PDA

View Full Version : Vất vả chữ yêu



MatBiec
31-08-2006, 10:40 PM
VẤT VẢ CHỮ YÊU


Mắt Biếc



1.Phương gục đầu vào vai tôi khóc nứa nở.Cuối cùng thì cái ngày lo sợ nhất trong đời nó cũng đến, dù sớm hay muộn.Nó khóc nhiều lắm, nức nở lắm.Đương nhiên là tôi hiểu rõ cái cảm giác bị "bồ đá" là thế nào rồi.Tôi_một người đầy kinh nghiệm trong tình trường mà! Phương dễ thương và hiền lành, luôn luôn hoà đồng với mọi người và có phần yếu đuối.Đến bây giờ tôi cũng chẳng hiểu tại sao tôi và Phương_hai con người khác nhau hoàn toàn lại có thể dễ dàng kết bạn được với nhau như thế.Tôi rắn rỏi và lạnh lùng, nó hoà đồng và yếu đuối, ngẫm cũng kì.

Phương quen Khanh trong một dịp tình cờ tại vũ trường.Lần ấy Phương khoe:

_Ê!Một anh chàng rất bảnh, dễ thương lắm mày!
_Mày gặp ai mà chẳng dễ thương bảnh trai_Tôi nhếch mép_Để ý rồi hả?
_Không..._Phương cười bí ẩn.

Ba ngày, một thời gian chớp nhoáng để làm quen một ai đó.Thế mà ba ngày sau Phương làm tôi giật mình:

_Mới đi coi phim với chả nè, hí hí, gã nói thích tao mày ạ!
_Trời!_Tôi kinh hoàng_Yêu nhanh vậy sao?
_Ảnh ngỏ lời trước chứ bộ.


Hết ý kiến.Nhìn bộ dạng nó thế kia, tôi biết nó yêu Khanh nhiều lắm.Nhưng...sao tôi lại có ý muốn ngăn nhỉ?Đương nhiên, những gã đẹp mã, chải chuốt làm tôi dị ứng.Thôi thì ai làm chủ được con tim vốn khó hiểu.Tôi khuyên:


_Mấy thằng như vậy, mày nên cẩn thận một chút.Chưa thấy ai "yêu" nhanh như mày.


Phương huých cùi chỏ vào vai tôi:


_Đương nhiên.Tao có mày "hỗ trợ" mà.Hahaha...còn mày, tao làm mai cho nha?
_Khỏi.


Khỏi.Nói như vậy nhưng thật lòng tôi nghĩ khác.Dĩ nhiên ai chẳng muốn có tình yêu hả Phương?Nhất là một tình yêu đồng giới, tình yêu ít người công nhận.Tôi không như Phương,tôi khao khát thứ gì đó chắc chắn,ổn định,tôi thích cảm giác bình yên.Yêu_một người.Yêu_trọn con tim.Tôi chẳng dám "phiêu" như Phương đâu.Mặc kệ, ai đó nói tôi " chai sạn", chịu.Liệu rằng một người luôn đóng cửa trái tim như tôi lại tự nhận mình có kinh nghiệm dày dạn trong tình trường, có đáng tin không?Người hiểu tôi nhất có lẽ là Phương và ngược lại.Thế nên chúng tôi chơi thân lắm.Chính vì thân như vậy, tôi không hề cam tâm khi nhìn bạn tôi khóc.

_Ảnh nói bận, không đến.Nhưng tao lại thấy ảnh đi đến với một thằng nhóc nào đó...Híc.


Khóc.Tôi ôm vai nó:


_Sao nữa?Nó làm gì mày!?
_Đụng nhau trong vũ trường..._Phương nghẹn ngào_Còn giới thiệu tao là bạn của ảnh với thằng nhóc đó...


Rồi, sự việc rõ mười mươi.Hoá ra là có những kẻ ăn cháo đá bát đây mà.Nhìn Phương khóc, tôi cũng khó cầm lòng, thế mà trong lòng lại có gì đó như phấn khởi.Thấy không, tôi đâu sai.Quen những người như vậy, phí thôi.Đúng là mấy thứ tanh tưởi.Tôi khinh.


_Thôi, luyến tiếc gì mấy hạng người đó.Bỏ đi.Mày quen với nó, không xứng!
_Nhưng tao...
_Con trai mà_Tôi mạnh miệng, chẳng mất mát gì cả.Yên tâm đi, tao không bỏ qua cho nó đâu.


Tôi lại dối mình nữa rồi.Chẳng mất mát gì?Thì đúng là cũng đâu mất mát gì, đối với con trai, và nhất là...thì chuyện qua đêm có gì là quan trọng?!Tôi không nghĩ vậy.Yêu nhau phải bằng trái tim trước, thân xác tính sau.Phải còn giữ lại chút gì để còn là...chính mình chứ!Những người như Khanh, đâu xứng đáng.Có lẻ, tôi quá bảo thủ chăng?Và cũng có lẽ vậy, phải chăng tôi luôn là người thua Phương trong các cuộc chơi mang tên Tình ái?Phương yếu đuối lại dễ bị tổn thương...Làm sao mà tôi có thể tha thứ cho kẽ dám "đá" bạn tôi được?


_Không bỏ qua...?Mày tính lảm gì Khanh?
_Yêu cầu nó xin lỗi mày_Tôi đẩy Phương ra.
_Mày làm được không?_Phương lấy lại bình tĩnh.
_Mày quen nó ở vũ trương nào?
_Trời?Mày tính uýnh nó à?Thôi đi Yên, đừng có điên.


Tôi đứng dậy, nhìn nó cười:


_Sao hả?Thấy tao thế nào?


Phương chống cằm, cười theo.Ít nhất tôi cũng làm nó vui:


_Đẹp trai, nhưng thua tao.Hahaha.
_Đúng, nghĩ coi sẽ làm thằng đểu đó chú ý?
_A..mày, mày...


Tôi cười đắc thắng:


_Ừmh, trò chơi của tao và cơn hả giận của mày.Ok?


Không ngờ âm mưu của tôi cũng "thâm độc" quá.Dĩ nhiên rồi, tốt nhất đừng nên đụng vào tôi và bạn tôi.Để xem bản lãnh của tôi thế nào và bản lãnh của Khanh đến đâu.Mặt mũi thằng chả thế nào, tôi chẳng biết, chỉ biết tên Khanh.Tôi sẽ hạ gục Khanh bằng trò chơi Chinh phục.Cũng vui đấy chứ?Cần phải dạy cho những hạng người này một bài học. Tôi ghét lâu rồi, ngấm ngầm trong tôi lâu rồi, giờ bộc phát một cách tự nhiên thôi.Phải "vờn" cho mấy tên "rửng mỡ" thay người yêu xoành xoạch biết thế nào là mùi thất bại đau khổ.Tôi đang hiếu thắng hay tự tin nhỉ?Cả hai!

Thật ra thì Phương đẹp trai hơn tôi nhiều.Da trắng, mái tóc nhuộm nâu rối rối, sóng mũi cao, mắt to,... lúc nào cũng là điểm nhấn để gây sự chú ý.Đối với ai Phương cũng tỏ vẻ thân thiết được.Có lẽ, Phương là "tuýp" của nhiều người.Còn tôi thì khác, tôi cao hơn Phương một chút, quanh năm suốt tháng để đầu đinh, da ngăm đen...Chẳng biết, nhưng người ta và ngay cả Phương đều thừa nhận tôi có nụ cười rất tuyệt.Tôi không tệ đấy chứ?Đúng rồi, dám làm cho tên Khanh( nếu là họ Sở nữa thì đúng là nực cười)"quê độ" thì biết tôi tự tin đến mức nào mà!Ngẫm lại, dù "tự tin" cỡ nào. Đi với Phương tôi thấy mình mờ nhạt quá..

2.Tối thứ bảy, tôi và Phương sẽ "phục kích" tại vũ trường_nơi Khanh hay đến.Ở nhà, tô vẽ biết bao nhiêu kế hoạch hay ho là thế, thế mà không hiểu sao giờ tôi lại thấy hơi bị khớp khớp.Trời_tự nhủ_sợ "đếch" gì.Những chuyện như thế này, là thường, và không bao giờ làm ảnh hưởng tôi đâu!Quên đi.

Chúng tôi bước vào.Dập.Xình.Dập.Xình.Ôi chu choa! Tính tra tấn lỗ tai tôi bằng mấy thứ nhạc rẻ tiền này chắc?Thật đúng là...tôi đâu có hạp với mấy chỗ này?Khó chịu quá.Không hiểu sao tên Phương lại "ăn nằm lê lết" nơi này được.Lần thứ 1001 tôi tự hỏi liệu nó có phải là bạn tôi?Bây giờ tôi mới tin lời Phương nói là đúng:


_Tao với mày sao ngược đời quá.Tao hiện đại đàn đúm nhưng lại hiền lành, có phần yếu đuối.Còn mày, thứ "cổ lỗ xĩ" nhưng cứ như rắn rỏi mạnh mẽ.

Lần đó tôi chỉ cười.Nhưng lần này tôi lại mếu.Tiếng nhạc tra tấn tôi.

_Này,Khanh đó.Thấy không?Đeo mắt kiếng, áo thun đen.


Tôi hướng mắt theo tay Phương.A!Hoá ra Khanh là hắn.Cao, đô con, nhìn "mã" thật.Hèn chi tên Phương này "lao đao vất vả" ra phết.Tôi nhìn hắn, vừa trả lời Phương:


_Thấy rồi, đúng là những người có thể làm mày "xiêu vẹo".
_Là sao?Thấy Khanh đẹp trai không Yên? Tao nói rồi mà...
_Tao ghét những người như vậy_ Tôi cướp lời_Hắn ta bao nhiêu tuổi?
_24.


Hơn tôi và Phương đến những 5 tuổi.Cáo già là phải rồi.


_Chỉ có vẻ bề ngoài, chắc cũng rỗng tuyếch_Tôi bĩu môi.
_Không_Phương chối_Mày lầm.Mày vẫn nghĩ Khanh là mấy thằng cha "không đầu không đuôi" à?
_Chứ sao?!_Tôi nhún vai_Kìa, nhìn hắn kìa...


Hoà người vào tiếng nhạc.Uốn éo.Lắc lư.Tay ghì chặt một thằng nhóc choai choai giữa chốn đông người.Nóng mặt!Thật kinh tởm!


_Tao về..._Phương quay mặt
_Điên à?Mày đừng có thái độ như vây_Tôi vịn vai Phương, kéo nó đến trước mặt hắn.Tôi làm theo cảm tính, và Phương không kịp phản ứng



._A..._Hắn nhìn tôi, nhìn Phương, ngạc nhiên.
_Chào_ Tôi hất mặt và khô khốc.
_À, chào!Em là...
_Là tôi.Bạn Phương.
_Ra thế_Hắn quay sang Phương vẫn im re...cả một phút trước đó_Phương, giận anh à?Chuyện lần trước, anh...
_Khỏi cần xin lỗi.Nó rộng lượng bỏ qua cho anh rồi.Được chưa anh trai?


Haha.Nhìn kìa, mặt hắn méo xệch.


_Em là ai mà...
_Là tôi.Bạn Phương_ Tôi vẫn đứng khoanh tay...cướp lời hắn ,lập lại câu nói ban nãy.
_Ok.Anh biết.Nhưng...
_Nhưng sao?
_Phương à, tụi mình vào trong nói chuyện nhé.

Ngay từ đầu,Phương vẫn im re không nói.Nó lủi thủi kéo tôi vào một bàn trống.Khanh theo sau.Ba người_sẽ đối mặt sao đây?Chuyện gì sẽ đến đây? Liệu rằng tôi sẽ "hạ gục" được Khanh? Liệu rằng Phương sẽ là người hả dạ? Liệu rằng Khanh sẽ là người thất bại thảm hại?Có đúng như dự tính của tôi chăng?


_Phương à.Anh muốn nói rõ.OK, chuyện lần trước thực sự là vậy.Hình như anh "chán" em.Thế thôi.Hy vọng không làm em tổn thương.Chúng ta chấm dứt, em nghĩ sao?


Lạy chúa,ngay cả tôi cũng không thể ngờ mức độ "cà chớn" của tên này.Hắn tưởng hắn là ai vậy?Hắn đang làm nhục bạn tôi đấy à?Ly nước này,tạt vào người hắn chăng?Hắn không được phép coi thường Phương, và ít nhất phải tôn trọng sự có mặt của tôi chứ!Cái quyền của hắn hơi bị quá mức rồi đó.

A lê hấp.Một cú hất.Hắn ngỡ ngàng.Phương ngạc nhiên nhìn tôi...hai giây.Cuối cùng nó cũng lên tiếng:


_Yên...


Mặt tôi đỏ gay.Im re.


_Thôi đủ rồi _Hắn đứng dậy_ Gây ấn tượng đủ rồi đó ,em trai.Đừng có "xù" lên như thế.

Một bỏ về.Hai ngồi im chết lặng.Hắn quay lại nói với theo, hoà vào tiếng nhạc chát ngắt:


_Yên?Phải tên Yên không?Anh chú ý em rồi đó, hahaha...

Tối ấy Phương ngủ lại nhà tôi.Có lẽ tôi phải chuẩn bị tinh thần trước thôi, Phương chắc chắn sẽ khóc.Nhưng tôi lầm.Nó bình thản, mắt ráo hoảnh.Đang tự hỏi có phải vì hai chai bia, nên nó thành thế này?Mà sao cũng được.Thấy nó khóc, tôi cũng oải, nhưng nó im tôi còn oải hơn.


Đêm.Mỗi đứa nằm một góc.Sự im lặng vẫn là nhân vật chính trong lúc này.Tôi muốn quay sang ôm Phương lắm, nhưng không tài nào làm được.Chuyện gì đang xảy ra thế nhỉ?!Phương thất tình.Câu nói của Khanh làm Phương Shock.Không những cả Phương, mà cả tôi cũng vậy.Tôi căm thù hắn quá đi mât_hạng người mà cả đời tôi coi thường lại " chiến thắng" dễ dàng như thế sao?Chuyện bây giờ không phải là của riêng Phương nữa, mà là chuyện cá nhân của tôi rồi.Lần này nếu Phương cản, tôi vẫn cứ làm.Chỉ mới bắt đầu thôi mà.Tôi phải làm cho hắn thấy được thế nào là mùi ê chề.

MatBiec
31-08-2006, 10:41 PM
3.Ngay lúc này,tất cả mọi chuyện chỉ nhuốm đầy màu trả thù.Cả tôi, cả Phương, và có lẽ cả Khanh cũng chẳng bao giờ ngờ rằng câu chuyện sẽ rẽ theo một hướng khác.Một hướng mà chúng tôi không bao giờ lường trước được.


Câu nói của hắn trước lúc bỏ đi là có ý gì nhỉ?"Anh chú ý em rồi đó..", là sao?Không lẽ hắn cho người "hành hung" tôi vì tôi hất ngay ly nước vào người hắn?Làm vậy thì hèn quá rồi.Nhưng tôi không tin như vậy.100% tôi dám cá một điều, hắn sắp thích tôi rồi.Điều đó làm tôi đắc ý.Bước tiếp theo của tôi là gì đây ta?Đáng lẽ phải cho tôi một ngày suy nghĩ, nhưng đằng này, tôi gặp may.Hắn tự dẫn xác đến.Một buổi chiều, hắn gọi điện thoại:

_Yên nghe.
_Hây em.
_Ai?
_Là anh.Khanh.Quên rồi sao?


Dấu chấm hỏi to đùng xuất hiện trước mặt tôi.Sao?Sao hắn lại biết số điện thoại của toi?Hắn làm tôi sợ."Công lực" của hắn cao siêu đến mức ngay cả số điện thoại của tôi cũng biết sao?


_Nhớ.Mò đâu ra số điện thoại hay thế?
_Anh hỏi Phương.


Giây thứ nhất ngạc nhiên, giây thứ hai nóng mặt.Hắn sỗ sàng đến mức đi hỏi Phương số điện thoại của một thằng con trai khác?Giả dụ nếu tôi không quen Phương thì dễ dàng chấp nhận được.Nhưng hắn thừa hiểu tôi là bạn Phương cơ mà!Thân nữa là khác.Cách làm của hắn quá coi thường người khác.Kinh tởm.Hắn đang làm cơn giận của tôi lên đến cực độ.Hắn đang chọc giân tôi?Hay Phương?.


_Hỏi Phương à?Anh có thấy mình quá đáng không?
_Tại sao?Anh muốn làm quen em thôi.

_Hy vo.ng kho^ng co’ ddo^.ng co* cho ly nu*o*’c thu*’ hai.

Khoan.Kiềm chế lại đi Yên.Sau này, hả dạ tính sau.

_Sao?...hahaha.Em miệng lưỡi quá.
_Bình thường thôi.Tôi đâu thuộc dạng hẹp hòi mà không sẵn sàng ban tặng ai thứ gì đó.Thế nên, anh còn nợ tôi ly nước_ Tôi cười khẩy đắc ý.
_Vậy cũng được.Anh mời em uống nước nhé.Trả nợ thôi.


Yeah!Thành công tốt đẹp.Tối nay hắn mời tôi đi uống nước.Thế thì đã đi được một nửa đường rồi còn gì?!Lần này hắn phải lọt vào vòng lưới mà tôi giăng ra. Khi hắn bắt đầu đê mê rồi, dễ ẹc,đá hắn như hắn từng đá Phương và mấy tên khác.Chiêu " gậy ông đập lưng ông" ,tôi muốn hắn được nếm mùi.Phương?Có nên cho Phương biết không?Tôi sựng lai.Hắn hỏi số điện thoại tôi từ Phương.Vậy là...Thôi kệ, mình đang vì Phương mà.Để nó một mình có thời gian yên ổn lại đi.Một mình mình dư sức đấu với hắn.Phương sẽ hiểu mà.Dạo này tôi ít gặp Phương quá, không biết nó sao nữa.



Tối.Tôi đến quán cafe đúng giờ đã hẹn.Hắn cũng vừa đến, vào sau tôi.


_Tác phong tốt quá nhỉ._tôi nhìn hắn.
_Phải vậy thôi.Nhỡ mà có ly nước thứ hai..._Vừa nói hắn vừa ngồi xuống.
_Haha, tôi xài chiêu mới rồi.
_Chiêu nào?


Tôi đang định nói chữ "Đá".May mà ngừng lại kịp thời.Chưa đến lúc phải tung ra đâu.Từ từ đã.Tôi nhận thấy mình thật thâm độc.


_Chưa đến lúc phải tung ra.
_Vậy anh phải cẩn thận thôi, haha.


Hai người ngồi đối diện.Ánh đèn có thể làm tôi trông rõ hắn.Mái tóc lệch bồng bềnh.Đôi mắt sâu huyền bí.Cũng thu hút gớm!Và đặc biệt là cái môi như lúc nào cũng muốn cười.Vì vậy rất dễ thấy nét "đểu" hiện ra trên khuân mặt hắn.Hắn đã làm bao nhiêu tên phải khốn đốn rồi nhỉ?Ngoại trừ Phương?Và chắc chắn là không bao giờ có tôi rồi.Kể ra thì, phải công nhận hắn đẹp trai...


_Em là sinh viên à?_Hắn lên tiếng làm tan bầu suy nghĩ.
_À, ừm.Học cùng trường nhưng khác Ngành với Phương.
_Phương ổn chứ em?_Giả giọng từ bi, khiếp.
_Anh hỏi thừa, nó không sao.Buồn vì chuyện khác may ra có lí hơn là buồn vì anh.


Hắn nhìn tôi cười.Khi cười trông hắn càng đẹp trai hơn nữa.TÔi đang suy nghĩ hắn chỉ có bề ngoài.Nhìn gì?Đừng cười nhạt nhẽo thế!


_Anh...
_Em "đốp chát" coi bộ có nghề nhỉ?Rất lạ so với những người khác.
_Không, lạ với ai thôi, với anh cần thiết phải làm vậy.
_Sao lại cần thiết?_Hắn ngạc nhiên tròn mắt.


Tôi đưa ly nước lên nhấp môi:


__Để chinh phục anh.


Trời,không ngờ tôi lai mạnh miệng như vậy.Phải vậy thôi, tôi đang "đóng vai" trước mặt tên "cà chớn" này mà.Hắn cười thành tiếng.Sảng khoái:


_Hahahha, em làm được không?
_Dư sức được.Tôi có bằng chứng đàng hoàng mà.
_Anh không thấy.
_Anh phải thấy chứ.Bằng chứng là anh đang thích tôi.Tôi tưởng anh rõ hơn ai hết.
_Trời đất.Hahahaa
_Hahhah...


Đối với những con người như thế này, phải đối đáp như vậy mới đã.Lựa chọn người mà sử dụng đúng chiêu đúng cách thôi.Tôi phục tôi quá.Hắn sắp sửa chết đứ đừ vì tôi rồi.Mọi chuyện vẵn xảy ra theo đúng ý tôi.Từ đầu đến cuối, hoàn toan đúng ý tôi.Nhưng nhu đã nói, cả ba chúng tôi, hay thật ra chỉ có mình tôi lại không ngờ câu chuyện rẽ theo hướng khác.Không,vẫn đúng hướng chứ,nếu khác, chỉ khác về mặt bản chất.

_Lúc yêu Phương, anh thích nhất điểm nào của Phương?
_Dễ dãi_Hắn nhìn ly nước, không nhìn vào tôi.


Ngạc nhiên.


_Vậy, vì sao anh lại chia tay Phương.
_Cũng dễ dãi_ Hắn ta ngước lên nhìn tôi, không nhìn ly nước nữa.


Hai lần ngạc nhiên.


Đáng lý ra nếu trong lúc này như bình thường, tôi sẽ cho mình cái quyền bực mình.Nhưng câu trả lời của hắn làm tôi quá ngạc nhiên.Hắn nói đúng đến không ngờ.Bản chất của Phương là sự yếu đuối, Phương cần có người che chở.Hắn có quyền nghĩ về Phương như thế.Lần đầu tiên, tôi nhận thấy rằng cái đầu của hắn không hề rỗng tuyếch.


Hắn làm tôi đơ.


_Sao không hỏi vì sao anh lại thích em?Chẳng phải em nói là đã chinh phục được anh sao?


Hắn lại làm tôi vào thế bí.Một câu hỏi quá bất ngờ.Tôi chẳng biết trả lời sao.


_Ừ, tại sao?
_Nói rồi,khác lạ,không như những người khác anh gặp.

_Chỉ có vậy?
_Không.Em làm cho anh muốn khám phá.Thú vị đấy.


Tôi thích câu trả lời của hắn.Khả năng ăn nói của hắn cũng đâu quá tệ.Tôi suy nghĩ...Bắt đầu từ lúc đó, tôi nhìn hắn bằng con mắt khác.


Về nhà, tôi muốn gọi điện thoại nói chuyện với Phương.Nhưng nhấc máy biết bao lần, tôi lại lưỡng lự không gọi.Sao thế nhỉ?Một cảm giác rất lạ?Tôi thấy mình đang làm cái gì đó?...Mục đích của tôi là,cua Khanh,và sau đó dùng bản lãnh của mình "đá" Khanh, làm cho Phương hả dạ.Nhưng mà...có gì đó không ổn.Tôi thấy cách biện hộ của Khanh không như tôi tưởng.Hắn đâu có giống như mấy hạng người mà tôi coi thường?Khanh rất thẳng tính.Phải chăng tôi đang bị Khanh cuốn hút?Lạ lắm...

Tôi nhất quyết không gọi cho Phương.Ngủ.Hình ảnh Khanh cứ lượn lờ trong đầu.





4.Khanh và tôi sau lần đó liên tục hẹn hò ,đi chơi.Hắn và tôi nói chuyện rất hạp.Hắn lạnh lùng, nhưng lại là người có trách nhiệm.Những lần đi chơi riêng giữa tôi và hắn, tôi không hề kể lại cho Phương.Phương chỉ nhắn tin cho tôi vỏn vẹn có mấy dòng:"Đến đâu rồi?Hy vọng mày bình tĩnh hơn tao...".Tin nhắn của Phương làm tôi nhíu mày.Nó đang nghĩ gì vậy?Không lẽ..., tôi trả lời:"Yên tâm, con mồi sắp dính bẫy.Mày dạo này sao rồi?".Im re.


Quen với Khanh, tôi đi chơi nhiều hơn.Ở bên Khanh, tôi luôn có cảm giác thoải mái.Khanh luôn nói những điều cần thiết mà tôi muốn nghe.Hôm ấy Khanh rủ tôi về nhà Khanh chơi.Khanh sống một mình.Khanh hình như là con trai của một vị bác sĩ nào đó, đã tốt nghiệp trường Kiến trúc hai năm.Cũng thật tình cờ,hôm ấy Phương rủ tôi đi uống nước.Nó gọi điện:


_Lâu rồi không gặp, mày rảnh không?Đi uống nước với tao.
_Lần sau đi, tối nay tao ở nhà, mai kiểm tra rồi.Mày cũng ở nhà ôn bài đi.
_ừ.


Cụp.


Nói dối. Tôi không ở nhà học bài.Tôi chỉ vào nhà Khanh chơi.Mình đúng là tệ thật.Cảm giác có lỗi mà bấy lâu nay tôi tìm mọi cách nguỵ biện nén xuống, giờ lại trỗi dậy mạnh hơn lúc nào khác.Trên danh nghĩa tốt đẹp là "trả thì cho Phương", nhưng thực chất tôi đang mưu cầu riêng cho cá nhân mình.Tôi thích Khanh rồi.Điều ấy làm tôi không dám gặp Phương.Tôi né.Lẩn tránh mãi vậy sao?Bất giác tôi rùng mình.Tôi là một thằng bạn tồi tệ.

Tôi đến gặp Khanh như đã hẹn.Chúng tôi về nhà Khanh, chỉ cần trông thấy Khanh, mọi lo lắng trong tôi giảm xuống.Khanh tinh tế đến nhẹ nhàng.


Ngôi nhà nhỏ với phòng khách trang trí đơn giản, hiện đại.Không ngờ Khanh có đôi mắt thẩm mỹ như thế.Đúng là dân kiến trúc có khác.Chúng tôi dùng trà.Im lặng tuyệt đối, không nói.TÔi biết đây là đỉnh điểm của sự cao trào.Không khí mang chút hơi hướm của sự đam mê cực độ.Tôi nghe lời Khanh và đồng ý đến nhà Khanh với tâm trạng ngoan ngoãn.Chẳng hiểu, nhưng tôi không thể cưỡng lại được.Hình như là...Thình lình,Khanh ôm chầm lấy tôi.Tôi không bất ngờ phản ứng, tôi lường trước được việc này.Khanh ôm eo,hôn nhẹ lên cổ, vội vàng qua má...Tôi tê liệt.Chỉ còn phảng phất một giọng thì thầm:


_Anh yêu em.Làm người yêu anh nhé...Yên?


Im.Tiếng thở dốc.Ngọn đèn vàng le lói.


Khanh lướt nhẹ môi qua môi tôi.Hai mũi chạm nhau...Không dừng lại được, tôi đưa tay ôm lấy bờ vai Khanh.Hôn.Cháy bỏng.Tôi đã ngửi thấy mùi gì đó, cảm nhận vị gì đó nơi đầu lưỡi...Chìm vào đam mê.


Từng chiếc nút áo gỡ dần, gỡ dần...Hơi ấm giữa hai thân thề như ngọn lửa ngùn ngụt làm run lạnh trái tim tôi.Trong lúc này,cơn choáng ngợp làm đầu óc tôi hoàn toàn rỗng tuyếch.Còn vang lên đâu đó câu nói của Phương:"...Hy vọng mày bình tĩnh hơn tao...".Nhưng chìm hẳn.


Đêm...nhuốm màu ân ái.

Tôi không còn là tôi như ngày xưa nữa.TÔi đã trao hết tất cả cho Khanh cả con tim vả thể xác.Tôi chẳng ngờ dần dần mình đi vào vết xe đổ của Phương.


Phương đến nhà tôi bất ngờ và thình lình như con gió.Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt nó.Lúc này,tôi là một thằng bạn tồi.TÔi cúi mặt.Một cái vỗ vai nhẹ nhàng:


_Tao hiểu.Tao vẫn luôn là thằng bạn tốt của mày.Dù bất cứ chuyện gì...hiểu không?
_Phương...
_Mày đừng giấu tao.Nếu mày và Khanh thật sự...có thể mày và Khanh hợp nhau hơn tao.Chúc mừng.


Chưa khi nào tôi thấy Phương là điểm tựa vững chắc nhất trong lúc này.Tôi muốn khóc.Nhưng danh nghĩa con trai không cho tôi làm việc đó.KHông ai có thể chia rẽ được tôi và Phương cả.

5.Ngỡ rằng tôi đang là kẻ hạnh phúc nhất vì có một người bạn thân hiểu mình và có được người tôi yêu.Nếu vậy thì may mắn nhất còn gì.Nói là "nếu vậy" , vì tôi không có trọn vẹn cả hai.Tên Khanh kia đúng là họ Sở.


Một kết cục lập lại.


_Ê,vào vũ trường chơi với tao đi.Lâu rồi chưa đi mày.
_Dẹp, tao dị ứng._Tôi dứt khoat_Mày cứ vô tư vào đó một mình tìm "zai". tao không phá đám.
_Đi đi,hay là có hẹn với Khanh?Hèn chi..._Phương chọc.
_Không à nha.Khanh hôm nay bận.
_Vậy thì đi với tao.Năn nỉ.
_Một lần thôi nha.


Chịu khó bị "tra tấn" để chiều thằng Phương vậy.Lâu rồi cũng chưa có dịp đi chơi chung.Tôi hoàn toàn muốn Phương vui.Chúng tôi nhảy, vui thật.Tôi cười.Phương cười.Vui quá!


GƯơng mặt Phương biến sắc.Chuyện gì?Tôi quay mặt theo ánh mắt của Phương.Thật không thể tin vào mắt mình.Là Khanh.Vẫn uốn éo.Vẫn ghì chặt một thằng nhóc tóc nhuộm vàng.Đùa à?Thật quê độ.


_Yên..._Phương kéo tôi lại.Nhưng tôi vẫn lao vùn vụt về phía Khanh.
_Yên.Làm gì vậy?
_Mày buông ra_Tôi nấc lên từng tiêng_Tên đó...
_Thôi đi Yên, tao cũng không ngờ.Bản chất nó là vậy.Kệ đi.
_Nhưng...

Thế đấy!Mọi chuyện hoá ra có kết cục như thế.Đau khổ chưa?Tôi yêu hắn bằng một tình yêu đầu đời cuồng nhiệt thế kia, vậy mà...Thua rồi,vết xe đổ của Phương đang hằn vào tim tôi.Tôi đã bị hắn lấy đi lòng kiêu hãnh mà bấy lâu tôi luôn tỏ ra kiêu ngạo.Tâm trạng của một kẻ mất hết tất cả là thế nào nhỉ?Hả Phương?Mắt đỏ hoe, tôi đang khóc.TÔi xô, tôi đẩy,tôi chạy...thoát ra khỏi dòng người đang uốn éo này.Phương đuổi theo.

Tôi không mất tất cả.Tôi còn Phương.Một bài học đầu đời dành cho tôi_Kẻ háo thắng ngạo nghễ.


Kể thêm ra, sau lần đó, Phương và tôi trở nên thân thiết hơn bao giờ hết.Thần tình yêu đã đùa giỡn với chúng tôi cùng lúc và buông tha cùng thời điểm.Phương vẫn yếu đuối, yêu đời.Tôi vẫn rắn rỏi, tự tin đến kiêu ngạo.Bản chất_Chẳng vì một tên nào đó làm thay đổi chúng tôi.Tôi vẫn hy vọng một ngày,Khanh sẽ hiểu đưọc thế nào là tình yêu.Khanh sẽ khóc, sẽ hối hận đến cuối cuộc đời.

crystal87
09-09-2006, 10:47 AM
Truyện viết thật khéo, thế nhưng kết cục câu truyện đọc giả có thể đoán trước được. Nhưng nói chung là truyện rất hay, rất tâm lý, và đôi lúc gây bất ngờ.

muonanai
16-09-2006, 11:13 AM
đọc truyện này cũng có thể rút thêm kinh nghiệm hãy cẩn thận và đừng đùa giỡn với tình yêu , có thể chết lúc nào ko hay . KISS