PDA

View Full Version : [oneshot] Dòng đời nghiệt ngã....



cristine
27-05-2006, 10:46 PM
Dòng đời nghiệt ngã…..
**********

Auther : cristine

Category : Gay/bisexual/one short complete

Ratting : M

A/N: không có những cảnh miêu tả quan hệ thể xác, nhưng có những đoạn diễn tả mang hàm ý tương tự

Summary:

Trên đời có những sự thật khiến người ta vui mừng khôn xiết, xong cũng có những sự thật khiến cho người ta cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Nghe có vẻ nghịch lý nhưng nếu những ai đã từng trải qua những chuyện tương tự như vậy chắc sẽ hiểu được, tôi muốn nói gì…..

Story:

Một : Tình cờ

Sáng đầu tuần lúc nào cũng là thời gian tất bật nhất của mọi người. Hầu như mọi người đều đổ ra đường để bắt đầu một ngày mới đầu tiên của tuần lễ. Đường đông như kiến, xe cộ cứ thi nhau bò ì ạch trên những tuyến đường chính chật hẹp….


Reeng…..reeng…reeng….


Cái đồng hồ báo thức trên đầu giường reo lên inh ỏi!

_Sao reo sớm vậy! hix…..hix…….ngủ chưa đã mà….!

Lâm giơ tay nhấn nút tắt chuông rồi lại cố nướng thêm một chút cho đỡ cơn nghiện ngủ của một tên ma đêm.

….mười phút sau..

Giật mình!


_Chết cha! Hôm nay là ngày đầu tuần có tiết của cha chủ nhiệm! đi trể chắc ổng bẻ cổ quá!

Lâm Vừa hét toáng lên vừa chạy lông nhông, tay áo, tay quần, nách vớ giầy chạy thẳng ra phòng tắm!

Cái thói hay ngủ nướng của Lâm làm cho nó không biết bao nhiêu lần bị trễ học! may mà hôm nay nó còn thức dậy kịp giờ chứ nếu không có mà chạy vắt chân lên đến cổ!

Quơ quào khoảng mấy mươi phút, bước ra khỏi phòng mặt xanh như tàu lá nhìn đồng hồ sáu giờ năm mươi phút

_Ai da! chắc trễ giờ quá!

Nó phóng như ma đuổi xuống cầu thang!rồi thúc giục gì hai mở cửa! vù lên chiếc advenis nó phóng như tên bắn ra khỏi đầu con hẻm! cái thói lóc chóc đoảng của nó khiến lần nào gì Hai cũng đến khổ với nó! Đi dâu cũng không chịu chuẩn bị kĩ càng! rồi đến lúc trễ lại cuống cuồng lên.

Nó phóng như bay trên con đường 3/2 quen thuộc

_còn tám phút nữa! chắc không kịp rồi!

Ôm cua quẹo vào cổng trường, nó đâm xầm vào một chiếc xe đạp vừa từ trong đó chạy ra!

Ầm !

Một âm thanh khô khan vang lên! cậu bé chạy chiếc xe đạp mini Trung Quốc nằm chóng choài trên mặt đường! nó thì nhanh tay nhanh chân hơn nên cũng chẳng hề hấn gì! chỉ có cái con xe xịn thì trầy thôi! Biết là mình có lỗi! nó cuống cuồng chạy đến chỗ cậu bé đang lồm cồm ngồi dậy!

_Cậu có sao không ? nhóc!


Nhìn vẻ mặt hốt hoảng của nó, cậu bé cũng thông cảm! tay trầy một chút! Nhưng cậu vẫn nở một nụ cười rất tươi!

_ Dạ không sao!


Nó như một kẻ bị chiếu tướng! đứng chết trân tại chỗ! Thằng nhóc mà nó vô tình đụng phải không biết do trời xui hay đất khiến thế nào! đẹp như một thiên thần vừa từ trên thiên đàng rơi xuống và bị nó đâm xe ngay vào!

Đã lâu lắm nó cố che giấu những cái nhìn lén lút với đám con trai! Đâu ai biết nó chỉ thích nhìn con trai! chứ đâu có muốn nhìn con gái! Không hiểu nó có cái sở thích quái quái ấy từ lúc nào nhưng nó thích nhìn khuôn mặt của những chàng trai baby, dễ thương! Hơn là nhìn những đứa con gái ẻo lả!

Nhìn cậu bé trong cái áo trắng tay rách bươm! Đang cố săn cái tay áo lên để phần da bị xước không dính vào tay áo! Trông cứ như một thiên thần đáng yêu, mà trước giờ nó chưa từng gặp qua! Đôi mắt to tròn, với hàng lông mi dài cong vễnh lên, mắt đen láy, hàng lông mày rậm rạp! mũi như một cái đồi nho nhỏ cao cao mọc nhú lên giữa khuôn mặt, đôi môi đỏ mọng, hai cái răng khểnh chìa ra mỗi khi cậu bé cười, nó nhìn cậu bé trân trối!


Nó thấy mình như một gã khờ, giống hệt như chàng Romeo từng đứng ngắm nàng Juliet trong truyện tình của hai người buổi ngày đầu chưa nói chuyện!


_ Nhóc có thấy đau chỗ nào nữa không? Hay anh đưa nhóc đi kiểm tra nghe?

_Dạ không cần đâu ạ! Em thì không sao! chỉ có cái xe của em thì không chạy được nữa thôi!

Lâm phì cười:

_Chưa thấy ai như nhóc! Người không lo đi lo cho xe trước! Thôi nhóc đứng đây đợi anh chút! Anh gửi xe rồi dắt nhóc đi sửa xe!

_Dạ được không ạ? Có phiền anh không ạ?

_Trời ơi! Nhóc từ trên cung trăng rơi xuống hả! anh là người có lỗi! Anh bồi thường thiệt hại cho nhóc là lẽ đương nhiên mà!

Một nụ cười nữa lại xuất hiện trên gương mặt mủm mỉm! ngây ngô! Trong sáng!


Nó thấy trong lòng xao xuyến lạ mỗi khi bắt gặp nụ cười của cậu nhóc!

Năm phút, nó ôm chiếc xe đạp của cậu bé sang tiệm sửa xe, bảo cậu nhóc sang xe nước mía ngồi! nó chạy như bay sang của tiệm thuốc tây! Mua băng gạc, và thuốc sát trùng.

Ngay nghề nên chỉ mất khoảng độ hai phút nó đã băng bó xong cho cậu bé!

_Nhóc mới vào học hả?

_Dạ! em học năm nhất! hôm nay mới vào xem thông báo thôi ạ! Em chưa học buổi nào đâu!

_Vậy là anh em mình có duyên rồi!

Cậu nhóc cười hiền như bụt! nó thấy ẩn hiện đâu đó trong nụ cười đó một dáng dấp giông giống như nó!
Tự dưng nó như cảm thấy là đã biết thằng bé lâu rồi! chứ không phải là mới biết lần đầu, có cái gì đó là lạ, như là đã quen nhau từ lâu vậy…..

Câu nói nửa đùa nửa thật của nó làm cậu bé đỏ ửng mặt!

_Nhóc tên gì? Nhóc bao nhiêu tuổi rồi?

_Dạ em tên Tâm! Em năm nay mười tám rồi !

_ Mười tám tuổi mà nhìn mặt anh cứ tưởng học sinh tiểu học!

Lại một nụ cười nữa để lộ hai chiếc răng rểnh trên cái miệng duyên ơi là duyên! Làm nó nhìn mãi không biết chán! Người đâu mà dễ thương quá đỗi! Càng nhìn càng dễ thương.

_ Anh học năm 4 khoa y dược! anh hay đi học trễ nên hay chạy xe như ma đuổi vậy ! may là đụng phải nhóc chứ mà đụng phải bà bán xôi ngoài cổng trường chắc anh mệt vớI bả quá! Hi hi hi

Lâm vừa nói vừa liếc bà bán xôi đang chửi ỏm tỏi mấy người cạnh bên vì lấn ranh địa bàng của bả.

Tâm lại nở một nụ cười hiền như bụt!

_Dạ có chi đâu anh! người ta biết lỗi thì được rồi! làm khó nhau chi cho thêm tội!hì

_À quên nữa! để anh chạy vào xin nghỉ học buổi hôm nay đã! Xong anh dắt em đi mua cái áo khác! Cái áo này rách hết rồi!

Một thoáng ngập ngừng trên khuôn mặt!

_Dạ thôi ạ! Em không dám phiền anh nhiều vậy đâu!

_Phiền hà gì! khờ quá!

Nhìn ông thợ sửa xe đang đánh vật với cả đống xe hư xếp hàng! Có lẽ khoảng chục chiếc nữa mới đến chiếc của Tâm! cả một đoạn đường này, cả một cái trường đại học mà chỉ còn mỗi cái tiệm sửa xe đạp,
Lâm nhăn mặt rồi hỏi ông lão!

_ Ông ơi! Xe của cháu thay nhiều đồ như vậy! chiều lấy được không ạ?

_Chắc chiều cậu ghé lại đi! Xe nhiều quá! Tôi sửa không kip!

Tâm nhăn mặt, như hiếu ý nó Lâm nhẹ nhành nhìn nó

_Thôi để xe đây đi! giờ anh dắt em đi mua áo, xong anh chở em về nhà! Chiều nay em có học không? Anh đến đón em đi!

Một thoáng e ngại nữa lại hiện lên trên mặt cậu nhóc!

_Dạ….. thôi…chắc em đi xe lôi được rồi!

_Thôi cái gì mà thôi! đứng dậy! nhanh lên! Anh đi lấy xe đây!

Lâm cười hí hửng trong đầu! Con cáo già trong nó đang đắc chí ra mặt, lòng bảo lòng tu tỉnh! Mà trời cứ “độ” cho hoài! Nó đắc chí tủm tỉm khi dắt xe khỏi bãi!

Tâm bị đẩy vào thế phải bị động! đành phải chiều theo cái gã ngang tàng! Nó thấy trong lòng có một cảm xúc gì đó len lỏi không tên!

Xao xuyến lạ!


Trước gìơ sống xa gia đình nó phải tự lo tất cả! đâu ai chăm sóc nó vậy! nó thích thích nhưng ngài ngại! nên không dám nhận lời!


Ngồi trên chiếc xe cao ngất ngưỡng của Lâm, nó thấy mình như bé nhỏ vô cùng! Lâm cao to thật! nó ngồi đằng sau muốn bị che khuất bởi thân hình lực sĩ của Lâm! Nó nhìn lén Lâm từ phía sau! Một mái tóc chải gel bóng mượt! một cái bát thả dài hai bên xương hàm! cằm còn màu xanh đen dấu tích của những chòm râu quai nón!

Thỉnh thoảng qua cái kiếng chiếu hậu nó vẫn liếc nhìn Lâm , Đôi mắt sâu, buồn và trong vắt, Sóng mũi cao chót vót nằm ngự trị phía trên một cặp môi đỏ hỏn! Vẻ đẹp thật nam tính cái mà nó vẫn hằng ngưỡng mộ khi còn là một đứa trẻ!

Lâm đưa nó đến môt shop quần áo khá nổi tiếng ở Cần Thơ, nhiều lần nó đi ngang qua nhưng chỉ dám nhìn và thèm khát vì ở đây bán quần áo mắc tiền quá! Không phải là chỗ dành cho tụi sinh viên nghèo như nó!

Lâm chọn cho nó một cái áo thật vừa vặn! rồi chở nó về nhà! Trưa hôm đó nó cứ ôm cái áo mới hít hà mãi không muốn mặc! miệng cứ tủm tỉm cười! Thằng An chung phòng thấy lạ,bèn chòng ghẹo!

_ Bộ bữa nay nàng nào mua cho mày cái áo mới hay sao mà nâng niu hoài vậy mậy?

_Ừa! của nàng mới mua tặng!

Nó nói mà cười thầm trong bụng! không biết lỡ thằng này nó biết của Lâm mua cho nó! Chắc nó độn thổ quá!

Chiều hôm đó như đã hẹn! Lâm đến chở nó đi học!Tự dưng có thằng anh ngang xương nó cũng cảm thấy vui vui! nhất là cái cảm giác mỗi lần nó nhìn lén Lâm làm cho nó cảm thấy trong lòng mình như hàng ngàn ngọn gió xuân đang thổi!

Đang chở nó vi vu trên Đại lộ Hòa Bình! Lâm nói với ra sau:

_Coi bộ anh với nhóc có duyên! “đụng” rồi mới biết bà con, nhóc nhỏ hơn anh. Vậy mai mốt làm em trai anh nghe! tụi mình làm anh em tốt nghe nhóc!Nếu lúc nào buồn, điện thoại cho anh, anh đến chở nhóc đi chơi, vì anh cũng ít bạn bè lắm! nhóc hé?



Một trái cà chua chín đỏ đằng sau lưng Lâm! chả hiểu sao nó là dân miền tây mà lại có nước da trắng như con gái! một thoáng im lặng nó cười nhẹ, rồi rụt rè:

_ Dạ!

Tối hôm đó! Nó về nhà nằm mãi mà không sao chợp mắt được! , cứ nhắm mắt lại là nó thấy khuôn mặt
Lâm.Nó chưa bao giờ thấy ai tốt như vậy kể từ lúc lên cần Thơ đến giờ!

Sau cái hôm đó! Lâm đem xe đạp đến nhà cho nó! Không hiểu vô tình hay cố ý chiều nào Lâm cũng ngang qua nhà trọ của nó! rồi dừng lại nói chuyện, rồi có hôm nó đi với Lâm.


Mỗi lần như thế nó hiểu rõ bản năng của mình đang trỗi dậy! nó thấy có một cảm xúc nhè nhẹ là lạ, mà nó chưa bao giờ cảm nhận thấy trước đây với bất kì ai, nó lạ lẫm lắm! vừa thích thú, vừa bồn chồn, nó cũng không hiểu có gì đó đang chuyển biến bên trong nó, nó chỉ biết ngày nào không gặp mặt cái gã ngông ngênh ấy nó thấy, nhơ nhớ!



Hết chap 1
(tobe continue)

cristine
27-05-2006, 10:52 PM
Hai : Thân mật

Đang đánh vật với núi bài tập, nó chợt nhìn ra cưả sổ! trời mưa! nó mông lung thả ánh nhìn xa xăm vào những giọt mưa li ti, trắng xóa! Cả tuần nay nó tránh mặt Lâm, nó không hiểu sao mình làm vậy! Nó thấy sợ cái cảm tình vừa mới phát sinh giữa nó và Lâm. Nó ghê sợ chính bản thân nó, và cái tình cảm vừa nảy nở trong ba tháng qua. Nó cảm thấy sợ…….sợ cái cảm giác phải đối mặt với chính mình, sợ những lời đồn đãi. Nó cố lẩn tránh chính bản thân nó và Lâm!




Nó bắt đầu viết nhật kí từ lúc thằng An, bạn cùng phòng với nó dọn nhà đi nơi khác, có lẽ thằng bạn cũng nghi ngờ những bất thường của nó trong tình cảm. Nó đang phân vân, không biết nên xử xự thế nào?


Lâm mời nó đi Bà Rịa, nó không biết có nên đi không nữa? Nó sợ nó lại càng chìm vào cái tình cảm tội lỗi kia. Không hiểu sao nó thấy sợ, Lâm quá hoàn mỹ, đẹp trai, học giỏi, lại con nhà giàu. Chẳng bù cho nó vừa nghèo, lại nhà quê, không một xu dính túi.Nó rót một ly nước, mân mê ly nước trong vắt trên tay, nó ước gì mình trở lại ngây ngô trong veo như ly nước vậy, không chút vẩn đục, không chút lăn tăn.Nó lại lật trang nhật kí ghi lại những dòng tâm sự chả biết nói cùng ai?



Ngày 10/11/1998

An đã dọn nhà đi ! có lẽ nó cũng bắt đầu nghi ngờ những chuyển biến lạ thường của tôi! L đến chơi thường xuyên hơn trước, những suy nghĩ của tôi dành cho L càng ngày càng nhiều! chẳng biết tự lúc nào? L lại có trong suy nghĩ và trái tim tôi. Tôi đã yêu rồi ư? Vậy tôi là người đồng tính sao? Sao tôi cảm thấy ghê tởm chính mình với cái cảm giác tôi yêu một người con trai quá! cuối cùng tôi đã thành gì đây?

L mời tôi đi chơi xa, tôi đi chơi xa, tôicó nên chấp nhận lời mời này hay không? Tôi phải làm sao đây? Sao tôi cảm thấy mình tội lỗi quá!Nhật kí ơi! Tao chỉ có mày là bạn! tao nên làm sao đây? Hay tao cứ thử một lần nghe theo cảm xúc của chính mình? một lần thôi…..!




Vậy là nó quyết định, nó sẽ đi với Lâm, nó cố gắng dành hết thời gian đâm đầu vào việc học, hạn chế những suy nghĩ về Lâm. Nhưng kì thực những phút giây suốt ba tháng qua cứ vẩn vơ trong đầu óc nó, không sao gạt đi được! nó sợ phải chấp nhận chính bản thân mình.Nó càng ra sức học quyết liệt hơn, rồi cuối tuần cũng đến.



Sáng thứ bảy! đúng ba giờ sáng nó có mặt tại bến xe.Lâm đón nó với một nụ cười rất tươi trên mặt!



_ Dạo này em học hành căng thẳng lắm hả? anh thấy em ốm đi nhiều đó nhóc à!


_Dạ!



Nó leo lên xe, ngồi gần cửa sổ để có thể nhìn ra ngoài, tránh những ánh mắt của Lâm, Xe chạy đến Tiền Giang, Lâm đã ngủ từ lúc nào!


Nó cố kiềm chế mình nhưng không sao thoát ra được cảm giác muốn nhìn lén Lâm, đôi mắt nhắm nghiền, trông đẹp quá!

Nó nghe cánh mũi phập phồng, tim nó đập loạn xạ khi Lâm ngả đầu trong giấc ngủ dựa vào vai nó lúc xe ôm cua. Nó thấy vừa thích vừa sợ, trong lòng nó có hai ngọn sóng đang đấu tranh dữ dội!

Nửa muốn rướng người cho Lâm dựa vào, nửa muốn rùng mình cho Lâm rút đầu lại! Nhưng……..Trái tim nó đã chiến thắng khối óc.Nó mặc cho Lâm ngủ trên đôi vai nó, mặc dù vai nó đang tê cứng.


Mệt mỏi nó cũng nhắm mắt thiếp đi.


Chợt giấc mơ ngày nào lại hiện về trong nó.Trong cơn mơ, nó thấy mình đang chìm dần giữa một dòng nước, có tiếng ai đó gọi một cái tên xa lạ, nghe rất lạ mà cũng rất quen, nó không biết là ai, nó chìm dần, chìm dần……Rồi tiếng người ấy gào thét trong cơn thủy triều đang mang nó đi.


_ Nhóc! đến nơi rồi! tỉnh dậy đi.


Nó dụi kẽ mắt kèm nhèm.


_Đến nơi rồi hả anh? Sao nhanh vậy? sao không gọi em thức dậy sớm hơn một chút?


_Anh thấy nhóc ngủ say quá nên không muốn gọi! Thôi lấy hành lý rồi theo anh về khách sạn!


Nó quơ vội cái ba lô trên nóc xe rồi bước vội vã theo Lâm đang bước ra phía cửa xe.



************



Tám giờ năm phút sáng.


Thành phố biển vẫn còn mùi sương muối mằn mặn, nó hít một hơi thật dài. Rồi leo lên chiếc xe ôm Lâm vừa ngoắc lại, ở cái thành phố biển này thì chỉ có đi xe ôm là thoải mái nhất!

Nó cảm thấy mặt mình nóng ran lên khi những làn hơi của Lâm cứ phà vào gáy, những cọ sát về thân thể làm cho nó đỏ mặt,cứ mỗi lần ông xế thắng gấp!


Nó bước vào đại sảnh khách sạn theo Lâm! một cái tên thật ấn tượng “Ánh trăng”, người tiếp tân đón nó và Lâm với một nụ cười dễ mến.


_Hai anh thuê bao nhiêu phòng ạ?


_Cho tôi hai phòng đơn!


Lâm đưa giấy chứng minh của nó và Lâm cho người lễ tân.


_ Dạ xin lỗi! chúng tôi chỉ còn một phòng đôi thôi! vì mùa này du khách cũng hơi nhiều!


Lâm cười đắc thắng!

_Tính sao, nhóc?

_Dạ sao cũng được!

_Vậy cho chúng tôi phòng đó đi!


Một căn phòng nhìn ra hướng biển, nó thốt lên khoái chí!

_Wow! đẹp quá!


Lâm cốc nhẹ vào đầu nó!


_Em mới ra biển lần đầu hả?


Một nự cười khoe răng lại hiện ra trên gương mặt nó.


_Dạ, em chỉ thấy biển qua phim ảnh thôi! chưa bao giờ được ngắm biển trực tiếp như vầy!


_Chắc anh phải dắt em đi chừng mười lần nữa! em mới hết thấy lạ lẫm!


Lâm và nó cuốc bộ trên con đường bán đầy những đặc sản biển, sau khi tắm táp và thay quần áo mới!Nó được một bữa no nê thức ăn miền biển nào là cua, ghẹ, ốc hương, Hào, bào ngư,……. Cho đến khi không còn ăn được nữa! Về phòng thay quần áo nó và Lâm hòa vào biển ì ào! lặn ngụp thỏa thích! biển trong xanh và đẹp quá! Không như con sông quê nó, quanh năm nước đục ngầu.


Nó lang thang trên bãi biển nhặt vỏ ốc và những con ốc mượn hồn bị sóng đánh dạt vào bờ, cảm xúc hôm nào lại trở về, làm nó thấy lâng lâng. Ngồi trên hòn đá, phóng ánh nhìn ra phía xa, ông tây, bà đầm đang đùa dỡn với con sóng đang vỗ về!


_Hù!


Giật mình, Lâm trở lại với hai trái dừa trên tay, chìa ra cho nó! cả hai nhìn về phía chân trời, đang đỏ lự sắc hồng, hoàng hôn đang phủ xuống làm đỏ cả một vùng biển xanh ngắt. Nó lại reo lên


_Wow, đẹp quá!


_Ừ đẹp quá ha nhóc! hiếm có dịp nào mà lại được ngắm cảnh mặt trời lặn như vầy lắm đó! đố nhóc đằng xa kia biển và trời có gặp nhau không?


_Dạ chắc là không!


_ Có đó nhóc! nếu không thì đâu có màu đỏ như vầy!


_Anh phát biểu phản khoa học ghê!


Cả hai như lặng người trước cảnh đẹp tuyệt vời của thiên nhiên. Nó cảm thấy chỉ vậy là đủ, nó không đòi hỏi gì hơn nưa! chỉ vậy thôi…..



*******************



Trở về khách sạn khi trời nhá nhem tối! Lâm phải ra ngoài để gặp một người bạn! nó ở lại trong phòng! ngồi trên cái bàn cạnh cửa sổ nhìn ra biển, nó lại lôi cuốn nhật kí ra hí hoáy viết.


Ngày 18/11/1998

Biển không như trong suy nghĩ của tôi! biển đẹp thật hèn chi! những nhà văn, nhà thơ đã tốn biết bao giấy mực cho nó! Nhìn những đợt sóng rì rào ngoài kia, sao mà giống tôi quá! Ngày đêm vẫn nhớ về một hình bóng, như sóng vỗ vào bờ, không hề đòi hỏi! Phía xa kia biển có gặp trời hay không? ước gì là như vậy! Người hỏi tôi câu đó, tôi rất muốn trả lời là có. Người giống như trời, tôi giống như biển tưởng chừng như không bao giờ gặp nhau……



Biển rì rào xô bờ cát, như tình ta trao cho người, âm ỉ nhưng dạt dào, còn người như bờ chẳng bao giờ đụng được vào biển!


Ánh trăng đang đổ những dòng ánh sáng dát vàng xuống bãi cát trắng, Gió biển mang mùi mằn mặn vào phòng, tôi lại ngồi đây và chờ đợi! thoáng thấy mình như một gã khờ mê ánh trăng, mê truyện cổ tích.


Mảnh trăng tròn màn đêm càng huyền hoặc
Bước vào đời với mảnh thủy tinh rơi
Để hồn ai lại bước giữa khoảng chơi vơi
Đánh rơi gót giày thủy tinh mang hôm nọ

Để đêm về ta ôm giày đi tìm lại
Bóng hình hài anh đánh rớt trong ta
Đêm về lại nghe ai hát lời ca
Nghe mệt lả ân tình không thấy lạ

Để một ngày khong gian lại vang lên rất lạ
Mang bóng hình dáng dấp lại lướt qua
Chuyện cổ tích của nàng cinderella
Lại hiện về thoáng làm ta tỉnh giấc

Để bước vào một trái tim không gió bấc
Phải làm gì hay chỉ để theo chân….??



Nó thiếp đi bên trên trang nhật kí lúc nào không biết! Có một ai đó khẽ vuốt lên tóc nó! người cầm cuốn nhật kí của nó! người đọc từng trang, từng trang…..Rồi lại hôn lên trán nó! Nó mở mắt dậy.



_….Là anh hả?


Nó thấy nghèn nghẹn bên trong cổ họng, Lâm đang cầm trên tay cuốn nhật kí của nó!


_Anh xin lỗi nhóc!


_Sao anh lại đọc lén nhật kí của người khác! Đáng ghét!



Nó lôi lại cuốn nhật kí từ tay Lâm. Lâm mặt đờ đẫn! có một cảm giác lâng lâng trong dạ. Thì ra người mà nó bấy lâu nay vẫn thường hay trộm nhớ cũng…..Trộm thương.


Lâm nắm tay Tâm kéo giật lại!


_Nhóc! những gì nhóc viết trong đó! Có đúng ko?


_Anh hỏi chi? Ghét! ai lại đọc lén nhật kí của người khác bao giờ?



Vẫn ánh mắt thôi miên, nhìn thẳng vào mắt dối phương, Lâm nhắc lại câu hỏi.



_Những điều đó…..Là thật hả nhóc?


Một khuôn mặt đỏ bừng laị xuất hiện trong đêm biển giá lạnh! Tâm cố tránh cái ánh nhìn đang thôi miên nó! Nó không dám nhìn thẳng vào đó, vì sợ bị ánh mắt đó lấy mất linh hồn, để rồi nó lạc trong đó!


Chợt một vòng tay ghì chặt lấy nó xiết chặt, nó không còn cựa quậy được nữa!


_Anh……anh….anh yêu nhóc!


Nó nghe lùng bùng lỗ tai! Nó như không còn tin vào tai mình nữa! tự dưng nó cảm thấy lòng dâng lên một cảm xúc không tên, ngây ngất. Nó lắp bắp, mắt ngân ngấn nước, mọi thứ xung quanh mờ dần…..


_Nhóc….nhóc……nhóc cũng yêu anh!



Rồi một đôi một dính chặt lấy một đôi môi khác, nó trao cho Lâm nụ hôn đầu đời, nó đắm chìm trong hạnh phúc, trong khoảnh khắc nó thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Nó yêu, và được yêu……

Đêm đó nó trao những thứ đẹp đẽ, ngọt ngào nhất cho Lâm, nó đau buốt khi Lâm vào trong nó, cái đau xé rách da thịt!

Nó và Lâm vỡ òa trong nhau! Mệt lả! nó nằm gọn trong vòng tay Lâm ấm áp, an toàn, nó ngủ giấc ngủ sâu, đã hơn ba tháng nay chưa có đêm nào nó ngủ giâc ngủ ngon như vậy! Nó thấy nhịp tim nó và Lâm đang hòa chung nhịp đập.




**************




Sáng thức dậy! Lâm đón nó bằng một nụ hôn ngọt ngào!


_Từ nay nhóc là của anh!


_Ai thèm là của anh chứ? Anh xấu lắm! xem trộm nhật kí nhóc! Nhóc không thèm!


Lâm tiu nghỉu:


_Vậy thì thôi!


_Anh trẻ con quá chẳng biết đùa gì hết. từ nay…… nhóc là của anh và……. anh cũng là của nhóc!


_Hứa rồi đó nghe!


Một nụ hôn nữa lại đặt lên môi của Tâm. Nó cảm thấy nó hạnh phúc đến tột độ! Vậy là nó đã có anh, như ước nguyện của nó, nó đã có câu trả lời cho câu hỏi của anh.


Phía xa biển và trời vẫn giao thoa nhau, …..



Sau chuyến đi Vũng Tàu, Lâm đến với nó thường xuyên hơn. Nó cũng vui vẻ chấp nhận Lâm như chính chấp nhận tình yêu mà nó đã từng ghê sợ.Lâm và Tâm đáng lý đã trở thành một đôi tình nhân hạnh phúc nhất nếu không có sự phát hiện đau lòng đó xảy ra……………




Hết chap 2


(tobe continue)

cristine
27-05-2006, 11:00 PM
Ba : sự thật phũ phàng



Sáu tháng ở bên nhau, khoảng thời gian không dài…….. nhưng đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của cả hai!


Lâm sinh trưởng trong một gia đình khá giả nhưng thiếu vắng tình cảm, ba mẹ Lâm đi làm ăn xa thỉnh thoảng mới về, Lâm hẳng ngày chỉ đối mặt với gì hai làm công trong gia đình! Từ khi có Tâm, Lâm vui lên hẳn, ít đi chơi khuya hơn, ít bạn bè hơn, cả hai cứ quấn lấy nhau.


Bất chợt Tâm nhận được tin mẹ đang bệnh nặng, Tâm về quê, Lâm cũng đòi theo, về đến Lai Vung nơi Tâm đã lớn lên, và thật buồn cười cũng là quê của Lâm. Tâm ôm chầm lấy mẹ đang nằm dài trên giường bệnh, ốm đã bốn ngày rồi! Mẹ tâm gương mặt khắc khổ của một người phụ nữ tần tảo.

Tâm đâu biết có những hôm bệnh sợ con buồn, bà đã dấu nhẹm đi, chỉ mong không ảnh hưởng đến việc học hành của con. Ba Tâm mất lúc Tâm học lớp sáu. Nó chỉ nhớ lúc đó! mẹ khóc nhiều lắm! nhưng bấm bụng không đi bước nữa! nuôi con đến bây giờ!


Tâm có lẽ sẽ còn hồn nhiên, nếu không biết được một sự thật!

Mẹ gọi Tâm lại gần, bà bắt đầu kể:


_Con không phải là con ruột của mẹ!


Nó chết lặng.


_Ba và mẹ không có con, lúc mẹ đi gánh nước thấy con nằm bên bờ sông, mẹ đã ẵm con về nuôi! Đến ngày hôm nay. Lúc đó con được ba tuổi! trên cái sợi dây này là tên thật của con! Con hãy đi tìm lại gia đình mình đi! mẹ sợ không qua nổi! nên giao nó lại cho con!



Tâm nghe như trời đất đang sụp đổ trước mắt, Lâm cũng bàng hoàng không kém!Hình ảnh đứa em chết đuối năm nào hiện về trước mắt Lâm như mới vừa xảy ra vậy….



Vậy là giấc mơ mà Tâm vẫn thấy là sự thật! cái tên trên mặt dây chuyền nó đọc mà thấy mình nghèn nghẹn : “Tăng Thành Tâm”

Thật ra nó là ai? Nó từ đâu đến!Nó ôm mẹ vào lòng khóc nấc, mẹ nó trút hơi thở cuối cùng, Vậy là nó mồ côi, nó khóc thét lên, gọi……gọi mẹ thản thiết.

Một người không máu mủ, đã nuôi nó đến hôm nay, còn hơn cả những cả ruột thịt, vậy mà,…….mẹ đã dấu nó suốt bao nhiêu năm. Nó thương mẹ quá! Nó thấy mình có lỗi với mẹ nhiều quá! Mẹ chưa kịp thấy ngày nó học thành tài trở về! vậy mà…..nó đã phải xa mẹ mãi mãi……



Lo hậu sự cho mẹ xong, nó trở lại học, xin đi làm thêm, vừa học vừa làm, cật lực, nó giờ không còn ai, chỉ còn Lâm.


Nhưng oái oăm làm sao, Lâm đã biến mất từ hôm theo nó về quê đến giờ! Một tháng….thời gian dài đăng đẳng với nó.

Nó chờ mãi, những vẫn không thấy Lâm.

Mỗi tối đối mặt với bức vách trong căn phòng nhỏ, phóng ánh mắt vô cảm ra khung cửa sổ nó thấy hồn mình đang tan vỡ, rơi rụng theo những chiếc lá ngoài kia. Vậy là nó lại viết!

Ngày 12/1/1999

Người có còn nhớ hay không? Sao người đi qua tôi lạnh lùng, và xa lạ đến vậy? Phải chi tôi là người có lỗi, tôi đáng ghét tôi cũng cam lòng, đằng này, tôi chả làm gì để người đau lòng! Sao người lại bỏ rơi tôi trong lúc này? người có còn yêu tôi hay không?

Phải chăng tôi chỉ là một vết xe đổ mà người từng tạo ra, một vết hằn trên đất, không giá trị! Tôi nhớ người! nhớ đến quay quắt………Xin người hãy gặp tôi một lần, dù chỉ một lần thôi!

khoảnh khắc hạnh phúc ngày nào lại hiện về trong tôi! Tôi cô đơn đến buốt giá, người ơi! Sao lại đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy?

Em thì thầm với ốc
Ngày trên bãi mùa thu
Ơi lâu đài trên cát
Đã vỡ loang xa mù

Em nhúng chân vào biển
Nhẹ thôi mà biển tràn
Con còng trôi lên phố
Một tối bò lang thang

Con trai đi ra biển
Giơ tay đụng chân trời
Sóng đem hoài nỗi nhớ
Cho người ngoài ngàn khơi

Bờ vẫn ôm dấu
Em chia tay biển rồi
Những giấc mơ về biển
Bây giờ buồn xa xôi…..



Nó ngồi ôm gối! gục mặt xuống đùi , vậy là nước mắt nó lại rơi!

Hai ngày nay nó không ăn uống được gì! Môi khô khốc! mặt hóp lại, đôi mắt trắng dã, thâm quần vì mất ngủ….Nó nhớ mẹ, nó nhớ Lâm!

Sao tất cả lại quay mặt với nó!???



*******************



Một giờ sáng, Lâm lang thang trên những con đường vắng! miệng cười chát chúa! từ hôm đó!


Lâm nghe được cái tên từ sợi dây chuyền! lén lấy một sợi tóc của Tâm đi xét nghiệm! Mẫu ADN giống hệt của mình!


Vậy là Tâm chính là đứa em mà Lâm và gia đình nó đã tưởng mất rồi! trong một cơn nước lũ! nước đã cuốn đi mất! thảo nào Lâm ngờ ngợ khi nhìn thấy Tâm.


Một cảm giác vừa quen mà cũng vừa lạ! Lâm dằn vặt! trốn tránh, lao vào những cuộc ăn chơi thâu đêm suốt sáng! để giờ đây khi về khuya Lâm lại một mình nhớ về Tâm da diết!

Lâm nhớ đến những ngày qua! cảm giác tồi tệ khi cảm thấy mình có lỗi với Tâm, chính đứa em trai của mình làm cho Lâm không thể nào chấp nhận được sự thật phũ phàng này!


Hét toáng lên giữa đêm yên tĩnh!


_ Tại sao vậy? tại sao lại bất công với chúng tôi như vậy? tại sao?



Lâm khóc! ừ Lâm khóc những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt hàm râu mọc dài mà không thèm cạo, mái tóc dài mà không được tỉa tót, cả tháng nay, Lâm như một gã điên, cứ lao vào những cuộc điên hoang dại.

Lâm cứ lang thang vất vưởng như vậy tìm quên trong men say, say thật say, để không biết gì nữa! nó phải nén chặt trái tim mình! Khi thấy Tâm khóc nấc bên cửa lớp! đau quá……cảm giác chói nơi ngực trái, chỉ muốn xé toạc nó ra, để nó thôi không còn đau nữa! rồi sao cũng được. Lâm trở về nhà trong cơn say túy lúy, nồng nặc mùi rượu, trong những cơn say Lâm lại thấy mình là một gã xấu xa, cứ luôn miệng trách mắng mình.


_Tâm ơi! Anh là tên xấu xa….anh là tên xấu xa……xấu xa Tâm ơi!


Rồi lại khóc! sự thật này phũ phàng quá! Lâm không chấp nhận được! những ngày tháng còn lại anh phải sống thế nào đây? Không thể để Tâm không được đoàn tụ gia đình! lại không thể để Tâm trở thành em trai mình! Làm thế nào đây!?



******************

cristine
27-05-2006, 11:01 PM
Một buổi chiều thứ bảy đang vu vơ đạp xe trên đường, nó thấy Lâm chở một ai đó! chạy vù ngang mặt nó! Nó muốn gọi…..nhưng rồi lại thôi! nó cảm thấy mình tan nát……Nó không còn cầm cái tay nắm được nữa, chiếc xe đạp đổ gục bên vệ đường, nó rơi một giọt nước mắt, chỉ một giọt, từ hôm mẹ mất đến giờ nó không còn rơi được nhiều nữa.


Có lẽ thời gian chảy xuôi, còn nỗi đau chảy ngược vào lòng…..


Nó trở về mà trong lòng nghe nặng trĩu, người con trai ấy! và Lâm, người nó yêu, sao thân mật quá! Lâm đã quên nó thật rồi…..



Tâm càng ngày càng suy sụp! Hai hốc mắt lõm sâu! Gò má trũng xuống! mắt như hai con ốc nhồi lòi ra, trắng phếu! không biết tự lúc nào…….Tâm không còn muốn nói chuyện nữa! bốn ngày rồi! Tâm sốt liên miên! chẳng buồn uống thuốc! Tâm như một người mất hồn! không biết làm thế nào! rồi ngày thứ năm trôi qua! Không thể nào chịu nổi nữa! Tâm đến nhà Lâm! bấm chuông cửa! Lại là gì hai


_Cậu ba chưa về!


Lại bỏ đi trong nỗi thất vọng tột cùng! Tâm đạp những vòng xe năng nhọc! trời bắt đầu mưa!


Tâm cũng bắt đầu khóc!

“Xe có ở nhà! Anh ấy cố tình tránh mặt mình. Cuối cùng mình đã làm gì nên tội?”


Nước mắt hòa lẫn vào nước mưa chảy dài xuống khuôn mặt, ướt quần áo! Mưa táp vào mặt, lạnh buốt! Cái lạnh từ trong thâm tâm, Mọi vật trước mắt Tâm mờ dần đi! Và……….



Tin……tịn……


Tiếng còi xe xé gió! tiếng thắng vang lên kinh hãi! Tâm nằm đó…..


Bất động……


Máu Tâm theo dòng nước mưa chảy dài trên mặt đường…………..



Rồi một bóng ngườ chạy đằng sau từ nãy đến giờ vụt đến! ôm chầm lấy Tâm vào lòng….



_Tâm ơi! đừng chết! em ơi! Anh đây! Lâm của em đây!


Tâm mở mắt, lại nụ cười răng khểnh, nhưng sao hôm nay trông nó buồn rười rượi không còn hồn nhiên như ngày nào nữa!


_Anh…. về ……với….. nhóc ……..rồi…… hả? Nhóc…… nhớ…… anh……. lắm!



_ Anh đây! Anh đây! Anh về rồi! em cố gắng lên! Anh gọi xe cứu thương rồi! em cố lên! sẽ không sao đâu mà! Em sẽ lại khỏe thôi! em sẽ lại bên anh mà đúng ko nhóc?



_ Em….. e là……muộn mất…… Lâm ơi! E…e…m…em lạnh quá! Ôm em đi Lâm! Ôm em chặt vào!


_Không em không thể bỏ anh như vậy được………..Em có biết! Anh là…….anh là……anh ruột của em không?

Tâm giơ bàn tay run rẩy, đè lên môi Lâm chặn câu nói lại, vuốt lên mặt Lâm:


_Chuyện….đó…..chuyện….. đó…..không…. quan…… trọng!,……….. quan….. trọng……..là… em…. mãi….mãi……yêu………….. anh!


Bàn tay Tâm rớt phịch xuống vũng nước mưa trên mặt đường, loang lổ máu,Tâm nhắm mắt.Lâm ghào thét trong cơn mưa….



_Không! Tâm ơi! Em không thể bỏ anh được Tâm ơi!….anh có lỗi….hu …hu…hu….anh là người có lỗi! Anh đáng chết….Tâm ơi!…..anh đáng chết…….hu…hu…hu! trời ơi!……sao bất công với tôi…..sao bất công với tôi vậy………..ông trời ơi………!



Tâm gào thét trong cơn hoảng loạng, tiếng mưa, tiếng khóc, máu Tâm chảy thành dòng đỏ thắm, Lâm ôm chặt Tâm vào lòng…..Hôn lên đôi mắt của Cậu bé, giờ đã nhắm nghiền,…….tiếng thét của Lâm tan vào cơn mưa…..lẫn vào tiếng sấm xét……..Lâm khóc…..khóc cho cuộc đời…..khóc vì dòng đời nghiệt ngã đã đưa Tâm đến với anh!




***********




Ngôi mộ mới còn trắng phếu màu vôi! Có một gã khùng, ngày nào cũng ngồi bên ngôi mộ nhìn vào bức hình của một cậu bé có nụ cười với hai chiếc răng khểnh thật dễ thương! Gã cứ nhìn bức hình rồi lẩm bẩm



_ Thôi mà đừng giận anh nữa mà…….em ngủ đủ rồi! …..dậy đi mà! Aha ha ha ha……tràng cười chát chúa lại vang lên giữa buổi chiều thanh tịnh!



Rồi một đôi vợ chồng đến thắp nhang! Xong lôi gã ngớ ngẫm vào nhà! Nhưng mọi cố gắng cũng vô ích. Gã ôm chặt lấy tấm bia mộ!


_ Không!….tránh ra…..không ai được ăn hiếp nhóc! để nhóc ngủ!…….nhóc chỉ ngủ thôi!……không ai được làm phiền nhóc ngủ…….! nhóc ngủ dễ thương lắm……! chút nữa anh lại dẫn nhóc đi biển……nhóc ha!ha ha ha ha ha



Ai cũng rơi nước mắt khi trông thấy cảnh đó! Không ai nhìn thấy mà không tránh khỏi bùi ngùi!Thương cho hai mảnh đời!


Rồi mội buổi sáng , người ta phát hiện ra thi thể “gã khùng” nằm bên cạnh ngôi mộ vừa mới xây! Tay nắm chặt một bó hoa bất tử! miệng vẫn còn đang cười rất tươi!


Vài ngày sau ngôi mộ mới đựoc đắp lên! Bên cạnh ngôi mộ có chú bé răng khểnh! cứ mỗi sáng người ta lại nghe tiếng cười đùa! của hai kẻ! giờ có lẽ đã tìm được hạnh phúc!




Hai ngôi mộ của Lâm và Tâm…..



Các bạn có biết ý nghĩa của hoa bất tử là gì không?


Nó có nghĩa là….Tình yêu của Lâm dành cho nhóc, không bao giờ hết……





/dòng đời nghiệt ngã/end/


Xin khép lại một câu chuyện! của hai mảnh đời bất hạnh!

Cristine ( 24/5/2006)

ốc con_9x
12-06-2006, 12:06 PM
truyện tàn nhẫn quá à... nhận vật Lâm là người anh... ko đáng làm anh...

camxuctrongdem
13-06-2006, 02:20 PM
mạch truyện tuy còn hơi gượng gạo .nhưng cách dẫn dắt chấp nhận được.nếu cuộc sống còn có những éo le như vậy thì ông trời thật nghiệt ngã. đừng trách nhân vât lâm vì đó cũng la thay đỗi tâm lý bình thường cũa con người.kết thúc hoi buồn nhưng hình như dó là cách ông trời bù đắp cho sự nghiệt ngã cũa mình .có một chi tiết là tâm không cần biết lâm là ai ''vẫn yêu mãi mãi'' tình yêu thật sâu đậm .cuối cùng họ vẫn không bước qua khỏi ranh giới tình yêu hay là anh em.nếu co' kiếp sau bạn có cho họ cơ hội không?

cristine
13-06-2006, 11:35 PM
sao lại có cho họ cơ hội không? crist định viết tiếp phần hai! nhưng coi bộ thấy tội nghiệp quá! nên kondám viết tiếp nữa! sợ mọi người đọc phần hai sẽ lại khóc! rủa cr thì tội nghiệp!