qua đôi má, ngước nhìn thoáng nhẹ vút lên không – đen












Trích dẫn

