Phieu
24-10-2005, 11:25 PM
Đọc lại tờ báo cũ, đọc xong thì muốn post. Post tặng cho bản thân và cho mọi người nữa...
"Anh đã nán lại Sài Gòn đến giờ này chỉ vì muốn gặp lại em thôi"
Một tin nhắn gửi vào điện thọai của em vào một buổi chiều cuối tuần, sau một ngày em rã rời vì công việc. Em thay quần áo, phóng xe ra khỏi nhà, đến quán bar có người bạn mà em gặp lần đầu tiên tại Hà Nội cách đây năm năm.
Anh bảo: " Sài Gòn thay đổi con người ta ghê gớm thật. Anh thấy mình đã mất đi bao nhiêu bạn bè đáng yêu ngày xưa ".
Là bạn em đang trách em đấy!
Em chỉ biết cười trước những lời bóng gió của anh. Em né tránh những lời biện minh ( mà em biết rằng anh rất muốn nghe ) bằng cách hát theo những lời mà ca sỹ đang trình diễn...
5 năm, biết bao nhiêu những buồn vui đã đi qua trong cuộc sống của em. Bao nhiêu lần em thất bại, thất vọng rồi đứng dậy bước tiếp... Để có một ngày em phải đứng dậy và đối diện với người bạn lớn mà em lại " vô tình và lạnh lùng đến không ngờ" ( như miêu tả của anh)
Bạn ơi em sợ đối mặt với nỗi buồn của mọi người, và cũng sợ mọi người nhìn thấy những điều mà em đang ... nghĩ!
Em biết trong suy nghĩ của em và mọi người, ngày hôm qua bao giờ cũng đẹp. Nhưng sao cứ phải đổ vở hiện tại của mình bởi vì một lí do duy nhất rằng nó không giống hôm qua...
(Sưu tầm)
"Anh đã nán lại Sài Gòn đến giờ này chỉ vì muốn gặp lại em thôi"
Một tin nhắn gửi vào điện thọai của em vào một buổi chiều cuối tuần, sau một ngày em rã rời vì công việc. Em thay quần áo, phóng xe ra khỏi nhà, đến quán bar có người bạn mà em gặp lần đầu tiên tại Hà Nội cách đây năm năm.
Anh bảo: " Sài Gòn thay đổi con người ta ghê gớm thật. Anh thấy mình đã mất đi bao nhiêu bạn bè đáng yêu ngày xưa ".
Là bạn em đang trách em đấy!
Em chỉ biết cười trước những lời bóng gió của anh. Em né tránh những lời biện minh ( mà em biết rằng anh rất muốn nghe ) bằng cách hát theo những lời mà ca sỹ đang trình diễn...
5 năm, biết bao nhiêu những buồn vui đã đi qua trong cuộc sống của em. Bao nhiêu lần em thất bại, thất vọng rồi đứng dậy bước tiếp... Để có một ngày em phải đứng dậy và đối diện với người bạn lớn mà em lại " vô tình và lạnh lùng đến không ngờ" ( như miêu tả của anh)
Bạn ơi em sợ đối mặt với nỗi buồn của mọi người, và cũng sợ mọi người nhìn thấy những điều mà em đang ... nghĩ!
Em biết trong suy nghĩ của em và mọi người, ngày hôm qua bao giờ cũng đẹp. Nhưng sao cứ phải đổ vở hiện tại của mình bởi vì một lí do duy nhất rằng nó không giống hôm qua...
(Sưu tầm)