PDA

View Full Version : Đà Lạt phố



hacgiay
01-06-2006, 11:07 AM
Viết tặng Đà Lạt , thành phố níu giữ bước chân người khách lạ - tôi .
Tặng PinkCat - người bạn đã cùng tôi dạo phố cao nguyên trong một đêm gió lạnh .
Tặng những người bạn của tôi , những người cho tôi cảm xúc thật ấm áp khi nhớ về một Đà Lạt mưa ...

Tôi viết truyện này dựa trên những cảm xúc còn lắng lại sau chuyến đi Đà LẠt vừa rồi cùng những người bạn , Và cả cảm xúc khi nghe ca khúc Phố Mùa Đông của nhạc sĩ Bảo Chấn qua tiếng hát của Lê Hiếu . Truyện được viết rất thật từ những gì đã xảy ra . Cuộc sống cũng có khi tuyệt như thế đấy - tuyệt chỉ là nhẹ nhàng và bềnh bồng như đang say.

ĐÀ LẠT PHỐ

“Phố sương mù , phố chưa lên đèn . Núi quanh đồi nhớ mùa trăng cũ , từng góc phố quấn quanh núi đồi , vẫn đi tìm bóng trăng lẻ loi
Tháng mưa về, tiếng mưa ru hời .Phố bên đồi đứng chờ em tới . Hồ xanh thắm trong mưa buồn rơi .Có em cười nói quanh đời tôi .”

Trong một chiều mưa như trút nước , những con phố Đà lạt cũng không mấy đổi thay, có khác chăng là dãy phố như mờ đi bởi một màn mưa trắng xóa . Mưa ở đây dường như đã trở thành một chuyện bính thường , nó gần như hơi thở của phố núi , nó quen thuộc như những khóm quỳ vàng vẫn trổ hoa vàng rực nơi đây , lặng lẽ như một làn hơi nước mùa hè hay chỉ như một góc tường xưa rêu phủ ...và mưa bao giờ cũng vậy , ướt , lạnh và cô đơn...

_Ngày mai K.E sẽ lên Đà Lạt đó
_Lên chi vậy ...?
_Tìm một người...
_Ai vậy ..?
_Trên đó thì K.E chỉ quen mỗi K.A thôi..?
_Vậy thì chết K.A rồi ...
_Sao vậy...?
_Lỡ người ấy của K.E ghen thì sao .?
_Không sao , K.E chỉ muốn lên xem thử xem mùa gió cao nguyên đã về chưa thôi mà ...?(***)

Và như một lời hẹn , K.E đặt chân đến thành phố sương mù trong một chiều trời không mưa nhưng gió lạnh . Cái lạnh làm cho tâm hồn lạnh lẽo chợt thâý cô đơn , những tiếng cười của đám bạn bè xung quanh không xua đi cái trống không của một người hay suy nghĩ . K.E biết mình buồn , anh cảm thấy hơi ganh tị trước sự vui vẻ của những người bạn vẫn còn vô tư mặc dù khuôn mặt anh lại có vẻ trẻ con nhất .Sau khi nhận phòng khách sạn , K.E tắm rửa sau một chuyến đi dài rồi thay đồ ra phố . K.E cảm thấy buồn cười vì người ngoài phố ai cũng mặc áo lạnh , chỉ có anh là một thằng con trai Sài Gòn là phong phanh một chiếc áo mỏng thôi . Hơi lạnh ngoài trời không đủ cho anh cảm nhận đây là Đà Lạt , chỉ có mặt hồ trong xanh , lộng gió là khiến anh nhận ra thành phố mà mình đã trót yêu thôi . Chợt nhớ về K.A , K.E tự dưng muốn được gặp người bạn này , một người bạn chưa hề biết mặt , chỉ quen nhau qua những trang văn đọc của nhau nhưng K.E cảm thấy có gì gần gũi lắm giữa những câu chuyện của hai người .

K.E định gọi cho K.A nhưng điện thoại của anh đã reo trước , những người bạn đi cùng gọi anh về khách sạn để đi ăn tối . Ừ thì đã đi cùng thì cũng không nên làm mọi người mất vui , K.E lại thả bộ dọc một con dốc cao về khách sạn . Bữa cơm tối vừa xong , cả bọn kéo nhau đi uống rượu . Cái hơi rượu cần thật dễ chịu , nó nồng nàn nhưng lại không khiến người ta có thể say , nó dịu dàng như một dòng nước ấm đang vuốt ve thân thể . Uống hết hai bình rượu cần ấy , K,E dường như không còn thấy lạnh nữa , nhưng đã hơi say say...Anh và người bạn gái trong nhóm ôm chặt nhau trên đường về vừa cười nói : chắc ai cũng lầm tưởng mình là bồ của nhau nhỉ ? – cô ấy biết rất rõ K.E là ai và K.E cũng thấy hài lòng vì luôn được sống với chính mình như vậy . Nếu không phải là nhóm bạn này thì chưa chắc K.E đã cùng đi ...Vậy là cái hẹn với K.A đành phải dời lại vì trên đường về , anh thấy mấy thằng bạn mình còn mua thêm một thùng bia để đến tối cùng lai rai ...tụi này cũng bê tha thật ...K.E mỉm cười và tự nhủ , nhưng anh cũng thích tham dự vào dù không thích lắm cái trò chè chén ...cốt yếu là để mọi người vui thôi
Đêm đó , lần đầu tiên trong suốt 3 năm cấp 3 , K.E nhận ra mình có những người bạn . Trước giờ , đi học trong lớp , ai cũng thấy K.E rất vui tính , có thể nói chuyện với bất kì ai , không tham gia vào một nhóm nào của lớp , có vẻ hòa đồng nhưng kì thực , anh không có bao nhiêu người có thể thực sự coi là bạn . Ngay cả nhóm bạn này là nhóm mà anh thân thiết lắm anh cũng thấy còn khoảng cách . Có lẽ đó là khoảng cách mà anh tự tạo ra để ngăn cách mình với những người bình thường . Noí vậy không có nghĩa là anh phi thường mà đúng ra hơi bất thường một chút . Mà sự thực thì anh không phải là người duy nhất bất thường trong nhóm bạn này . Có một cậu bạn đẹp trai , hotboy của trường chơi cùng nhóm mà K.E rất thích , thích từ lúc gặp nhau lần đầu khi mà cậu ấy vừa từ Mĩ về và vào học trong lớp của K.E . Bằng con mắt của “dân trong nghề “ , K.E sớm biết cậu ấy giống mình nhưng đến vơí nhau thì chỉ là chuyện hoang tưởng . Trong đêm say , nhìn cậu ấy và một nguời bạn khác nữa nằm chung giường , ôm chặt nhau , tự nhiên K.E không thấy buồn mà chỉ thấy hơi ganh một chút . Thì ra cậy ấy thích người bạn này . Thôi thì không phải của mình thì của người khác thôi . K.E vẫn luôn quan niệm như vậy . Và có gì đó vui vui khi K.E ngồi trong bóng tối , lặng nhìn 2 người bạn của mình ôm nhau ngủ , mọi người cũng đã đi ngủ hết . Trông họ hạnh phúc thật , tình yêu của gay thì có mấy khi được như vậy . K.E cũng không còn ganh nữa , chỉ chúc họ hạnh phúc mà thôi . Hơi rượu vẫn còn nồng nàn , K.E lên giường , kéo chiếc chăn lên kín người dù trời không lạnh lắm . Trời Đà LẠt mà hết 4 trong 6 đứa trong phòng cởi trần , mở quạt vù vù , lại còn mở cửa sổ nữa . K.E thầm nghĩ :tụi này cũng trâu bò thật . Thằng bạn nằm cạnh K.E đã ngủ từ nãy giờ , cuộc sống của những thằng gay trong một môi trường chung với nhưng người bình thường biết họ là gay đôi lúc thật ấm áp và dễ chịu . Mọi nghi kị và u ám dường như trôi xa hay chính một lớp người trẻ sẽ tạo nên một diện mạo mới cho cuộc sống tương lai , sẽ không còn xa lánh và kì thị những người đồng tính nữa . Dù gì thì đó cũng là một viễn cảnh còn khá xa vời nhưng K.E tin ngày đó sẽ tới .

hacgiay
01-06-2006, 11:08 AM
Buổi sáng trên cao nguyên có cái gì đó thật trầm lắng , tựa như những viên đường bão hòa trong một ly kem sữa đánh tung lên . Màn sương ẩm ướt , hơi gió lành lạnh thổi vào khung cửa sổ không đóng kín như lay nhẹ K.E . Trong phòng cũng có vài đứa bạn đã tỉnh giấc , đang làm vệ sinh .Tụi này cũng hay nhỉ, không đứa nào ngủ nướng tới trưa dù tối qua , đứa nào cũng uống tới say khưóc . Đúng là sức trẻ có khác .
_K.E , đi chạy một vòng thể dục đi .
_Ừ , tụi bây đợi tao đánh răng đã chứ . Rủ tụi con gái đi luôn .
_Thôi , nó dậy hết nổi rồi .Cho tụi nó ngủ thêm chút nữa đi
Trong lúc chờ đợi , cả đám bạn tranh thủ khởi động . Nói chung thì đám bạn của K.E tuy có hơi chè chén nhưng cũng chỉ những lúc vui thôi , học hành thì rất khá , tuy quậy nhưng không khiến người khác có thể phiền lòng . K.E thích chơi với tụi nó cũng là vì vậy .Cả bọn chạy một vòng quanh hồ Xuân Hương . May mà ngày nào K.E cũng tập chạy nên mới theo kịp cả bọn . Nhưng gần phân nửa hồ đã thấm mệt , cả bọn lại thả bộ từ từ dọc bờ hồ , nơi nhưng trảng cỏ xanh mướt sương đêm . Lên Đà Lạt nhiêù lần rồi , nhưng K.E chưa có dịp nào ngắm nhìn Đà Lạt qua một lăng kính đầy sương mù và tịnh vắng đến vậy . Cả bọn đi bên nhau , cũng không nói nhiều , hình như cái tĩnh lặng của một buổi sáng trong lành cũng có sức mạnh huyền ảo , nó làm cho một đám nổi tiếng nói nhiều không nói lên lời nào , cứ im lặng mà đi . Bỗng gặp một chỗ cho thuê xe đạp đôi , cả bọn liền mướn 4 chiếc chạy đua quanh hồ . Những tiếng cười nói tan vào trong gió , lúc này đã có chút nắng vừa lên , âm ấm , êm êm .

Quán Cafê buổi sáng bên hồ chưa kịp đông khách . Lỡ mà hôm nay chủ quán bán ế thì cả bọn chắc bị trù ếm lắm đây vì tụi nó là người mở hàng mà . Mặt hồ ban sớm có chút nắng , uơm lên một màu trắng ngà dìu dịu , như màu mật ngọt . Cả bọn cùng gọi cafe , chỉ khác nhau ở chỗ sữa , đường và đá . cuộc sống không có gì có thể giống nhau một cách hoàn toàn cả , nó làm nên cái vẻ muôn màu , muôn sắc của những ngày mà ta phải trải qua , cho dù đó có phải là một ngày buồn .

Cả một ngày đi chơi khá mệt mỏi mặc dù rất vui . Cái ý tuởng tách đoàn đi riêng khá là điên và liều mạng . Cả bọn đã có phen hú vía vì bị lạc trên núi , những vách đá dựng đứng và trơn tuột không cho phép cả bọn có thể quay lại mà đường lên thì cây cối mọc um tùm , không thấy một lối mòn nào . Cả đám phải lấy dao mà mở đường , cũng may là còn con dao để xẻ dưa hấu mà cả đám vừa mua . Có lẽ , con đường ấy chưa ai đi qua cả , tạo nên một không khí phiêu lưu hết sức lý thú . Về tới khách sạn thì cũng đã 5 giờ chiều rồi, cả đám ai cũng mệt lử người nhưng đều vui vẻ , có lẽ cũng như K.E cả bọn chưa từng có lúc nào cảm nhận tình bạn đẹp và đáng yêu đến thế , K.E cũng thấy nếu mình từ chối lời mời của cậu bạn ấy về chuyến đi này để trốn tránh một cái gì đó thì hẳn anh đã rất tiếc nuối . Sau khi tắm rửa và dùng cơm chiều , K.E hẹn K.A đến khách sạn . Rồi cả hai chạy quanh Đà LẠt đêm , về phía hồ . Lần nào lên Đà LẠt, K.E cũng đều dạo quanh bờ hồ này nhưng chưa bao giờ K.E thấy nó huyền ảo và rộng như trong đêm này , khi ngồi sau K.A - một người bạn vừa biết mặt .
_Mình kiếm quán nào uống nước đi K.E
_Ừ, K.A chọn đi . K.E không rành lắm đâu .
_K.A cũng không biết đi đâu nữa . Hay là đi Đà LẠt Phố đi , K.A nghe noí mới mở mà chưa đi thử bao giờ .
_Tùy K.A thôi

Cafe Đà LẠt Phố nằm trên lưng chừng một con dốc , có vẻ hào nhoáng như một quán cafe cao cấp ở đất Sài Gòn , đèn sáng rực rỡ . K.E chọn một chiếc bàn cạnh cửa sổ tầng 1 , nhìn xuống thành phố bên dưới lấp lánh ánh đèn .Ánh đèn ở đây không rực rỡ như thành phố mà K.E đang sống nhưng hẳn nhiên là đẹp hơn - mọi thứ rực rỡ chưa hẳn đã là đẹp . Trong quán không đông khách lắm ,có lẽ người Đà Lạt không có thói quen uống cafe tối nên hầu hết khách trong quán là du khách , những người còn luyến tiếc cuộc sống về đêm của Sài Gòn . Trên bàn , một bình hoa hồng cắm vội nhưng vì bản thân lòai hoa đã quá đẹp nên dù cắm vội vã , lọ hoa vẫn cứ mặc nhiên kiêu sa . Ngồi đối diện nhau , lúc này K.E mới có dịp ngắm K.A kĩ hơn . K.A là người Hoa , cộng đồng người hoa ở thành phố này theo lời K.A thì rát nhỏ . Nhìn kĩ thì K.E mới phát hiện ra nét Hoa trên gương mặt ấy . K.A có khuôn mặt dễ thương và cũng dễ gây thiện cảm . Vì hai người đã quen nhau qua những tryện ngắn đoc của nhau nên khi gặp nhau cũng không biết phải nói gì , cứ vu vơ những chuyện về cuộc sống , về cái giới tính khác người của mình . K.A kể cho K.E nghe về mối tình đầu , vè người con gái đầu tiên mà K.A yêu . K.E chỉ ngồi nghe và noi rất ít , mà bình thường thì K.E cũng hay làm bộ như mình là một người ít nói nhưng hôm nay thực sự không biết nói gì .
_K.A này , K.A có người yêu chưa. Con trai ấy .
_Sao K.E lại hỏi vậy ?
_Thì một câu hỏi phổ thông mà tụi mình hay hỏi những người mới gặp ấy mà .
_Thực ra thì cũng có một người . Nhưng K.A không biết người áy có đùa với K.A không nữa vì K.A đã bị đùa một lần rồi ?
_Lúc đó K.A thấy thế nào ?
_CŨng không thấy buồn lắm .
_Vậy thì K.A cũng chưa yêu hẳn đâu .
_CÒn K.E thì sao?
_Đang tìm hiều nhau thôi , người ấy ở xa quá . K.E khó mà nắm bắt được . chưa yêu nhưng đã linh cảm về sự tan vỡ .
...cả hai ngồi nói chuyện rất lâu , và càng lúc lại càng thấy hợp nhau hơn . K.E thực sự thấy quý người bạn này vì sự trong sáng của anh .
_Thôi , về K.A ơi . Về trễ quá , Khách sạn đóng cửa thì ngủ ngoài đường mất .
_Ừ .mình về
Lúc đó quán Cafe cũng không còn ai , trong không gian tĩnh tặng ,ca khúc trở về mái nhà xưa vang lên những âm điêụ du dương như tiễn hai người bạn .Hôm sau , K.E còn định gặp lại K.A lần nữa nhưng vì những chuyện riêng , cũng không có dịp , chỉ kịp gọi cho K.A một cuộc điện thoại trước khi về thành phố thôi .
_Cám ơn K.A nhiều , khi nào có dịp xuống thành phố chơi thì nhớ gọi cho K.E đó , không thôi K.E giận cho coi .
_Nhớ mà . phải gọi bắt K.E dắt đi chơi bù chứ .
_Tất nhiên rồi , cám ơn K.A nhiều nha .
Trong 4 ngày tạm rời xa những ồn ào , bon chen của cuộc sống thành thị , K.E chợt nhận ra một điều , có những thứ tình cảm đẹp hơn tình yêu vẫn đang tồn tại quanh mình , những người bạn đáng yêu và những con người thân thiện . Tất cả làm cho tâm hồn anh một cái gì đó rất nhẹ nhàng và thánh thiện . Mỗi lần xa Đà Lạ , K.E lại mang một cảm xúc khác nhau , và lần này là tiếc , tiếc lắm . Thời học sinh , những tháng ngày mơ mộng đã qua , K.E không biết co dịp nào để còn được hồn nhiên với những người bạn bây giờ không nhưng rồi , anh tự nhủ với mình , rồi những niềm vui mới sẽ đến

“ Mai , tôi đã rời xa núi đồi . Nhớ mang theo ánh trăng mùa cũ . Tình em có hằn vết son buồn . Có đôi khi nhớ thiên đuờng xưa...”
Bình Ca
5/7/2005

(***)để hiểu thêm , mời bạn đọc truyện ngắn "Ta đã yêu trong mùa gió" của Bình Ca

Littlebot
01-06-2006, 06:42 PM
hacgiay nè, đọc truyện của bạn mình cảm thấy rất nhẹ nhàng, cảm thấy cuộc sống này thật buông thả.
Nhưng mình có một chút góp ý như thế này. Mình đọc câu chuyện này không cảm thấy rõ đuợc nội dung mà bạn muốn gởi đến cho tui mình. Mình nghĩ là nội dung của truyện này nằm ở phần cuối đoạn, nhưng nó cứ "lưng lửng" thế nào ấy .
Chúc bạn có đuợc một sức khỏe tốt, và .... có nhiều t/phẩm gởi lên taoxanh nghen !!! *_*

hacgiay
01-06-2006, 11:17 PM
Uhm , thực ra cái này chỉ là tùy bút thôi , không hẳn là 1 truyện ngắn do đó cũng không có nội dung rõ ràng lắm..
Mà bạn nói đọc truyện của mình thấy cuộc sống buông thả là sao ? Mình hông hiểu ^^

thanghuy
02-06-2006, 03:21 AM
Dear Hạc Giấy,
Thank you for your story. Lúc mới đầu đọc cứ ngỡ người trong truyện là mình. Sau khi đọc rõ tình tiết thì thấy không phải. Cám ơn nhiều nhé. Làm thanghuy nhớ lại một quãng thời gian rất đẹp tại Đà Lạt với người mình yêu. Cũng vì vậy mà người yêu của mình bị người bạn giận gần chết. cám ơn nhé.

thientam_dl
02-11-2007, 05:43 PM
Oà oà ! Ghê ghớm chưa
Tớ ở Đà lạt đây ^^

Xx_Shiva_Angel_xX
02-11-2007, 06:49 PM
câui chuyện như một trang nhật kí ấy nhỉ tui thya61 no khá gần với đời sống ah nếu có thể bạn post lun truyện kia cho tui lun đi cái truyện "ta đã iu trong mùa gió " đó