PDA

View Full Version : [oneshot] Chú



patmol83
06-07-2010, 08:24 AM
Chú

Nguyên tác: Uncle

Tác giả: G. Winston James

Người dịch: Lân Vũ

Warning:

+Truyện gồm nhiều từ ngữ, tình tiết nhạy cảm, nếu tự thấy không thích hợp, mong bạn đừng đọc.
+Truyện dịch đang trong giai đoạn thử nghiệm, yêu cầu bạn không được đem đăng sang bất kì một trang nào khác nếu không có sự đồng ý của người dịch.


~*~



Chú tôi cao. Tôi biết, khi bạn sáu tuổi thì người lớn nào với bạn cũng cao kều hết, nhưng Chú Paul cao hơn hết thảy. Cao hơn tất cả mọi người có mặt trong bữa tiệc sinh nhật. Hơn cả bất kì ai từng có mặt trong ngôi nhà này. Hơn hết thảy. Khi đứng trước mặt Chú, tôi phải ngẩng đầu lên cao ơi là cao, nếu không chỉ nhìn được đến ngang thắt lưng thôi. Nhiều khi đau cả cổ. Giống như ngước nhìn nóc nhà , có điều không đến nỗi tệ như vậy. Thì vậy đó, thế nên tôi mới gọi Chú là Chú Khổng Lồ, và tôi để Chú gọi mình là Tép Riêu.

Sinh nhật của tôi nhằm vào tháng Bảy nên trời nóng. “Nóng hơn lửa địa ngục”, Ba bảo. Mẹ đáp bằng cái câu mà suốt mấy tuần qua Mẹ vẫn dùng để đáp lại hễ khi Ba mở miệng, “Mmm”. Rồi Mẹ bỏ đi với dĩa thịt gà và bắp nướng trên tay.

Ba dõi mắt theo phía sau lưng Mẹ chừng một phút, rồi lại quay sang tôi, mỉm cười và nói, “Chúc mừng sinh nhật, Jake!”. Mẹ chẳng còn tin vào các buổi tiệc sinh nhật nữa, nhưng Ba vẫn còn.

Tôi thì đang bận quần bơi ở dưới hồ chơi với bạn. Hai chiếc phao cam quấn quanh cánh tay giúp tôi khỏi chìm. Và tôi đang mải bơi, mải tạt nước, mải cười khi trông thấy Chú Paul bước tới cái thành hồ bơi bằng gỗ sơn xanh sơn vàng mà Ba đóng.

Chú ngồi chồm hổm xuống để chỉ cao hơn chỗ tôi ở dưới nước một tí. Chú gọi, “Này, Tép”. Miệng Chú cười toe, và tôi cũng vậy. Tôi bơi nhanh tới như sắp sửa hôn lên má Chú, mà làm vậy chẳng vui, cho nên tôi tạt nước Chú.

Chú Paul bật người ra sau nhanh thật nhanh, một tay chống ở phía sau đặng khỏi ngã. Tay kia vẫn cầm dĩa thức ăn. Chú nhìn cái dĩa rồi cười toe với tôi. Cặp mắt mở thật to. “Thấy chú hay cỡ nào chưa?” Chú bảo. “Cực nhanh”. Nói thế chứ nước vẫn chảy lòng thòng trên mặt, ướt đẫm áo thun. Tôi cười như điên.

“Wo-o-o, nhóc tì! Hô hô hô”. Giọng cười Chú Paul nghe giống giọng Ông già Noel da đen, gầy, cao. Chú đứng thẳng người dậy, đặt cái dĩa lên trên bề mặt thảm cỏ giả mà Ba đóng dính vào thành hồ. Rồi, trước khi tôi kịp phát hiện ra ý đồ của mình, Chú quẳng lên đầu tôi một cục xương gà, nhỏen miệng cười rồi phá lên cười thêm tí nữa. Tôi cố chụp lấy cục xương, nhưng nó chìm dần xuống hồ nước thật chậm. Hai cái phao ngăn không cho tôi lặn xuống, thành thử tôi chỉ lập bập lòng vòng tại chỗ, như con chim cánh cụt to Ba thổi phồng thả nổi trên mặt hồ bơi.

Tôi bắt đầu thấy hơi tức rồi nhá. Muốn rứt tọat mấy cái phao cam ra khỏi cánh tay. Nhưng sau đó tôi lại nhớ ra mình không muốn chết chìm. Như lũ ong chết chìm ở trong hồ mà Ba từng kể. Chỉ là tôi muốn lượm lại cục xương để chọi lại ông Chú.

Đột nhiên, khi mà tôi vẫn đang loay hoay cố chúi xuống tìm kiếm, Chú Paul chúi người xuống mặt nước rồi “Sụyt!”.Ngón tay trỏ dài đặt lên cặp môi to, môi người Khổng Lồ. Chú nháy mắt với tôi, rồi liếc nhanh mắt về một phía, làm như chúng tôi đương thập thò vậy. “Lại đây, Tép. Lại đây nào”, Chú vừa thì thào, vừa nắm cánh tay phải tôi kéo cho đến khi tôi ở ngay trước mặt Chú.

Mũi Chú Paul to và lông mày rậm--- rậm đến độ tôi dường như không biết liệu có da ở phía dưới hay không. Da mặt nâu đậm, mềm, bóng, như cái bàn nhỏ Mẹ vẫn thường xịt phun thứ thuốc mùi chanh lên cọ rửa. Cái bàn kế bộ ghế salon lúc nào cũng đâm đâm vào chân tôi, và khiến ai cũng thả bom khi ngồi vì lớp plastic bọc bên ngoài.

Mặt trời phản chiếu từ nước trong hồ khiến màu mắt chú Paul từ nâu nhạt chuyển sang xanh nước biển. Ghê ghê, mà cũng hay hay. Theo tôi biết thì chỉ có Chú Paul là như thế. Cứ như cùng một khuôn mặt và cùng một lúc chú có thể trở thành hai người khác nhau ấy.

“Đừng mách lại cho ba con là chú quăng con gà chết vào hồ nhé”, Chú Paul nói nhỏ rồi bật cười. Hai bàn tay ụp lên hai bên tai tôi.Hơi thở vừa ấm, vừa lạnh, vừa ướt. Ngón tay và môi Chú làm lỗ tai tôi nhồn nhột khi chúng khẽ phớt qua. “Ổng sẽ lấy roi quánh chú đấy”, Chú bảo. Rồi Chú đứng dậy, nhìn xuống chỗ tôi một lúc tưởng chừng như lâu thiệt lâu mà không nói năng gì. Cũng chẳng làm trò gì vui cả.

Tôi ở dưới nước, Chú đứng trên bờ, trông như thân cây cao lêu nghêu. Đâu biết Chú tôi cao bằng cả căn nhà không chừng. Chú vận quần xà lỏn ngắn màu đỏ, nên tôi có thể thấy được cẳng chân chú lông lá và cơ bắp thế nào. Chú càng Khổng Lồ, tôi càng thấy mình bé tẹo tèo teo, mà, tôi không nghĩ mĩnh thật sự thích điều đó lắm đâu.

Nói chứ, từ ở dưới hồ nhìn lên, tôi gần như có thể thấy phía dưới ống quần Chú như tôi vẫn thường thấy Vince, thằng anh trai tôi. Nó mười ba tuổi. Cũng còi còi cỡ tôi. Nó dạy tôi biết những từ tục, mà theo nó thì một thằng “tiểu tốt” như tôi cũng cần phải biết. Như “chim”, “vú”, “cu”, và “đụ”. Nó hay nằm dài trên giường, hai cẳng mở rộng mỗi khi chỉ có mình tôi với nó. Lúc nào cũng bảo “Đừng ngó cu tao hoài, J.”, ngay cả với quyển sách đặt trước mặt, chắn tầm mắt, không thật sự thấy tôi đang nhìn vào đâu. Nhiều khi cả những lúc tôi không nhìn nó nữa. Tôi thề đấy. Nó cố ý kêu đừng ngó để tôi cứ phải ngó.

Nó thường đợi tôi bước vào phòng, rồi banh chân ra rộng hơn nữa. Không sớm thì muộn nó cũng kéo cái ấy ra khỏi một bên ống quần, để tôi có thể đứng phía đối diện giường, nhìn nó làm cái ấy to ra. Nó không thèm nhìn xem cái ấy đang làm gì. Lúc nào nó cũng chỉ rình tôi rình nó. Giống như thằng anh tôi biết một trò biểu diễn rất độc đáo mà tôi là khán giả duy nhất được cho xem. Cho nên nó chẳng để tôi bỏ qua chi tiết nào “Còn ngó chứ?” Nó vẫn hay hỏi. Mà, nó không bao giờ để tôi chạm tay vào. Nhưng tôi không ngại. Tôi thích ngó thằng anh Vince của mình mặc dù nó cứ bảo không được ngó. Khi không la cà với mấy tên bạn béo phì, anh trai tôi rất tuyệt.

Cũng đôi lúc, nó gọi tôi vào phòng, khi ba mẹ vắng nhà, đặng cả hai cùng chơi trò hớt tóc. Nó ngồi phía cuối giường còn tôi thì ở dưới đất, ngay giữa cặp đùi nó. Sau khi cắt xong tóc tôi bằng các ngón tay tạo dáng cây kéo, Vince luôn cạ cạ... cái ấy của nó lên trên mặt tôi như dao cạo râu. Nó nói, “Cần phải cạo râu cho mày, J. Nên nhớ đây không còn là cu tao nữa, nhớ đó. Bây giờ nó là một con dao cạo cực bén. Thành ra đừng nhúc nhích”.

Hai đứa im phăng phắc lúc nó cạo râu cho tôi. Tôi nhắm mắt lại vì cảm thấy mắt không cần phải mở khi đang ở một mình như thế với anh trai. Hơn nữa, mắt nhắm không thấy gì, tôi cũng bớt đi phần nào ý định với tay cầm lấy cái ấy. Dù sao chăng nữa, thì Vince cũng không để tôi làm vậy.

Tôi trở nên rất buồn ngủ bởi hai bàn tay và ...cái ấy... cu nó chạm vào mặt. Tôi thấy người như muốn tan chảy vào đùi nó. Giống như tôi là miếng kem thoa nó nặn ra từ túyp kem còn cái quần đùi là miếng giấy siêu thấm Bounty quảng cáo trên tivi. Lần nào tôi cũng ngủ gục trước khi Vince cạo xong râu.

Nó chưa bao giờ nói với tôi không được mách Mẹ hay Ba về trò chơi này, nhưng tôi vẫn cảm giác như đây là một bí mật lớn, như chứng kiến Vince ăn trộm lon bia của Ba vậy. Kể cả những lúc bị thằng anh trai cho ăn đòn hay gì đó, và thật sự rất giận, tôi cũng không kể cho Mẹ nghe về vụ cạo râu. Chẳng biết tại sao. Nhưng tôi lại không kể. Và tôi cũng không bao giờ nói lại cho Mẹ hay Ba về những thứ mà Vince và cu nó có thể làm.

Tôi chưa từng thấy cu ai khác ngoại trừ bản thân, hoặc mấy con cu nhỏ xíu của hai đứa bạn và cu anh mình. Vậy chứ, cu bạn không to lên được như cu Vince. Tôi đã từng hỏi chúng, hai đứa tụi nó nhìn tôi bằng ánh mắt kì quặc rồi nói “Khôôônggg!” Tôi cũng chưa hề nhìn thấy cu người lớn, nhưng tôi nghĩ ngay lúc này đây, nếu ráng cố gắng nhìn thật chăm chú, không chừng tôi sẽ thấy được cu Chú Paul.

Chú Paul quan sát cảnh tôi một lần nữa tiếp cận thành hồ. Tôi gắng dịch chuyển chậm, thật chậm để không bị phát hiện mình đang cố tình bơi về hướng Chú. Tôi đang cố bơi đến ngay phía bên dưới chữ V hai chân Chú tạo thành. Càng tiến sát, trông Chú càng cao. Chú thấy tôi liếc mắt nhìn lên. Tôi nhích đến gần ngay chính giữa chân Chú, nhưng vẫn chưa nhòm được gì từ dưới đáy quần. Mà tôi cũng chẳng rõ mình liệu có ngó thấy được gì không nữa. Như những bức ảnh trong tạp chí thời trang ba đặt mua qua bưu điện. Dù có nghiêng, ngửa quyển sách cỡ nào thì tôi cũng chịu không thấy được phía bên trong quần lót của những tay người mẫu. Ngay cả khi tôi đưa trang báo lên rọi trước ánh đèn, tôi cũng chẳng nhìn xuyên được qua lớp quần áo họ mặc.

Tôi chắc Chú Paul bắt đầu đoán được rằng tôi không còn nhìn lên mặt Chú, hay nhìn lên bầu trời hay ngôi nhà, vì Chú chỉnh lại đằng trước cái quần sọt thật vội và khép nhanh hai chân. Vẻ mặt Chú phân vân không biết mình đang ở đâu hay tôi là ai. Hay có lẽ Chú chỉ đơn giản là đang nhìn xuống khúc xương gà ở tận đáy hồ. Tôi không xác định được, nhưng dẫu sao thì, tôi cũng muốn ngưng Chú lại, vì tôi bất chợt cảm thấy như mình vừa làm điều gì đó xằng bậy.

Tôi cười ha hả, cười ngặt nghẽo lúc thằng Sammy chọi trái banh nhựa to đùng, màu đỏ trúng đầu Chú Paul. Vẻ nghiêm túc trên mặt Chú bỗng nhiên biến mất, Chú ra vẻ loáng chóang, lạng quạng, xiểng niểng kiểu như mấy tên trong bộ film đánh đấm chiếu những hôm thứ bảy. Chú chìm xuống nước, ngay bên trên chỗ có cục xương gà. Khi Chú Paul nổi lền, trôi lềnh bềnh như đã chết, thì cục xương đã chạy đâu mất tiêu.

Thế nên tôi la lớn, “Mẹ ơi Mẹ, Chú Paul chết rồi!”

Mẹ tôi đáp lại bằng cái câu Mẹ vẫn thường dùng khi tôi mở miệng nói chuyện những lúc Mẹ vẫn còn giận Ba: “Mmm”. Xong Mẹ bỏ đi đến cận tường rào, dõi mắt sang phía bên kia đường chỗ nhà Parish. Tôi le lưỡi về phía Mẹ.

Ba bảo, “Ba nghĩ chắc con nên lôi chú ấy lên bờ bằng cây lược bọt đi. Hở, Jake? Lần đầu tiên thằng chú mày bước xuống hồ mà chưa chi đã chết đuối. Rõ xấu hổ. Vớt chú ấy ra khỏi hồ đi, Jakie, rồi để chú lên trên cỏ”

Tôi phấn khởi, “Yay!”. Tôi ra khỏi hồ bơi, chộp lấy cây vợt. Đặt cạnh thân cây to trong khoảng sân vườn phía sau nhà, nó là thứ duy nhất khả dĩ cao hơn Chú Paul. Chú để tôi dùng phần đầu kim loại của cây vợt kéo mình về phía bậc cầu thang. Tôi úp phần lưới màu xanh lên phía sau gáy Chú rồi giật mạnh. Nhưng tôi nghĩ Chú Paul cũng có bơi chút đỉnh. Khi đến được chân cầu thang, tôi đặt cây vợt xuống thành hồ và leo xuống ba bậc thang đặng kéo Chú lên. Phần chóp đầu Chú Paul cọ lên phía trước quần sọt tôi lúc tôi bước xuống. Tiếp đến lên bụng, ngực rồi cằm.

Mặt Chú Paul vẫn úp xuống. Nước hồ vây xung quanh tóc Chú như những viên đá hoa nhỏ nhắn. Tóc Chú tựa cái chăn tôi đắp mùa đông, dù ướt nhẹp ướt nhem. Mà người tôi cũng ướt, nên nó không lạnh hay gì cả. Tôi đoán Chú Paul biết mình quá nặng nề, thành ra chú giả bộ tỉnh lại lúc tôi sửa soạn nắm hai vành tai chú mà kéo. Mái tóc xoắn, nhám cùng gương mặt to của Chú chà sát cằm với mũi tôi lúc Chú ngẩng đầu lên.

“Cảm ơn đã cứu mạng chú hen, cậu trai lớn,” Chú Paul nói, cái mũi ướt sũng và lạnh áp vào người tôi. “Mà lại vào ngày sinh nhật của con nữa, hen”, nắm tay Chú xoa lên đầu tôi. Hơi thở nghe như mùi gà nướng hòa rượu bia. Khi được Chú Paul chạm vào đầu thế này, lồng ngực tôi cảm giác như vừa được mẹ bắt uống syro ho. Cả người nóng ran khi uống thuốc.

“Sáu tuổi đã cứu được mạng người,” Chú lại nói, “Chú cá là một ngày nào đó con sẽ trở thành Tổng Thống cho coi”. Chú vừa khụy gối vừa thả nổi người trước mặt tôi. Nếu đứng dậy, mực nước chắc chỉ tới được nửa người.

Cũng vào lúc ấy, tôi mới nhận ra trứơc giờ chưa từng có ai gọi tôi là “cậu trai lớn” hay thứ gì đó đại loại như vậy. Bất chợt tôi lại nghĩ đến vụ anh trai cạo râu cho mình. Vince không nói nhiều lúc hai đứa đang chơi, và khi xong xuôi, lúc nào nó cũng tiếp tục gọi tôi là “thằng tiểu tốt”. Nhưng hôm nay thì không. Hôm nay tôi là một “cậu trai lớn”, và tôi đang ở cạnh Chú Paul. Tôi dám dám chắc thằng Vince sẽ ganh tức lắm đây, như những lúc nó bảo tôi ghen tị với nó khi nó làm được những trò vui.

Chú Paul ở gần với tôi như vầy lại khiến cơ thể tôi run rẩy dù không thấy lạnh. Tôi không ngừng dán mắt vào khuôn mặt chú. Trừ phi bị buộc phải chớp mắt. Hay khi nhìn chằm chặp đến mức cặp mắt chú gần như biến mất.

Chú Paul vẫn không ngưng cười. Chú bảo, “Đừng nói cho anh trai con biết, nhưng con là đứa cháu chú cưng nhất đó, Jake. Đây sẽ là một trong những bí mật nhỏ giữa chúng ta, được chứ?”
Tôi thắc mắc chẳng hiểu tại sao Chú Paul lại biết được chuyện tôi đang nghĩ tới anh trai mình. Nên tôi thấy hơi sợ vì không biết liệu Chú cũng biết được bí mật bọn tôi chơi trò hớt tóc với nhau không. Và tôi bỗng thấy như chẳng thế giấu Chú được chuyện gì cả. Như thể tôi cũng không nên cố giấu giếm. Điều đó càng khiến tôi muốn bám víu lấy Chú, không bao giờ buông. Như thế Chú sẽ luôn biết mọi chuyện về tôi. Không cần tôi kể lể. Cũng không cần tôi phải “nói lên sự thật”, như Mẹ vẫn thường nói. Tôi cảm tưởng như có rất nhiều bong bóng nổ lụp bụp trong bao tử. Tôi muốn được dính chặt vào người chú để buộc chú đi đâu cũng phải cho tôi theo.


....Còn tiếp...

patmol83
06-07-2010, 08:25 AM
Tôi vẫn đang tần ngần trên bậc thang, trong đầu nghĩ đến một ngày nào đó sẽ được làm Tổng Thống, lại được dán vào Chú Paul và đi vòng quanh, khi Chú nói, “Chú mong sinh nhật con hôm nay thật vui, Jake”. Rồi Chú quay lưng lại, hạ thấp người sâu hơn dưới mặt nước. Tôi không hề biết rằng Chú đang muốn cõng tôi lên vai. Tôi cứ ngỡ Chú Paul chắc hẳn đã nghe được cái suy nghĩ trong đầu mình về vụ bị dính vào người Chú và được cõng đi khắp nơi. Bất thình lình, tôi nói, “Không! Uh-Uh!”

Thế nhưng người chú Paul đã hoàn toàn ở dưới nước rồi, nên Chú không nghe thấy gì. Tôi cố đạp Chú ra xa, nhưng Chú vẫn cứ đưa đầu vào giữa hai cẳng chân tôi, đặt tôi lên vai mình. Phần gáy phía sau cổ Chú tì vào phần phía trước quần tôi.

Chú Paul liền ngừng lại. Có thể nói Chú cảm nhận được điều gì đó. Chú cảm nhận được chuyện ấy. Từ trên vai Chú, tôi có thể thấy được Mẹ vẫn còn ngóng sang phía bên kia đường với miếng thịt nguội kẹp giữa các ngón tay. Mẹ đột ngột đứng thẳng người lên khi tôi nhìn về phía Mẹ, rồi bắt đầu nhìn quanh như vừa nghe ai đó gọi. Tôi sợ mẹ biết điều mình vừa làm. Như nó tạo ra một âm thanh nào đó nghe như tiếng húyt còi mà chỉ mỗi mình Mẹ là nghe được. Sợ rằng Mẹ sẽ đặt miếng thịt nguội xuống và đi đến chỗ tôi. Cơ thể tôi bắt đầu run. Tôi run như điên, trong lúc Chú Paul thả tôi xuống lại chân cầu thang và xoay người lại nhìn tôi.

Mặt Chú nghiêm túc. Chú nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi đưa mắt nhìn sang phía Mẹ, Ba, anh trai, rồi ngưng lại ở Chú Paul. Tôi biết chỉ cần Chú cứ tiếp tục im lặng nhìn tôi như thế này thêm một giây đồng hồ nữa là tôi sẽ khóc chắc. Hay nếu Chú nhìn xuống quần tôi. Hai tay tôi úp ở đây để cố che giấu. Tôi nghĩ Chú sẽ mắng mình. Nhưng không.

Thay vì vậy, Chú Paul lại mỉm cười, nhấc bổng tôi lên, ôm tôi vào lòng mình. “Không sao đâu, Tép”, trán Chú chạm vào trán tôi. Chú Paul bồng tôi kiểu này, tôi cảm nhận được... cái ấy của mình bị ép sát bụng Chú. Cảm giác cứ như cái lần Ba lỡ tay đóng cánh cửa kẹt vào ngón tay cái tôi vậy. Như thể nó cứ cháy sáng rồi vụt tắt liên tục giống con đom đóm. Nhưng nó không đau. Tôi không nhớ cái lần gần đây nhất nó phản ứng như vậy là khi nào, nhưng bây giờ tôi biết mình chỉ thấy vậy khi chơi đùa với anh trai, và thỉnh thỏang khi ở cạnh Chú Paul.

Mà, tôi chẳng bao giờ dám để ai biết cu mình có thể làm ảo thuật được như cu anh mình đâu. Đến thằng Vince tôi cũng không nói. Tôi e nó sẽ không chịu cho tôi ngó nó nữa một khi nó biết được nó không còn độc quyền được chuyện này. Dẫu sao thì, cái của tôi chẳng thấm vào đâu so với cái của nó. Nếu tôi cho nó coi, tôi nghĩ nó sẽ cười lăn. Tôi biết rồi nó sẽ lại gọi tôi là thằng tiểu tốt cho mà coi.

Hơn nữa tôi thiệt tình rất sợ cho hai đứa: tôi với Vince. Mẹ từng bảo, sau lần trường tổ chức biểu diễn ảo thuật, là chỉ có những người theo đạo mới làm được “những trò pháp thuật”. Mẹ từng cãi nhau to với giáo viên chủ nhiệm về vụ này. Tiếp theo là với Ba. Ba mắng Mẹ, “Thây kệ cha nó cái lũ đạo giáo, Johnetta! Đã bao giờ Quỷ Sứ lôi ra con thỏ từ nón của mình đâu hả, mụ kia! Chỉ là một màn ảo thuật thôi, trời đất quỷ thần ơi! Bỏ qua đi. Kể từ khi chúng ta đánh mất...”

Khi ấy Mẹ chạy vội ra khỏi phòng, khóc nức nở. Ba bảo tôi vô phòng Mẹ ôm Mẹ đặng Mẹ bớt buồn. Khi tôi ôm Mẹ, Mẹ bảo, “Mẹ thương các con vô cùng”. Mẹ vẫn còn khóc dữ lắm. Mẹ nói, “Jake, mẹ cần các con phân biệt được đúng với sai. Mẹ muốn các con lớn lên...”Môi Mẹ run lên thật kỳ khôi. “...lớn lên... đúng cách”.

Tôi bật khóc chung với Mẹ, vì tôi biết Mẹ đang rất buồn. Tôi hứa sẽ học hỏi và lớn lên đúng cách. Nhưng tôi chẳng biết liệu những con cu biết phép màu có học được gì hay không nữa. Tôi không muốn Mẹ nghĩ rằng tôi và anh trai là “bạn đồng hành với Quỷ Sứ”, như khi cãi nhau với thầy giáo, nên tôi biết mình sẽ không bao giờ thổ lộ với Mẹ.

Khi đầu óc tôi vẫn đang lo lắng nghĩ ngợi về Mẹ, Chú Paul nói, “Nếu Chú lượm được cục xương ở ngoài này mà không ai thấy thì cháu cũng làm được, Jakie”. Rồi Chú cười. Tôi không hiểu ý chú là sao, nhưng trước khi tôi kịp suy nghĩ, Chú đã bơi ngược ra sau, chở tôi vọt ra giữa hồ. Chú bơi về phía cầu thang trứơc khi tôi loay hoay xoay người lại với hai chiếc phao cam trên cánh tay. Lúc tôi xoay xong thì Chú đã ra khỏi hồ với cây vợt lượt bọt và hướng về phía tầng hầm. Chú quay người lại, nhỏen miệng cười rồi đưa bàn tay phải lên trên đầu như chào cờ trong quân đội trước khi tựa cây vợt vào thành nhà và bước xuống cầu thang dẫn xuống hầm, băng qua hai cánh cổng chống bão bằng kim loại sơn màu xanh.

Hồ bơi giờ không còn vui nữa. Tôi có cảm giác như Chú Paul bỏ đi du lịch thật xa và thật lâu, mang theo luôn cả bữa tiệc sinh nhật. Giống như Chú sẽ chẳng bao giờ quay trở lại nếu tôi ở xa Chú quá lâu. Giống như tôi không còn nghe thấy hay cảm nhận được gì khi mà Chú giờ đây đang ở dưới tầng hầm. Tôi không biết tại sao, nhưng tôi thấy mình rất, rất trơ trọi. Tôi muốn được ở cạnh Chú hơn tất cả mọi thứ trên đời này. “Nếu Chú lượm được cục xương ở ngoài này mà không ai thấy thì cháu cũng làm được, Jakie”, Chú nói. Tôi nghĩ chắc hẳn Chú cũng muốn tôi theo sau mình như là tôi muốn vậy. Nên tôi sẽ làm thế.

Tôi ra khỏi hồ và đi tìm Chú. Tôi chỉnh lại cái quần đùi trước khi leo lên cầu thang. Tôi bảo với bạn mình là Sammy, Dave với Clarissa rằng tôi quay lại ngay. Sau đó tôi chộp cái khăn tấm, bước khỏi thành hồ.

“Cẩn thận đấy, Jay-Jay,” Thím Delia kêu. Thím là vợ Chú Paul. Thím đẹp lắm. Đẹp như Mẹ vậy.

Tôi gỡ bỏ phao cam trên tay. Nhắm Thím Delia không để ý, tôi nhét một cái phao xuống dưới bệ hồ. Rồi tôi hơi hơi... tôi không cố tình... che nó lại đằng sau một cái xẻng. Hy vọng Ba không tìm ra nó. Tôi xỏ dép vào, rồi kiểm tra cho chắc ăn xem mấy đứa bạn vẫn còn ở dưới hồ, để khỏi có đứa nào đi theo sau mình. Rồi tôi hướng đến chỗ Chú Paul. Vừa đi vừa hỉ nước ra khỏi mũi.

Chẳng biết từ đâu, thằng anh trai Vince thúc vào người tôi trước khi tôi đến được cầu thang. Nó trêu, “Coi chừng đó, ranh con,” nhưng tôi không dừng lại. Tôi biết Chú Paul không thương nó nhiều như thương tôi nên tôi mặc kệ nó muốn gọi mình là gì thì gọi.

Tôi đặt chân xuống các bậc thang bằng xi măng rồi mở cửa. Cánh cửa lúc nào cũng phát ra thứ tiếng nghe như tiếng cánh cửa trong bộ phim Strar Trek, vì hầu như không hề có chút khỏang trống giữa nó và lớp gạch chấm trắng dưới thềm. Căn hầm vẫn tối thui như trứơc giờ vẫn thế. Chú Paul không bật đèn. Tôi biết nút bật đèn ở đâu, nhưng tôi cũng không bật. Tôi biết vị trí của mọi thứ. Tôi không còn sợ bóng tối nữa

dieubimat
07-07-2010, 02:03 AM
truyện ............ người lớn à , hic

patmol83
07-07-2010, 05:22 AM
Tôi biết rõ mọi đồ vật, mọi ngóc ngách ở dưới này. Ngay cả lỗ thông hơi với những thanh chắn răng cưa trong phòng chứa máy nước nóng. Từ nó tôi có thể nhìn sang được phòng tắm. Tôi theo dõi được tất cả thành viên trong gia đình khi họ vào đây tắm--- dù rằng tôi không thể thấy được gì nhiều. Chú Paul đang ở trong đó. Tôi biết. Tôi nghe tiếng Chú. Vì cái lỗ thông hơi rất thấp, và vì có nhiều đường ống chạy xung quanh, tôi chỉ thấy được bàn chân to tướng của chú, cái quần xà lỏn đỏ cùng áo thun ở dưới đất. Tôi nghe chú hát nghêu ngao theo đài phát thanh. “Hãy bước ra khỏi giấc mơ anh, hãy bước vào...” trước khi vặn mở nước rồi bước vào buồng tắm.

Sau đó tôi không thấy được gì nữa, mặc cho tôi có vặn vẹo đầu mình để nhìn qua lỗ thông. Tôi chỉ nghe được mỗi tiếng nước chảy và tiếng radio. Nhưng tôi nghĩ đến Chú Paul. Tôi thử mường tượng hình ảnh Chú không mặc quần áo. Chú chưa bơi ở nhà tôi bao giờ, nhưng tôi biết Chú cũng nhiều lông như Ba. Tôi đoán được từ cánh tay, cẳng chân và lông mày Chú. Mà Chú luôn cạo sạch ria mép và râu quai hàm. Nên mặt Chú trông mềm mại, mặc dù nó có vẻ hơi sần sùi khi tôi chạm vào. Tôi nghĩ đến cặp chân dài và ngực Chú. Chú Paul ốm, nhưng không khẳng khiu như tôi với anh trai. Bụng Chú cứng như đá. Tôi biết, bởi vì tôi từng đấm Chú. Tay và chân Chú vững như sắt thép. Tôi nghĩ dám Chú là người mạnh nhất thế gian này. Mạnh hơn cả Ba nữa. Cao thì cao hơn chắc rồi.

Tôi gắng nhìn thấy mọi thứ về Chú Paul khi nhắm tịt hai mắt lại, nhưng không thể. Tôi tưởng như mình phải ở đó với Chú, hoặc phải chạm vào người Chú thì Chú mới thật được. Tôi cũng nghĩ đến những chuyện xảy ra với Chú nữa. Những chuyện lạ lùng. Như có những chuyện chỉ xảy ra với tôi khi Chú ở gần. Những thứ tôi cảm nhận---- cảm giác ở bụng và trong lồng ngực--- những thứ không thực--- mà tôi cũng chẳng nhớ rõ--- khi Chú đi mất. Nhiều thứ tôi không thấy được khi ở với anh trai mình. Tôi đoán chắc tại Vince quá ốm, với tại tôi thấy nó hoài. Hơn nữa giọng thằng Vince nghe cũng không như giọng Chú Paul.

Suy nghĩ về Chú Paul đôi khi khiến tôi thấy rất sợ, nhưng cái kiểu sợ khiến tôi càng muốn chạy lại gần cái thứ làm tôi sợ vãi ra quần. Cái kiểu sợ-nhưng-vẫn-muốn-nhìn ấy. Cái kiểu sợ khiến tôi thọt tay vào túi quần Chú Paul, giả bộ như lục lọi tiền lẻ. Hay cố ý chạy xe đạp trứơc mặt Chú lúc Chú chơi đánh bóng với thằng anh, để Chú vô tình đánh trúng tôi. Vì tôi biết nếu Chú lỡ có đánh phải tôi, Chú sẽ ôm ấp tôi, dù cho anh tôi có dùng từ ngữ gì để mắng mỏ. Ngay cả khi Vince gọi tôi là một “thằng nhãi”. Nếu tôi khóc, Chú Paul sẽ bế tôi lên, đặt tôi lên đùi. Chú sẽ để tôi ôm Chú lại. Để tôi quàng tay quanh vai Chú, dụi mặt vào cổ Chú và ôm Chú.

Tôi cũng không chắc “sợ” là thứ mà tâm trạng hiện tại của mình. Nhưng điều gì đó làm tôi thấy cảm thấy như cần phải thật sự im lặng khi nghĩ về chuyện này. Im lặng hơn cả những lúc tôi với Vince chơi trò hớt tóc cạo râu. Bằng không Mẹ hay ông kẹ hay thứ gì đó sẽ đến bắt tôi mất. Thành thử nên chắc là tôi phải sợ.

Ba không để tôi ôm như Chú Paul. Ba nói, “Con không khóc nhè mãi được, Jake”, tôi nghe lúc nào cũng thấy ngốc nghếch. Tôi khóc nhè. Bạn bè tôi khóc nhè. Tất cả bọn trẻ trong trường cũng khóc nhè. Tôi chịu không bao giờ biết Ba muốn tôi làm gì, khi nói “Một ngày nào đó con sẽ phải cứng rắn, Jakie. Rồi con sẽ hiểu”. Ba thử vấp té trước hiên nhà đi để rồi xem chuyện gì sẽ xảy ra.

Không chỉ có Chú Paul, mà cả Thím Delia nữa. Thím cũng để tôi ôm, và không bao giờ nói gì xấu về tôi cả. Tôi không bao giờ cảm nhận được với Thím những cảm nhận như với Chú Paul. Chắc tại Thím không cao bằng Chú.

Đến khi tôi nghe tiếng vòi nước ngưng chảy và nhìn thấy chân Chú bước ra, người tôi nổi đầy da gà. Tôi cần đi vệ sinh đến mức đầu tôi đụng đầu vô máy nước nóng. Tôi thấy chân Chú Paul dừng lại được chừng một phút--- như Chú nghe được tôi dù máy radio vẫn phát- nhưng rồi Chú lại tiếp tục làm chuyện mà Chú đương làm. Chú lại bắt đầu hát “Em yêu, anh yêu cách em..”

Tôi muốn đi lắm. Cực lắm. Tôi lại sợ. Thành ra tôi ngừng nghĩ ngợi. Như mấy lần trước tôi gây ra sự cố, ví dụ như té ngã hay làm bể đồ, trước mặt Chú Paul. Mọi thứ tôi cảm nhận được giờ đây chỉ là tim mình đập thình thịch thật hối hả.Bụng tôi đau, và tôi cần đi tè gấp. Tôi chuyển động. Tôi luồn ra khỏi phòng nước nóng, lẻn ra trước cửa nhà tắm. Tôi dùng hai tay bụm mình lại để khỏi tè ra quần. Rồi tôi làm bộ như vừa phải chạy vội, mở toang cửa nhanh thật nhanh và xông vào.

“...muốn ở bên em cả đêm lẫn ng...”Chú Paul đang bận rắc phấn lên lưng nên không kịp che đậy khi tôi xông vô. Chú đang đứng đối diện cửa, phía sau là tấm màn tắm bằng nhựa do Ba gắn. Bồn cẩu cách tôi khỏang chừng ba bước chân. Chú Paul và buồng tắm nằm ở phía tay phải. Tôi có thể thấy được lỗ thông hơi mình nhìn trộm nãy giờ ở cạnh chân trái Chú. Chú đánh rơi miếng bông đánh phấn, và cái hũ màu hồng đựng phấn vì quá sửng sốt. Căn phòng tấm mịt mù màu phấn hồng, rất nhanh, nhưng tôi vẫn kịp trông thấy.

Chú Paul có lông trên ngực. Nó kéo thành một đừơng dài dọc phần bụng với những nếp sóng cơ. Việc đầu tiên tôi nhận thấy là trông Chú Paul to cỡ nào khi không bận đồ. Nhìn Chú giống Siêu Nhân, chỉ có điều da Chú lại chính là bộ trang phục bí mật.

Nhưng đó không phải thứ khiến tôi ngừng lại và tè, mặc dù tôi đứng ngay cạnh bồn cầu. Chú Paul có lông ở dưới ấy, nhiều lắm. Vince thì không có cọng nào. Tôi thấy cái ấy...cu của Chú Paul. Nó lủng lẳng ở đó, y chang như cái từ “cu” mà mỗi khi anh tôi phát âm cực chậm. Như nó thòng dài xuống từ mớ lông bên dưới. Mà, tôi càng nhìn thì nó càng teo nhỏ. Cứ như Chú Paul kéo nó tụt vào bên trong bằng một sợi dây vô hình. Hay tại tôi không chừng. Tôi nghĩ pháp thật của cu mình có tác dụng ngược lại trên những người khác khi tôi tè.

“Jake, nhìn xem cháu đã làm gì kìa!” Chú Paul quát. Chú đang đề cập đến chuyện nước tiểu ướt đẫm quần tôi, chảy dài xuống chân và làm thềm nhà chèm nhẹp. “Bồn cẩu ngay đó mà, Jake. Ngay trước mặt cháu. Trời đánh thật...”

Chú quấn khăn tắm quanh mình, cúi xuống lượm hũ đựng bột. Mắt tôi bắt đầu kèm nhèm nước. Chú Paul chưa từng quát tháo tôi như thế. Chú nói về ông trời nhắc tôi nhớ đến lúc Mẹ cãi nhau với Ba về pháp thuật và về Quỷ Sứ. Tôi đứng đấy, chẳng nhúc nhích. Không thể. Tôi đang khóc. Vẫn còn tè.

Chú Paul thấy tôi khóc, và tôi cũng nhận ra rằng Chú thấy cắn rứt. Tôi nghĩ không chừng Chú hoảng hốt khi tôi đột ngột chạy vào hơn là tức giận về chuyện tôi tè ra quần. Nếu Chú Paul là con nít, tôi dám khẳng định Chú đương đánh lạc hướng. Tỏ vẻ sừng sộ, cố tình làm tôi buồn nhằm che đậy tất cả. Nhưng Chú Paul không phải là một đứa con nít như tôi. Chú lớn rồi, thành ra tôi chịu chẳng biết Chú thật sự nghĩ gì. Dẫu sao thì, dựa theo ánh mắt Chú, tôi biết Chú không hề muốn làm tôi khóc.

“Nhưng bồn cầu kìa, Jake,” Chú nói. Chú Paul bây giờ lại nhăn nhó thảm hại như anh trai tôi mỗi khi bị cấm túc. Tôi đoán Chú Paul không hiểu tại sao tôi lại không chịu đi đến cầu tiêu mà tè đúng chỗ, cả tôi cũng không biết nữa. Chú với tay tới chỗ máng khăn, nhưng trên đấy không còn cái khăn nào hết. Chú lẩm nhẩm, “Mẹ kiếp!” thật nhỏ tiếng, để tôi chỉ nghe lóang thoáng thôi, rồi Chú tắt máy radio và bước đến gần tôi. Chú dang rộng hai chân để khỏi dẫm lên nước tiểu.

Vũng nước tiểu chạy thẳng về hướng Chú. Cẳng chân với bàn chân tôi ướt nhẹp và khai, nhưng tôi không quan tâm. Chú Paul là thứ duy nhất tôi đang thấy và cảm nhận. Tôi muốn Chú ôm mình dù tình hiện tại còn tệ hại hơn đái dầm trên giường. Chí ít thì khi ấy tôi cũng đang ngủ và vì không biết nên không làm được gì. Nếu Chú Paul không ôm tôi, chắc tôi sẽ không bao giờ mở miệng nói chuyện nữa. Tôi sẽ không bao giờ đến trường hay chơi đùa với bạn bè nữa.

Căn phòng tắm rất chật. Chỉ có buồng tắm, bồn cầu và chiếc ghế da màu xanh Ba bảo đem từ nơi làm việc về. Cộng thêm Chú Paul với tôi nữa, chẳng còn chỗ trống để cử động. Tôi thấy như lúc nào được gần với Chú Paul như lúc này đây, mặc dù tôi biết điều đó không đúng sự thật. Hơi lạ, nhưng đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình được ở một mình với Chú Paul. Cứ như những lần trước, khi hai người ở cùng nhau, Chú không thật sự nhìn thấy tôi. Như tôi đang giấu mình, còn Chú Paul thì quá to cao và lớn tuổi để cùng chơi trò chơi Trốn-xong-đi-Tìm.

Giờ thì lại có vẻ như có quá nhiều ánh sáng còn căn phòng thì nhỏ đến mức Chú Paul thấy được mọi thứ. Tôi muốn trốn, và tôi không muốn trốn. Cả hai thư cùng một lúc. Nhưng tôi biết mình không làm được. Tôi cũng muốn khỏi dí mắt vào cái chỗ u trên khăn tắm Chú. Càng cố nhìn sang chỗ khác, tôi càng không thể. Đây là lần đầu tiên tôi cảm giác như cần chạy càng xa Chú Paul càng tốt. Nhưng chân tôi chẳng chịu nhúc nhích. Chúng ướt nhẹp nước đái. Tôi muốn bỏ chạy, nhưng vẫn muốn được Chú ôm. Tôi muốn Chú Paul nói, “Không sao đâu, Jakie,” như khi tôi thọt tay vào quần Chú tìm tiền lẻ, “Chú nghĩ vẫn còn vài đồng lẻ ở trỏng đấy, Tép. Cứ tự nhiên mà tìm”.

Chú Paul cuối cùng cũng đặt một tay lên vai tôi, tay còn lại xoa xoa đầu tôi. Chú bảo, “Sụyt, Jakie... Sụyt”. Chú cố trấn an tôi, nhưng lại không hiệu quả. Tim tôi đập rộn hơn khi Chú chạm vào người. Não tôi cũng bắt đầu họat động lại nữa. Nhưng lại quá nhanh, như tim vậy.

Với hai cẳng chân dang rộng, cái khăn tắm quấn trên người Chú Paul sắp sửa rớt xuống. Tôi khóc to hơn, để Chú không để ý thấy. Tim tôi giờ đập thình thịch thật nhanh, cả người run bần bật như lạnh buốt. Răng cỏ va cả vào nhau. Bàn tay Chú Paul đặt trên tóc tôi, còn tôi chưa bao giờ thấy mình nhát cáy hơn lúc này.

Tôi tưởng tượng cảnh anh trai mình ngồi trên giường với hai chân rộng mở. Tôi cảm giác được cu nó trên mặt khi nó cạo hàm râu tưởng tượng. Tôi nghĩ đến việc Vince chẳng khi nào chịu cho tôi chạm tay vào cái ấy cả. Tôi vẫn không nhìn được gì bên trên rốn Chú Paul. Hơn nữa, dẫu không nói năng gì, nhưng tôi lại thấy như mình đang nói dối. Nếu nhìn thẳng vào mặt Chú Paul, tôi nghĩ có lẽ Chú sẽ thấy được như Ba luôn phát hiện những khi tôi bịa chuyện. Tôi nghe tiếng thằng Vince, “Đừng ngó cu tao hoài, J!” Tôi thấy hai chân nó banh rộng ra trong đầu mình.

Khi Mẹ giật mạnh cửa, Mẹ làm tôi với Chú Paul sợ hết hồn. Chú Paul thôi không chạm tay vào đầu tôi nữa, còn tôi thì nhảy dựng ra về phía bức tường phía sau, đúng vào lúc cái khăn rớt xuống đất. Mẹ nhìn nước mắt trên mặt tôi, vũng nước tiểu đang lan khắp sàn nhà rồi tới thân thể Chú Paul, và, lần đầu tiên trong đời, tôi nghe Mẹ thét lên. Càng lúc càng lớn.

Mẹ xô Chú Paul sang một bên, khiến Chú súyt ngã nhào vào buồng tắm. “Cái gì?! Trời...”. Miệng Mẹ mấp máy nhưng không có từ ngữ nào lọt được ra bên ngoài. Mẹ đưa tay lên ngực, rồi ôm bụng, rồi bụm miệng lại. Rồi mặt Mẹ bừng bừng “Nóng hơn lửa địa ngục”, như Ba vừa mới bảo.

Tôi gắng nhìn sang Chú Paul, nhưng giờ phút này tôi lại chẳng thể quay đầu về phía Chú được nữa. Tôi không hiểu Mẹ tôi đang gào thét gì.

Mẹ không để Chú Paul phân bày. “Không phải... Nghe em...” Mẹ không để Chú Paul dứt lời.

Tôi nhìn trên tường, bóng Chú Paul giơ hai tay lên trời lần cuối và lắc đầu. Chú Paul gọi, “J-a-a-a-kie”, nghe như mỏi mệt. Giọng Chú thật buồn bã, càng lúc càng nhỏ lại như thể Chú Paul đang dần biến mất.

Lúc Mẹ nắm tay tôi kéo ra khỏi nhà tắm, nỗi lo lắng cho Chú Paul khiến tôi muốn chụp nhanh cánh cửa và chạy vội vào. Nhưng tôi không làm thế. Tôi cảm thấy trong người trống rỗng. Như vừa nôn mửa, nhưng lại chẳng thấy dễ chịu hơn.

Ban đầu tôi chẳng nói gì cả. Tôi nghe tiếng cửa phòng tắm đóng lại thật chậm phía sau lưng. Nó làm tôi nhớ đến cục xương gà chìm nhẹ xuống đáy hồ bơi. Tôi nhắm nghiền mắt lại, để thấy mình trôi lềnh bềnh trên mặt hồ, khuôn mặt úp xuống nước như Chú Paul khi nãy. Nhìn xuống cục xương. Rồi nước hồ đen kịch. Như khi mặt trời lặn. Tôi không cử động được. Xung quanh chẳng có ai để vớt cục xương, hay để cứu tôi. Nếu không có ai dùng vợt kéo tôi ra khỏi hồ, tôi biết mình sẽ chết đuối như lũ ong.

Mẹ bật đèn trong tầng hầm. Tay vẫn nắm chặt tay tôi. Mẹ khụy hai đầu gối xuống trước mặt tôi, và đeo mắt kiếng vào. Rồi mẹ nói bằng giọng rất nhỏ nhẹ, hai bàn tay chắp ở dưới cằm như đang cầu nguyện, “Chú con đã làm gì con, hả Jake?” Tôi thấy Mẹ run rẩy. Những giọt nước mắt dường như nghẹn lại, lóng lánh trong đôi mắt Mẹ.

Dù vậy, tôi vẫn không nói được gì. Tôi cứ ngước nhìn qua vai Mẹ, về phía cánh cửa phòng tắm. Tôi biết rằng, giờ đây, vì Mẹ, tôi sẽ chẳng bao giờ thấy sợ Chú Paul nữa. Tôi càng không rõ liệu Chú Paul có bao giờ bước chân ra khỏi căn phòng tắm nữa hay không. Mẹ cố quay đầu tôi lại để tôi nhìn thẳng vào mắt Mẹ. Thế nhưng từng phần cơ thể tôi như đã bị đông đá. Tôi chẳng muốn nhìn Mẹ. Hiện tại đây, tôi biết mình ghét Mẹ lắm.

“Jake, con yêu,” Mẹ thì thào, “Hắn có chạm vào con không?”

Tôi nhớ Chú Paul xoa đầu mình. Nhớ Chú gọi mình là “cậu trai trẻ”. Tôi biết Chú có chạm vào tôi, nhưng vì một lí do nào đó, tôi không thể nói cho Mẹ nghe được. Tôi không thể trả lời câu hỏi ấy. Giống như tôi không hiểu Mẹ đang hỏi gì. Như chỉ một câu hỏi đơn giản lại chứa đựng quá nhiều ý nghĩa khác nhau. Tôi thấy như có nói gì đi chăng nữa thì cũng là dối trá. Và chẳng có gì có thể giúp được Chú Paul cả. Nên tôi cứ im lặng không đáp, ngay cả khi khuôn mặt Mẹ liên tục thay đổi khi tôi càng nín thinh.

Tôi ngưng nhìn cánh cửa. Chú Paul không còn ở đó nữa. Ít ra thì không còn như lúc trước. Tôi bắt đầu cúi đầu nhìn thềm nhà. Tôi thấy Mẹ nhìn mình lâu thật lâu. Mẹ chạm vào cái quần ướt. Rồi Mẹ từ từ đứng dậy, chậm thật chậm.

“Tên khốn đó!” Mẹ nói. Mẹ nắm lấy cánh tay trái tôi, kéo tôi quay về lại phòng tắm.

Tim tôi ngưng đập trong phút chốc. Tôi thấy nếu không phải vì Mẹ nắm tay mình, tôi chỉ biết ngã quỵ ngay. Rồi nó đập lại. Đập như điên. Thình lình, tôi đột nhiên muốn lên tiếng thú nhận cái ngày tôi lén móc một đồng đô từ ví tiền Mẹ để khiVince dẫn tôi ra tiệm tạp hóa đầu ngõ, tôi sẽ mua một đống kẹo đồng xu cho tất cả bạn bè. Thưa với Mẹ tôi xin lỗi vì đã tiểu một tí vào bình nước xúc miệng Cepacol Mẹ để trong phòng tắm trên lầu.

Tôi nghĩ đến cả việc nói dối Mẹ. Nói với mẹ là Vince ép tôi phải vào phòng nó và đánh tôi nếu tôi không chơi hớt tóc, để nó cạ con cu mình lên khắp mặt tôi.

Nói gì cũng được, miễn sao Mẹ quên đi cánh cửa và Chú Paul. Mà, tôi cứ như quên đi cách nói năng vậy. Cứ như Mẹ vừa bắt quả tang tôi nói dối một điều gì đó thật sự, thật sự rất kinh khủng. Những gì tôi nghĩ trong đầu, tôi chẳng nói được ra miệng.

Tôi muốn khóc thét lên “Không!”, khi chúng tôi tiếp cận cánh cửa. Tôi sợ Mẹ mở cửa ra hơn là sợ Mẹ. Cánh cửa phòng tắm bây giờ như là cánh cửa tủ quần áo trong cuộn film Ba từng cho tôi xem. Cái film có con bé tóc trắng tên Carol Anne. Và dù muốn, tôi vẫn không nói được.

Thay vì vậy, tôi hít một hơi thật sâu, giật mạnh tay ra khỏi tay mẹ. Mẹ đứng lại, gọi tên tôi. Tôi làm thứ duy nhất mà khi ấy tôi có thể làm. Tôi chạy và tắt đèn, và tôi khấn, “Làm ơn, làm ơn...” Tôi biết chắc có lẽ Mẹ sẽ gọi mấy người đạo giáo, rồi gọi Ba. Mẹ đang làm hư hết bữa tiệc sinh nhật của tôi rồi. Tôi cá rằng Mẹ không còn tin vào những chuyện vui nữa. Tôi nắm cu mình chặt, thật chặt. “Làm ơn, làm ơn,...” Tôi nhắm mắt lại và nói khẽ. “Làm ơn, làm ơn đi... Quỷ Sứ,” Tôi khấn.


Hết

choem
07-07-2010, 02:09 PM
Sàm gì đâu chẳng hấp dẫn gì cả

PchyMew
07-07-2010, 05:13 PM
Chuyện lột tả diễn biến nội tâm của một chú nhóc tì rất tuyệt vời, nhưng mà... sao lại hết một cách khá ngang xương và ngắn như vậy chứ.

Dù sao cũng cám ơn tác giả đã dày công ra dịch cho mọi người thưởng lãm nhé, ước gì có thật nhiều truyện nước ngoài hay được dịch ra Tiếng Việt cũng như ngược lại để cộng đồng chúng ta có thể giao lưu, cảm nhận lối sống, môi trường văn hóa của nhau nhỉ? Mà truyện dịch nào hình như mình cũng thấy hay và sâu sắc cả. Cố lên nhé Patmol83 một "thương hiệu" khá nổi tiếng với những ai yêu thích đọc truyện, nhất là truyện dịch!