[Clip] Viet Pride Tại Sài Gòn

Chúng ta đang sống trong hệ nhị nguyên

Member of the Month

Hiểu lầm về đồng tính và chuyển giới

Lễ cưới đồng tính đầu tiên tại VN

Top 15 Ikon lộ diện!

Clip promo cho Viet Pride Hà Nội

Thư gửi Mẹ...


Kết quả 1 đến 9 của 9
  1. #1
    Ngày tham gia
    Feb 2011
    Bài viết
    115
    Mentioned
    14 Post(s)
    Thanks
    252
    Thanked 39 Times in 10 Posts

    Mặc định Truyện kể.... người lớn nghe.

    Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đã từng trải qua tuổi thơ với rất nhiều truyện ngụ ngôn và truyện cổ tích, nhưng qua mỗi câu chuyện ấy, với chúng ta bây giờ, sẽ cho ta suy nghĩ gì, hãy xem nhé :

    1."Chó và Chuột"

    Một lũ chuột trèo lên bàn định ăn vụng thịt, không ngờ lại khiến con chó nằm cạnh bàn thức giấc. Chúng bèn dịu ngọt thương lượng với chó:
    - Nếu anh im lặng thì bọn tôi sẽ chia cho anh một miếng thịt.

    Chó nghiêm mặt, từ chối thẳng thừng:

    - Bọn mày mau cút đi. bà chủ thấy thịt mất thì chắc chắn sẽ nghi ngờ ta.

    Lúc đó, thì ta lại trở thành miếng thịt trên bàn chứ trả chơi!

    Bài học kinh doanh: Đừng hợp tác với kẻ muốn lật đổ bạn! Khi họ hứa cho bạn một chút lợi ích, thì sau đó bạn mất rất nhiều thứ.

    Quan huyện

    Ngày xưa, có viên quan nọ về nhận chức ở Kinh Châu. Tại đó thường có một con hổ dữ, từ trên núi xuống bắt người và súc vật ăn thịt.
    Dân chúng cầu xin viên quan tìm cách bắt hổ. Viên quan nọ bèn sai khắc, chữ to mệnh lệnh của mình: “Cấm hổ vào thành” trên vách núi cao. May thay, gặp đúng dịp đó con hổ dữ kia dời khỏi Kinh Châu. Ông ta rất đắc ý, cho rằng mệnh lệnh của mình quả thực hiệu nghiệm.

    Không lâu sau, ông ta được phái tới nhận chức ở nơi khác. Dân chúng nơi này rất hung dữ, bất trị. Viên quan nghĩ, lệnh của mình đã cấm được cả hổ dữ, thì lý gì lại không cấm được người! Nghĩ vậy, ông ta bèn ra lệnh cho lính lại, theo kiểu chữ to mà đã khắc lệnh của ông lên vách nuid cao. Kết quả là dân không trị được, còn viên quan thì mất chức vì... không quản được dân.

    Bài học kinh doanh: Rất nhiều công ty đều có lịch sử kinh doanh thành công và kiếm được nhiều lợi nhuận từ biện pháp đó. Nhưng khi một môi trường mới xuất hiện, tâm lý tiêu dùng thay đổi, thì bí quyết thành công kia lại trở lên lỗi thời.

    Bài học cần rút ra là: Công ty nào cũng có phương thức kinh doanh riêng, nhưng khi thị trường thay đổi, thì công ty cũng phải điều chỉnh cách thức kinh doanh sao cho phù hợp với hoàn cảnh mới. Bởi vì thị trường luôn luôn đúng!

    2. Bầy cừu và những con sói

    Có một người chăn cừu quyết định đưa đàn cừu của mình lên sống ở phía bắc. Lúc đầu, khí hậu rất thích hợp cho đàn cừu, nên chúng sống rất phởn phơ, thoải mái. Cũng chính vì thế mà lũ cừu trở lên lười biếng.
    Rồi mùa đông đến, nhiệt độ xuống rất thấp, khiến lũ cừu không thể chịu đựng nổi, nhiều con đã chết rét. Người chăn cừu rất lo lắng.

    Anh ta suy nghĩ mãi, rồi đưa ra một giải pháp có vẻ liều lĩnh: thả vài con sói vào bầy cừu. Lúc này, bầy cừu cảm thấy tính mạng của chúng đang bị đe doạ nên không ngừng chạy chốn sự truy đuổi của bầy sói. Chính sự vận động ấy đã giúp chúng chống lại cái rét, và số cừu chết ít hơn trước đây khá nhiều.

    Bài học kinh doanh:

    Có thể thấy, chính những mối nguy hiểm lại khiến chúng ta sống tốt hơn. Một công ty cũng vậy, chỉ có thể sống mạnh mẽ hơn khi luôn có ý thức về nguy cơ trong công việc để không quá chìm đắm trong thành công.

    3."Mèo đen mời khách"

    Mèo đen mời sơn dương đến nhà dùng bữa. Sơn dương khoái lắm, bèn vác bụng rỗng đến chỗ mèo đen. Mèo đen đã chuẩn bị một bữa ăn thật thịnh soạn: nào là thịt chuột nướng, da chuột chiên xì dầu, đầu chuột chiên dòn, chân chuột nướng... để thiết đãi.
    Thấy sơn dương đến, mèo đen mừng lắm, vồn vã mời sơn dương ăn, và mình cũng ngồi ăn ngon lành.

    Sơn dương cũng ngồi yên một chỗ, dù bụng đang đói cồn cào, vì nó chẳng hề hứng thú gì với mấy món này. Sơn dương ngập ngừng nói:

    - Tôi không ăn thịt chuột bao giờ cả!

    Nói rồi, sơn dương bèn ra ngoài vườn ngấu nghiến gặm cỏ. Mèo đen chợt hiểu ra vấn đề, cười phá lên. Còn sơn dương thì vừa chén cỏ vừa sung sướng kêu 'be be' để cảm ơn thịnh tình của mèo đen.

    Bài học kinh doanh: Nhu cầu của khách hàng rất phong phú. Một công ty nọ cho ra đời sản phẩm mới, và cứ đinh ninh rằng khách hàng sẽ thích nó. Đó thực là một quan niệm sai lầm. Nếu bạn đứng trên lập trường của khách hàng để suy nghĩ vấn đề thì điều này có xảy ra không?

    4.Làm mũ cho vua nhổ gai cho hổ

    Có người thợ rèn nọ thường gánh đồ nghề đi khắp làng để sửa chữa đồ dùng cho mọi người. Vì ông làm việc khéo léo, lại tốt bụng và giá cả cũng phải chăng nên có rất đông khách hàng. Chỉ dựa vào công việc này mà ông có thể nuôi sống cả gia đình.
    Một hôm, ông lại gánh đồ nghề đi trên đường làng như mọi khi. Bỗng nghe tin Hoàng thượng sắp đi qua đây. Ông vội tránh vào vệ đường và qùi rạp xuống, hy vọng có cơ hội ngắm nhìn dung nhan thánh thượng.

    Không ngờ, ông có cảm giác như là tiếng vó ngựa rất gần mình. Ông tò mò ngẩng đầu lên, thì thấy ngự giá của Hoàng thượng đang ở ngay trước mặt. Quá sợ hãi, ông vội dập đầu lia lịa xin tha tội.

    Hoá ra khi đi ngang qua người thợ rèn, Hoàng thượng nhìn thấy gánh đồ nghề bên cạnh ông nên nghĩ ông là một người thợ sửa chữa. Lúc này vương miện của Hoàng thượng đang có mấy chỗ lỏng lẻo vì xe quá xóc, nên nhà vua mới quyết định đỗ lại để sửa chữa.

    Người thợ rèn vội quì xuống bắt đầu sửa vương miện. Nhà vua thấy tay nghề của ông giỏi, nên rất ưng ý, thưởng ngay cho ông một trăm lạng bạc.

    Người thợ rèn sung sướng chạy như bay về nhà. Nhưng ông chợt nhìn thấy có một con hổ ở bên vệ đường. Ông vô vùng sợ hãi song vội định thần lại, vì thấy con hổ hình như không có ác ý gì. Nó đang giơ cao một chân trước lên, nét mặt lộ rõ vẻ đau đớn.

    Ông lấy hết can đảm tiến lại phía con hổ, phát hiện chân nó bị một cái gai rất to đâm vào. Ông vội vàng lấy dụng cụ ra, giúp con hổ bỏ cái gai đó đi. Con hổ tỏ ra rất biết ơn và đền ơn ông một con hươu to.

    Người thợ rèn cảm thấy vô cùng tự hào và hãnh diện. Từ hôm đó, ông không gánh dụng cụ đi khắp nơi nữa, mà treo một cái biển to trước cổng nhà với nội dung: "Chuyên sửa mũ cho vua, nhổ gai cho hổ".

    Nhưng cũng từ đó, công việc làm ăn của ông ngày càng sa sút, khiếngia đình khốn đốn.

    Bài học kinh doanh:

    Sai lầm của người thợ rèn là ông lấy vận may ngẫu nhiên để làm cơ sở lập nghiệp cả đời, lại còn không chăm chỉ làm việc! Trên thị trường có rất nhiều công ty "phất" lên nhờ một cơ hội đặc biệt. Nhưng cơ hội không phải ngày nào cũng có. Chỉ có dựa vào năng lực và tài nguyên kinh doanh của công ty để điều chỉnh cho phù hợp với sự thay đổi của thị trường, không ngừng xác định đúng vị trí của mình, và luôn xác định khách hàng là mục tiêu chính thì công ty mới có thể tồn tại được.

    5.- Thỏ già thỏ trẻ

    Một ngày nọ, thỏ già nhìn thấy thỏ trẻ đang chạy hớt ha hớt hải bèn gọi lại hỏi chuyện:
    - Tại sao cháu lại chạy loạn lên thế?

    - Bác không biết là mùa săn bắn đã đến rồi sao?

    - Chàng trai ạ, ta có một cách để giải quyết việc đó. Cháu hãy biến mình thành một cây to, dù người thợ săn có đi qua cũng không thể bắn cháu được, vì họ cứ tưởng cháu là một cái cây.

    - Cách này thật tuyệt! Sao trước đây cháu không nghĩ ra nhỉ? Cám ơn bác nhiều lắm.

    Thỏ già lại nhẹ nhàng rảo bước trong rừng. Được một lúc nó nghe tiếng thỏ trẻ đuổi theo:
    - Bác ơi, nhưng làm thế nào để biến được thành một cái cây?

    Thỏ già đứng lại, nhún vai nói:
    - Chàng trai, ta đã đưa cho cháu một cách tốt, cháu phải cảm ơn ta chứ không nên làm phiền ta bằng những câu hỏi đó. Cháu nên tự mình suy nghĩ mới phải chứ.

    Bài học kinh doanh: Trong kinh doanh, thực tế cho thấy, một chiến lược được vạch ra rất tốt nhưng lại không được triển khai thực hiện cho tốt, thì chiến lược đó cũng không có giá trị gì cả.

    6.Quạ và thỏ:

    Thấy Quạ ngồi trên cây cả ngày mà không làm gì,
    Thỏ con hỏi:
    - Tôi có thể ngồi cả ngày mà không làm gì như anh không?

    - Tất nhiên, tại sao lại không. - Quạ nói.

    Vậy là Thỏ con ngồi dưới đất nghỉ ngơi. Bỗng nhiên, Cáo già xuất hiện,
    vồ lấy Thỏ và ăn thịt.

    Bài học rút ra:
    Ðể được ngồi không, bạn phải ngồi ở vị trí rất, rất cao.

    7.Gà tây và bò tót


    Gà tây nói với Bò tót:

    - Tôi muốn nhảy lên ngọn cây kia nhưng tôi không đủ sức.

    - Vậy thì rỉa phân tôi đi. - Bò tót khuyên.

    Gà tây mổ phân của Bò tót và thấy thực sự đủ sức để nhảy lên cành cây
    thứ nhất. Ngày tiếp theo, sau khi ăn một ít phân bò, Gà tây nhảy được
    đến cành cây thứ hai. Cứ thế đến nửa tháng sau, Gà tây đã lên tới ngọn
    cây. Không lâu sau đó, Gà tây bị một bác nông dân bắn rơi.

    Bài học rút ra: Sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng không
    thể giữ bạn ở đó mãi.

    8.Chú chim non


    Chim non đang bay về phía nam để tránh rét thì bị đông cứng và rơi
    xuống một cánh đồng. Trong khi nó đang nằm đó thì Bò cái tới và phóng
    uế lên người nó. Trong lúc bị đông cứng vì rét, bãi phân bò lại làm
    cho Chim non thấy ấm lên và tỉnh lại. Nó cất tiếng hót vì sung sướng
    thì một chú mèo đi qua nghe thấy. Mèo tìm đến bãi phân bò, lôi Chim
    non ra rồi ăn thịt.

    Bài học rút ra:

    1) Không phải bất cứ ai vây bẩn lên bạn cũng đều là kẻ thù.
    2) Không phải bất cứ ai kéo bạn ra khỏi chốn bẩn thỉu cũng đều là bạn.
    3) Khi bạn đang ở sâu trong chốn bẩn thỉu, hay im lặng.


    Nguồn: VnEcon.vn




  2. Có 12 thành viên đã THANKS bài viết của unnieyu:


  3. #2
    Ngày tham gia
    Jan 2011
    Bài viết
    3,520
    Mentioned
    76 Post(s)
    Thanks
    98
    Thanked 2,538 Times in 809 Posts

    Mặc định

    Cảm ơn bé Uni

    Câu truyện này thích cái bài học dễ sợ =))


    6.Quạ và thỏ:

    Thấy Quạ ngồi trên cây cả ngày mà không làm gì,
    Thỏ con hỏi:
    - Tôi có thể ngồi cả ngày mà không làm gì như anh không?

    - Tất nhiên, tại sao lại không. - Quạ nói.

    Vậy là Thỏ con ngồi dưới đất nghỉ ngơi. Bỗng nhiên, Cáo già xuất hiện,
    vồ lấy Thỏ và ăn thịt.

    Bài học rút ra:
    Ðể được ngồi không, bạn phải ngồi ở vị trí rất, rất cao.




  4. The Following User Says Thank You to RedPanda For This Useful Post:


  5. #3
    Ngày tham gia
    Feb 2011
    Bài viết
    115
    Mentioned
    14 Post(s)
    Thanks
    252
    Thanked 39 Times in 10 Posts

    Mặc định

    @RedPanda : Em cũng thích truyện đó ^ ^




  6. #4
    Ngày tham gia
    Jul 2011
    Bài viết
    135
    Mentioned
    4 Post(s)
    Thanks
    174
    Thanked 205 Times in 28 Posts

    Icon10 :)

    truyen nao cung hay va co ich het



    -Supper Seke-

  7. #5
    Ngày tham gia
    Sep 2011
    Bài viết
    64
    Mentioned
    2 Post(s)
    Thanks
    23
    Thanked 58 Times in 17 Posts

    Mặc định

    @unnieyu truyện hay. Thanks so much for your sharing...
    Và đây là câu truyện K muốn tặng lại bạn (nhưng ko phải truyện ngụ ngôn dễ thương như của bạn nhé ^_^)

    Câu chuyện thứ 1:

    Một thanh niên mới được tuyển vào bán hàng cho một cửa hàng kinh doanh tổng hợp. Khi ngày làm việc đầu tiên của anh ta kết thúc, ông chủ tiến lại và hỏi anh ta:
    - Anh đã bán hàng hoá cho bao nhiêu người trong ngày đầu tiên hôm nay?
    - Chỉ một người thôi - Người bán hàng mới trả lời.
    - Cái gì, chỉ một người thôi sao - Ông chủ thốt lên bực tức - Hầu hết các nhân viên của tôi đều bán được hàng ít nhất cho 20 hoặc 30 người trong một ngày. Thế tổng số tiền thu được là bao nhiêu?
    - Dạ thưa, khoảng xấp xỉ 100 ngàn USD.
    - 100 ngàn USD cơ à - Ông chủ vui mừng reo lên - làm sao chỉ một người mà cậu lại bán được nhiều hàng thế?
    Nhân viên bán hàng mới kể lại:
    - Khi người đàn ông đó đến, tôi bán cho ông ta một cái lưỡi câu nhỏ, sau đó tôi khuyên ông ta nên mua thêm một cái lưỡi câu loại trung bình và một cái lưỡi câu loại lớn. Sau khi ông ta mua xong lưỡi câu, tôi lại khuyên ông ta nên mua thêm dây câu, loại nhỏ, loại nhỡ và loại to để câu các loại cá khác nhau.
    Tôi hỏi ông ta rằng ông ta sẽ đi câu ở đâu, ông ấy trả lời rằng ông ấy sẽ đi câu ở ven biển. Tôi nói với ông ấy là ông ấy có lẽ nên mua một cái xuồng máy và tôi đã đưa ông ta sang khu bán xuồng máy và bán cho ông ta cái xuồng hiện đại với 2 động cơ. Sau khi mua xuồng xong ông ta nói rằng chiếc ô tô con của ông ta nhỏ quá cho nên không thể chở chiếc xuồng được và vì vậy tôi lại đưa ông ta đến khu bán ô tô và bán cho ông ta một cái xe tải để chở xuồng ra biển. Nghe xong, ông chủ vô cùng hài lòng với tay nhân viên mới của mình. Ông nói giọng đầy hâm mộ:
    - Như vậy là anh đã thuyết phục và bán cho ông ta tất cả mọi thứ đó khi mà lúc đầu ông ta đến chỉ định mua một cái lưỡi câu, anh thật là một nhân viên bán hàng giỏi.
    - Không, thực ra không hẳn vậy - Người bán hàng giải thích - Lúc đầu, ông ta đến chỉ định mua ít viên thuốc cảm cho vợ. Nhưng tôi nói với ông ta rằng "Tuần này vợ ông bị cảm cúm như vậy, ông ở nhà mà làm gì, tôi khuyên ông nên đi câu”.

    Câu chuyện thứ 2:

    Bị loại ngay từ vòng đầu tiên, nhưng đến vòng phỏng vấn trực tiếp, chàng trai ấy vẫn quyết tham dự vì “tôi tin rằng mình có thể đậu”. Tiếp đó là những bất ngờ, để cuối cùng “anh là người đầu tiên được nhận vào làm việc ở công ty chúng tôi”!

    Đó là một câu chuyện được đăng trên tạp chí Độc Giả của Trung Quốc số ra gần đây. Câu chuyện đó như sau:

    Một công ty lớn tuyển mộ nhân sự và số người ứng thí rất đông. Họ đều có bề dày kinh nghiệm và có bằng cấp, học vị đáng kính nể. Cuối cùng qua ba vòng thi tuyển chỉ còn lại 11 người được lọt vào vòng cuối cùng để vô sáu vị trí quan trọng của công ty, và do chính tổng giám đốc và những nhân vật cao cấp trong công ty trực tiếp phỏng vấn.

    Thế nhưng khi vị tổng giám đốc nhìn xuống và chợt phát hiện có đến 12 người tham dự. Ông cất tiếng hỏi:

    Ai trong số các vị đã không lọt qua các vòng tuyển chọn trước đó?

    - Thưa ông, tôi. Một chàng trai ngồi bên phải hàng ghế cuối cùng đứng dậy. Anh ta nói thêm: Thưa ông, tôi bị loại ngay từ vòng đầu tiên nhưng tôi lại tin rằng mình có thể đậu nên vẫn muốn thử sức ở vòng cuối cùng này.

    Mọi người trong phòng đều bật cười, kể cả ông già chuyên lo việc trà nước đứng ở phía cửa ra vào. Ông tổng giám đốc vừa ngạc nhiên, vừa tò mò nên hỏi tiếp:

    Anh đã bị loại từ vòng đầu, vậy hôm nay anh tới đây có nghĩa gì?

    Rất tự tin, chàng trai trả lời:

    - Tôi chỉ tốt nghiệp đại học và là một nhân viên bình thường nhưng tôi có 11 năm kinh nghiệm làm việc và đã từng làm cho 18 công ty khác nhau...

    Ông tổng giám đốc ngắt lời:

    Bằng cấp, học lực và chức vụ của anh đều ở mức trung bình. 11 năm kinh nghiệm quả là điều đáng nói nhưng di chuyển đến 18 công ty khác nhau thì đúng là điều chúng tôi rất ngạc nhiên. Tuy nhiên với tư cách là nhà tuyển dụng, chúng tôi không thích điều này.

    - Thưa ông, tôi không hề xin chuyển đổi công ty mà tại vì 18 công ty mà tôi đã từng làm việc đều... phá sản - Chàng thanh niên vẫn trả lời tỉnh bơ.

    Lần này thì cả khán phòng cười ồ. Có tiếng bình phẩm từ phía trên: “Cậu ta đúng là người xui xẻo”. Nhưng chàng trai không vì thế mà tức giận. Anh ta nói tiếp:

    - Tôi cho rằng đó mới chính là điểm mạnh của riêng tôi mà không phải ai trong quí vị ở đây đều có được.

    Cả phòng lại ồn ào lên. Chính lúc này, ông già phục vụ nước tiến đến bàn chủ tọa và rót nước cho các vị lãnh đạo trong hội đồng giám khảo. Chàng trai tiếp tục:

    - Tôi hiểu rất rõ 18 công ty đó bởi tôi đã từng cùng với những đồng nghiệp của mình chung lưng đấu cật để kéo chúng khỏi bờ vực phá sản. Tuy không thành công, nhưng tôi đã học được rất nhiều từ những sai lầm để dẫn đến thất bại. Đa số chúng ta thường thích tìm hiểu và học hỏi những kinh nghiệm để thành công nhưng khác với quí vị, tôi chắc chắn có nhiều kinh nghiệm hơn người khác ở chỗ biết làm thế nào để tránh sai lầm và thất bại.

    Ngừng một chút, chàng trai nói tiếp:

    - Tôi biết chắc những kinh nghiệm để thành công thường có những điểm tương đồng nhưng lý do để dẫn đến thất bại thì luôn luôn khác nhau. Thật sự rất khó biến kinh nghiệm thành công của người khác thành của cải của chính mình, nhưng chúng ta lại rất dễ phạm sai lầm của kẻ khác.

    Vừa nói xong, chàng trai đứng dậy và tỏ ý muốn đi ra khỏi phòng. Ông phục vụ già lại chồm lên rót nước cho ông tổng giám đốc. Bất ngờ chàng trai quay đầu lại mỉm cười và nói với ông tổng giám đốc:

    - 11 năm với 18 công ty khác nhau cho phép tôi có sự quan sát và óc phân tích về người và việc. Vì vậy, tôi biết rõ tổng giám đốc và là vị giám khảo thật sự của ngày hôm nay không phải là ông mà chính là ông già lao công, phục vụ nước này.

    Cả 11 thí sinh trong phòng đều tròn mắt ngạc nhiên và nhìn về phía người phục vụ già với ánh mắt hoài nghi. Lúc này, ông già lao công mỉm cười hài lòng và nói:

    - Rất giỏi! Anh sẽ là người đầu tiên được nhận vào làm việc tại công ty chúng tôi. Ngoài ra, tôi cũng thật sự muốn biết vì sao màn trình diễn của tôi lại có thể bị thất bại nhanh chóng như vậy.



    Thêm một chiếc lá rụng
    Thế là thành mùa thu
    Thêm một tiếng chim gù
    Thành ban mai tinh khiết

    Dĩ nhiên là tôi biết
    Thêm một - lắm điều hay
    Nhưng mà tôi cũng biết
    Thêm một - phiền toái thay

    Thêm một lời dại dột
    Tức thì em bỏ đi
    Nhưng thêm một chút lầm lì
    Thế nào em cũng khóc

    ....................................

  8. Có 7 thành viên đã THANKS bài viết của knight379:


  9. #6
    Ngày tham gia
    Feb 2011
    Bài viết
    115
    Mentioned
    14 Post(s)
    Thanks
    252
    Thanked 39 Times in 10 Posts

    Mặc định

    @knight379 : cám ơn vì đã share ^ ^. Rất thích 2 câu chuyện của bạn.




  10. The Following User Says Thank You to unnieyu For This Useful Post:


  11. #7
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    594
    Mentioned
    41 Post(s)
    Thanks
    1,141
    Thanked 712 Times in 255 Posts

    Mặc định

    @knight379: câu chuyện của bạn rất hay, đúng chất ứng dụng cho những gì mà bé @unnieyu đã nói ^^

  12. The Following User Says Thank You to william453 For This Useful Post:


  13. #8
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Bài viết
    1,465
    Mentioned
    30 Post(s)
    Thanks
    114
    Thanked 510 Times in 292 Posts

    Mặc định

    Câu chuyện thứ 6 có chút vấn đề, điều đó là hoàn toàn sai lầm!
    Tuy nhiên, BB rất thích câu chuyện cuối cùng.
    @knight379: Câu chuyện đầu tiên của bạn có hy hữu quá không?



    "Hãy để ý đến ánh mắt của Người Mang Nước - mơ màng, lơ đãng, ngơ ngác, dường như trong đó ẩn giấu một kiến thức thần bí mà bạn không hiểu tới".
    **
    **
    **
    *****
    ***
    *
    Hãy cùng chúng tôi đem lại hạnh phúc cho những người khuyết tật! Tham gia nào các bạn!
    http://www.taoxanh.net/forum/showthr...02#post3217902

  14. The Following User Says Thank You to .:BaoBinh:. For This Useful Post:


  15. #9
    Ngày tham gia
    Sep 2011
    Bài viết
    64
    Mentioned
    2 Post(s)
    Thanks
    23
    Thanked 58 Times in 17 Posts

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi .:BaoBinh:. Xem bài viết
    Câu chuyện thứ 6 có chút vấn đề, điều đó là hoàn toàn sai lầm!
    Tuy nhiên, BB rất thích câu chuyện cuối cùng.
    @knight379: Câu chuyện đầu tiên của bạn có hy hữu quá không?
    Hì hì hì đương nhiên là hy hữu rồi BaoBinh ah. Vì đó là 1 mẩu chuyện ngắn dùng để minh họa cho người đọc hiểu về qui trình SPIN của Neil Rackham trong nghệ thuật bán hàng thôi... ^_^... (bán được 1-2 món hàng là ok rồi, ko cần bán cả nửa cửa hàng ^_^)
    (SPIN: Tình hình (Situation), vấn đề (Problem), gợi ‎ý (Implication) và định hướng (Need-payoff))

    --------------

    @william453 : He he he Cảm ơn bạn. Tình hình là thấy các topic của BMC hay mà sao ít người quan tâm quá... ^_^



    Thêm một chiếc lá rụng
    Thế là thành mùa thu
    Thêm một tiếng chim gù
    Thành ban mai tinh khiết

    Dĩ nhiên là tôi biết
    Thêm một - lắm điều hay
    Nhưng mà tôi cũng biết
    Thêm một - phiền toái thay

    Thêm một lời dại dột
    Tức thì em bỏ đi
    Nhưng thêm một chút lầm lì
    Thế nào em cũng khóc

    ....................................

  16. Có 2 thành viên đã THANKS bài viết của knight379:


Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •