PDA

View Full Version : [oneshot] Hoa Hướng Dương [st]



T-ice
18-07-2010, 03:33 PM
Đơn độc giữa cánh đồng, một bông hoa hướng dương như một mặt trời bé nhỏ đứng lẻ loi toát lên màu vàng huyền diệu làm lu mờ cả mặt trời lúc bình minh. Ánh nắng ngọt ngào đến, dịu dàng vuốt ve, hôn cái hôn đầu làm bông hoa ngơ ngác, ngỡ ngàng. Dường như cả thế giới loài hoa phải nghiêng mình trước vẻ đẹp trong trắng dịu hiền của đóa hoa hướng dương đang sống trong tình yêu đầu tha thiết êm đềm…

Mặt trời lên cao dần và luôn hướng những tia nắng thật dịu dàng về phía bông hoa. Màu vàng huyền diệu của đóa hoa hướng dương làm mặt trời như sáng hơn. Hoa hồng rực rỡ hơn, hoa tuylip thơm hơn. Nhưng khi những hạt sương long lanh của buổi bình minh chưa kịp tan thì một trận cuồng phong bất thần kéo đến. Mây đen che kín bầu trời. Đất mù mịt. Mặt trời biến mất trong mây và bông hoa thảng thốt kiếm tìm… Rồi nó thút thít khóc. Những hạt ngọc long lanh thánh thót tan vỡ dưới gốc, thân hoa yếu ớt bị gió vật vã nhưng nhờ một sự thần diệu nào đó, nó vẫn xoay được về phía có mặt trời - nó chờ mong một sự chở che ấm áp – nhưng nó có ngờ đâu mặt trời của nó thường ngày hùng vĩ là thế mà giờ đây lại an phận lẩn kín trong mây. Ôi có lẽ nào mặt trời thân yêu lại nỡ bỏ mặc cho bão táp phong ba dập vùi thân hoa yếu đuối! Nhưng dẫu thế nào chăng nữa bông hoa vẫn thủy chung xoay mãi theo hướng mặt trời. Dẫu thế nào chăng nữa, bông hoa vẫn đứng vững trước phong ba, đàng hoàng uy nghi trong bão tố.

Cơn bão chưa qua hẳn nhưng giông bão lặng dần. Mây đen chưa tan hết nhưng mặt trời cũng hiện ra lấp ló… Lúc ấy mặt trời mới tìm kiếm bông hoa. Bông hoa vẫn đứng đó, những cánh hoa vẫn xòe căng tràn đầy, màu vàng huyền diệu vẫn đẹp chói chang nhưng bông hoa giận dỗi ngoảnh mặt đi, trên những cánh hoa còn thẫm đẫm bao giọt nước mắt dỗi hờn buồn tủi. Mặc cho mặt trời vuốt ve, năn nỉ, bông hoa vẫn chưa thể nào tha thứ dẫu nó thương mặt trời thân yêu đến cháy lòng!

Thời gian trôi đi, cuộc sống nhiều biến đổi. Ngày xưa mảnh đất nuôi hoa màu mỡ tốt tươi, bông hoa hướng dương chỉ việc lớn vô tư như bao bông hoa khác. Giờ đây mảnh đất nuôi hoa bỗng nhiên cằn cỗi. Bông hoa hướng dương khổ sở vật lộn với cuộc sống. Cuộc sống của nó lúc này sao khốn khó và nghiệt ngã quá chừng! Giữa lúc ấycó bao bàn tay êm ái cùng vươn tới muốn nâng đỡ bông hoa nhưng bông hoa đau khổ không mở lòng với bất cứ một ai, nó vẫn khép chặt cánh cửa trái tim, vẫn cứ sống một mình, âm thầm, lặng lẽ…

Ngày qua ngày, đứng giữa một rừng hoa rực rỡ, trông đóa hoa hướng dương nhợt nhạt hẳn đi. Nó bỗng khát thèm một cuộc sống bình thường, thật bình thường thôi để cuộc đời trả lại cho nó nguyên vẹn sự hồn nhiên tươi thắm của một thờI tuổi trẻ! Mặt trời buồn bã, âu sầu. Đóa hoa hướng dương vật vã đớn đau. Nó quỵ ngã dần trong bao nỗi khổ buồn cay đắng. Nó thương mặt trời bằng tình thương tha thiết trong tận cùng sâu lắng. Tuy rằng nó vẫn ngoảnh mặt quay đi, nhưng nó mãi mãi yêu mặt trời, đắm say và tha thiết như buổi ban đầu. Nhưng nó có ngờ đâu khi sắc màu của nó phai tàn dần theo ngày tháng, phai tàn dần vì cuộc đời vất vả nhọc nhằn thì mặt trời của nó lại bắt đầu dành thời gian trau chuốt cho những tia nắng bóng bẩy hơn xưa, và những tia nắng vui tươi ấy lại tung tăng trải rộng khắp cánh đồng, lại hớn hở nô đùa cùng những đóa hoa tuylip ngát hương và những cánh hồng tươi thắm. Nó có ngờ đâu khi đôi lứa chia phôi, khi cõi long nó đang tan nát thì mặt trời lại nhanh chóng rũ bỏ mọi ưu phiền để lại lao vào những cuộc vui mới với bao niềm hứng khởi.

Vậy thì trái tim nhân hậu và chan chứa yêu thương của bông hoa còn có ý nghĩa gì nữa trong đời? Thật bẽ bàng vì một kẻ khốn khổ khốn nạn lại dám xót thương một kẻ đang sống an nhàn sung sướng, đang ngụp lặn trong những nguồn vui bất tận. Bông hoa âm thầm sống và âm thầm khóc. Nó khóc mãi, khóc mãi, khóc cho đến khi những giọt nước mắt dần dần kết tụ quanh thân cây và hóa đá! Đến lúc ấy nó mới cay đắng nhận ra rằng cuộc đời này thật lắm điều gian dối và bạc bẽo. Trăn trở đêm ngày, trái tim hoa nghẹn ứ những niềm đau…

Đã bao lần mặt trời tìm đến hoa nhưng bông hoa không thể nào tha thứ. Đột nhiên, do một sự tình cờ, bông hoa biết được rằng trong suốt những ngày qua chưa một giây phút nào mặt trời nguôi thương nhớ. Bông hoa thấy mình có lỗi vì nó luôn nghiêm khắc với mặt trời. Đến lúc này nó mới thấm thía tình yêu sâu nặng của mặt trời, mới thấu hiểu “những ước mơ lặng thầm, những khát khao gần gũi” của mặt trời trong bao ngày thương nhớ chia xa… Ôi những bông hoa bé dại! PhảI chăng bông hoa bé dại chính là hội tụ tình thương để mặt trời tìm đến như “cái thiếu tìm về nơi sẵn có” ? Trời ơi! “Tâm hồn đói khát ư?” Có lẽ nào lại như thế được? Trái tim hoa buốt nhức.

Nó khóc nức nở. Nó ân hận xót xa vì những ngày qua nó không hề bù đắp gì được cho mặt trời yêu dấu. Nhưng bao giọt nước mắt nóng bỏng tuôn rơi vẫn không đủ sức làm tan chảy những giọt nước mắt ngày xưa đã kết tụ quanh thân cây và hóa đá, bởI lẽ mặt trời chưa làm sống dậy niềm tin trong trái tim hoa. Bông hoa hiểu rằng mặt trời vẫn yêu nó bằng tình yêu thiêng liêng nhất, rằng mặt trời không bao giờ quên nó trong đời. Nhưng còn lòng chung thủy? Đó, chỉ khi nào mặt trời nhen lại được ngọn lửa tin yêu ấm áp thì những mảng đá dưới chân hoa mới có thể tan chảy và trôi đi… Nhưng biết đến bao giờ? Biết đến bao giờ những nỗi khổ đau bất hạnh của bông hoa mới tan chảy và trôi đi như thế? Vẫn biết rằng “Tha thứ là sự báo phục quang vinh nhất” Nhưng bông hoa chỉ có thể tha thứ khi nào mặt trời tuyệt đối trung thành!
……… Ai mà biết được kết cục sẽ ra sao?……

T-ice
18-07-2010, 04:25 PM
~~~~~........~~~~~
Kéo tấm chăn quá mặt, cậu khẽ trườn xuống dưới. Anh giật mình. Ngơ ngác. Mới vừa trải qua một cuộc ân ái say đắm, mệt mỏi, anh ôm lấy cậu và chìm vào trong giấc ngủ. Anh khẽ trở mình, xoa nhẹ đầu cậu. Rồi bất chợt, anh kéo cậu lên sát mặt, khẽ đặt một nụ hôn lên đôi môi mềm mại, rồi tự dưng anh cảm thấy nao nao. Một giọt nước mắt khẽ tràn qua mi mắt của anh. Đã bao năm nay, lăn lội với cuộc sống, anh chưa hề nhỏ một giọt nước mắt nào. Kể cả khi đau buồn nhất. Anh tự nhủ có lẽ do anh mệt quá chăng.

Cậu đến với anh thật tình cờ, đơn giản, anh tham gia nhiều hoạt động một diễn đàn trên mạng, cậu đăng kí thành viên, vài bài viết, vài lời chòng ghẹo, vài lần tán gẫu qua mạng. Và cậu gặp anh. Như những bài viết và cách nói của anh. Anh thật dễ mến và có nét gì đó quyến rũ cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cuộc sống trôi qua bình lặng và cậu gặp anh thường xuyên hơn. Rồi một hôm anh nói với cậu rằng anh muốn ngủ với cậu. Bình thường và thản nhiên như cái cách mà anh thường nói qua mạng. Cậu, một anh chàng khá điển trai và dễ mến- chưa từng có kinh nghiệm như vầy. Cậu cũng từng trải qua vài mối tình đơn sơ và mộc mạc với một vài người chỉ dừng lại ơ việc ôm hôn nhè nhẹ. Và anh đến với cậu như những chàng trai khác, cũng là âm nhạc, văn chương, du lịch, nói phiếm về triết và chính trị. Anh chẳng khác gì những người kia, trừ lần này, rõ ràng là anh nói thẳng là anh muốn ngủ với cậu.

Cậu ngạc nhiên, sửng sốt và bất ngờ. Anh chưa nói yêu cậu, chưa từng một lần thề thốt với cậu rằng muốn sống với cậu trọn đời. Thậm chí, anh cũng chưa một lần kể với cậu về thân nhân. Cậu giật mình khi nghe anh đề nghị, và thật dễ dàng để từ chối thẳng thừng. Trước khi rời quán café để về, anh trao cho cậu một địa chỉ khách sạn.

Cậu đến khách sạn vào đêm hôm sau, không có điện thoại, không báo trước. Cậu lẳng lặng ghé vào một hiệu thuốc và kêu taxi đến khách sạn. Anh ở đó đợi với điếu thuốc trên môi. Khi cậu đến, anh dắt cậu lên sân thượng khách sạn, cả hai ngắm sao và nhấm nháp chút rượu chát. Và, giữ đúng lời đề nghị. Anh đã cùng cậu đi đến một chân trời xa thẳm, ngun ngút, cao trào và mệt mỏi. Anh không ngờ, cậu như vầy mà chưa từng ngủ với ai trước đây. Anh là Bi, anh đã từng ngủ với rất nhiều người, kể cả những cậu trai, cô gái ngây thơ giống cậu vậy, nhưng tất cả là giả tạo. Thơ ngây khi nói chuyện và điêu luyện khi làm tình. Anh, bối rối thực sự, vì biết chắc là lần đầu của cậu.

Như những ham muốn rất đỗi bình thường, cậu bắt đầu thích thú với trò chơi mới, trò chơi xác thịt. Cậu đến với anh thường xuyên hơn. Dạn dĩ hơn. Có những điều trước đây cậu chưa từng chia sẻ với anh thì nay đã thoải mái hơn. Cậu nói nhiều về hội họa, ngành học của cậu. Nói về công việc. Nói về cuộc sống khốn khó phải tự lập từ rất sớm vì ba mẹ mất do bi tai nạn. Và anh bắt đầu yêu cậu. Anh không nghĩ rằng anh yêu cậu đến vậy. Những buổi ngủ chung với cậu, anh bắt đầu nằm nghe cậu nói suốt cả đêm, và anh cũng nói chuyện, kể chuyện cho cậu nghe suốt cả đêm.

Chiều nay cậu đến với anh như mọi khi, hôm nay cậu không nói gì. Anh cũng không nói gì. Cả hai đắm chìm vào trong mặn nồng. Trong không gian yên tĩnh tuyệt đối lúc ngày và đêm giao nhau. Cậu nói với anh rằng, cậu không thể tha thứ cho quá khứ của anh. Không thể chấp nhận kiểu anh đã quen và quan hệ với những người trước đây. Ngày mai, khi sáng ra, cậu sẽ bay, bay đi đến một nơi khác xa lạ. Sẽ không gặp anh nữa. Chỉ đơn giản thế thôi. Cậu là một chàng cương nghị. Và anh biết rằng không thể bắt cậu nói thêm gì. Anh hôn lên đôi bàn tay mảnh, hôn lên trán của cậu thật nhẹ nhàng và anh khóc. Anh đã yêu cậu thật rồi.

Không hiểu sao cậu lắc đầu khi nghe anh đề nghị xin địa chỉ nơi cậu sẽ đến. Cả anh và cậu, mỗi người sẽ phải đi một hướng. Chiều qua, cậu đi bác sĩ vì thấy mình không được khỏe, nhưng khi bác sĩ thông báo rằng cậu bị u não giai đoạn cuối, cậu gần như suy sụp. Đó là lí do những cơn đau đầu nhức nhối gần đây mà cậu giấu anh rằng chỉ do mình thiếu ngủ, cậu thật sự ko muốn anh lo lắng...Anh có cuộc sống của anh, cậu có cuộc đời của cậu. Ôi! Nghĩ đến anh, cậu đã yêu anh thật lòng. Yêu nhiều lắm. Nhưng tất cả đã hết thật rồi...Trong cậu lúc này thật khó tả, cậu muốn anh hạnh phúc nhưng không muốn mất anh, cậu muốn anh vui và cũng muốn anh phải đau khổ khi xa mình. Và cậu đã nói với anh cái lý do để chia tay, một lý do khiến anh không thể thanh minh. Cậu đã đạt được điều cậu muốn. Anh phải xa cậu- 1 người sắp chết, chỉ có như vậy anh mới tìm được một người khác yêu anh hơn cậu...quan tâm và chăm sóc anh nhiều hơn cậu, nhưng sẽ phải luôn đau khổ khi nghĩ đến cậu...HaHaHazz-cậu cười 1 nụ cười chua chát...

P/S: Phải chăng, khi yêu điên cuồng, người ta sẽ trở nên như thế chăng. Cậu không biết, anh không biết. Và chúng ta, những người đang yêu, đã yêu và sẽ yêu cũng chẳng thể nào biết. Đau khổ, cũng là một phần của tình yêu, phải không?

Đến đây, hẳn các bạn sẽ tự hỏi, ở đâu, cúc đại đóa cho tựa đề phải không? Vâng câu chuyện trên không có bóng dáng của bông cúc đại đóa đâu cả. Chỉ đơn giản cậu trai ở trên rất yêu cúc đại đóa. Khi nhỏ cậu từng say đắm mân mê từng cánh cúc đại đóa. Và cậu nghe ở đâu đó, cúc đại đó thể hiện cho một tình yêu say đắm, bất hạnh và đau khổ. Và cậu đã sống như thế, như đóa cúc đại đóa ngày xưa, say đắm trong tình yêu nhưng bất hạnh và đau khổ. Đau khổ, cũng là một phần của tình yêu, phải không?

THE END

T-ice
19-07-2010, 08:37 AM
http://static.mp3.zing.vn/skins/default/flash/player/mp3Player_skin7.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?YS9mYi9hZmIzNWEyZjUxNTk0NTBkMmM5ODVkZmU4M2I5YTZiZ i5cUIbaBmUsICDN8VGhlIE1hWeBiBXaG8gQ2FdUngJ3QgQmUgT W92ZWR8VGhlIFNjmUsICmlwdHx0mUsICnVl

T-ice
20-07-2010, 04:49 PM
OR BEGINING...

Trở lại góc phố nơi ta gặp nhau lần đầu
Anh mang theo cả túi ngủ, và anh sẽ không đi đâu nữa hết
Giơ ảnh em lên, viết vài dòng tên mảnh các-tông rằng:
"Nếu bạn nhìn thấy chàng trai này, hãy cho cậu ấy biết tôi đang ở đâu :) "

Một vài người cho anh tiền, họ không hiểu
Anh có phải kẻ xin ăn đâu, anh chỉ là một chàng trai thất tình thôi
Anh biết làm thế này chẳng tác dụng gì, nhưng anh còn làm được gì hơn nữa?
Làm sao anh có thể tiếp tục sống khi mà anh còn đang rất yêu em??

Và nếu ngày nào đó em tỉnh giấc rồi chợt nhớ anh
Trái tim em thầm hỏi liệu anh đang ở đâu trên quả đất này?
cÓ lẽ em sẽ quay về đây, nơi lần đầu mình gặp nhau
Và em sẽ thấy anh, vẫn đang chờ em ở đây - nơi góc đường :)
Vì vậy anh sẽ không đi, không đi đâu hết >"<

Chú cảnh sát bảo với anh rằng " này này, cậu không được đứng ở đây"
Anh nói với chú "cháu đang chờ một người rất quan trọng, chờ cả ngày, cả tháng, cả năm...
Đứng lì mãi ở đây mặc kệ mưa to hay bão tuyết
Nếu cậu ấy đổi ý thì cậu ấy sẽ đến đây đầu tiên"

Và nếu ngày nào đó em tỉnh giấc rồi chợt nhớ anh
Trái tim em thầm hỏi liệu anh đang ở đâu trên quả đất này?
cÓ lẽ em sẽ quay về đây, nơi lần đầu mình gặp nhau
Và em sẽ thấy anh, vẫn đang chờ em ở đây - nơi góc đường :)
Vì vậy anh sẽ không đi, không đi đâu hết >"<

Mọi người bàn tán về một anh chàng đang đứng chờ người mình yêu
Đôi giày cậu ta không rách, nhưng tim cậu thì đang tan nát

Có lẽ anh sẽ nổi tiếng như một chàng trai đứng yên bất động :)
Có lẽ em không biết, nhưng em sẽ thấy anh trên báo đấy
Rồi em sẽ chạy đến nơi góc đường
Vì em biết rằng anh đang chờ em, ừ, chính em đấy!
Anh là chàng trai bất động
Anh là chàng trai bất động...


Trở lại góc phố nơi ta gặp nhau lần đầu
Anh mang theo cả túi ngủ, và anh sẽ không đi đâu nữa hết...........