PDA

View Full Version : Một câu chuyện...



Sanya
16-10-2005, 06:44 PM
Thằng bé đứng đó, tay quẹt quẹt vào mắt lau đi những dòng nước mắt đang tuần trào. Áo em mặc không lành, quần em mặc không vừa, tay em cầm cái ca đã bị thời gian và nắng mưa bào mòn phai úa.

Em đứng đó và khóc, và chỉ biết khóc.
Mẹ em ngồi trên ghế chỗ những người tụ ba, tụm bảy để đánh bài tứ sắc. Miêng bà ta luôn hồi mắng chửi em không liền, mặc dù đó là con ruột của bà. Bà chửi bé chỉ vì bé không ăn xin được tiền để bà đánh bài tứ sắc, bà chửi thằng bé chỉ vì sáng nay bé chưa ăn được gì xin mẹ để bị la. "M. mày nhe con, mày đem quần áo mày về ngoại mày ở, tao đuổi mày, thằng chó".

Những câu dung tục nhất của đời thường mà người mẹ đã gán cho đứa con trẻ còn nhỏ, trạc tuổi đáng nhẽ còn phải đi học lớp 1, ấy thế mà ??? "Sáng nay con chưa ăn gì mà huhuhgugu" Bà đáp "thằng chó, mày thấy tao có ăn gì không hả, mày đi xin mau nếu không tao mà bắt được mày tao đánh mày gãy xương nha thàng chó kia".

(Hic hic, không biết bà ta chửi con ruột của mình là chó thế thì bà cũng quên rằng bà cũng là chó bởi vì thằng chó nhỏ đó do chính bà sinh ra cơ mà).

Thằng bé tất tưởi đi ăn xin, khóc mếu máo và lại gần SAN xin tiền : Hic hic chú ơi cho con tiền ăn sáng đi chú, hic hic con chưa ăn gì hết huhuhu. Mình thấy tội quá và vừa tức, không cho tiền, nhất quyết là không. Mình đã mua bánh mì thịt cho thằng bé ăn, nhìn nó nhai ngấu nghiến mà mình cãm thấy rùng mình SAN ạ : Nhà mình nhìn lên không bằng ai thế nhưng nhìn xuống đã hơn biết bao người rồi.

Chiếc phà dần dần trôi ra xa bờ rời quê hương sang bờ bên này địa phận Đồng Tháp, nhìn lại mình thấy thằng bé gày gò, ốm yếu, đen thủi và vô học đang bị mẹ nó túm đầu nó mà đánh => không biết vì sao, chắc bà thua bài tứ sắc không tiền nên đánh con hả giận, không biết bà chửi mắng nó là con gì ấy nhỉ ????

Buồn lắm, miền Tây thất học lại nhiều mà tinh thần vươn lên cốc học cũng là yếu xìu. Thương lắm miền Tây ạ, con người chất phác hiền lành, con người "trọng nghĩa khinh tài" ngày nào đã biến mất dần trong cơ chế thị trường mà đồng tiền là số một.

Xót xa cho bà mẹ, đau thương cho đứa con, khi nào thì Việt Nam mình không còn vãn cảnh đó thì khi ấy mới dám nói đất Việt mình đã phát triển.

(edited by "vô danh")

Loyal
18-10-2005, 07:29 AM
Buồn lắm, miền Tây thất học lại nhiều mà tinh thần vươn lên cốc học cũng là yếu xìu. Thương lắm miền Tây ạ, con người chất phác hiền lành, con người "trọng nghĩa khinh tài" ngày nào đã biến mất dần trong cơ chế thị trường mà đồng tiền là số một.

Xót xa cho bà mẹ, đau thương cho đứa con, khi nào thì Việt Nam mình không còn vãn cảnh đó thì khi ấy mới dám nói đất Việt mình đã phát triển.
1. Sanya thay vì mắng chửi người mẹ là "chó", ngoài mua bánh mì cho bé ăn, mình có thể nhờ công an/UBND xã phường/tổ chức nào đó ở địa phương can thiệp giúp đỡ bé ko, biết đâu hay hơn là nhận định và thầm mắng lại người đàn bà ?

2. Sanya nhận định có nhiều câu chỉ là ý kiến cá nhân em thôi.
Về xã hội, chưa hẳn đúng đâu.

Sanya
18-10-2005, 12:50 PM
Chà chà, thế anh có biết Uỷ ban chăm sóc bà mẹ và trẻ em, Phòng lao động thương binh và xã hội, UBND xã phường ở Việt Nam là một mớ bồng bong không hả, nhất là ở vùng sâu quê em nữa => toàn là .... mà thôi, khi nào anh về quê em đi anh sẽ bye không dám về quê em lần nữa đâu thật đó.

admin
18-10-2005, 01:09 PM
Bất cứ vấn đề gì nên nhìn 2 mặt. Chuyện Sanya thấy không phải không có nhưng chỉ là số ít, đa số người dân mình vẫn làm lụng chăm chỉ chứ đâu phải bà mẹ nào cũng đánh tứ sắc, phải không em.

Song 1 hoàn cảnh nêu ra, luôn nhắc người ta nhớ đến cuộc sống xung quanh mình. Tất cả có lẽ là do họ còn thiếu học thức, thiếu nhận thức... Mong là xã hội càng văn minh, con người ta càng hiểu rõ hơn về cuộc sống, góp phần làm cuộc sống tốt hơn.

Hành động của em giúp em bé ấy là tốt. Lỗi là do người mẹ, chứ lỗi không phải do "đất Việt". Em hỏi khi nào Việt Nam hết những cảnh đó... thì anh trả lời là "ngay tại Mỹ, 1 nước được xem là phát triển nhất còn không thể thiếu những cảnh đó, thì huống chi Việt Nam hả em?" Cái quan trọng là nhận thức mỗi người, chúc em vui!

Sanya
18-10-2005, 04:05 PM
Ờ đúng là em có cách nhìn quá thiển cận về một vấn đề rồi, đúng thế xã hội nào cũng có viễn cãnh như thế đâu phải là duy chỉ ở Việt Nam đúng không, việc em dùng từ " đất Việt" có vẻ hơi quá bi quan và bao trùm lên tất cả, mà điều ấy chỉ xảy ra trong một bộ phận nhỏ của đại đa số, nhưng dù gì anh biết không, xã hội có phát triển thì dù gì đối xử quan hệ Mẹ Con sẽ có sự văn mình hơn, bớt tàn nhẫn hơn. Em chưa bao giờ đi Mỹ cả thế nhưng em biết ở Mỹ nếu có cãnh như thế thì người Mẹ sẽ bị tướt quyền làm Mẹ đấy, còn Việt Nam dù có quy định nhưng đã được bõ ngõ bởi vì đơn giản : đó là hành vi thường nhật của số đông so với số ít ở Mỹ vì thế nếu áp dụng thẳng thừng e rằng nhà nước sẽ chăm lo cho các bé bất hạnh như thế sẽ không kham nỗi đâu.

cristine
29-10-2005, 04:59 PM
nước việt mình còn rất nghèo tại admin không có dịp xuống miền tây đó thôi có dịp theo crist sẽ dát đi từng hộ, co nhiều hoàn cảnh rất đáng thương nhìn những người đó crist không thể cầm lòng được, crist hi vọng một ngày nào đó có thể phần nào giúp đỡ họ để họ có thể sống tốt hơn!
to http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=66.mình cũng đã gạp trường hợp tương tự có 3 đứa trẻ đã nằm ngủ ở vỉa hè nhà mình! mình đi học anh văn ban đêm về thấy tụi nó không có chỗ ngủ mình đẫ đem chăn và mền của mình cho chúng nhưng chúng chẳng những không chịu lấy mà còn sợ hãi chạy mất. làm cho mình cũng cảm thấy mình có lỗi giá như mình không đánh thức có lẽ chúng đã có một giấc ngủ ngon!
mỗi khi bạn đi ngang ngã tư nguyễn tri phương và nguyễn trãi bạn sẽ thấy một bà mẹ ẵm 2 đứa con ngồi trên vĩa hè ở đèn xanh đèn đỏ, bạn sẽ không thể nào cầm lòng để không giúp đỡ họ họ không hề xin ai chỉ ngồi dó đôi mắt nhắm nghiền và gần như là rất đói . mình tưởng như họ sắp chết đến nơi vậy! nhưng người dân sài thành sao vô tình thế mac kệ mẹ con họ cứ vậy mà lướt qua!