PDA

View Full Version : [FIC.050-B] Viết cho người tình của người tôi yêu



Yume no kiss
11-08-2009, 04:54 PM
Viết cho người tình của người tôi yêu

Chủ đề B: Proud of You


"Em!

Anh viết thư này cho em đây, lá thư đầu tiên kể từ khi mình quen nhau và cũng là lá thư cuối cùng. Anh sắp phải rời khỏi nơi này rồi. Em đừng lo lắng gì cho anh cả. Anh sẽ đi thật xa, đến những vùng đất mà tuổi trẻ anh từng mơ ước. Lẽ ra anh đã có thể thực hiện chúng lâu rồi, nhưng phàm đâu ai biết được điều gì sẽ xảy ra trong cuộc sống của mình, em nhỉ?! Đôi khi chỉ một biến cố cũng có thể khiến những ước mơ bị dời lại trong lịch trình sống của con người. Với anh, mọi thứ vẫn còn kịp, anh vẫn còn đủ thời gian và sức khỏe để thực hiện chúng, nhưng với em có lẽ mọi thứ đã muộn màng. Ở tuổi của anh, phụ nữ chỉ ước mơ có một tổ ấm và những ngày tháng bình yên, phải không em?

Có lẽ sáng nay em đã đọc được mẩu tin về Pi đăng trên báo X, anh ấy đã đi rồi, đến một nơi thật xa mà chúng ta không thể đến được. Người ta phát hiện anh ấy treo cổ trong nhà tắm, không có dấu vết của sự mưu sát hay tự sát (trước khi có án mạng, anh ấy đã ăn tối rất vui vẻ với gia đình). Quen biết anh ấy đã lâu, hẳn em cũng biết đó có thể là một tai nạn. Mỗi khi chuẩn bị làm tình với em (hoặc với anh), Pi thường hay tự thắt cổ mình để gây hưng phấn tình dục (1). Em biết không, khi đọc được cái tin ấy, một dấu nặng chợt rơi trong lòng anh, nặng nề mà nhẹ hẫng như một giấc chiêm bao. Anh cảm thấy tiếc cho gia đình của anh ấy, và cho cả hai chúng ta. Phải chăng mọi chuyện đã kết thúc? Phải chăng những hi sinh vì người yêu của những kẻ khờ dại như chúng ta lại có một kết cục trớ trêu như thế này? Chúng ta đều đã đi qua tuổi xuân, cái phần đời tươi xanh ấy giờ như một chiếc lá héo tàn, những khổ đau và nước mắt giờ đối với chúng ta mà nói chẳng thể làm con tim đau hơn được nữa, em nhỉ? Anh tin em sẽ không làm chuyện dại dột, còn đâu những bồng bột của tuổi đôi mươi khi con tim đã nhiều vết xước?!

Mười năm với anh là một khoảng thời gian đủ dài để có thể chiêm nghiệm tình cảm của mình. Em còn nhớ những câu hát này của Trịnh Công Sơn chứ?

… Mùa xuân quá vội
Mười năm tắm gội
Giật mình ôi chiếc lá thu phai

Người đâu mất người
Đời tôi ngốc dại
Tự làm khô héo tôi đây
Chiều hôm thức dậy
Ngồi ôm tóc dài
Chập chờn lau trắng trong tay…(2)

Có lẽ đến bây giờ anh mới thấm thía những điều đó. Chiều nay, khi anh đứng nhìn những người đàn ông trạc tuổi mình tay trong tay cùng tình nhân, anh chợt thấy mình già đi thật rồi. Tuổi già không theo “năm tháng đi về trên mái tóc”(3) mà đi về trên trái tim này. Phải, chúng ta đều đã già đi, theo cái ý nghĩa đó, em à!

Trước khi ra sân bay, anh đã đến gặp vợ và hai đứa con của anh ấy. Chị khóc rất nhiều, chị ấy rất yêu Pi. Cũng giống như em, anh vừa thù ghét tình yêu đó, vừa trân trọng nó, làm sao có thể phá vỡ hạnh phúc của họ chỉ vì những dục vọng nhỏ nhen của mình em nhỉ? Hai đứa nhỏ rất giống Pi, đứa lớn trầm tính như anh ấy còn đứa nhỏ thì lém lỉnh vô cùng. Nếu mũi tên của thần Cupid đã bắm nhầm (và quá tham lam) về hướng chúng ta thì âu đó cũng là một điều may mắn, anh nghĩ vậy, bởi Pi là một người đàn ông chân chính. Anh ấy vẫn chung thuỷ với vợ con mặc cho những lời đồn thổi của người ngoài và những định kiến của họ. Pi không phải là hạng đàn ông tham lam, anh ấy vẫn giữ khoảng cách với chúng ta để gìn giữ hạnh phúc gia đình. Những lần vụng dại thể xác cũng chỉ là sự tìm kiếm một lối đi cho một bế tắc trong cuộc sống. Thật trớ trêu! Những gì chúng ta thích, chúng ta yêu đến kiệt cùng sức lực tuổi trẻ lại là những điều chúng ta ghét và căm hận đến tận tâm can.

Trước khi ra sân bay, anh đã tránh không gặp mặt em, dù em có trách hay thù oán gì anh đi nữa anh vẫn không đủ cam đảm làm việc đó. Anh không thể mang em đi cùng, không thể đem lại hạnh phúc cho em dù tình bạn của chúng ta đủ lớn. Chúng ta tìm kiếm những điều giống nhau – một người đàn ông, một bờ vai vững chắc để nương tựa – nhưng chính những điều đó lại làm chúng ta khác biệt nhau. Khiếm khuyết trong anh quá lớn, anh không phải là một người đàn ông theo đúng nghĩa, em à.

Trước khi ra sân bay, anh đã tránh không gặp mặt em. Anh sợ những câu hỏi của em sẽ níu kéo anh ở lại, những kí ức của anh về Pi đã lấp đầy thời trai trẻ của anh, bòn rút sức lực và tâm hồn anh, anh sợ mình không đành lòng bỏ lại mọi thứ sau lưng để sẵn sàng cho một khởi đầu mới. Anh phải đi, dù không biết mình sẽ dừng lại ở nơi nào, không biết mai này anh có được chết trên quê hương của mình hay không. Anh phải đi!

Khi viết những dòng này, anh đang ngồi ở sân bay Y, đây cũng là nơi lần đầu tiên anh và Pi gặp nhau. Bên ngoài trời nhá nhem tối, chuyến bay đêm dường như làm ai cũng mệt mỏi trong chờ đợi. Nhiều bóng người lướt qua, nét mặt sẫm tối, đôi chân chùng lại tìm một băng ghế trống. Chỉ một vài nhóm người cười nói vui vẻ, họ có thể là người ra đi, cũng có thể là người sắp được trở về quê hương. Người-ra-đi vui niềm vui có bạn bè, người thân đưa tiễn và những lời hứa hẹn trong tương lai. Người-tìm-về mong đợi những giây phút bình yên và sum họp. Cũng có những người không vui không buồn, nét mặt thờ ơ như cỏ dại mọc ven đường. Những tia nhìn chồng chéo lên nhau, hằn trên mặt người những cảm xúc.


------------------------

Lúc này anh đang ngồi trên máy bay, sau một hồi tìm kiếm chỗ ngồi như thể một người lần đầu tiên được lên máy bay vậy. Có thể do mắt anh kém hay mãi suy nghĩ chuyện gì đó nên anh đã không tìm thấy chỗ ngồi, mãi đến khi cô tiếp viên hàng không giúp anh. Anh không nhớ mình đã suy nghĩ những gì, anh đã quên ngay khi nhận ra nó. Thật buồn cười phải không em, giá như người ta có thể quên mọi thứ một cách dễ dàng em nhỉ? Giá như anh quên đi mẩu tin anh đọc sáng nay. Anh ngốc quá phải không?! Nếu quên thì làm sao giờ này anh ngồi trên máy bay được, làm sao anh có thể viết lá thư này; nếu quên thì giờ này hẳn anh và Pi sẽ ngồi trong quán café quen thuộc.

Mười năm trước, nó là một quán café lề đường trên hè phố Hồ Huấn Nghiệp nhỏ hẹp, xộc xệch những căn phòng cho thuê. Nó – Bố Già – nơi bọn anh từng trải qua thời sinh viên nhiều nỗi đắng cay, tủi nhục nhưng cũng lắm nụ cười trong nước mắt chứa chan. Bao giờ cũng vậy, mỗi buổi chiều, bọn anh tản bộ trên hè phố lồng lộng những con gió từ bờ sông thổi vào, rồi ngồi ở quán nhâm nhi vị café, nghe những câu chuyện không đầu đuôi của khách, hay thỉnh thoảng lôi từ kệ sách ốp tường ra những quyển Pháp văn sờn góc, cũ mèm. Những người bạn của anh cũng từng quán ấy mà nên, trong đó có em. Có lẽ em sẽ ngạc nhiên về điều này đấy! Anh đã thấy em, mười năm trước, tóc ngắn ngang vai, nụ cười thầm kín, ngồi cách Bố Già vài căn. Lúc đó em còn rất vô tư, mải trò chuyện với bạn bè nên không để ý đến bọn anh, hơn nữa giờ ấy ở Bố Già rất đông khách, người ta đi về lũ lượt và tiếng ồn ào bát nháo. Anh vẫn còn nhớ suy nghĩ của mình lúc đó, anh cười thầm trong lòng mình với câu hỏi: “Con gái đi café đêm làm gì nhỉ?”.

Có lẽ từ khi có vũ trường Mưa Rừng, con phố thay đổi dần, trở nên huyên náo và hiện đại hơn. Bố Già cũng thế, café ở quán ấy không còn ngon như trước, không còn đắng, không còn đen, không còn bóng tối… Khách đến vẫn đông, đủ loại hạng người. Những người đồng tính như anh thường tụ tập vào xế trưa hoặc xẩm tối, nhâm nhi chút café trước khi sang nhảy trong vũ trường. Ngồi ở quán, nhìn phố phường huyên náo ngoài kia mà trong lòng buồn man mác…

Anh nghĩ lan man rồi phải không em?! Lan man đến mức anh không hề biết hành khách đã lên đầy đủ và máy bay đã cất cánh. Nhìn qua cửa kính lúc này cũng giống như nhìn qua một con số không, chẳng thấy gì ngoài một màu đen vô nghĩa. Anh cảm thấy tiếc vì không kịp nhìn lại Sài Gòn lần cuối, dù trước kia anh đã từng nhìn nó rực rỡ trong chốc lát, nhỏ dần rồi chìm nghỉm trong màn đêm. Chúng ta vẫn thường cảm thấy tiếc về những điều nhỏ nhặt, phải không em? Phải chăng đó là những lúc anh có thể ôm Pi trong lòng mình nhưng phải kìm nén, là những lúc anh muốn nắm tay Pi nhưng lại sợ, anh sợ Pi sẽ nhìn mình bằng ánh mắt khác, sợ Pi sẽ tránh xa mình… Những điều bình thường ấy anh không được tận hưởng, hoặc có đi chăng nữa thì cũng bằng một cách lén lút, vụng trộm. Những định kiến vây quanh anh, những cặp mắt đang nấp ở đâu đó đang theo dõi anh, sẵn sàng chọc khoáy và kì thị nếu anh làm những điều đó. Anh cứ đứng nhìn chúng trôi qua trước mắt mình mà không dám chạm vào. Ngày qua ngày, cảm giác ấy dần quen. Rồi có một chuyện đã xảy ra sau khi bọn anh ra trường, lúc đó em chưa biết Pi. Anh sẽ kể cho em nghe.

Một đêm, Pi tìm đến anh trong trạng thái say mèm. Dường như anh ấy đã trải qua một ngày dài. Pi gục đầu vào vai anh và khóc như một đứa trẻ. Lần đầu tiên anh thấy Pi khóc và yếu đuối như vậy. Pi kể anh ấy vừa bị thất tình. Bạn gái của Pi chạy theo một người đàn ông giàu sang, quyền quý, đã vậy còn trơ trẽn đến mức biến Pi thành trò cười trước mặt người khác. Pi vừa hận, vừa nhục và tủi thân cho hoàn cảnh nghèo khó của mình. Pi tìm đến rượu mong có thể quên đi nỗi đau hiện tại. Trong nhận thức lúc đó của anh chỉ có một ý nghĩ, Pi như một đứa trẻ cần được vỗ về, an ủi. Mọi thứ trong đêm đó diễn ra quá nhanh nhưng đến bây giờ anh vẫn không thể quên được, bản năng thức dậy trong hai người đàn ông cùng với hơi men của rượu đưa con người đến một thế giới hoan lạc. Anh không thể quên ánh mắt, hơi thở của Pi, vòng tay ấm áp của Pi, những thứ ấy từ lâu anh đã khao khát mà chỉ dám mang theo trong từng giấc mộng hay trong cái nhìn thập thò, lén lút. Nhưng em biết đó, những cảm giác đớn đau và thỏa mãn của xác thịt đầu đời giống như một cơn bão đi qua đất liền vậy, ào ạt và mãnh liệt để những gì bấy lâu kìm nén được nổ tung, hay bỏng cháy để làm tan chảy những cảm giác đã chai cứng vì cam chịu, để rồi chỉ còn những vết thương trên mặt đất ngổn ngang, không hình hài. Hạnh phúc từ những khoái cảm đó cũng giống như ảo ảnh mà thôi, rực rỡ trong đêm tối nhưng tan biến trước ánh bình minh. Nó đến và trôi qua thật nhanh như những đám mây trên bầu trời, thỉnh thoảng ta mừng rỡ bắt gặp bóng của chúng in trong bể nước, rồi trong phút chốc ta lại tiếc nuối nhìn chúng vỡ tan. Nó đơn giản và mong manh như thế. Anh gọi nó là thứ hạnh-phúc-xỉn-màu.

Yume no kiss
11-08-2009, 04:54 PM
Sau đêm đó, tâm trạng của Pi có vẻ tốt hơn, anh ấy hầu như không nhớ những gì đã xảy ra trong đêm, chỉ cười trừ, ngượng ngùng khi tỉnh dậy nhìn thấy hai thằng đàn ông trần truồng trên một chiếc giường. Pi chỉ nghĩ rằng rượu đã giúp anh ấy quên đi nỗi buồn. Anh từng nghĩ điều đó sẽ tốt cho cả hai nhưng cái đêm cuồng nhiệt ấy lại ám ảnh anh những ngày sau đó, dường như con thú trong anh đã thức dậy và đang vùng vẫy chực vồ ra. Anh đã khổ sở, dằn vặt biết bao để kìm hãm nó. Mỗi lần kìm hãm những ham muốn thể xác là mỗi lần anh đối diện với chính mình, làm sao không trách tạo hóa đã ban cho anh cái khuynh hướng tình dục lệch lạc này, làm sao không trách xã hội mình đang sống đùn đẩy cho mình một số phận – số phận của một con bệnh không có thuốc chữa! Tuổi trẻ anh thường có những suy nghĩ bồng bột như thế.

Trong suốt mười năm, anh và Pi chỉ làm tình với nhau vài lần. Từ khi Pi có vợ rồi, anh tự nhủ mình sẽ không nghĩ gì đến chuyện đó nữa (chỉ với Pi thôi, còn với những người đàn ông khỏe mạnh khác thì anh vẫn muốn!), lí do chính là vì anh không muốn mình làm tan vỡ hạnh phúc của Pi, nhưng sự việc nào có như ý muốn. Những lần vợ Pi xa nhà, anh ấy thiếu thốn tình cảm bèn tìm đến anh. Không, chính xác là anh đã tự tìm đến Pi, tự “hiến dâng” cho anh ấy. Có thể em sẽ bật cười vì ý nghĩ này, những người như anh làm gì có chuyện “hiến dâng” và “trinh tiết” như phụ nữ, em nhỉ? Thế nên nhiều người trong số bọn anh chẳng có ý niệm “giữ gìn”, cứ tự do sống buông thả, làm tình mê mệt mà không biết bảo vệ bản thân, để rồi lây nhiễm căn bệnh HIV không có thuốc chữa.

Nhắc đến đây anh lại nhớ đến một chuyện đau lòng giữa ba chúng ta, chắc hẳn em không thể quên được cái lần ấy phải không?! Nó đã để lại những vết thương đau nhói mà dù có sự tha thứ, những vết thẹo do nó gây ra vẫn làm cho lương tâm mình ray rứt.

Hôm ấy Pi tìm đến anh với nét mặt đau khổ, đôi mắt đỏ hoe. Dường như Pi đã khóc suốt đêm. Anh chưa kịp hỏi han gì thì Pi ném tờ giấy xét nghiệm vào mặt anh, chưa bao giờ anh thấy Pi giận dữ như vậy, Pi hét lên: “Tao bị HIV rồi! Tất cả là tại mày! Đồ biến thái!”. Anh sững sờ trong giây lát, chỉ kịp lắp bắp vài câu: “Không thể nào! Mỗi lần chúng mình làm chuyện đó, cậu vẫn đeo bao an toàn mà? Chuyện này là sao?!”. Pi giàn giụa trong nước mắt, lúc đó anh giận Pi lắm, anh ấy dường như không phải là Pi mà anh biết, anh ấy không yếu đuối như vậy. Có chuyện gì mà không thể giải quyết?! Nghĩ vậy thôi chứ trong lòng anh đang bồn chồn lo lắng: “Mình nghĩ có sự nhầm lẫn, chúng mình quan hệ… rất an toàn mà?”. Anh vỗ về vai Pi thì anh ấy đẩy anh ra: “Mày nhìn đi! Tên tao, kết quả dương tính! Làm sao chối cãi được! Mày hại cuộc đời tao rồi, tao sẽ không bao giờ gặp mày nữa. Cút xéo khỏi cuộc đời của tao!”.

Ngay hôm đó, anh đã đi xét nghiệm HIV, kết quả âm tính. Anh mừng rỡ định báo tin cho Pi nhưng anh ấy tắt máy. Suốt đêm đó, anh không ngủ được. Những cảm giác như đang cấu xé lẫn nhau trong lòng anh. Anh vừa giận, vừa tủi thân lại vừa lo lắng cho Pi, không biết bây giờ anh ấy đang ở đâu và đang làm gì, Pi có nói cho vợ anh ấy biết hay không? Rằng căn bệnh của Pi là do anh gây ra, là do anh đã dụ dỗ Pi quan hệ tình cảm lệch lạc. Anh không dám đến nhà anh ấy, sợ sẽ làm ảnh hưởng đến Pi và gia đình. Không còn cách nào khác, anh bèn gọi cho em.

Từ nhà Pi trở về, em đã khóc trên vai anh. Anh luôn miệng hỏi chuyện gì đã xảy ra nhưng em cứ một mực: “Mọi chuyện đã ổn rồi anh à! Ngày mai anh ấy sẽ đi xét nghiệm lại!”. Quả thực đó chỉ là một sự nhầm lẫn. Sau này, khi Pi đến xin lỗi anh, anh ấy đã kể lại: “Vợ mình rất hay ghen tuông, thấy V đến nhà, vợ mình tra hỏi đủ điều mà vẫn không tin tưởng được. Cô ấy đã nói những lời không hay xúc phạm đến V, nào là hạng gái vô liêm sỉ, trơ trẽn chỉ biết đi hửi l. đàn ông, suýt chút nữa đã tát V. V đã rất nhẫn nhịn nhưng em ấy không chịu được lâu, mãi đến khi tiễn V về anh mới kịp nghe em ấy nhắn nhủ! Khổ thân V, giá như anh và V đừng quá thân thiết để không gây ra hiểu lầm. Giá như anh chịu bình tĩnh một chút!”. Sau đó, Pi lại “bào chữa” cho vợ: “Cô ấy là người có học, chỉ vì yêu anh quá nên mới dùng những lời lẽ như vậy, anh khuyên bảo mãi thì cô ấy mới chịu nghe. Tính vợ anh là vậy, cao ngạo nhưng rất thương chồng con.”. Dù sao thì “những buồn đau đã qua rồi, tựa thoáng mù sương giữa khung trời, để gió đưa vào lãng quên” (4), em nhỉ? Ít nhất, Pi vẫn xem chúng ta là bạn.

Bỗng nhiên anh nhớ lại những suy nghĩ điên rồ của mình trước khi vào khoang cách li. Em biết không, anh đã định đổi vé bay sang Bangkok, anh định sẽ làm phẫu thuật chuyển đổi giới tính em à! Nếu em có ở đó hẳn em sẽ ngăn anh lại. Anh muốn được sống với chính mình, dù biết rằng những người xung quanh, kể cả gia đình anh sẽ không chấp nhận con người thật của anh, dù biết rằng làm như vậy là trái với quy luật của tự nhiên. Anh hình dung một ngày trở về Việt Nam, anh sẽ có một cuộc sống mới, một cuộc sống không gò ép, anh sẽ tìm một người đàn ông yêu anh chân thật, có thể mang lại hạnh phúc cho anh. Anh biết một khi chuyển đổi giới tính, tuổi thọ của anh sẽ giảm, nhưng anh còn sống được bao lâu nữa đâu? Anh đã sống quá đủ cho tình yêu của mình, Pi cũng đã đi rồi, cuộc sống giờ còn ý nghĩa nữa đâu? Thậm chí lúc đó, anh còn nghĩ quyết định của mình khi đến sân bay để đi thật xa và ngồi viết lá thư này là một sai lầm. Anh đã định xé bỏ lá thư, anh đã định hủy chuyến bay để thực hiện ý nghĩ thoáng qua ấy của mình, nhưng cuối cùng anh đã không làm vậy. Khoảnh khắc quyết định của anh chỉ xảy ra trong một sát na, khi anh nhớ đến giọng nói của em ngày nào. Em từng bảo với anh rằng: “Dù anh là gay hay là ai đi chăng nữa thì trước tiên anh phải biết mình là một người đàn ông!”. Anh vẫn chưa là một người đàn ông như cái thể xác mà tạo hóa ban cho mình, anh vẫn chưa hoàn thành trách nhiệm với gia đình, trách nhiệm nối dòng nối dõi. Anh biết điều đó vô cùng khó khăn nhưng anh sẽ không làm bất kì điều gì riêng cho mình khi chưa làm được điều gì cho gia đình, người thân. Anh chợt nhận ra rằng, hình như ai trong chúng ta cũng có xu hướng buồn hơn thực tế, đau khổ hơn số phận và vụng về hơn bản chất của chính mình. Anh không biết vì sao? Có thể đó là cứu cánh cho con người trước những gì đang đối diện, hoặc có thể đó là một trò lừa bịp của chính chúng ta…



------------------------

Giữa chúng ta có nhiều kỉ niệm lắm em nhỉ, làm sao nhắc cho kì hết những gì đã trải qua, và anh viết thư này cũng không nhằm mục đích ôm nỗi buồn, kể lể khổ đau của phần đời đã sống. Thật ra anh cũng không biết nên bắt đầu từ đâu, anh sợ mình sẽ chạm vào vết thương trong lòng em. Dù sao thì sắp tới đây, mình không còn gặp gỡ, trò chuyện với nhau thường xuyên được nữa. Sẽ không còn những lúc chat thâu đêm, những lúc cùng nghe nhạc với em. Em còn nhớ những ngày lễ như Valentine, Tám Tháng Ba,… chúng ta đóng giả thành một cặp, nắm tay nhau trên đường phố để vơi nỗi cô đơn và trống trải. Sự thật chúng ta vẫn là những linh hồn cô đơn không thể đến được với nhau, sợi dây nối kết giữa chúng ta quá mong manh bởi sự khác biệt quá lớn, anh không muốn làm em thêm đau khổ.

Anh muốn ôn lại một vài kỉ niệm giữa chúng ta. Anh nghĩ chúng không hoàn toàn vô nghĩa cho cuộc sống của em sắp tới (thật ra anh vẫn sợ em làm chuyện dại dột, sợ lá thư này sẽ mãi mãi không được em hồi âm). Anh biết giờ đây chúng ta phải đối mặt với một câu hỏi lớn: Mình sẽ làm gì sau khi Pi mất? Dường như chúng ta không lường trước được điều này, em nhỉ?! Chúng ta vẫn nghĩ sẽ mãi ấp ủ trong trái tim mình một tình yêu vô vọng, một tình yêu không có ngày được hồi đáp (dù không phải Pi không muốn điều đó, có lần Pi nói với anh như vậy). Tạo hóa vẫn đang trêu đùa chúng ta. Chúng ta đã được sống, đã được yêu, nhưng cái mà chúng ta mãi mãi không có được không phải là tình yêu ấy. Xét cho cùng nó cũng thuộc phàm trù tình cảm, nó cũng từ tình bạn, tình thương mà ra. Cái mà chúng ta mãi mãi không có được chính là danh phận. Có thể em chấp nhận làm vợ bé của Pi, có thể anh chấp nhận làm tình nhân công khai của Pi, mỗi chúng ta đều tự nhủ mình để hạnh phúc với những danh từ ấy, liệu có xứng đáng cho những gì em và anh đã trải qua hay không? Pi không thể mang đến cho một trong hai chúng ta một danh phận, em à!

Anh đã yêu Pi từ thời sinh viên, đến khi bọn anh ra trường, có việc làm ổn định, Pi lấy vợ, sinh con, anh vẫn yêu anh ấy, âm thầm và lặng lẽ như một cái bóng. Em cũng đã yêu Pi được năm năm, tình yêu của em dành cho Pi đến muộn hơn anh nhưng cả hai chúng ta đều muốn Pi được hạnh phúc. Với một người phụ nữ, có lẽ danh phận là một điều gì đó cao quý, là một điều họ luôn khát khao. Em đã sống với tình yêu của mình, em xứng đáng nhận được một danh phận từ một người đàn ông có thể làm chỗ dựa vững chắc cho em đến cuối cuộc đời. Hãy đi tìm người đàn ông ấy, em nhé!

Lá thư đã dài quá rồi em nhỉ, đọc nó chắc hẳn em phải mệt mỏi lắm. Anh thì thực sự mệt mỏi rồi, anh phải dừng bút ở đây thôi, dù anh muốn kể cho em nghe nhiều chuyện nữa về thời sinh viên của anh và Pi. Bây giờ là bốn giờ sáng. Chuyến bay của anh liên doanh với nước ngoài, nơi anh muốn đến lại không phải là trạm đáp nên anh sẽ phải đi tiếp đường bộ, sẽ phải mất rất nhiều thời gian đấy em à! Lí do của việc “lang thang” nơi xứ người mà không phải là những địa điểm ở Việt Nam có lẽ em đã biết.

Tặng em những câu thơ mà tôi rất thích:

Và chúng ta sẽ cười thay vì tiếc thương
Lòng thật thà cạn kiệt
Trong một thế giới đỏ hoe những dòng lệ
Và xanh rờn những ánh mắt môi hôn
Thế giới rơi vãi không ai thèm nhặt
Vì lười
Như anh và em (5)

Chúc em nhiều sức khỏe! Chào em!

Ngày… tháng… năm 2009.


"


Tôi gấp lá thư lại thật cẩn thận, cho vào một phong bì rồi cất vào ba lô xách tay. Đèn ở các khoang trong máy bay đều đã tắt, chỉ có đèn ở chỗ ngồi tôi là còn sáng. Ngồi cạnh tôi là một người phụ nữ đứng tuổi, không đẹp cũng không xấu. Chị ấy đang ngủ say, đôi tay đang siết chặt một vật gì đó, hình như là một tấm ảnh, cũng có thể là một lá bùa may mắn. Tôi cảm thấy trống rỗng, mệt mỏi nhưng không thấy buồn ngủ, tôi cứ ngồi trân trân mà chẳng biết phải làm gì. Người phụ nữ chợt thì thầm:

- Ngủ đi chàng trai! Ngày mai sẽ lại bình yên!

Tôi nhìn chị, mỉm cười. Chị vẫn nhắm mắt. Tôi tựa lưng và thành ghế, cảm giác nhẹ nhõm, thư thái lạ kì. Tôi nhắm nghiềm mắt, khuôn mặt của Pi và em hiện lên. Tôi nghĩ đến lá thư nằm trong ba lô một lát rồi đưa tay tắt đèn.


------------------------

Bưu thiếp từ Braunwald, Thụy Sĩ:
“Anh gửi cái poscard này kèm theo một lá thư. Em đã nhận được chưa? E-mail cho anh ngay khi nhận được nhé. Anh đang du lịch ở phố núi Braunwald, ở đây không có xe hơi hay bất cứ phương tiện cơ giới nào, em à! Anh đang lạnh chết cóng đây này! Em giữ sức khỏe nha!”

Tôi nhận được một e-mail ngắn ngủi từ em, nó làm tôi thấy ấm lòng:

“Em đã nhận được thư của anh, cảm ơn anh! Anh cũng nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng mê chơi quá!”

Một năm sau, tôi gửi một bưu thiếp khác cho em.

Bưu thiếp từ Manchester, Anh:
“Ở đây đang là mùa gió, em à! Dạo này em thế nào, mọi việc vẫn ổn chứ? Luôn bình yên, em nhé!”

Không một e-mail trả lời.

Cái bưu thiếp thứ ba của tôi gửi từ đảo Evia (Hi Lạp) bị trả lại, địa chỉ của em không còn tồn tại. Những cú điện thoại của tôi về Việt Nam cũng không thực hiện được, số máy cũng không tồn tại, những e-mail cho em cũng không hồi đáp. Tôi tự hỏi có phải đây là một giấc mơ, có phải tôi đã tưởng tượng ra một cô gái trong suốt mười năm qua để sống với tình yêu của mình?! Dù phải hay không tôi cũng thầm chúc cho em tìm được hạnh phúc và bình yên, người tình của người tôi yêu./.
____________
(1) Còn gọi là phương pháp Thủ dâm ngạt.
(2) Lời bát hát Chiếc lá thu phai, sáng tác: Trịnh Công Sơn
(3) Thơ của Xuân Quỳnh.
(4) Lời bài bát Để gió đưa vào lãng quên, sáng tác: Bảo Phúc
(5) Thơ của Quốc Bảo.


Cảm nhận truyện ở ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=926451#post926451)

Yume no kiss
11-08-2009, 04:56 PM
Đọc lại truyện ở ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=926444#post926444)

njkjwj
11-08-2009, 10:46 PM
cốt truyện dần hé trong một lá thư đầy tâm trạng
thic truyện này nhe
mà seo nhan vật chính rãnh ghê đi tùm lum nước hết dạ ta?hjhjhj
thanks tác giả!truyện hay lắm

lovelytiger
12-08-2009, 05:07 AM
Viết ngon tay ghê luôn. Thật tình là lúc đầu thấy bức thư dài quá, không muốn đọc nhưng cuối truyện thấy chú thích (1,2,3,4,5,) quá pro, thế là đọc lại
Truyện truyền tải được nhiều ý nghĩa ( HIV, chuyển đổi giới tính, xu hướng tình dục,..) trình bày sáng tạo và đậm chất thơ. Tác phẩm chắc chắn sẽ nhận được nhiều phản hồi tốt.
Viết tiếp bạn nhé!
Đêm bình yên

Krad
11-11-2009, 11:42 PM
Comment của Krad cho fic VIẾT CHO NGƯỜI TÌNH CỦA NGƯỜI TÔI YÊU

“Lẽ ra anh đã có thể thực hiện chúng lâu rồi, nhưng phàm đâu ai biết được điều gì sẽ xảy ra trong cuộc sống của mình, em nhỉ?!” => ?

“Mỗi khi chuẩn bị làm tình với em (hoặc với anh), Pi thường hay tự thắt cổ mình để gây hưng phấn tình dục (1).” => nhớ rằng mới có lão siêu sao Holywood chết ở Thái Lan vì trò này :”>

“Người ta phát hiện anh ấy treo cổ trong nhà tắm, không có dấu vết của sự mưu sát hay tự sát (trước khi có án mạng, anh ấy đã ăn tối rất vui vẻ với gia đình). Quen biết anh ấy đã lâu, hẳn em cũng biết đó có thể là một tai nạn.” => treo cổ với thắt cổ khác nhau chứ nhỉ? ^^ Hơn nữa, không phải mưu sát hay tự sát thì nhiều phần là tai nạn rồi.

“Có thể do mắt anh kém hay mãi suy nghĩ”

“Những người bạn của anh cũng từng quán ấy mà nên, trong đó có em.” => quen từ quán ấy?

“dường như con thú trong anh đã thức dậy và đang vùng vẫy chực vồ ra.” => thoát ra?

“để rồi lây nhiễm căn bệnh HIV không có thuốc chữa.” => HIV là tên virus, AIDS mới là tên bệnh ^^

“những vết thẹo do nó gây ra vẫn làm cho lương tâm mình ray rứt.” => day dứt

““Dù anh là gay hay là ai đi chăng nữa thì trước tiên anh phải biết mình là một người đàn ông!”.” => tôi nghĩ nên dùng là “gì”. Dù sao thì tôi cũng rất thích câu này :”>

“Xét cho cùng nó cũng thuộc phàm trù tình cảm” => phạm

“Tặng em những câu thơ mà tôi rất thích:”

1. Chủ đề

Tôi hơi phân vân khi cho điểm chủ đề “Proud of you” trong fic của bạn khi ở đoạn cuối, nhân vật chính “phân vân” không rõ có tồn tại thật hay không =”= Nhưng thôi, có lẽ cô ta tồn tại thật thì mới reply thư, email của anh ta được chứ.

Số điểm : 1,25

2. Nội dung

Tôi cảm nhận được người đàn ông viết lá thư này đúng là rất từng trải, là người đã không còn ở độ tuổi bồng bột nữa (không rõ tác giả có như vậy không? :”>) Anh ta đã đi qua một chặng đường dài trong đời người, với một mối tình sâu nặng suốt mười năm, và đã có sự chín chắn đủ để nhìn lại quá khứ với cái nhìn bao dung hơn, nhẹ nhàng hơn. Nội dung fic không mang tính triết lý mà nặng chất chiêm nghiệm, giống như hồi kí của những người trưởng thành để lại cho giới trẻ học hỏi :>

Tuy nhiên tôi hơi thắc mắc về cô gái – người nhận lá thư này. Cô ta có một vị trí rất đặc biệt: người tình của Pi. Theo lẽ thường, tôi không hiểu vì sao cô ấy và anh V này lại có thể thông cảm và thân thiết với nhau. Còn anh Pi kia nữa, tôi nghĩ có lẽ anh ta hơi… lăng nhăng quá chăng?! Vậy mà có được tình yêu chân thành của tới 3 con người, thật là trớ trêu cho cuộc đời =.=

Tôi cũng hơi thắc mắc về cái tên Pi (theo tôi nhớ thì đã từng có một phóng sự về người đồng tính và một trong các nhân vật lấy nickname là Pi :>)???

Số điểm: 3,0

3. Hình thức

Nhìn vào tổng thể fic, có thể thấy nhiều đoạn văn rất dài, vì thế tạo cảm giác nặng nề và khó đọc. Tuy nhiên, cũng thật đáng khen ngợi bạn khi suốt một fic dài như vậy mà chỉ có 1 – 2 lỗi type nhỏ.

Số điểm: 3,25

Tổng: 7,5