PDA

View Full Version : Điều hoang đường nhất - Khánh Linh



Phieu
22-08-2006, 03:48 PM
Điều hoang đường nhất

http://www.taoxanh.net/upload/phieu/Nhac%20Tre/Dieu%20hoang%20duong%20nhat%20-%20Khanh%20Linh.mp3

Ngày này năm trước....

Bao kỉ niệm lại ùa về, ngày đấy ta vẫn còn là của nhau, vẫn có những đêm nói chuyện điện thoại rồi bỏ quên đến tận sáng... Vẫn có những ngày đi dạo trên con phố mà chẳng nói điều gì, nhưng như thế là đủ. Vì ta yêu nhau...

Ngày này năm trước...

Anh đèo em sau lưng và nhìn nắng mỉm cười... Nắng tháng 6 có chói chang quá không em nhỉ, mà anh nhìn không phải nheo mắt... Vì có em dang tay che nắng cho anh rồi. 2 ta lại hoà chung niềm vui với nắng... Nắng cứ chiếu, Gió cứ thổi và Lá vẫn xào xạc dưới chân, 2 ta vẫn sóng đôi và như hoà vào làm một...

Ngày này năm trước...

Em hỏi anh có bao giờ ta phải chia tay... Anh trầm ngâm , không nói gì, .... biết nói gì đây khi anh không thể biết trước được điều gì sẽ xảy ra... Anh chỉ biết 2 ta yêu nhau...

Ngày hôm nay...
Vẫn con đường này, nắng đấy và gió đấy mà sao đã khác xưa nhiều đến thế ...

...Không em....


(Vô tình bắt gặp)

baby_mummum
22-08-2006, 09:26 PM
ùm hay quá >^^<......

HaiLong_HiAll
26-08-2006, 10:29 AM
Điều hoang đường nhất, là tình yêu em dành cho anh.
Đã lâu rồi, xa rồi, vẫn còn ánh lửa chưa dứt gọi mời.
Ngày đó vội vàng rồi chóng qua, anh là người chóng quên.
Em như đứa trẻ thơ, tình này chắc nhiều dại khờ.
Về trong những tháng ngày, để lắng nghe tình đầy chưa thay.
Nhớ người giờ đây đã xa xôi, xa từ khi vòng tay từ giã.
Về nguyện cầu cho anh, những đam mê sẽ lên trời tung bay.
Mưa rơi sáng nay anh cứ ngủ say, em vẫn dõi theo cuộc đời anh những phút giây bồi hồi.
Về trong, những đêm dài, để khóc cho cuộc tình không may.
Khóc người tình xưa có khi chẳng ngại gió mưa, một ngày mùa đông giá tràn về.
Sẽ ra sao, dù mai sẽ thế nào.
Em vẫn ngốc nghếch đợi chờ, người lớn ơi..
...Anh không thể nào chối từ..


Yêu anh, xa xôi thành phố trầm ngâm trong khói, giá lạnh mùa đông.
Thương anh, xanh xao hình bóng bề bộn căn phòng.
Yêu anh yêu những bản tình ca sáng trong.
Yêu anh khơi thắp ngọn đèn khuya nhớ mong.
Chờ vết thương kia sẽ mau lành.
Hạnh phúc kia rồi sẽ mau thành.
Người còn yêu nhau sẽ trở về với nhau.
Và tình yêu còn mãi riêng dành.

Về trong, những tháng...ngày...
Để lắng nghe tình đầy chưa thay.
Nhớ người giờ đây đã xa xôi, xa từ khi vòng tay từ giã.
Về nguyện cầu cho anh, những đam mê sẽ lên trời tung bay.
Mưa rơi sáng nay anh cứ ngủ say, em vẫn dõi theo cuộc đời anh những phút giây rạng ngời.
Về trong những đêm dài, để ước ao một ngày tương lai.
Sẽ về ngồi đây với em, chuyện trò với em, một ngày con tim anh đã đổi thay.
Sẽ ra sao, dù mai sẽ thế nào.
Em vẫn ngốc nghếch đợi chờ, điều này rất viển vông.
Mà người lớn ơi, làm sao anh có thể chối từ ...................


Ngày trước nghe Cánh Cung , nghe mãi nghe mãi mới cảm được cái bài này ...
Giọng Khánh Linh nhẹ nhàng , cứ thủ thỉ thủ thỉ => sao mà hay thế không biết nữa .......
Phần lời Đỗ Bảo viết => công nhận choáng , hay đến bất ngờ ....... !!!
Nhưng có mỗi một câu này mà Long cứ nghĩ mãi :
Người còn yêu nhau sẽ trở lại với nhau .. => Hic hic , nhiều khi không thể đâu Anh Bảo ơi ............ !!!!!!!!!!