PDA

View Full Version : [FIC.016-B] Ai mà biết được



findsomethingforme
20-07-2010, 03:31 PM
AI MÀ BIẾT ĐƯỢC!


Chủ đề B : I Do!


“…Cháu cứ yên tâm đi. Chỗ của bác thoáng mát sạch sẽ, đủ điện đủ nước, đảm bảo lắm cháu ạ.”
“Dạ vâng. Cháu cảm ơn bác nhiều. Giờ cháu xin phép ạ…”

Vừa bước ra cửa, tim Bách vừa đập rộn ràng. Sau một thời gian đi khắp chỗ này chỗ nọ, cuối cùng thì cậu cũng đã kiếm được cho mình một chỗ thuê trọ khá vừa ý, giá cả lại phải chăng. Điều đầu tiên mà cậu nghĩ đến là phải báo ngay tin này cho bạn gái của mình. Bách rút điện thoại ra và hí hoáy bấm một cái tin nhắn:
“Trúc à, anh tìm thấy chỗ ở rồi nhé. Vài ngày nữa anh sẽ ghé qua thăm em. Yêu em nhiều…”

____

…Bữa sáng của ba người Vân, Thủy, Tùng hôm nay có vẻ sôi nổi hơn mọi khi.

“Sắp có một người nữa chuyển tới trọ ở đây đấy!”
“Có thật không? Nam hay nữ vậy?”
“Nghe nói đó là một anh chàng…rất chi là đẹp trai…nhỉ Tùng nhỉ?”

Thủy đánh mắt về phía Tùng một cách mỉa mai nhất có thể. Tùng vẫn đang bận rộn với công việc của mình, một tay cầm quyển sách, tay còn lại đang loay hoay cùng cái thìa gỗ và cái chảo. Nghe thấy câu nói của Thủy, Tùng đáp lại bằng một cái khịt mũi:
“ Hai cái người kia! Có muốn được ăn món “trứng tráng cháy trùi trụi” thì cứ trêu tôi tiếp đi!”

Vân cười khúc khích nãy giờ, cũng hùa theo Thủy:
“Anh có dám cá là anh hoàn toàn không để ý đến người ta không?”

Tùng kết thúc món trứng bằng một cú hất chảo điệu nghệ, rồi liếc nhìn Vân bằng ánh mắt khinh khỉnh:
“Quên đi. Chí ít thì anh cũng không tìm cách dụ dỗ bất kì thằng con trai nào anh đi ngang qua lên giường với mình, phải không?”

Vân nói vu vơ:
“Ai mà biết được…”

____

…Bách đang hì hục vác cái vali nặng trịch lên cầu thang. Mất 5 phút, cậu vẫn chưa làm nó qua nổi bốn bậc. Bách cứ lòng vòng ở đó mãi, rồi cậu bất chợt nhận ra sự có mặt của Tùng đang ở ngay phía sau mình.
“Cần tôi giúp không?” – Tùng vừa nói vừa chỉ vào cái vali.

Bách nhìn Tùng, khẽ gật:
“À...ừ nếu cậu không phiền. Cám ơn đã có ý tốt.”
“Không có chi. Tôi muốn giúp cậu chẳng qua là tôi muốn về được phòng của mình trước sáng mai thôi. Cậu đang choán hết toàn bộ lối cầu thang đây này!”

Bách vội xin lỗi tíu tít. Hai người cùng nhau khiêng cái vali lên tầng trên cho tới khi Bách có thể tự kéo vào trong phòng của mình. Đúng lúc đó thì Vân đi ngang qua. Cô liền nói nhỏ với Tùng:
“Anh nỡ giúp người ta sao không giúp cho trót đi?”

Mặt Tùng hơi đỏ:
“Giúp hay không…Liên quan gì đến em?”
“Gì chứ…Cơn dại trai của anh lại nổi lên rồi kìa!”

Tùng ngay lập tức đổi giọng:
“Này cái cô Vân kia, cô có cần phải quá đáng thế không??”

______

…Bách đi vào trong bếp khi cả Tùng, Vân và Thủy đều đang ăn tối ở đấy. Vừa nhìn thấy Bách, Tùng tỏ ra niềm nở:
“A, chào người hàng xóm! Có ăn gì thì vào đây ăn chung cho vui!”
“Thôi mình cảm ơn. Mình ăn rồi.”

Bách rót một cốc nước, rồi ngồi xuống cái ghế bên cạnh Tùng. Tùng hớn hở nói tiếp:
“Xin tự giới thiệu, tôi tên Tùng. Đây là Thủy, còn cô gái xinh đẹp đang đứng tạo dáng ở kia tên là Vân.”

Vân không tài nào nhịn nổi cười khi nghe Tùng giới thiệu mình là “cô gái xinh đẹp”. Cô nhẹ nhàng vẫy tay chào Bách một cách thân thiện. Còn Thủy thì liếc nhìn Tùng, rồi nhìn đến Bách, sau đó giơ tay lên:
“Rất hân hạnh được làm quen với cậu.”
Bách hơi ngạc nhiên nhìn bàn tay của Thủy. Thủy có vẻ hiểu, nói tiếp:
“Cậu chưa bắt tay con gái bao giờ à?”

Bách lúng túng nắm lấy tay Thủy:
“Ờ…mình cũng thấy hơi lạ. Mình tên là Bách, rất hân hạnh được làm quen.”

Sau màn chào hỏi không mấy ấn tượng, Vân liền dẫn Bách đi vòng quanh nhà và chỉ cho cậu biết chỗ các phòng. Thủy ném về phía hai người một cái nhìn soi mói pha chút bực dọc. Tùng nhìn Thủy, nhún vai:
“Thoải mái đi nào! Dù gì thì cậu ấy cũng mới đến mà…”

____

…Bách mở mắt và phát hiện ra đã gần 8 giờ sáng. Cậu hoảng hốt lao ra khỏi giường, đánh răng rửa mặt, thay đồ một cách vội vàng rồi phóng như bay đến chỗ làm. Tuy nhiên cậu vẫn muộn hơn 10 phút.

Trung, bạn thân của Bách và cũng là đồng nghiệp của cậu, tỏ vẻ không bằng lòng:
“Tớ tưởng cậu mới chuyển chỗ ở, đâu có phải đi làm xa nữa?. Sao cậu vẫn đến muộn?”
“Xin lỗi…Tớ ngủ quên. Chắc tại chưa quen với chỗ mới lắm.”
“Tình hình ở đó như thế nào, tốt không?”
“Cũng ổn. Tớ ở chung với ba người nữa. Một trai hai gái. Đặc biệt là hai bạn gái khá xinh xắn.”

Trung vỗ vai Bách:
“Tớ mách bạn Trúc bây giờ đấy…”
“Cậu nghĩ tớ là người thế nào hả? Tớ đã có Trúc rồi…và chỉ cần mỗi cô ấy thôi…Nhắc đến Trúc mới nhớ…hôm nay tớ xin về sớm khoảng 30 phút được không? Tớ có chút việc riêng, muốn qua nhà đón cô ấy.”

Trung gật đầu tạm chấp nhận:
“Tớ biết thừa cái “việc riêng” của cậu là gì rồi. Lại đưa nàng đi chơi chứ gì? Thôi được rồi, có gì tớ làm nốt cho…Nhưng mà lương ngày hôm nay của cậu vẫn bị cắt một tẹo đấy nhé.”

“Cám ơn cậu lắm lắm lắm, Trung ạ.”


Bách về đến nhà lúc 10 giờ tối. Tất cả những gì cậu muốn lúc này là uống cái gì đó, sau đó lên giường đi ngủ ngay. Những việc linh tinh như sắp xếp lại đồ đạc và dọn phòng có lẽ phải để đến ngày mai. Hôm nay cậu đã quá mệt mỏi và thậm chí chẳng còn đủ sức để mà nghĩ ngợi gì nữa.

Thế nhưng, cậu đã không thể giấu nổi vẻ ngạc nhiên khi mở cửa bước vào phòng. Căn phòng đã được dọn dẹp hết sức gọn gàng. Quần áo vứt bừa bãi đã được treo lên mắc. Đống chén bát đêm qua ăn dở cũng đã được đem đi rửa. Rác đã được đổ…Nói một cách ví von, dường như có một “cô Tấm” nào đó chui ra từ quả thị…và đã dọn nhà giúp cậu lúc cậu đi vắng.
Đúng lúc đó thì Tùng đi từ nhà tắm ra. Bách nhìn thấy bèn kéo lại hỏi:
“Này, cậu có biết hôm nay ai đã dọn phòng của mình không?”

Tùng đáp tỉnh bơ:
“Sáng nay cậu đi đâu mà chẳng thèm đóng cửa, để mở toang hoác nữa chứ. Tôi nhìn thấy nên đã vào dọn dẹp hộ rồi. Nếu có sao thì cho tôi xin lỗi…tính tôi không chịu được sự bừa bộn.”

Bách gãi đầu gãi tai:
“Ồ không, không sao. Có khi mình phải tạ ơn cậu mới đúng. Nếu cứ để vậy chắc phòng mình biến thành cái ổ chuột mất rồi!”

Tùng cười nhạt, sau đó trở về phòng. Bách nhìn theo, vẫn còn chưa hết vẻ ngạc nhiên…

___

…Một tuần trôi qua tại chỗ ở mới trở nên rất ổn đối với Bách. Đúng như lời của bác chủ nhà, ở đây khá thoải mái. Hơn nữa, Bách còn có thêm được ba người bạn, mỗi người có một tính cách khác nhau, và mỗi người đều có những điểm kì lạ riêng. Vân nhiệt tình, hay hỏi han Bách. Thủy thì hơi khó hiểu, cứ mỗi lần cậu ở gần Vân lúc đang có Thủy ở đấy, là mặt Thủy lại biến sắc…cô lườm nguýt cậu một cách bóng gió. Và đặc biệt, Tùng là người đối xử cực kỳ tốt với Bách. Có việc gì Tùng cũng sẵn sàng ra tay giúp đỡ. Từ trước tới giờ Bách cứ nghĩ những người tốt như vậy chỉ tồn tại trong truyện cổ tích(!?)…


Chuông báo tin nhắn reo lên. Bách vươn người quơ tay lấy cái điện thoại. Đó là tin nhắn của Trúc. Cậu hí hoáy trả lời…

“ÔI KHÔNG!”
Bách thốt lên đầy vẻ tuyệt vọng. Điện thoại thì đã hết tiền mà cậu quên không mua thẻ nạp. Giờ đã là 11 giờ đêm và chắc chắn quanh đây chẳng có cửa hàng bán thẻ nào còn mở.
“Phải làm sao đây?” - Bách đắn đo một hồi rồi chạy sang gõ cửa phòng của Tùng.
Cánh cửa mở ra. Tùng đang cởi trần, chỉ mặc độc một chiếc quần đùi, khoe thân hình khá chuẩn của mình. Tùng gỡ một bên tai nghe đang đeo xuống, rồi hỏi Bách:
“Có chuyện gì à?”
“Xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng mà mình có thể xin bạn một cái tin nhắn được không? Phone mình hết tiền rồi mà mình quên chưa nạp…”

Tùng phì cười trước vẻ mặt của Bách. Bách ngơ ngác chưa hiểu gì thì Tùng đã nói tiếp:
“Cứ bạn bạn mình mình suốt nghe quê chết đi được…Cậu đứng đó chờ tôi tẹo.”

Tùng lấy điện thoại của mình đưa cho Bách. Bách mở khóa bàn phím và lập tức miệng cậu há hốc trước hình nền điện thoại của Tùng. Nó chẳng phải là một cô gái xinh đẹp dễ thương hay quyến rũ gì cả, mà là hình một chàng trai to cao vạm vỡ, gần như không mảnh vải che thân, đang đứng một tư thế rất…khiêu gợi. Tùng ngó Bách một cái, mặt Bách đang dần chuyển sang vẻ kinh hãi.

“Ủa có gì mà ngạc nhiên thế? À cái hình đó hả? Có gì không ổn à? Bộ là con trai thì không được quyền ngắm trai à?”

Bách ném trả cái điện thoại cho Tùng như thể đang cầm trên tay một cục than nóng đỏ. Miệng cậu lắp bắp:
“Đừng…đừng bảo với tôi anh là…”
“…là gay hử? Ừ đúng. Thì đã làm sao?”

Bách vội vàng chạy về phòng và đóng sầm cửa lại, thở không ra hơi. Cậu không thể tin được một người rất nam tính và tốt bụng như Tùng lại có thể là gay. Cậu cứ nghĩ là gay thì phải õng ẹo, chua ngoa đanh đá, và xấu xa lắm chứ…Cậu lại giật mình thêm một cái. Cậu như chợt hiểu tại sao Tùng lại tốt với cậu đến vậy. Phải chăng đó là một mưu kế xảo quyệt mà Tùng bày ra chỉ để tìm cách tụt cái quần cậu đang mặc xuống thôi…??

Nỗi sợ hãi làm cho Bách trằn trọc cả đêm không tài nào ngủ được. Buổi sáng ngày hôm sau, cậu thức giấc trong tình trạng phờ phạc, cả hai mắt đều đỏ. Cậu cố gắng đứng dậy, vươn vai, vặn mình vài cái, rồi tự nhủ:
“Sao mình lại phải bận tâm về hắn nhỉ? Rốt cuộc thì hắn cũng chỉ là một thằng gay…”

Bách hít một hơi dài, sau đó quyết định đi tắm. Cậu đi ra ngoài hành lang, đúng lúc đó thì cánh cửa nhà tắm cũng bật mở. Lại thêm một cảnh tượng nữa khiến cậu không còn tin vào mắt mình nữa.
Vân và Thủy đi từ đó ra, đang quấn chung một cái khăn tắm. Thủy đang nhẹ nhàng vuốt ve Vân, Vân thì đang nắm tay còn lại của Thủy, một tay giữ chặt cái khăn. Hai người cười đùa rất vui vẻ, cho tới khi phát hiện ra rằng Bách cũng đang có mặt trên hành lang. Vân thét lên một tiếng. Còn miệng Bách đang há hốc, nếu như không có da mặt nâng đỡ thì có lẽ hàm dưới của cậu đã rụng xuống đất từ bao giờ. Hết nhìn Thủy đến nhìn Vân, miệng Bách méo xệch:
“Các người,…các người…điên hết rồi!”

Không giữ nổi bình tĩnh, Bách lập tức biến mất ngay sau cánh cửa phòng của mình, để lại hai cô gái trên hành lang không biết phải nói gì hơn.

____

“Mấy hôm nay cậu ta cứ né tránh chúng ta vậy nhỉ?”
“Cậu ta đang hoảng loạn đó mà. Từ khi cậu ra phát hiện ra anh là gay cậu ta cứ như thế suốt…” – Tùng nói tỉnh bơ.
“Ủa em tưởng anh ấy như thế từ lúc anh ấy phát hiện ra tụi em là les chứ?” – Vân thắc mắc.

Tùng trố mắt nhìn Vân, và Vân trố mắt nhìn lại Tùng, chớp chớp lia lịa. Khoảng hai mươi giây sau, hai người cùng phá lên cười. Tùng tiếp lời:

“Lại thêm một trường hợp của hội chứng ghê sợ đồng tính…Nặng là đằng khác!”
“Hay là trước đây anh ấy gặp phải vấn đề gì đó với gay chăng?”
“Thật ra thì…Phần nhiều những trường hợp như vậy…Lại chính là những người đang tự tìm cách che giấu, vì họ cảm thấy ghê sợ cái bản năng thầm kín sâu bên trong họ…”
“Anh nói thế là có ý gì?”

Tùng khẽ rướn lông mày mắt phải lên cao đầy vẻ tự đắc:
“Cứ chờ xem…Ai mà biết được!”

____

“…Này, sao mấy hôm nay trong cậu xanh xao thế? Xảy ra chuyện gì với Trúc à?”

Cái vỗ vai từ phía sau làm Bách giật bắn mình. Thì ra là Trung. Bách thở phào một cái, khẽ nói:
“Ờ không sao. Chỉ là tớ đang tính chuyển nhà thôi.”
“Sao vậy? Không ở được à? Hôm trước thấy vừa khen lấy khen để cơ mà?”

Bách làm ra vẻ nghiêm trọng:
“Nhà thì tốt không có vấn đề gì. Nhưng mà…mấy người mà tớ ở cùng…bọn họ đều là…”
“Là sao?”
“…là những người đồng tính!”

Trung cũng hơi ngạc nhiên:
“Kinh vậy cơ à? Vậy ra là cậu bị gay quấy rối à?”
“À không. Không phải…Nhưng mà tớ cứ sờ sợ…liệu ở với họ lâu ngày tớ có bị biến thành…”

Nói đến đây Trung bật cười ngặt nghẽo. Còn Bách thì hoàn toàn chẳng hiểu thái độ của Trung có nghĩa là gì.
“Ơ…Có gì đáng cười lắm à??”
“Ôi trời ơi! Thời đại nào rồi mà cậu vẫn còn có ý nghĩ như vậy hả? Cậu có ở với họ cả đời cậu cũng không biến thành gay được đâu!”

Trung vỗ vai Bách một cái nữa kêu “đét”, rồi tiếp tục cười nói:
“Trừ phi họ là kẻ xấu, và họ làm hại gì cậu, chứ không chẳng có lí do gì để cậu ghét họ cả. Tớ có nhiều người quen là gay và les mà. Tin tớ đi, bọn họ là những người bạn thực sự tốt đấy…”

=================

findsomethingforme
20-07-2010, 03:32 PM
… Vừa vào đến bếp, Vân đã hỏi ngay:
“Này, có phải mũi em có vấn đề, hay là em đang ngửi thấy mùi rượu nồng nặc khắp hành lang nhỉ?”
“Là Bách đấy cưng ạ. Cậu ta trở về nhà với một chai rượu và tính uống rượu trừ cơm đó mà…” – Thủy chỉ tay lên phía trên đầu – “Trông cậu ta buồn ghê lắm. Cái tình hình này…chắc là bị người yêu bỏ rồi…”

Bách đang ngồi một mình trong bóng tối, toàn thân rã rời và nồng nặc mùi rượu. Cậu cũng chẳng nhớ là cậu đã ở đó bao lâu rồi nữa. Tất cả những gì cậu muốn làm bây giờ là quên hết mọi chuyện trên đời - cái điều mà một kẻ đang thất tình như cậu nên làm. Chưa bao giờ cậu tưởng tượng rằng Trúc có thể đối xử với cậu như vậy. Liệu cậu đã quá hi vọng vào một tình yêu đẹp, một tình yêu trong sáng mà không hề có chỗ cho những toan tính mưu lợi. Làm sao mà những lời đó có thể nói ra từ chính miệng Trúc chứ, sao cô ấy có thể nói cậu chỉ là một thằng bất tài, một thằng nhân viên quèn lúc nào cũng đi làm muộn, một thằng nghèo kiết xác và phải ở trọ trong một căn nhà cũ, chứ đâu có được nhà cao cửa rộng xe hơi như ai kia…Và bây giờ thì cậu còn kiêm thêm là một thằng nát rượu nữa.
Ánh trăng lọt vào từ cái lỗ thông hơi rọi lên chỗ Bách đang ngồi, bùng nhùng giữa đống quần áo bẩn chưa kịp giặt, đồ đạc rơi tứ tung trên sàn. Cậu nhìn quanh, oán trách sao cuộc đời thật trớ trêu. Mới chỉ một thời gian ngắn mà cậu đã phải đối mặt với bao nhiêu thứ, chuyện này chuyện nọ dường như khiến cuộc sống của cậu bị đảo lộn…Bách lại vò đầu bứt tai…Cậu chộp lấy cái cốc gần đấy, nốc một hơi…

…Lập tức cậu phun chỗ nước đó lên sàn nhà. Không phải là rượu, mà là nước chanh. Chai rượu đã bị ai đó lấy đi, thay vào đó là một cốc nước chanh bên cạnh cái đĩa trên đó có hai lát bánh mì. Bách cầm miếng bánh mì, nhận ra đây chắc chắn là do Tùng làm. Cậu đạp đổ cốc nước, quăng miếng bánh đang cầm thẳng vào tường. Bằng sự tức tối cộng thêm chút hơi men vẫn còn trong người, Bách loạng choạng đứng dậy đi về phía cửa phòng Tùng, đập cửa một cách hùng hổ.

Cánh cửa mở ra. Bách hét to:
“Trả rượu lại cho tôi ngay!!”
“Cậu say quá rồi đấy Bách ạ. Quay trở lại phòng nằm nghỉ đi…”
“Trả đây! Trả…”

Bách nôn thốc nôn tháo ra ngay chỗ Tùng đang đứng. Tùng thở dài:
“Tôi thất vọng vì cậu quá Bách ạ. Đứng lên nào! Để tôi dìu cậu về phòng…”

Bách không còn đủ tỉnh táo để phản ứng nữa rồi. Toàn thân cậu buông thõng, mắt cậu dần dần lịm đi…

____

“Tội nghiệp cậu ấy quá nhỉ?”
“Cứ kệ cậu ta đi. Gặp những chuyện như vậy ai mà chẳng đau khổ. Cậu ta cần chút thời gian…”
“Anh chính là người cần phải mặc kệ cậu ta mới đúng. Chăm sóc cậu ta…Lại còn nước chanh và bánh mì…”

Lông mày Tùng nhíu lại:
“Kệ tôi! Bạn bè giúp nhau thì có gì lạ?”
Vân cười khúc khích:
“Có thật là bạn bè không thế? Hay là anh…bị sét đánh rồi? Thêm một mối tình lãng mạn nữa với một chàng straight chăng?”

Tùng nhoẻn cười:
“Anh cá với em một trăm phần trăm cậu ta không phải straight…”
Vân ngạc nhiên:
“Sao anh biết??”
“Kinh nghiệm tia trai tới sáu năm cơ mà. Với lại…hôm qua…anh đã “lỡ” đọc trộm nhật kí với cả tin nhắn trong điện thoại cậu ấy… Anh chỉ cần để ý cách nói chuyện và hành động của cậu ta là anh biết.”
“Á à…bắt quả tang anh nhé. Thật là xấu xa quá đi!! Mà…anh ấy là gay thật hả?”
“Anh nghĩ cậu ấy là bi. Cũng có thể là gay nhưng bản chất chưa bộc lộ ra…Dù gì thì anh cũng không có ý định cưa cậu ta đâu mà lo!”
“Ai mà biết được…” – Vân mỉa mai.

____

Bách tỉnh dậy và thấy đầu mình đau như búa bổ. Nắng đang chiếu qua cái lỗ thông hơi trở thành một vệt màu vàng trên bức tường cũ. Trong cái ánh sáng đấy, Bách có thể nhìn thấy căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm. Lại là Tùng! Lúc nào cũng là anh ta! Bách cảm thấy dường như cậu bị xúc phạm. Lấy hết toàn bộ sức lực còn lại của mình, cậu đứng dậy và việc đầu tiên là muốn tìm Tùng để chửi bới cho hả giận.


RẦM RẦM

“Tiếng gì vậy nhỉ?”
“Để anh ra xem thế nào…” – Tùng vội đứng dậy đi ra khỏi bếp.

Bách đang nằm một đống ở chân cầu thang. Cậu đã bước hụt một bậc và ngã từ lưng chừng xuống. Chân cậu đang chảy máu đầm đìa, cơn đau đang tràn ngập trong đầu càng trở nên dữ dội khi đi kèm với cơn đau ở chân.

“Để tôi xem nào!”
Tùng đến gần, nhưng Bách đã hét lên và gạt tay Tùng ra.
“Tránh xa tôi ra! Tôi không cần sự giúp đỡ từ loại người như anh!!!”

Mặt Tùng nghiêm lại:
“Này, tôi không phải là thằng mắc bệnh truyền nhiễm, hiểu không? Còn cậu, cậu tự nhìn lại mình đi. Nếu không cứu chữa ngay thì cậu cũng chẳng còn chân mà đi đâu!...”

Tùng bảo Vân gọi xe cứu thương. Sau đó Tùng tự tay rửa vết thương cho Bách, băng tạm lại bằng gạc, rồi đưa cậu vào bệnh viện. Bách vẫn giữ vẻ mặt bất mãn suốt từ lúc đó cho tới khi phải nhập viện…

____

Ba tuần Bách phải nằm viện, cậu có nhiều thời gian để suy nghĩ hơn. Có lẽ cũng vì thế, đầu óc cậu trở nên thoải mái hơn. Cũng trong ba tuần đấy, hầu như ngày nào Tùng cũng thu xếp vào thăm. Cách Tùng chăm sóc, trông nom cậu thật là tốt. Những quan niệm trước đây của Bách về Tùng cũng dần dần biến mất. Phải chăng, Tùng đơn giản chỉ là một người tốt bụng hiếm hoi còn tồn tại ở trên cõi đời này, hơn là một kẻ xảo quyệt đang cố tìm một con đường chui vào trong quần cậu??

“Làm sao mà cậu hiểu được chứ! Gay các cậu chỉ biết có sex…”
“Tôi hiểu mà. Tôi cũng đã từng trải qua những cuộc chia tay rồi…Tôi chỉ coi sex như một phần nhỏ thôi. Là con người ai mà lại không biết yêu chứ? Có đau khổ nhiều mới biết quý giá trị của hạnh phúc…Người yêu cũ của cậu, cô ta yêu tiền hơn yêu cậu, cô ta không xứng đáng được cậu yêu. Đời còn dài, chắc chắn cậu sẽ tìm được cho mình một người phù hợp hơn. Đúng không?”
Bách khẽ gật đầu…

================

Bách ra viện với một cây nạng. Tùng cũng giúp cậu bước đi những bước đầu tiên. Một cảm giác gì đó thật gần gũi và ấm áp. Có lúc cậu cảm thấy rằng, thứ vướng víu trong những lúc tập đi như vậy chính là cái nạng, chứ không thể nào đi thiếu Tùng…

Thêm vài tuần trôi qua và chân của Bách đang bình phục nhanh chóng. Giờ thì đã có thể đi không cần nạng nữa.

“…Chân anh thế nào rồi?”
“Cũng ổn. Nhưng mà leo cầu thang vẫn gặp đôi chút khó khăn…”
“Nhờ công chăm sóc của anh Tùng phải không?...”
“Mà Tùng đâu rồi nhỉ?”
“Anh ấy đang ở dưới nhà ấy. Trong bếp.”

Bách lò dò đi xuống bếp. Cậu bước vào trong, và nhận ra ngay mình là người không được đón chào ở đó. Tùng đang ngồi cùng với một chàng trai lạ, hai người đang thân mật với nhau. Bỗng dưng Bách có cảm giác gì đó là lạ. Mặt cậu nóng bừng. Toàn thân cậu cứ như run lên. Cũng may là chân cậu còn chưa lành hẳn, chứ nếu không có lẽ cậu đã lao vào tẩn cho chàng trai lạ mặt kia một trận rồi…

“Ơ kìa Bách, chân cậu như vậy mà cậu vẫn cố đi cầu thang cơ à?”
Bách đáp gọn lỏn:
“Không sao. Tôi để mặc cho hai người tự nhiên nhé!”

Nói rồi cậu cà nhắc cà nhắc bước đi khỏi bếp nhanh nhất có thể. Cậu đang ghen!! “Thật là điên rồ!” Bách tự nhủ. Cậu đang ghen với một thằng con trai khác vì một thằng con trai!

“Đúng là mình điên rồi!” Một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu. Không! Không thể nào! Không đời nào cậu lại có thể…thích con trai! Bỗng chốc trong Bách xuất hiện mỗi nỗi lo sợ lớn khôn xiết. Mọi người sẽ nghĩ gì về cậu? Liệu cậu bỗng chốc đang từ có bạn gái chuyển thành một đứa…mê trai? Bách tự tát vào mặt mình. “Tỉnh lại đi nào thằng Bách bất tài ngu ngốc kia! Chắc chắn chỉ là suy nghĩ lung tung nhất thời thôi…Sẽ qua mà, sẽ qua mà…”

Mọi việc càng lúc càng trở nên tệ (ít nhất là trong suy nghĩ của Bách) khi cậu cảm thấy bứt rứt khó chịu không tả xiết. Nhưng cứ mỗi khi nhìn thấy Tùng, hay ngồi cạnh Tùng…là trong lòng cậu bỗng dưng bình yên đến lạ. Rồi cậu còn suy nghĩ tưởng tượng linh tinh nữa. Nhìn thấy Tùng cởi trần, toàn thân ướt đẫm đi ngang qua trước mặt, lúc đó Bách chỉ thiếu điều vồ ngay lấy… Cuộc chiến nội tâm bên trong cậu càng lúc càng lớn dần, mà không biết bao giờ sẽ đến hồi kết thúc…

Nhìn chằm chằm vào cái màn hình đang sáng một cách vô cảm…Liệu cậu đang tìm kiếm điều gì có thể giúp mình? Mà cậu cũng chẳng biết gì để tìm kiếm. Bách ước, giá như cái màn hình có thể trò chuyện với cậu, nó sẽ giúp cậu giãi bày tâm sự lúc này…Cả Trung và Tùng đều đã nói rằng ở với gay không thể biến cậu thành gay được. Chỉ có một lí do duy nhất, chính ở trong cậu cái bản năng đó đã có sẵn và đang tiềm ẩn, chỉ chờ có cơ hội là phun trào như dung nham núi lửa?? Không! Cậu không muốn tin! Chắc chắn là Tùng đã làm gì đó cậu, đã bỏ bùa mê thuốc lú để biến cậu thành thế này!!

____

Tiếng đập cửa lại ầm ầm vang lên trước cửa phòng Tùng.
“Ấy ấy…làm gì mà dữ thế. Lại có chuyện gì à?”

Bách chỉ thẳng tay vào mặt Tùng, nói lớn:
“Anh đã làm gì tôi?? Nói mau! Có phải anh cố tình biến tôi thành như thế này không?”

Tùng lặng đi một lúc, rồi chợt hiểu ra vấn đề. Tùng cười lớn:
“Cậu vẫn thật là ngây thơ. Ngồi xuống đây đã, nghe tôi nói này.”

Tùng nói rất bình thản:
“Hồi xưa, lúc tôi mới phát hiện ra mình là gay, tôi cũng từng có đôi lúc sợ hãi chính bản thân mình như cậu vậy. Tôi tìm mọi cách để từ chối bản thân mình. Nhưng rồi tôi cũng phát hiện ra rằng…có cố phủ định chính mình cũng chẳng làm được gì hơn là tự đẩy mình ra khỏi cuộc sống mà thôi. Và rồi, tôi tập cách chấp nhận nó, còn cố biến nó thành lợi thế của bản thân nữa. Ấy thế tôi mới được là tôi như ngày hôm nay…”

Nét mặt Bách tối xầm lại. Cậu chẳng nói được gì cả. Tùng tiếp tục:
“Không có ai có thể biến cậu thành gay cả, và cũng chẳng có ai có thể biến cậu từ gay trở thành straight. Không phải cậu có lỗi, mà cũng chẳng ai khác có lỗi cả…Chỉ là cậu không nhận ra con người đích thực của mình sớm hơn thôi. Rồi đến một lúc nào đó cậu cũng sẽ phải chấp nhận chính mình. Chỉ có cậu là người duy nhất giúp được cậu lúc này. Hãy tự suy nghĩ nhé…”

Vẻ tự đắc lộ ra trên gương mặt Tùng khi cậu nói nốt câu cuối cùng với Bách trước khi nhẹ nhàng bỏ ra phía cửa…:

“Một ví dụ nhỏ nhé. Cái áo cậu đang mặc này, là do gay giặt. Cái bát cậu ăn là do gay rửa, cà phê cậu uống là do gay pha. Phòng của cậu do gay dọn. Nói chung là cái gì trên người cậu cũng liên quan đến gay cả. Còn gì không nhỉ? À, dầu gội cậu đang dùng, cũng do diễn viên gay đóng quảng cáo đấy. Hãy thử tưởng tượng cuộc sống của cậu ra sao nếu không có những thứ đó…sẽ biết ngay.”

Căn phòng rơi vào im lặng một cách bất chợt…Mọi thứ như nhòa đi…

____

…Bách mở mắt ra. Một ngày tươi đẹp nữa lại đến. Nắng vẫn vô tư chiếu qua ô cửa thông gió vào trong phòng. Căn phòng vẫn gọn gàng sạch sẽ. Cậu bật dậy, vươn vai, đánh răng rửa mặt rồi vui vẻ đi xuống bếp ăn sáng với Tùng, Thủy và Vân. Đón cốc nước mà Tùng đưa cho, Bách nở một nụ cười rạng rỡ.

Ừ đấy! Là gay thì đã sao nào! Cuộc sống vẫn trôi qua từng phút từng giây, được sống đúng với con người mình mỗi phút giây ấy là hạnh phúc đơn giản mà biết bao người khác còn chưa có được, vậy tại sao cậu lại phải suy nghĩ lăn tăn về nó nhỉ!?…

Thủy nhìn cả Bách và Tùng, rồi buông ra một câu nói đùa:
“Ơ tôi tưởng hai người giận nhau đến độ không bao giờ nhìn mặt nhau nữa chứ? Đã làm lành rồi cơ à?”

Cả Tùng và Bách đồng thanh nói to:
“Ai mà biết được…”

Và câu chuyện trong căn nhà trọ vẫn cứ tiếp tục…


- Hết -

---------

Cảm nhận truyện ở ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=1512218)

findsomethingforme
20-07-2010, 03:33 PM
Đây là topic nhận xét về [FIC.016-B] Ai mà biết được. Xem lại Fic ở ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=1512213)

Chú ý:

+ Những cm dưới đây sẽ được cộng thêm vào bảng điểm nên khi comment vui lòng không spam. Những cm spam sẽ bị mod xóa ngay lập tức.

+ Khi cảm nhận truyện, nên dùng giọng văn trung lập. Không comment khiến cho những đọc giả khác hiểu lầm về danh tính của thí sinh.

+ Chỉ tranh luận nhưng ko được tranh cãi về fic. Những bài mang tính chất kích động, có ý muốn lăng mạ, làm loạn topic sẽ tùy mức độ mà xử lý.

Thiên_Ân
20-07-2010, 03:47 PM
cái i do ở đây là B đã come out vs bản thân nhờ T ?

Chà ... cái i do này k rõ cho lắm nhỉ ... truyện vẫn còn vài tình tiết khá là nhắng ...

5/10

AppOf_EDen
20-07-2010, 04:30 PM
Chủ quan, Ed. thích câu chuyện này. Không quá dài, không quá ngắn, vừa đủ để người đọc hiểu nội dung mà tác giả muốn truyền tải, có thể thấy được chủ đề I do từ việc come out cuả Bách.

Hành văn cuả tác giả trôi chảy, câu văn hợp lý, không mắc lỗi nhiều.


Văn tuy tả không nhiều, chủ yếu là lời thoại nhưng Ed. rất thích những câu thoại ngắn nhưng bộc lộ được cảm xúc và tính cách nhân vật, đặc biệt là Tùng. Chẳng hạn như: "Này, tôi không phải là thằng mắc bệnh truyền nhiễm, hiểu không? Còn cậu, cậu tự nhìn lại mình đi. Nếu không cứu chữa ngay thì cậu cũng chẳng còn chân mà đi đâu!...". Tùng là người không phải ai cũng bắt nạt được, có thể ăn miếng trả miếng rất thông minh và sắc sảo.

Thường thấy tác giả khác viết nhiều câu thoại khá lê thê, nhưng tác giả ở đây đã làm câu thoại ngắn nhưng tự nhiên và hợp lý.

Tác giả không nói rõ nguyên do nào và bao lâu sau thì Bách come out. Do vậy, câu chuyện vẫn giữ được sự hợp lý nhất định và không gượng ép. Cách xây dựng Bách come out để bộc lộ chủ đề I do theo tác giả cũng tốt. Tuy nhiên, Ed. lại thích Bách là straight hơn và anh ấy nhận ra rằng gay chỉ là khái niệm bị anh hiểu sai lệch. Anh có thể thoát khỏi định kiến và hẹp hòi cuả bản thân để làm bạn với 3 người cùng nhà. Đó cũng có thể là một cái I do... Người đồng tính và người dị tính có thể sống chung và trở thành những người bạn tốt cuả nhau.

Tóm lại, Ed. vẫn thích câu chuyện này và đánh giá cao về nó.

Cảm ơn tác giả vì câu chuyện.

Zen3527
20-07-2010, 10:28 PM
Mình thấy tình tiết quá vội. Có lẽ vì hạn chế số từ nên bạn không thể diễn đạt hết ý. Đọc nó cứ như cuồng quay vèo vèo, chóng cả mặt

Cách dùng câu hơi dài dòng, đôi chỗ bị lặp từ (hoặc lặp gần cả câu), các đoạn chuyển cũng vẫn dùng những câu tương tự của đoạn trên làm cho fic hơi nhàm chán và không có nét mới mẻ

Độ "gian" của Tùng và độ cương quyết của Bách chưa đạt tới "ngưỡng" cần thiết (mình cảm thấy vậy)

Chung quy, mình vẫn thấy nó không thật đặc sắc lắm.

5/10

tear2222
25-07-2010, 02:07 AM
truyện nhẹ
tạo cảm giác bình yên, 1 gì đó hi vọng!

happysoul
17-08-2010, 01:23 PM
học cách chấp nhận sự thật để cuộc đời thoải mái hơn, không gò bó theo những cái định nghĩa cũ rích. sống cho flexible hơn ^^ Truyện của bạn mang ý nghĩa nhân văn đấy, mình rất thích

Chúc ngày vui vẻ nhé

langkinh8x
09-02-2011, 10:31 AM
Thực sự thì mình thích câu chuyện này, đơn giản, nhẹ nhàng, màu sắc truyện cũng rất lạc quan và thổi vào tâm trí người đọc một chút hài hước, một chút dí dỏm, khi đọc truyện này, mình thấy hoàn toàn không nặng nề mà giống như đang xem một cuốn phim ngắn của giới trẻ. Tuy nhiên tình huống mình thấy vẫn đơn điệu, một màu và cách thắt nút và cởi nút vẫn chưa khiến người đọc thấy thỏa mãn (có lẽ là do mình chưa thực sự hiểu ý đồ tác giả). Nhưng dẫu sao, theo ý kiến chủ quan, mình đánh giá đây là một câu chuyện hay, tác giả rất có nội lực và tiềm năng để phát triển. Chúc tác giả thành công hơn trong tương lai