PDA

View Full Version : Không đề



tutanrabbit
20-06-2006, 09:14 AM
For my friends: Ốc tèo, cu ghost, bé Kai & sis KARIN (làm wen lun hen sis ^_^)
hiz, truyện đầu tay, dở ẹt, đọc cho zui thui, pà kon thông cảm hen

...

Tác Giã: tutanrabbit

Lùng bùng, hít một hơi thật sâu, khí trời mát rượi ùa vào trong lồng ngực. Vinh đang trên đường trở về nhà - một tên thật sự rất điển trai, gương mặt luôn toát tên tư chất thông minh với một sự lạnh lùng thường trực. Mái tóc ngắn chẳng bao giờ được chải theo lề lối nhất định, dựng lên như rừng chông và chỉ khác ở chỗ là… mỗi ngày dựng một kiểu, mà có lẽ Vinh cũng chẳng đủ quan tâm mà chải chuốt đâu, phó mặc cho… gió trời quyết định vậy.

Một biệt thự rộng lớn dần hiện ra trước mắt ngay sau khi thoát ra con hẻm, đường lớn và vắng vẻ nhưng sáng hơn nhiều. Nhấn chuông, anh Tuấn – cháu của bác quản gia nhà Vinh đang nghỉ phép ở quê vì bệnh, vội vã chạy ra, sau tiếng tít, cánh cổng đen cao lớn từ từ nhích ra một cánh nhẹ nhàng. Nó bước vào cùng với sự kính cẩn của anh: “Chào cậu chủ”. Phòng khách tối om, chỉ còn ánh trăng vàng nhạt rọi vào xuyên qua dải kính kéo dài từ sân thượng xuống mặt đất cùng tiếng nước chảy róc rách của phần tiểu cảnh. Hơi lạnh của đá, nước, gió và cây kiểng phả khắp nơi. Vinh lặng lẽ bước từng bước lên cầu thang. Vào phòng ngủ, việc đầu tiên nó làm là bật giao hưởng của Sube lên, vứt cái balo xuống bàn cái phịch, đóng cửa rồi vào đi tắm…

---***---

Mẹ Vinh là một người phụ nữ rất mực đảm đang và hiền dịu, nhưng bà đã mất do một vụ tai nạn giao thông trong đêm mưa tầm tã cách đây chừng cũng đã bốn năm năm rồi, từ ngày đó, tính của Vinh thay đổi hẳn, chẳng còn một cậu bé vô tư vui vẻ ngày nào nữa mà dần đã biến thành một kẻ lạnh lùng, lãnh đạm, sống khép kín và tách biệt với đời sống xung quanh. Và cũng từ ngày đó, cậu đã ghét sự lãng mạn, sở thích cũng chỉ còn hai màu đen trắng, những bông xương rồng, những tách cà phê đắng và những bản giao hưởng buồn của Sube. Ong TVinhg - ba của Vinh lại là kẻ cực kỳ vô tâm, giám đốc của một ngân hàng lớn nên có lẽ chẳng bao giờ ông ngó ngàng gì đến việc học của nó. Ong chỉ khuyên một câu duy nhất, mà có lẽ cũng chẳng phải người cha của Vinh đang nói mà là rượu bia đang lên tiếng như một phản ứng tự nhiên với đứa mà ông đang gọi là con; chỉ duy khi ông say, ông mới lên tiếng một cách lè nhè và vô thức: “Ráng học nghen con!” rồi bước vào giường ngả mình ngủ li bì. Cả một ngày Vinh cũng chẳng gặp ba Vinh nhiều nhặn gì cho lắm, mà đúng ra chẳng gặp lần nào. Ong nhiều lúc làm nó thất vọng cực độ và chính điều đó tăng dần khỏang cách đã ngày càng xa với con và xóa nhòa đi hình tượng người cha đã ngày càng nhạt nhòa khi hỏi nó “Con đã lên cấp III chưa?” trong khi Vinh đang học 11.

Niềm hạnh phúc duy nhất của Vinh là khỏang thời gian Vinh chui vào gầm bàn vi tính, lấy mền che đi tất cả những nguồn ánh sáng có cơ may lọt vào, ôm gối, cúi mặt, đeo headphone, lắng nghe giai điệu buồn của những bản nhạc, với một ảo tưởng nực cười: những nốt nhạc đó thấm vào tim vào óc và sẽ cuốn đi tất cả những sự ưu tư đang có. Nhảm nhí nhỉ?!

Không thích sự chưng diện, phô bày dù là một công tử quý tộc nên Vinh đã từ chối khả năng được người đưa đón bằng xe hơi của mình, luôn ra ngòai đường trong bộ sơmi trắng quần kaki đen, trung thành với chiếc xe đạp cũng… đen nốt. Với bộ dạng như vậy, có lẽ ban đêm mà thấy Vinh ngòai đường, nhìn không kỹ người ta chắc sẽ tưởng như đang thấy một con ma với bộ mặt lạnh tanh chỉ có phần thân đang lơ lửng bay trong không trung.

---***---

Vinh tắm xong, trời bỗng mưa to. Vinh lặng lẽ ra ban công, cũng thói quen rồi, mỗi lần như thế này, Vinh lại nhìn, nhìn một cách say sưa làn nước trắng xóa và lắng nghe thật kỹ từng tiếng lộp độp của nước đập vào mặt lá. Nhìn cả trăm lần rồi, nghe cả trăm lần rồi, Vinh vẫn chả thấy chán, bất động và lặng lẽ; chợt, Vinh lao vào phòng, đóng cửa ban công cái rầm, lên giường trùm mền kín người, ôm gối, đôi mắt như vô hồn, Vinh im lặng – Vinh cười khẩy – mắt đỏ hoe – rồi Vinh khóc... Chính Vinh cũng chẳng thể hiểu nổi hành động của mình nữa mà. Rồi từ từ, Vinh đi vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay…

Một người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy trắng cùng đôi cánh thiên thần từ nền trời đen thẳm rẽ mưa bước vào, căn phòng bỗng sáng lên dịu hương của những bông hoa nguyệt quế. Người đó bước nhẹ tới giường, vuốt mái tóc rồi hôn lên trán Vinh. Nó mở mắt và lập tức nhận ra… - Vinh thét lên “Mẹ…!”, người phụ nữ ấy chỉ cười rồi lại nhẹ bước rẽ mưa biết mất trong nền trời đen thẳm - căn phòng chìm trong bóng tối…

Reng! Reng!... tiếng chuông của cái đồng hồ reo ầm ĩ. Vinh thức giấc, dụi mắt, nhớ về giấc mơ ban tối, nụ cười của mẹ vẫn còn hiện rõ mồn một. Thừ người ra một lúc, nhìn - Vinh chợt nhận ra đã 5h sáng rồi. Chạy vội vào vệ sinh cá nhân một lúc, thay đồ rồi Vinh xách xe đi học. Trời vẫn còn âm u vì cơn mưa tối qua…
---***---

Vắng teo… đâu đó những đốm lá phượng vàng tí xíu nổi bật trên nền đất. Sương làm cảnh vật xung quanh mờ ảo và cái lạnh vẫn còn bao trùm.

Gửi xe xong, chầm chậm đi qua khỏang sân rộng. Vinh vừa thong thả được vài bước đầu lên cầu thang, bỗng… “Rầm”, Vinh té cái đụi, cặp thì rớt xuống - không vấn đề nhưng kinh khủng hơn - … xấp đề ôn tập cô nhờ photo hôm wa không do dự vuột khỏi tay bay lên không rồi rớt lòa xòa xuống. “Chết rồi”… không kịp way wa xem cái đứa nào đã gây ra, Vinh chạy vội nhặt những tờ giấy đang dần tiếp bước cái mặt sân vốn đã ướt đẫm vì cơn mưa ban tối mà chúng đang nằm lên. Thủ phạm cũng vội giúp đỡ… đâu ra đó xong, Vinh mới ngước nhìn xem cái tên trời đánh đó là ai – trước mặt nó là một thằng 12 với dáng cao dong dỏng đang rối rít xin lỗi. Đôi mắt rực lửa, Vinh nhìn tên kia phút chốc rồi bước đi. Tên thủ phạm kia vội nắm tay Vinh giựt lại:

“Hey nhóc, đang xin lỗi nhóc mà, sao hổng nói zì mà bước đi một mạch zậy”

Chút do dự thoáng xuất hiện rồi biến mất, Vinh giật tay lại quay mặt tiếp tục bước đi không đợi tên kia nói dứt lời:

“Hey…”

---***---

Hehe, chào pà kon cô pác, gia sự tốt cả chứ, học hành sao rồi, sự nghiệp thăng tiến chứ ha… thằng Toàn vừa bước vào cái miệng đã bô bô
Mày điên àhhh! Ê Vân mày chăm sóc chồng con thế nào mà giờ nó ra rứa hả, tao phải khiển trách mày, nếu có khó khăn thì cũng phải nói cho tụi tao một tiếng, HEHEHEHEHE!... Để tụi tao còn kêu gọi quần chúng lập quỹ “Vì tình thương” mà lo thuốc men và đưa chồng mày đi du lịch một thời gian ở… Chợ Quán chứ! Chậc chậc… tụi con gái tổ 1 cười toe toét chỉ chỏ làm con Vân đỏ mặt ngạc nhiên (zì chồng con đây???) chả bít mô tê chi đang diễn ra trên đời…

“Nè nè , tránh em Vân của tao ra nhớ… không tao nã súng bắn bỏ tụi bay hết giờ… hehehe!”

“Dám hông, nhào zô, con Vân đâu, mỹ nhân kế cho tao, trấn áp thằng khùng này đi, nó ăn “híp” tao kìa… áh, áh…” – bộ dạng con Minh khiến ai cũng phải bỏ việc riêng mà nhìn …

Cái lớp cứ rộn lên như thế , ngày nào mà chả có zài ba zụ đấu khẩu “kiểu Uc” thế này. Vốn nổi tiếng chịu chơi nhất trường, cái lớp “sáng nắng chiều mưa trưa sương mù” 11A12 này không bao giờ đứng vững hạng trong bảng tổng kết của trường, nhảy lên lên xuống xuống đến chóng cả mặt ( như quy luật, tuần này hạng nhất thì không cần coi cũng bít tuần sau chúng sẽ.. hạng bét, tuần sau nữa sẽ ở “lưng lưng”, và sau nữa sẽ lại nhất). Thầy cô giám thị có đi qua nhìn, rồi cũng phải bật cười mà lắc đầu quay đi zì những trận quậy trời ơi của bọn chúng.



Reeeng

Lớp vẫn rộn ràng, ai cũng cười, chỉ duy nhất một kẻ không nói năng zì – đôi tay đan lại và gương mặt cúi cúi – Vinh. Vinh vẫn ảm đạm và khó gần như lúc lần đầu bước vào trường này, như đám mây xám xịt đơn lẻ còn vương lại trên nền trời đã thôi u ám từ lúc nào. Những tia nắng đầu của ngày đã xuất hiện…

Một ánh mắt nào dịu dàng lén hướng về phía Vinh – “Ê, Vân, làm zì mày tần ngần ra như thế hả” cô bé giật mình đỏ mặt quay đi như không có chuyện zì sau câu nói của bọn con gái bàn sau.

….

3 tiết trôi qua cũng thật lẹ, hai tiết cuối sẽ thuộc chủ quyền của cô Hạnh – cô giáo dạy văn hay nhất bọn chúng từng gặp. Khối D mà cái lớp ngu Anh truyền kỳ, nhưng bù lại giỏi văn nhất khối, thế mới lạ lẫm chớ.

“Cô chào các em! Tất cả chuẩn bị làm bài kiểm tra 15 phút, Vinh, em phát giấy kiểm tra mấy bữa cô nhờ em photo cho các bạn giúp cô”.

“Dạ.. thưa cô, em đã photo xong nhưng sáng nay em lỡ làm rơi xuống sân nên… chúng ướt và dơ hết rồi ạh… emxin lỗi cô”

Chút phật ý thoáng qua nhưng rồi cô lại cười và nói nhỏ: Thôi, không sao đâu ha, em giúp cô photo, cô phải cảm ơn chứ, em cũng đâu có cố í làm rơi mà phải hông , sân trơn quá mà, hồi sáng cô đi cũng mém té, xấp giấy cũng chưa đến nỗi – cô nhìn sơ – để cô nói với lớp, đừng lo, em phát giấy làm bài và đề cho các bạn rồi về làm bài đi.

“Dạ… em cám ơn cô”. Vinh thở phào nhẹ nhõm nhưgn trong đầu thì vẫn cảm thấy ghét cay ghét đắng cái tên 12 trời đánh kia, đang yên đang lành tự nhiên ra thế này.

“Các em, giấy kiểm tra có ẩm và bẩn một tí, trục trặc kỹ thuật thôi, các em thông cảm cho cô nha…”

Cả lớp lại nháo nhào

“Hổng sao đâu cô!”

“Hổng sao đâu cô!”

Nổi nhất vẫn là cái giọng bô bô của thằng Toàn: “Cô ơi, cô dễ thương thế, giấy có chèm nhẹp đi nữa tụi em cũng okie thôi cô ơi!!!”

“Khùng quá đi mày, nịnh thế mà cũng bày đặt nịnh, chả có nghệ thuật tí nào cả, nghe tao nè….”

“Thôi thôi! cho cô xin, mấy đứa khen cô hoài sao mốt cô lấy chồng được!” - cô cười. “Cả lớp chú ý nè, không đùa nữa, các em nhớ điền đầy đủ tên họ vào giấy làm bài, chúng ta có tất cả 2 câu luận và 20 câu trắc nghiệm, cách làm bài đã quen lắm rồi nên cô không nhắc lại nữa. Đề không khó, tất cả cố gắng làm bài một mình, đừng có ý tưởng “hòa bình hợp tác cùng phát triển” hay “phao thuyền” gì ở đây, không qua nổi mắt cô đâu. Theo đồng hồ bạn Minh thì bây giờ là đúng 9h35’, thời gian làm bài 15’, 10h kém 5 hết giờ, bắt đầu… àh, Minh, em cho cô mượn đồng hồ của em một tí…”

---***---

Reeng

Giờ ra về

“Uh… Vinh, chỉ giùm Vân bài logarit này nha. Vân… đầu tiết Vân hơi mệt nên hổng nghe cô giảng hết.. chỉ giùm Vân nha”

Đưa tập Vân đây, Vinh chỉ cho, cũng không khó lắm đâu.

Vinh thì vẫn thế thôi, lạnh lùng và không cảm xúc dù đang đứng trước một trong “tứ đại mỹ nhân” của trường. Nhưng cô bé thì khác, có chút zì ngượng ngùng, hạnh phúc ngời lên trong đôi mắt đen huyền và đôi gò má đang dần ửng hồng…

---***---

“E nhóc! đưa cặp đây anh xách cho, nặng thế mà xuống 4 tầng nữa thì mệt nhỉ, cho xin lỗi chuyện hồi sáng nha, nhóc vẫn chưa tha cho anh đó”. Tên thủ phạm từ đâu xuất hiện toan xách cặp của Vinh



“Tại sao tôi phải đưa cho anh! Tôi CÒN TAY và tôi có thể xách được, anh ĐỪNG xuất hiện trước mặt tôi nữa, tôi KHÔNG thích và cũng KHÔNG muốn nhìn thấy mặt anh MỘT LẦN NÀO NỮA!” Vinh gằn từng chữ…

“Này, anh chỉ muốn chuộc tội thôi mà, nhóc nóng thế, nhóc không thích nhìn anh nhưng anh thích nhìn nhóc, được hông nè, tính của nhóc lạ lắm nhưng anh sẽ không giận đâu, hihih” Tên thủ phạm cười, nụ cười đẹp đến mức có thể đủ sức hạ gục một đứa con gái kiêu kỳ nhất ngay từ cái nhìn đầu tiên…

Chút cảm giác gì đó lạ lắm thoáng qua đầu… Vinh không trả lời, quay mặt bước đi

“Hey, nhóc àh, anh tên Phong – Quang Phong đó nha, nhóc cần gì thì cứ kiếm anh, anh sẵn sàng giúp!” Tên đó gọi với theo

“Khùng! Ai mà muốn gặp anh nữa chứ, lần đầu biết mặt như thế là quá đủ, mà đâu có zì ngiêm trọng quá đến mức anh ta phải như thế chứ…, đồ mất trí” – Vinh nghĩ thầm

---***---

keropi_sieuquay: 2 Mashi! Cho Keropi làm quen với nha

cool_mashimaro: tại sao biết Mashi

keropi_sieuquay: tại sao có quan trọng bằng chịn mashi sẽ có một người bạn mới không ^__^

cool_mashimaro: okie, không truy cứu nữa, Mashi sẽ chat với keropi

keropi_sieuquay: chỉ chat thôi sao, là bạn nữa chứ ^__^

cool_mashimaro: bạn?

cool_mashimaro: trên net thì làm j có khái niệm tình bạn or tình yêu

keropi_sieuquay: uh, cái zì cũng phải từ từ, chat zới keropi đi rùi mashi sẽ thấy all ^__^

cool_mashimaro: okie, để xem Keropi đủ khả năng không

cool_mashimaro: …

cool_mashimaro: trước mắt cần 2 điều kiện

keropi_sieuquay: zì nè ^__*

cool_mashimaro: thật thà &

cool_mashimaro: đúng giờ

keropi_sieuquay: thật thà thì Keropi có dư, heheheh

keropi_sieuquay: nhưng đúng giờ thì để cố gắng sem (-_-)

keropi_sieuquay: hiz


hacgiay
20-06-2006, 12:25 PM
Đọc khá đấy chứ , tình huống truyện thì cũng hơi phổ biến nhưng mình đọc thấy thích lắm ..
Post tiếp nữa nhé bạn

kokubu karin
20-06-2006, 02:17 PM
Post 1 luợt hít lun đi bé , tính dùng chiêu câu người đọc của sis hả ? Ắn cắp bản quyền là đi tù nhé bé ^^

Ừm , chưa post nhìu nin chưa dám nói nhìu , thắc mắc 1 điều : nhóc Vinh học lớp 11 phải hung ? Seo cái đoạn này lại ghi lớp 12 ?

Cái lớp cứ rộn lên như thế , ngày nào mà chả có zài ba zụ đấu khẩu “kiểu Uc” thế này. Vốn nổi tiếng chịu chơi nhất trường, cái lớp “sáng nắng chiều mưa trưa sương mù” 12A12 này không bao giờ đứng vững hạng trong bảng tổng kết của trường, nhảy lên lên xuống xuống đến chóng cả mặt ( như quy luật, tuần này hạng nhất thì không cần coi cũng bít tuần sau chúng sẽ.. hạng bét, tuần sau nữa sẽ ở “lưng lưng”, và sau nữa sẽ lại nhất). Thầy cô giám thị có đi qua nhìn, rồi cũng phải bật cười mà lắc đầu quay đi zì những trận quậy trời ơi của bọn chúng.
Bé có nhầm hung , hay sis nhầm ?

Mừ tên truyện seo lại là “…” , vậy mỗi lần mún gọi truyện của em thì nói là “truyện ba chấm” hay “truyện chấm chấm chấm” hả ? Hì , cái này là hỏi đùa nghen ^^

Quên nữa , theo cách miêu tả đoạn đầu thì đây thuộc truyện dài há , vít xong chưa bé ? Coá ai die hung ? Sis hung khoái chiện bùn nin hỏi trước để phòng tránh mừ hung đọc típ ^^ Đọc truyện bùn phí nước mắt lém , sis tiếc mí hạt ngọc nong nanh nóng nánh đó lém , hung mún phí của đâu >.<

Mừ quên , cả cái đoạn nì nữa

Vinh tắm xong, trời bỗng mưa to. Vinh lặng lẽ ra ban công, cũng thói quen rồi, mỗi lần như thế này, Vinh lại nhìn, nhìn một cách say sưa làn nước trắng xóa và lắng nghe thật kỹ từng tiếng lộp độp của nước đập vào mặt lá. Nhìn cả trăm lần rồi, nghe cả trăm lần rồi, Vinh vẫn chả thấy chán, bất động và lặng lẽ; chợt, Vinh lao vào phòng, đóng cửa ban công cái rầm, lên giường trùm mền kín người, ôm gối, đôi mắt như vô hồn, Vinh im lặng – Vinh cười khẩy – mắt đỏ hoe – rồi Vinh khóc... Chính Vinh cũng chẳng thể hiểu nổi hành động của mình nữa mà. Rồi từ từ, Vinh đi vào giấc ngủ lúc nào chẳng hay…
Chưa lột tả được diễn biến nội tâm nhân vật , có gì đó nhanh đến mức người thông minh như sis cũng thấy bất hợp lý và hung coá hay ^^

Thoai , nói nhảm mí câu dễ xương vậy thoai , ra ngoài thoai , ra ngoài thoai , bé típ tục post và câu khách nghen . Dạy cho chút kỹ năng nè , nin dừng ở đoạn gay cấn để “mơi” ngừi đọc quay lại vào lần sau , đừng dừng ở chỗ hung có gì gọi lè tò mò , vậy mất khách sộp đoá ---> nhớ trả xiền dạy học nhá bé , mún bít số tài khoản của sis thì hỏi bé ốc hư nhá .

tutanrabbit
20-06-2006, 02:28 PM
to sis
hihihi, nhỉu lầm em ùi, em đâu bít chiu câu khách là zì chài, tại post dài hổng được nên đành post ngắn zị, hiz. Nhưng thanks sis nhìu :lol:
hiz, truyện nhà ai mà dở thế này! em tính viết dài nhưng kiểu này thì hổng bít post được hung nữa, tình hình dư luận không khả quan lắm ^^

tutanrabbit
20-06-2006, 02:32 PM
thui kệ - chơi lun zị - hihih, rabbit post cho pà kon đọc zui thui ^^
thanks sis Karin nhìu ^^

---***---


<Một ngày mới>

“Cô ơi! Cô kíu em! Cô kíu em với! Em sợ cô ơi!... “ - con Minh chạy ra la bai bải khi thấy bà "khủng long ăn chuối" bước qua cửa lớp

“Cô!”

“Làm cái gì mà la ồn ào thế hả!?”

“Cô, con “bơm bớm” đó cô, nó nè cô, em sợ “bơm bớm” lắm cô, em phải làm zì với nó đây cô” – trong khi tay con Minh đang cầm chặt cứng thằng nhỏ đã bibi từ lâu, huơ qua huơ lại (dường như cố tình) dí dí thằng bé sát mặt bà giám thị

“Thì.. thì em vứt đi chứ… chứ sao giờ!...”

“Dạ, em cám ơn cô, hihihh” – mặt nó lại tỉnh rụi như hổng có chuyện zì tỉnh bơ quăng thằng bé không thương tiếc vào… thùng rác, rồi… phủi tay bước vào lớp với nụ cười đang cố kìm nén.

Đợi “khủng long ăn chuối” (chả hỉu tại sao lại có cái biệt danh quái đến thế nữa ><) đi qua xa, cả cái lớp như nổ với tiếng cười và tràng pháo tay nồng nhiệt từ phía “quý khán thính giả” vừa theo dõi “vở kịch” “của bé Minh nhà ta

“Minh, thằng Toàn này đã ghê gớm, mày còn cao thủ hơn tao, cho tao theo mày lên núi tầm sư học đạo đê”

“Tuyệt, tụi bay có thấy mặt bả lúc đó hông, xanh lè hà! nhìn bùn cười chít đi được, hahahah”

“Bái phục”

“Hahahhaha!....”
“nè nè, cám ơn sự ủng hộ từ phía bà kon cho bé Minh, zờ tui đề nghị tất cả bình định cho tui phát biểu đôi lời” – đại ca Ngọc “bí đao” đứng dậy lên tiếng

“E, nghe đại ca nói kìa, im lặng tụi bay”

“Bà kon nghe tui nói rõ hen! Như zì, chị “bí” của trường có công văn xuống chi đoàn lớp, nội dung là sẽ tổ chức hội thao gồm bóng đá và kéo co, chạy xe đạp chậm tầm cỡ cấp… trường với giải thưởng được treo lên đến DƯỚI 1 tỷ đồng…” (-__-)!

“Dưới 1 tỷ là bao nhiêu hà, bí”

“Nhiêu”

“Nhiều mới thi àh”

Lớp lại nhao nhao

“IM LẶNG COI! YÊU CẦU KHÔNG NỔI LOẠN! “

Ngọc trợn mắt la lên, i chóc tất cả lại im lặng, bé “bí” lại cười toe toét

“Các bé nhà ta lưu í, vì cái tập thể âm thịnh dương suy 8 nam/44 mạng của chúng ta vừa đủ sĩ số công văn yêu cầu thành lập 1 đội mini, nên tất cả đực rựa của lớp sẽ thi đấu, các cô gái xinh đẹp còn lại, điển hình như tui đây…”

“Cái zì, mày mà đẹp thì tao đã là siêu mẫu thế giới từ lâu rồi mày…”- lại cái giọng bô bô của thằng Toàn

“IM! Lộn xộn hà! Nghe típ hen! Hehheh”

“…sẽ ở lại hậu phương hết lòng ủng hộ. xin thông bào là danh sách chính thức đã gửi lên rồi, heheh…”

“Sao đại ca lại chơi kiểu tiền trảm hậu tấu thế, anh em đâu, đ đánh đ con bí đê”

“Dám hông, heheheh, nhào zô, tao xốp hết. Đây là danh sách chính thức, đọc cho pà kon nghe hen”

“Bé Vũ Chinh - đội trưởng đội siu nhân chim

“Bé Tòn - giáo sư khoa tâm lý học… bất bình thường”

“Bé Tùng quốc dân đảng (-_-)! (hiz)”

“Bé Cường zẹo”

“Bé Khoa mọt”

“Bé Trung sữa”

“Bé Duy lu”

“Và cuối cùng là bé Vinh nước đá”

“Cố lên hen, dahyucha, cố hên, Yeah, Yeah!”

“Trời, sao bí nhà ta ham hố nhí nhảnh rứa”

“Heheheh, miễn mốt tao có người theo là được, mày bon chen quá giáo sư ơi, ráng dưỡng sức đi thi dựt giải zìa nha cưng”

---***---

keropi_sieuquay: Mashi vừa đi học về àh

cool_mashimaro: uh

keropi_sieuquay: sao hổng làm bài mà lên net chi nè, hư nha ^__*

cool_mashimaro: mai không có bài tập, còn học bài thì mashi đã học bài từ lâu rồi, lát tối ôn lại thôi

cool_mashimaro: &u?

keropi_sieuquay: hihih, cái zì cũng từ từ thôi, lát nữa mới tính

cool_mashimaro: ngộ nhỉ

cool_mashimaro: Mashi vẫn chưa biết chút zì về Keropi cả

cool_mashimaro: thậm chí cả tên

cool_mashimaro: tuổi

cool_mashimaro: nơi ở

cool_mashimaro: tại sao biết nick của Mashi

cool_mashimaro: etc

keropi_sieuquay: quan trọng lắm đối với Mashi ah

cool_mashimaro: 0, tò mò thôi, nhất là đối với một người wen như keropi

keropi_sieuquay: người quen thôi sao

keropi_sieuquay: đừng tàn nhẫn thế chứ, hiz

cool_mashimaro: …

keropi_sieuquay: Mashi thiz màu zì nhất

cool_mashimaro: chuyển đề tài lẹ nhỉ, vẫn chưa trả lời câu hỏi của mashi

keropi_sieuquay: Keropi nói rồi, cái zì cũng fải từ từ, trước sau zì rùi Mashi cũng bít thôi

cool_mashimaro: okie, vậy thôi 0 ? nữa

keropi_sieuquay: zờ nói Mashi thiz màu zì đi

cool_mashimaro: trắng & đen

keropi_sieuquay: why

cool_mashimaro: I don’t know

keropi_sieuquay: để sem sem

keropi_sieuquay: màu trắng tượng trưng cho sự tinh khiết, sự trong trắng, lòng tốt và tính chân thật, mặc dù nó là màu trung hòa nhưng nó được sem là màu lạnh do mối liên hệ với tuyết và băng

keropi_sieuquay: màu đen là màu quyền lực nhất, gây hoảng sợ nhất và có thể dường như gây hấn khi bị lạm dụng. Nó được xem là bảo thủ, nghiêm túc và là biểu tượng chứa đựng nhiều sự đau khổ. Ngoài ra, màu đen còn tạo cảm giác về trọng lượng và chiều sâu

cool_mashimaro: hay nhỉ, keropi lấy ở đâu vậy

keropi_sieuquay: đọc sách và nhớ thôi

keropi_sieuquay: sợ thiz về màu sắc phản ánh thính cách con người đó

cool_mashimaro: vậy sao, nói thử Mashi như thế nào xem

keropi_sieuquay: ùh…

keropi_sieuquay: người với 2 bộ mặt, 1 tâm hồn nhạy cảm được che giấu hoàn hảo bởi một vỏ bọc cứng rắn là lạnh lùng, đúng chưa nè, hiz

cool_mashimaro: …



---***---

Đã 8h rồi mà ông mặt trời vẫn chưa thèm thức giấc, nền trời xám và những cơn gió lạnh không phù hợp cho một trận bóng nhưng…

“Dô Dô, cố lên, đội trưởng đội siu nhân chim, em ở đây ủng hộ anh hết mình, yeah”

“Cố lên anh Toàn iu của em, đá thắng zìa em đãi bữa bò bía”

bé bí và bé Minh nhà ta xem ra là giọng nữ cao chính trong dàn đồng ca cùng một dàn chị em đằng sau bè theo

“cố lên…”

“11A12 vô địch…”

“Yeah…”

“We will… we will rock u…”

Tiếng vỗ tay, tiếng la ó mà chủ yếu mà các “em” 11A12 phá vỡ bầu không khí ảm đạm của một buổi sáng thứ bảy. Hôm nay 11A12 đấu trận đầu tiên của giải với 12A12

---***---

Toét – còi trọng tài vang lên – “cầu thủ Vinh 11A12 bị chấn thương ra khỏi sân, Khoa vào thay, một thẻ vàng cảnh cáo cho Tâm 12A12 ”

“Kiểu này là chết rồi tụi bay ơi, bé Vinh nước đá là chân đá chính nhà ta, thế mà bị thương , lớp mình nắm chắc cái thua từ vòng gửi xe rùi, trời ơi, hiz” - bé bí thốt lên thiểu não

“à mà hình như đứa nào lớp mình lanh dữ, chưa zì chạy xuống với bé Vinh nước đá rồi kìa”

“Con Vân chứ ai, kiểu này lậm bé Vinh chắc, heheh, cũng phải, hai đứa nó đẹp đôi quá mà! Một thì đẹp trai học giỏi có điều hơi lạnh, một thì mỹ nhân của trường, lại dịu dàng có duyên, đợt này tao phải ra tay tác thành cho tụi nó thôi”

“Bí mà sao nhiều chuyện quá, mày với anh Dương nhà mày giận nhau đùng đùng còn chưa lo xong kia kìa, đi lo chuyện tụi nó, rảnh đời nhệ! Mày xen vô không khéo tụi nó không thèm nhìn mặt nhau nữa cũng nên..”

“Cái con Minh này, chưa thử sao biết mày, coi thường tao wá ah, mày phải hỗ trợ tao đó”

“Ê, THẤY CHƯA, tao nói mà, 3-2 rồi kìa, hiz hiz, thằng Vinh vừa ra thì bọn 12 đã vô một trái rồi, áhhhhhhh, thảm rồi Minh ơi” bé bí hét ầm lên



---***---

Bóng tối đổ tràn nhuốm đen từng góc phố. Bây giờ đã là 22h rồi… cái lành lạnh của cơn mưa rỉ rả ban nãy, những làn gió đêm chốc chốc vụt lướt qua vuốt hờ hững những bức tường vàng xanh màu rêu hoang tàn hai bên và con đường hẻm ẩm ướt le lét ánh đèn vàng mờ ảo phết xuống như những vệt vằn vện. Bầu trời đen thăm thẳm chẳng có lấy chút ánh trăng sao. Có tiếng xe đạp lạch cạch của một ai đó vẫn vọng xa gần, đều đều, đều đều… cái bóng đổ dài trên mặt đường thong thả di chuyển theo chủ nhân của nó – Vinh, đang trên đường trở về nhà sau một buổi học thêm đầy căng thẳng. cú gấp ngã cũa trận bóng ban sáng vẫn làm chân Vinh đau lắm – không thể đạp xe nên đành phải dắt bộ vậy…

“ĐỤ MẸ! Thằng chó kia! Đứng lại tụi tao biểu!”

Một đám thanh niên với gậy gộc và mã tấu lăm lăm trong tay từ đâu xuất hiện….

“Muốn gây sự gì đây, tại sao chặn đường tôi, TRÁNH RA cho tôi đi!”

“Ah, cái thằng này giỏi nhỉ, không biết tụi tao là ai sao, hahahaha”

“Các anh là ai?!!!”

“Tao là đại ca vùng này và tụi nó là đàn em của tao!” - Tên đô con nhất trong đám lên tiếng, Vinh chỉ đứng ở vòng ngoài, nhìn kỹ Vinh mới thấy trên mặt tên này có một vết sẹo dài…

“Đại ca của tao đang đang để í em Vân trường mày, và anh tao muốn mày tránh em đó ra, heheheh, hôm nay cảnh cáo mày đó, tránh sớm đi để mà anh hai tao còn làm việc, heheheh! Không thì chết với tụi tao nha thằng nhãi!!”

“Cái gì, tôi thấy các anh mới là người nên tránh ra thì đúng hơn đó, đồ rác rưởi”

“THẰNG CHO, mày là đứa đầu tiên dám hỗn xược với băng này như vậy, gan lắm, tụi mày, CHO NÓ BIẾT TAY đi, cho mày biết Tuấn sẹo này là ai, hahaha!! “– trong ánh sáng vàng nhợt nhạt của cái bòng đèn hắt nhẹ vào các bức tường , mắt Vinh long lên sòng sọc, đỏ ké…

Bốp! Hự!... những cái gậy quật không thương tiếc xuống một con người, Vinh đau lắm, nhưng đành bất lực không thể chống lại hoặc chạy đi đâu cả – cái chân đau chết tiệt… sắp ngất tới nơi…

“CÚT MAU! Tránh xa ra!” - Tiếng quát ở đâu vọng tới – nghe quen wá, và tiếng chân chạy vội vã của ai đó… àh, nhớ rồi! Tên thủ phạm đó chứ ai – anh Phong

KHỐN NẠN! tụi bay chơi hèn vậy sao! Một đám đánh một thằng nhỏ như vầy àh, cút mau, không thì đừng có trách tao, CÚT!”

“Hahah! Lại một đứa nữa, mãy là cái thá zì mà dám ra lệnh cho tụi tao, Đụ mẹ, tụi bay, dần thằng chó này luôn cho tao”

“Được thôi, tao chấp hết, nhưng tụi bay có đồ chơi thì tao lại không có, hơi mất công bằng đó nhưng không sao!” – anh nhếch mép cười – “Bắt đầu đi!”

Thằng Tuấn sẹo đại ca vẫn đứng ở ngoài xem, sáu thằng đàn em còn lại nhào zô cùng một lúc…
Cái dong dỏng cao đó lách người đoạt gậy sau cú chém của thằng choai choai, ngay sau đó: Yam – Suki - Suki – Men – Yam – Suki anh quát sáu tiếng cùng sáu động tác đâm gạt chém nhanh như chớp - sáu thân hình ngã rạp…

Xong! heheh, đàn em của mày yếu thế… - vứt cây gậy, đang quay sang nhìn tên đầu sỏ thì – AH! "Mày!… chém lén, khốn nạn…" máu từ vai nah bắt đầu chảy...

“ĐỤ MẸ! thằng chó, tao cho mày đi chầu ông bà luôn!!!!” – Tên Tuấn sẹo phóng người tới định xả thêm một nhát nữa, con dao vừa tới sát người.… chẳng thấy kịp gì cả, nhanh quá! chỉ thấy anh lách người ra sau tránh và bằng cách nào đó… tên ngã chúi về phía trước mất đà, anh xoay người một lần nữa, khuỷ tay chắn cổ nâng cằm, Tuấn sẹo bật ngửa ra đằng sau, đầu đập xuống mặt đường nghe cái cộp… bất tỉnh, mọi chuyện diễn ra không quá 3 giây…

Vinh thấy mọi vật như mờ đi – ánh đèn pin của một đám đông khác đang vội vã chạy tới - tiếng la – máu từ vai anh chảy và… trời đất tối sầm lại…

...

---***---

hacgiay
20-06-2006, 10:41 PM
chà chà hấp dẫn quá
post tiếp nhe
sao mấy truyện như vầy HG chịu , ko tài nào viết đc . Bái phục bái phục

tutanrabbit
21-06-2006, 07:29 AM
chài, hiz
rabbit ziết dở ẹt hà ^__*

ốc con_9x
21-06-2006, 08:21 AM
hic giờ mới đọc nè hấp dẫn quá à... đang nghe rabbit chat voice kể truyện nè... hehe ai muốn biết liên lạc ốc liền nha... ^^

tutanrabbit
21-06-2006, 09:42 PM
chài ai, hiz, seo hủng ai nhận xét zì hít zị nè, seo bít mừ post típ chài >:<
thank ốc tèo nhìu hen :lol:
iu ốc tèo nhìu nhìu, heheh (cu ghost không ghen àh nha ^___^)

Occon9x2
21-06-2006, 09:55 PM
hơ hơ ko ghen mới lạ à nha .....................

rinrin
23-06-2006, 11:05 AM
ủa seo ko viết tiếp dzậy! đang phút gây cấn hồi hộp mà
Viết nhanh lên đi bạn.Tuy mình bít trước kết cục của câu chuyện là vinh và phong iu nhau nhưng vẫn muốn coi tiếp vì nó hay wá

onlyu
23-06-2006, 11:58 AM
Hay lắm đó ! Post tiếp đi bạn ơi !!!!!!!!

tutanrabbit
23-06-2006, 04:43 PM
hihi, thanks nhìu
rabbit đang zít típ, zài ngày nữa post àh, hihi, hổng chắc 2 u đó sẽ thành đâu àh hen :smartass:

ốc con_9x
23-06-2006, 09:19 PM
rabbit yêu ui, viết nhớ cho ốc đọc trước ha... ^^, ngoan ốc bắt bướm cho coi ^^

tutanrabbit
25-06-2006, 08:52 AM
hiz, đọc cho zui thui hen, dở ẹt hà :smartass:
---***---

“Ủa! Nhóc tỉnh rồi àh…”

Vinh mở mắt… ánh nắng vàng chiếu xuyên qua lớp màn cửa, hương thơm thoang thoảng từ lọ hoa hồng to đùng trên chiếc bàn nho bên cạnh, Vinh đang nằm trên giường… tất cả đều trắng muốt, đẹp đến lạ lùng và… nụ cười của anh

“Tại sao tôi lại ở đây, đây là đâu???”

“Trời, bé khờ! Nhóc đang ở bệnh viện, vẫn nhớ chuyện tối hôm wa chứ, anh vừa hạ thằng đầu sỏ xong thì mấy anh dân phòng chạy đến, hihihih, đưa em đến bệnh viện xong anh đi làm giải trình, rồi về đây nè. Nhóc hổng sao hết, bị thương ngoài da thui, may là anh đến kịp”

“Ah, nhớ rồi… vai của anh…!” nâng cánh tay đang băng bó lên, rồi bất giác có điều zì đó, Vinh lại thả xuống… mặt đỏ lự

“Anh… anh cười zì tôi, tôi… tôi mắc cười lắm àh”

“Không, nhóc đỏ mặt nhìn dễ thương lắm” – anh lại cười

“Làm.. làm zì có chứ – nó quay đi tránh ánh mắt và nụ cười đó” – ‘sao tôi lại như thế này? sao tim tôi lại đập mạnh và tôi lại cảm thấy hồi hộp thế này’... – Vinh bối rối

Cửa bật mở và một người đàn ông tóc đã hoa râm vội vã chạy vào

“Trời ơi! Cậu chủ, cậu có sao không!”

“Chào bác Hải, sao bác lại lên đây, bác đang xin nghỉ phép mà…”

“Dạ, tôi đang nghỉ ở nhà thì nhận được điện của thằng Tuấn báo cậu vào bệnh viện, tôi lo quá bắt xe chạy ngay lên đây ngay…”

“Thưa cậu, ông… ông đang họp ở bên Sin nên…”

“Nên không thể về chứ gì, tôi hiểu rồi, bác đừng nhắc tới con người đó nữa…”

“Dạ…”

“Sao nhóc lại nói như vậy, hư nha!”

“Xin lỗi, cậu đây….”

“Là người cứu cháu hôm qua”

“Àh, thì ra là cậu đây, thay mặt ông chủ, tôi cám ơn cậu nhiều lắm, hình như cậu bị thương…”

“Dạ, cháu không sao ạh”

“Chúng tôi có chút lễ coi như đền ơn… “

“Không đâu bác, đâu phải cái gì cũng giải quyết được bằng tiền ạh, phải hông nhóc” – anh nháy mắt, cười

“Vậy sao được…”

“Bác có thể ra ngoài một tí, chúng cháu có chút chuyện riêng” – Vinh ngắt lời

“Dạ, hai cậu cứ tự nhiên, tôi ra siêu thị mua một chút đồ, tôi đi thưa cậu…”

---***---

“Anh đã cứu nhóc và anh có một yêu cầu…”

“Anh cần tiền?” Vinh cười khẩy – “Hóa ra anh cũng như bao người khác thôi, lúc nãy sao không nhận luôn đi…”

“Anh chỉ cần nhóc đừng xưng tôi với anh và đừng tàn nhẫn như vậy nữa. Chỉ nhiêu đó thôi, anh không nghĩ là nhóc lại coi thường anh như vậy. Nhóc không hiểu những việc anh làm vì nhóc là vì cái gì sao!...”

“Anh…”

“Anh thiz nhóc, nhóc hiểu chứ… trong trái tim nhóc vẫn chưa có chỗ cho anh. Anh về đây, nhóc nghỉ ngơi đi” – anh thở dài, gương mặt trầm hẳn xuống, quay mặt bước đi

“Khoan… Ai nói với anh như vậy chứ… Em… xin lỗi đã hiểu lầm anh...” - Vinh đột nhiên nắm tay anh

“Uh? Anh vừa nghe lộn hay nhóc gọi lầm zậy, hahaha – anh cười và nhảy cẫng lên như một đứa con nít được cho quà - cuối cùng thì anh cũng thành công rồi, hahaha”

“Anh…” nó cảm thấy ngẹt thở – không biết là do anh ôm quá chặt hay do trái tim nó đang sống lại…

“Nói anh biết đi Vinh, em cho anh cơ hội chứ”



---***---

Pà kon chú ý! IM COI! - bé bí nhanh chóng bình định cái lớp

Nghe nè hen, các u dễ thương, sau những cuộc thảo luận nảy lửa…

Tám thì có…

Ê! thằng giáo sư kia, sao mày không về soi gương và tự hỏi cái duyên của mày đi du lịch đàng nào rồi hả, im cho tao nói coi

…thì ban chấp hành và ban cán sự lớp đã quyết định sẽ tổ chức fesival văn hóa Hàn Quốc và fesival Velentine vào đúng thứ 2 tuần sau 14-2… chúng ta sẽ…. bài phát biểu hào hứng của bé bí đột ngột dừng lại …

“TRỜI! Tụi bay có đang thấy những zì tao đang thấy không hả, MINH! Đánh tao coi, tao còn ngủ hay tao đang mơ… TỤI BAY, đỡ tao, tao ngất mất…. bé Vinh nước đá… cười…”

….

Lập tức tất cả các công việc đang làm được dừng lại đồng loạt, 43 con cái đầu và 86 con mắt (hiển nhiên >.<) lạ lẫm hướng về 1 đứa – tên Vinh sau “phát hiện vỹ đại” của bí

“Minh, ông đừng nói con Vân nhà tui lo cho ông một chút mà ông thay đổi như thế nhá, chài ai… VÂN, mày giỏi quá, mở lớp dạy cua giai 100 ngàn /1 tháng đi Vân, tao cá mày thành tỉ phú liền…” – Minh lên tiếng

“Gì, Minh này kỳ wá àh, nói bậy hông hà, làm zì có” – cô bé lúng túng

“Mày giấu zì nữa, mày chạy xuống SĂN SÓC chu đáo cho bé Vinh nước đá, mù cũng thấy mờ mờ chứ mày! ÔI! trời ơi! Từ khi bé Vinh nhà ta có “má nhỏ”, hiz, nó thay đổi 180, Nam mô a di lạy chúa ala ơi… (>>.<<) , hehehehe



Trời nắng đẹp



---***---

keropi_sieuquay: chà, 2 ngày òi chưa gặp

keropi_sieuquay: Mashi fẻ hung?

cool_mashimaro: hì

cool_mashimaro: sorri hen, tại mashi phải vào bệnh viện nên hổng lên được

cool_mashimaro: … để Keropi chờ kỳ wá àh

keropi_sieuquay: chài, đâu sao

keropi_sieuquay: mà why Mashi fải zô bệnh viện zị, có sao hung zạ

cool_mashimaro: àh, hổng sao hết, bị thương ngoài da thui

cool_mashimaro: mashi bị tụi kia đánh, hì

keropi_sieuquay: hiz, hủng sao thiệt thì tốt òi ^__^

keropi_sieuquay: keropi mún nói chịn này zới Mashi, mashi đừng giận nha

cool_mashimaro: gì mà nghe có vẻ nghiêm trọng wá zị, nói đi, Mashi nghe

keropi_sieuquay: …

keropi_sieuquay: …

keropi_sieuquay: ùh… keropi thiz Mashi lắm

cool_mashimaro: uh?

keropi_sieuquay: đừng xạo với mashi, thiz zì chứ khi chúng ta còn chưa biết chút zì về nhau?

keropi_sieuquay: mashi không biết chút zì về Keropi nhưng Keropi thì biết hết về Mashi

cool_mashimaro: why?

keropi_sieuquay: một ngày nào đó keropi sẽ kể

keropi_sieuquay: còn bây zờ, Mashi có đồng í lời của keropi hay hung?

cool_mashimaro: không biết

cool_mashimaro: mashi cần thời gian

cool_mashimaro: …

---***---

ốc con_9x
25-06-2006, 09:42 AM
truyện rabbit hay quá à... có nhiều chuyện tình ghê.. ko biết sao nửa ta... bé rabbit ơi...

deathnote
25-06-2006, 11:43 AM
hic hic hay wé ( phần chat thui tại cái kia death nỗi hứng làm bíng >"< )
hic hic rabit iu mốt cho death coi trước zí >.^ death hối lộ tra tấn rabit hén

onlyu
25-06-2006, 01:47 PM
Càng đọc càng thấy thích nghen ! Sao mà viết hay wà àh ngưỡng mộ ghê ah'. Cho xin chữ kí đi nà!!!!!!!!

tutanrabbit
25-06-2006, 01:49 PM
chài ai
hiz, rabbit thí nó dở ẹt hà :smartass:
thanks mí u nhìu nhìu hen :smile:

deathnote
25-06-2006, 03:07 PM
?_? ủa zậy là sao zợ rabbit ?_? death hem cóa coi gì hết hehehe ^^ chờ rabbit đọc cho nghe đó mè >.^

nhocconmayman
25-06-2006, 04:22 PM
Sao không post nữa vậy trùi

Lần sau viết có dấu nghen
karin

tutanrabbit
01-08-2006, 09:02 AM
14-2


“trời ơi, bác sỹ đâu, chồng em, chồng em như thế nào rồi” – bé Minh hớt hải chạy vào

“chúng tôi rất tiếc, chúng tôi đã cố gắng hết sức” – đội trưởng đội siu nhân chim trong bộ blose trắng hắn mượn được của mẹ, tay cầm tập hồ sơ buồn bã lắc đầu

“MÌNH! mình ơi là mình, sao mình lại bỏ em mà đoàn tụ ông bà sớm thế hở mình…” cô nàng vừa vật vã giả vờ khóc lóc vừa đánh vừa lay cái tên đang nằm sải lai trên bục bảng

“cái con nhỏ này, không biết đau À! chết cũng hổng cho người ta chết bình yên nữa là sao” – giáo sư Tòn đang nằm bất động bỗng bật dậy la bai bải



Các bạn có biết cái cảnh này thường xảy ra ở fim nào không ạh – bé bí tiếp tục khuấy động caí lớp đang ầm lên cười nghiêng ngả

“BIẾT...”

“zì”

“HÀN QUỐC… “

“Đúng òi! Xem ra thì các nhà làm fin Hàn hợp tác rất chặt chẽ với bệnh viện theo phương châm “đã có fin thì phải có bệnh” đúng không ạh! hihihi”

Đó là một tiểu phẩm nho nhỏ mở màn fesival văn hóa Hàn và fesival Valentine, mong các bạn sẽ vui khi tiếp tục theo dõi chương trình này! Hihihihih… sau đây, tui zin được giới thiệu hai người bạn mới đạp xe từ Hàn Quốc sang Việt Nam đến lớp chúng ta làm MC cho chương trình hôm nay, đề nghị vỗ tay… YEAH…

Bé Minh và bé Tòn bước vào…

“AN-NHƠN-HA-SÊ-YO”

“Chơ-nưn LEE HYUN MO im-ni-tà”

“Chơ-nưn PARK XƠNG HI im-ni-tà”

Rất vui được gặp các bạn tại lớp này, tui là Lee Hyun Mo… - Nó cố nói bằng cái giọng Việt Nam trọ trẹ của mấy ông tây ba lô sau vài câu chào xã giao bằng tiếng Hàn



Trời hôm nay sáng và đẹp lạ lùng, trong vắt, chỉ một màu xanh và một vài đám mây mỏng tanh trôi lững lờ, gió chốc chốc lại ùa qua khoảng sân rộng, vài con chim sẻ tí ta tí tởn bon chen giành từng mảnh bánh vụn vương lại trên sân trường, chí chóe, hết đậu lại bay…

---***---

“Nhóc nè…, anh xách cặp cho nha, lần này là hổng được từ chối đâu đó”

“…”

“Cũng ngộ ghê, quen nhóc từ đó tới giờ vậy mà giờ anh mới thấy nhóc cười…, anh… anh có cái này tặng nhóc nè…” – anh rút ra từ trong túi áo cái zì đó ngộ ngộ, một trái tim đỏ bằng giấy, ở giữa màu hồng phủ bao kiếng, ah còn ba cái cần nhỏ xíu trên đó nữa – “xấu xí lắm, nhưng anh làm mãi mới được đó, nhóc… nhận nha, quà Valentine đầu tiên của anh… nhóc thử kéo mí cái que đó lên xem”

Kéo thử

Que thứ nhất kéo lên – cái nền màu hồng ở giữa cũng lên theo để lộ một bức tranh bé tẹo vẽ một buổi hoàng hôn, một bãi cỏ có 2 người, một vực đầu vào vai người kia với hai mũi tên: bé nè - anh nè

Que thứ 2 - bức tranh nhỏ cũng lên theo, nó thấy dòng chữ “14-2 zui zẻ”

Que thứ 3 - dòng chữ kia lại được kéo lên, nó thấy cái khác “Anh thiz nhóc lắm, mơ về anh hen”

Vinh đỏ mặt, cười

Anh gần như độc diễn trong trên suốt con đường về, Vinh không nói một lời nào, chỉ cười mỉm như thế thôi, quyết định hôm nay sẽ thôi đạp xe và cứ đi cùng anh đi trên con đường như thế này, lặng nghe anh nói mà lòng cứ rộn ràng… tuyệt thật, cái cảm giác sao mà bình yên đến lạ, hệt như hồi mẹ còn sống, ghét quá, hạnh phúc ơi, sao mãi bây giờ mi mới trở lại!....

Đường vắng, chắc cũng trễ , tất cả đã hối hả về nhà cơm nước cho kịp buổi học buổi chiều cả rồi, chỉ còn hai kẻ lững thững dắt chiếc xe đạp trên vỉa hè lá rơi đầy, cô lao công hôm nay chắc quét đường mệt đây…

---***---

“Ngọc, lại đây nói nghe nè, cả con Vân nữa, giờ ra chơi mà, học zì mừ học lắm rứa, mốt sao lấy chồng, lại đây 8 zới tụi tao chút đi”

“Minh này, đụng zì cũng chồng con không, kỳ wá, khoái chọc không, chờ chút xuống ngay nè”

“Hổng phải tụi tao nhìu chịn (hiz, ngụy biện >.<) nhưng mày có đồng í là dạo này bé Vinh nước đá nhà ta rất ư là bất bình thường…”

“Minh, sao tự nhiên nói người ta bất bình thường…”

“Cái con Vân này, chưa zì mà binh chằm chặp rồi, thì í tao là nó không như bình thường như từ trước tới giờ thì là… bất bình thường chứ tao bít gọi là cái zì hở mày. chậc chậc, iu chồng dữ hen!”

“Chài ai, kỳ wá…”

“Ròi ròi, hỉu hỉu, đừng có toáng lên thía! Còn mày, Ngọc đồng í zới tao zị hung ?”

“ĐỒNG Ý!!” – bé bí hào hứng vỗ bàn rõ cái rầm

“SUỴT! Trời ơi, đang họp kín, la to thế, , la như mày chẳng hóa ra lạy ông tôi ở bụi này àh. Mày đồng í thì cho dẫn chứng đi, như tao nè, tao thấy tự nhiên bé Vinh nước đá dạo này cười, mà nhìu khi tự nhiên cười một mình mới đau chứ!”

“Mày có để í hung Minh, thường thì bé Vinh là đứa sửa soạn về sớm nhất lớp, reeng một cái, chào thầy cô cái rụp xong, quay qua quay lại chả thấy mặt mũi hắn đâu. Vậy mà dạo này hắn là người nấn ná về trễ nhất, mà người về trước hắn một bước không ai khác là cô bé Vân xinh đẹp đây. Vậy tức là đợi Vân zìa ròi hắn mới zìa. Chà chà! i học nôm na gọi cái này là bệnh tương tư, chàng đợi nàng về xong để nhìn cho đã con mắt rồi mới dám về, CHÍNH XÁC! tao nói thì chỉ có CHÍNH XÁC” - cả lớp hướng mắt về phía bé bí sau cái đập bàn khí thế thứ 2 cùng tràng cười rất ư là… pó tay của bé bí

“Ngọc, mày làm ơn nói nhỏ nhỏ được hung, đây chỉ là họp kín, chỉ có tao, mày và con Vân chứ có phải thông cáo thiên hạ đâu mà mày lớn mồm thế hả !!??”

“Bít bít, sorri, mà tao nói chính xác chứ?”

“Đúng, thấy chưa Vân, tao nói ròi. Tới mày đó, bi giờ chứng minh tình bạn thân thiết 4 năm của mày với tụi tao đi, khai thiệt hết cho tụi tao nghe, mày bồ kết thằng Vinh ròi đúng không”

“Zì, bâỵ bạ hông, làm zì có…”

“Trời ơi, nói xạo như mày mù cũng thâý mờ mờ, mặt mày đỏ bây giờ chỉ thua gấc 1 bậc, tao hỏi lại, đúng hông, bạn bè thân thiết lâu lắm rồi có cái zì mà tụi mình không chia sẻ uh mày?!...”

“Minh này…, ùh… thì đúng” – cô bé lúng túng đến thảm

“Zâỵ mới phải đạo” – bé bí nở nụ cười đắc thắng

“Ròi, túm lại zờ con Ngọc có anh Dương manly của nó, tới mày có chàng Vinh đẹp giai học gỉoi con nhà giàu có đìu hơi lạnh của mày, thế là chỉ còn tao cô đơn lẻ loi thoi, hiz. Tụi tao hứa sẽ…”

REENG

“Chết, cô Hạnh vô! Mới reeng tức thì, cô đi bằng tên lửa hay máy bay vậy trời, 4 tầng chứa đâu ít, … Lần sau bàn tiếp, vô chỗ đi tụi bay…”


keropi_sieuquay: Masahi có thường đi chơi ko

cool_mashimaro: cũng thường lắm

keropi_sieuquay: zới bạn bè hay gia đình

cool_mashimaro: bạn bè chứ sao

cool_mashimaro: chứ mashi thì làm zì có gia đình chứ, hahahah

keropi_sieuquay: sao nói vậy

cool_mashimaro: đừng hỏi về vấn đề đó nữa, mashi thật sự không mún trả lời

keropi_sieuquay: uhm…

keropi_sieuquay: sorri mashi

cool_mashimaro: chài, có zì để phải xin lỗi chứ, keropi đâu có lỗi zì

keropi_sieuquay: hì ^_^

keropi_sieuquay: Mashi thiz đi đâu nhất

keropi_sieuquay: rừng?

keropi_sieuquay: biển?

keropi_sieuquay: hay một thành phố náo nhiệt cỡ như Las Vegas?

cool_mashimaro: rừng, hì

cool_mashimaro: dạo này mashi lạ lắm, đột nhiên mashi không còn cảm tình với màu đen nhìu như lúc trước nữa mà mashi chỉ còn cảm thấy thiz nhìn màu xanh lá cây và màu trắng mà thôi…

cool_mashimaro: cũng lạ, có lẽ đìu đó cho thấy mashi là một kẻ dễ thay đổi trong lối suy nghĩ & tình cảm, keropi nghĩ vậy ko

keropi_sieuquay: keropi ko nghĩ vậy, hì, để nhớ sem sem

keropi_sieuquay: …

keropi_sieuquay: màu xanh lá tượng trưng cho sự sống và sự phát triển, là màu êm dịu và thư giãn nhất trong phổ màu. Nó gửi đi nhìu thông điệp khác nhau phụ thuộc vào sắc thái, truyền đạt những cảm xúc hạnh phúc và trẻ trung

keropi_sieuquay: túm lại, đìu đó ko có vẻ zì cho thấy mashi mà người dễ thay đổi như mashi nghĩ, nó chỉ cho thấy rằng đang có đìu zì đó tác động đến mashi rất mạnh và mashi đang hạnh phúc trở lại, sự cơ đơn và bùn chán đang lùi xa, thế thôi

keropi_sieuquay: ^_^

cool_mashimaro: …



---***---

hì, rabbit viết, cũng chả phải 1 tác phẩm zì cho cho hòanh tráng, chỉ đơn giản là kể những zì mình mún kể thôi và để tặng những người bạn rất wan trọng đối zới rabbit. Hì. pà kon ko pác đọc cho zui thui, viết cũng dở ẹt, sorri hen ^_^

onlyu
01-08-2006, 11:22 AM
Ko đâu viết hay lắm mà cố lên nha!!!

ốc con_9x
02-08-2006, 02:01 AM
hihi be rabbit của ốc viết hay ghê... nhí nhảnh nữa giống hệt bé à ^^... viết nữa đi nha... ốc chờ... tác phẩm đầu tay mừ... ^^

hacgiay
02-08-2006, 09:23 PM
HG cực kì thích văn phong này , đọc rất dễ chịu , nhất là các đoạn mô tả SH lớp
hichic , dạo này chả viết đc gì . viết vài câu là tịit

ngoc450
19-08-2006, 06:50 PM
sorry đến bây giờ mới đọc truyện của Rab. Rab viết cũng được đó...

burning
24-01-2008, 12:15 AM
sory, sao không thấy bạn viết tiếp thế?

Nh0cBim
31-03-2008, 09:53 PM
có duyên:)
em hok bít là anh viết truyện ấy:)
to be cont câu chiện này nhá anh tut:)
P/s: sarang hye yo:)

thọng
01-04-2008, 08:40 AM
Chuyện cũng được đếy chớ! Nghệ thuật miêu tả nội tâm cũng ổn, có điều tui vẫn thasy thiếu thiếu cái gì đso ở đây! Để đọc lại xem sao nhe!

orial lee
30-12-2009, 05:42 PM
chài truyện vừa hay, vừa zui, sao tác jả chít đâu mất tiu gòy mà ko pót típ ta?

thuytinh123
30-12-2009, 05:56 PM
củng dc nhỉ:d

Hắc Thiên Sứ
31-12-2009, 09:00 AM
ũa sao hôk có tựa vậy tg . truyện cũng ok lắm đó .. .

tan biến
25-04-2010, 06:41 PM
đã tan vào sương khói....

bO_sMiLe
25-04-2010, 08:37 PM
Truyện thế đứa nào dám nói dỡ dẫn Bo ra nói chuyện dzới nó :-w
Truyện hay đến lạ lùng....
Mừh t/g mới viết chơi hay dzị...
Viết thiệt hok bjk truyện tới cỡ nào :))