vangtrangcodon
11-06-2006, 08:58 PM
_ Anh Tân dạo này ít ghé quá nhỉ? - Anh chàng bồi đứng quầy bar hét lên để át bớt tiếng nhạc sàn nhảy xập xình khi thấy Tân bước tới.
_ Uh, dạo nào anh bận quá.-Tân vừa cười vừa ngồi lên chiếc ghế cao nhồng của quầy rượu.
_Vẫn như cũ phải ko anh?
_Ok, chỉ có em là hiểu ý anh.
Trong tất cả các gay bar mà Tân từng đi qua trong cái thành phố phồn hoa này, chỉ có cái bar Sành điệu này là Tân thích nhất. Bar này vốn là tâm điểm của mọi sự kiện trong giới gay thành thị, nhất là lại có các anh bồi dễ thương và cực kì chiều khách.
_Anh Tân có tìm được em nào chưa?- Anh bồi đặt ly ****tail lên bàn, nhìn Tân mỉm cười.
_À...chuyện đó... có...-Tân có vẻ hơi ngượng khi bị hỏi về chuyện đó.
_Chắc là đẹp trai, xinh xắn lắm nhỉ, chỉ có như thế mới nắm được anh tân trước mũi tụi em chứ.- Câu nói đùa của anh bồi làm cả Tân cười khanh khách.
_Uh...thì cũng đẹp...À, dạo này có vụ gì hay hông? Kể cho anh nghe chơi.- Tân lảng sang chuyện khác.
_Có chứ, khoảng 2 tháng trở lại đây, không biết ở đâu xuất hiện 1 "hoàng tử" chịu chơi cực. Chỉ mới xuất hiện mà đã thu phục bao nhiêu "lão gia" kì cựu trong giới. Ngay cả đương kim "prince of gay world" có giá nhất cũng bị chàng công tử này thu phục, mọi người gọi hắn là "đa tình đại công tử".
_Chà, ghê nhỉ.
_Em cũng có lần được diện kiến rồi, nhưng chỉ được nhìn lướt qua thôi, do hôm đó em chỉ sẵn tiện bưng đồ ngang qua thôi, em vốn chỉ đứng quầy, anh biết mà. Wow, thì ra, đó chỉ là 1 cậu nhóc thôi, chắc khoảng 16, 17 tuổi gì đó, thế mà tướng tá khỏi chê. Chỉ cần nhìn cặp đùi cậu ấy qua lớp vải quần bó sát thôi thì cũng... trùi ui, nhớ lại mà vẫn thấy tuyệt...ôi , chúa tha lỗi cho con...- anh bồi làm dấu thánh giá trước ngực, mắt nhắm nghiền tưởng nhớ.
Tân phì cười , gõ gõ lên mặt bàn đá để cho anh chàng đang mơ mộng bừng tỉnh, anh nói:
_Thôi nào, để tối hãy mơ, bây giờ kể cho anh nghe tiếp nào.
_Hì hì, em xin lỗi, để em kể tiếp nghen...anh biết không, gương mặt hắn non hết sức, da thì trắng mịn, đôi môi đỏ hồng, cặp lông mi dài ẩn chứa ánh mắt thật hút hồn... trời ơi, thật là tội lỗi cho bất cứ kẻ nào làm hỏng mất gương mặt thiên thần ấy...
_Trời, nói là nhìn lướt qua thôi thế mà vẫn quan sát kĩ ghê...
_Biết sao được anh, mọi lần chỉ nhìn hắn ở đằng xa, bây giờ có cơ hội nhìn cho rõ hơn, tội gì hông nhìn, đẹp cũng là để cho người ta nhìn mà...
_Thế chàng công tử ấy có đến đây thường xuyên không?
_Cũng thường lắm, nhưng chủ yếu là vào buổi chiều, ừa, từ trưa đến chiều, còn buổi tối thì không bao giờ thấy mặt đâu...chắc là bận đi với "bạn" rồi...
_ Chậc chậc, tiếc nhỉ, anh lại chỉ đến vào buổi tối, không có cơ hội được diện kiến "đa tình đại công tử" rồi, hì hì...
Vừa cười, tân vừa xem đồng hồ, chà, 5 giờ rồi, đến giờ hẹn với em rồi. Vội vàng uống cạn ly ****tail, Tân nhanh chóng thanh toán tiền.
_Anh Tân tới giờ hẹn với em rồi phải không, nè, nhớ đừng lo yêu mà bỏ tụi em nha, bar này không thể mất đi 1 vị khách đáng yêu như anh đâu đấy- Vừa thối tiền, anh bồi vừa tuôn ra 1 tràng tiếp thị.
_Nhất định...
.............................
_Chào anh yêu, anh tới lâu chưa?
_Trời ơi, trước cổng trường đó nha, sao nói năng bạo quá vậy?
_Vì em yêu anh quá mà.- Hải nói sát vào lỗ tai Tân làm anh phì cười, 1 phần vì nhột, 1 phần vì sung sướng, bao nhiêu điều mỏi mệt gần như tan biến khi anh gặp Hải, nghe Hải nói những lời yêu thương, âu yêm với anh. Vừa chạy xe chở Hải, Tân vừa tìm chuyện nói để bớt nhàm.
_Hôm nay em học gì thế?
_Hôm nay học Lý anh ạ . Tụi em mới học xong định luật Ôm (Ohm) đấy, lát nữa em chỉ anh thực hành heng, hì hì- Vừa cười Hải vừa kín đáo cắn nhẹ lên vành tai Tân như ngụ ý.
_Ha ha, à há, hôm nay ghê nhỉ, được rồi, lát nữa thì em chết với anh, anh rành cái định luật này còn hơn em nữa á.
Cả 2 bật cười, Hải ngồi xích lên phía trước để người anh sát với người Tân. Tân đang cười chợt im bặt, anh ngồi xích ra phía sau xe hơn nữa để cơ thể của 2 người gần như không khoảng cách, anh tận hưởng cái hơi ấm dịu dàng toả ra từ người Hải. Và Hải cũng thế, niềm hạnh phúc kín đáo nhẹ nhàng bao quanh lấy họ, 2 con người đang yêu ấy gần như im lặng hoàn toàn trong suốt chuyến đi .
Rạp chiếu phim tối om, bộ phim chỉ mới bắt đầu, đây là 1 bộ phim khá hay, thế mà chẳng hiểu sao , rạp vắng tanh ,chỉ có vài ba cặp đang chụm đầu hú hí . Tân hí hửng kéo tay Hải chạy lên hàng ghế thứ 2.
_Úi, bộ anh bị cận à? Coi phim mà chui lên tuốt hàng ghế đầu thế?
Đẩy Hải ngồi vào ghế trong cùng, Tân cười cười nói :
_Ai nói anh đi coi phim thế? Anh đi đóng phim đấy chứ hì hì đóng phim ở đây mới tốt, mấy hàng đầu hông ai thèm ngồi đâu, dễ nhập vai hơn .
_À...Bây giờ thì em đã hiểu- Hải phì cười.
Tân kéo Hải lại gần hơn, làn môi khao khát của Tân tiến tới đôi môi ươn ướt, đầy đặn và gợi tình của Hải ; cái lưỡi nóng bỏng, thèm khát kia như muốn xâm chiếm cái nơi đẹp đẽ, ướt át, đang chờ đợi ấy.
Bỗng dưng , 1 tiếng lộc cộc vang lên, Tân hốt hoảng buông Hải ra, luyến tiếc trở về vị trí xem phim 1 cách trịnh trọng , trong lòng thì nóng hừng hực . Đang lầm bầm chửi rửa cái kẻ phá đám vô tình kia, Tân như giật mình khi thấy Hải bật cười sặc sụa. Tân ngạc nhiên hỏi:
_Có gì mà em cười dữ vậy ?
Hướng theo anh mắt của Hải xuống dưới chân, Tân thấy 1 cái lon nước ngọt cũ của những người trước bỏ lại, Hải đá nhẹ chiếc lon và tiếng lộc cộc khi nãy vang lên . Chợt hiểu ra vấn đề, Tân cũng bật cười:
_Ôi trời ơi, dám chơi anh thế à, haha, ok, thôi được vậy là 1 đều nhé...haha...
Một lần nữa, tiếng cười của Tân ngưng đột ngột, bây giờ , đôi môi mềm mại của Hải đã bịt kín miệng Tân, cái lưỡi đáng yêu đã chiếm mất cổ họng Tân. Tuy Tân đã nhiều lần nhận được những bất ngờ nho nhỏ của Hải nhưng ko lần nào là anh ko cảm thấy bất ngờ và thích thú. Hải là thế, không bao giờ làm Tân cảm thấy nhàm chán, mỗi lần đi chơi với Hải là mỗi lần anh có thêm 1 kỷ niệm để có thể nhớ đến khi một mình.
Nụ hôn nồng cháy của Hải làm Tân hưng phấn cực độ, "thằng em" của Tân đã thức từ khi nào và hình như nó đang "tập thể dục". Tân đưa tay vào lớp vải trắng tinh để hưởng thụ cái thân thể mêm mại của Hải. Những cái vuốt ve nhột nhạt, những cái ôm siết hứng tình làm Hải cũng trở nên đê mê, bây giờ Hải là người bị động, anh đã ko còn biết gì xung quanh, mọi giác quan của anh đều dồn về người bạn tình tuyệt diệu.
Tân đưa tay xuống ,kéo dây quần của Hải, nhẹ nhàng đặt tay lên khối u qua lớp vải quần lót mỏng. Không chịu dừng lại ở đó, cái bàn tay thèm khát kia lại muốn tấn công nhiều hơn vào nơi "thâm cung bí sử".
_Ứ...ứ...-Hải la lên trong cuống họng và đẩy tay Tân ra.
_Em...em...em không muốn làm như thế, em sợ lắm, em không muốn...
Nhìn Hải vừa ngồi co ro trong chiếc ghế đệm vừa run rẩy, Tân cảm thấy tiếc nuối, và thương hại cho Hải. Anh ko hiểu vì sao, anh và Hải luôn có 1 mở đầu thật tuyệt vời, mọi thứ dường như trong mơ, nhưng kết thúc luôn luôn là như thế, Hải sợ hãi như người thất thần, tay chân lạnh ngắt, ngồi co vào 1 chỗ. Có lẽ, Hải đã phải chịu 1 sự ám ảnh, đả kích nào đó. Tân thương Hải lắm, thương lắm cho dù niềm vui của anh không bao giờ trọn vẹn.
_Em...em xin lỗi... -Hải ngước mắt nhìn Tân, 2 dòng lệ chực trào ra từ đôi mắt sợ hãi lẫn ăn năn ấy.
_Không sao đâu em, không sao cả, anh luôn ở bên em đây.- Tân ôm Hải vào lòng, kéo dây kéo quần của Hải lên, anh tự trách mình thật dại dột khi kéo mọi chuyện đi quá xa như thế. Thật ra, anh chỉ muốn thử thôi, anh muốn tìm 1 chút hy vọng trong sự sợ hãi của Hải. Càng nghĩ anh càng thương cho Hải, 1 con người hiền lành, thông minh, nhút nhát, rất đáng yêu nhưng lại phải chịu 1 ám ảnh nào đó mà chính Tân cũng không biết.
Tân chở Hải về nhà, bây giờ tâm trạng anh đã khá hơn nhiều, cũng may, Hải như 1 đứa con nít, có chuyện gì rồi cũng nguôi ngoai ngay, không giữ trong lòng. Nhìn Hải chạy vào nhà, Tân cười thầm, Hải là 1 người thông minh, nhạy cảm nhưng yếu đuối và rất hồn nhiên. Hải không đẹp, da anh hơi tối màu, nhìn có vẻ ko tự nhiên lắm nhưng cũng rất mịn màng; Môi Hải hơi tái, đầu tóc thô ráp, quần áo lúc nào cũng lôi thôi , lếch thếch, anh chưa bao giờ mặc vào 1 cái quần ôm, quần ống suông, hay thậm chí là quần tây số nhỏ vừa người; phong cách ăn mặc của Hải là áo thun số lớn, 1 quần tây có ply rộng thùng thình, không biết có phải là do gia truyền lại hay không nữa, Tân hỏi thì Hải chỉ nói là vì anh mặc thế cho thoải mái. Bất chợt , Tân nhớ đến anh chàng " Đa tình đại công tử", anh chàng ấy và Hải là 2 thế giới hoàn toàn trái ngược nhau, nếu 2 con người này mà nhập lại làm 1 thì chắc sẽ tuyệt lắm, tài sắc vẹn toàn. Tân phì cười vì cái ý nghĩ điên rồ của mình, nhưng cũng đúng thôi, đó là 1 sự kết hợp tuyệt vời...
.................................................. ...........
_Ủa, anh Tân, sao hôm nay anh đến sớm thế? Mới 2h trưa thôi mà?
_Ừa, vì công ty anh bị rớt mạng, mọi việc đều bị ngưng lại nên nhân viên được về sớm.
_Chà, cũng xui quá ha...à...hông...trong cái rủi có cái may đấy...hì hì...-Anh bồi mang ra cho Tân ly ****tail thường ngày.
_Sao may?
_ May chứ sao hông, hôm nay, anh có cơ hội diện kiến "Đa tình đại công tử" rồi đó, sướng nghen.
_Thật à, chú nhóc ấy đang ở đây sao?- Tân cười thích thú.
_Ừa, đang ngồi góc đằng kia kìa.
Tân nhìn theo tay của anh bồi hướng vào phía đám đông đang tụ tập, mọi người đứng chen chúc, không còn kẽ hở để anh có cơ hội chứng kiến dung nhan người đẹp. Khng lẽ anh lại chui vào cái đám hỗn độn đó chỉ để nhìn thấy mặt chú nhóc làm đình làm đám tại cái bar này. Nảy ra sáng kiến, Tân đi đến hành lang nhỏ dẫn vào toilet mà cái đám đông đó thì ở kế bên, anh chỉ cần nhìn sơ thôi cũng đủ thoả tính tò mò rồi.
Ôi trời, không còn 1 kẽ hở để con ruồi bay qua huống chi là anh. Hình như là họ đang thi uống rượu hay sao ấy. Tức tối, Tân đi dọc hành lang , vừa đi vừa lẩm bẩm, đành vào toilet tự nhìn mình vậy.
Bất chợt, 1 người chạy ngang qua, cái túi xách của người ấy vướng vào tay của Tân mà rớt xuống, đồ văng tung toé nhưng chàng trai đó không dừng lại mà chạy thẳng vào toilet. Tân nhìn lại phía sau, đám đông đã giải tán, 1 vài người nhìn theo dãy hành lang có vẻ luyến tiếc. À, vậy chắc người đó là "Đa tình đại công tử" đây mà, uống rượu không quen nên bị nôn chứ gì. Tân thầm cười, anh ngồi xuống nhặt lại đồ đạc cho chàng công tử.
Lạ nhỉ, đồ con trai mà còn có hộp phấn body màu nâu, chuyên dùng cho việc hoá trang trên phim ảnh, làm cho người ta đen bớt đi ấy mà; lại còn 1 thỏi son màu tái nữa chứ. Chẳng lẽ chàng công tử này trắng đến nỗi phải tự làm đen bớt và môi đỏ đến độ phải làm cho nó tái đi ư? Thật chẳng hiểu nổi. Dù gì Tân cũng sắp được gặp mặt cái con người lạ lùng ấy rồi.
_ Uh, dạo nào anh bận quá.-Tân vừa cười vừa ngồi lên chiếc ghế cao nhồng của quầy rượu.
_Vẫn như cũ phải ko anh?
_Ok, chỉ có em là hiểu ý anh.
Trong tất cả các gay bar mà Tân từng đi qua trong cái thành phố phồn hoa này, chỉ có cái bar Sành điệu này là Tân thích nhất. Bar này vốn là tâm điểm của mọi sự kiện trong giới gay thành thị, nhất là lại có các anh bồi dễ thương và cực kì chiều khách.
_Anh Tân có tìm được em nào chưa?- Anh bồi đặt ly ****tail lên bàn, nhìn Tân mỉm cười.
_À...chuyện đó... có...-Tân có vẻ hơi ngượng khi bị hỏi về chuyện đó.
_Chắc là đẹp trai, xinh xắn lắm nhỉ, chỉ có như thế mới nắm được anh tân trước mũi tụi em chứ.- Câu nói đùa của anh bồi làm cả Tân cười khanh khách.
_Uh...thì cũng đẹp...À, dạo này có vụ gì hay hông? Kể cho anh nghe chơi.- Tân lảng sang chuyện khác.
_Có chứ, khoảng 2 tháng trở lại đây, không biết ở đâu xuất hiện 1 "hoàng tử" chịu chơi cực. Chỉ mới xuất hiện mà đã thu phục bao nhiêu "lão gia" kì cựu trong giới. Ngay cả đương kim "prince of gay world" có giá nhất cũng bị chàng công tử này thu phục, mọi người gọi hắn là "đa tình đại công tử".
_Chà, ghê nhỉ.
_Em cũng có lần được diện kiến rồi, nhưng chỉ được nhìn lướt qua thôi, do hôm đó em chỉ sẵn tiện bưng đồ ngang qua thôi, em vốn chỉ đứng quầy, anh biết mà. Wow, thì ra, đó chỉ là 1 cậu nhóc thôi, chắc khoảng 16, 17 tuổi gì đó, thế mà tướng tá khỏi chê. Chỉ cần nhìn cặp đùi cậu ấy qua lớp vải quần bó sát thôi thì cũng... trùi ui, nhớ lại mà vẫn thấy tuyệt...ôi , chúa tha lỗi cho con...- anh bồi làm dấu thánh giá trước ngực, mắt nhắm nghiền tưởng nhớ.
Tân phì cười , gõ gõ lên mặt bàn đá để cho anh chàng đang mơ mộng bừng tỉnh, anh nói:
_Thôi nào, để tối hãy mơ, bây giờ kể cho anh nghe tiếp nào.
_Hì hì, em xin lỗi, để em kể tiếp nghen...anh biết không, gương mặt hắn non hết sức, da thì trắng mịn, đôi môi đỏ hồng, cặp lông mi dài ẩn chứa ánh mắt thật hút hồn... trời ơi, thật là tội lỗi cho bất cứ kẻ nào làm hỏng mất gương mặt thiên thần ấy...
_Trời, nói là nhìn lướt qua thôi thế mà vẫn quan sát kĩ ghê...
_Biết sao được anh, mọi lần chỉ nhìn hắn ở đằng xa, bây giờ có cơ hội nhìn cho rõ hơn, tội gì hông nhìn, đẹp cũng là để cho người ta nhìn mà...
_Thế chàng công tử ấy có đến đây thường xuyên không?
_Cũng thường lắm, nhưng chủ yếu là vào buổi chiều, ừa, từ trưa đến chiều, còn buổi tối thì không bao giờ thấy mặt đâu...chắc là bận đi với "bạn" rồi...
_ Chậc chậc, tiếc nhỉ, anh lại chỉ đến vào buổi tối, không có cơ hội được diện kiến "đa tình đại công tử" rồi, hì hì...
Vừa cười, tân vừa xem đồng hồ, chà, 5 giờ rồi, đến giờ hẹn với em rồi. Vội vàng uống cạn ly ****tail, Tân nhanh chóng thanh toán tiền.
_Anh Tân tới giờ hẹn với em rồi phải không, nè, nhớ đừng lo yêu mà bỏ tụi em nha, bar này không thể mất đi 1 vị khách đáng yêu như anh đâu đấy- Vừa thối tiền, anh bồi vừa tuôn ra 1 tràng tiếp thị.
_Nhất định...
.............................
_Chào anh yêu, anh tới lâu chưa?
_Trời ơi, trước cổng trường đó nha, sao nói năng bạo quá vậy?
_Vì em yêu anh quá mà.- Hải nói sát vào lỗ tai Tân làm anh phì cười, 1 phần vì nhột, 1 phần vì sung sướng, bao nhiêu điều mỏi mệt gần như tan biến khi anh gặp Hải, nghe Hải nói những lời yêu thương, âu yêm với anh. Vừa chạy xe chở Hải, Tân vừa tìm chuyện nói để bớt nhàm.
_Hôm nay em học gì thế?
_Hôm nay học Lý anh ạ . Tụi em mới học xong định luật Ôm (Ohm) đấy, lát nữa em chỉ anh thực hành heng, hì hì- Vừa cười Hải vừa kín đáo cắn nhẹ lên vành tai Tân như ngụ ý.
_Ha ha, à há, hôm nay ghê nhỉ, được rồi, lát nữa thì em chết với anh, anh rành cái định luật này còn hơn em nữa á.
Cả 2 bật cười, Hải ngồi xích lên phía trước để người anh sát với người Tân. Tân đang cười chợt im bặt, anh ngồi xích ra phía sau xe hơn nữa để cơ thể của 2 người gần như không khoảng cách, anh tận hưởng cái hơi ấm dịu dàng toả ra từ người Hải. Và Hải cũng thế, niềm hạnh phúc kín đáo nhẹ nhàng bao quanh lấy họ, 2 con người đang yêu ấy gần như im lặng hoàn toàn trong suốt chuyến đi .
Rạp chiếu phim tối om, bộ phim chỉ mới bắt đầu, đây là 1 bộ phim khá hay, thế mà chẳng hiểu sao , rạp vắng tanh ,chỉ có vài ba cặp đang chụm đầu hú hí . Tân hí hửng kéo tay Hải chạy lên hàng ghế thứ 2.
_Úi, bộ anh bị cận à? Coi phim mà chui lên tuốt hàng ghế đầu thế?
Đẩy Hải ngồi vào ghế trong cùng, Tân cười cười nói :
_Ai nói anh đi coi phim thế? Anh đi đóng phim đấy chứ hì hì đóng phim ở đây mới tốt, mấy hàng đầu hông ai thèm ngồi đâu, dễ nhập vai hơn .
_À...Bây giờ thì em đã hiểu- Hải phì cười.
Tân kéo Hải lại gần hơn, làn môi khao khát của Tân tiến tới đôi môi ươn ướt, đầy đặn và gợi tình của Hải ; cái lưỡi nóng bỏng, thèm khát kia như muốn xâm chiếm cái nơi đẹp đẽ, ướt át, đang chờ đợi ấy.
Bỗng dưng , 1 tiếng lộc cộc vang lên, Tân hốt hoảng buông Hải ra, luyến tiếc trở về vị trí xem phim 1 cách trịnh trọng , trong lòng thì nóng hừng hực . Đang lầm bầm chửi rửa cái kẻ phá đám vô tình kia, Tân như giật mình khi thấy Hải bật cười sặc sụa. Tân ngạc nhiên hỏi:
_Có gì mà em cười dữ vậy ?
Hướng theo anh mắt của Hải xuống dưới chân, Tân thấy 1 cái lon nước ngọt cũ của những người trước bỏ lại, Hải đá nhẹ chiếc lon và tiếng lộc cộc khi nãy vang lên . Chợt hiểu ra vấn đề, Tân cũng bật cười:
_Ôi trời ơi, dám chơi anh thế à, haha, ok, thôi được vậy là 1 đều nhé...haha...
Một lần nữa, tiếng cười của Tân ngưng đột ngột, bây giờ , đôi môi mềm mại của Hải đã bịt kín miệng Tân, cái lưỡi đáng yêu đã chiếm mất cổ họng Tân. Tuy Tân đã nhiều lần nhận được những bất ngờ nho nhỏ của Hải nhưng ko lần nào là anh ko cảm thấy bất ngờ và thích thú. Hải là thế, không bao giờ làm Tân cảm thấy nhàm chán, mỗi lần đi chơi với Hải là mỗi lần anh có thêm 1 kỷ niệm để có thể nhớ đến khi một mình.
Nụ hôn nồng cháy của Hải làm Tân hưng phấn cực độ, "thằng em" của Tân đã thức từ khi nào và hình như nó đang "tập thể dục". Tân đưa tay vào lớp vải trắng tinh để hưởng thụ cái thân thể mêm mại của Hải. Những cái vuốt ve nhột nhạt, những cái ôm siết hứng tình làm Hải cũng trở nên đê mê, bây giờ Hải là người bị động, anh đã ko còn biết gì xung quanh, mọi giác quan của anh đều dồn về người bạn tình tuyệt diệu.
Tân đưa tay xuống ,kéo dây quần của Hải, nhẹ nhàng đặt tay lên khối u qua lớp vải quần lót mỏng. Không chịu dừng lại ở đó, cái bàn tay thèm khát kia lại muốn tấn công nhiều hơn vào nơi "thâm cung bí sử".
_Ứ...ứ...-Hải la lên trong cuống họng và đẩy tay Tân ra.
_Em...em...em không muốn làm như thế, em sợ lắm, em không muốn...
Nhìn Hải vừa ngồi co ro trong chiếc ghế đệm vừa run rẩy, Tân cảm thấy tiếc nuối, và thương hại cho Hải. Anh ko hiểu vì sao, anh và Hải luôn có 1 mở đầu thật tuyệt vời, mọi thứ dường như trong mơ, nhưng kết thúc luôn luôn là như thế, Hải sợ hãi như người thất thần, tay chân lạnh ngắt, ngồi co vào 1 chỗ. Có lẽ, Hải đã phải chịu 1 sự ám ảnh, đả kích nào đó. Tân thương Hải lắm, thương lắm cho dù niềm vui của anh không bao giờ trọn vẹn.
_Em...em xin lỗi... -Hải ngước mắt nhìn Tân, 2 dòng lệ chực trào ra từ đôi mắt sợ hãi lẫn ăn năn ấy.
_Không sao đâu em, không sao cả, anh luôn ở bên em đây.- Tân ôm Hải vào lòng, kéo dây kéo quần của Hải lên, anh tự trách mình thật dại dột khi kéo mọi chuyện đi quá xa như thế. Thật ra, anh chỉ muốn thử thôi, anh muốn tìm 1 chút hy vọng trong sự sợ hãi của Hải. Càng nghĩ anh càng thương cho Hải, 1 con người hiền lành, thông minh, nhút nhát, rất đáng yêu nhưng lại phải chịu 1 ám ảnh nào đó mà chính Tân cũng không biết.
Tân chở Hải về nhà, bây giờ tâm trạng anh đã khá hơn nhiều, cũng may, Hải như 1 đứa con nít, có chuyện gì rồi cũng nguôi ngoai ngay, không giữ trong lòng. Nhìn Hải chạy vào nhà, Tân cười thầm, Hải là 1 người thông minh, nhạy cảm nhưng yếu đuối và rất hồn nhiên. Hải không đẹp, da anh hơi tối màu, nhìn có vẻ ko tự nhiên lắm nhưng cũng rất mịn màng; Môi Hải hơi tái, đầu tóc thô ráp, quần áo lúc nào cũng lôi thôi , lếch thếch, anh chưa bao giờ mặc vào 1 cái quần ôm, quần ống suông, hay thậm chí là quần tây số nhỏ vừa người; phong cách ăn mặc của Hải là áo thun số lớn, 1 quần tây có ply rộng thùng thình, không biết có phải là do gia truyền lại hay không nữa, Tân hỏi thì Hải chỉ nói là vì anh mặc thế cho thoải mái. Bất chợt , Tân nhớ đến anh chàng " Đa tình đại công tử", anh chàng ấy và Hải là 2 thế giới hoàn toàn trái ngược nhau, nếu 2 con người này mà nhập lại làm 1 thì chắc sẽ tuyệt lắm, tài sắc vẹn toàn. Tân phì cười vì cái ý nghĩ điên rồ của mình, nhưng cũng đúng thôi, đó là 1 sự kết hợp tuyệt vời...
.................................................. ...........
_Ủa, anh Tân, sao hôm nay anh đến sớm thế? Mới 2h trưa thôi mà?
_Ừa, vì công ty anh bị rớt mạng, mọi việc đều bị ngưng lại nên nhân viên được về sớm.
_Chà, cũng xui quá ha...à...hông...trong cái rủi có cái may đấy...hì hì...-Anh bồi mang ra cho Tân ly ****tail thường ngày.
_Sao may?
_ May chứ sao hông, hôm nay, anh có cơ hội diện kiến "Đa tình đại công tử" rồi đó, sướng nghen.
_Thật à, chú nhóc ấy đang ở đây sao?- Tân cười thích thú.
_Ừa, đang ngồi góc đằng kia kìa.
Tân nhìn theo tay của anh bồi hướng vào phía đám đông đang tụ tập, mọi người đứng chen chúc, không còn kẽ hở để anh có cơ hội chứng kiến dung nhan người đẹp. Khng lẽ anh lại chui vào cái đám hỗn độn đó chỉ để nhìn thấy mặt chú nhóc làm đình làm đám tại cái bar này. Nảy ra sáng kiến, Tân đi đến hành lang nhỏ dẫn vào toilet mà cái đám đông đó thì ở kế bên, anh chỉ cần nhìn sơ thôi cũng đủ thoả tính tò mò rồi.
Ôi trời, không còn 1 kẽ hở để con ruồi bay qua huống chi là anh. Hình như là họ đang thi uống rượu hay sao ấy. Tức tối, Tân đi dọc hành lang , vừa đi vừa lẩm bẩm, đành vào toilet tự nhìn mình vậy.
Bất chợt, 1 người chạy ngang qua, cái túi xách của người ấy vướng vào tay của Tân mà rớt xuống, đồ văng tung toé nhưng chàng trai đó không dừng lại mà chạy thẳng vào toilet. Tân nhìn lại phía sau, đám đông đã giải tán, 1 vài người nhìn theo dãy hành lang có vẻ luyến tiếc. À, vậy chắc người đó là "Đa tình đại công tử" đây mà, uống rượu không quen nên bị nôn chứ gì. Tân thầm cười, anh ngồi xuống nhặt lại đồ đạc cho chàng công tử.
Lạ nhỉ, đồ con trai mà còn có hộp phấn body màu nâu, chuyên dùng cho việc hoá trang trên phim ảnh, làm cho người ta đen bớt đi ấy mà; lại còn 1 thỏi son màu tái nữa chứ. Chẳng lẽ chàng công tử này trắng đến nỗi phải tự làm đen bớt và môi đỏ đến độ phải làm cho nó tái đi ư? Thật chẳng hiểu nổi. Dù gì Tân cũng sắp được gặp mặt cái con người lạ lùng ấy rồi.