PDA

View Full Version : [FIC.023-B] Những kẻ trá hình



findsomethingforme
25-07-2010, 01:11 PM
Những kẻ trá hình



Chủ đề B : I Do!



Tôi vẫn thường chạnh lòng bởi âm thanh ấy. Cái âm thanh chỉ xuất hiện vào một thời điểm nhất định, lúc tôi hoàn toàn bị động, và xóa sạch những ý niệm đang nảy ra trong đầu tôi. Nó thường xuất hiện buổi sáng, nhưng không phải buổi sáng nào cũng vậy. Tôi đang cố nhớ lại, trong lúc thảnh thơi ngồi chờ đợi M đi làm. Hình như nó vọt ra từ khoảng sân vắng trước nhà, đâu đó trong lùm cây mai chiếu thủy nở hoa trắng muốt.

Sự thật là nó vừa vọt ra. Nó đã khiến tôi quên bẵng đi việc sáng nay mình phải làm gì.

Tôi cố tình quan sát, lắng nghe. Một người phụ nữ gầy đét, nước da xám ngắt, khô ráp, nhăn nheo chở một giỏ tre được trùm kín bằng tấm giấy ni-lông nhàu nhĩ, cáu bẩn đi vào từ con hẻm và cất tiếng rao chua chát: “Ai bành mi nòng đê!” (“Ai bánh mì nóng đê!”). Liền sau đó, phòng bên cạnh rộn lên tiếng chửi bới, tiếng roi quất chan chát và tiếng khóc the thé của lũ con nít nhong nhỏng ỏng eo đòi ăn. Sự tĩnh lặng, yên bình bị bóp méo đến gai người, nó vọng vào kí ức tôi một điều gì đó mơ hồ, bàng bạc như đám mây xám vần vũ trên bầu trời ngoài kia. Dường như có một đoạn kí ức tôi đã vô tình lãng quên trong những chuỗi ngày nhạt nhẽo lúc trước. Tôi cố nhớ lại, gạt phăng những tạp niệm trong đầu và những âm thanh bức bối, nhưng vẫn chỉ hình dung được một cảnh tượng duy nhất: cánh cổng sắt hen gỉ kêu ken két từ từ đóng lại, không gian trở nên vắng lặng, tăm tối.

Lần nào cũng vậy, những buổi sáng như thế thường trôi qua một cách khó khăn khi tôi vừa phải cố nhớ những việc cần làm, vừa phải nhớ những việc không nằm trong vùng ý thức của mình. Nhưng lúc này đây, tôi thôi không nhìn những bông mai chiếu thủy trắng muốt ngoài kia nữa. Cảm giác bị ai đó nhìn chằm chằm từ phía sau khiến tôi chuyển hướng nhìn sang M. M đang chăm chú tô vẽ cho một chiếc mặt nạ bằng loại nước màu có mùi kì dị mà tôi ngửi thấy hằng ngày. Một thứ mùi hăng hắc, tanh nồng dễ khiến người ta đau đầu, như thể được trộn lẫn giữa kim loại bị hen gỉ âm ẩm nước và mùi thối của những con ốc biển đã chết trương lên.

- Tao sắp thành nghề rồi mày ạ! – M đột ngột nói trong niềm vui sướng hiếm hoi, đôi mắt long lanh nhìn tôi như muốn chia sẻ.

Tôi mỉm cười chiếu lệ. Lúc trước, tôi không hiểu rõ công việc của M lắm, trông có vẻ đơn giản - sơn vẽ mặt nạ - nhưng M nói nó phức tạp nhiều hơn tôi nghĩ. “Sơn vẽ đúng là công việc đơn giản nhất trong các công đoạn làm mặt nạ. Nhưng trình độ của tao không phải chỉ để làm công việc rẻ tiền này. Tao đang học nghề để có thể làm ra những chiếc mặt nạ tinh xảo, phức tạp hơn.”. Tôi không hiểu cái “tinh xảo, phức tạp” M nói ở đây có ý nghĩa gì, tôi chỉ nghĩ đơn giản, ở các nhà máy sản xuất mặt nạ đồ chơi, chẳng phải người ta chỉ cần vật liệu và khuôn mẫu là có thể làm ra chúng sao? Những lúc tôi thắc mắc, M chỉ cười ngụ ý. Rồi M cứ thế đi đi về về, ban ngày M ra ngoài để làm công việc mà M nói, thỉnh thoảng mang về một túi những chiếc mặt nạ đã được đúc sẵn rồi tỉ mỉ sơn, vẽ bằng thứ màu có mùi kì dị đó. Ban đêm, M bày những chiếc mặt nạ ở góc phố cạnh công viên, nơi có đông người qua lại, nhưng dường như mục đích chính của M không phải là bán chúng. Có lần tôi ghé qua thăm M, thấy M chỉ ngồi chăm chú vẽ, khách đến mua hàng M cũng lờ đi. M vẽ rất nhanh, hầu hết là những bản phác thảo nguệch ngoạc. M vẽ những mặt người lướt qua trên phố, hết bức này đến bức khác, đến khi tôi giục M về kẻo nhà trọ đóng cửa, M mới chịu thu dọn mớ lỉnh khỉnh của mình. Về đến nhà, M lại tiếp tục chong đèn để sơn những chiếc mặt nạ và treo chúng lên tường.

Gian phòng của M đầy ắp những chiếc mặt nạ kì quái với đủ hình dạng, kích cỡ. Hầu hết chúng đều có nền trắng chủ đạo, trên đó chi chít những hoa văn, họa tiết kì quặc. Những chiếc mặt nạ mang khuôn mặt người với đủ những cảm xúc, cung bậc tình cảm: vui, buồn, giận giữ, yêu thương, hờn ghen, tự ti,… Chúng lấp hết các khoảng trống trên bốn bức tường, trên giường ngủ, cả trong toilet. Đi đến đâu, làm gì cũng đều có cảm giác ai đó đang theo dõi, nhìn chằm chặp vào mình, chực chờ nhảy bổ ra để vồ vập, cào xé như một linh hồn không được siêu thoát hoang dại, độc ác. Một lần, tôi hỏi M có cảm thấy sợ khi lúc nào cũng bắt gặp những cặp mắt vô hồn này không, M bảo M thường đeo chúng nên M đã quen cảm giác đó, và tôi không thể hiểu được đâu. Rồi M lảng tránh những câu hỏi khác của tôi.

M đã thay đổi rất nhiều so với những ngày đầu tiên tôi sống cùng M. Mà có lẽ tôi không có quyền phán xét M. Ai rồi chẳng thay đổi theo thời gian?! Huống chi, tôi chẳng nhớ gì nhiều về M cả. M bằng tuổi tôi. M là gay. M làm công việc sơn vẽ mặt nạ, đại loại vậy. Ngoài những chi tiết ấy, quá khứ, gia cảnh, ước mơ,… tất cả những khái niệm nào khác thuộc về M đều chỉ làm cho sự tồn tại của M thêm mờ nhạt. Vốn dĩ, trước kia chúng tôi chẳng hề quen biết nhau. Tôi gặp M trên mạng, qua cái nickname M để lại trong chuyên mục “Tìm bạn share phòng” của một trang web dành cho dân gay hẹn hò hoan lạc, rao bán thân xác. Sau đó, chúng tôi gặp nhau. M đón tôi ở đầu hẻm của đường Phùng rồi dẫn tôi vào dãy phòng trọ ẩm thấp, cũ kĩ này. Vôi trên tường ngả màu xám xịt, bong ra từng mảng loang lổ đã phủ một lớp rêu mỏng, chi chít những nét chữ dung tục, nguệch ngoạc. Phòng trọ của chúng tôi nằm chen chúc giữa những hộ nhà có đám trẻ con hằng ngày chơi đùa trước sân, biết chửi thề xoi xói, biết đánh nhau sứt đầu mẻ trán rồi khóc ré lên ầm ĩ mỗi tối chập choạng. Đám sinh viên sống ở tầng trên biết hút thuốc, nhậu nhẹt, thường xuyên dẫn bạn gái về phòng làm tình, tiếng rục rịch và tiếng rên siết vọng xuống phòng tôi mỗi đêm. Chủ của dãy phòng là một người đàn bà sồ xề, tuổi ngoài năm mươi, hơi thở phảng phất mùi cát thối và có cô con gái làm cave thỉnh thoảng trở về lúc một, hai giờ sáng trong hơi rượu nồng nặc.

Tôi đặc biệt nhớ về cái đêm ấy, cái đêm đầu tiên tôi dọn đến căn phòng trọ tăm tối, mốc meo này. Trong khi tôi chỉ muốn yên giấc sau một ngày mệt nhoài thì M mải miết với màn độc thoại của chính mình. M kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện trên đời. Chuyện cô con gái cave của bà chủ nhà lỡ dại, có thai ngoài ý muốn với một trong số nhân tình của ả, đã phá bỏ cái thai chưa đầy một tháng đó. Chuyện một lão già biến thái sống ở mặt sau dãy nhà trước đây từng gõ cửa phòng M mỗi đêm, đòi M ra gặp lão. Đoạn kể về quá khứ và ước mơ của M là một mẩu độc thoại điên cuồng, M kể như thể M chưa bao giờ được nói, chưa bao giờ được than thở, hờn trách. Mười tám tuổi, M rời bỏ gia đình, quê hương, lang thang một mình ở thành phố X này với giấc mơ hệt như trong tiểu thuyết diễm tình. M mong sẽ gặp được một người đàn ông giàu có yêu thương M, mang đến cho M phú quí, giàu sang. M lang thang ở quán bar, vũ trường, trong tình trạng đói khát, dật dờ như một kẻ ăn xin, hòng chờ đợi một bàn tay cứu rỗi cuộc đời mình. M phải trở về quê hương với một tâm thế khác. Những con người đã ngược đãi, kì thị M sẽ phải quỳ rạp xuống gót chân M. M sẽ đạp lên đầu những con người đó, sẽ hả dạ và nói với ba mẹ rằng M không phải là một đứa biến thái, vô dụng, bất tài. M có thể làm nên chuyện lớn, bằng chính con người khiếm khuyết này của M. Một ngày nào đó, M sẽ đạp lên dư luận. Một ngày nào đó, M sẽ được sống trong giấc mơ thần tiên đã tồn tại trong M từ khi còn bé, giấc mơ khờ dại, ngây thơ, trong sáng.

Nhưng X không dành cho những giấc mơ, không dành cho những kẻ hão huyền, mộng tưởng như M. X vội vàng, hối hả trong những dòng xe nhốn nháo, đan vào nhau hỗn loạn, điên cuồng. X kẹt tắc kinh hoàng, gào thét inh ỏi trong những giờ cao điểm với ngồn ngộn người trong những chiếc mũ nhựa đủ màu nhích từng centimet một. X khét lẹt, bỏng rát với cái nắng gai óc, hực nồng mùi mồ hôi, cống rãnh, mùi thức ăn và dầu mỡ được dùng đi dùng lại nhiều lần trên những chiếc xe dập dìu ở công viên, trường học. X tanh tưởi, ngập ngụa và chát chúa nước mưa, nước cống. Trong dòng nước bẩn thỉu, xối xả ấy, có máu của những người đã chết vì dây điện rơi xuống, có nước mắt của những cô gái điếm nhà quê trót dại, có que thử thai và những lọn tóc mai trinh tiết của họ. X có những kẻ đã dồn nén những phẫn uất một cách thảm thương, chờ đợi một lời nói cay cú của ai đó để vung dao chém chết họ. X có người con giết cha, có người mẹ đánh con không thương tiếc. X có đứa bé sơ sinh bị xe tải cán chết. X không dành cho những kẻ ướt át, mềm mỏng như M. Sẽ đến lúc M như một con tôm chết khô nằm còng queo ngoài nắng, hoặc sẽ chết ngộp trong những ánh mắt lồng lộn, sục sạo dò xét, trong ánh đèn pha loạn xạ, chói lòa; chết đau đớn vì cơn ngộ độc từ một gói xôi có thịt thối và chiếc muỗng xinh xinh xanh đỏ được tái chế từ ống tiêm của bệnh viện. X là nơi để thực hiện ước mơ bằng cách giẫm đạp lên ước mơ của người khác, là nơi để gặt hái thành công bằng cách ăn bám những giấc mơ thừa của thiên hạ, làm những con kí sinh trùng bấu víu vào những bề mặt hào nhoáng, vững chắc để tha hồ đục khoét, bào mòn.

Giấc mơ của M như một con kiến bò qua mặt đường, không chết vì bẹp dí thì cũng bị cuốn đi theo vòng quay của những cỗ máy nhiên liệu hiện đại, dữ tợn. Giấc mơ của M không có chỗ đứng ở X, nó nhanh chóng tan vỡ. Người yêu đầu tiên của M đã đeo một chiếc mặt nạ hoàn hảo, hắn ta chỉ có thể mua cho M chiếc nhẫn giả rẻ tiền bán trên đường thay cho lời yêu thương, hẹn ước. M đau khổ về mối tình đầu tưởng rằng sẽ đẹp như cổ tích. Nhưng với quyết tâm và nhiệt huyết của tuổi trẻ, M không dừng lại, M tiếp tục ra đi tìm một tình yêu cổ tích cho mình trên những chuyến xe buýt, nơi mà M đọc trong tiểu thuyết diễm tình thường hay diễn ra những cuộc tình lãng mạn. M đã quá tham lam. Ở X, M có thể trải qua vô số những cuộc tình một đêm, có thể dễ dàng làm tình với nhiều người, nhưng M tìm đâu ra một người thật sự yêu M và có thể lo lắng cho cuộc sống của M cả đời. Những người thật sự yêu M đếm trên đầu ngón tay, nhưng những người đó không thể thỏa mãn được khát khao vật chất và danh vọng của M. Không ai có thể sống một cuộc sống hoàn toàn đầy đủ ở xứ này. M phải chọn một, phải chịu đổi chác, phải mất đi thứ này để đổi lấy thứ kia. X không dành cho những kẻ tham lam.

M ra đi, rồi quay về với chiếc mặt nạ trên mặt. M trở thành một con người hoàn toàn khác hẳn, như lúc này đây, M đang tháo chiếc mặt nạ cũ trên mặt mình và thay bằng một chiếc mặt nạ khác. Mỗi buổi sáng, M thay mặt nạ một lần trước khi đi làm. Mỗi buổi tối, M sơn vẽ những chiếc mặt nạ mới hoặc tô lại những vết xước, bong tróc trên những chiếc mặt nạ cũ.

M đã ra khỏi nhà. Bóng M khuất dần sau làn mai chiếu thủy giờ đã rụng gần hết hoa vì lũ trẻ con đang chơi đánh trận giả ngoài sân. Giờ chỉ còn tôi với khoảng không gian ẩm thấp, rệu rã rộng 10 m2 được ngăn đôi bằng một tấm ván mỏng sần sùi đã vẩn mùi mốc meo và những chiếc mặt nạ trên tường. Tôi không nhớ trong số chúng, cái mặt nạ nào M đã lấy khỏi khuôn mặt tôi vào đêm hôm qua, bằng cách bôi lên mặt tôi một lớp chất lỏng âm ấm, nhơn nhớt, sền sệt và có mui tanh nồng. Sau năm phút, khi lớp chất lỏng trăng trắng đó cô đặc lại, trở nên dính dáp hơn bao giờ hết, M nhấc nó ra khỏi khuôn mặt tôi, tặc lưỡi: “Mặt nạ của mày đẹp quá!” rồi treo nó lên tường, cạnh hàng chục cái mặt nạ trong suốt khác. “Đây là mặt nạ tự nhiên, tự sản sinh ra trong quá trình sống của con người. Chúng đẹp nhưng rất dễ vỡ. Tao đang học cách làm mặt nạ nhân tạo sao cho thật giống với mặt nạ thông thường. Khi đó, tao có thể giả dạng thành bất cứ ai!” – M nói khi đôi mắt long lên nhìn tôi.

Phải rồi, M có thể giả dạng thành bất cứ ai, kể cả tôi! Như chợt tỉnh giấc khỏi cơn mê muội, tôi hoảng hốt. Tôi đã hiểu tất cả những gì M đang làm. Tôi nhớ M từng nói M muốn được như tôi, muốn có công việc ổn định và một người yêu có thể thấu hiểu, đến bên tôi những lúc tôi cần. Tôi là một đứa con ngoan trong gia đình, là một thực thể tồn tại mẫu mực. M ao ước được mang hình ảnh của tôi để trở về quê nhà, nơi M đã bỏ rơi họ mà ra đi vì những ham muốn ích kỉ. M không thể trở về với khuôn mặt hiện tại. M cần một khuôn mặt khác, một hình ảnh khác để che đậy cho sự nhục nhã, ngu xuẩn của mình. Chính xác hơn, M cần một chiếc mặt nạ hoàn hảo để khỏa lấp đi những khiếm khuyết, thất bại mà M vấp phải trên đường đời.

Tôi lục lọi khắp gian phòng của M với hi vọng tìm ra cái mặt nạ của mình. Có thể M đã cố tình giấu nó ở đâu đấy. Tôi mất cả ngày để tìm nó, tôi ướm thử tất cả những chiếc mặt nạ trong suốt nhưng không có cái nào vừa vặn với khuôn mặt mình. M đã thất hứa. M hứa sẽ trả cho tôi cái mặt nạ khi M học thành nghề, nhưng M đã lừa dối tôi một cách trắng trợn. Vậy mà tôi đã không nhận ra chiếc mặt nạ dối trá trên khuôn mặt M sáng nay. Trong nỗi thất vọng não nề, tôi gục xuống bên thành cửa, trước mặt tôi, khoảng sân vắng trở nên bỏng rát trong ánh chiều vàng vọt. Ở tầng trên, bọn sinh viên đã bắt đầu nhậu nhẹt, chuẩn bị cho cuộc vui thân xác diễn ra vào đêm nay. Đâu đó ở góc con hẻm đang tối dần ngoài kia, có những gã trai bao đang dập dìu chờ khách. Đâu đó ở gốc mai chiếu thủy giờ trông như một đám cỏ dại ngoài kia, có bà lão điên trong bộ quần áo tàn tạ hằng ngày vẫn lang thang qua đây. Những hình ảnh rõ nét đó chợt nhòe dần đi trong mắt tôi. Trong đầu tôi lúc này chỉ có một câu hỏi duy nhất, tôi sẽ sống những chuỗi ngày kế tiếp ra sao khi không có chiếc mặt nạ trên mặt mình?

Một đợt gió mạnh thốc qua, cánh cửa sắt hen gỉ phòng tôi đóng sầm lại và bóng tối nhấn chìm tất cả. Tất cả chỉ xảy ra trong một ngày. Tôi biết M sẽ không quay trở lại. M đã biến mất, cùng với chiếc mặt nạ của tôi.


***

Bambi
26-07-2010, 05:16 AM
Những ngày này, tôi không dám ra ngoài. Tôi không muốn những người tôi quen biết nhìn thấy khuôn mặt trần của tôi, khuôn mặt đã trá hình trong chiếc mặt nạ lâu ngày, càng lúc càng dày lên mà tôi không hay biết. Tôi nằm ở nhà, ăn, ngủ như một kẻ vô công rỗi nghề. Tôi sợ phải đến công xưởng, sợ bị vạch trần bản chất thật của mình. Không có chiếc mặt nạ, tôi không đủ tự tin và dũng cảm để đối mặt với những con người mang mặt nạ ngoài kia. Tôi sợ mình bị tổn thương, sợ họ sẽ tha hồ cào cấu, rạch nát khuôn mặt của tôi để hủy hoại nó, khiến nó không còn mang hình hài mặt người nữa. Tôi sợ phải đối diện với dòng người xám xịt lũ lượt ngày ngày đi trên đường phố, ai ai cũng mang mặt nạ, những chiếc mặt nạ tinh xảo hơn của tôi gấp nhiều lần. Tôi không dám xuống phố, bụi đường sẽ làm da mặt tôi đau, cái nắng chan chát ở X sẽ làm tôi bốc cháy hoặc tan rã như cát bụi. Tôi chỉ có thể ở nhà, giam mình trong bốn bức tường yên ắng, lạnh tanh để cơ thể tôi nứt vỡ ra từng mảnh, lắng nghe âm thanh răng rắc và đón nhận cảm giác đau đớn. Tôi không thể như thế này mãi! Tôi phải tìm cho mình một chiếc mặt nạ khác!

Bằng một cách nào đó, tôi không nhớ rõ, tôi tìm được địa chỉ nhà thầy của M, người đã truyền dạy cho M nghề làm mặt nạ. Đường vào nhà ông ta phải đi qua một khu nghĩa địa rộng lớn và vắng người, có những xác chết không được chôn cất nằm la liệt trên mặt đất, phơi bộ xương trắng và bốc mùi hôi thối. Chập chờn trong bóng đêm là những đốm lửa ma trơi xanh xao, đe dọa.

Người chế tạo mặt nạ đã không còn ở đó nữa! Chỉ còn căn nhà trống trơn, không một dấu vết để lại. Không ai biết ông ta đi đâu, chỉ biết sau một đêm, ông ta đã biến mất.

***

Tôi đã lấy hết can đảm để xin thôi việc, công việc duy nhất có thể nuôi sống tôi trong căn phòng nhỏ bé này. Tôi không có bằng cấp, không có kiến thức, lương tháng của tôi chỉ có bảy trăm ngàn. Gã trưởng kho gầy hom hem, hói đầu chu cấp thêm năm trăm ngàn mỗi tháng cho tôi để đổi lại việc làm tình với tôi trong giờ nghỉ trưa, một tuần năm ngày, trên chiếc bàn làm việc của gã. Năm trăm ngàn tôi gửi về cho mẹ cùng mảnh giấy ghi những dòng dối trá: “Tiền dạy thêm của con!”. Năm trăm ngàn, còn ít hơn số tiền một thằng trai bao kiếm được trong hai giờ đồng hồ, nhưng có lẽ là quá đủ với tôi, quá đủ để làm mẹ tôi sung sướng, hạnh phúc khi nghĩ đến việc con trai mình đã trưởng thành. Năm trăm ngàn khiến tôi thua cả một thằng trai bao, khiến tôi chỉ xứng đáng làm một cái sextoy rẻ tiền. Không có chiếc mặt nạ, tôi không thể che đậy được sự nhục nhã, không thể làm việc cho những con người trong trang phục tươm tất, phẳng phiu nhưng lại nói ra những lời nói độc ác, tàn nhẫn. Môi trường làm việc đã bị ô nhiễm, tôi sẽ bị nhiễm bẩn nếu không có chiếc mặt nạ.

Tôi có người yêu, mối tình đầu tiên và duy nhất của tôi cho đến lúc này. Anh ta chỉ có thể mua cho tôi một đĩa cơm bán năm ngàn đồng trong một khu ổ chuột bẩn thỉu, tàn tạ. Anh ta chỉ có thể chở tôi trên chiếc xe đạp cà tàng từ công xưởng về nhà, thỉnh thoảng ghé vào một ngôi nhà hoang tối tăm, vẩn mùi cống thối để dày vò thân xác tôi. Anh ta thậm chí không thể mua cho tôi một chiếc quần sịp rẻ tiền bán ngoài chợ, hay cặp dép lê mười lăm ngàn bán trên đường phố.

Công việc, người yêu, cuộc sống của tôi đó. Cuộc sống mà M mơ ước có được được thực chất chỉ là cái phần dối trá của tôi, là cái bản sao đã được tô vẽ, bóp méo để có thể lừa bịp thiên hạ. Bản gốc là tôi vẫn còn ở đây, rệu rã, mục nát và nhơ nhuốc, trong một sự thật trần trụi ở X. Tất cả là tại X. Phải! Tôi đang đổ lỗi cho X. X chết tiệt! X khốn nạn! Đ. m. X!

Để được sống ở X, mười bảy tuổi, tôi bỏ học, bỏ gia đình đi tìm giấc mơ cổ tích như M, giấc mơ mà tôi nghĩ chỉ có thể tìm thấy ở X, nơi lấp lánh ánh đèn và nhộn nhịp, tất tả. X có nhiều shop quần áo, có nhiều rạp chiếu phim, nhiều khu vui chơi, giải trí, nhà hàng sang trọng, quán bar sành điệu, quán café ấm cúng, lãng mạn… X có chiếc máy bay xẹt bay ngang trời và mất hút vào không gian để người đứng trên mặt đất ngẩn ngơ. X có những chàng trai quần áo tinh tươm, vào nếp, nước hoa thơm phức, đầu tóc bóng bẩy, gọn gàng chạy trên những chiếc xe sành điệu, cách tân. X là nơi có những chàng hoàng tử trong giấc mơ của tôi và M. Giấc mơ nhanh chóng tan biến như một ảo ảnh vỡ vụn trong ánh bình minh, chỉ còn lại con người vẫn còn ngơ ngác, bàng hoàng như chưa kịp tỉnh giấc. Mười bảy tuổi, không điện thoại, không một lá thư gửi về gia đình.

Mười tám tuổi, tôi vẫn còn mơ ước và khao khát nhưng đã thực tế hơn. Tôi tiếp tục con đường học vấn của mình ở chốn thành thị đô hội. Tôi vừa rửa chén mướn, vừa đi học, thỉnh thoảng vào học lỏm ở các trung tâm luyện thi. Tôi sẽ thi đậu Đại học, sẽ mài đũng quần bốn năm trên giảng đường và ra trường. Tôi sẽ đi làm, sẽ có nhiều tiền và thực hiện ước mơ năm mười tám tuổi. Tôi sẽ ngồi trên đầu nhiều người và bay vào không gian. Tôi sẽ được như những chàng hoàng tử, khoác lên mình những bộ quần áo hàng hiệu, và tôi sẽ có người yêu. Mỗi tối, tôi ngồi thảnh thơi trong những quán café nhạc hi-end, hằng ngày được nếm những món ăn được chế biến công phu trong những nhà hàng sang trọng, cuối tuần cùng người yêu đi xem phim, ăn KFC và Pizza Hut… hay đi mua sắm ở Parkson, Diamond Plaza,… Mười tám tuổi, tôi sẽ tham gia những buổi offline thân mật của những người trong giới, sẽ đóng góp cho cộng đồng thế giới thứ ba, làm những công việc tình nguyện, làm công tác xã hội…

Mười chín tuổi, tôi viết lá thư đầu tiên về cho gia đình, thông báo: “Con đã đậu Đại học!”. Tôi đã nói dối, không có giảng đường nào, không có những ước mơ của tuổi mười bảy, mười tám. Người ta có thể bỏ ba trăm triệu ra để được vào Đại học nhưng tôi không thể có được số tiền đó. Tôi mang trên vai trách nhiệm và sự kì vọng của mẹ tôi, chúng đang quật ngã tôi. Ước mơ tôi bỏ sau lưng, còn sự nhục nhã, dối trá thì vẩn vơ trước mắt. Mười chín tuổi, giới tính của tôi không có hiệu lực ở X. Tôi biết mình là ai thì cũng chẳng để làm gì. Không như những bạn trẻ cùng lứa, tôi không được sống thật với bản thân mình không hẳn vì những định kiến của xã hội, gia đình. Cái vạch thử thách đó không nằm trên đường đi của tôi. Lúc gã trưởng kho đặt bút kí vào lá đơn xin thôi việc của tôi, tôi đã tự kết liễu cái cuộc-sống-không-ra-cuộc-sống này. Ở X, tôi sẽ nhanh chóng bị loại ra khỏi cuộc chơi của thiên hạ, sẽ bị quăng quật ở một xó xỉnh nào đó xa lìa với giới tính của tôi. Càng khao khát những gì vốn thuộc về mình tôi càng bị quăng ra xa. Càng nhận thức rõ rệt về bản thân tôi càng thấy giới tính của mình càng mờ nhạt. Nhiều khi, trong cuộc làm tình với gã trưởng kho, tôi đã quên mất mình là ai.

Hai mươi tuổi, là tôi lúc này đây!

***

Tôi lặng lẽ dọn va li, vào ngày cái âm thanh đó lại xuất hiện, nhưng lần này thì khác. Âm thanh đó không xuất hiện vào buổi sáng, không xóa sạch những ý niệm bất chợt nảy ra trong đầu tôi. Trái lại, âm thanh méo mó, dị dạng đó đã làm bùng cháy lên cái ý niệm duy nhất trong đầu tôi lúc ấy. Tôi phải đi, dù chưa biết tôi sẽ đi về đâu, tôi không thể chờ đợi M trở về và trả cái mặt nạ cho tôi, hoặc tìm kiếm một chiếc mặt nạ khác phù hợp với mình. Một lí do đơn giản thôi, tôi không muốn chết đói trong căn nhà trọ ẩm thấp, phức tạp đó. Có lẽ vậy. Nhưng còn một điều khác quan trọng hơn, tôi thà làm một con số không lăn mải miết đi tìm những giá trị cho mình, thà bắt đầu lại cuộc đời mình từ con số không, cũng chỉ để được mang khuôn mặt mình mà thôi.

Tôi kéo vali xuống đường, đi hết con hẻm nhỏ có lũ trai bao đứng lấp ló trong bụi cây và ra đường lớn. Ở khúc cua đầu tiên, tôi bỗng giật mình khi nhớ lại được vùng quá khứ có nhiều lỗ hổng mà tôi vẫn thường băn khoăn mỗi khi nghe thấy cái âm thanh đó. Những khái niệm đang trở về với tôi: gia đình, bạn bè, làng xóm, giới tính và “tôi”! Tôi rẽ nhanh vào khúc cua, bước chân hối hả, không ngập ngừng, đắn đo hướng đến một nơi gọi là nhà, nơi đó có mẹ tôi, có người em gái mù lòa và linh hồn của ba tôi trong di ảnh đặt trên bàn thờ. Nơi đó, tôi không còn là một con số không vô nghĩa.

Đường phố đã lên đèn, bất chợt trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh M quay trở về căn phòng trọ, với chiếc mặt nạ của tôi đã vỡ trong tay. M sẽ vùi mình trong cảm giác đau đớn, tuyệt vọng, sẽ đốt hết những chiếc mặt nạ, những bản phác thảo mặt người mà M từng nghĩ có thể sao chép chúng để trá hình, chúng chẳng bao giờ hợp với M. M và tôi đều từng mơ ước hão huyền, mơ ước được sống như họ, từng bắt chước thói quen của họ, dự phần vào cuộc chơi của họ, nhưng rốt cuộc, những bản sao, hình chiếu tưởng chừng như hoàn hảo, đẹp rực rỡ trước ánh bình minh rồi cũng nhanh chóng tan biến như ánh nắng cuối ngày, để lại cái bản gốc trơ trọi, xấu xí, sần sùi.

Đến phút cuối cùng của cuộc chơi, M sẽ trở về một nơi có thể làm nhẹ nhõm con tim và tội lỗi của M bằng sự tha thứ. Có biết đâu M sẽ đi qua con đường này, đi qua khúc cua này và nghe được tiếng hát đê mê, mơ hồ của người hát rong bên đường trong cơn gió lạnh cuối mùa:

Người về trong đêm nay hay cơn mơ quá giấc
Mộng đời nghe thênh thang ôi đam mê chất ngất…


- Hết -

---------

*Mượn chổ chút nhé~~~!




Cái cảm nhận đầu tiên của tôi là "Khó chịu" với những danh xưng viết tắt: M, X... mặc dù tựa đề của truyện khiến tôi tò mò và có 1 chút gì đó thú vị. Thế nhưng, tôi vẫn dừng lại, không đọc tiếp đến hết truyện khi đọc tới "danh xưng" thứ 2: X. Nó làm tôi cảm thấy có 1 cái gì đó lôn xộn và "không thật".

z-kyd
26-07-2010, 08:33 AM
Fic để lại cái gì đó...ám ảnh! Một góc khuất tối tăm trong chính xã hội ta đang sống.
Vít về 1 sự thật mà không phải ai cũng nhận ra và can đảm đối diện với nó.
Fic khiến người đọc phải suy nghĩ nhiều. Tks tác giả! :)

AppOf_EDen
26-07-2010, 08:57 AM
Không biết tác giả có lấy ý tưởng mặt nạ từ triển lãm Mở không nhỉ? Những con người không có mặt thật, chỉ là những tác phẩm do họ tô vẽ lên để lừa bịp thiên hạ. Và rồi, thời gian cho họ thấy cho dù mặt nạ có hoàn hảo đến đâu, cũng sẽ bị chảy ra, tan biến đi những thứ màu giả tạo và phù phiếm, những chất liệu không bền khi đối diện với sự thẳng tính cuả thời gian.

Cũng còn may mắn khi có người nhận thức được điều ấy, như nhân vật tôi, quyết tâm vượt ra khỏi sự lừa dối, mà đặc biệt là lưà dối bản thân.

Tác giả có tiềm năng để trở thành nhà văn hiện thực. Thật ra, cái kết thúc không mở ra được nhiều giải pháp cho sự "sống thật với khuôn mặt thật" cuả nhân vật. Nhưng, cũng không nên đòi hỏi quá nhiều. Bởi, đôi khi nhiệm vụ của nhà văn chỉ là vẽ lại chân thật về bức tranh của con người, và cuộc sống... về những mảng tối. Vậy cũng đã thành công và có sức lay động rồi.

Hành văn cuả người quen tay... không phải tập tành lần đầu. Nhiều từ dùng hay, nhiều từ lại quen thuộc, sử dụng nhiều lần (có lẽ tác giả thích những từ ấy)

Đúng là việc viết tắt M và X... có thể làm độc giả khó chịu. Nếu không đọc đoạn sau, Ed. cũng chẳng biết X là thành phố đấy. Tác phẩm đã quá nặng rồi, tác giả lại để tên viết tắt "kỳ bí" như thế, có nên chăng?

Dù sao, Ed. vẫn thích le lói một ánh sáng nào đó trong bức tranh tối của bạn. Dẫu không đủ để cân bằng, nó cũng sẽ đem đến chút hi vọng.

Sẽ đọc lại lần hai. Cảm ơn tác giả vì tác phẩm.

still_be_sea
30-07-2010, 02:38 AM
Mình nghĩ truyện tuy hơi dày và nặng nhưng lại có đầu tư và có nhiệt huyết trong truyện.

Thực ra mình thích và đánh giá tốt truyện này, tuy truyện thể hiện hơi phô các yếu tố "nén" trong XH tuy nhiên có mùi của một người hành văn nghiêm túc. Nó cho mình một cảm giác của lời đề tựa bắt đầu cho một cuốn sách. Khi viết tiếp sẽ có rất nhiều câu chuyện theo sau, bởi vì truyện "nén" nên khi bung ra, sẽ mở và rất dễ sử dụng. Vì dụ như, cậu chuyện về bà chủ sồ sề, về đám sinh viên thác loạn, về thành phố X, về ... M, về tôi khi trở về ngôi nhà với người mẹ. Mình nghĩ truyện có một giá trị rất chân thực và nằm ở level cao.


Tuy nhiên cũng phải nói, truyện khó vào tâm quảng đại quần chúng. Nếu tác giả khai thác có chiều xoáy hơn, và hướng suy nghĩ, cách hành văn của mình trọng tâm, cũng như tìm cho mình một điểm nhấn trong bức tranh chung XH thì sẽ có một truyện ngắn lôi cuốn hơn.


Cảm ơn tác giả. Chúc bạn sáng tác ngày một hay hơn. :")

sonic2210
15-08-2010, 10:34 AM
Haizz mình không nói đến lối hành văn, vì mình thấy cách hành văn của bạn khá chững chạc và mộc nhưng vẫn lôi cuốn một chút....

Mình thấy cách trình bày bài viết của bạn toàn chữ... Nhìn bài của của bạn khiến mình hơi bị ngại.

Nội dung thì sặc mùi đau khổ, sự cay nghiệt và căm thù khi là gay...Ai cũng có quan điểm riêng của mỗi người, riêng mình, mình thấy chuyện của bạn không phù hợp đọc trong những lúc vui vì đọc xong buồn ngay được...cái buồn này tưởng chừng như nó sẽ được khai sáng trong đoạn kết nhưng mà hình như đoạn kết yếu quá!!! Không làm bật lên được cái chủ đề "I do" .. nó vẫn chìm nghỉm trong sự u tối và căm hận. Một chút lạc quan và yêu đời mình nghĩ nó sẽ là gia vị phù hợp hơn nếu có trong món ăn của bạn.

Chúc bạn thành công ^^

happysoul
24-08-2010, 01:18 PM
sống là phải biết lừa dối, đúng là thế, mỗi người ai cũng có một cái mặt nạ cho riêng mình, nhưng khi nào xài, khi nào không lại do chính bản thân quyết định. Đừng nhìn cuộc đời này theo kiểu nhiều dối trá như thế vì ít ra ta biết còn bản thân ta là nói thật với lòng. Còn những linh hồn trong sáng chưa biết đến đời nghiệt ngã. Còn những con người đồng cảnh ngộ như mình.

Lừa dối với những kẻ đáng lừa dối, thành thật với những người đáng thành thật.

Chúc bạn ngày vui vẻ