PDA

View Full Version : [FIC.010-A] Gió hát ngoài kia



findsomethingforme
15-07-2010, 02:42 PM
GIÓ HÁT NGOÀI KIA


Chủ đề A : Thời Gian Để Yêu


…Nhà anh nằm ở ngay bên cạnh nhà nó. Hai cái sân nhà chỉ cách nhau một cái hàng rào bằng gỗ thấp, có thể trèo qua được. Từ lúc nó mới chuyển đến đây, nó chẳng có lấy một tẹo thời gian rảnh rỗi nào để mà tìm hiểu xem, có ai đang sống ở trong căn nhà màu trắng sang trọng đó. Công việc, cuộc sống, và yêu đương…có biết bao nhiêu chuyện đã choán hết cái quỹ thời gian ít ỏi của nó mất rồi.

Người yêu của nó tên Phong. Đối với nó, Phong là tất cả. Phong luôn là người đàn ông đẹp trai nhất, tuyệt vời nhất, tốt bụng nhất, vui tính nhất. Bất cứ khi nào nó có chuyện vui chuyện buồn, khi to tiếng với đứa bạn thân, hay chỉ là một cơn cảm lạnh…nó đều chia sẻ với Phong. Lúc nào Phong cũng sẵn sàng ở bên cạnh, che chở và động viên nó. Tình cảm của hai người dành cho nhau tưởng như không bao giờ có thể chia cắt được.


Năm ấy sinh nhật nó rơi vào một ngày hè có nắng nhạt và những cơn gió nhẹ. Sau một buổi đi chơi cùng nhau, Phong đưa nó về tận cửa. Nó mời Phong vào nhà chơi, và hai người cùng ngồi hóng mát ở sân sau.
Phong đưa cho nó một cái hộp nhỏ, cười rồi nói:
“ Quà sinh nhật tặng em này! ”

Nó nhận lấy hộp quà từ tay Phong, lập tức mở ra. Một chiếc chuông gió! Nó nở một nụ cười rạng rỡ. Tuy chuông gió không phải là một món quà xa xỉ đắt tiền, nhưng đấy lại là thứ mà nó rất thích. Ngay từ hồi nhỏ, nó đã thích gió. Nó luôn ước mình biến thành cơn gió, được bay đi du ngoạn khắp nơi, đi tới những miền đất xa lạ, và làm cho những chiếc chuông gió nó thổi qua kêu leng keng. Cũng có lẽ vì thế, nó càng có thêm lí do để yêu Phong hơn, vì “phong” cũng có nghĩa là gió…
Nó chạy tót lên phòng ngủ, treo ngay chiếc chuông lên cửa sổ. Gió thoảng qua đưa mùi hương ngọc lan và tiếng chuông leng keng hòa vào nhau, rơi từng giọt trên bậc thềm.

“ Chiếc chuông mới đẹp làm sao…Cám ơn anh nhiều lắm! ”
“ Anh biết em sẽ thích mà. Chúc em lúc nào cũng vui tươi và hạnh phúc, em nhé! ”
Nó nắm lấy tay anh, cười tươi:
“ Có anh ở bên là em hạnh phúc lắm rồi… ”

Hai người quyết định để lại kỉ niệm gì đó cho ngày hôm nay. Và nó nảy ra ý tưởng khắc tên hai người lên trên thân cây. Cây hoa ngọc lan trong vườn được lựa chọn và Phong thực hiện ý tưởng đó một cách xuất sắc. Hai chữ “P” và “S” được khắc lồng vào nhau trên lớp vỏ cây sần sùi, với “P” là Phong, và “S” là Sơn, tên của nó. Nó cười mãn nguyện và đặt một chiếc hôn nhẹ lên má Phong…

…Đó cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy nó. Lúc đó anh đang tưới mấy chậu hoa trên ban công. Cả Phong và Sơn đều không nhận ra sự có mặt của anh. Anh hơi dừng lại, đứng đó ngắm hai người một lúc, mỉm cười, rồi lẳng lặng tưới cây tiếp, giả bộ như hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra cả.


Tối hôm đó, nó ngồi làm việc bên cửa sổ. Đầu óc nó vẫn còn hồi tưởng về chuyến đi chơi hồi chiều. Nó đưa ngón tay gõ nhè nhẹ vào cái chuông. Và đúng lúc ấy nó đã bất ngờ bắt gặp ánh mắt của anh từ phía cửa sổ đối diện, đang nhìn nó một cách trầm ngâm. Anh vẫy tay chào nó một cái. Nó có vẻ bối rối mất mấy giây, nhưng cũng đưa tay chào lại anh như một cách giữ lịch sự.
Anh viết gì đó lên một tờ giấy rồi giơ lên cho nó xem:
“ANH TÊN LÀ VŨ. CÒN EM?”
Nó cũng lấy một tờ giấy, nguệch ngoạc ba chữ “SƠN” lên trên đó rồi giơ lại cho anh xem, kèm theo một nụ cười nhạt. Anh Vũ lật tờ giấy và viết lên mặt còn lại:
“RẤT VUI KHI ĐƯỢC BIẾT EM!”
Nó lắc đầu nhẹ với anh một cái, rồi rời khỏi bàn làm việc ngả lưng xuống giường. Một cơn gió nào đó bên ngoài lại thoảng qua làm cho chiếc chuông gió kêu leng keng…

******

Tháng Tám tàn đi mang theo cái nắng của mùa hè. Thay vào đó là những con gió se se lạnh ùa về, đôi lúc là những cơn mưa rả rích rơi đầy trên những chiếc ô đi trên đường. Mùa thu đem lại cho con người ta sự lãng mạn, những niềm vui nhẹ nhàng và cả những nỗi buồn vu vơ không ai kể hết…

Sáng hôm ấy nó ngủ dậy muộn. Có lẽ nó sẽ tiếp tục vùi đầu vào trong chăn như thế, nếu như nó không nhận được một tin nhắn của anh Phong.
“Anh có chuyện này cần nói với em gấp. Gặp em ở quán cà fé cũ nhé.”

Nó vội vàng thay đồ và đi đến chỗ hẹn. Ngoài trời gió vẫn đang thổi những hạt mưa bay xiên xiên lất phất. Xếp cái ô lại, nó bước vào cái quán cà fé quen thuộc nơi mà nó và Phong đã bao lần hò hẹn. Sự ấm cúng ở bên trong quán nhanh chóng xua đi cái se lạnh của cơn mưa buổi sáng. Nó đảo mắt một vòng, và mất một lúc mới nhận ra Phong đang ngồi ở gần đó. Vẻ mặt Phong lộ rõ sự lo lắng khác thường, hai mắt hõm sâu, thâm quầng, có vẻ như Phong đã không hề chợp mắt một lúc nào trong mấy ngày qua. Nó đến bên Phong, vội vàng hỏi:

“ Sao trông anh hốc hác thế kia? Để em xem nào! Anh bị ốm à? ”
Phong nhẹ gạt tay Sơn qua một bên, thì thào:
“ Cẩn thận chứ em. Đang ở chỗ đông người mà. Anh không sao đâu…”

Nó có vẻ hơi mất bình tĩnh khi nhìn thấy Phong nghiêm trọng đến vậy. Nó nói tiếp:
“ Có chuyện gì nghiêm trọng mà sao anh không kể với em ngay? ”
Phong nhìn Sơn, rồi nhìn ly cà phê đang uống dở, rồi lại nhìn Sơn. Phong hít một hơi dài, rồi nói:
“ Anh sắp lập gia đình. Anh sẽ lấy vợ…”

Mắt nó trợn tròn lên nhìn Phong.
“ Anh nói thật…hay đang đùa em thế?...Đừng đùa với chuyện đấy…em không…”
Phong cúi gằm xuống cái ly, môi mấp máy:
“ Đó là sự thật em ạ. Anh phải kết hôn…”

Dường như đầu óc nó chưa được chuẩn bị để đón nhận cái tin này. Một phản xạ tự nhiên khiến nó hơi chồm dậy:
“ Anh…nói gì em không hiểu?”
“ Anh thật sự xin lỗi em khi không nói cho em sớm hơn. Anh không muốn làm em bị tổn thương, nhưng giờ thì anh không thể giấu được nữa. Tuần sau anh làm đám cưới rồi…”
Sơn choáng váng. Giọng nó đang dần méo đi, cái giọng như đang cố níu kéo một thứ quý giá sắp mất:
“ Nhưng…tại sao? Tại sao anh có thể cưới một người con gái…khi mà anh đã yêu em?”

Nét tội lỗi hiện lên rõ mồn một trên gương mặt Phong. Anh nắm lấy tay Sơn:
“ Anh biết dù có xin lỗi em bao nhiêu cũng không thể bù đắp cho em được. Nhưng…anh còn cả tương lai ở phía trước…Ba má, họ hàng, người thân của anh đều trông chờ vào anh. Anh không thể làm khác được. Anh không thể tiếp tục…như thế này được nữa. ”

Nó chết sững. Đúng là một mũi dao đâm thẳng vào trái tim nó. Nó có cảm tưởng là nó có thể òa lên khóc ngay bây giờ, ngay chỗ này, nhưng lí trí và bản lĩnh của một thằng con trai đã giúp nó kìm nén được cảm xúc. Hai hàm răng của nó nghiến chặt lại, nó thay đổi tông giọng một cách mất kiểm soát.
“ Tôi biết mà…Tôi biết là thể nào cũng có cái ngày hôm nay mà…”
“ Kìa em…”
“ Đừng nói gì hết. Tôi hiểu mà. Rốt cuộc thì…tôi cũng chỉ là một thằng con trai xa lạ. Làm sao có thể so sánh được với sự nghiệp, với gia tộc của anh…”
“ Nhưng mà…tình cảm của chúng ta…”

Nó nói gần như hét lên:
“ Không nhưng nhị gì cả! Tình cảm của chúng ta, hết rồi! Anh cứ giữ lấy cái sĩ diện của anh đi. Anh lấy vợ rồi, người phải ra đi chắc chắn sẽ là tôi…”

Nó không muốn phải nói thêm điều gì nữa. Nó quay lưng bước ra ngoài. Phong đã chạy tới và giật tay nó lại:
“ Nghe anh giải thích đã Sơn!! Anh không có lựa chọn...”
“ BUÔNG TÔI RA ĐỒ ÍCH KỈ!”

Mọi người trong quán lập tức quay lại nhìn, còn Phong thì đứng chết trân ở chỗ đó. Phần nó, nó tức tối băng qua con phố, sẵn sàng xô ngã bất kì ai cản đường. Mưa vẫn lất phất bay, những hạt nước vương đầy lên tóc. Nó chẳng thèm che ô nữa, vì điều đó chẳng quan trọng với nó nữa rồi.

*****

Nó mở toang cửa, chạy ngay ra sân sau. Cầm lấy con dao, nó ra sức cạo bay hai chữ “P” và “S” trên thân cây ngọc lan, cho tới khi chỗ đó chỉ còn là một vết sẹo lồi lõm nham nhở. Nó chạy lên phòng, xóa tất cả các tin nhắn, rút tập ảnh nó chụp với Phong ra xé vụn. Nó đang cố gắng làm cho Phong biến mất khỏi cuộc đời nó nhanh nhất có thể. Nó ngồi xuống giường, thở hồng hộc, trong đầu giờ chỉ có một ý nghĩ là tìm cái gì đó để trút giận. “À phải rồi, chuông gió!” Tiếng chuông gió bỗng chốc trở thành cái âm thanh mà nó ghét nhất. Nó trèo lên cửa sổ, tháo cái chuông xuống. Siết chặt các ngón tay, dồn tất cả sự căm phẫn của mình vào đó, nó ném cái chuông xuống sân vườn.
Tiếng động đó như càng cứa sâu vào trái tim nó hơn. Nó hận Phong, tại sao Phong có thể bỏ rơi nó để đến với một người con gái mà anh không hề thương yêu. Nó gục đầu vào hai tay và bắt đầu khóc. Đã đến lúc nó cần phải khóc, khóc để cho những nỗi đau sớm qua đi, những kí ức về Phong sẽ bị một cơn gió dữ nào đó cuốn đi về phương trời xa…

Vũ vẫn đứng đó, lén nhìn nó qua lớp rèm cửa sổ. Trông anh thoáng buồn…


…Nó thiếp đi lúc nào không hay. Trong cơn mơ, nó vẫn nghe thấy tiếng chuông gió ở xa xa. Tiếng chuông vẫn leng keng thánh thót bên tai nó. Nó choàng tỉnh lại, nhận ra rằng giờ đã xế chiều. Nó vẫn nghe thấy tiếng chuông gió. Nó uể oải đi về phía cửa sổ, định đóng cửa lại. Rồi nó ngạc nhiên khi nhìn thấy cái chuông gió Phong tặng nó giờ đang đung đưa trên khung cửa sổ phòng anh Vũ.

“ Anh ta là ai…mà dám lấy đồ của mình cơ chứ!” – Nó nghĩ bụng. Cơn bực bội lập tức tràn lên, nó toan chạy sang nhà anh Vũ, đập cửa rồi bắt anh phải tháo cái chuông xuống. Nhưng phân vân một hồi, xong rồi lại thôi. Chính nó là cái người muốn vứt cái chuông đi mà, sao tự dưng lại muốn đòi lại chứ. Nó bỗng cảm thấy ân hận, nhưng nó không sao kìm nén được cảm xúc đang ở trong nó bây giờ. Mọi thứ giữa nó và Phong đã chấm dứt. Nó chẳng còn gì để nuối tiếc nữa…Nó cũng phải lựa chọn giải pháp là phớt lờ không để ý đến cái chuông đó nữa.

Nó bỏ cả ăn, gầy sọp đi. Càng lúc nó càng bệ rạc. Cái chuông thì vẫn cứ đung đưa ở đó, càng lúc như càng trêu tức nó hơn. Cứ nhìn thấy cái chuông nó lại nghĩ đến Phong. Nó không thể nào chịu đựng nổ nữa. Nó sẽ bắt Vũ phải tháo cái chuông đó xuống.

Cánh cửa của ngôi nhà màu trắng bật mở. Đứng trước mặt nó là một người đàn ông gần ba chục tuổi, hơi khắc khổ, nhưng gương mặt trông hiều hậu và đặc biệt là đôi mắt rất bình thản. Anh Vũ nhìn nó một lượt từ đầu tới chân. Nó phớt lờ ánh mắt ấy, mở miệng nói liến thoắng:
“ Anh tháo cái chuông gió xuống được không? ”
Anh Vũ có vẻ hơi ngạc nhiên. Rồi anh như hiểu ra vấn đề, liền cười nhẹ:
“ Mời em vào trong nhà cái đã. Đứng ngoài này em không thấy lạnh sao? Anh thích tiếp khách trên ghế sofa cùng với một chén trà hơn là đứng trên bậc thềm cửa thế này.”

Nó định mở miệng ra từ chối thẳng thừng, nhưng có cái gì đó đã ngăn nó lại. Nó như bị thôi thúc tiến vào, cảm giác tò mò rất trẻ con đang trỗi dậy mặc dù có hơi gượng ép. Nó xỏ chân vào một đôi dép để bên cạnh cửa rồi tiến vào trong nhà.

Bên trong căn nhà cũng hoàn toàn là màu trắng. Đồ đạc trong nhà được bài trí theo phong cách hiện đại phương Tây, tất cả đều rất sạch sẽ. Nó bị vẻ đẹp của căn nhà làm cho choáng ngợp, chắc hẳn là người ở trong nhà phải khá giả lắm. Có thể nó sẽ ngắm nhìn căn nhà mãi, nếu như anh Vũ không quay lại cùng với một cốc trà đặt trước mặt nó.
“ Sao, em có việc gì muốn nói với anh à…”
Nó làm ra vẻ nghiêm trọng:
“ Em muốn anh gỡ cái chuông gió xuống…”
Anh Vũ vẫn tiếp tục nói nhẹ nhàng:
“ À cái chuông. Nó có tội tình gì đâu mà em nỡ ném nó đi như vậy?”
Nó đáp gọn lỏn:
“ Chuyện riêng của em. Anh không phải quan tâm!”
“ Anh hiểu những gì em vừa phải trải qua mà. Chắc hẳn chia tay cậu ấy em đau khổ lắm, phải không?”

Suýt chút nữa là nó đánh rơi cốc trà xuống thảm.
“ Sao…sao anh biết? “
“ Anh ở trong quán cà fé lúc đó mà. Tội nghiệp cậu ấy, chắc hẳn cậu ta cũng đau khổ không kém gì em đâu.”

Trong lòng nó bỗng nổi lên một cảm xúc hỗn độn: tức giận, pha chút sợ hãi, bối rối, và cả một chút tò mò khi biết có người để ý tới mình. Nó nói một câu chữa thẹn:
“ Anh…theo dõi em đấy à?”
“ Em ạ. Anh cũng chỉ biết khuyên em mấy lời thôi. Đừng suy nghĩ nhiều làm gì. Cái cần quên đi thì hãy cứ quên. Đừng níu kéo nó ở trong lòng thì chỉ tự làm khổ mình mà thôi. Em còn nhiều thứ quan trọng hơn để phải lo lắng mà, đúng không? Anh mong em sớm vượt qua tình cảnh này thôi…”

Nó chỉ biết ngồi nghe mà không thốt ra được một lời nào. Anh ấy nói đúng, nó đang tự làm khổ chính mình mà thôi. Nó cần chấp nhận sự thật là Phong đã rời bỏ nó vì cuộc sống riêng, và nó cũng cần phải lo cho cuộc sống của chính mình nữa chứ…
…Nó xin phép đứng dậy ra về, quên luôn cả vụ chuông gió. Anh Vũ tiễn nó ra cửa, trông anh có vẻ hơi tiếc như thể vừa mới nói ra điều gì đó không phải.
Nó vùi đầu vào trong chăn. Vũ không phải là Phong, cũng chẳng phải ba má nó, sao nó có thể để anh nói nó như vậy mà không hề phản ứng được gì? Nó nghĩ linh tinh một hồi…nhưng rồi nó cũng đuổi được những ý nghĩ đó đi. Nó khịt mũi một cái để lấy lại cái tôi tự đại của mình, rồi lăn ra ngủ.

*****

findsomethingforme
15-07-2010, 02:44 PM
Đây là topic nhận xét về [FIC.010-A] Gió hát ngoài kia. Xem lại Fic ở ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=1493468)

Chú ý:

+ Những cm dưới đây sẽ được cộng thêm vào bảng điểm nên khi comment vui lòng không spam. Những cm spam sẽ bị mod xóa ngay lập tức.

+ Khi cảm nhận truyện, nên dùng giọng văn trung lập. Không comment khiến cho những đọc giả khác hiểu lầm về danh tính của thí sinh.

+ Chỉ tranh luận nhưng ko được tranh cãi về fic. Những bài mang tính chất kích động, có ý muốn lăng mạ, làm loạn topic sẽ tùy mức độ mà xử lý.

findsomethingforme
15-07-2010, 02:45 PM
Reeng reeng…
Có ai đó đang gọi cửa. Nó lồm cồm bò dậy, lật đật chạy ra mở cửa và thấy anh Vũ đang đứng đó, vẫy chào nó và cười rất tươi.

“Hôm nay anh trổ tài nấu ăn này. Em có qua ăn chung cho vui…”

Tất cả các bộ phận trên người nó có hợp lại phải đối cũng không thể chiến thắng được cái dạ dày. Nó tạm gạt mọi chuyện qua một bên và nhận lời ngay.
Sơn không thể ngờ được tài nấu ăn của anh Vũ lại tốt đến vậy. Nó ăn một cách rất nhiệt tình, đến mức có cảm giác là anh Vũ đã phải nhường cả một ít phần của mình cho nó. Vỗ về cái dạ dày là một cách tốt để thư giãn, và nó đã thoải mái vui vẻ hơn khi trò chuyện với anh so với hôm trước. Nó biết thêm được nhiều điều về anh. Anh vốn là con của một gia đình Việt kiều, muốn được sống và làm việc tại Việt Nam nên đã chuyển về nước cách đây vài tháng. Anh có khá nhiều biệt tài, như nấu ăn, làm thơ, hát…Anh sống đơn giản và không thích sự ồn ào, đặc biệt có tật hay quên lặt vặt.

Bữa ăn kết thúc. Anh Vũ lại pha trà mời nó. Nó hớp một ngụm trà, sau đó hỏi anh một câu vu vơ:
“ Nhà rộng vậy mà anh ở có một mình thôi sao? Anh có bạn gái chưa?”
Mặt của anh đỏ lên, anh giả vờ quay đi chỗ khác, miệng ậm ừ:
“ À…ờ…Anh thích cuộc sống tự do như thế này hơn. Với lại, cha mẹ anh cũng không bắt anh lấy vợ mà…”

Tim nó nhói lên một cái. Nó vừa mới gián tiếp tự chạm vào nỗi đau trong tim mình. Nó thật là ngốc, tại sao nó có thể hỏi một câu tế nhị như vậy chứ? Nhưng ý nghĩ lung tung lại bắt đầu tràn vào đầu nó. “Hay phải chăng anh cũng là…!?” Nó lắc lắc cái đầu để lấy lại sự tỉnh táo, rồi chuyển ngay sang đề tài khác.


*****

Từ sau hôm đó, anh Vũ thường xuyên qua nhà nó. Anh giúp nó nấu ăn và dọn nhà. Anh và nó ngồi xem tivi chung, đọc báo chung, đôi lúc cả làm thơ và hát cho nó nghe nữa. Về phần nó, nó cũng nhận ra rằng, tình cảm của nó dành cho anh càng lúc càng lớn dần. Nó chỉ biết tích cóp vậy, chứ có lẽ chẳng bao giờ dám thổ lộ. Nó sợ anh chỉ coi nó như một người em trai đơn thuần. Nó sợ liệu nó nói ra có làm nó mất đi chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất trong lúc này? Nó sợ anh không thể ở bên nó mãi. Rồi một ngày anh cũng sẽ giống như Phong, rời bỏ nó để có một gia đình riêng. Nó sợ…nó sợ…


Ngày hôm ấy nó hứa sẽ nấu cho anh món mà anh rất thích. Nó vui lắm, tíu tít chuẩn bị suốt cả buổi chiều. Nhưng anh không sang nhà nó như mọi lần. Nó chờ anh, lòng bồn chồn, cứ đi qua đi lại chỉ để giết thời gian. Có lẽ anh bận việc về muộn. Nhưng sao anh chẳng hề gọi nó, hay chí ít nhắn cho nó một cái tin nào cả. Nó nhìn chỗ đồ ăn, rồi lại nhìn về phía bên kia cửa sổ. Căn nhà vẫn tối om không có chút ánh đèn…
Mười giờ rưỡi. Không thể chờ thêm được nữa, nó đành phải đi ngủ. Sáng ngày hôm sau nó cố dậy sớm, đi ngang qua nhà anh xem anh đã về chưa. Nhà không có ai. Nó nhắn tin gọi điện đều không thấy anh trả lời. Nỗi lo lắng đang lớn dần lên ở trong nó. Thiếu anh, bỗng dưng nó cảm thấy bứt rứt một cách khó tả. Nó thậm chí không chừa lấy một phút nào thôi nghĩ về anh…
Ngày thứ ba trôi qua. Nó bỏ bê công việc, mất ăn mất ngủ. Nỗi lo lắng đã biến thành nỗi sợ thực sự. Hay là anh gặp chuyện gì không hay? Hoặc chính là điều mà nó sợ nhất, anh đã lặng lẽ chuyển đi mà không hề để cho nó biết? Liệu anh có đi qua cuộc đời nó như một cơn gió rồi biến mất, mà nó có muốn cũng không thể nào giữ lại được?
Càng nghĩ nó càng trở nên hoang mang. Từ khi mất Phong, nó chưa bao giờ dám tưởng tượng nó sẽ mất đi thêm một người nó yêu quý nào nữa…

*****

Nó trèo qua cái hàng rào để sang bên sân nhà anh. Hé mắt nhòm qua lớp kính cửa sổ, bện trong là gian bếp. Trên bàn, một đĩa thức ăn còn dang dở, đã bắt đầu lên mốc, cùng một cốc nước cam đang còn nguyên. Nó nghĩ, chắc hẳn anh phải có việc gì gấp gáp lắm nên mới bỏ dở bữa ăn như vậy. Tự an ủi mình một lúc, nó bèn nảy ra ý định vào trong nhà.

Tính hay quên của anh không làm nó mất nhiều công sức. Anh quên không khóa cửa sau nhà, và nó mở cửa vào được dễ dàng. Căn nhà không hề có dấu hiệu có người trong mấy ngày qua. Nó nhìn quanh, rồi bắt đầu đi tìm quanh nhà xem có manh mối gì cho biết anh đã đi đâu không.


Lần đầu tiên nó bước vào phòng ngủ của anh Vũ. Căn phòng cũng có màu trắng như bất kì căn phòng nào khác ở trong nhà, rất ngăn nắp và sạch sẽ. Cả phòng có hai ô cửa sổ, trong đó có một ô nhìn thẳng sang cửa sổ phòng nó. Bên cạnh ô cửa sổ đấy là một cái ghế cao. Nó tiến lại gần bên cái ghế, nhẹ nhàng ngồi xuống. Một sự kinh ngạc trùm lấy nó ngay sau đó.

Trên bức tường trắng toát gần cửa sổ có hai vết ố, hình bàn tay. Giống như là có người ngày nào cũng ngồi ở đây, ngày nào cũng tì tay lên chỗ đó, cùng một tư thế…

Nó không thể nào cầm được nước mắt. Nó đã hiểu. Nó òa lên khóc, cầm lấy cái ảnh của anh ở gần đấy ôm chặt vào lòng, rồi lại thiếp đi trên chiếc ghế lúc nào không biết.



Nó chợt tỉnh giấc và thấy mình đang nằm trong chăn. Trời đã tối tự bao giờ. Nó nhỏm dậy. Trong bóng tối lờ mờ, nó nhận ra một hình bóng quen thuộc. Nó dụi mắt, nó nghĩ đó chỉ là một ảo ảnh. Nhưng anh không hề tan biến, anh vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế đó, trong tư thế tựa đầu vào cửa sổ, nhưng hôm nay anh không nhìn ra ngoài mà đang nhìn vào trong phòng, thẳng chỗ nó đang nằm…Đó cũng là lần đầu tiên kể từ hôm anh biết nó, anh không nhìn ngắm nó như thế qua hai lớp kính cửa sổ. Nó cảm nhận thấy ánh mắt anh có ý nghĩa với nó hơn nhiều.

“ Em nằm như vậy mà không sợ bị lạnh à? ”
“ Anh…anh thật là bất cẩn. Không khóa cửa như thế…trộm lẻn vào nhà thì sao? ”

Đó là tất cả những gì nó có thể nghĩ ra được lúc đó. Anh mỉm cười:
“ Thì đây, anh bắt được được một tên trộm lẻn vào phòng ngủ của anh đây này. Tên trộm ấy đã lấy đi một thứ quý giá của anh rồi…”

Anh ngừng lại một vài giây, rồi nói tiếp:
“ …Trái tim anh.”

Nó không ngần ngại ôm chầm lấy anh ngay lập tức. Ở trong vòng tay của anh thật ấm áp dễ chịu. Nó mếu máo:
“ Anh đã ở đâu? Sao không nói với em?...”
“ Cho anh xin lỗi, anh quên khuấy đi mất. Anh đi gặp cha mẹ có chút chuyện gia đình. Mà chuyến bay gấp quá, anh chẳng kịp nhắn lại cho em gì cả…”
“Không cho anh xin!! Anh có biết…em đã sợ…anh sẽ không quay trở lại không?”

Anh vỗ nhè nhẹ lên vai nó:
“ Thôi nào…Anh mới xa em có năm ngày thôi mà. Sao em có thể nghĩ anh có thể bỏ em đi được chứ? ”

Nó mới chỉ xa anh có năm ngày, mà đối với nó như là năm tháng đã trôi qua. Nó nhìn anh, rồi siết chặt anh hơn. Nó không muốn buông anh ra, nó không muốn phải trải qua cái cảm giác kinh khủng đấy một lần nào nữa…
“ Ôi!...Làm anh ngộp thở bây giờ…”
“ Hứa với em đi! Hứa là anh không bao giờ rời xa em, anh nhé! ”

Anh hôn nhẹ lên trán nó:
“ Ừ anh hứa. Anh sẽ ở bên em, không bao giờ xa em nữa. Nếu một ngày kia em biến thành cơn gió bay đi muôn phương, em cũng sẽ không bao giờ phải làm một ngọn gió cô đơn, em nhé…”


Gió vẫn hát rì rào ngoài cửa sổ, luồn qua những kẽ lá, rụng xuống sân nhà xào xạc. Gió hôn vào chiếc chuông gió ngoài kia những nụ hôn nhẹ nhàng, thánh thót…



- Hết -

---------

Cảm nhận truyện ở ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=1493471)

maduoc
15-07-2010, 03:21 PM
Hihi lần đầu tiên mình xem truyện hay thế :) cám ơn tác giả nha. Tình yêu đơn phương thành sự thật, nhưng xem bộ tình yêu của Sơn đi nhanh nhỉ ? Nhanh chóng quên 1 ngừ để đến với 1 người, có lẽ nếu là mình như mình không làm được như vậy, với lại Sơn thấy được có một người yêu mình đơn phương vậy mà quay sang yêu thì giống là thương hại hơn là yêu. à, chỉ là nhận xét của mình thôi, mong truyện của bạn sẽ đậu cao chót vót , hè hè :)

AppOf_EDen
16-07-2010, 12:27 PM
-Nhiều câu cuả bạn khá buồn cười "Gió thoảng qua đưa mùi hương ngọc lan và tiếng chuông leng keng hòa vào nhau, rơi từng giọt trên bậc thềm." cái cụm "hương ngọc lan" thì thấy quen quen... "Thay vào đó là những con gió se se lạnh ùa về, đôi lúc là những cơn mưa rả rích rơi đầy trên những chiếc ô đi trên đường"... câu này cũng kỳ kỳ quá.

"Tất cả các bộ phận trên người nó có hợp lại phải đối cũng không thể chiến thắng được cái dạ dày." Câu này cũng thiếu đi chất văn chương.

"Gió hôn vào chiếc chuông gió ngoài kia những nụ hôn nhẹ nhàng, thánh thót…"

Thật ra vậy thôi, chứ bạn viết rất ổn. Dễ thương, nhẹ nhàng, kết thúc có hậu... Đọc truyện thấy khấp khởi hi vọng cho tình yêu mới cuả Vũ và Sơn.

Truyện này chắc cũng thuộc top năm nay. Nhưng nội dung không mới lạ lắm... Thiếu nét gì đột phá.

Thắc mắc không hiểu lúc thấy vết ố hình bàn tay mà oà lên khóc thì Sơn hiểu cái gì.
Cảnh cửa sổ đối diện viết tên giống "you belong with me" cuả Swift quá nhỉ? :)

Cảm ơn vì truyện

Toupi
16-07-2010, 12:38 PM
Fic thiếu yếu tố bất ngờ, đọc ngay đoạn đầu đã có cảm giác biết được kết thúc. (Thậm chí xem tựa mình còn đoán sẽ có nv tên Phong^^)

Bạn viết rất ổn, nhẹ nhàng và dễ chịu.

Đọc tới đoạn viết giấy thì đúng là mình nghĩ ngay tới "You belong with me" :P.

Tính cách 3 nhân vật vẫn chưa thật sự nổi bật, có thể nói là dễ dàng bắt gặp trong các fic khác.

Thích cách dùng từ của bạn "một ngày hè có nắng nhạt và những cơn gió nhẹ." Thật sự hay lắm đấy bạn^^.

Đọc fic này xong mới biết mình thiếu kiến thức xã hội trầm trọng, lâu nay cứ tưởng "ngọc lan" cũng là cây mảnh mai như phong lan, đọc tới khúc khắc tên mà hết hồn tưởng bạn viết lộn ^^.

Chắc tại mình đọc chưa kĩ, nhưng quả thật là mình chưa thấy rõ được chủ đề.

Cảm ơn bạn nhen :D

_Inuyasa_
16-07-2010, 01:04 PM
Truyện bạn viết rất trôi chảy. Nhưng mình cũng giống như bạn maduoc thấy sao Sơn lại mau chóng quên đi Phong mà đến với người khác 1 cách nhanh gọn và dễ dàng đến thế. Ấy là chưa kể đến Sơn và Phong tưởng như là "2 in 1"...
Dù sao thì truyện bạn viết cũng rất hay...Chúc bạn thành công !!

kingvnn
20-07-2010, 05:01 PM
Mình nghĩ là do tác giả sợ viết hơn 5000 từ nên mới diễn tả nội tâm nhân vật hơi nhanh thôi các bạn à, mình nghĩ là truyện này nếu viết dài hơn sẽ miêu tả chi tiết và đầy đủ tâm trạng của bạn Sơn khi cố gắng quên Phong như thế nào và chuyển dần tình cảm sang Vũ ra sao? Mình thích truyện bạn đấy, có mở đầu có cao trào và có kết truyện đẹp, nhưng mà chưa thật sự ấn tượng để có thể là số 1 của năm nay tuy nhiên rất nổi bật trong những truyện mình đã đọc.

lovelytiger
21-07-2010, 06:28 PM
Truyện dài mà cũng đọc hết được, viết khá tốt.
1. Từ lúc ở quán cà phê là Phong biến thành cơn gió Lào hay sao ấy ( biến mất tiêu). Nếu hai người yêu nhau say đắm thì ắt hẳn phải có thêm vài cao trào
2. Nguy cơ lọt top

z-kyd
30-07-2010, 08:05 PM
Đọc cứ thấy nó nhanh nhanh thế nào ấy, hông phải gió nữa mà giống như lốc vậy!
Cũng thông cảm bởi giới hạn số chữ. NHưng nếu đoạn tình cảm của Phong và Sơn "giảm" xuống một tý và thêm tý cao trào giữa 3 người thì fic sẽ trông nhịp nhàng hơn rất nhìu! ^^
Còn về cốt truyện thì thực sự chưa đặc biệt lắm, quả thực đọc đến đoạn "sự xuất hiện của anh" là đoán đc kết kục mất rồi!
Nhưng nói chung là hay.

Kei
30-07-2010, 10:52 PM
Mình nghĩ đây là một câu chuyện đẹp và đẹp nhất ở chi tiết vết ố trên khung cửa sổ.

Song câu chuyện quá vội vàng. Bạn nên hiểu rằng yêu không chỉ có hạnh phúc nó bao gồm cả đợi chờ cả đau thương cả oán hận. Nếu Sơn cho rằng Phong ích kỷ và rồi lại sẵn sàng chào đón tình yêu của Vũ thì có khập khiễng quá không. Đáng lẽ bạn phải dành cho Sơn nhiều thời gian hơn nữa để đau dù chỉ một chút chứ nếu không thì Phong chẳng phải là người ích kỷ mà chỉ đơn giản là Phong yêu gia đình mình hơn, Phong chấp nhận hy sinh tình yêu của mình.

Trên đời có lắm chuyện trùng hợp và trong câu chuyện của bạn, Vũ như liều thuốc giải cho sự chia tay của Phong và Sơn vậy. Vũ như một cơn gió ồ ạt thổi phăng mất hết những gì về Phong để Sơn lại lần nữa yêu như yêu mối tình đầu. Và tình yêu đơn phương của Sơn dành cho Vũ có phải là lý do chính đáng để Sơn yêu Vũ đến thế không ? Có phải Sơn đã quá may mắn không, khi mọi đau thương của việc chia tay tan ngay tức thì và người yêu lý tưởng của mình đã sẵn sàng chờ đón ? Liệu ta có phải suy nghĩ lại về nhân vật Sơn không, chính xác Sơn là người như thế nào ?

"Gió hát ngoài kia" một cái tên rất hay. Mình có thấy bạn nhắc đến gió trong truyện nhưng mình mong mỏi nhiều hơn về hình ảnh của gió trong tình yêu của Sơn bởi đó là thứ Sơn thích mà, bởi đó là hình ảnh cụ thể mà bạn hướng người đọc đến mà.

Đó là ý kiến của mình, dù sao thì đây cũng là một câu chuyện nhẹ nhàng, nó khiến người ta tin tưởng hơn về sự hiển hiện của tình yêu đẹp trong thế giới này. Có lẽ bạn bị ám ảnh bởi số lượng câu chữ [1000-5000] nên câu chuyện có vẻ vội như vậy hay bạn đang cố nhắn gửi rằng thời gian để yêu là không nhiều nên ta cứ yêu và yêu hãy để lại sau lưng tất cả quá khứ. Mình hy vọng sẽ đọc được câu chuyện khác do bạn viết đẹp hơn, xác thực hơn.

happysoul
12-08-2010, 02:18 PM
câu chuyện này rất đẹp, nhưng cái cách diễn biến tâm trạng của nhân vật khúc cuối hơi nhanh, mình mong chờ một cái gì đó hấp dẫn hơn.

fic của bạn làm mình nghĩ đến một việc rằng "khi không còn yêu được thì chúng ta sẽ thù ghét nhau" một sự thật ở nhiều người.

Chúc bạn ngày vui vẻ

VinceV
24-08-2010, 01:39 PM
"Phong" rồi tới "Vũ". Việc đặt tên 2 nhân vật này khá thú vị, dù tác giả chưa làm bật được ý tưởng đó. (À, tất nhiên có thể đó chỉ là trùng hợp, ai biết! ^^)

Truyện nhẹ nhàng, giản dị dù thiếu cao trào. Nhưng ai cần chứ, khi muốn đọc một cái gì đó dịu dàng như một cơn gió, người ta sẽ tìm đọc Fic này. :D

Đùa 1 chút nè, sau Vũ, người yêu tiếp theo của Sơn sẽ tên Bão! Tớ thề luôn!