View Full Version : Câu chuyện Thành Ngữ "成语的故事"
Keith Woo
10-08-2010, 08:41 PM
一字千金
战国末期,秦国有一个大商人,名叫 不韦,他因在赵国经商时,曾资助过 庄襄王
(名子楚)又把他的妾赵姬送给子楚 妻,待子楚接王位后,便被封为文信 ,官居相国。
庄襄王在位仅三年便病死了,由他十 岁的儿子政(赵姬所生)接王位,便 历史上有名
的秦始皇,尊吕不韦为仲父,行政大 全操在吕不韦和赵姬的手中。
当时养士之风甚盛,有名的战国四公 便都养有门客数千人,吕不韦也养了 千门客,
作为他的智囊,想出种种办法来巩固 的政权。这些门客,三教九流的人, 有尽有,他们
各人有各人的见解和心得;都提出来 在书面上。汇集起来,成了一部二十 万言的巨着,
提名“吕氏春秋”。吕不韦就把这部 作为秦国统一天下的经典。当时吕氏 这书在秦国首
都咸阳公布:悬了赏格,说有人能在 中增加一字或减一字者,就赏赐千金 合黄金一斤)。
这段记载,见“史记”:“吕不韦传 。后来的人,根据这个故事,引申成 一字千
金”一句成语,用来形容一篇文章的 值很高,或者称赞一篇文章在修辞上 别出色,字字
珠矶,不可多得。例如我们读到一位 学者的新作,他提出了一个新的教学 法,不但能提
高学生的学业程度和品质,还能相应 加教师本身的进修,对这样的一篇价 极高的文章,
我们便可说它“一字千金”了。在近 的社会中,样样都成了商品,文章也 列外,那么我
们说,某著作家的一篇文章,稿费价 之高,相当于“一字千金”。不过, 常我们还是用
来形容文章的价值或修辞的美妙比较 当。
Vi Minh
10-08-2010, 09:09 PM
@Keith Woo: thanks ^^ vui lòng kèm tiếng việt nè
Keith Woo
11-08-2010, 06:43 PM
@Keith Woo: thanks ^^ vui lòng kèm tiếng việt nè
ok ! e sẽ thêm tiếng việt vào ... tại khuya rùi ... lười quá ...
pengyou90
29-03-2011, 11:57 AM
:m093::m093:
一字千金
战国末期,秦国有一个大商人,名叫 不韦,他因在赵国经商时,曾资助过 庄襄王
(名子楚)又把他的妾赵姬送给子楚 妻,待子楚接王位后,便被封为文信 ,官居相国。
庄襄王在位仅三年便病死了,由他十 岁的儿子政(赵姬所生)接王位,便 历史上有名
的秦始皇,尊吕不韦为仲父,行政大 全操在吕不韦和赵姬的手中。
当时养士之风甚盛,有名的战国四公 便都养有门客数千人,吕不韦也养了 千门客,
作为他的智囊,想出种种办法来巩固 的政权。这些门客,三教九流的人, 有尽有,他们
各人有各人的见解和心得;都提出来 在书面上。汇集起来,成了一部二十 万言的巨着,
提名“吕氏春秋”。吕不韦就把这部 作为秦国统一天下的经典。当时吕氏 这书在秦国首
都咸阳公布:悬了赏格,说有人能在 中增加一字或减一字者,就赏赐千金 合黄金一斤)。
这段记载,见“史记”:“吕不韦传 。后来的人,根据这个故事,引申成 一字千
金”一句成语,用来形容一篇文章的 值很高,或者称赞一篇文章在修辞上 别出色,字字
珠矶,不可多得。例如我们读到一位 学者的新作,他提出了一个新的教学 法,不但能提
高学生的学业程度和品质,还能相应 加教师本身的进修,对这样的一篇价 极高的文章,
我们便可说它“一字千金”了。在近 的社会中,样样都成了商品,文章也 列外,那么我
们说,某著作家的一篇文章,稿费价 之高,相当于“一字千金”。不过, 常我们还是用
来形容文章的价值或修辞的美妙比较 当。
Cuối thời chiến quốc, ở nước Tần có một thương nhân tên là Lã Bất Vi, do lúc trước khi ông qua nước Triệu buôn bán , thì ông đã từng giúp đỡ cho Tần Trang Tương Vương(tự Tử Sở), đồng thời cũng đem người thiếp của ông là Triệu Cơ tặng cho Tử Sở làm vợ, cho đến khi Tử sở kế thừa vương quyền, đã phong Lã Bất Vi làm Văn Tín Hầu, tương đương với Tướng Quốc.Tần Trang Tương vương chỉ tại vị được ba năm thì lâm bệnh qua đời.Con trai của Tử Sở ( con do Triệu Cơ sinh ra)lúc này đã 13 tuổi tên là Chính đã lên kế thừa ngai vàng.Đó cũng chính là vị vua nổi tiếng trong lịch sử trung quốc Tần Thủy Hoàng, tôn Lã Bất vi làm Trọng Phụ, toàn bộ quyền lực đều rơi vao tay của Lã Bất Vi và Triệu cơ.
Đương thời đang thịnh hành một trào lưu nuôi các học sĩ(hay còn gọi là môn khách), Tứ công tử thời chiến quốc lúc bấy giờ cũng nuôi trong phủ mấy ngàn môn khách,Lã Bất Vi cũng nuôi ba ngàn môn khách, những môn khách này được xem như là những cái túi trí tuệ,phải nghĩ đủ mọi cách để giúp Lã Bất Vi cũng cố quyền lực. Những môn khách này đều thuộc tam giáo cửu lưu( các học phái thời bấy giờ gọi chung là tam giáo cửu lưu), những môn khách này mỗi người đều có suy nghĩ riêng và lý giải riêng của bản thân, và tất cả những phương pháp đề ra đều được ghi chép lại,sau đó được tập hợp lại thành một bộ kiệt tác với hơn hai trăm ngàn câu nói.Bộ sách được đặt tên là "Lã Thị Xuân Thu". Lã bất Vi liền lấy bộ sách này làm kinh điển cho việc nước tần thống nhất đất nước Trung Quốc.Lúc đó Lã thị đã công bố quyển sách này ra tại kinh đô nước Tần bấy giờ là Hàm Dương, đưa ra giải thưởng là nếu ai có thể thêm một chữ hoặc bớt một chữ trong quyển sách này được thưởng ngàn lượng vàng.
Đoạn ghi chép này được trích trong tập:" sử kí" "Lã bất Vi truyện" Người đời sau, dựa theo câu chuyện này, đã đặt ra câu thành ngữ" Nhất tự thiên kim" tức "một chữ nghìn vàng"để diễn đạt một tác phẩm văn chương có giá trị cao, hoặc dùng khen ngợi một áng văn chương có cách diễn đạt hay, dùng từ chính xác, đầy đủ ý nghĩa.Ví dụ chúng ta đọc một tác phẩm mới của một nhà v học giả nổi tiếng, ông đưa ra một phương pháp dạy học mới, ko những có thể nâng cao trình độ học vấn và phẩm chất của một người học sinh, mà còn giúp cho bản thân người dạy học học hỏi được nhiều hơn.đối với một tác phẩm có giá trị cao như vậy, chúng ta có thể dùng thành ngữ " một chữ ngàn vàng " để ca ngợi một tác phẩm như vậy, Trong xã hội hiện nay, mọi thứ đều trở thành một sản phẩm hàng hoá, văn chương cũng ko ngoại lệ, như vậy chúng ta nói rằng:tác phẩm văn chương của một tác giả nào đó có tiền nhuận bút tương đối cao, giống như " một chữ ngàn vàng" vậy.Nhưng mà thông thường chúng ta thường dùng câu tục ngữ này để thể hiện một một văn bản có giá trị nghệ thuật cao hoặc cách dùng từ hay thì tương đối thích hợp hơn.:m093:
jlovephp
29-03-2011, 08:46 PM
một vài chục chữ bị ??? đọc hok đc ^^!" mà mình cũng hok bik đọc lấy j` mà đọc được!^^
LOVE.you
29-03-2011, 09:34 PM
pó tay bạn jlovephp nói câu rất ư là chết quớt ...
tán thành đc mỗi chỗ ??? đọc = niềm tin
pengyou90
30-03-2011, 08:36 PM
đọc tiếng việt hiểu chứ?
pengyou90
30-03-2011, 09:29 PM
mình dịch ra hết rồi đó, các bạn ko hiểu có thể tham khảo, nhưng dài như vậy ko bik có ai đọc ko nữa
pengyou90
01-04-2011, 10:46 AM
sao topic này lập ra mà vắng hoe vậy, chán nhỉ !
Vi Minh
03-04-2011, 08:41 AM
sao topic này lập ra mà vắng hoe vậy, chán nhỉ !
lập topic mong các bạn ráng lên cm nhiều vào nhé, những kiến thức khá hay đấy :)
Tks em Vinh
doanchau54
27-04-2011, 12:16 AM
高山流水:Cao sơn lưu thủy
Câu này xuất phát từ tích Bá Nha-Tử Kỳ, nó cũng là tên khúc đàn Tử Kỳ đã đàn cho Bá Nha nghe.
Bá Nha và Tử Kỳ là hai người bạn tri âm thời Xuân Thu Chiến Quốc.
Bá Nha, họ Du tên Thụy, là người nước Sở, nhưng làm quan Thượng Ðại Phu nước Tấn. Bá Nha nổi tiếng là một khách phong lưu văn mặc, lại có ngón đàn tuyệt diệu nhất đời và không bao giờ rời cây Dao cầm yêu quý của mình.
Tử Kỳ, họ Chung tên Huy, là một danh sĩ ẩn dật làm nghề đốn củi để báo hiếu cha mẹ tuổi già nua, nhà tại Tập Hiền Thôn, gần núi Mã Yên, ở cửa sông Hán Dương.
Năm đó, Bá Nha phụng chỉ vua Tấn đi sứ qua nước Sở. Trên đường về, khi thuyền đến cửa sông Hán Dương, nhằm đêm Trung Thu sáng trăng, phong cảnh hữu tình, Bá Nha cho lịnh cắm thuyền dưới chân núi Mã Yên để thưởng ngoạn. Cảm thấy hứng thú, muốn dạo chơi một vài khúc đàn, Bá Nha sai quân hầu lấy chiếc lư ra, đốt hương trầm, xông cây dao cầm đặt trên án. Bá Nha trịnh trọng nâng đàn, so dây vặn trục. Sau đó đặt hết tâm hồn đàn lên một khúc réo rắt âm thanh, quyện vào khói trầm. Chưa dứt bài, đàn bỗng đứt dây.
Bá Nha giựt mình tự nghĩ, dây đàn bỗng đứt thế nầy ắt có người nghe lén tiếng đàn, bèn sai quân hầu lên bờ tìm xem có ai là người nghe đàn mà không lộ mặt. Quân hầu lãnh lịnh lên bờ thì bỗng có người từ trên bờ lên tiếng:
- Xin đại nhân thứ lỗi cho, tiểu dân này đi kiếm củi về muộn, đi ngang qua đây, nghe tiếng đàn tuyệt diệu quá, nên cất bước đi không đành!
Bá Nha cười lớn bảo:
- Người tiều phu nào đó dám nói hai tiếng nghe đàn với ta?
Tiếng nói từ trên núi lại đáp lại:
- Đại nhân nói vậy, kẻ hèn này trộm nghĩ là không đúng. Há đại nhân không nhớ câu nói của người xưa: "Thập nhất chi ấp tất hữu trung tín" (Trong một ấp có mười nhà ắt có người trung tín). Hễ trong nhà có quân tử thì ngoài cửa ắt có người quân tử đến... Nếu đại nhân khinh chỗ quê mùa không người biết nghe đàn, thì cũng không nên khảy lên khúc đàn tuyệt diệu làm gì.
Bá Nha có vẻ ngượng khi nghe câu nói của người tiều phu. Biết mình lỡ lời, liền tiến sát đến mũi thuyền dịu giọng nói:
- Người quân tử ở trên bờ, nếu thực biết nghe đàn, biết vừa rồi ta khảy khúc gì không?
- Khúc đàn đại nhân vừa tấu đó là: Ðức Khổng Tử khóc thầy Nhan Hồi, phổ vào tiếng đàn, lời rằng:
Khả liên Nhan Hồi mệnh tảo vong
Giáo nhân tư tưởng mấn như sương
Chỉ nhân lậu hạng đan biều lạc
Hồi nãy, đại nhân đang đàn thì đứt dây, nên còn thiếu mất câu bốn là:
Lưu đắc hiền danh vạn cổ dương.
Tạm dịch thơ:
Nhan Hồi mất sớm thật đau thương,
Tư tưởng dạy người tóc bạc sương.
Ngõ hẹp nước bầu cơm giỏ hẩm (1)
Danh hiền lưu mãi cỏi trần dương.
Phí Minh Tâm
(1) Nhan Hồi vui trong cảnh khốn khổ, sống trong ngõ hẹp chỉ với giỏ cơm và bầu nước.
o0o
Tử Kỳ tinh thông nhạc lý, tinh tường Dao cầm, thấu rõ lòng Bá Nha qua tiếng đàn, lúc cao vòi vọi chí tự non cao, lúc thì trời nước bao la, ý tại lưu thủy. Bá Nha vô cùng bái phục và xin kết nghĩa anh em. Trước khi chia tay, hai người hẹn gặp lại năm sau cũng tại chốn nầy.
Mùa thu năm sau, khi Bá Nha trở lại Mã Yên thì Tử Kỳ, vì bệnh, mới chết mộ còn chưa xanh cỏ. Chung lão, thân phụ của Tử Kỳ đưa Bá Nha đến mộ. Bên phần mộ Tử Kỳ, Bá Nha lạy và khóc nức nở rằng: Hiền đệ ơi, lúc sống anh tuấn tuyệt vời, nay chết, khí thiêng còn phảng phất, xin chứng giám cho ngu huynh một lạy ngàn thu vĩnh biệt.
Lạy xong, Bá Nha gọi đem Dao cầm tới, đặt lên phiến đá trước mộ, ngồi xếp bằng trên mặt đất một cách nghiêm trang, so dây tấu khúc "Thiên thu trương hận", tiễn người tri âm tài hoa yểu mạng. Tiếng đàn đang réo rắt bỗng trầm hẳn xuống. Gió rừng thổi mạnh, mây đen kéo lại, u ám bầu trời, hồi lâu mới tan. Bá Nha ngưng đàn. Gió ngừng rít, trời trong sáng trở lại, chim ai oán lặng tiếng. Bá Nha nhìn Chung lão thưa:
- Tử Kỳ đã về đây chứng giám cho lòng thành của tiểu sinh. Cháu vừa đàn khúc đoản ca để viếng người tri âm tài hoa mệnh yểu, và xin đọc thành thơ đoản ca này:
Ức tích khứ niên thu
Giang biên tằng hội quân
Kim nhật trùng lai phỏng
Bất kiến tri âm nhân
Đãn kiến nhất bôi thổ
Thảm nhiên thương ngã tâm
Thương tâm thương tâm phục
Bất nhẫn lệ phân phân
Lai hoan khứ hà khổ
Giang bạn khởi sầu vân
Tử kỳ tử kỳ hề
Nhĩ ngã thiên kim nghĩa
Lịch tận thiên nhai vô túc ngữ
Thử khúc chung hề bất phúc đàn
Tam xích dao cầm vị quân tử.
Tạm dịch nghĩa:
Nhớ đến mùa thu năm trước
Từng gặp bạn bên bờ sông
Hôm nay trở lại tìm
Không thấy người tri âm
Chỉ thấy một nấm mộ đất
Thảm thiết đau thương lòng ta
Ôi thương tâm! Lại thương tâm!
Không cầm được nước mắt ròng ròng
Vui đến rồi đi, còn lại đau khổ
Mây sầu trổi lên bên ven sông
Tử Kỳ hởi! Tử Kỳ ơi!
Em và anh có nghĩa ngàn vàng
Dù có đến tận vô bến bờ cũng không nói hết lời
Vậy khúc nhạc nầy cũng dứt không đàn nữa
Dao cầm ba thước chết luôn theo em.
Tạm dịch thơ:
Từ nhớ đến mùa thu năm trước
Bến trường giang gặp bạn cố nhân
Năm nay lại đến Giang Tân
Giòng sông lạnh ngắt cố nhân đâu rồi
Buồn chỉ thấy nấm mồ bên núi
Cõi ngàn năm chia cắt đau lòng
Ôi thương tâm, ôi thương tâm
Sụt sùi lai láng bao hàng lệ rơi
Mây sầu thấp thoáng chân trời
Đêm vui đổi lấy một đời khổ đau
Tử Kỳ ơi, Tử Kỳ ơi
Ngàn vàng khôn chuộc được bầu tâm can
Thôi từ nay, thôi phím đàn
Ngàn thu thôi hết mơ mòng cố nhân...
Khuyết Danh
o0o
Lời thơ vừa dứt, Bá Nha vái cây Dao cầm một vái, tay nâng Dao cầm lên cao, đập mạnh xuống tảng đá. Dao cầm vỡ tan nát tung từng mãnh, trụ ngọc, phím vàng rơi lả tả.
Chung lão không kịp ngăn, hoảng kinh hỏi rằng:
- Sao đại nhân lại đập vỡ đàn quí giá nầy?
Bá Nha đáp lời bằng bài thơ tứ tuyệt:
Suất toái dao cầm phượng vĩ hàn
Tử Kỳ bất tại đối thùy đàm
Đại thiên thế giới giai bằng hữu
Dục mịch tri âm nan thượng nan!
Tạm dịch thơ:
Đập nát Dao cầm đau xót phượng (1)
Tử Kỳ không có đàn cho ai
Bốn phương trời đất bao bè bạn
Tìm được tri âm khó lắm thay!
Phí Minh Tâm
(1) Dao cầm được làm từ phần gổ tốt nhất của cây ngô đồng. Khi xưa vua Phục Hy thấy 5 vì sao rơi vào cây ngô đồng, rồi có chim phượng hoàng đến đậu. Biết là gỗ quí, hấp thụ tinh hoa Trời Ðất, nên vua bảo thợ khéo lấy gổ chế làm nhạc khí gọi là Dao cầm, bắt chước nhạc khí ở Cung Dao Trì.
Phí Minh Tâm
Theo vnthuquan.net
燕瘦肥黄 :Yến sấu phì Hoàng
Câu ngạn ngữ này có nghĩa là: Yến ở đâu là ám chỉ nàng Triệu Phi Yến và hoàng ở đây là chỉ Dương Ngọc Hoàng- Dương Quý phi.
Sấu tức là ốm và phì tức là mập, ở đay muốn nói rằng dù nàng Yến có ốm và nàng Hoàng có mập thì vẫn đều đẹp, mỗi người mỗi vẻ.
__Spy__
27-04-2011, 02:49 AM
sao bạn ko post bài là tiếng Hoa òy post bài tiếng Việt y.Đọc thơ tiếng Việt thấy ko hay = tiếng Hoa. doanchau54
Dù sao cũng thanks bạn nhìu lắm cố gắn post nhìu truyện khác nửa nha. ^^!
doanchau54
27-04-2011, 06:14 PM
0.0!!!! Hả viết nguyên bài bằng tiếng Hoa hả :m097::m097: Em chưa đến mức cao siêu thượng thừa như vậy đâu:m152:, Nhưng nếu được em sẽ cố gắng tìm bảng thơ bằng tiếng Trung a~, mong sau này anh giúp đỡ ^^
__Spy__
27-04-2011, 10:05 PM
Ủa ??? ko phải bài này dịch từ tiếng Trung qua sao?Thoy ko có thi thoy miễn sao ban post lên chia sẽ la vui òy ^^!
Mình cũng có ranh tiếng Trung đâu . mình cũng mới học tới tiểu học thoy mờ!* xấu hổ *
doanchau54
27-04-2011, 11:45 PM
...
*đơ 1 giây*
*đơ 2 giây*
xạo, học sinh tiểu học thì vào đây làm rì, =.=!!!! xạo
ủa em có nói nó dịch từ Trung quá sao =.=!!! em đã ghi muồn rõ mừ, còn cái nào ko ghi nguồn tức là do em đọc đc mà ra.
Pê xẹt ét: ờm em nà con....gái, em biết anh lớn tuổi hớn em nà cái chắc, xưng hô anh em cho ổn hen XD
__Spy__
28-04-2011, 12:00 AM
chắc doanchau hỉu nhầm ý òy.Spy có nói Spy học sinh tiểu học đâu.ý Spy nói là mới học xong tiểu học tiếng Trung ah'! Spy h dag hoc THPT mà ^^!
ủa dẩy hở tưởng viết trong sách ra nên mới kêu viết thơ = tiếng Trung thoy.cho sorry...!sorry...! nhá.
mà doanchau còn bài nào nửa ko post lên nửa ý.thix chuyện TQ , chuyện TQhay lắm ớh!
doanchau54
30-04-2011, 07:20 PM
金莲三寸 Kim liên tam thốn
Về tích này thì được ghi chép khá nhiều và khác nhau, nhưng mình sẽ ghi theo sự hiểu biết của mình vậy ^^.
Tương truyền từ thời nhà Hán, nàng Triệu Phi Yến có lần múa cho vua Hán Ngưng Đế xem. Điệu múa của nàng rất uyển chuyển nhẹ nhàng như yến, có sách ghi rằng nàng có thể đứng trên chân người mà múa để chị sự nhẹ nhàng thanh thoát của nàng, nhưng cũng có sách ghi rằng nàng có thể múa trên lá sen một cách tài tình đến độ lá sen không mảy may rách một tí.
Nói chung dù viết thế nào cũng chỉ ám chỉ sự thanh thoát điệu nghệ của nàng, lúc đó nhà vua thấy lạ và thích bèn hỏi, thì ra chân nàng chỉ dài đúng 3 tấc (tam thốn), vua thấy vậy thích lắm liền ban lệnh con gái sau này, khi mứoi sinh ra đều phải bó chân đúng 3 thốn.
Còn kim liên có 2 ý (ko biết có đúng ko >''<), 1 là để chỉ bức sen vàng thêu trên giày, 2 là chỉ một thôn xã có tên là Kim Liên, nơi đó chuyên tục bó chân và luôn có các cô gái có đôi chân đúng 3 thốn, nên thôn đó rất nổi tiếng.
Cũng vì chút vui vẻ nhất thời mà vua Hán Ngưng Đế đã ban lệnh xuống, không mảy may sự đau đớn của các nữ nhân sau này. Đôi khi thước đo sự phẩm hạnh của họ là bàn chân, vì bàn chân càng nhỏ người phụ nữ càng có giá. Bởi đấng nam nhân cho rằng, khi người phụ nữ chân nhỏ chính là người ngoan hiền đức độ ít ra khỏi nhà, suy ra sẽ không lẳng lơ. Cũng có nơi nói rằng, vì nam nhân cảm thấy thống khoái khi làm chuyện đó với nữ nhân có bàn chân nhỏ =.=!!!!
spy: ồ vậy hả, thì ra anh mới học hết tiểu học, thế hơn em dồi =.=!!! em chỉ mới gần học xong bậc tiểu hoc nè. Đang lo chuyện thi lấy bằng A nha~ Anh có thi lấy bằng A lần nào chưa chỉ cho em với >''<
__Spy__
01-05-2011, 12:41 AM
thanks doanchau54 nhìu nhìu nha.
A thi òi.a cùi bắp thi đc có 16 điểm đc = khá àh.
Đừng có lo nó dễ ẹt à.老師 ôn cái j cho mik thì ráng nhớ nha.vì trong thi sẽ có nhìu cái gióng lắm.tốt nhất là xem mấy cai 作文 mà 老師 kêu coi đó thì chắc chắn có.
Hùi trước a thi 作文 là 我的妹妹 áh.ko có 妹妹 nhưng có 弟弟 lấy tính cách 弟弟 sửa 1 chut "gấn zo" khuông mật 表妹 .thế là xong bài dư 15p ko bít làm nên way lên 8 với 2 nhóc thi chung ^^!
doanchau54
01-05-2011, 12:17 PM
Không phải chứ =.=!!!!! dễ đến thế cơ à, nhưng mà điểm yếu của em nà từ vựng hem nhớ cách viết =.=!!! đọc thì đc, nhìn chữ là biết nó à chữ nào liền, nhưng viết thì...
Tiếp nữa là mấy cái bổ ngữ từ 得 ý >''< mí cái bổ ngữ rối tinh rối nùi TT..TT
À chắc co thi nói phải ko anh, thế nó bắt mình nói gì vậy?
__Spy__
01-05-2011, 11:11 PM
doanchau54 : thi nói là chừ khi đi thi = toàn quốc mới có, con thi theo trường thì ko.thi = toàn quốc nó có nghe , nói , viết (nghe nói thi cũng dễ mà a ko co thi ).
òy...! a e mik gióng y trang.a nhìu chữ nhớ cách đọc ko nhớ cách viết.nhìu chữ nhớ cách viết mà ko bít đọc sao! pó tay lun ^^!*xấu hổ ghê*
Đúng òy...! 3 chữ 的 地 得 hay lộn lắm.hùi trước a thì gấp 3 chữ đó a xài theo cảm tính, cảm thấy xài chữ nào đúng thì xài.^^!
e ráng đọc nhìu sách 作文 áh!nó giúp e nhớ chữ đó,nó cũng giúp e làm 作文 tốt hơn.lúc thi áh! 練習 mà gập cái j ko bít làm thì bỏ wa đí cứ làm tiếp mấy cái sau.khi nào làm xong 作文 òy hãy way lài suy nghĩ máy cái mik chưa làm đc.vì 作文 mik là 10đ mà làm sơ sơ cung dc 6đ òy...!đúng ko.
doanchau54
05-05-2011, 06:30 PM
紅杏出墻 - Hồng hạnh xuất tường
Đó là câu thơ được trích ra từ bài thơ " Du viên bất trị (游园不值/ Đến thăm vườn không gặp) của tác giả Diệp Thiêu Ông (葉紹翁) đời Tống
應憐屐齒印蒼苔,
小扣柴扉久不開。
春色滿園關不住,
一枝紅杏出墻來。
小扣柴扉久不開。
春色滿園關不住,
一枝紅杏出墻來。
Ưng liên kịch xỉ ấn thương đài,
Tiểu khấu sài phi cửu bất khai.
Xuân sắc mãn viên quan bất trú,
Nhất chi hồng hạnh xuất tường lai
Dịch:
Sợ chăng guốc phạm lối rêu
Mười lần gõ cổng, chín đều lặng thinh
Vườn bưng khó nhốt xuân xinh
Vượt tường hạnh đỏ một cành khoe bông
Theo thivien.net
Ở đây tác giả ý muốn nói, dù tường có cao đến mấy cũng không giấu nỗi một đó hoa(ý nói người con gái) đang ở tuổi xuân thì.
Nhưng bây giờ câu nói "Hồng hạnh xuất tường" lại ý chỉ người phụ nữ trèo tường đi ngoại tình.
Cái này không hẳn là chỉ người phụ nữ, mà trong đam mỹ (tiểu thuyết boylove của Trung Quốc) đôi khi cũng có nha~
Ví dụ:
Công(seme) : Nếu ngươi( ý chỉ tiểu thụ (uke)) dám hồng hạnh xuất tường, ta sẽ cho *** của ngươi sống không bằng chết.
Đó là câu nói điển hình của một anh công bá đạo trong đam mỹ =.=!!!!!!!!
spy: sao anh xài theo cảm tính 3 từ đó hay vậy, em bội phục á. Mà em có 1 cái tật nữa là ko tự tin vào bản thân. Ví dụ như có lần cô cho khiểm tra thử, em đã làm đúng câu đó rùi, thế mà quay qua thấy chị kia làm khác liền nghi ngờ bản thân, cuối cùng xóa cái của mình làm theo cái của họ. Cũng may là chỉ kiểm tra thử thôi, nếu ko thì... TT.TT
__Spy__
06-05-2011, 11:30 PM
thanhs e nhìu nha...!mà sao e tìm đc mấy câu chuyện này ở đâu vẩy??? hay lắm ah1...!
Chi là kiếm tra thử thoy mà...! hùi trước a kiểm tra thử đc có 12đ áh..^^!bị bà cô chữi wá chòy lun! mà đi thi thì đc 16đ.=.=!Lúc thi đừng nhìn bài ng ta,cái nào mik làm rui thì thoy bỏ wa đi.mik chỉ nhìn(hỏi) cái nào mik chưa làm hay ko bít làm thoy.
Phải tự tin lên chứ.Mik thà mik làm sai mik ko tức.mik nhìn(hòi) ng ta mà sai thì tức lám.đúng hok...?doanchau54 :
doanchau54
08-05-2011, 12:13 AM
spy Mấy câu truyện này là do em tự đọc truyện rồi tự biết thôi hà, chứ hình như trên mạng nó ko có nhìu lắm >''<.
Em biết nà nên tự tin với kết quả của mình nhưng em là đứa chúa phân vân, thiếu tự tin và lưỡng lự TT^TT nên điều đó chắc khõ thực hiện đc a~~~
Mà thi bằng A đạt bao nhiêu điểm sẽ đậu hở anh
新官上任三把火 - Tân quan thượng nhâm tam bả hỏa
Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, thời ba nước phân tranh, khi Gia Cát Lượng làm quân sư cho Lưu Bị. Trong một đoạn thời gian ngắn đã liên tục ba lần dùng hỏa công đánh chiếm quân Tào Tháo. Lần đầu là hỏa thiêu sườn núi Bác Vọng Pha, khiến 10 vạn tinh binh do Hạ Hầu Đôn thống lĩnh chết cháy không biết bao nhiêu mà kể. Lần thứ hai là ở Tân Dã, dùng hỏa công, Tào Nhân bỏ chạy trối chết, 10 vạn đại quân đều bị diệt. Lần thứ ba là hỏa thiêu Xích Bích, trăm vạn tào binh thảm bại, cuối cùng bỏ chạy cùng Tào Tháo chỉ còn đúng 27 người. Khi ấy, mọi người gọi ba trận hỏa thiêu này là “Gia Cát Lượng thượng nhâm tam bả hỏa”. Truyền lại về sau thành câu cửa miệng là “Tân quan thượng nhâm tam bả hỏa”.
Tục ngữ nói “Tân quan thượng nhâm tam hỏa” ý nói là quan viên mới nhận chức, ban đầu có chút quyền hành, trước tiên phải thực hiên hai, ba việc có ích cho dân chúng. Hàm ý rằng sau này có làm được chuyện tốt cho dân chúng hay không thì không biết trước được, nhưng trước mắt cứ cho dân chúng thấy được lợi ích đã. “Ba ngọn lửa bừng bừng” ở đây là so sánh với ba lợi ích đầu tiên, giống như đốt lên ba đống lửa để người khác chú ý, vừa có thanh vừa có sắc. Đây cũng là việc mà các huyện lệnh từ thời xưa thường làm, lâu dần thành câu tục ngữ cửa miệng.
Theo redfox.
Và theo như truyền thuyết của Trung Quốc nói rằng, những vị quan có tam bả hỏa trên người yêu ma quỷ quái rất sợ đến gần, vì khi đến gần sẽ bị những ngọn lửa kia đốt cháy.
红颜祸水 - Hồng nhan họa thủy
Lịch sử của Trung Quốc từ xưa đến nay không ít vị vua vì mỹ nữ mà mất cả gian sơn. Hồng nhan họa thủy là câu nói ám chỉ nhan sắc chính là tại họa của thiên hạ. Nhưng truyện nổi bật nhất vẫn là câu chuyện của một vị vua, chỉ vì 1 nụ cười của mỹ nhân mà mất của thiên hạ:
Châu U Vương họ Cơ, tên Cung Niết, là một hôn quân mất nước thời Tây Chu. Ông được nước Bao (Còn gọi là "Hữu Bao", Tên một nước chư hầu của Trung Hoa thời cổ đại, nay thuộc huyện Miễn, tỉnh Thiểm Tây, Trung Hoa) hiến tặng một mỹ nữ tên BaoTự, một cô gái tuy rất xinh đẹp nhưng chưa bao giờ nở nụ cười. U Vương rất sủng ái Bao Tự nên tìm đủ mọi cách để mong có được nụ cười của nàng nhưng cuối cùng vẫn không được như ý nguyện.
Có một lần vì một tì nữ vô tình làm rách tấm vải lụa mới được tiến cống. Bao Tự nghe thấy tiếng vải rách liền mỉm cười, nhà vua thấy thế không những không phạt tì nữ kia mà còn bảo mọi người đem thật nhiều vải xé cho nàng nghe, nhưng dù xé thế nào nàng không không hề cười lên chút nào.
Lại có người hiến kế rằng: “Thiên hạ đã thái bình, các đài lửa báo tin cũng đã tắt hết, nếu như nay cho khói lửa nổi lên trên đài báo tin, các nước chư hầu sẽ lập tức kéo binh đến, bấy giờ hoàng hậu nhất định sẽ cười”. Thế là, U Vương liền cho nổi khói mịt mù trên đài báo, quân chư hầu thấy thế nghĩ là U Vương đang có nạn, liền tức tốc kéo quân ứng cứu. Bao Tự vừa thấy cảnh ngàn vạn binh mã khí thế hùng hổ kéo đến, bèn thích thú nhoẻn miệng cười. Đến nơi, quân chư hầu bèn hỏi U Vương: “Đã xãy ra chuyện gì?” Vương đáp rằng: “Chỉ vì muốn hoàng hậu cười thôi”. Chư hầu đành tức giận ra về.
Về sau, Thân Hầu mượn quân của Khuyển Nhung tiến đánh U Vương, lần này Vương cho nổi lửa đài báo, thế nhưng không một bóng quân chư hầu nào đến giúp. Cuối cùng Vương thất trận bị giết ở núi Li. Tây Chu bị diệt vong, Đông Chu thành lập, kiến nghiệp tại Lạc Dương.
Thế mới thấy câu nói Hồng nhan họa thủy một phần nào đó quả thật rất đúng.
" Dù thiên hạ có đẹp hay có to lớn đến đâu cũng không bằng một nụ cười của người "
P/S: có 1 nàng hủ nữ đã ghi rằng " Nữ sắc làm nên tà đạo, còn nam sắc làm nên chính đạo" =)) cái này hảo chí lý a~
__Spy__
08-05-2011, 01:47 PM
" Nữ sắc làm nên tà đạo, còn nam sắc làm nên chính đạo"
câu này hùi trước có lẽ đúng nhưng bây h thì....hen xui àh nha!
doanchau54: làm ng phải tư tin lên chứ e.mik còn ko tin mik thi con ai tin mik...???(tư tin vừa vừa thoy nha.tư tin wa ng ta noi chảnh áh :m126:)
10đ là đậu àh! nhưng phải it nhất là 5đ 練習 5đ 作文 áh!còn 4đ 練習 6đ 作文 hay 7đ 練習 3đ 作文... thì ko đc tính đậu đau.
10đ -> 13đ là đậu Trung Bình,14đ -> 17đ là đậu Khá,18đ -> 20đ là đậu Giỏi.(ngi~ học 2 năm òy mà vẫn nhớ thang điểm hay ge áh!:m121:)
doanchau54
15-05-2011, 10:48 PM
@ Spy: hic thứ bảy vừa rùi anh đi off phải hem~~, em ứ đi đc T^T vì off trễ quá a~. T^T hic em mún gặp các anh seme và uke của táo quá XDXDXDXDXD, anh kể em nghe bửa đó đi >''< chắc ai cũng là mỹ nam tử ha XD
金屋藏娇- Kim ốc tàng kiều (Lầu vàng giấu Kiều)
Cha của bà là Trần Vũ, được phong tước Đường Nghị hầu. Mẹ của nàng là công chúa Quán Đào (con gái của Đậu Văn hậu). Trần Kiều là 1 cô gái tuy không đẹp đẽ kiêu sa gì, nhưng dáng vẻ cũng dễ nhìn. Quán Đào công chúa từng ngỏ ý vơi Túc Cơ muốn gả Trần Kiều cho Thái tử Lưu Vinh(con của Túc). Túc Cơ nghe nói, khinh bỉ mắng nhiếc, quyết không chấp nhận để Lưu Vinh lấy Kiều. Quán Đào rất tức giận, sau đó thấy con gái mình thường chơi đùa với Giao Đông Vương là Lưu Triệt, bèn gả con gái mình cho Triệt, tuy mặc dù tuổi của Kiều lớn hơn Triệt chút. Sau đó, Quán Đào cố gắng thuyết phục các đại thần, tìm cách để Hán Cảnh Đế phế truất Lưu Vinh, đưa Lưu Triệt con rể mình lên ngôi Thái tử thay. Kết quả đã đáp ứng hy vọng của bà ta. Cảnh Đế đã phế Lưu Vinh làm Lâm Giang Vương, đưa Lưu Triệt lên làm Đông cung Thái tử.
Năm 141 TCN, Lưu Triệt lên ngôi Hoàng đế, tức là Hán Thế Tông Vũ Đế. Trần Kiều trở thành Hoàng hậu.
Hồi khi Lưu Triệt lấy Trần Kiều, từng khoác lác nói rằng sau này sẽ xây cho nàng Kiều một cái lầu bằng vàng, đến khi lên ngôi, ông lúc nào cũng yêu quý bà, mỗi lần tan triều là lại giá lâm đến cung của Trần Kiều. Nhưng về sau, tình cảm của ông dành cho Kiều ngày càng nhạt đi. Thứ 1 vì có nhiều người đẹp đẽ quyến rũ hơn nàng Trần Kiều nhiều ; thứ 2 vì Vũ Đế nhiều lần giao hoan với bà, nhưng bà chưa bao giờ sinh hạ được cho ông một đứa con. Hoàng hậu Trần Kiều vì vậy rất khổ tâm, bà tìm đủ trăm phương nghìn kế để mong sinh hạ cho vua 1 đứa con trai, nhằm hàn gắn lại tình cảm đã sứt mẻ bấy lâu nay, để tìm được phương thuốc đó, bà bỏ bao công sức tìm kiếm đến tốn cả 900 vạn lượng bạc mà không tìm ra được.
Sau đó, có người giới thiệu với bà những người đồng cốt chuyên làm việc phù phép, bảo rằng họ có phép thuật giúp nàng mang thai. Trần Kiều nghe vậy, rất tin theo, bèn mời những thầy phù thủy bên ngoài vào cung, nhờ họ giúp mình có thể sinh con, đồng thời bà xúi họ yểm bùa để nguyền rủa những người đàn bà được vua Hán Vũ yêu (như nguyền rủa Vệ Tử Phu). Những kẻ đồng cốt đó bảo Trần hậu làm 1 hình nộm bằng gỗ, rồi khắc họ tên cùng năm sinh của Hán Vũ Đế vào trong hình nộm, rồi đặt bên gối nằm, bùa chú vào hình nộm đó để có thai. Trần hậu nghe theo, làm y như vậy.
Sau đó, khi nạn “vu cổ” (đó là nạn bắt những người dùng hình nộm yểm bùa trù nguyền người khác, đặc biệt là nguyền rủa hoàng thượng) xảy ra, có người tố giác Trần hậu dùng hình nộm yểm bùa vua Hán Vũ. Hán Vũ Đế cho điều tra, biết được sự thật, nổi giận đùng đùng, liền hạ lệnh bắt giam Hoàng hậu Trần Kiều cùng 300 cung nữ hầu hạ bên cạnh tống vào lãnh cung (cung dùng để giam giữ những phi hậu có tội).
Sau khi Trần hậu bị bắt, Vũ Đế lập Vệ Tử Phu lên thay thế chức mẫu nghi thiên hạ đó. Trần hậu vừa bị thất sủng, vừa bị giam giữ, lòng buồn tê tái, khóc than suốt ngày. Sau đó, có người khuyên bà nên làm 1 bài thơ tả rõ nỗi lòng để mong vua Hán lượng thứ. Nhưng bà bảo rằng mình không biết làm thơ, người ấy bèn giới thiệu cho bà 1 người là Tư Mã Tương Như – 1 nhà thơ văn nổi tiếng đương thời. Trần hậu vui mừng, nhờ Tư Mã Tương Như giúp mình. Tương Như bèn viết giúp Trần hậu 1 bài thơ, lời lẽ rất cảm động, rồi tìm cách dâng lên vua Hán Vũ. Vũ Đế đọc qua bài thơ giãi bày tấm lòng của Trần hậu, xúc động lắm, bèn tha cho Trần hậu, nhưng không khôi phục lại chức vụ Hoàng hậu của bà nữa.
Bà mất vào năm nào không rõ, có thuyết nói bà mất sau 20 năm kể từ khi bị phế truất, nhưng thuyết đó chưa hẳn đáng tin. Gia đình bà cũng vì chuyện bùa phép của bà mà bị mang tai tiếng, từ đó vua Hán Vũ không còn quan tâm gì đến Trần hậu và gia đình nàng nữa.
Theo wiki
Còn bây giờ, khi nói ra từ này ý chỉ giấu 1 thứ bảo vậy gì đó trong lồng son thép vàng.
__Spy__
15-05-2011, 11:33 PM
truyện hay lắm e gái cố gắn post nhìu nhìu nha....!^^!
chưa có đi off mà e ngày 21-5 thứ 7 này nè mới là ngày đi off...!
sao e đi ko đc zy bẵn chyn j sao...hay là ba me ko cho đi...?a cũng chưa đi off wa với ng` Hoa lằn nào hồi hợp ghê áh :X doanchau54
doanchau54
16-05-2011, 01:31 PM
>''< vâng ngó giờ off em thấy trễ quá a~ T^T
__Spy__
17-05-2011, 01:56 PM
giờ đó đâu co trễ đâu e...!a với bạn a lâu lâu cũng 8h mấy 9h mới bắt đầu y chơi đó ^^!
e nhiu tuổi òy mà 3 mẹ ko cho y chơi giờ đó zy e...?doanchau54
eminent
17-05-2011, 02:02 PM
>''< vâng ngó giờ off em thấy trễ quá a~ T^T
trời!!! 6h chiều mà kiu trễ!!! bó tay!
cái địu này chắc là nhỏ tuổi lắm đây, bởi vậy mới bị bắt ở nhà giờ đó!
lavender_221991
15-06-2011, 11:54 AM
100 chu ko bit mot chu
Powered by vBulletin® Version 4.1.8 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.