PDA

View Full Version : Vui 1 chút!



Camap_casau
16-04-2006, 05:34 PM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Nhung_quy_dinh_moi_nhat_ve_mu_bao_h.jpgNhững quy định mới nhất về mũ bảo hiểm



Giám đốc sở y học

- Căn cứ vào quyết định của sở đường sá

- Căn cứ vào giá mũ trên thị trường


- Căn cứ vào hợp đồng liên doanh với nhà sản xuất mũ

- Căn cứ vào thu nhập của nhân viên sở

- Xét đề nghị của ông trưởng phòng kinh doanh

- Xét sự nhẹ dạ của người tiêu dùng

Quyết định

Điều một: Kể từ nay, mọi công dân thành phố, khi đi ngủ, phải đội mũ bảo hiểm.

Điều hai: Dù giường ngủ đặt ở ngoại thành hay nội thành, trong phòng chính hay trong phòng phụ, dù ngủ đêm khuya hay ngủ ban ngày đều cần đội mũ cả.

Điều ba: Trường hợp vừa lái xe vừa ngủ thì ngoài mũ bảo hiểm tai nạn giao thông, còn phải đội thêm mũ bảo hiểm y học. Mũ nọ chồng lên mũ kia.

Điều bốn: Mũ phải mua ở các cửa hàng do sở quy định và phải dán tem. Tem bán chứ không tặng.

Điều năm: Nếu hai người ngủ chung một giường, nghiêm cấm việc đội chung một mũ. Hai mũ cần có hai màu khác nhau.

Điều sáu: Bệnh viện sẽ không chịu trách nhiệm điều trị với những bệnh do thiếu mũ gây ra như đau lưng, đau răng, gặp ác mộng hay nhức đầu, sổ mũi, ho gà.

Điều bảy: Trường hợp dân các địa phương ngủ lại thành phố hoặc khách du lịch chỉ ngủ vài ngày thì có thể không cần mua mũ mà thuê. Giá thuê do sở quy định để đảm bảo chất lượng và ổn định thị trường.

Điều tám: Mũ không nhất thiết phải vừa với đầu, chỉ cần đội là xong.

Điều chín: Các trường hợp ngã lăn từ trên giường xuống đất, mũ văng ra sở không chịu trách nhiệm.

Điều mười: Từ nay nghiêm cấm việc ngủ gật trong các chương trình ca nhạc, phim, kịch nói dù dở tới đâu. Muốn ngủ phải có mũ mang theo. Riêng với các hội thảo, hội nghị khi ngủ gật sẽ có quy định đặc biệt.

Điều mười một: Rút kinh nghiệm khi đội mũ bảo hiểm giao thông, lúc đi vào các con đường không phải đội mũ bà con lại tháo ra, tới khi gặp thì đội lên, nhấc lên nhấc xuống liên tục khiến thành phố mang danh là "lịch sự nhất thế giới" khi nhân dân liên tiếp chào nhau, mũ bảo hiểm y tế phải đội liên tục khi mọi người nửa thức nửa ngủ.

Điều mười hai: Quy định này áp dụng với cả các trường hợp ngủ lề đường, ngủ trên tàu xe hay ngủ dưới sàn nhà, ngủ trên ngọn cây hoặc ngủ dưới gầm cầu.

Điều mười ba: Các bộ phim điện ảnh hay truyền hình từ nay nếu có cảnh ngủ mà diễn viên không đội mũ thì bất kể ăn mặc ra sao cũng sẽ không được trình chiếu tại các cơ sở y học.

Điều mười bốn: Trẻ con từ mười tuổi trở xuống được đội mũ vải. Các cụ già sáu mươi tuổi trở lên đội mũ len, còn tất cả đều phải đội mũ nhựa chính phẩm sản xuất bởi các xí nghiệp do sở cấp giấy phép.

Điều mười lăm: Nếu vừa ngủ vừa đắp chăn thì có thể trùm chăn quá đầu nhưng mũ vẫn phải ló ra.

Điều mười sáu: Nghiêm cấm dán, thêu hoặc vẽ lên mũ những hình thù kỳ quái. Trường hợp mũ viết các câu quảng cáo thì sản phẩm phải được sở duyệt.

Điều mười bảy: Trường hợp mũ hư hỏng, phải được sửa chữa tại những nơi có đăng ký.

Mẫu đăng ký cũng do sở cấp. Cứ ba tháng mũ phải kiểm định một lần. Lệ phí kiểm định căn cứ vào giá vàng hoặc giá đô la thời điểm đó.

Điều mười tám: Mũ có thể hình tròn, hình thoi, hình tam giác hay hình quả trám. Nhưng mũ không phải gối nên không được phép hình chữ nhật.

Điều mười chín: Mọi người được tự do đội thêm mũ khác khi đi ngủ, nhưng tất cả các mũ ấy đều phải ở bên ngoài mũ bảo hiểm y học.

Điều hai mươi: Sở sẽ tổ chức các cuộc thi "người đẹp đội mũ" hoặc "hoa hậu bảo hiểm". Giải nhất là một chiếc mũ mạ vàng, nặng sáu mươi ký lô, thí sinh đoạt giải sẽ phải đội vào đi một vòng quanh sân khấu.

Điều hai mươi mốt: Tất cả những quy định trước đây trái với quy định này sẽ bị bãi bỏ. Nếu nghĩ ra thêm quy định nào nữa, ban giám đốc sẽ nhanh chóng bổ sung.

Camap_casau
18-04-2006, 04:10 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Thu_gui_Adam.jpgThư gửi Adam


Adam yêu quí!

Thế là lại sắp đến ngày em được chàng tặng quà rồi. Sung sướng quá, mỗi món quà chàng tặng là một kỷ niệm không thể nào quên được.

Từ món quà đầu tiên là chiếc lá dương xỉ xinh xắn to bằng bàn tay chàng tặng vào một buổi chiều nắng đẹp trong vườn địa đàng, đến chiếc áo làm bằng da khủng long bạo chúa. Từ bài thơ tình trên lá chuối đến chiếc điện thoại nhỏ bằng bao diêm...

Adam ơi! Bởi “xấu chàng hổ ai” nên em xót xa vô cùng khi người đời cứ lôi cái xấu của chàng ra mà kể lể. Chàng đá bóng thì người ta bảo chàng bán độ, chàng sáng tác nhạc thì lắm kẻ bảo rằng chàng hay... cầm nhầm, chàng theo nghề hải quan hay việc thanh tra thì nhiều kẻ xấu mồm bảo rằng chàng chưa đủ phần trong sáng... Đó là chưa kể họ còn gán cho chàng nhiều tội khác như đem tiền chùa đi uống bia ôm, lấy tiền thuế đi bao bồ nhí, xén tiền cầu đường đi đánh bạc và dùng tiền lại quả đi sắm vila.

Adam ơi, em từng là cầu thủ, em đã có bằng nghệ sĩ, thâm niên hải quan, mấy đời làm sếp và đầy kinh nghiệm thanh tra... Nhưng chàng thấy đó, tên của em rất ít khi xuất hiện trên các bài báo chống tham nhũng.

Vậy Adam của em ơi! Hãy để em thay anh làm mọi việc nhé? Em sẽ là giám đốc giỏi, sẽ là cán bộ nhà đất trong sạch, là thị trưởng liêm khiết, là thanh tra trung thực, là trưởng phòng gương mẫu, là cầu thủ chân chính... thậm chí nếu phải ra đứng đường em cũng thề sẽ không bao giờ nhận tiền mãi lộ.

Còn anh, Adam yêu quí, anh cứ việc ở nhà cho trắng da dài râu. Anh chỉ việc đưa con đi học, dọn dẹp nhà cửa, đi chợ nấu ăn, xem truyền hình và... đợi em về.

Đó chính là món quà mà em muốn anh tặng em lúc này.

Em xin thề trước... ống kem dưỡng da rằng khi nào thiên hạ hết xầm xì về những tật xấu của anh thì em sẽ lại trả những gì là của anh lại cho anh.

Giấy ngắn tình dài - Eva của anh.
Thục Anh

Camap_casau
18-04-2006, 04:12 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Triet_ly_cun.jpgTriết lý cùn


1. Học đi đôi với hành, hành đi đôi với tỏi

2. Nhà sạch thì mát. Bát sạch tốn nước rửa bát!

3. Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ... tự làm đẹp cho mình

4. Thật ra có rất ít phụ nữ đẹp. Không phải vì phụ nữ không biết làm đẹp mà vì họ làm hoài mà...vẫn không đẹp

5. Tôi có thể cưỡng lại tất cả mọi thứ ... trừ sự cám dỗ

6. Khi ta hướng tới mặt trời...bóng tối sẽ khuất sau lưng!

7. Một dòng sông mà chia làm 2 nhánh có nghĩa là......nó bị tõe làm 2 nhánh

8. Khi có con mèo đen đi qua trước mặt bạn thì điều đó có nghĩa là nó đang đi đâu đó.

9. Học, học nữa, học mãi, đúp... học tiếp!

10. Bọn này đúng là càng lớn càng ... nhiều tuổi.

11. Hãy sống để được chết một lần.

12. Quân tử nhất ngôn là quân tử dại. Quân tử nhai đi nhai lại là quân tử khôn.

13. Bầu ơi thương lấy bí cùng, mai sau có lúc... nấu chung một nồi.

14. Trèo cao ngã đau. Trèo thấp ngã cũng đau.

15. Cá không ăn muối cá ươn, con không ăn muối.....thiếu iot rồi con ơi.

16. Không mày đố thầy dạy ai.

17. Con đường tới vinh quang không có dấu chân của kẻ lười biếng vì kẻ lười biếng thì làm quái gì chịu đi bộ mà có dấu chân.

18. Học là để hiểu
Không hiểu thì phải hỏi
Đã hỏi thì phải hiểu
Không hiểu thì ... đừng hỏi!

19. Một điểm cũng là thầy nửa điểm cũng là thầy!!

20. Thuận vợ thuận chồng , con đông mệt quá!!

21. Người ta dùng thời gian để kiếm tiền ......rồi lại dùng tiền để đốt thời gian.

22. Tiền không thành vấn đề , nhưng vấn đề là không có tiền!

Camap_casau
18-04-2006, 04:13 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Adam-Eva.jpgAdam, Eva và kinh tế



Bây giờ thì ai cũng đã rõ! Thượng đế tạo ra trái đất bằng những vật liệu tiết kiệm. Về sau, khi xây dựng thiên đường. Người đem dùng những vật liệu ấy. Người dùng vôi nặn ra thỏ trắng, thiên nga trắng, gấu trắng, Người dùng đất nặn ra ông tổ Adam của chúng ta. Vậy với những thứ đầu thừa đuôi thẹo của sản xuất bằng vài xe cút kít đất sét và vôi, Thượng đế đã tạo ra tất cả các sinh vật trên thế giới này.

Adam muốn lấy vợ mà chẳng có ai để lấy. Thượng đế nhìn quanh, không thấy vật liệu gì thích hợp, bèn sắt luôn một xương sườn của Adam để tạo nên đàn bà, như vậy cũng là tiết kiệm vật liệu. Sau đó, cũng do tiết kiệm, ông già tiết kiệm, không phát cho Eva quần áo, vì thế nàng dễ dàng quyến rũ được Adam. Adam ăn quả táo và thượng đế cũng chỉ chờ có thể tống khứ ông tổ của chúng ta ra khỏi thiên đường!

Bị xua đuổi, trần như nhộng, lại có bên cạnh một cô vợ ngờ nghệch, Adam đứng bên ngoài cổng thiên đường. Mãi khi Eva sinh cho ông một đống con, Adam mới hiểu việc tiết kiệm quan trọng như thế nào. Lũ con lấy vợ lấy chồng, đứa nào cũng đòi nhà riêng, ôtô riêng, và nói chung đòi đủ thứ.

Adam vò đầu bứt tai thắt chặt thêm dải rút. Đôi khi túng quá, Eva đòi rút nết các xương sườn của chồng ra để xài. Nhưng là một người đàn ông thực sự. Adam không chịu.

Một hôm, bất ngờ Adam trở thành giám đốc xí nghiệp lớn, còn Eva là giám đốc xí nghiệp khác. Adam bảo Eva: Em yêu, chúng ta bắt đầu sử dụng những món tiền lớn của Nhà nước, bởi vậy chúng ta phải học cách tiết kiệm. Ta ngồi nghiên cứu các luật lệ đi.

Hai người đọc các bộ luật trong 9 ngày. Đọc xong, họ thấy theo luật thì bọn tham nhũng chỉ phải bồi thường những tổn thất nhỏ như khi mất con gà, con cừu… Nhưng không bồi thường một xu cho những tổn thất lớn như khi mất hàng trăm con gà, hàng nghìn con cừu. Thay vào đó bọn chúng chỉ bị lập biên bản mà thôi.

Adam bèn bảo Eva:

- Tôi ngu ngốc thật! Chỉ vì một quả táo mà tôi bị đuổi ra khỏi thiên đường. Lẽ ra phải phá hủy cả vườn táo đi, Thượng đế sẽ lập biên bản, biện bạch rằng vườn táo bị hỏng là vì những lý do khách quan, có phải tôi không việc gì không. Có quá lắm, tôi cũng chỉ bị chuyển sang công tác khác, nhưng cũng vẫn ở trên thiên đường...

Adam: Đúng là ông ngu ngốc, Eva tán thành. Nhưng bảy giờ, đã biết các bộ luật rồi, thì cả ở hạ giới này chúng ta cũng sẽ sung sướng chán

Camap_casau
19-04-2006, 03:06 AM
Ngẫm nghĩ Xưa và Nay






Xưa: Cái nết đánh chết cái đẹp.
Nay: Cái đẹp đánh bẹp cái nết...

Xưa: Học thầy không tày học bạn.
Nay: Học thầy tốn tiền hơn học bạn.

Xưa: Ông ăn chả bà ăn nem.
Nay: Ông chưa kịp ăn chả, bà đã ăn nem.

Xưa: Sai một ly, đi một dặm.
Nay: Sai một ly, đi... "một lít"

Xưa: Đi một ngày đàng, học một sàng khôn
Nay: Đi một ngày đàng, tốn mấy trăm ngàn tiền xăng
Cấn Thị Phương
(Làng Cười)

Camap_casau
19-04-2006, 03:11 AM
Nhật ký thị dân



Tháng 1: Một năm mới mở toang ra cái cảm giác hạnh phúc đến xấu hổ khi cảm nhận được rằng mình là một thị dân đang yên vị trong một căn nhà cấp bốn ở một thành phố to nhất nhì cả nước, có nghĩa rằng sóng thần không liếm tới mình, động đất chẳng thể giết chết mình, cúm gia cầm thì nằm đâu dưới quê xa lắc và vũ trường đầy cạm bẫy không dám quyến rũ túi tiền nhỏ nhắn của mình.
Tuy thế sự vất vả chẳng chịu buông tha vì quà tết cho trưởng phòng chưa có, tiền lì xì cho các quí tử ngài giám đốc không biết vay cửa nào.

Tháng 2: Tháng “ăn chơi” ùa về cùng những cơn gió lành lạnh lùa vào hai túi quần rỗng tuếch. Nể lời vợ đèo nhau đi trên chiếc “Rim” Tàu ọp ẹp hướng về vài nơi khói hương nghi ngút để mua may bán rủi, lòng mơ ước có ngày được chễm chệ ngồi trên xe bốn bánh biển số xanh cùng nàng đi lễ chùa đầu năm vừa oai vệ, vừa đỡ phải móc túi trả tiền đổ xăng.

Tháng 3: Mặt trời vẫn mọc ở đằng đông, một ngày như mọi ngày với hai bữa ăn, một bữa nhậu và bốn lần kẹt xe. Cô giáo vẫn như mẹ hiền, tận tụy với học trò cả trong giờ học thêm, lương y cũng như từ mẫu ở phòng khám tư... Mình thì khác: lương y như... tháng trước, không tăng đồng nào. Khao khát biết bao đến ngày chạm ngưỡng... đóng thuế thu nhập. Tiếc làm sao ngày xuân sắc mình không theo nghiệp cầm ca để giờ này hiên ngang bước vào phòng thuế mà làm gương cho các “sao”.

Tháng 4: Mình hét to với vợ “Đã có thuốc trị bệnh tham nhũng!” rồi vẽ ra cho nàng một bức tranh sáng chói về lẽ công bằng, về sự tăng vọt của GDP và về món gà rán mà cả nhà luôn thèm muốn. Nàng cười bao dung, biết bao nhiêu lần nàng đã tha thứ chuyện nói dối của mình huống chi là lời nói dối tháng tư.

Tháng 5: Một sự kiện trọng đại xảy ra trong nhà mình: kết quả siêu âm cái thai sáu tháng tuổi của vợ đúng như mong đợi, một bé gái sẽ ra đời. Trong cái nóng hầm hập phả về từ cuộc thi hoa hậu hoàn vũ bên nước láng giềng, mình vẫn thấy mát lòng khi nghĩ đến viễn cảnh một ngày 18 năm sau đứa con bé bỏng nằm trong cái bụng to đùng kia, với sắc đẹp giống mình và trí thông minh y như mẹ nó, sẽ đội lên đầu cái vương miện đầy kiêu hãnh.

Tháng 6: Niềm hi vọng từ đứa con gái tương lai cứ đeo đẳng mình mọi lúc mọi nơi. Trước khi trở thành hoa hậu thế giới thì chắc chắn nó sẽ làm vài điều gì đó đặc biệt, ví dụ như trở thành thần đồng ca nhạc hay chí ít là cũng viết văn phê phán cụ Đồ Chiểu làm thơ không đúng vần. Điều chắc chắn là nó sẽ phải đỗ vào đại học cho dù phải bán cả nhà từ đường để đóng tiền luyện thi cấp tốc.

Tháng 7: Trong khi chờ đợi 18 năm sau để bán nhà cho con gái luyện thi thì bây giờ phải kiếm thứ gì đó bán tạm để đóng tiền điện. Với lòng tự hào sâu sắc của một gia đình thị dân được hiện đại hóa... côngtơ, mình quyết không hề kêu ca tí nào khi cắt nửa... vầng trăng, à không, tiền lương, để ráp vào hóa đơn dù trong nhà mình máy lạnh, máy giặt, máy tính, nồi áp suất và lò nướng vi ba đều đang được chia ở thì tương lai.

Tháng 8: Mùa thu lại về, lá vàng rụng khắp công viên, bay lả tả vào những gian hàng hội chợ. Mùa thu xao xuyến kỷ niệm thời thơ ấu ngụp lặn dưới dòng sông vàng đục phù sa. Cảm ơn... công ty cấp thoát nước, mấy ai đem được dĩ vãng ngọt ngào vào tận... phòng tắm như họ đâu.

Tháng 9: Thuở còn thơ ngày hai buổi trốn học đi đá bóng, ta mơ ngày nào trở thành cầu thủ. Mẹ thì ước sau này con trai trở thành bác sĩ, còn cha lại mong ta là một thầy giáo tương lai. Chẳng hiểu sao bây giờ mọi người cứ mơ ước toàn những điều nhỏ nhặt. Như anh Hai mong cho mấy bài toán con mình hỏi vào mỗi tối đừng quá hóc búa, chị Hai lại mong các khoản đóng đầu năm học đừng để chị mất ngủ vài đêm, còn thằng cu Tí chỉ cầu sao cho cái cặp trên lưng nó đừng nặng hơn năm ngoái.

Tháng 10: Mình đã không trở thành cầu thủ không phải vì đá bóng dở mà chỉ bởi vì mình bị dị ứng với mấy ông trọng tài. Sở dĩ tháng này tiền mua báo của mình giảm rõ rệt không phải vì mình tiết kiệm tiền mua sữa cho con, mà vì tờ báo nào cũng in hình những người mình bị dị ứng ở mục hối lộ dàn xếp tỉ số.

Tháng 11: Đến hẹn lại lên, con H5N1 lại làm sạt nghiệp mấy bác chăn nuôi và nhân tiện cũng làm giảm luôn khoản tiền nhuận bút từ những bài thơ gửi đăng báo của mình. Biết làm sao khi nguồn cảm hứng đã bay theo món cánh gà chiên nước mắm?

Tháng 12: Những ngày cuối năm đam mê hào hùng, mình hòa vào đám đông hát vang bài “Niềm tin chiến thắng" rồi nâng ly dốc cạn chén... ngọc dương. Ai mà hay rượu ngọt nồng nàn chợt đắng nghét nuốt không trôi. Đành ngồi ngâm giùm thần tượng mấy vần thơ: “Thời oanh liệt giờ đây đành tuyệt lộ”.

Một email vừa đến khi những tờ lịch cuối cùng sắp rơi ra, đó là lá thư của chính mình gửi cho mình từ những ngày này năm trước: có thất vọng, có hi vọng, có hứa hẹn... Cứ để nguyên thế này và tiếp tục gửi cho mình vào cuối năm sau.
Thục Anh
(Tuổi Trẻ chủ nhật)

ggg_1
19-04-2006, 03:52 PM
chài ! kiếm đâu ra mấy truyện hay thế
Thanks nha hi hi hi hi hi

Camap_casau
19-04-2006, 10:48 PM
Đây là lần đầu tiên của bạn





Đây là lần đầu tiên của bạn. Bạn nằm xuống, các cơ bắp căng cứng. Bạn đẩy anh ấy ra và cố tìm một câu xin lỗi, nhưng anh ấy không chịu bị đẩy ra dễ dàng như vậy. Anh ấy hỏi bạn có sợ không và bạn lắc đầu một cách dũng cảm. Anh ấy có nhiều kinh nghiệm hơn bạn. Ngay cú đầu tiên ngón tay anh ấy đã đưa đúng chỗ. Anh ấy tiến sâu hơn và bạn run rẩy toàn thân. Toàn cơ thể bạn căng thẳng chờ đợi nhưng anh ấy thật sự dịu dàng như anh ấy đã hứa với bạn. Anh ấy nhìn thẳng vào mắt bạn và nói bạn hãy tin tưởng vào anh ấy. Anh ấy đã làm nhiều lần trước đây rồi. Nụ cười dễ thương của anh ấy làm bạn bớt căng thẳng và bạn mở ra cho anh ấy có thể vào một cách dễ dàng. Bạn nài xin anh ấy nhanh chóng hơn nhưng anh ấy vẫn cứ từ từ chuẩn bị để cho bạn ít đau đớn nhất. Và anh ấy tiến vào gần hơn, sâu hơn nữa. Và bạn cảm thấy sự đau đớn dâng tràn chạy khắp cơ thể và dường như một tia máu đã chạy ra khi anh ấy đang tiếp tục. Anh ấy nhìn bạn lo lắng và hỏi bạn có đau lắm không? Mắt bạn rưng rưng nhưng bạn lắc đầu và nói anh ấy cứ tiếp tục.

Anh ấy thò ra thụt vào với sự chuẩn xác của bao nhiêu năm kinh nghiệm. Nhưng lúc này bạn đã tê liệt hoàn toàn để có thể cảm thấy anh ấy bên trong bạn. Sau một vài giây phút bạn thấy điều gì đó cháy bỏng bùng lên và anh ấy lấy nó ra.

Bạn nằm thở hổn hển, nhẹ cả người vì đã xong. Anh ấy nhìn bạn với một nụ cười ấm áp và nói với bạn rằng bạn thật là ngoan cường từ trước đến nay chưa hề thấy.

Đây là lần đầu tiên của bạn. Bạn nằm xuống, các cơ bắp căng cứng. Bạn đẩy anh ấy ra và cố tìm một câu xin lỗi, nhưng anh ấy không chịu bị đẩy ra dễ dàng như vậy. Anh ấy hỏi bạn có sợ không và bạn lắc đầu một cách dũng cảm. Anh ấy có nhiều kinh nghiệm hơn bạn. Ngay cú đầu tiên ngón tay anh ấy đã đưa đúng chỗ. Anh ấy tiến sâu hơn và bạn run rẩy toàn thân. Toàn cơ thể bạn căng thẳng chờ đợi nhưng anh ấy thật sự dịu dàng như anh ấy đã hứa với bạn. Anh ấy nhìn thẳng vào mắt bạn và nói bạn hãy tin tưởng vào anh ấy. Anh ấy đã làm nhiều lần trước đây rồi. Nụ cười dễ thương của anh ấy làm bạn bớt căng thẳng và bạn mở ra cho anh ấy có thể vào một cách dễ dàng. Bạn nài xin anh ấy nhanh chóng hơn nhưng anh ấy vẫn cứ từ từ chuẩn bị để cho bạn ít đau đớn nhất. Và anh ấy tiến vào gần hơn, sâu hơn nữa. Và bạn cảm thấy sự đau đớn dâng tràn chạy khắp cơ thể và dường như một tia máu đã chạy ra khi anh ấy đang tiếp tục. Anh ấy nhìn bạn lo lắng và hỏi bạn có đau lắm không? Mắt bạn rưng rưng nhưng bạn lắc đầu và nói anh ấy cứ tiếp tục.

Anh ấy thò ra thụt vào với sự chuẩn xác của bao nhiêu năm kinh nghiệm. Nhưng lúc này bạn đã tê liệt hoàn toàn để có thể cảm thấy anh ấy bên trong bạn. Sau một vài giây phút bạn thấy điều gì đó cháy bỏng bùng lên và anh ấy lấy nó ra.

Bạn nằm thở hổn hển, nhẹ cả người vì đã xong. Anh ấy nhìn bạn với một nụ cười ấm áp và nói với bạn rằng bạn thật là ngoan cường từ trước đến nay chưa hề thấy.

Bạn mỉm cười và cảm ơn nha sỹ, cuối cùng thì đây cũng là lần đầu tiên bạn đi nhổ răng.

zZI_am_meZz
20-04-2006, 07:56 AM
Cái lần đầu tiên đọc mắc cười quá chời.Nghĩ mãi ko ra đó là việc gì hóa ra là đi gặp nha sĩ.Hay ghê

Camap_casau
23-04-2006, 03:35 AM
Đơn xin ngu




Kính gửi: Thượng đế
Kính gửi: Chúa trời
Kính gửi: Ngọc Hoàng
Và các chức sắc tương đương.

Con tên là Nguyễn Văn Tèo, hai mươi lăm tuổi, địa chỉ thành phố, xin gửi tới Thượng đế lời khẩn cầu tha thiết như sau:


- Đầu tiên, con chân thành cám ơn ngài đã sinh ra con trên cõi đời này, để con được biết thế nào là đêm trăng, là vầng thái dương chói lọi. Con được nghe tiếng líu lo của chim hót, tắm mình trong vẻ xanh biếc của biển khơi, để con hiểu thế nào là nét dịu dàng của mùa thu, nét tươi tắn của mùa hè và nét lộng lẫy của mùa thi hoa hậu.

Ngay từ nhỏ, con đã được ngài chỉ ra phải cố gắng học hành. Ngay từ buổi đầu học hành, con đã được giáo dục rằng trí khôn là điều quan trọng nhất của loài người. Nhờ trí khôn ta phân biệt được cái đẹp với cái gần như đẹp, cái vĩ đại với cái giả vĩ đại và ta cũng sẽ không nhầm lẫn giữa cái trong sáng và cái ngớ ngẩn. Tóm lại, có trí khôn sẽ có tất cả, ai khôn nhiều sẽ được nhiều, ai khôn ít sẽ được ít và không khôn tí gì thì cũng chả được tí gì.

Chính do hiểu như thế, con ra sức học hành, rèn luyện đầu óc để có được một lượng trí khôn khá phong phú. Con đinh ninh mình sẽ đứng vững, và nếu gặp may, sẽ tiến lên.

Ngài ơi, con nhầm.

Khi tốt nghiệp ra trường, con mới phát hiện rằng, ở một số nơi, đặc biệt là những nơi "ngon", càng khôn, hay nói cách khác, càng tỏ ra biết nhiều càng chết !

Vì sao thế?

Vì người khôn là người phát hiện ra cái hay, cái đúng. Nhưng nếu sếp mình không phát hiện mà mình lại nhanh nhẩu tìm ra trước, vội vàng công bố nó lên thì nhiều khả năng mình sẽ suốt đời bị ghét bỏ, muôn kiếp không lên lương, lên chức gì được.

Đấy là mới nói ở công ty. Khi đi ra đến ngoài đường, người khôn là người chấp hành răm rắp luật lệ giao thông, không bao giờ vượt đèn đỏ hoặc chạy ngược chiều. Hậu quả là sẽ luôn đến trễ, luôn bị chúng nó ép bẹp dí hoặc ngửi hít khói tơi bời.

Trong lĩnh vực đơn từ, giấy phép, cũng tại khôn quá nên con hiểu là hãy làm đúng thủ tục, chấp hành nghiêm luật lệ, xếp hàng theo thứ tự. Thế nên toi ! Thế nên mọi thứ đều chờ nửa thế kỷ mới được duyệt. Trong khi những đứa kém khôn nhưng biết nhờ tới "cò" tung tăng ra về, vừa đi vừa ca hát thì con ngồi mốc meo trong xó và thổn thức ngóng chờ ngày nọ tháng kia.

Ở lĩnh vực ăn uống, trí khôn ngoan, hiểu biết còn gây ra nhiều sai lầm vô cùng tai hại. Do khôn nên tin tưởng vào những điều ghi trong giấy xác nhận an toàn thực phẩm, tin vào nhãn hiệu hoặc bằng khen vệ sinh. Hậu quả là bụng đầy hàn the, dạ dày đầy đường hóa học và phẩm màu quá đát, thân thể nhiễm độc, đi cấp cứu liên miên.

Trong tình yêu, do quá khôn nên con ỷ nhiều vào tình cảm, coi thường quà bánh, quần áo, dây chuyền. Con thường tặng nàng sách vở thay vì tặng nước hoa, dẫn nàng vào thư viện, bảo tàng, nhà hát chứ không dẫn nàng vô siêu thị. Dẫn tới sở thú để nàng trau dồi kiến thức về hổ, báo hay đười ươi chứ không dẫn đi ăn. Cuối cùng con bị nàng cho leo cây liên tiếp, đến phút này vẫn lơ lửng trên cành.

Về tâm linh, càng nhiều trí khôn con càng tin vào khoa học trong khi anh em nhanh nhẹn tin thầy bói, tin số má hoặc tin quỷ thần. Con cũng thú thực rằng đã nhiều lúc con chả tin ngài cho lắm, nên sao nhãng việc cúng tế, ít khi đốt vàng mã hoặc hiến heo quay. Rốt cục, con thấy mình đơn độc, chả có bạn, chả ai rủ đi chùa, đi lễ hội và cũng chả bao giờ trúng số hay trúng đề gì ráo.

Tai hại nhất, trí khôn giúp con phát hiện ra người không khôn, và con cứ hồn nhiên phát biểu về điều này, trong khi kém khôn hơn thì im miệng. Thế là xong. Con trở nên một kẻ thiếu lòng thông cảm, thiếu cái nhìn toàn diện.

Ngài ơi.

Con sợ khôn lắm rồi. Con cảm thấy rõ ràng kém khôn nhiều lúc dễ sống hơn. Ngài hãy chỉ cho con phải đọc sách gì, phải theo học những chương trình nào mà nhờ đó trí khôn mai một. Nếu việc đấy là quá khó khăn, hoặc do con quá không xứng đáng thì ngài chỉ cho con cách uống thuốc hay luyện tập ra sao nhằm giảm bớt thông minh. Con biết ngài là đấng sáng suốt, nhân từ, che chở cho đứa có trí tuệ cũng như đứa chưa có với một lòng bao dung sâu sắc. Nếu ngài giúp được con ngu đi, con hứa sẽ biết ơn vô vàn và không bao giờ tái phạm. Con mong nhanh chóng nhận được sự chấp thuận của ngài.

Con Tèo

Tái bút: Con chả biết đơn này có cần xác nhận không? Nếu có thì xác nhận thế nào? Con đã quá khôn hay đã quá không khôn?
Lê Hoàng
(Thanh Niên )

Camap_casau
24-04-2006, 01:48 AM
Bạch Tuyết & 7 Chú Lùn









Ngày xửa ngày xưa, tại xứ sở nọ, có một vương quốc thịnh vượng và thanh bình. Mùa đông năm đó, tuyết rơi trắng như bông. Hoàng hậu của vương quốc ngồi đan bên cửa sổ...
"Ái dồi ôi" - Bổng hoàng hậu kêu thất thanh và vứt mạnh kim đan ra phía trước. Bà bị kim đâm vào tay. Cũng phải thôi, vì từ bé đến giờ, sống trong nhung gấm, người hầu kẻ hạ xung quanh, có bao giờ phải đan đâu. Bà đau, đau lắm. Một giọt máu từ tay bà rơi xuống tuyết, tuyết phủ che mất. Một giọt nữa, lại bị tuyết che. Tức mình, bà nặn máu cho ra. Máu hoà xuống tuyết, đỏ lòm. Hoàng hậu liền ước : “Sau này mà có một người con gái da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun thì sướng nhờ”. Nghĩ vậy, bà mỉm cười, và kéo vua cha vào phòng ngủ...

Chín tháng sau, hoàng hậu sinh được một cô con gái giống y như mong ước. Da cũng trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun, và răng thì vàng khè. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Bạch Tuyết vừa được sinh ra thì bà mất, hưởng thọ 35 tuổi và an táng tại quê nhà.

Một năm sau, vua cha lấy vợ mới. Bà này đẹp, nhưng kiêu. Ngày nào bà cũng soi gương và hỏi:


“Gương kia ngự ở trên tường.
Nước ta ai đẹp được dường như ta.
Ta là hoàng hậu kiêu sa.
Gương mà nói xấu là ta đập liền”.
Gương đành trả lời: “Thưa hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất trần đời”. Nghe vậy, hoàng hậu sướng rơn.

Bạch Tuyết càng lớn càng xinh đẹp, nhất là khi nàng không cười. Mỗi bước chân nàng đi, hoa trái như tươi hơn, chim chóc như hót hay hơn, và không gian tràn ngập tiếng vui cười. Năm lên bảy, Bạch Tuyết bắt đầu đẹp hơn hoàng hậu, giờ đã bước vào tuổi lục tuần.

Vào một ngày nọ, như thường lệ, vừa tỉnh giấc, hoàng hậu hỏi ngay gương thần. Nhưng lần này, gương đã trả lời: “ Xưa kia bà đẹp nhất trần. Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn”. Nghe gương trả lời, hoàng hậu giận tím người. “ Này thì đẹp này, này thì đẹp này”, hoàng hậu vừa gào, vừa đập bôm bốp vào gương. Đập chán, bà liền cho gọi người thợ săn giỏi nhất của vương quốc đến và ra lệnh: “Nhà người hãy đem con Bạch Tuyết xấu xí vào rừng, treo nó lên cành cây, và moi tim gan của nó về đây cho ta xào cần tỏi. Mau!”.

Người thợ săn vâng lệnh và đem Bạch Tuyết vào rừng. Khi ông rút dao ra, Bạch Tuyết liền khóc lóc thảm thiết:


“Bác tha cho cháu bác ơi
Cháu xin ở lại rừng chơi suốt đời
Bác về nói với bà ta.
Bác vừa giết cháu chẳng tha cho về.
Tim thì bác mổ lợn xề.
Gan, bác bắn hoẵng mang về lập công”.
Động lòng, người thợ săn tốt bụng liền thả cho Bạch Tuyết chạy đi, rồi ồng quay trở lại lâu đài với bộ lòng lợn trên tay...
Lại nói về Bạch Tuyết. Được người thợ săn thương tình, cô chạy một mạch không thèm ngoái lại vì sợ ông đổi ý. Cô cứ chạy, chạy mãi. Thú rừng gào rú xung quanh cô. Gai rừng cứa khắp người cô. Không biết cô đã phải đau đớn thế nào, chỉ biết rằng sau này thì thân thể cô chằng chịt sẹo.

Chán nản, Bạch Tuyết bắt đầu khóc. Cô khóc thương người mẹ quá cố. Cô khóc giận người cha nhu nhược. Cô khóc hận mụ dì ghẻ độc ác. Và cuối cùng, cô khóc vì sợ. Không sợ làm sao được, khi bầy thú hoang chạy xung quanh cô cứ liếm mép quèn quẹt. Cô cứ chạy như vậy không biết đã bao xa, vượt qua bao con suối, leo qua bao ngọn đồi. Thế rồi, đến lúc tưởng chừng như tuyệt vọng nhất, bỗng trước mắt cô hiện ra một ngôi nhà nhỏ. Mừng rơn, Bạch Tuyết hét to: "Y.a.h.o.o!!!!!!!, sống rồi".

Từ từ, thận trọng, Bạch Tuyết tiến lại gần ngôi nhà. "Cộc... Cộc...Cộc", cô gõ cửa. Không có tiếng đáp lại. "Kịch...Kịch...Kịch", Bạch Tuyết gõ to hơn. Không gian vẫn im lặng như tờ. "Uỳnh...Uỳnh... Uỳnh", lần này, lấy hết sức bình sinh, Bạch Tuyết mắm môi mắm lợi đạp cửa. Chỉ có tiếng ẳng của một con chó hoang giật mình kinh hãi. Bạch Tuyết thử đẩy cửa. "Xời, thế mà cứ tưởng là có khoá", cô nói thầm vì cửa mở toang. Trước mắt cô hiện ra một cảnh tượng kỳ thú mà có nằm mơ cô cũng chẳng bao giờ hình dung ra được. Đồ vật trong nhà, cái gì cũng bé tẹo, mà loại nào cũng có 7 thứ...

Trong khu rừng này, không có một bóng dáng người qua lại, ngoại trừ 7 người đàn ông tí hon, hay còn gọi là 7 chú lùn. Thường ngày, cả 7 chú lùn đi làm từ sáng sớm, sau khi đã chuẩn bị cơm nước đầy đủ cho bữa tối. Họ làm cửu vạn tại một thị trấn cách đó không xa. Hôm nay, họ về muộn hơn thường nhật. Từ xa, cả 7 chú đã nhận thấy nhà mình có điều gì khác lạ so với mọi ngày. Cửa giả thì mở toang. Khói thôi toả lên từ mái bếp. Và chao ôi là thú dữ đứng xếp hàng trước cửa. Bước vào căn phòng, sự xáo trộn đầu tiên đập vào mắt các chú lùn là bàn ăn của họ.
" Ai đã uống chút nước của tôi vậy?" Chú lùn thứ nhất kêu to.
" Còn ai đã dùng chút cơm của tôi?" Đến lượt chú thứ hai ngạc nhiên.
" Ai đã ăn chút rau của tôi?" Chú lùn thứ ba thốt lên
" Và ai đã xơi hết thịt của tôi?" Cuối cùng chú thứ bảy cất tiếng.

Cả bảy chú lùn đứng đưa mắt nhìn nhau. Vậy là tối nay phải ăn mì tôm rồi. Bỗng một chú hét lên: " Phòng ngủ của tụi mình đang có người trong đó". Không ai bảo ai, tất cả cũng lao vào. Và cũng không ai bảo ai, tất cả đều dừng lại trước cửa.
" Chả phải em sợ đâu, nhưng anh là anh cả, anh vào trước đi, bọn em đứng ngoài cảnh giới". Chú thứ bảy nhìn anh trai, đồng thời đẩy mạnh anh vào phòng...

Người anh cả bước vào phòng với chiếc cời lò trên tay. Từng bước, từng bước, chú thận trọng đi vào. Không gian im lặng đến nghẹt thở... Bỗng uỳnh. Chuột chạy loạn xạ. Chiếc cời lò rơi từ trên tay chú xuống đất lúc nào. Cảnh tượng trước mắt làm chú sững sờ, quên cả đau đớn do bị cời lò rơi vào chân. Một cô bé đẹp như thiên thần, đang nằm ngủ trên 7 chiếc giường được nàng ghép lại. Khuôn mặt cô mới thánh thiện làm sao, nếu không để ý đến gợn thịt nhỏ còn vương trên mép. Nụ cười trên môi cô càng làm cho khuôn mặt của cô thêm phần rạng rỡ. Tuy nhiên hai nắm tay cô thì lại đập liên tiếp xuống giường. Có lẽ cô đang trải qua một giấc mơ đầy biến động.

Trong cơn mơ, Bạch Tuyết thấy mình đấm túi bụi vào mặt hoàng hậu. Chịu không nổi, hoàng hậu ngã cái rầm làm cô giật mình tỉnh giấc.

“A a a....... Mẹ ơi cứu con”. Bạch Tuyết hét lên hoảng loạn khi thấy 7 người đàn ông có bộ mặt cười đang ngó mình trân trân. Rồi tiếng hét cứ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi lại vút cao. Được một lát thì tắt hẳn. Lúc này, thay vì sợ hãi, cô bắt đầu thấy tò mò với 7 con người trước mặt. Hơn nữa, cả bảy chú lùn đều tỏ thái độ rất thân thiện khiến cô cảm thấy họ thậm chí còn đáng yêu nữa là đằng khác, nếu không kể tới đôi lúc có chú lại nghiến răng ken két vì quá đói. Dần dần họ đã làm quen được với nhau.

Cuộc sống êm ả cứ thế trôi qua. Hàng ngày, Bạch Tuyết làm Ô sin quét dọn nhà cửa, nấu cơm đun nước, giặt giũ quần áo trong khi 7 chú lùn đi làm cửu vạn ở làng bên. Tối đến, họ cùng đánh chắn. Cả 8 người đều cảm thấy rất hạnh phúc...

Về phần dì ghẻ, đinh ninh rằng mình đã được ăn tim gan Bạch Tuyết, bà ta không thèm ngó ngàng tới gương thần. Một hôm, nhân dịp sinh nhật lần thứ 70, bà mới lại lôi gương ra và bắt đầu hỏi:


“ Gương kia ngự ở trên tường
Nước ta ai đẹp được dường như ta...”

“ Xưa kia bà đẹp nhất trần
Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn
Nàng ta ở khuất núi non
Tại nhà của bảy chú lùn xa xa”
Gương thần trả lời. Và đây cũng là lần cuối cùng người ta nhìn thấy gương thần vì ngay sau câu trả lời đó, dì ghẻ vớ lấy gương và lẳng vèo ra ngoài cửa sổ vỡ tan tành.

Ngay sau đó, dì ghẻ nhằm hướng nhà của 7 chú lùn thẳng tiến, sau khi đã hoá trang thành người bán hoa quả rong với hai gánh táo trĩu nặng trên vai.

Một ngày kia, trước cửa nhà của bảy chú lùn xuất hiện một bà lão với một quả táo duy nhất trong đôi quang gánh của mình. Để có thể đến được nơi, dì ghẻ phải chén dần chén mòn số táo mình mang đi. Còn quả cuối cùng, bà ta bơm thuốc độc vào một nửa rồi mang đến chỗ Bạch Tuyết:

- Hỡi con gái xinh đẹp của ta. Ta mang cho con quả táo này để con ăn cho thêm phần rạng rỡ.
- Thần kinh à? Dở hơi à? Điên à? Trời không mưa sao mặc áo mưa? Bạch Tuyết đáp. Ai là con gái bà? Còn táo thì thôi khỏi, bảy chú lùn dặn rằng không được ăn đồ của người lạ.
- Cô sợ táo có thuốc độc ư? Đừng nghĩ thế phải tội, cô gái. Bây giờ thế này nhé. Ta sẽ ăn một nửa, và đưa cho con một nửa. Vậy là OK rồi chứ gì?
- Thế thì quý hoá quá. Cho cháu nửa ngon ngon kia kìa.

Vừa ăn dứt miếng táo, Bạch Tuyết giật giật mấy cái rồi ngã lăn xuống đất, và dì ghẻ, bà ta cũng giật giật mấy cái vì đau khi bị Bạch Tuyết tóm lấy tóc trước khi ngã. Đau, nhưng dì ghẻ sung sướng lắm. Làm sao mà không sung sướng cho được, khi giờ đây bà đã không còn đối thủ về nhan sắc. Hạnh phúc tuyệt đỉnh, bà chạy một mạch về lâu đài, băng băng qua những con suối, nhảy vút qua các khóm bụi rậm, và giành giải nhất cuộc thi marathon vượt rào đang tình cờ được tổ chức trong vương quốc...

Hôm nay, khác với mọi ngày, bỗng nhiên cả bảy chú lùn đều cảm thấy trong lòng có điều gì bất ổn. Tình trạng vẫn không khá hơn, sau khi cả bảy chú đã xơi gọn 7 gói xôi to vì ngỡ rằng mình đói. Trên đường về, khung cảnh dường như khác thường hơn. Thú rừng chạy tung tăng khắp nơi vì không còn lo bị những viên đạn được bắn ra từ súng săn của một ai đó nấp trong nhà. Còn chim chóc thì đậu kín trước sân. Thường ngày lấy đâu ra chim do chúng sợ sập bẫy của Bạch Tuyết đặt trước cửa nhằm cải thiện bữa ăn. Bảy chú lùn linh cảm thấy một điều gì chẳng lành khi tiến đến gần ngôi nhà. Bỗng một tiếng rú vang lên, tiếp theo là 6 tiếng rú khác: Họ nhìn thấy Bạch Tuyết nằm sõng xoài bên cửa ra vào, và trong tay nàng là một nắm tóc...

Biết rằng Bạch Tuyết đã bị dì ghẻ hãm hại, bảy chú lùn đau đớn lắm. Từ đây, cơm nước chẳng ai lo, áo quần không ai giặt. Họ khóc ròng rã ba ngày liền, đêm vẫn đi ngủ. Họ muốn chôn cô, nhưng khi thấy sắc mặt cô vẫn ửng hồng như lúc còn sống thì lại không nỡ. Họ đặt cô vào trong một chiếc quan tài bằng thuỷ tinh trong suốt, khắc tên cô bằng chữ vàng, và ghi rõ cô là một nàng công chúa. Họ mang quan tài cô lên núi rồi thay phiên nhau ngày đêm trông giữ. Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, Bạch Tuyết nằm trong quan tài vẫn tươi tỉnh như khi chưa nằm trong quan tài. Da nàng vẫn trắng như tuyết, tóc vẫn đen như gỗ mun, môi vẫn đỏ như máu, và răng thì vẫn vàng khè...

Một ngày nọ, có một hoàng tử tình cờ đi ngang qua. Biết được câu chuyện do các chú lùn kể lại, hoàng tử xin được mang nàng về để nhìn cho sướng. Được các chú lùn đồng ý, chàng bảo thị vệ khuân quan tài thuỷ tinh xuống núi. Bỗng nhiên, một người thị vệ vấp phải rễ cây khiến cho quan tài bị xóc mạnh. Miếng táo trong miệng Bạch Tuyết văng mạnh ra ngoài. Bạch Tuyết sống lại, và thay vào đó là một chú chó chết nhăn khi đớp phải miếng táo đó.

Nghe hoàng tử kể lại đầu đuôi câu chuyện, tất nhiên là sau khi đã thêm mắm thêm muối cho tăng phần sinh động, Bạch Tuyết liền đồng ý theo hoàng tử sang Đài Loan về ra mắt nhà bố mẹ chồng. Lễ cưới được tổ chức vô cùng sang trọng. Trong số khách mời, có cả mụ dì ghẻ độc ác. Vừa nhìn thấy Bạch Tuyết, cơn tức giận dâng trào, mụ liền ngã lăn ra chết

Tuy sống trong hạnh phúc bên hoàng tử, Bạch Tuyết vẫn không quên bảy chú lùn. Nàng xin phép chồng đón bảy chú về cung và tìm được bảy cô lùn giúp các chú an hưởng tuổi già. Họ đã cùng ở bên nhau cho đến cuối đời.