PDA

View Full Version : [FIC.041-B] Chuyện Của Tôi



Yume no kiss
30-07-2009, 10:40 PM
Chuyện Của Tôi


Chủ đề B: Proud of You




Superman: BUZZ!!!
Daydream: ?
Superman: Chào nhóc! Mình làm quen nha?
Daydream: Không. Không làm quen đâu!
Superman: Sao vậy?
Daydream: Em chỉ làm tình thôi!
Superman: *~*
Daydream: Không thích thì thôi. Bye.
Superman: Không phải thế. Nhưng anh…
Daydream: Anh sao? Hẳn anh chưa làm tình bao giờ.
Superman: Chắc không?
Daydream: 100% cho câu hỏi đó. 150% cho câu hỏi “Sao em hay thế”? Và 200% cho câu nói “Mình gặp nhau tối nay nhé!”
Superman: Sai toàn tập! Anh chỉ muốn đi café để relax.
Daydream: Với một người lạ?
Superman: Trước lạ sau quen!
Daydream has signed out.
Superman: Sao thế? Mắc cỡ quá nên out à? Hay xỉu rồi?
Superman: BUZZ!!!

Chưa kịp hụt hẫng thì một người có nickname Daydream (do một người bạn trong giới đưa cho tôi) sign out đột ngột thì điện thoại của tôi réo ầm ĩ, ngay sau đó mấy con chó nhà bên cạnh hùa nhau sủa vang khắp xóm, thì ra nhỏ Hoài sáng nay đã lén cài nhạc chuông chó sủa cho máy tôi. Mấy thằng bạn cùng phòng được một trận cười hết “ga”. Tôi khó chịu bắt điện thoại, số của thằng Tùng nhưng ở đầu dây bên kia lại có một giọng con trai rất lạ và êm ái: “Gặp nhau ở café Lạnh nhé!”, rồi cúp máy. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bọn cùng phòng nhảy vào công kích tôi đủ kiểu.

- Ghê nha! Vợ cài cho chồng nhạc chuông chó sủa. Hoài thông minh ghê! - Một thằng nói bằng giọng mỉa mai nghe thấy ghét, hắn cố kéo dài hai chữ “vợ” và “chồng”.

- Chứ không phải mày đang ghen với tao hả thằng kia – Tôi mỉa hắn lại – Cần không tao nhường cho.

- Tao cần đ. gì của mày. Có khối đứa theo tao mà tao chả thèm – Hắn nói xong thì quay lại chat một cách khí thế.

- Cả trường đồn ầm lên chuyện tình của mày và Hoài, có chối cũng không được – Một thằng khác xen vào.

- Tao với Hoài chỉ là bạn bè thôi, chúng mày thôi nói linh tinh.

- Mày đúng là đứa không biết điều, không khéo mày bị hâm đó!

- Kệ tao. Tao hiểu mình muốn gì mà, lo cái thây của chúng mày trước đi.

Lũ bạn đứa thì nhún vai, đứa thì thở dài hoặc lắc đầu khó hiểu. Điện thoại tôi réo một lần nữa khiến tôi sực nhớ ra lời hẹn. Tôi gọi cho Tùng, lần này là giọng của nó.

Tôi 21 tuổi, thích đi du lịch, cao thủ online và café một mình, chưa một mảnh tình nào vắt vai. So với bạn cùng lứa tôi thuộc dạng ngây thơ vì không biết tí gì về tình dục và cua gái, nhưng lại đa đoan trong cách sống. Đó là những nhận xét mà sau những ngày dài “hội chuẩn” bọn bạn cùng phòng đưa ra cho tôi. Rồi chúng “chữa trị” cho tôi bằng cách liên tục “đầu độc” tôi bằng những câu chuyện nhạy cảm, những hình ảnh bốc lửa trên Internet mà chúng gọi là “liệu pháp” chữa trị bệnh-vô-cảm-với-con-gái (chúng nó có vẻ rất rành chuyện chăn gối, chỉ trên lí thuyết thôi!). Khi tôi nói ra quan điểm sống của mình thì bọn nó cười ồ lên: “Chắc nó bị nhiễm Hồ Ly Tiên(*) rồi mày ơi!”. Quả thực đó là một quyển tiểu thuyết khá lãng mạn, trong thâm tâm tôi cũng muồn mình có được một tình yêu như thế - một tình yêu trắng ngần không vướng mùi tình dục, chỉ khác ở chỗ người tôi mong đợi không phải là một cô gái.

Còn về chuyện của tôi với Hoài, chúng tôi là bạn từ bé. Hoài yêu một tên sở khanh bất chấp những lời khuyên của bạn bè, hắn dụ dỗ Hoài đi theo lối sống trụy lạc. Tôi chỉ làm những việc mình nên làm, giúp cô ấy tìm lại chính mình. Dĩ nhiên trong suốt khoảng thời gian đó tôi chỉ xem cô ấy là bạn (và dĩ nhiên, lợi dụng điều đó, lũ bạn của tôi đã thêu dệt thành một chuyện tình).


***


Tin nhắn của em đến lúc nửa đêm, khi tôi đang vỗ về giấc ngủ sau một ngày học tập mệt mỏi.

“Người nằm mơ, mơ cuộc tình tươi đẹp - Người còn thức, mơ cuộc tình khổ đau.”

Cảm giác bất an dấy lên trong lòng tôi, hôm nay em gặp phải chuyện gì buồn bực chăng? Đây không phải là lần đầu tiên em nhắn cho tôi những tin như thế, em bảo tôi em thường cảm thấy day dứt một cách khó hiểu, lẽ nào tôi không thể mang lại cảm giác bình yên cho em?! Dù hai mi mắt tôi đang nặng trĩu, tay chân tôi đang mỏi nhừ, nhưng sẽ thật vô tâm khi không trả lời tin nhắn của em. Nếu ngày hôm nay đối với em là một ngày tồi tệ thì âu tôi cũng làm được một việc một tối thiểu là chia sẻ cùng em. Tôi lọ mọ bấm tin nhắn:

“Người nằm mơ cũng có khi thức dậy - Người còn thức sao không tìm giấc mơ?”

Nhắn tin xong tôi không thể nào ngủ lại được nữa, tôi cảm thấy bồn chồn và lo lắng về một điều gì đó không rõ. Tôi gọi cho em, giọng em vỡ òa chỉ sau một hồi chuông đổ: “Em đang ở hồ Con Rùa anh à!”.


***


Chủ nhà tỏ vẻ khó chịu, bực dọc dù tôi đã cố làm thật khẽ để đưa chiếc xe máy tồi tàn ra ngoài. Nhưng tôi không còn tâm trí để giải thích với ông ấy, tôi muốn phóng xe thật nhanh đến chỗ em. Đường phố vắng tanh, gió rít qua tai tôi từng hồi lạnh buốt. Một vài người say ngả nghiêng đi trên vỉa hè.

Em 19 tuổi, yêu văn chương, người đã dùng số máy của Tùng gọi cho tôi (khi đó hắn đang bận tán tỉnh một cô hầu bàn). Hôm ấy tôi đến quán, quần áo ướt sũng vì giữa đường gặp mưa, nghĩ đến cái tên quán nữa khiến tôi rùng mình luôn một thể. Quán không có gì đặc biệt ngoài nhạc trẻ ầm đùng điếc tai, chưa đến quán đã nghe và thấy đèn màu đủ loại hắt xuống đường. Thế mà không hiểu thằng Tùng dùng mánh gì mà được vào phòng VIP, có lò sưởi ấm áp và nhạc hòa tấu êm dịu. Nói đến thằng Tùng tôi phải phục nó bởi tài ăn nói và khuôn mặt ngời ngời tự tin. Tùng có cái duyên ngầm, nhà nó không khá giả mấy nhưng nó biết cách ăn mặt, người nó toát lên vẻ lịch lãm và quý phái lạ lùng. Có một thời Tùng thường xuyên đi vào giấc mơ của tôi, nhưng cái thời đó đã qua, tôi biết giới hạn của mình nằm ở đâu.

Cái đêm gặp gỡ ấy có lẽ là đêm định mệnh của đời tôi.


***


Từ xa tôi đã trông thấy em, dáng em sao nhỏ bé và cô đơn hòa lẫn trong bóng đêm đang bủa vây khắp phía. Tôi tự hỏi không biết em lên đây bằng cách nào mà không thấy xe của em ở đâu cả.

- Sao giờ này em còn ở đây? Lên anh chở về!

- Xuống đây ngồi với em đi!

Em kéo tay tôi, hôn lên má tôi và mỉm cười. Tôi thấy đôi mắt em hằn lên vẻ mệt mỏi và một nỗi buồn khó hiểu. Tôi ngồi xuống bên em, em gục đầu vào vai tôi thổn thức. Dù không phải là lần đầu tiên em chạm vào cơ thể tôi nhưng tôi vẫn thấy lúng túng. Cảm giác đó chỉ gợn lên rồi nhanh chóng tan biến.

- Hôm nay em đã gọi điện cho bạn trai cũ anh à – Em thì thầm. Tôi không nghe tiếng nấc của em nhưng cảm nhận được dòng nước mắt nóng hổi thấm ướt vai mình – Mọi thứ đã hết thật rồi!

- Không lẽ em vẫn còn vấn vương hắn sao? Anh đã nói với em…

- Em biết! Em chỉ muốn mọi thứ thật rõ ràng!

- Em chỉ tự làm khổ mình thôi.

Im lặng. Tôi nghĩ mình nên im lặng lúc này, tôi chẳng biết nói gì nữa, những câu an ủi dường như đã sáo mòn. Tôi kéo em sát người hơn để em đỡ lạnh, khi nãy tôi quá vội vã nên không mang áo khoác. Chúng tôi ngồi như thế không biết bao lâu. Bầu trời đen kịt, không gian im lặng đến đáng sợ. Tôi cúi xuống nhìn em thì phát hiện em ngủ trên vai tôi lúc nào không hay.

Tôi đưa em về nhà lúc gần 3 giờ sáng, em vẫn ngủ say nhưng nước mắt không ngừng ứa ra ướt đẫm hai gò má. Em thì thầm gì đó tôi nghe không rõ, có thể em mơ, một giấc mơ thấm đẫm nước mắt. Em từng nói em có một quá khứ tồi tàn, chỉ có thế thôi, tôi cũng không hỏi thêm gì, dù có biết tôi cũng không thể cho em lời khuyên. Những trải nghiệm đó hoàn toàn mới mẻ với tôi, tôi chỉ có thể im lặng và ôm em vào lòng.

Tôi dọn dẹp lại căn phòng của em, nói là dọn dẹp chứ tôi chỉ sắp xếp lại vài thứ. Tính em rất ngăn nắp. Nhớ ngày nào tôi cùng em rong ruổi trên chiếc xe máy cũ mèm đi tìm nhà trọ, thức cùng nhau ở chỗ làm thêm để có đủ tiền học phí và tiền trọ, nằm co ro trên chiếc giường chật chội, người này thức để người kia được ngon giấc. Sau này khi cuộc sống đã khá hơn tôi mới tìm nhà trọ khác để tránh sự dèm pha của người ngoài (thực ra đó chỉ là một cái cớ, tôi ở chung với em cũng chẳng sao, nhưng tôi nghĩ em cần phải tự lập). Em ở tỉnh lên Sài Gòn học Đại Học, cuộc sống chật vật với những lo toan và hiểm nguy rình rập, cái hiểm ở đường phố tấp nập xe cộ và cả trong lòng người. Tùng đã thoái thác chính em họ của mình cho tôi. Cuộc sống thành thị đã biến Tùng thành một kẻ thực dụng, luôn tranh giành và toan tính với người khác. Tùng may mắn hơn tôi, hắn biết xã giao và nịnh nọt nên nhanh chóng qua mặt bạn bè. Lần gặp ấy có lẽ là lần gặp cuối cùng của chúng tôi. Không, lẽ ra chúng tôi sẽ vẫn còn gặp lại nếu hắn không nói bí mật của tôi cho lũ bạn cùng phòng. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, chỉ trong một đêm tôi đã mất đi nhiều người bạn.

Tôi phát hiện tấm ảnh em chụp cùng người tình cũ để dưới gầm giường, trên đó đặt một viên cianua. Tôi đánh rơi bức ảnh, viên thuốc lăn ra sàn nhà. Cảm giác ớn lạnh và sợ hãi chạy dọc sống lưng của tôi. Tôi đau đớn nhìn em, thẫn thờ trong sự bất lực của chính mình. Tôi chỉ mong em thức dậy lúc này để mắng em một trận, chỉ có thế thôi, rồi tôi sẽ lại ôm chầm lấy tấm thân bé nhỏ của em. Hình như đã quá muộn khi tôi nhận ra những hồn nhiên và ngây thơ của em đã mất đi từ lúc nào. Một năm, đủ dài để mọi thứ thay đổi sao? Một năm đó tôi nghĩ mình đã luôn ở bên em, là người tỉnh táo để đưa em tránh xa những cám dỗ, nhưng tôi đã nhầm. Tôi biết mình đang mất phương hướng vì bị cuốn theo bởi những tình cảm đầu đời, tôi không thể làm khác được, tôi không thể làm người đứng bên lề nhìn em đi qua tuổi trẻ, tôi cũng không thể níu giữa được em. Tôi hoang mang, những linh hồn cô đơn và khiếm khuyết như chúng tôi rồi sẽ trôi dạt về đâu?

Tôi bắt đầu hành động như một kẻ điên, tôi lục lọi khắp phòng em, xới tung mọi thứ với ý nghĩ “Em giấu những viên khác ở đâu?”, tôi cởi cả quần áo của em vì sợ em giấu chúng bên mình. Tôi nghe mắt mình cay xè, miệng đắng chát, đầu óc như muốn nổ tung. Căn phòng không lớn, tôi tìm mãi không phát hiện được gì bèn ngồi thở dài. Tôi nhìn em trách móc, em vẫn còn ngủ say trong khi tôi đang phát điên vì em ư? Rồi tôi nhìn lại căn phòng, nó bề bộn hơn bao giờ hết, nếu em thức dậy hẳn em sẽ thét lên. Tôi bật cười khi nghĩ đến bộ dạng của em lúc đó, tôi cười thành tiếng nho nhỏ trong vị mặn chát của nước mắt.

Tôi gói viên thuốc lại bằng tấm ảnh đó rồi cho vào túi áo. Không hiểu sao tôi có một ý nghĩ rằng, một ngày nào đó tôi sẽ cần đến nó.

Mặt trời chiếu nhẹ qua cửa kính. Khuôn mặt em vẫn đẫm ướt, tôi cảm thấy sự bất lực ở chính bản thân mình, làm sao có thể lau khô những dòng nước mắt của em.

Cảm giác mệt mỏi bắt đầu xâm chiếm tôi sau một đêm không ngủ, có lẽ tôi sẽ cần một thứ gì đó đại loại như café để có thể dành cho em cả ngày hôm nay, và những ngày sau đó nữa. Tôi để lại lời nhắn cho em:

“Ngày hôm qua thật dài phải không em? Hãy quên nó đi em nhé. Anh đi mua đồ ăn sáng. Anh sẽ trở lại ngay.”

Tôi định viết thêm dòng chữ “Anh yêu em!” vào mẩu giấy nhưng rồi lại thôi. Từ khi biết tình cảm của mình tôi chỉ nói câu đó đúng một lần, sự thật là nó không dễ dàng nói ra như trên phim ảnh. Tôi cũng không muốn em phải suy nghĩ thêm điều gì vào lúc này, làm sao tôi có thể bắt em quên hoàn toàn những chuyện của quá khứ để đến với tôi. Quá khứ không hoàn toàn là dĩ vãng. Yêu nhau đâu nhất thiết phải nói ra.

Tôi hôn lên trán em, đặt mẩu giấy lên bàn rồi khép cửa.

Yume no kiss
30-07-2009, 10:40 PM
* *
*


Daydream: Mình gặp nhau đi!
Superman: Không. Anh không có ý định gặp nhóc!
Daydream: Sao vậy? Sợ gặp rồi không về được hả?
Superman: Không, sợ tối về mơ thấy ác mộng.
Daydream: Giận!
Superman: Thôi nào nhóc con! Đi café không?
Daydream: Không! Em chỉ thích đi hotel thôi!
Superman: Còn bé mà hăng thế!
Daydream: 19 tuổi rồi. Bé gì?
Superman: Nhóc có bao nhiêu năm “kinh nghiệm” mà đòi “lớn”?
Daydream: Nhiều hơn anh tưởng tượng.
Superman: Anh không thích những người quá sành sỏi.
Daydream: Dù anh không thích thì cũng phải đi gặp em. Quyết định như vậy đi. 30 phút nữa tại Café Dốc nhé! Địa chỉ đây:…
Daydream has signed out.

Lần nào cũng vậy, không kịp để tôi phản ứng gì thì nhóc đã sign out, cũng vì thế nên tôi chỉ gọi em là “nhóc” chứ không phải là “em”. Khoảng thời gian tôi quen nhóc cũng chính là khoảng thời gian tôi quen em. Tôi và nhóc khá hợp tính nhau, chúng tôi chia sẻ với nhau nhiều điều trong cuộc sống. Tuy vậy, nhóc vẫn là một bí ẩn đối với tôi. Nhóc ngây thơ và hồn nhiên, còn em thì trầm tính, ít cười (Chậc! Tôi phạm phải một sai lầm rồi! Không được so sánh em với nhóc!). Tôi không nghĩ nhóc của tôi từng làm chuyện đó. Mọi thứ chỉ là ấn tượng ban đầu thôi, còn thực hư thế nào thì phải khám phá mới biết được. Nhắc mới nhớ, 25 phút nữa phải có mặt tại café Dốc, mình nên mặc gì đây nhỉ?

Em cùng tôi đến quán, hễ khi nào có hẹn là tôi lại rủ em cùng đi, phàm tôi nghĩ cuộc những hẹn của tôi chỉ mang tính xã giao bạn bè. Không hiểu sao tôi rất sợ em ghen, dù từ trước đến giờ chưa bao giờ em tỏ ra như thế cả, kể cả khi tôi nhìn chằm chằm một anh chàng đẹp trai khác trong thư viện. Chuyện tôi hay chat với nhóc em cũng biết nhưng chỉ nói một câu ngắn gọn: “Anh cẩn thận đó!”. Chữ “cẩn thận” bao gồm nhiều ý nghĩa, cẩn thận với nhóc và cẩn thận với em. Cứ như thể em đi guốc trong bụng tôi vậy. Yêu em, tôi không bị ràng buộc vì bất kì điều gì cả (vì thế nên tôi không thể làm chuyện gì có lỗi với em được).

Cái quán café lạ chưa từng thấy, nhạc êm như ru, đèn được sử dụng rất hạn chế, chỗ ngồi có phân lô và che kín bởi cây cối. Tôi cảm thấy rùng mình, tôi thì thầm vào tai em:

- Em ơi, sao cái quán này giống quán đèn mờ quá vậy?

Em im lặng không nói gì. Tôi tìm đến bàn tay em, sợ rằng chỉ một phút xao lãng có thể lạc mất em. Một bàn tay của ai đó đặt lên vai tôi kèm theo một giọng nói rất khẽ khàng:

- Em đây, đi theo em!


***


Họ nhìn nhau như thể hai kẻ thù, tưởng tượng có một vật hi sinh ở giữa thì mỗi người sẽ mang một ý nghĩ rằng: “Nó là của tao!”.

- Hai người quen nhau hả? – Tôi lên tiếng, phá vỡ bầu không khí lạ lùng này.

- Không. Em có việc, em về trước đây – Em hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy.

- Cẩn thận nha em, về nhà nhớ nhắn tin cho anh!

Em đi rồi tôi mới cảm thấy hụt hẫng, hôm nay em cư xử thật lạ. Không, em vốn là người khó hiểu, sao bây giờ tôi mới nhận ra nhỉ?!

- Người yêu của anh hả?

Giọng nói của nhóc ngăn dòng suy nghĩ của tôi. Lúc này tôi mới nhận ra người ngồi trước mặt mình là một chàng trai vô cùng dễ thương, hai mắt to tròn và nụ cười hồn nhiên.

- Ừ. Bọn anh yêu nhau được một năm rồi.

- Hai người trông có vẻ hạnh phúc nhỉ?

- Bọn anh hay cãi nhau lắm, nhưng rồi mọi thứ lại ổn.

Chúng tôi chìm trong một bầu không khí im lặng đến ngạt thở. Tin nhắn của em đến:

“Anh ra khỏi quán ngay anh nhé, đây là quán đèn mờ thật đó anh!”

Tôi chưa kịp hoàn hồn vì tin nhắn đó thì một cảnh tượng đập vào mắt tôi. Dưới ánh đèn mờ chập choạng xuyên qua kẽ lá ở bàn đối diện, hai người đàn ông đang vuốt ve và âu yếm nhau.

- Cũng là người như mình nhưng sao mất mặt quá! Sao họ không về nhà mà làm tình với nhau, hay tệ lắm thì cũng tìm một cái khách sạn nào đó, nhóc nhỉ?

- …

- Mình về thôi, tối có gì lên mạng chat, đừng ngồi ở mấy chỗ này. Gặp được nhóc anh cũng thấy vui rồi.

Tôi toan đứng dậy thì một bàn tay ghì tôi xuống và nhanh chóng sục sạo trên thân thể tôi, tôi không thể tin đó là nhóc mà tôi quen biết. Đôi bàn tay của nhóc đây ư? Cái khuôn mặt đầy vẻ dâm đãng kia là của nhóc ư? Tôi không thể tin vào mắt mình. Cảm giác thất vọng ê chề dâng lên trong lòng tôi, đôi chân tôi chỉ muốn chạy khỏi nơi này ngay lập tức. Tôi hất bàn tay của nhóc ra.

- Dừng lại đi! Đây không phải là nhóc mà anh quen biết! Nhóc làm sao vậy?

- Em không thể làm người yêu của anh, vậy hãy để em làm người tình của anh có được không?

- Không được. Anh không chấp nhận mối quan hệ đó! Anh chỉ muốn mình là bạn bè.

- Vậy chỉ đêm nay thôi được không?

- Không. Sao em lại sống như vậy? Nếu em muốn người khác chấp nhận mình thì hãy sống cho tốt đi!

- Dù anh có sống tốt cách mấy thì anh vẫn bị xem là một thằng đồng tính, một thằng biến thái thôi. Em không quan trọng người ta nghĩ gì! Em sống cho em, em chỉ làm những chuyện em thích!

- Em bao nhiêu tuổi rồi mà còn suy nghĩ ngu ngốc như vậy?

- Anh không cần phải quan tâm tới em, hãy nhìn anh đi. Anh giống một con rối bên cạnh người yêu. Anh chẳng là gì với hắn đâu. Sớm muộn gì hắn cũng bỏ anh thôi!

- Em biết gì mà nói vậy?

- Trực giác của em rất chính xác. Em nói không sai đâu. Anh không muốn bị hắn xỏ mũi hay cắm sừng chứ?

- Em không được nói người khác như thế.

- Em chỉ muốn tốt cho anh. Hãy đến với em đi, em sẽ cho anh nhiều thứ hơn.

- Em sẽ cho anh những gì?

- Bất cứ những gì anh muốn. Em tự tin hơn hắn, từ ngoại hình, gia cảnh, kinh nghiệm trong chuyện ấy…

- Em thôi đi! Em thật chẳng biết gì về tình cảm cả!

Tôi gắt lên. Nhóc bật khóc, hất li tách xuống đất đánh xoảng rồi vụt chạy vào bóng tối.


***


Ánh sáng của đèn đường cho tôi biết tôi sắp thoát khỏi cái chốn u ám và dơ bẩn này. Em đang đợi tôi ở bên kia đường. Thấy tôi, em ôm chầm lấy tôi và lo lắng hỏi han:

- Anh làm gì trong đó mà lâu vậy?

- Em còn hỏi! Chẳng phải em bỏ về trước sao?

- Em không bỏ về, em đi loanh quanh xem xét. Khi phát hiện cái quán đó… em nhắn tin cho anh.

- Phải! Em lúc nào cũng hành động một mình, không cần biết người khác nghĩ gì. Em có nghĩ tới cảm giác của anh không?

- Em muốn tốt cho anh mà!

- Thật không? Thế còn việc em cất giữ thuốc độc trong nhà? Em định làm gì? Em có xem anh tồn tại không hả?

- Hôm đó em không được ổn, may nhờ có anh…

- Em thôi đi! Đồng ý là em sành sỏi hơn anh, kinh nghiệm sống của em đầy mình, còn anh chỉ là thằng ngố, anh chẳng bảo vệ được cho em, chẳng giúp gì được cho em cả! Em hãy tìm người khác thích hợp với mình hơn đi!

Tôi nói xong thì bỏ đi, không cần biết em sẽ làm gì sau đó. Kể từ lúc nói ra những lời ấy, tôi đã tự vạch trần bản thân mình trước mặt em. Lòng tự tôn của một người đàn ông không cho phép tôi quay đầu lại, dù tôi biết mình đã vô cớ nổi nóng. Tôi muốn nói cho em biết khi nhìn thấy em tôi vui biết bao, tôi muốn kể cho em những gì vừa xảy ra, nó đã để lại một vết xước trong lòng tôi. Tôi đã mất đi một người bạn. Tôi đã đặt niềm tin vào nhầm người, tôi quá ngây thơ về một mối quan hệ trên mạng. Dù tôi có kể lể mấy thì em cũng chỉ ậm ờ vài câu rồi lại chìm vào cái thế giới riêng của em. Phải, chính là cái thế giới chết tiệt đó, hẳn trong cái thế giới ấy không hề có tôi. Tôi muốn chạm vào nó, muốn thấu hiểu nó nhưng em đã ngăn tôi lại, dù tôi có cố gắng cách mấy cũng không thể biết ở đó có những gì. Tôi chua chát với ý nghĩ mãi mãi tôi chỉ là một người đứng bền lề cuộc sống của em, mãi mãi tôi vẫn là một thằng ngốc không hơn không kém.

Đêm đó tôi thức trắng với những suy nghĩ chòng chành trong đầu, chẳng đâu vào đâu. Tôi biết mình là người có lỗi trong chuyện này, nhưng thật sự tôi đã quá mệt mỏi, tôi không muốn mình là một kẻ uỷ mị. Tôi muốn buông xuôi tất cả.


***


Cái nick Daydream tự động biến mất khỏi danh sách bạn chat của tôi. Tôi biết nhóc đã dùng phần mềm xóa nó, tôi cũng chẳng thiết tha gì để níu kéo mối quan hệ này. Tôi nhận ra một điều, hễ tôi cự tuyệt ai thì sẽ không còn gặp lại người đó nữa, dù bất kì lí do gì, dù điều đó sẽ tốt cho họ. Phàm chẳng bao giờ người ta có ý nghĩ rằng cự tuyệt là để níu kéo. Làm sao một người đủ vị tha và độ lượng để quay lại với người đã đành đoạn hất mình ra khỏi cuộc sống, cùng lắm người đó sẽ quên nó đi để tiếp tục sống.

Đã một tháng kể từ cái đêm tôi trút hết nỗi niềm với em, không một tin nhắn, không một e-mail. Ngày tháng trôi qua bình lặng như một sợi dây tuột khỏi cái nút thắt chật chội. Mẹ tôi gọi điện lo lắng cho sức khoẻ của tôi, mẹ hỏi tôi sao dạo này ít gọi điện về nhà. Tôi bảo rằng tôi đang ôn thi nên rất bận, rằng tôi vẫn khoẻ để mẹ yên lòng. Sự thật tôi vừa trải qua một trận ốm kịch liệt, một vài người bạn chí cốt đến thăm tôi, những ngày đó không có em.

Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ đến nhóc, nỗi nhớ khiến tôi đau lòng. Tôi lang thang trên mạng, vào blog của nhóc, cái blog đã chuyển sang chế độ private. Không hiểu sao tôi lại muốn nói chuyện với nhóc, một nhóc ngây thơ chứ không phải là nhóc của tối hôm đó. Tôi tìm lại được nickname của nhóc nhờ vào thư mục lưu trữ các đoạn chat trong máy, tôi định add lại nhưng rồi quyết định xóa sạch nó.

Một tháng trời tôi vật lộn với nỗi nhớ về em, tôi phát hiện giữa nhóc và em có một điểm chung. Cả hai đều là những người trẻ phải trải đời sớm, dường như họ chưa đến tuổi 20 mà tóc đã lấm tấm bạc, phần trẻ của họ ở đâu mà lại sống phần người già cỗi để tự làm khổ mình và người khác. Nhiều lúc tôi muốn gặp em để nói lời xin lỗi nhưng điều gì đó đã ngăn tôi lại, có phải lòng tự tôn trong tôi quá lớn?! Tôi đem những quyển tiểu thuyết em tặng ra đọc, tôi phát hiện những lời yêu thương em đều ghi ở cuối sách, vậy mà chẳng khi nào tôi chịu đọc chúng. Nhưng tôi lại bàng hoàng, chúng là của một năm trước, liệu ở thời điểm này em có còn như vậy không? Tôi cảm thấy tiếc nuối, chẳng phải tôi đã bỏ qua rất nhiều cơ hội để hiểu em? Bây giờ thì mọi thứ đã khác đi rồi. Tôi nghĩ đến sự đổi thay ở con người, tôi biết đó là điều tất yếu. Làm sao tìm được một điều không bao giờ đổi thay?

Tình yêu vốn mong manh như lá cỏ, hay dễ vỡ như bong bóng xà phòng. Người sống trong tình yêu thì hẳn phải luôn đối diện với nỗi sợ hãi bởi nếu tình yêu mất đi, người đó chỉ còn những nỗi đau và day dứt. Với tôi, đây là tình yêu đầu đời nhưng với em, tình yêu này dù mất hay không cũng chỉ là một trong vô vàn trải nghiệm. Tình yêu của chúng tôi rõ ràng là khập khiểng, người chập chững vào đời, kẻ đã đi qua trăm ngàn nỗi đau, lại còn xuất phát từ những con người bị xã hội cho là khiếm khuyết. Niềm tin nào đủ lớn để chúng tôi đến được với nhau?


***


Tin nhắn của em đến lúc nửa đêm, khi tôi đang cố vỗ về giấc ngủ.

“Anh ngủ chưa?”

Tôi đắn đo không biết có nên trả lời hay không, một lúc sau tôi quyết định tắt nguồn, bởi nếu phải trả lời thì tôi sẽ nhắn một tin thật dài, như thế này:

“Em à, gần một tháng nay anh chỉ ngủ được lúc gần sáng, anh cứ trằn trọc mãi và suy nghĩ những chuyện không đâu. Anh thấy hình như mình đang già đi. Lúc trước anh vô tư thật và nếu có suy nghĩ thì cũng xoay quanh những chuyến du lịch, những món quà hoặc kế hoạch đi chơi với em. Còn bây giờ anh nghĩ…”

Cái tin nhắn sẽ không dừng lại ở đó.

Trằn trọc mãi tôi lại mở điện thoại lên, một tin nhắn khác của em lại đến:

“Ngày mai anh bảo vệ luận văn rồi. Em sẽ đưa anh đi và chờ anh ở trước cổng, OK?”

Tin nhắn của em làm tôi nao lòng, chữ “OK” nghe thật dễ thương, hình như đã lâu rồi em không nói chuyện kiểu ấy. Ngày trước em vẫn thường hay nói như thế với ý nghĩa “Nếu anh không OK thì chết với em!”. Lòng tôi nhẹ hẳn ra, những hiểu lầm tự nhiên được giải tỏa.

Tôi nhắn tin lại cho em, cái tin nhắn của tôi treo ở tổng đài./.
_________________
(*) tiểu thuyết tình cảm kì ảo, tác giả: Huỳnh Ngọc Chênh




Hết



Cảm nhận truyện ở ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=907992#post907992)

Yume no kiss
30-07-2009, 10:41 PM
Đọc lại truyện ở ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=907990#post907990)

lotus_autumn
31-07-2009, 08:29 PM
thực sự mình ko hiểu ý nghĩa của truyện này cho lắm, là do ko tập trung cũng nên.
truyện kết thúc bằng hình ảnh nhân vật tôi và em, có thể là mở ra 1 kết thúc tươi đẹp cũng nên. nhưng ko hiểu sao mình thấy tình cảm với "em" chủ yếu là tình, nghĩa , còn với nhóc thì vẫn có gì đó còn rất vương vấn.
chẹp, lại viết nhảm nữa rồi, tác giả thông cảm.
cách xây dừng tình tiết của bạn khá cuốn hút ngay từ đầu truyện. ngoài ra có nhìu triết lý mình thấy thích, chẳng hạn
Tình yêu vốn mong manh như lá cỏ, hay dễ vỡ như bong bóng xà phòng. Người sống trong tình yêu thì hẳn phải luôn đối diện với nỗi sợ hãi bởi nếu tình yêu mất đi, người đó chỉ còn những nỗi đau và day dứt.

kail512
01-08-2009, 09:09 PM
tôi nghĩ là tôi biết tác giả truyện này ^^ Nhưng tôi vẫn com theo đúng nghĩa "khách quan" của người đọc và "chủ quan" của tôi.(nghĩa là sẽ dài và chi tiết hơn)

_ xây dựng tình huống truyện lúc đầu hơi rối, nhưng về sau thì ổn.

_ dẫn truyện tự nhiên, có liên kết.

_ tình huống truyện ko mới nhưng lại có điểm nhấn.

_ bối cảnh đôi chỗ đạt, đôi chỗ thừa.

_ Nhặt ra được vài hình ảnh để nhận xét ^^ (ý kiến chủ quan)


Yêu nhau đâu nhất thiết phải nói ra.
Câu này cũng hay. Dù vậy tình yêu chưa trọn vẹn nếu thiếu lời yêu chân thành. ^^ *nói thầm trong lòng kể ra cũng là nói nhỉ ;))*


Tôi nhận ra một điều, hễ tôi cự tuyệt ai thì sẽ không còn gặp lại người đó nữa, dù bất kì lí do gì, dù điều đó sẽ tốt cho họ. Phàm chẳng bao giờ người ta có ý nghĩ rằng cự tuyệt là để níu kéo. Làm sao một người đủ vị tha và độ lượng để quay lại với người đã đành đoạn hất mình ra khỏi cuộc sống, cùng lắm người đó sẽ quên nó đi để tiếp tục sống.
chuyện thường xảy ra trong cuộc sống ^^


Thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ đến nhóc, nỗi nhớ khiến tôi đau lòng. Tôi lang thang trên mạng, vào blog của nhóc, cái blog đã chuyển sang chế độ private. Không hiểu sao tôi lại muốn nói chuyện với nhóc, một nhóc ngây thơ chứ không phải là nhóc của tối hôm đó. Tôi tìm lại được nickname của nhóc nhờ vào thư mục lưu trữ các đoạn chat trong máy, tôi định add lại nhưng rồi quyết định xóa sạch nó.
Kail ko thấy nvật "tôi" vấn vương nvật nhok theo nghĩa "tình". Nhok là 1 fần của cuộc đời "tôi", là cánh cửa đầu tiên "tôi" đập mặt mình vào.

_ Nhân vật: gần với đời thường, ko có cảm giác gượng hay bị ép vào một khuôn mẫu có sẵn. Nhưng vẫn chưa tạo được tính đột phá.

_ Hơi mơ hồ một chút, nhưng fic ổn.

Đánh giá 6/10 *có do dự giữa 6,5 và 6*
^^~ Ngày lành

mr.tun
03-08-2009, 03:46 PM
mình đã vừa gặp chuyện như bạn , mình đồng cảm với câu chuyện của bạn lắm , mình còn bị làm tổn thương nữa , dù sao mình vào đây ủng hộ bạn

Krad
11-11-2009, 11:50 PM
Comment của Krad cho fic CHUYỆN CỦA TÔI :)

“Chưa kịp hụt hẫng thì một người có nickname Daydream (do một người bạn trong giới đưa cho tôi) sign out đột ngột thì điện thoại của tôi réo ầm ĩ, ngay sau đó mấy con chó nhà bên cạnh hùa nhau sủa vang khắp xóm, thì ra nhỏ Hoài sáng nay đã lén cài nhạc chuông chó sủa cho máy tôi”

“cao thủ online và café một mình” => cao thủ game online? Không thì thế nào mới là cao thủ online? Và hay café một mình có nên gọi là cao thủ không?

“Đó là những nhận xét mà sau những ngày dài “hội chuẩn” bọn bạn cùng phòng đưa ra cho tôi.” => hội chẩn

“nhà nó không khá giả mấy nhưng nó biết cách ăn mặt”

“, trên đó đặt một viên cianua” => thuốc độc hả? Tôi nghĩ nó là cyanua?! Mà để thuốc dưới gầm giường thì… =.=

“tôi cũng không thể níu giữa được em.”

“Tình yêu của chúng tôi rõ ràng là khập khiểng”

1. Chủ đề

Fic rất hay, nhưng chủ đề “Proud of you”, tôi thấy nó không được bật lên cho lắm. “Proud” vì gì đây?

Số điểm: 1,0

2. Nội dung

Fic có độ dài tương đối, kể song song hai câu chuyện về mối quan hệ của nhân vật “Tôi” với “Em” và “Nhóc”. Chính vì lượng chi tiết đưa vào khá nhiều nên dẫn đến độc giả dễ bị rối và không theo kịp. Chính tôi ban đầu đã nhầm lẫn “Em” với “Nhóc” với nhau. Tôi cũng không hiểu lắm tâm trạng, tình cảm của nhân vật tôi, có vẻ anh ta hơi bốc đồng và suy nghĩ lộn xộn thế nào. Rồi thời gian của fic trôi đi khá nhanh, mới đoạn đầu anh ta còn nói chuyện vui vẻ với bạn cùng phòng, vài đoạn sau đã thấy anh ta phải đi ra ngoài ở. Tuy nhiên, nhìn tổng thể thì đây vẫn là một câu chuyện có nội dung tốt, có triết lý và suy tư.

Số điểm: 3,0

3. Hình thức

Fic viết ổn, tôi có thể đọc trôi chảy một fic dài mà không phải dừng lại để soát lỗi.

Số điểm: 3,5

Tổng: 7,5