View Full Version : Người Việt xấu xí...
Camap_casau
16-04-2006, 03:49 PM
Dưới đây là một số tật xấu của một thiểu số người Việt mình /mình post mục này lên không phải để bêu xấu người Việt mình mà chỉ để tất cả chúng ta cùng suy ngẫm và cùng tránh mắc phải những điều trên / Hi vọng chúng ta sẽ luôn là những người Việt văn minh ...
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Vuot_den_do.jpgVượt đèn đỏ...
Tôi đã lẩn mẩn phỏng vấn những người đi nước ngoài mà tôi biết với một câu hỏi duy nhất trong vòng một năm nay: "Ông (bà) đã bao giờ thấy người nước ngoài vượt đèn đỏ chưa ?". Cho đến bây giờ, tất cả những người được hỏi đều trả lời: “Chưa thấy bao giờ". Nhưng ngay sau đó có những người ghé tai tôi hỏi: "ông có hâm không mà hỏi thế?". Tất nhiên là tôi không hâm. Tôi hỏi thế để khẳng định một nhận định mà tôi không có cở sở nhưng bằng những gì hiểu biết tôi rất tin người nước ngoài không vượt đèn đỏ trừ những kẻ cướp nhà hàng hay một loại tội phạm nào đó trên đường chạy trốn sự truy đuổi của cơ quan pháp luật. Tôi hỏi thế để cố gắng lý giải vì sao người Việt Nam lại thường xuyên vượt đèn đỏ.
Chúng ta thử đi một ngày qua các ngã ba, ngã tư của một trong những nơi “văn minh văn hóa nhất” của đất nước. Nơi có tỷ lệ cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ cùng sinh viên và công chức cao nhất. Nơi ấy là Hà Nội. Nhưng chính ở nơi “văn minh, văn hóa nhất” ấy, số người vượt đèn đỏ lại nhiều hơn cả. Tôi thường xuyên nhìn thấy những thanh niên vụt qua đám đông đang dừng xe khi có đèn đỏ và phóng như bay qua ngã ba, ngã tư. Lúc đầu, tôi nghĩ chỉ có những thanh niên lêu lổng, ngang tàng, không chịu học hành gì mới vượt đèn đỏ như vậy. Nghĩa là chỉ những người ấy mới sống một cách không có ý thức trong cộng đồng của mình. Nhưng không phải thế mà cả những công chức áo cổ cồn, giày dađen bóng. Nhưng chưa hết mà có cả những người tóc đã hoa dâm. Nhưng chưa hết mà cả những cô gái ăn mặc rất mốt đến những bà đầy phong cách của một bà chủ. Tất cả đều vượt đèn đỏ. Cũng lại lúc đầu tôi nghĩ họ chỉ vượt đèn đỏ buổi sáng vì vội đến trường, đến công sở cho đúng giờ, kịp đưa con tới lớp, kịp tàu kịp xe đi công tác. Nhưng không! Bảy giờ sáng họ vượt đèn đỏ. Mười giờ sáng họ vẫn vượt đèn đỏ. Giữa trưa họ vẫn vượt. Ba giờ chiều vẫn thế. Bảy giờ tối vẫn không có chiều hướng giảm. Nửa đêm vẫn cứ vượt đèn đỏ. Nghĩa là lúc nào có thể vượt đèn đỏ là họ vượt và không chỉ người trẻ mà người già cũng vượt. Không chỉ đàn ông mà đàn bà cũng vượt. Vượt đèn đỏ đã trở thành một bệnh dịch của người Việt Nam mất rồi.
Nếu chúng ta nhìn từ trên cao xuống toàn bộ thành phố, chúng ta sẽ thấy một sự náo loạn trên các tuyến giao thông. Chúng ta thường xuyên bị tắc đường. Tất nhiên đường chúng ta quá hẹp mà lưu tượng người và xe cộ đi lại quá đông. Nhưng một phần chẳng kém quan trọng tí nào là ý thức của người dân. Một người thấy đèn đỏ cứ thản nhiên vượt lên. Thế là gặp người ở chiều đường đang đèn xanh. Không ai chịu nhường ai. Thế là ùn tắc. Đã ùn tắc rồi nhưng ai cũng tìm cách chen lên phía trước. Tất cả không ai bảo ai cứ thấy kẽ hở là nhích lên. Được tí nào hay tí ấy. Được tí nào là thỏa mãn tí ấy.
Cái thói ích kỷ này hiển hiện ở mọi nơi. Trong việc xây dựng tôi thấy rất rõ. Mặt tiền nhà mình 3m nhưng cứ muốn nhích sang đất nhà khác chưa xây dù chỉ 3cm đến 5cm. Nhà hàng xóm xây nền nhà cao 60cm thì mình phải xây 65cm. Phải cao hơn nó chứ! Tầng nhà hàng xóm 3,1m thì nhà mình phải 3,2m. Sao mình lại thấp hơn nó? Trên đường đi sao mình lại chậm làm nó? Thế là vượt nhau không có một trật tự nào cả. Mặt mày đỏ phừng phừng. Chen vai hích cánh. Cãi cọ chửi bới nhau. Rất nhiều khi chỉ vì một cái xe đạp ngang tàng, vô lối mà tắc đường đến cả tiếng đồng hồ. Rất lạ là, khi họ thủng thẳng đạp xe đạp vượt đèn đỏ thì chẳng thấy gương mặt nào tỏ một chút ngượng ngùng hay lấm lét nhìn xem có công an không? Họ cứ đi như đang đi trong sân nhà họ vậy. Họ cứ nghĩ ông đi xe đạp thì ông cần cái quái gì. Ông cứ đi như thế đấy làm gì được ông. Lúc này tôi hiểu thêm một lý do vì sao mà cái anh Chí Phèo của ông Nam Cao lại sống lâu như thế trong đời sống xã hội Việt Nam.
Nhiều đoạn đường hình như không có lý do gì để ùn tắc mà vẫn bị ùn tắc làm tôi cứ phải hỏi mãi: Vì sao lại có thể ùn tắc được nhỉ? Xin thưa ngài: chỉ vì người này muốn nhanh hơn người kia có vài ba giây đồng hồ mà thôi. Có khi chỉ vì hai cái xe khẽ chạm nhau một tí thôi thế là dựng ngay xe giữa đường, rồi cúi rạp xuống nhìn xem cái xe có bị xước một tí gì không, rồi sừng sừng sộ sộ, hận thù dâng cao. Thế là người này dừng lại ngó một tí, người kia ngó một tí. Vui quá nhỉ. Đánh nhau thử xem nào. Cứ thế và cứ thế, chỉ trong vài phút ngã ba hay ngã tư ấy đã đông nghẹt người và không tài nào có thể giải tỏa được. Những lúc như thế, công an có “ba đầu sáu tay” cũng chịu. Cho đến bây giờ tôi vẫn thường tự hỏi: Tại sao người ta luôn luôn muốn nhanh hơn người khác chỉ một vài giây hay một gang tay đường. Mặc dù có nhanh hơn cả tiếng đồng hố thì rất nhiều người có dùng một tiếng đồng hồ nhanh hơn ấy để làm việc đâu. Tranh giành để nhanh hơn nhau vài ba giây để rồi ngồi quán hai ba tiếng tán gẫu những chuyện không đâu. Thực ra, nếu người này nhường người kia một gang tay đường hay một vài giây đồng hồ thì đám đông đặc quánh mùi khói xe và mỏ hôi người sẽ nhanh chóng được giải tỏa.
Bạn tôi nói rằng ông đã nhìn thấy ở một ngã tư phố nhỏ ở Singapore khi đèn đỏ chỉ đúng có một người đi bộ. Nhưng người đó đã dừng lại một cách tự giác. Việc dừng lại đó là ý thức sống đầy trách nhiệm và tôn trọng cộng đồng. Người Singapore có tranh giành để nhanh hơn nhau vài ba giây đồng hồ như người Việt Nam đâu. Thế mà sự phát triển của họ lại nhanh hơn chúng ta cả một thế kỷ. Chắc nhiều người còn nhớ cách đây dăm sáu năm gì đấy, có một cán bộ của chúng ta đi công tác nước ngoài, mà hình như là Singapore, đã vượt qua đường cao tốc và bị xe cán chết. Theo luật pháp của nước đó, thì người cán bộ Việt Nam kia phải đền bù thiệt hại cho nước họ vì tai nạn giao thông đó người cán bộ Việt Nam kia gây nên. Ở nước ngoài luôn luôn có những lối đi riêng an toàn cho người đi bộ khi qua đường đặc biệt là qua đường cao tốc. Ông cán bộ của chúng ta đã mang cái lối ăn sổi ở thì bước vào một xã hội luật pháp nghiêm minh và khoa học. Đương nhiên lối sống như thế trong thời đại văn minh sẽ bị bật ra và đôi khi còn bị nghiền nát.
Tôi có đọc một bài báo viết về sự đi bộ của người Việt Nam trên đường phố. Họ đi tự do và không coi luật lệ là gì cả. Họ thủng thẳng bưng một bát phở từ bên này đường sang bên kia đường bất chấp mọi luật lệ giao thông. Có người còn quần đùi áo lót vừa đi qua đường vừa xỉa răng vô tư giống hình ảnh lão Nghị Quế ngày xưa xúc miệng ằng ặc rồi nhổ toẹt ra nền nhà. Chẳng lẽ từng ấy năm ý thức về một lối sống văn minh của người Việt mình không nhích thêm được một chút nào ư?
Một câu hỏi được đặt ra mà tôi tin tất cả đều phải đồng ý với tôi là vì sao chúng ta lại sống luộm thuộm và vô kỷ luật đến như thế. Hãy nhìn các quán ăn lê lết vỉa hè. Hãy nhìn các quán bia hơi ngập tràn xương xẩu, cuống rau, giấy ăn, mẩu thuốc phủ quanh những đôi giày da đắt tiền. Hãy nhìn chợ búa bẩn thỉu với thịt cá và ruồi xanh bày ra mọi nơi bên lề đường có thể. Hãy nhìn những người vô tư đến kinh hãi dựng xe bên hồ Thiền Quang hay một công viên hay một hè phố nào đó và bước đến một gốc cây để ung dung “tè”. Hãy nhìn các cô các cậu thanh thiếu niên da thịt béo tốt, quần áo sang trọng ăn kem và thoải mái vứt bọc giấy và que kem ra hè phố. Có người ngồi trong những chiếc xe đẹp mở cửa vứt ra ngoài vỏ bánh kẹo hoặc vỏ trái cây. Có người còn ném cả cái túi nilon đựng những thứ mà họ vừa nôn trong xe ra ngoài. Có người ngồi trên xe máy thoải mái khạc vung ra khi xe đang chạy làm nước bọt bay tứ tung vào mặt người đi sau. Tôi nói vậy sẽ có người bực bội kêu lên “khổ lắm biết rối nói mãi”. Vâng đúng thế. Chúng ta nói mãi rồi nhưng chẳng thay đổi là bao. Vậy thì chúng ta phải nói nữa, nói mãi, nói đến khi không còn khả năng nói nữa thì mới thôi.
Chúng ta phải bắt đầu lại từ việc đi như thế nào cho đúng. Một đội quân mạnh và thiện chiến lúc nào cũng bắt đầu bằng bài tập đi cho đúng đội ngũ. Nếu chúng ta cứ sống một cách “tự do chủ nghĩa” như đang sống thì làm sao chúng ta xây dựng được một xã hội văn minh. Một xã hội văn minh đâu cứ thật nhiều xe máy và xe hơi đắt tiền. Xã hội văn minh đã xuất hiện trên thế giới từ khi chưa có Boeing và Computer cơ mà. Đời sống vật chất của chúng ta được cải thiện rất nhiều. Nhưng chúng ta đang sống với lối sống của những anh trọc phú. Chẳng lẽ những con mối và những con ong có kỷ luật còn chúng ta mang danh con người lại không?
Có thể có những người khi đọc xong bài này thì bĩu môi: "Nói gì không nói lại đi nói toàn chuyện vặt vãnh”. Xin thưa các quí bà và các quí ông của tôi, những chuyện vặt vãnh đó đang làm cho các thành phố của chúng ta lộn xộn trong giao thông (và gây ra chết người không ít), bẩn thỉu trong môi trường và vô nguyên tắc trong lối sống. Nhưng tệ hại vô cùng là nó sinh ra một xã hội ít tính luật pháp. Nó cản trở chúng ta xây dụng một cuộc sống hiện đại và văn minh. Nếu bây giờ. chúng ta thử đặt cuộc sống hiện đại văn minh thuần tuý với nghĩa đích thực của nó như của Singapore hay Nhật Bản vào xã hội ta thì có nguy cơ chúng ta sẽ chối từ chính cái mục đích mà chúng ta đang phấn đấu. Vì như thế, chúng ta đâu được thoải mải vượt qua ngã ba, ngã tư đang có đèn đỏ. Chúng ta không được thoải mái vừa xỉa răng vừa khệnh khạng qua đường không thèm để ý đến ai. Chúng ta đâu còn vừa được ăn vừa được ném rác ra đường... Tất cả những hành động trên chính là thói ích kỷ và lối sống thiếu ý thức của chúng ta. Chúng ta nên xem lại lòng yêu nước của mình. Đọc xong bài báo này ở công sở hay trong quán cà phê, các quí bà quí ông sẽ lên xe về nhà. Tôi tin 100% là các quí bà, quí ông sẽ thấy những gì "vặt vãnh” tôi vừa nói ở trên đang diễn ra ở quanh mình. Chắc chắn lúc đó các quí ông, quí bà sẽ kêu lên đầy bực bội: Này, sao họ lại đi đứng như thế nhỉ!
Nguyễn Quang Thiều
( Tia Sáng )
Camap_casau
16-04-2006, 04:03 PM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Cuoc_hop_nao_cung_phai_moi_cho_ky_d.jpgNạn chờ... “cấp trên”
Bạn đã bao giờ đến dự những cuộc họp, hội thảo, tổng kết, mít tinh... mà nhìn thấy Ban tổ chức đầy vẻ căng thẳng, lo âu? Không phải họ lo vì người đến dự ít mà lo vì chờ mãi mà cấp trên chưa thấy ló mặt. Hầu hết các “cuộc, cuộc” như vậy đều khiến những người tổ chức đau đầu: Nếu “Sếp” không đến thì coi như công toi.
Thực tế thì việc chờ cấp trên đến dự hội thảo, tổng kết đang trở thành một vấn nạn không nhỏ hiện nay, bởi vì “sếp” thì có ít mà hội thảo, hội nghị, mít tinh, tổng kết lại quá nhiều, mà cuộc nào cũng phải mời cho kỳ được “sếp” tới dự.
Chờ VIP (nhân vật quan trọng đặc biệt)
Cách đây một thời gian (giữa tháng 11/2005) tại khách sạn Sofitel Plaza Hà Nội, Hãng xe máy Sufat, tổ chức giới thiệu một mẫu xe máy mới. Tất nhiên là họ tổ chức rất rầm rộ. Nhưng BTC thì cứ chạy như đèn cù, mồ hôi mồ kê chảy dài trên má, chỉ vì mỗi một việc: Không biết vị thứ trưởng Bộ X. có đến dự không. Mà đó là quan chức VIP được coi là không thể thiếu vì ông này phải lên phát biểu.
Khá nhiều khách tỏ vẻ rất bực bội vì nạn phải ngồi chờ vị quan chức kia và họ đã bỏ về khá nhiều dù buổi lễ chưa khai mạc. Sau hơn nửa tiếng đồng hồ thì vị thứ trưởng kia cũng xuất hiện. BTC thở phào nhẹ nhõm. Phát biểu của ông thứ trưởng cũng chẳng có gì to tát, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là những lời sáo rỗng, chung chung “chúc mừng, sẽ tạo điều kiện...” này nọ.
Một công ty chuyên về may mặc khá nổi tiếng cũng rơi vào tình trạng tương tự: BTC cứ hết đứng lại ngồi, rồi lại chạy ra ngoài cổng, gọi điện thoại cứ loạn lên để nghe ngóng thông tin xem vị lãnh đạo kia có đến được không?.
8 giờ, rồi 8h30 phút, BTC toát mồ hôi hột vì lo lắng thì bỗng nhiên đoàn xe của lãnh đạo xuất hiện. BTC mừng còn hơn bắt được vàng. Vị lãnh đạo cũng chỉ phát biểu ít phút rồi lại phải bận và rời khỏi cuộc tổng kết ngay, nhưng với BTC thế là quá thành công bởi chỉ cần có mặt của lãnh đạo là đủ.
Tại Khách sạn Mélia Hà Nội, trong một hội thảo về đào tạo nguồn nhân lực cũng vừa mới tổ chức gần đây, nhiều vị khách cũng trong tình trạng không biết nên nằm hay nên ngồi vì cả hội nghị đều dài cổ chờ một lãnh đạo trên Bộ xuống. Trễ đến hơn nửa giờ thì cả hội nghị chưng hửng vì vị này do bận nên không thể xuống được. Cuối cùng thì hội nghị diễn ra như cơm nguội, tẻ ngắt vì... không có cấp trên xuống dự.
Hàng trăm vị khách mời trong một cuộc hội thảo của bậc tiểu học thuộc Bộ GD&ĐT, diễn ra tại khách sạn Bảo Sơn đã phải trải qua một cuộc chờ đợi dai dẳng. Theo lịch đã được ấn định, cuộc hội thảo sẽ bắt đầu vào 8h nhưng đến 8h15 vẫn chưa thấy ai chịu đứng vào cây micro ở bàn điều khiển hội thảo.
Khi tiếng của người dự hội thảo đã làm râm ran cả hội trường, đại diện của ban tổ chức mới chịu đứng lên lí giải rằng, phải chờ đợi Thứ trưởng của Bộ đến phát biểu khai mạc. Không hề có một tiết mục ca nhạc, không hề có một hình thức tiêu khiển nào để “câu giờ”, BTC chỉ còn biết để khách dài cổ ngóng đợi.
Phải đến 9h, vị lãnh đạo mới xuất hiện. Thực ra, vị lãnh đạo này đã phải chạy sô hội nghị, trước đó bà đã phải khai mạc một hội nghị khác cũng của ngành giáo dục, có nội dung về giáo viên, diễn ra tại khách sạn Kim Liên.
Thực tế, lời xin lỗi nhẹ nhàng của vị lãnh đạo không đủ để làm cho không khí hội thảo trở nên hứng khởi sau quãng thời gian gián đoạn quá lâu. Nếu làm một phép tính, những người dự hội thảo đã bị tước đi hàng trăm tiếng đồng hồ, cho dù có không biết bao việc đang chờ họ ở cơ quan.
Trên đây chỉ là một trong hàng trăm ví dụ về các cuộc họp, hội thảo mà phóng viên KH&DT chứng kiến.
Kịch bản hội nghị, tổng kết: lãnh đạo là nhất
Trong bất cứ giấy mời nào mà bạn nhận được đều có một “mô- típ” rất giống nhau: “Đón khách, tuyên bố lý do, giới thiệu đại biểu, giới thiệu lãnh đạo cấp trên, diễn ra hội nghị, tổng kết... rồi sau đó bao giờ cũng có phần: Lãnh đạo cấp trên phát biểu (hoặc chỉ đạo)”.
Khi đến hội nghị, khách đến dự đều nhận thấy là dãy bàn đầu tiên bao giờ cũng được phủ khăn trắng, trang trọng, trên có cắm hoa, nước rót, đó là bàn dành cho khách VIP. Đôi khi chẳng có mấy khách cấp trên dự nên dãy bàn này có khi gần như trống trơn. BTC cuối cùng đành “kính thưa” mấy vị be bé để thế vào. Hầu hết khách dự đều ngồi ngủ gật, thỉnh thoảng vỗ tay chiếu lệ và liếc đồng hồ chờ cho hết giờ.
Ngay cả phường, xã... cũng có kịch bản như vậy
Nạn chờ cấp trên đến dự hội nghị, tổng kết đã trở thành một nỗi ám ảnh hiện nay với rất nhiều người. Ngay cả ở cấp phường, xã, huyện, thị... thì các cuộc họp, tổng kết cũng rơi vào cái nạn chờ cấp trên.
Một phường của Quận Thanh Xuân, Hà Nội có một hội nghị về văn minh khối phố, nhưng cũng phải chờ đến gần nửa tiếng đồng hồ để đợi một vị phó phòng phụ trách văn xã của quận xuống dự và phát biểu.
Tại cuộc gặp gỡ mới đây để phát động quỹ học bổng giáo dục do Cty TH (Hà Nội) tổ chức nhân ngày 20/11 tại một phường của quận Ba Đình, khoảng hơn hai chục khách mời cứ lang thang hết góc này sang góc khác của hội trường vì BTC đang cố gắng chờ khách VIP.
Cuối cùng thì khách VIP không đến (do bận đột xuất), thế là BTC tiếp tục mời “quý khách” chờ thêm ít phút nữa (ít phút này cũng khoảng nửa tiếng). Cuối cùng thì lễ phát động diễn ra trong không khí buồn tẻ vì không có VIP nào ngồi dự.
Khu phố, thôn, làng, tổ chức cái gì bao giờ cũng cố mời được lãnh đạo xã, phường, tới dự. Phường thì cố gắng làm sao để lãnh đạo quận tới dự. Còn quận thì chờ lãnh đạo tỉnh, thành phố. Các cuộc của Bộ, ngành cũng đều như vậy. Cứ như thế dắt dây nhau.
Thực ra nhiều vị lãnh đạo cấp trên cũng không hề muốn tỏ ra quan trọng khi không đến hoặc đến trễ các cuộc hội họp, tổng kết, nhưng lãnh đạo thì ít mà hội họp, tổng kết thì quá nhiều làm sao mà đi cho xuể được.
Tâm sự của người phải chờ đợi
Đinh Thị Thuý Hà (công ty vận tải và thuê tàu VatcFracht): Nhàm chán và mất hứng thú
Tôi từng dự nhiều hội nghị, hội thảo và đã nhiều lần phải chờ đợi. Thực ra, chúng tôi đã phải sắp xếp thời gian, thậm chí phải huỷ công việc để đến dự hội nghị nên rất dễ “xúc cảm”. Ai cũng cảm giác khó chịu, nhàm chán và mất hứng thú...
Nhưng người làm muộn cuộc họp là sếp ở trên nên cũng không dễ để góp ý trực tiếp. Theo tôi, chúng ta cứ bắt đầu vào thời gian đã ấn định. Nếu chúng ta thực hiện vài lần như vậy, có lẽ người lãnh đạo đến muộn sẽ phải điều chỉnh mình hoặc ít ra phải báo trước khoảng thời gian có thể xê dịch của mình.
Trần Văn Hiển, (công ty cổ phần viễn thông Việt Nam): Cứ tiến hành đi...
Có không ít những cuộc họp tôi được tham dự đã phải dãn nở 15- 30 phút để chờ một vị lãnh đạo cấp trên nào đó. Nhà nước đang rất quan tâm đến chuyện họp hành, đến hiệu quả công việc... vậy thì tại sao chúng ta lại cứ thản nhiên lãng phí thời gian để chờ một người.
Chúng ta nên chủ động bắt đầu công việc theo đúng thời gian ấn định và cắt cử người ghi lại các ý kiến các nội dung để báo cáo với sếp. Theo tôi, chỉ trong trường hợp còn nhiều những ý kiến trái chiều, chúng ta mới cần tới ý kiến cuối cùng của sếp.
TS Quách Tuấn Ngọc, (Giám đốc trung tâm tin học của Bộ GD- ĐT): Không đủ lãnh đạo để đi khai mạc
Nếu phải chờ, có lẽ tôi sẽ... bỏ về. Nhưng điều tôi muốn nói nhất là căn bệnh sính mời lãnh đạo hiện nay: ai tổ chức hội nghị, hội thảo hay sự kiện cũng tìm cách mời vị lãnh đạo nọ, vị cấp trên kia để gia tăng phần long trọng. Đó chính là đầu mối của nhiều sự phức tạp.
Nguyên Phó Thủ tướng Nguyễn Khánh từng nhấn mạnh rằng: Các bộ ngành không đủ lãnh đạo để đi khai mạc, nhiều khi phải bổ sung thêm người lãnh đạo để làm việc này. Người lãnh đạo cứ đi hết hội nghị này tới hội nghị khác cũng chẳng còn thời gian cho quản lí điều hành công việc...
Theo tôi, với sự phát triển của công nghệ hiện nay, chúng ta có thể vận dụng để hạn chế việc đi lại, hạn chế việc đến muộn của các sếp. Chẳng hạn, vừa rồi Bộ trưởng Bộ GD- ĐT đã ngồi ở Hà Nội, khai mạc một hội nghị lớn của ngành diễn ra ở Hà Tĩnh, thông qua việc khai thác những tính năng của mạng Internet.
Nguyễn Hồng Lụa (Hội Nghiên cứu khoa học Đông Nam Á): Đừng tra tấn mọi người.
Với các cuộc họp, “hạnh phúc” là không phải chờ đợi. Ngồi chờ ở đó luôn làm người ta rơi vào cảm giác về sự vô vị, nếu không muốn nói là sự tra tấn.
Đó là chưa kể đến sự lãng phí vật chất mà chúng ta hoàn toàn có thể tính được... ở đây cần nhìn nhận dưới hai khía cạnh: thứ nhất, lãnh đạo phải là người có ý thức cao hơn người khác, tại sao họ vẫn là nguyên nhân gây ra sự chờ đợi của cả trăm người; thứ hai, người Việt Nam lâu nay luôn bị phê bình là có thói quen bị động trong công việc, tại sao chúng ta không nỗ lực khắc phục, không quyết tâm vươn tới sự tự chủ trong công việc? Lãnh đạo hay muộn nhưng chúng ta đừng để mình bị cuốn theo sự muộn đó của họ.
Đ.Trung - M.Cường
( Khuyến học & Dân Trí)
Camap_casau
16-04-2006, 04:24 PM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Nguoi_Viet_co_van_hoa_doc.jpgNgười Việt có “văn hóa đọc”?
Unesco lấy ngày 23/4 hàng năm làm ngày sách và bản quyền thế giới để khuyến khích sự đọc sách. Nhìn lại tình hình sách in quá khiêm tốn của chúng ta hiện nay, người thì cho là lỗi của xã hội thờ ơ với sách, người thì gán tội cho người viết không thể sáng tạo ra những đứa con tinh thần xinh đẹp để người đọc phải đổ xô đi tìm, người thì đổ lỗi cho sự bành trướng của báo trí, truyền hình, Internet…
Dù Nho giáo không con nữa nhưng “ảnh hưởng của Nho giáo ở phương diện tư duy, ở phương pháp tư tưởng thì còn lâu mới gột hết được, không chỉ bởi Nho giáo không được cùng sinh với chế độ phong kiến nên không cùng chết với nó mà kiểu tư duy Nho giáo đã đi vào vô thức” người Việt.
Quả thật với dân số hơn 80 triệu đã được xoá nạn mù chữ, đang tiến tới phổ cập PTTH mà mỗi đầu sách chỉ in từ 1.000 – 1.500 cuốn mà bán lẹt đẹt mãi không hết thì chúng ta phải đặt câu hỏi. Nhưng nói rằng tại sách không hay nên bán không chạy thì e rằng không thoả đáng, vì thực tế trong những năm qua có những cuốn sách viết tương đối được, hay những truyện dịch từng nổi tiếng ở nước ngoài mà bán vẫn ì xèo thì đâu phải tại tác giả hay tại sách, nói rằng do truyền hình, Intemet… thì tại sao các nước phát triển những thứ đó họ có trước ta tới ¼ thế kỷ mà số lượng sách trung bình xuất bản vẫn hàng vạn.
Theo tôi để trả lời một cách thấu đáo thì có nhiều nguyên nhân, trong đó có nguyên nhân từ quá khứ, từ lịch sử hàng nghìn năm của dân tộc.
1. Người Việt trải qua hơn ngàn năm sống dưới chế độ quân chủ, nơi mà tất cả quyền lực đều tập trung vào tay nhà vua, nhà vua chỉ trao quyền cai trị dân chúng cho một số ít quan lại hay số người thi đậu ít ỏi qua các kỳ thi hương, thi hội, thi đình vốn là những kỳ thi năm thì mười hoạ hay vài ba năm mới diễn ra một lần. Và sự đọc sách thánh hiền thời đó của tầng lớp học trò, sĩ tử không chú trọng vào việc mở mang trí thức, mà cốt để thi đậu làm quan bởi quan niệm "một người làm quan cả họ được nhờ”. Bởi vậy, học trò chỉ học cái thi cử cần. Dạy cũng chỉ dạy cái cần cho thi cử. Người học chỉ đọc những sách tóm tắt gọi là đại cương hoặc tất yếu chứ chưa bao giờ đọc chính văn hoặc toàn văn, học trò học thi theo các "bộ đề" thi (cũng được soạn thành sách) theo nội dung tối thiểu là thi thiên, phú bách, văn sách năm mươi (nghìn bài thơ, trăm bài phú và 50 bài văn sách). Bởi vậy người học trò Nho giáo nhớ nhiều mà nghe ít, không có sáng kiến, không có óc sáng tác (thuật nhi bất tác), họ sống lệ thuộc vào các khuôn mẫu tư tưởng, khuôn mẫu lý tưởng của người xưa. Chính từ "triết lý giáo dục" đó mà dù Nho giáo tồn tại hơn nghìn năm mà lớp lớp các sĩ tử người Việt không thể sản sinh những nhà tư tưởng, những nhà bác học hay các trường phái học thuật - bởi tất cả cái đó cần sự sáng tạo, phá cách, thoát ra khỏi cái khuôn mẫu như cái vòng kim cô chụp lên cái đầu học trò, sĩ tử người Việt. Mặt khác, tầng lớp học trò trong xã hội Việt cổ truyền không nhiều, hơn nữa vài ba năm mới có một kỳ thi và việc thi đậu làm quan là rất khó khăn.
Hàng nghìn sĩ tử lều chõng lên kinh chỉ vài ba người trong số đó chiếm được bảng vàng, nên việc gửi con đến trường, mong có ngày con thi đậu làm quan trong nhiều trường hợp đã trở nên thiếu thực tế giữa lúc nhu cầu ăn mặc thúc bách hàng ngày. Vì thế có một kẻ sĩ đọc sách trong nhà nhiều khi không phải là một vinh dự mà là gánh nặng, họ là kẻ "dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm" hoặc bị mang ra giễu cợt: "nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất nông nhì sĩ”.
Có thể nói "triết lý giáo dục" Nho giáo có ảnh hưởng rất lớn tới “văn hoá đọc" của người Việt ngày nay. Vì nói như Ts. Đỗ Lai Thúy thì dù Nho giáo không còn nữa nhưng “ảnh hưởng của Nho giao ở phương diện tư duy, ở phương pháp tư tưởng thì còn lâu mới gột hết được, không chỉ bởi Nho giáo không cùng sinh với chế độ phong kiến nên không cùng chết với nó, mà kiểu tư duy Nho giáo đã đi vào vô thức, người Việt.
2. Không ai có thể phủ nhận tác động to lớn của nghề in đối với sự phát triển của nhân loại. Ở Trung Quốc vào thời cổ đại, sự xuất hiện của nghề làm giấy, nghề in được coi là bốn phát minh lớn. Ở Châu Âu vào thế kỷ XV, với phát minh ra máy in (1434) và một thứ mực cho phép in cả hai mặt giấy (1441), đặc biệt sự cải tiến của Gutenberg (1400 - 1468) từ con chữ in bằng gỗ sang con chữ in bằng kim loại đã tạo ra một cuộc cách mạng: xuất hiện ngành công nghiệp in. Và không phải ngẫu nhiên khi thế giới tôn vinh, coi Gutenberg là một trong mười nhân vật vĩ đại nhất của nhân loại từ xưa đến nay, còn phát minh của ông cũng là một trong những phát minh vĩ đại nhất trong sự phát triển của nhân loại. Tôi nói dông dài từ Á sang Âu để thấy vai trò và tác động của nghề in ấn tới sự phát triển của xã hội nói chung và sự đọc của con người nói riêng như thế nào. ở Việt Nam, sử chép: vào khoảng thế kỷ I đến thế kỷ III đã khắc in kinh Phật. Như vậy nghề in của ta đã có từ khá sớm.
Trong thời kỳ phong kiến, các cơ sở ấn loát của Nhà nước phong kiến chủ yếu in sách giáo dục (Tứ thư, Ngũ kinh), kinh Phật. Các sách về y học, các khoa học khác không được in nhiều nếu không muốn nói là rất ít Sang thế kỷ XVII, với sự hưng khởi của đô thị Việt Nam, kinh tế hàng hoá manh nha hình thành thì nghề in cũng xuất hiện những cơ sở tư nhân, ban đầu là một số quan lại, trí thức bỏ tiền ra khắc ván in sách như Lê Quý Đôn, Nguyễn Văn Siêu, Bùi Huy Bích, Cao Xuân Dục… song tiêu biểu nhất là phường in Liễu Chàng (Hải Dương có tuổi thọ 211 tuổi (1683 – 1904). Phường in này đã cho khắc in nhiều bộ sách quan trọng và có giá trị: năm 1967 khắc in Đại Việt sử ký toàn thư, năm 1972 khắc in Truyền kỳ mạn lục, năm 1714 khắc in Nam được thần hiệu của Tuệ Tĩnh… không nghi ngờ gì nữa, chính sự ra đời của nghề khắc mộc bản in sách (tương truyền ông tổ là Lương Như Hộc) và sự phát triển của các cơ sở in tư nhân đã góp phần quan trọng vào việc truyền bá tri thức và thúc đẩy “văn hóa đọc” của dân tộc. Đến nay tất cả những sách Hán Nôm chúng ta có được đều được in vào giai đoạn này. Tuy nhiên,do việc in ấn phức tạp, hơn nữa triều đình lại phong toả nghiêm ngặt (ví dụ, năm 1718 Trịnh Cương cấm nhân dân chứa các ván in sách và sách in) nên nghề in của nước ta kém phát triển. Do vậy mà lượng sách Hán Nôm được lưu hành chưa đầy 30% mà chủ yếu ở tầng lớp quan lại, học trò, thầy đồ - một bộ phận rất nhỏ trong xã hội Việt truyền thống. Còn 70% số sách còn lại là chép tay của ai người nấy giữ. Số liệu trên không nói ai cũng rõ, tỷ lệ người biết chữ trong xã hội phong kiến rất ít và trong số ít của ít đó ai có điều kiện đọc được 30% số sách lưu hành kia?
Cùng với sự xâm lược của thực dân Pháp, Ngành in Châu Âu cũng được du nhập vào Việt Nam, khai tử nghề in, nghề làm giấy cổ truyền. Và để cai trị được bền vững, thực dân Pháp ra sức áp dụng chính sách ngu dân. Trường học chỉ dành cho một số nhỏ con cái Pháp kiều và những người trung thành với chế độ. Việt ngữ bị giới hạn, Pháp ngữ được dùng làm ngôn ngữ chính thống trong chương trình giảng dạy. Người đi học thời kỳ này thường nhằm vào mục đích làm việc cho Pháp để vinh thân phì gia.
Đối với người Pháp, chúng ta không thể phủ nhận một phần công lao quan trọng của họ trong việc tạo dựng chữ quốc ngữ, nhưng phải hiểu sự tạo dựng này không phải nhắm vào việc nâng cao dân trí mà với mục đích truyền giáo, thâm độc hơn là nâng cao chữ quốc ngữ để chữ nho mai một dần, giảm bớt sự chống đối của người Việt với chính quyền thực dân. Bởi sách chữ nho dạy con người ta biết trung, hiếu, tiết, nghĩa, trong đó chữ trưng gợi lên lòng yêu nước. Vì lẽ đó năm 1900 thực dân Pháp sửa chương trình thi cử, bên cạnh chữ Pháp, tăng chữ quốc ngữ, bỏ bớt chữ nho khiến nhà thơ Trần Tế Xương phải than trong bài "Than đạo học":
Đạo học ngày nay đã hỏng rồi
Mười người đi học, chín người thôi
Cô hàng bán sách lim dim ngủ
Thầy khóa tư lương nhấp nhổm ngồi…
Sản phẩm của chế độ thực dân, phong kiến là đến năm 1945 dân ta hơn 95% mù chữ, vậy văn hoá đọc lấy đất đâu để phát triển.
Sau hai cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc, đất nước ta bước vào thời kỳ đổi mới, với suốt đời của một hệ thống ngành xuất bản, nhưng văn hoá đọc của người Việt có thay đổi hay không? Tôi nghĩ câu trả lời không khó. Cứ nhìn vào tầng lớp sinh viên, học sinh hiện nay thì có câu trả lời khá chuẩn xác: Họ đọc không gì ngoài mấy cuốn giáo trình từ những năm 60 - 70 của thế kỷ trước, rất ít người chịu khó đọc thêm sách tham khảo, mở rộng kiến thức. Họ vẫn chỉ học những gì họ thi và người dạy vẫn dạy những gì có trong giáo trình.
Dông dài, lang thang trong lịch sử tôi chỉ muốn nhìn thấy cái nguyên nhân bắt rễ từ truyền thống hiếu học chứ không hiếu đọc của nhân dân chúng ta, để có một giải pháp mang tính chiều sâu gây dựng nhu cầu đọc, nâng cao dân trí của người Việt.
Yên Hà
(Sách & Đời sống)
Littlebot
16-04-2006, 05:10 PM
còn nữa, nhìu người đi ra đường khạc nhổ tùm lum. Ớn chết đi được. Họ ko biết rằng, mỗi lần như vậy là gieo rắng hàng tá vi trùng ra ngoài.
Một "văn hóa" ko đáng có của 1 con người hiện đại.
..... etc
Sanya
17-04-2006, 05:40 PM
- chèn đét ơi, sao mừ cứ chê bai người Việt hoài thế ??? Ngừ Việt ta rất tốt bụng đó nghe, dạo trước san đang đi ngoài đường, trời nóng quá nên cô nào đó ở trong nhè, tát cho xô nước ====> mét từ trong ra ngoài, mét từ trên xuống dưới ===> quay về thay đồ.
- Rùi nữa, người Việt ta rất là biết quan tâm vfa chăm bón cây ở công viên đoá nghe, đây là căn bệnh " đái đường", bênh mẽn tính òi, hông có chữa được mấy ông bị " đái đường".
- Rùi còn nữa nghe, ngừ Việt biết san sẻ lắm đoá nghen, hum bữa láy xe đi học, chạy ngang bến xe miền đông, đang lên cầu Bình Triệu, bít lè san đang khát, hành khác nào đó cho san cả bịt nước đá to đùng vô đầu á ===> thiệt mừng ghê, mừng hủm kịp ....===> he he he he
- Rùi còn nữa, à mè thui, nói hoài kỳ lắm, tự khắc mè biết, chứ cái đề tài Văn hoá Việt " Khổ quá nói mãi", nói k hét đâu á biêt hông, thui đi ăn cơm đây he he he he.
HaiLong_HiAll
17-04-2006, 09:08 PM
Anh ơi đọc bài này của Anh post tự nhiên Em nhớ đến tác phẩm Đôi Mắt Của Nhà Văn Nam Cao ......
Cái chi tiết mà Anh Hoàng được Anh Thanh Niên vác bó tre chỉ đường đến chợ rồi đọc liền tù tì bài 3 giai đoạn ấy .........
Anh Hoàng thì cứ bảo đấy là một gã ngốc nghếch , hành động ngu xuẩn , vớ vẩn , quê mùa .....
Nhưng thật ra thì Anh Hoàng đã không nhìn thấy mặt tốt của Anh Thanh Niên đó là đang vác một bó tre to đoành đi tham gia kháng chiến , rồi cái phần mà đọc thuộc lòng bài 3 Giai Đoạn cũng thể hiện được sự quyết tâm , lòng nhiệt huyết của Anh ta .........
Không biết cái này có liên quan gì đến bài của Anh không ?. .... ^_^
Tự nhiên Em nhớ đến cái truyện này ....... !
Camap_casau
18-04-2006, 12:36 AM
Anh ơi đọc bài này của Anh post tự nhiên Em nhớ đến tác phẩm Đôi Mắt Của Nhà Văn Nam Cao ......
Cái chi tiết mà Anh Hoàng được Anh Thanh Niên vác bó tre chỉ đường đến chợ rồi đọc liền tù tì bài 3 giai đoạn ấy .........
Anh Hoàng thì cứ bảo đấy là một gã ngốc nghếch , hành động ngu xuẩn , vớ vẩn , quê mùa .....
Nhưng thật ra thì Anh Hoàng đã không nhìn thấy mặt tốt của Anh Thanh Niên đó là đang vác một bó tre to đoành đi tham gia kháng chiến , rồi cái phần mà đọc thuộc lòng bài 3 Giai Đoạn cũng thể hiện được sự quyết tâm , lòng nhiệt huyết của Anh ta .........
Không biết cái này có liên quan gì đến bài của Anh không ?. .... ^_^
Tự nhiên Em nhớ đến cái truyện này ....... !
Không biết HaiLong...có thấy dòng chữ in đậm ở đầu bài viết không ?
Dưới đây là một số tật xấu của một thiểu số người Việt mình /mình post mục này lên không phải để bêu xấu người Việt mình mà chỉ để tất cả chúng ta cùng suy ngẫm và cùng tránh mắc phải những điều trên / Hi vọng chúng ta sẽ luôn là những người Việt văn minh ...
2 con cá nghĩ HaiLong... mới chỉ đọc đầu để mà không đọc nội dung bài viết rồi :(:(:confused:
Và liệu HaiLong... đọc thử lại nội dung xem những hành động đó có bản chất sâu xa giống hành động của "anh thanh niên nha quê vác bó tre đi cản phá địch " ở "Đôi măt" không nhé !!!
Camap_casau
18-04-2006, 03:25 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Buon_dua_le_o_cong_so.jpgBuôn dưa lê ở công sở
Thói quen thích ngao du, tụ tập, tán gẫu... trong dân gian, ở đâu cũng có sở thích đó ngày xưa thường hay xuất hiện ở các làng quê, lúc nông nhàn, hay dân buôn bán. Bây giờ, nhất là nơi công sở, trong giờ "Nhà nước” lại có rất nhiều viên chức suốt ngày mê mải với chuyện “buôn dưa lê" mà sao nhãng việc cần làm.
Các nhà làm từ điển tiếng Việt đã không ngần ngại bổ sung từ buôn dưa lê vào kho từ mới đang khảo sát của mình. Giống như cơm bụi, quán cóc, chặt hèo, gà tóc nâu... thì buôn dưa lê cũng là một tổ hợp từ mang tính khẩu ngữ, nói về một hiện tượng thường thấy hiện nay.
Từ một lẽ thường tình
Đó là chuyện ai đó có sở thích gặp gỡ, tụ tập để nghe ngóng, rồi trò chuyện, bàn tán cho thỏa tính tò mò. Chuyện người này qua tai người khác một biến thành hai, bé xé ra to. Lời nói ném đi thì nhẹ, ném lại thì nặng. Chuyện thiên hạ "bên Tây Trúc” đến chuyện “uých nhau” vừa xảy ra ngay ngõ nhà mình. Nhưng thật lạ và thú vị là sao dân "sành điệu” lại gọi hiện tượng đó là "buôn dưa lê" từ bao giờ ấy nhỉ?
Đây có lẽ là cách ghép từ mộc mạc theo lối từ nguyên học dân gian. Buôn, tức buôn chuyện (đem chuyện người này nói với người khác cốt chỉ mua vui) còn lê vốn là một thành tố trong tổ hợp ngồi lê đôi mách (lê la, tiêu phí thời gian để tán gẫu những chuyện riêng tư của ai đó để đàm tiếu, tiêu khiển). Chữ dưa đặt ở giữa nghe chừng vô lý, nhưng lại có lý ở chó nó vừa kết hợp được với buôn (buôn dưa) vừa kết hợp được với lê (dưa lê). Hay hơn nữa là cả ba thành tố này làm nên một "đội hình" từ quá đẹp: buôn dưa lê. Nó cũng có vai trò hòa kết ngữ nghĩa của cả hai từ (buôn chuyện + ngồi lê đôi mách) đề hình thành nên một tổ hợp từ ngắn gọn, nghe vừa lạ tai, vừa dí dỏm, vừa hàm ý mô tả một thói quen đang khá phổ biến hiện nay.
Như một điều hiển nhiên, chị em nhà ta luôn được coi là những người đóng vai chính trong các phi vụ đặc biệt này. Người ta thường nói, một người phụ nữ vơi một con vịt đã có thể làm thành cái chợ "rôm rả". Vậy, hai người phụ nữ ngồi với nhau có khi đủ làm nên một “hãng thông tấn" tầm cỡ, sẵn sàng nhận và đưa tin bất cứ lúc nào, 24/24 giờ trong ngày. Mà tin không chỉ theo một "kênh" đâu nhé! Người dưới đất, chuyện trên trời. Kể ra một ngày có 24 giờ, chứ l0 x 24 giờ với họ vẫn chưa đủ.
… đến "buôn dưa lê" thời hiện đại
Lạ một nỗi, hội chứng buôn dưa lê giờ đây tràn vào các cơ quan, công sở với phạm vi và mức độ đa dạng "tân kỳ" hơn nhiều. Mấy anh, mấy ả nhà nọ rỗi việc kéo nhau ra quán buôn bia chai, buôn cà phê và buôn chuyện đã đành. Đây đường đường là các nam thanh, nữ tú sơ mi đồng phục, nom rất nghiêm chỉnh cùng sẵn sàng lấy qũy thời gian của công để "tán phễu”. 8 giờ vào bãi gửi xe, 9 giờ vẫn thấy ngồi lê uống trà. Nhiều người chấp hành việc đến cơ quan rất đúng giờ. Họ bật đèn, bật máy lạnh, bật máy vi tính và... đi điểm tâm. Nửa tiếng sau, với chiếc tăm trên miệng, họ khề khà đun nước, pha trà. Nhân viên cấp dưới lục tục đến. Thế là, cả hội "buôn dưa" vào cuộc. Từ khủng bố ở Irắc đến xe lửa lật sáng nay. Chuyện giá đất lên, giá vàng xuống. Chuyện cái Đào phòng bên lại sinh "Thị Mẹt", đến lão Trung "mốc" phố kia đánh vợ thế nào mà bể cả tivi. Ca sĩ H chụp ảnh nude, diễn viên điện ảnh ăn khách Y đóng phim sex... Tiện máy bên cạnh, cả hội vào mạng xem, gửi cho nhau, "lốt" (download) về đĩa CD làm của riêng...
Bây giờ, chẳng riêng tiểu thư, mà nam nhi trai tráng cũng trổ tài "buôn bán" chẳng kém. Thậm chí, còn cao thủ hơn vì các chàng có nhiều "võ" bẻ khóa siêu hạng. Có trang web nào các chàng không tìm được “mật lệnh" để vào tận "thâm cung bí sử". Buôn tại chỗ chưa đủ, các anh chị "nối mạng" khắp nơi để buôn đường dài.
Họ dùng Internet, điện thoại di động đời mới... bấm cho bạn bè. Lấy từ bên Tây về cung cấp cho bên ta, lại từ bên ta phát tán sang bên Tây. Người này gọi cho người kia, rôm rả lắm. Khổ nỗi, cả phòng có một máy điện thoại cố định mà nàng cứ ngồi nỉ non mãi không chịu rời. Mà việc có ngồi chờ ai đâu. Có những chuyện cần giải quyết ngay. Đành rút mô-bai ra xài vậy. Vừa xót của mà lại không nói hết được, tốn lắm. Quanh đi quắn lại 8 giờ vàng ngọc đá trôi qua từ lúc nào. Ở nhiều cơ quan hiện nay, rất nhiều công chức toàn làm công việc cá nhân trong giờ hành chính. Họ dùng thời gian có mặt đề đọc báo, gọi điện thoại, vào mạng và buôn dưa "hội đồng". Việc không chạy, lương vẫn chi. Lãng phí này ai chịu?
Nhưng, vấn đề không chỉ là lãng phí thời gian và tiền bạc. Điều đáng nói là thái độ thiếu nghiêm túc trong việc thực thi công việc mà một cán bộ, công chức phái tuân thủ. Nó cùng hình thành một thói quen xấu về chuyện ngồi lê, tán gẫu mất thời gian vô bổ chỉ vì những chuyện không đâu. Có khi chỉ là trò đưa chuyện rẻ tiền, ganh ghét nhau (Sao cái con Bích dạo này lắm tiền sắm xe thế? Mụ Hường già "khú” còn làm đỏm), hoặc khích bác "đâm bị thóc, chọc bị gạo" (Cái Lan chỉ được giỏi "hót" mà sếp cho lên lương. Mình cứ è cổ ra làm để nó hưởng ư?).
Đã có không ít những mâu thuẫn, xô xát, xung đột đến tan đàn xẻ nghé ở các gia đình từ các phi vụ tầm phào như thế. Dẹp chuyện cá nhân, làm tròn bổn phận công chức, đó vừa là nghĩa vụ, vừa là đạo đức nghề nghiệp cần có với mỗi cán bộ khi đến công sở, làm công ăn lương. Tiêu chuẩn của mọi công chức ngày xưa đã thế, thời buổi văn minh hiện dại bây giờ lại càng phải hơn thế. Đến công sở không phải ở nhà mình mà muốn làm gì cũng được.
TS. Phạm Văn Tình
(Nhịp Cầu)
Camap_casau
18-04-2006, 03:30 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/De_co_duoc_cai_vo_thoi_khong_kho.jpgXin lỗi thôi đã thành người tử tế!
Để nói được câu “Xin lỗi”, tập mãi cũng thành quen. Nhưng để trở thành người tử tế thì câu xin lỗi ấy vẫn chưa đủ. “Còn cần gì nữa?” Hoá ra, “Xin lỗi, cảm ơn” chưa đủ sức mạnh để “lăng xê” một con người lên hào quang văn hóa.
Ra đến tận ngoài chợ rồi mà người vẫn đông như nêm, nên tôi dắt xe thêm một đoạn nữa và cẩn thận hơn, tôi đi sát vào phía bên phải đường. Bỗng tôi thấy chân mình như bị một bánh xe lăn qua và ngay lúc ấy bên tai tôi vẳng câu: "Xin lỗi".
Theo phản xạ, tôi ngoái nhìn thì thấy một cô bé xinh xẻo, mắt nhìn thẳng về phía trước, mặt lạnh tanh như không có chuyện gì xảy ra, rồi cô cùng chiếc xe của mình lao thẳng.
Được một đoạn, tôi lại thấy cô gái phanh kít xe kèm theo câu: "Xin lỗi". Giọng vẫn vô cảm như lúc cô xin lỗi tôi (chắc lúc này mắt cô cũng vẫn nhìn thẳng và mặt vẫn lạnh tanh như không có chuyện gì xảy ra). Nhưng tiếp ngay sau đó là giọng một bà cụ đầy vẻ khó chịu: "Cô đứng lại đã, cô tưởng cứ xin lỗi xong là thôi hẳn?". Vừa nói bà cụ vừa níu xe cô gái lại... Tiếng cô gái đầy vẻ tự tin: "Thế bà còn muốn gì?".
Và đấy không phải là lần đầu tiên tôi "được" nghe những câu "xin lỗi" kiểu như vậy.
Trước đây, bạn bè tôi thường than thở với nhau rằng nhiều lần họ bị đổ nước vào người (lúc thì từ trên gác xuống, lúc thì từ trong nhà ai đó hắt ra...) mà không hề có câu xin lỗi nào và rằng hình như càng ngày càng có nhiều người làm mất đi những khái niệm như: Sự xấu hổ, lòng tự trọng, nỗi băn khoăn...
Còn bây giờ, không biết các bạn tôi sẽ nói gì khi nghe tôi kể câu chuyện "xin lỗi" này? Hay cô gái xinh đẹp kia cho rằng khi nói câu "xin lỗi", cô đã nghiễm nhiên là người lịch sự, để rồi sau đó cô có quyền bình thản, nhẹ nhõm tiếp tục làm những việc lại phải đi kèm với một câu "xin lỗi" khác ("còn muốn gì nữa"?).
Thế mới biết để có được cái vỏ không khó, nhưng thành người tử tế thật, hình như chưa bao giờ là dễ.
Phạm Sông Hồng
Camap_casau
18-04-2006, 03:32 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Nguoi_Viet_xau_xi-Du_nhieu_hoc_it.jpgDu" nhiều "học" ít
Thời gian gần đây vấn đề du học đang sôi động, đầy bức xúc. Những thông tin tuyển sinh hội thảo, những suất học, những suất học bổng hấp dẫn tràn ngập trên các báo, tạp chí Tuy nhiên, liệu có phải sinh viên nước ta đi du học chỉ vì mục đích nâng cao trình độ, mở mang trí thức, hiểu biết bằng việc tiếp xúc với các nền giáo dục phát triển hay còn có những nguyên nhân khác
Bằng ngoại vẫn hơn
Ở nước ta, dường như mọi người luôn cảm thấy rằng hàng ngoại bao giờ cũng xịn hơn hàng nội. Ôtô, xe máy, đồ dùng sinh hoạt dùng của ngoại và bây giờ cả những tấm bằng dán mác Hoa Kỳ, Pháp, Đức, Úc... cũng rất được ưa chuộng. Nhiều ông giám đốc cơ quan này, xí nghiệp kia khi tuyển dụng nhân viên hễ cứ thấy bằng ngoại là ưu tiên, dành cho những vị trí đẹp mà chẳng cần biết trình độ thực sự ra sao, chuyên môn phù hợp với công việc gì. Vì vậy, một số gia đình dù chưa thực sự giầu có cũng cắn răng cho con đi học ở nước ngoài để sau này có tương lai tươi sáng.
Mong ước là như thế, nhưng từ mong ước đến thực tế là cả một khoảng thời gian dài và không phải bao giờ cũng suôn sẻ. Ông bà Thanh ở Ngọc Khánh, năm nay đã gần 60 tuổi đã bán cả căn nhà mặt phố để lên sống trên tầng 5 của một khu chung cư chỉ để dành tiền cho cậu con út đi học. Cậu út lên đường xuất ngoại mang theo niềm tin của bố mẹ để rồi gần một năm sau, cậu trở về trong tư thế một kẻ thất trận, bởi chương trình học ở bên đó quá cao so với khả năng của cậu. Vậy là tiền mất mà bằng ngoại cũng chẳng thấy đâu.
Vẫn biết rằng, sau khi tốt nghiệp những khoá hoc ở các nước có nền giáo dục phát triển thì cơ hội việc làm sẽ mở rộng hơn. Thời đại của nền kinh tế toàn cầu và bùng nổ thông tin, những kinh nghiệm du học ở nước ngoài sẽ làm tăng sức nặng cho lá đơn xin việc của bạn. Hơn nữa, học ở những trường Quốc tế danh tiếng sẽ cung cấp cho bạn bằng cấp có giá trị toàn cầu tuy vậy còn phải tuỳ thuộc vào trình độ và điều kiện kinh tế của mỗi người.
Đi một ngày đàng học một sàng hư
Xu hướng của thế giới là toàn cầu hoá quốc tế hoá. Các tổ chức dù hoạt động trên lĩnh vực nào cũng đều phát triển theo chuẩn mực này và với tư cách là một cá thể bạn không nên tách rời khỏi sự phát triển đó. Du học có thể sẽ mang đến cho bạn tầm nhìn và sự hiểu biết, tư duy sẽ có bước đột phá. Hơn nữa, sống trên một đất nước khác sẽ giúp bạn có cái nhìn phong phú, đa dạng về nền văn hoá thế giới góp phần giúp bạn hiểu sâu hơn về nền văn hoá Việt Nam. Tuy nhiên có quyền, có tiền, để trở thành những người "sành điệu”.
Một anh bạn của tôi vừa ở Đức về tâm sự: "Nhiều sinh viên của ta sang học mà một chữ tiếng Đức bẻ đôi cũng không biết, trong khi những bài giảng toàn bằng tiếng Đức. Chẳng hiểu họ sẽ học như thế nào". Có lẽ là sinh viên của ta sang học kiểu này là để la cà trong những hộp đêm những quán bar, tiếp xúc với đủ mọi thứ nhuộm nhoạm, mập mờ. Với họ đó là tiếp thu cái mới cái tiến tiến. Cuộc sống với những người "sành điệu” này chỉ thực sự có trong những sàn nhảy, vũ trường cặp kè hết người này đến người khác. Những giá trị cao quý của văn hoá dân tộc trong mắt họ trở nên lạc hậu, cổ hủ. Bạn thử tưởng tượng xem tương lai của đất nước ta liệu có thể trông đợi vào những con người như vậy?
Phải chăng chỉ để "vênh váo với đời"?
Hiện nay có hai hình thức du hoc phổ biến ở nước ta là du học có học bổng và du học tự túc. Để du học có học bổng phải dành được xuất hoc bổng từ chính phủ Việt Nam. Muốn đi theo con đường này rất khó bởi nó chỉ dành cho một số sinh viên xuất sắc, thủ khoa trong các kỳ thi Đại học và phải vượt qua kỳ kiểm tra Anh ngữ quốc tế TOEFL hay IELTS với số điểm đạt yêu cầu. Bạn cũng có thể du học tự túc nhưng vấn đề tài chính lại rất nan giải (tiền học phí 1 năm học ở Mỹ khoảng 15.0000 USD, ở Úc là từ 7.500 đến 10.000 USD... ngoài ra còn một dãy dài các chi phí sinh hoạt phòng ở, bảo hiểm sức khoẻ, sách vở, chi tiêu cá nhân với số tiền cũng xấp xỉ tiền hoc phí).
Ấy vậy mà vẫn còn có không ít ông bố bà mẹ sẵn sảng bỏ ra khoản tiền lớn đó không chút đắn đo với mong muốn con cái thành đạt nhưng không ít trường hợp chỉ để chứng tỏ khả năng tài chính của gia đình mình không thua kém thiên hạ hoặc đơn giản chỉ để tự hào với đồng nghiệp với cấp dưới. Ông N vừa nhận chức Giám đốc công ty X nhưng ông vẫn canh cánh trong lòng nỗi buồn khó được chia sẻ. Mỗi lần nghe tay trưởng phòng vật tư kể chuyện con hắn đang học ở Mỹ là ông lại tức phát điên lên. Ông chỉ mong đứa con lớn đang học lớp 8 của ông chóng lớn đến tuổi đi du học. Thật buồn cười khi nhiều người có suy nghĩ lạ lùng đến vậy. Họ coi chuyện đưa con cái đi học ở nước ngoài chỉ là để tạo ra vầng hào quang giả tạo cho chiếc ghế họ đang ngồi, cho gia đinh họ đang sống. Phải chăng chỉ là để vênh váo với đời?
Du học để cai nghiện
Bấy lâu nay mọi người chỉ quen với việc đưa con vào trại hay trung tâm cai nghiện chứ ít ai nghe đến việc cho con đi du học để cai nghiện. Phương pháp này dù nghe có vẻ không hợp lý cho lắm nhưng hiện nay có nhiều gia đình đã và đang làm như vậy. Theo họ, khi xa nước ngoài con cái họ sẽ xa được lũ bạn xấu và sẽ không biết chỗ để mà mua cái thứ chất chết người ấy. Thậm chí biết đâu sau này trở về nó lại chẳng mang theo cái bằng ngoại.
Trên thực tế có không ít trường hợp cai nghiện bằng phương pháp này đã mang lại hiệu quả như ý, nhưng cũng có khi lại nghiện nặng hơn hoặc do túng quẫn còn dẫn tới nhiều hậu quả nghiêm trọng khácnhư trộm cắp, cướp giật . Nhiều gia đình con cho cai nghiện theo kiểu này để rồi sau đó nhận về một bình tro vô tri, vô giác, thậm chí chỉ là một cái tin báo tử. Con cái xa ngã, nghiện ngập thì việc bố mẹ tìm cách lo cho con cũng là lẽ thường nhưng điều cốt yếu vẫn là ý chí, nghị lực của chính con cái họ chứ đâu hoàn toàn do cai ở ta hay ở tây.
Đất nước đang cần những người có trình đô, có khả năng tiếp thu cái mới cái tiên tiến. \/ì vậy việc đưa sinh viên đi du học là điều nên khuyến khích nhưng phải là du học đúng nghĩa chứ không phải là vì những lý do không chính đáng. Không nên để lãng phí thời gian, ngoại tệ môt cách vô ích làm ảnh hưởng tới cả xã hội Việt Nam trong tương lai.
(Khuyến học và Dân trí)
benny17
18-04-2006, 06:54 AM
Wé hay,benny o Vn nhung lâu lâu di ngoài duo`ng vâ~n phai thô't lên câu: Nguoi Vn mà!!!!
ốc con_9x
18-04-2006, 07:16 AM
Wé hay,benny o Vn nhung lâu lâu di ngoài duo`ng vâ~n phai thô't lên câu: Nguoi Vn mà!!!!
uh sao giống ốc vậy ta... ốc thì nói... VN là vậy đó...
quongdang
18-04-2006, 05:04 PM
thì chỉ có việt nam là thế thôi mà
thế mới có văn hóa việt không giống các nước khác chứ
he he he
đúng hông nào
mình hay nói
" người đến sau mới là người quan trọng mà..."
----> câu cửa miệng vì hay đi muộn...sửa hoài hổng được
ảnh hưởng từ...việc chờ cấp trên đó
he he
Camap_casau
19-04-2006, 02:40 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Nguoi_Viet_xau_xi-Gap_Tay.jpgGặp "Tây"! - Người Việt ta ứng xử thế nào?
Trong một cuộc họp lớn, một nữ tiến sĩ luật của ta còn rất trẻ, đến muộn và không có chỗ. Một chuyên gia nước ngoài đứng lên để nhường chỗ cho cô ngồi cạnh nam đồng nghiệp người Đan Mạch. Thay vì cảm ơn, nữ tiến sĩ lại đỏng đảnh cười: "Thôi không ngồi cạnh tây đâu, hôi lắm. Sống ở tây mãi rồi còn lạ gì!"...
Văn hoá và ứng xử luôn luôn có vị trí hết sức đặc biệt trong đời sống, không chỉ giữa người mình với nhau mà còn giữa người Việt với người nước ngoài khi đất nước ngày càng mở rộng cửa để hội nhập với thế giới..
1. Tại cuộc họp ở cơ quan lớn nọ, nữ chuyên gia người Hà Lan, tư vấn của một tổ chức phát triển thế giới được mời tới để giúp cơ quan này cải cách bộ máy và tăng cường chất lượng nhân sự. Các quan chức chủ nhà ngẩn người ra một lúc như để lục lọi trí nhớ những kiến thức của mình về đất nước của khách. Rồi vị lãnh đạo cao nhất của cơ quan thốt lên như tìm ra phát minh mới bằng một tràng tiếng Anh ngọng nghịu nhưng nhấn trọng âm của câu rất đúng chỗ: "A, Hà Lan hả? Tôi rất thích uống "sữa" cô gái Hà Lan!" Các vị chủ nhà khác hùa theo: "Chúng tôi ở đây vẫn luôn đố nhau tìm xem cô gái nào mà lại có "sữa" đấy!". Thế rồi tất cả cùng rộ lên cười.
Xa hơn nữa, một vị còn mạnh dạn hơn khen cô xinh đẹp và hoạ bằng một câu ca dao: "Em giòn cái tỉnh tình tinh cũng giòn...", rồi nhất quyết muốn người phiên dịch chuyển lại câu pha trò đó, đặc biệt là nghĩa ám chỉ của cụm từ "cái tỉnh tình tinh", cho khách mặc dù người phiên dịch đã có ý từ chối bằng cách im lặng.
2. Vẫn một phái đoàn của tổ chức phát triển nọ, nhưng lần này gồm những thành viên khác và tới làm việc với đoàn gồm các cán bộ từ nhiều cơ quan khác nhau. Đó là một buổi Hà Nội trời nóng gắt, lại mất điện, hai bên phải ra ngoài sân ngồi chen chúc một chút để có thể vẫn tiếp tục làm việc theo lịch trình. Một nữ tiến sĩ luật của ta còn rất trẻ, đến muộn và không có chỗ. Một chuyên gia nước ngoài đứng lên để nhường chỗ cho cô ngồi cạnh nam đồng nghiệp người Đan Mạch. Thay vì cảm ơn, nữ tiến sĩ lại đỏng đảnh cười: "Thôi không ngồi cạnh tây đâu, hôi lắm. Sống ở tây mãi rồi còn lạ gì!".
Chẳng biết cô định khoe với mọi người xung quanh về lai lịch đã từng học tập ở Liên Xô trước đây hay cô đùa vậy để tránh khỏi phải ngồi cạnh người lạ, khó bề tâm sự vặt trong thời gian họp. Chỉ buồn cho cô là anh chuyên gia Đan Mạch nọ vẫn dành tuần hai buổi học thêm tiếng Việt trong hơn hai năm qua nên có biết tiếng mẹ đẻ của cô!
3. Vẫn lại là một cơ quan phát triển, nhưng lần này là của một nước hàng đầu trong châu lục, chuyên tài trợ phát triển cơ sở hạ tầng cho VN. Đại diện của cơ quan này tổ chức buổi tiệc chúc mừng quan chức của một bộ trong lĩnh vực nhận vốn nước ngoài.
Vậy mà, sau khi được nghe giới thiệu tên của vị quan khách nước bạn, một quan chức của ta đã không ngại ngần: "Ồ cái tên ông giống tên cái xe máy của tôi quá...". Và thế là một tràng cười hưởng ứng từ phái đoàn ta, kèm theo những lời tán thưởng rất rôm rả...
Một sự trùng hợp thú vị, trong buổi họp về cải cách nhân sự ở câu chuyện thứ nhất, tôi học được từ chuyên gia tư vấn rằng một trong ba phẩm chất cần thiết của nhà lãnh đạo là tính hài hước để biết cách giảm bớt căng thẳng trong công việc.
Song hài hước như các vị quan chức, các vị tiến sĩ của ta trong những mẩu chuyện đã kể trên đây thì thật đáng xấu hổ! Nếu tất cả người Việt đều ứng xử như thế này thì...
(Lao Động)
Camap_casau
19-04-2006, 02:47 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Nguoi_Viet_xau_xi-Thieu_tinh_hop_ta.jpgThiếu tính hợp tác
Nhiều người lớn từ lâu vẫn đùa chơi với một phép tính như thế này: ba người Nga thì bằng một người Do Thái, ba người Do Thái thì bằng một người Việt Nam, nhưng ba người Việt Nam thì... cái phép tính cuối cùng này mỗi người tính một cách, chỉ có chữ "nhưng" là vẫn giữ nguyên ý nghĩa cho phép người tiếp nhận dù không thể cân đo vẫn hiểu được thâm ý của phép so sánh. Lại còn một hình ảnh ví von khác, cũng chẳng biết là từ đâu ra: một người Việt Nam rớt xuống hồ thì tự leo lên được, nhưng ba người thì không, vì người này lên thì người kia kéo xuống...
...Những câu chuyện truyền miệng có tính phóng đại, ai cũng biết thế nhưng giải thích nguyên nhân thì thật khó khăn và thật khó hiểu nổi vì sao.
Cái tính thiếu hợp tác và manh mún, nhiều người còn nói nặng lời là tính đố kỵ nhau, rõ ràng đã là mâu thuẫn với tinh thần đoàn kết, nhất là tình đoàn kết chống ngoại xâm mà dân tộc Việt Nam đã có truyền thống từ bao đời. Hay là để sống cho hoà bình, trong xây dựng và ổn định, mình sống có khó khăn hơn?
Đoàn kết là một truyền thống của dân tộc Việt Nam, truyền thống tốt đẹp ấy không bao giờ mất. Nên cái băn khoăn mà câu hỏi vừa nêu ra tôi giới hạn câu trả lời của mình trong suy nghĩ về người trí thức, không nên suy diễn ra xa hơn nữa.
Chúng mình là kim cương!
Tôi xin bắt đầu bằng một kỷ niệm. Năm 1970, tại một hội nghị quốc tế về giáo dục ở Tokyo, một đồng nghiệp Nhật Bản đã nói với tôi trong một cuộc trò chuyện thân mật: "Các ông trí thức Việt Nam giống như những viên kim cương, còn chúng tôi là một bãi cát...". Là một người Việt Nam, tôi nhạy cảm với mọi lời nhận xét của người nước ngoài về nước mình, nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ đó là một lối nói khiêm tốn đặc trưng của người Nhật Bản, và sau đó không ngừng nhắc lại câu nói ấy với các đồng nghiệp trong nước để cùng nhau hởi lòng hởi dạ. Chúng mình là kim cương cơ mà!
Nhưng rồi khi lòng mình lắng lại, dần dần cùng với thực tế, nghĩ thêm và đọc thêm, tôi mới nhận ra hết được ý nghĩa thâm thuý của câu nói ấy. Thì ra ông bạn Nhật Bản muốn nhắc một câu nói của Tôn Dật Tiên, từng ví dân tộc Trung Hoa trước cách mạng là "một bãi cát lỏng lẻo", nhưng cách mạng đã biến họ thành "một tảng đá cứng được hình thành bằng cát trộn với xi măng". Từ đó tôi luôn đặt câu hỏi trí thức Việt Nam có thật, và có nên nghĩ rằng mình là những viên kim cương hay không?
Kim cương thì quý, vì hiếm nên quí chứ không hẳn do công dụng thực tiễn của nó. Nhưng kim cương thì khó đẽo gọt, lại khó có thứ gì như xi măng để có thể kết hợp chúng lại thành "một tảng đá cứng". Mà ai cũng biết tự cho mình là viên kim cương cả nên muốn dùng ánh sáng của riêng mình để tự phát sáng, hay tự phô trương...
Nguyên nhân của sự "khó ngồi với nhau" còn đó, nên khi chưa được sử dụng đúng với vai trò của mình nên hiều khi kim cương lại bị coi là cát. Thời bình cần trí thức nhiều hơn và một trong những điều kiện bắt buộc là họ cũng "ngồi với nhau", là phải cũng hướng đến lợi ích chung, phải quên bớt bản thân mình đi.
Nhiều khi trí thức Nhật Bản mà tôi thấy, khi đứng riêng lẻ ai cũng là người giỏi nhất, nhưng khi họ biết cách làm việc cùng nhau, họ đã làm được những công trình thật sự lớn lao. Quá trình hiện đại hóa càng phát triển lại càng đòi hỏi nơi mỗi cá nhân một sự hợp tác chặt chẽ và đó là một đòi hỏi tất yếu.
TS Dương Thiệu Tống
Camap_casau
19-04-2006, 02:52 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Vuong_Tri_Nhan-Thoi_hu_tat_xau_nguo.jpg Mong yên lành, hóa ra bảo thủ; Không hình thành dư luận sáng suốt
Mong tìm yên lành, hóa ra bảo thủ
(Quốc dân độc bản, tài liệu do Đông Kinh Nghĩa thục soạn năm 1907)
Trải qua các đời, dân ta chịu sự cai trị của vua quan, không có thể dùng tâm và mưu cho nước, nước tự nó sống còn. Trên có vua hiền tướng giỏi thì tạm thời yên ổn. Bất hạnh là không có vua hiền tướng giỏi thì cả nước loạn ly, nhân dân lầm than. Từ xưa đến nay, sở dĩ có ít ngày được bình trị(1), mà có lắm cuộc loạn ly, nguyên nhân là ở đó.
Dân nước ta có ưu điểm là an phận, thành thực, nhẫn nại. Không biết lợi dụng những ưu điểm ấy thì sẽ sinh ra ba cái tệ. Một là bảo thủ mà không biết tiến thủ. Hai là dựa vào người mà không biết tự lập. Ba là yên thân mình nhà mình, mà không biết ái quần ái quốc. Không trừ ba cái tệ đó thì dù có vua hiền tướng giỏi cũng chỉ bình trị nhất thời mà thôi, sao có thể chống chọi với các nước lớn được. Ngày nay phải nghĩ đến tự cường thì ngày sau mới tự cường được.
xã tắc trong cảnh thái bình, có trên cô dưới, trật tự kỷ cương đâu vào đấy.
Từ chối mọi cuộc cải cách
(Nguyễn Văn Huyên vấn đề nông dân Việt Nam ở Bắc Kỳ năm 1939)
Tầng lớp trên ở nông thôn, các kỳ mục trong làng, phản đối mọi cuộc cải cách thực sự và sâu sắc. Đây là những người đã trả giá trong hai mươi, ba mươi, bốn mươi năm để củng cố địa vị xã hội của mình. Họ đã ở tuổi có thể bình thản ngồi xếp bằng trên những manh chiếu trải giữa đình để đánh giá cung cách người ta phục vụ họ ăn uống ra sao. Nếu có ai dám nghĩ đến chuyện thực hiện một cuộc cải cách nào đó thì người ấy chắc chắn chuốc lấy những mối hiềm thù không thương xót.
những người có điển sản hoặc từng có phẩm hàm và chức vụ tập hợp lại làm nên hội đồng kỳ mục, có nhiệm vụ đề ra các chủ trương chung của làng xã.
Không hình thành nổi một dư luận sáng suốt
(Vũ Văn Hiền việc cai trị ở thôn quê, năm 1945)
Ngoài tinh thần độc tôn bè đảng, còn một trở lực nữa ngăn cản mọi công việc cải cách ở thôn quê tà dư luận trong làng, một thứ dư luận mạnh mẽ, ác nghiệt và mù quáng. Nhiều việc cải cách đã quyết định rồi đành bỏ dở chỉ vì người thừa hành sống trong làng xóm, không thể chịu đựng được những dị nghỉ chế giễu mà hàng chục hàng trăm người nhắc lại ở khắp đầu làng cuối ngõ. Đã không có quyền bắt mọi người im, lại sống luôn với những người đó, hương chức tránh sao nổi ảnh hưởng của dư luận và sau vài ba tháng làm việc, người hăng hái đến đâu cũng đành “dĩ hòa vi quý", bỏ hẳn những ý định của mình để sống theo nếp cũ.
Vương Trí Nhàn
(Thể thao văn hóa)
Camap_casau
19-04-2006, 09:55 PM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Moi_thoi_xau_deu_do_cho_dan_tri_tha.jpgLỗi của dân trí?
Xả rác, phóng uế bừa bãi nơi công cộng, đi lại lộn xộn trên đường phố, đeo bám quấy nhiễu du khách, mở nhạc to hết cỡ làm náo động cả xóm trong đêm... Lý giải những thói xấu đó nhiều người cho là tại dân trí còn thấp, cần nhắc nhở giáo dục. Nhưng ở đây, có thật là do dân trí thấp?
Một người ít học, thậm chí mù chữ, nhưng tâm trí bình thường liệu có xả rác, phóng uế bừa bãi trong nhà của họ không? Một cậu thiếu niên học lớp 5 chẳng hạn, không thể không biết rằng ra đường phải đi lề bên phải, thấy đèn đỏ ở ngã tư phải dừng xe và rằng đêm khuya người ta cũng cần... đi ngủ.
Đó là những phép tắc rất sơ đẳng mà họ hoàn toàn biết rõ – nói chữ nghĩa một chút, họ hoàn toàn nhận thức được sự đúng-sai, được phép hay không được phép và hậu quả tốt hay xấu của hành vi đó.
Thế nhưng họ vẫn cứ làm những việc gây ảnh hưởng xấu cho người khác, cho xã hội. Nếu hiểu dân trí là trình độ nhận thức về hành vi, cách ứng xử đối với người chung quanh, rộng ra là xã hội của người bình thường thì những vi phạm phép tắc sơ đẳng đó hoàn toàn không do trình độ dân trí thấp.
Một vụ án hình sự trên địa bàn Hà Nội gây xôn xao dư luận gần đây càng cho thấy rằng dân trí không phải là nguyên nhân của nhiều hành vi phạm pháp. Những ông tiến sĩ (chủ mưu vụ tạt axit hàng xóm), thạc sĩ (chủ mưu vụ thuê côn đồ chém người giành bạn gái) hoàn toàn có dư kiến thức chuyên môn, và cả sự hiểu biết về luật pháp nói chung để dạy dỗ những người dân bình thường. Thậm chí trong đó có cả một quan chức có cỡ của ngành thanh tra - một ngành bảo vệ pháp luật. Thế nhưng họ vẫn hành xử như thể Nhà nước không có pháp luật, giải quyết các tranh chấp, mâu thuẫn riêng theo kiểm đâm chém “giang hồ”. Rõ ràng không thể đổ lỗi cho “dân trí”.
Hẳn nhiên, khách quan mà nói, về nhiều phương diện, chẳng hạn kiến thức khoa học, lịch sử, địa lý, kinh tế..., sự hiểu biết về tổ chức xã hội và nội dung chính của các bộ luật..., trình độ người dân bình thường nói chung còn thấp. Nhưng chuyện xả rác bừa bãi nơi công cộng như thuê côn đồ hành hung, tạt axit người khác... thì dứt khoát không dính dáng gì đến dân trí.
Vậy, nguyên nhân sâu xa nào khiến những người có hiểu biết nhất định, thậm chí có học vị cao, lại hành động như vậy? Câu trả lời xin dành cho các cơ quan điều tra và các nhà xã hội học, luật học, tâm lý học, tội phạm học...
Ở đây chỉ xin ghi nhận đôi điều: tình trạng phạm pháp đã nghiêm trọng, tính răn đe của luật pháp đã quá yếu ớt, đã bị “lờn”.
Thứ đến, cần quan niệm đúng hơn, đầy đủ hơn về dân trí: xác định rõ đâu là cái cần nhắc nhở, cần trang bị và nâng cao đối với công dân nói chung và đâu là cái cần áp dụng nghiêm luật lệ, chấn chỉnh cứng rắn. Không nên nghĩ rằng, giáo dục luật pháp chỉ là công việc phổ biến, tuyên truyền về pháp luật mà chính việc thực thi pháp luật đúng đắn, nghiêm minh - từ pháp lệnh về xử lý hành chính (lâu nay hiếm khi nghe nói đến việc phạt vi cảnh), luật dân sự, luật kinh tế cho đến luật hình sự - là một cách giáo dục tốt nhất, hiệu quả nhất. Không lý do gì cứ đi “nhắc nhở, giáo dục” những người biết sai mà vẫn cứ làm.
Qua các vụ án này, một lần nữa, dư luật lại báo động về tình trạng “xuống cấp” đạo đức trong xã hội hiện nay. Phải chăng, trong nhiều thứ mà ta gọi là giáo dục đạo đức từ nhà trường, gia đình và xã hội lâu nay, còn thiếu hoặc là xem nhẹ nội dung giáo dục con người biết cách xử sự kiềm chế, tôn trọng và thân thiện với người khác, kể cả thân thiện với loài vật và thiên nhiên, sống sao cho khỏi thẹn với lương tâm, cho “có đức” như ông bà đã dạy?
Thư Hoài
(Kinh tế Sài Gòn)
Camap_casau
19-04-2006, 09:59 PM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Thay_coc-Thay_ke_con_nghe_chuyen_ta.jpgBê tráp theo thầy” và làm khoa học “dỏm”!
Xưa nay, chuyện học trò tự hào vì được theo học thầy giỏi, thầy tự hào vì đào tạo được học trò tài cao cũng là chuyện thường tình. Nhưng dẫu sao thì không phải học trò yêu nào cũng được thầy trao cho “ấn tín” để có thể nối nghiệp.
Những trường hợp như thế thường xảy ra với những ông thầy vốn là người có thực tài, là người khởi xướng một trường phái học thuật, là người nung nấu một (nhiều) ý tưởng khoa học nhưng quỹ thời gian ngắn ngủi của cuộc đời không cho phép họ hoàn thành, hoặc ít ra cũng là một học giả uyên thâm... Tương tự như vậy, học trò phải là người có tư chất trí thức, yêu nghề, hiểu thầy, dám xả thân cho sự nghiệp thầy hằng theo đuổi...
Hơn nửa thế kỷ qua ở Việt Nam, học trò của GS Cao Xuân Huy như Nguyễn Tài Cẩn, Nguyễn Hồng Phong; học trò của GS Trần Đình Hượu như Trần Ngọc Vương, Nguyễn Kim Sơn, rồi học trò của GS Đặng Thai Mai, GS Nguyễn Từ Chi... quả đã không làm hổ danh những người thầy của họ. Từ sự tin cậy gửi gắm của thầy, từ sự nỗ lực của chính bản thân mình, họ đã đạt được không ít thành tựu đáng để đồng nghiệp nể trọng. Không có điều kiện quan sát thời họ theo thầy học hành, song tôi tin họ không phải là những đệ tử “bê tráp theo thầy” kiếm chút thơm lây, cầu danh cầu lợi, như không ít vị “tiến sĩ, thạc sĩ tương lai” mà tôi đã gặp.
Thời còn cặm cụi học hành mong kiếm được chiếc bằng cử nhân, tôi thật sự ngưỡng mộ những anh chàng được thầy ưu ái cưng chiều, được thầy cho xách cặp tháp tùng đi đây đi đó. Liên tưởng tới những học trò tài danh của Khổng Tử, Platon..., tôi càng ngưỡng mộ. Mỗi lần thấy họ khoa chân múa tay trò chuyện bình đẳng với thầy, tôi không khỏi chạnh lòng tủi thân vì sự kém cỏi của mình đã không đủ sức làm cho thầy để mắt.
Một lần, tới dự buổi thuyết trình của một giáo sư nổi tiếng tổ chức tại Viện Văn hoá - Nghệ thuật Việt Nam, tôi may mắn được ngồi cạnh một anh mà trước giờ lên lớp vị giáo sư giới thiệu là một “nghiên cứu sinh nhiều triển vọng”. Thấy anh chăm chú nghe như nuốt lấy từng lời, thi thoảng lại ậm ừ hoặc ầm ĩ thốt lên đôi ba hư từ hàm chứa tinh thần thán phục rồi hí húi ghi chép, tôi đâm ngại không dám thì thào bắt chuyện làm quen. Rồi do muốn học hỏi phương pháp học tập, tôi ghé mắt nhìn sang thì thấy trang vở của anh loằng ngoằng những nét dọc nét ngang giống đồ hình một mê lộ. Tôi cố đoán xem đó là cái gì mà không đoán ra, đành tự giải thích: người tài năng có cách thức ghi chép riêng, người bình thường không thể theo được. Tới giờ giải lao, anh mới dành cho tôi chút ít thời gian, không phải để làm quen mà để giảng giải cho tôi đôi điều sâu sắc. Tôi chỉ biết tròn mắt “kính nhi viễn chi”, lòng càng củng cố niềm tin về trí tuệ hơn người của những tài năng lớn.
Năm tháng qua đi, tôi còn vinh dự được nghe vị giáo sư này giảng bài thêm vài lần nữa. Không kể mỗi lần giảng là một lần “bổn cũ soạn lại”, chỉ kể tới những “tài năng trẻ” được ông giới thiệu, tôi cũng đã được tiếp xúc với năm bảy vị. Song tiếc thay, theo dõi vài chục năm nay, tôi vẫn chưa thấy họ “phát tiết tinh hoa” như ông thầy của họ quảng bá!
Như một sự trùng hợp, những anh chàng xăng xái “bê tráp theo thầy” bao giờ cũng áo quần bảnh bao, tóc râu nhẵn nhụi, và luôn sẵn sàng nổ máy mô tô, móc điện thoại di động gọi taxi để cùng thầy vi vu. Săn đón bên thầy, họ luôn cố gắng chứng tỏ mình là người gần gũi, thân thiết.
Mà kể cũng lạ, nhiều ông thầy coi cái sự quan tâm chăm sóc này như một trách nhiệm hiển nhiên. Nghĩa là ông thầy không nỡ lòng từ chối tấm lòng hiếu thảo của các học trò. Sau mấy năm sôi kinh nấu sử, nghiền ngẫm tư duy, luận án hoàn thành, phần lớn các tiến sĩ, thạc sĩ tân khoa liền ca bài goodbye, chuyển giao sứ mạng chăm sóc ông thầy cho một học trò khác đặng giúp cho quá trình bảo dưỡng khỏi bị đứt đoạn.
Tuy nhiên, khi thấy ông thầy bị người ta phê phán thì có vị cũng muốn chứng tỏ lòng thành hăng hái ra trò. Năm 2002, để chứng minh cuốn sách của thầy là một cống hiến cho khoa học nước nhà, ông thạc sĩ HM đưa ra một tuyên bố xanh rờn rằng có thể đọc “nó” - cuốn sách, bằng nhiều cách khác nhau. Than ôi! đưa ra tuyên bố này ông HM đã bộc lộ một sự non kém không xứng đáng với tầm cỡ một thạc sĩ, đó là: người ta chỉ có thể đọc một tác phẩm văn học với nhiều cách khác nhau, chứ với một công trình khoa học thì chỉ có một cách đọc và đó cũng là một trong những sự khác nhau cơ bản giữa đánh giá một tác phẩm văn chương với đánh giá một công trình khoa học!
Đối với những tiến sĩ, thạc sĩ kiểu này, thường thì sự nghiệp khoa học của họ chỉ dừng lại ở chính cái luận án mà chỉ có cao thủ về “toán tập mờ” may ra mới có khả năng phân định đâu là kết quả nghiên cứu của tác giả, đâu là kết quả nghiên cứu của... người ta. Chẳng thế mà mấy năm trước đọc luận án về văn hoá của ông HXL, tôi ngớ người vì thấy tác giả “thuổng” nguyên văn mấy trang từ một bài tiểu luận tôi đã đăng. Nghe tôi phàn nàn, ông bạn của vị thạc sĩ không tin, liền hỏi: “Tại sao ông lại bảo người ta lấy của ông?”, tôi trả lời: “Văn tôi mùi thum thủm, ngửi là thấy ngay”!
Trong văn chương, câu chuyện cũng không kém phần lý thú nếu xem xét tính “đa hiệu quả” của một số tác phẩm lý luận - phê bình. Nhìn từ góc độ văn học, một công trình lý luận - phê bình khi được in thành sách là có đủ tư cách tác phẩm và người ta có thể nuôi khát vọng hướng nó tới một giải thưởng văn chương. Nhìn từ góc độ khoa học, vẫn công trình ấy lại có đủ tư cách xếp vào chủng loại sản phẩm thuộc khoa học xã hội và nhân văn. Nên mới có chuyện khôi hài là chỉ một công trình nhưng lại có thể nhận hai giải thưởng thuộc hai lĩnh vực khác nhau!
Nên khi một vài ông thầy với một vài cuốn sách cũng có thể xơi liền hai giải thưởng cỡ quốc gia, thì đôi ba học trò cũng nhanh chóng tận dụng ưu thế để trở thành nhà lý luận - phê bình, bằng cách: bê luận án ra in thành một cuốn sách và nghiễm nhiên đủ tiêu chuẩn nộp đơn xin vào Hội Nhà văn. Lợi cả đôi đường. Thế là bản luận án còn có khả năng biến một vị mới hôm nào còn “bê tráp theo thầy” bỗng trở thành một “học giả” vừa có học vị cao, vừa là nhà lý luận - phê bình chuyên làm sách sưu tầm, tuyển chọn, hoặc xuân thu nhị kỳ viết một bài đọc sách!
Hơn thế nữa, bên hiện tượng số luận án văn học thật sự có chất lượng chỉ đếm được trên đầu ngón tay, còn lại là khá nhiều luận án xếp loại xuất sắc nhưng không một tiếng vang, tôi còn thấy một tỷ lệ không nhỏ số luận án tập trung nghiên cứu văn học Việt Nam giai đoạn 1930 - 1945 (chủ yếu là các tác giả Thơ mới, cùng các cụ Thạch Lam, Nguyên Hồng, Nam Cao...) và hầu như không đưa ra được kiến giải gì mới mẻ. Có vị như không thoát khỏi cái bóng của Hoài Thanh, cứ nghiên cứu Nguyễn Bính là chú mục vào hai chữ “chân quê”, cứ nghiên cứu Xuân Diệu là tán tụng “say đắm, tha thiết, nồng nàn”...
Dường như người ta tìm thấy hứng thú trong khi cố gắng cày thêm một đường cày trên cái cánh đồng đã được cày bừa tan nát! Phải chăng đây là cách thức để không phải tốn công khám phá, phát hiện và cũng là cách thức để dễ bề “huy động” kết quả nghiên cứu của các bạn nghề? Phải chăng đây cũng là lý do tạo ra nghịch lý: “khoa bảng văn chương” thì nhiều nhưng thành tựu khoa học thì ít?
Xét cho cùng, nguồn cơn của tình trạng làm khoa học “nửa mùa” không hoàn toàn là lỗi của nghiên cứu sinh. Các ông thầy (không rõ là “cây đại thụ” hay “cây lưu niên”?) cũng có lỗi phần nào nếu không nói là lỗi lớn nhất. Thầy có thực tài và làm việc nghiêm cẩn thì làm sao học trò có thể qua mặt để “úm ba la”.
Như câu chuyện giáo sư QV cùng mấy “đệ tử” cho ra một cuốn giáo trình về văn hoá Việt Nam để giảng dạy trong các trường đại học chẳng hạn. Sau khi ông giáo sư cho ra mắt giáo trình rồi rầm rộ tập huấn ngoài Bắc trong Nam thì người ta phát hiện ra một hai “đệ tử” của vị giáo sư đã viết lách linh tinh và “đạo văn” vô tội vạ. Mà các vị này lại toàn là những tiến sĩ, thạc sĩ mới quả là gay go. Cực chẳng đã, thầy trò bảo nhau tu bổ lại cuốn giáo trình, sửa sang những chỗ đã trót “cầm nhầm”, thêm vài lời cảm ơn những người phê phán và nhanh chóng tái bản. Bằng động thái này, thầy trò vị giáo sư đã làm được hai việc: một là lờ tịt số phận trôi nổi của 1.000 cuốn giáo trình “đạo văn” đáng lẽ phải bị thu hồi, hai là học hàm học vị không bị sứt mẻ chút nào lại được thêm tiếng thơm là người cầu thị. Khôn thật!
Từ sự kiện này tôi đặt ra câu hỏi: viết có mấy chương giáo trình còn phải đi “đạo văn” thì liệu cái luận án tiến sĩ, thạc sĩ của mấy “đệ tử” có cùng chung cảnh ngộ hay không? Nhưng hỏi thì hỏi vậy thôi, chứ câu trả lời có lẽ chỉ ông trời mới biết!
Đọc công trình, tiếp xúc với luận điểm, nghe bài giảng của một số ông thầy, đôi lúc tôi thích làm khổ mình bằng câu tự vấn “những thành tựu đó liệu có khả năng sống được với thời gian?”, chỉ vì lẽ tính phát hiện của chúng quá mờ nhạt. Đó là chưa nói việc tôi còn được thưởng thức những phát kiến có khả năng biến khoa học thành sàn diễn “đời cười”.
Không biết các ông giáo sư, tiến sĩ mà tôi dẫn lại dưới đây đã tham gia đào tạo nghiên cứu sinh nào chưa, nếu có thì thật lòng tôi rất nghi ngờ kết quả đào tạo của các ông. Chẳng là vài năm trước, ông tiến sĩ Triết học VT - Chủ nhiệm Khoa Triết của một trường đại học đã viết trên một tạp chí: “Đầu Công nguyên, tầng lớp thượng lưu, quan lại Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu đậm của triết lý Nho gia với việc tu thân để tề gia, trị quốc, bình thiên hạ, nếu tiến thì vi quan, còn thoái thì vi sư”. Tiến sĩ VT quả là đã có một nhận định động trời: vào thời Bà Trưng, Bà Triệu chưa cất tiếng khóc chào đời mà nước Nam ta đã có “tầng lớp thượng lưu, quan lại”, không những thế, họ còn “chịu ảnh hưởng sâu đậm của triết lý Nho gia”! Chỉ riêng với phát hiện này, theo tôi chí ít ông tiến sĩ VT cũng xứng đáng được trao giải “Mâm xôi Vàng”.
Nghiên cứu thì như thế, còn tri thức thì ra sao, xin kể câu chuyện về PGS TS Triết học HQ - người được học trò chơi chữ gọi là “PGS thất học” vì ông giảng dạy hẳn bảy bộ môn khoa học khác nhau! Lên lớp cho nghiên cứu sinh về Kitô giáo, thấy ông nhiều lần nhắc tới tín điều “tam vị nhất thê”, học trò hơi bị lạ tai liền đề nghị ông cho biết “tam vị nhất thê” là cái món gì. Ông tỉnh queo giải thích: “Tam vị là ba người gồm Đức chúa cha, Đức chúa con và Thánh thần, nhất thê là chỉ bà Maria. Tam vị nhất thê tức là ba ông lấy chung một vợ”. Người học khiếp quá, nhưng cũng chỉ biết nhấn chìm trận cười vào trong bao tử. Dù sao thì cũng phải nghĩ tới kỳ thi hết môn nữa chứ!
Nghe tôi bàn luận về tình trạng làm khoa học “nửa mùa” của một số ông thầy và một số tiến sĩ, thạc sĩ đương thời, sau khi đồng cảm chia sẻ một anh bạn tôi lại dịu dàng khuyên nhủ: “Thời nào mà chẳng có học thật học giả, ông để ý làm gì!”. Nghe anh nói tôi cũng thấy xuôi xuôi. Nhưng vẫn cứ băn khoăn: trong số hàng vạn ông bà có học vị trên đại học kia liệu có bao nhiêu người thật sự có tài năng, có tâm huyết, và liệu có bao nhiêu người đang tồn tại một cách “hữu danh vô thực” trên chính cái mảnh đất khoa học đã khai sinh ra họ.
Ngày nay, khi tri thức đang trở thành một bộ phận của lực lượng sản xuất xã hội thì nó cần tới sự học hành và đào tạo nghiêm chỉnh. Nó không dung nạp những trí thức “nửa mùa” mà sự tồn tại chỉ gắn liền với bằng cấp, không gắn liền với năng lực. Chính vì thế, lẽ nào một xã hội muốn phát triển lại không cần nghiêm khắc với vấn đề nói trên?
VietnamNet
Camap_casau
19-04-2006, 10:01 PM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Co_nhung_tinh_ca_cang_nghe_cang_roi.jpgCó những tình ca càng nghe… càng rối
Như một lẽ thường tình, những bài hát nhạc trẻ phải phục vụ cho đối tượng nghe là tuổi trẻ và tất nhiên, điều quan tâm nhất của tuổi trẻ không gì hấp dẫn bằng tình yêu. Nhưng, cách thể hiện ca từ trong những bài hát trong thời gian gần đây thì lại quá dễ dãi. Nhiều nhà phê bình âm nhạc đặt câu hỏi, có phải quan niệm về tình yêu của tuổi trẻ bây giờ như vậy, nên âm nhạc cũng “lùng nhùng”, rối tinh, rối mù như vậy chăng?
“Thà rằng như thế”…
Nói như vậy, ắt sẽ có người bật lại mà hỏi rằng: "như thế thì như thế nào? Phải nói cho rõ ra, cứ thà như thế, thà như thế tức là chẳng thế nào à?". Quả đúng như bức xúc của một người đang nói chuyện với người khác mà cứ đánh trống lảng, "tôi thà như thế, thà như thế đấy"... những ca từ nhạc trẻ hiện nay đang "thà như thế" rất nhiều. Một nhà nghiên cứu, phê bình âm nhạc có uy tín trao đổi như vậy. Khi chúng tôi hỏi ông đánh giá về ca từ nhạc trẻ hiện nay. Có thể nói, ca khúc “Thà rằng như thế" đã mở màn cho hàng loạt ca khúc nhạc trẻ khác với những ca từ nhạt nhẽo, vô vị, mà người nghe không hiểu tác giả sáng tác bài hát này với nội dung gì, muốn nói gì đến người nghe. Đó là chưa đề cập đến vấn đề thông điệp trong mỗi bài hát - được coi là một "thiên chức đáng tự hào của âm nhạc.
Khi ca khúc này tạm thời lắng xuống thì đến lượt các ca khúc khác lại nổi lên với điệu nhạc rền rĩ hơn, ca từ cũng rối hơn. Đầu năm nay, ca khúc "Hứa thật nhiều, thất hứa thật nhiều" làm mưa, làm gió ở nhiều tụ điểm ca nhạc, và nhất là ở các phòng trà, những quán cà phê, câu lạc bộ, đâu đâu cũng nghe giọng ca một số ca sĩ trẻ thần tượng của rất nhiều fan hâm mộ là thanh, thiếu niên như U.H.P, L.T, L.Đ.T, M.T… "Nếu không gặp em đời ta đã khác nhiều rồi, biết yêu làm chi để thêm buồn bã, giờ ta đã biết ân tình như thế, thà không trách không hờn không oán...". Cặp bài trùng nhạc sĩ N.T và ca sĩ L.C.V còn "răn đe" người yêu qua "Tại em mà tôi như thế": "Đừng trách tôi tại sao tôi lại trở nên như thế, tôi không thật lòng nhưng cũng không dối lừa ai. Làm sao biết những người kia ai sẽ yêu tôi thật đây hay rồi cũng như em dối lừa ". Táo bạo hơn, "Tình yêu trong âu lo" của tác giả Phúc Khánh Cường do ca sĩ Hoàng Châu và Lưu Gia Bảo trình bày có đoạn: "Qua bao ngày gian truân, ngày xưa kia, giờ đây mới được em yêu kề bên anh, mà ngu sao làm chi để vụt bay, mất tình sẽ đau…". Nhóm Mắt Ngọc từng được xem là đội quân tiên phong trong thể hiện các ca khúc nhạc trẻ khá bạo, mới đây cũng đã khá "thành công với ca khúc “Một đi không trở lại" nói về kẻ phụ tình với những lời lẽ "thống thiết” thương đau... Đặc biệt hơn, hàng loạt các bài hát về vùng, miền như Hải Phòng. Hà Nội, TP.HCM... trên các trang web nhạc số cá nhân làm người nghe phải… nổi cả gai ốc.
Làn sóng tuy nhỏ, nhưng dư âm thì thật dài…
Ban đầu, giới âm nhạc cho rằng dạng ca khúc như vậy chỉ là một "làn sóng nhỏ" nổi lên nhất thời. Nhưng khi có hàng loạt tác phẩm ra đời, tấn công ồ ạt trên khắp các kệ đĩa và ở những trung tâm ca nhạc, người ta bắt đâu lo ngại về ảnh hưởng của chúng trong giới trẻ.
Khi thu thập tư liệu cho bài viết, chúng tôi đã trực tiếp chat với nhiều người. Chúng tôi đặt câu hỏi về âm nhạc, những bài hát mà.họ thích trong thời gian qua, nhiều người không ngần ngại trả lời, đó là bài "Người ấy và tôi em chọn ai" của nhạc sĩ Nhất Trung: "Ở bên người ấy xin đừng nhớ đến tôi. Ở bên cạnh tôi xin đừng làm khổ tôi. Người ấy và chính tôi trong cuộc tình chúng ta, em phải nhận ra một người thôi… Em chọn đi". Còn câu hát "thà như thế, thà rằng như thế" thậm chí được sử dụng như một "châm ngôn" của giới trẻ trong những trường hợp "lực bất tòng tâm".
Trao đổi với chúng tôi, tác giả của một số bài hát trên giải thích là họ muốn "nói thẳng vào sự thật chứ không khoa trương bằng mỹ từ như những ca khúc ngày xưa". Họ khẳng định đây là thời đại công nghiệp với nhịp sống gấp gáp, nên cần đi thẳng thật nhanh vào các vấn đề. Tuy nhiên, nhiều sinh viên lại có quan điểm một cách nghiêm túc hơn, họ cho rằng: "Nhiều ca khúc nhạc trẻ hiện nay là một sự lắp ghép khiên cưỡng ca từ vào giai điệu, nghe cứ như một cuộc hỏi đáp thậm chí mắng mỏ nhau". Nhiều người lại không có cảm tình với dạng ca khúc kiểu này. Nhạc sĩ Thanh Tùng thì tâm sự: "Đa số nhạc sĩ trẻ bây giờ viết nhiều mà ít chịu nghe nên dễ sinh ra bệnh gọi là tự kỷ ám thị, nghĩa là mình nghĩ sáng tác của mình hay nhưng thực tế thì không phải như vậy"…
Tuy nhiên, một xu thế mới gần đây sẽ làm những ca từ ủy mị, rền rĩ của nhạc sẽ cáo chung: Đó là để làm sang trọng cho album nhạc của mình khi phát hành ra thị trường, hầu hết các ca sĩ trẻ đều có ít nhất một vài ca khúc thuộc dòng nhạc “vượt thời gian”. Thậm chí có ca sĩ đã làm mới giọng ca của mình bằng một album nhạc tiền chiến, nhạc Trịnh, hay nhạc trẻ Việt Nam những năm 80 của thế kỷ trước. Sự chuyển hướng này của thị trường âm nhạc được quyết định bới thị hiếu của người yêu nhạc hôm nay. Những gì mà câu từ có trong nhạc trẻ viết ra không sớm thì muộn, nếu không có sự điều chỉnh và đổi mới sẽ bị người nghe và chính lớp trẻ quay lưng.
Trọng Hoàng
(Ngày nay)
chuoi_xanh
20-04-2006, 12:29 PM
người việt nam mình công nhận kì thiệt , vd :bên nước ngoài hôn ỡ ngoài đường xã dao nhau là bình thg` , kễ cả nhửng người iu nhau ,còn việt nam mình lại kiếm chỗ tối , còn những việc người ta đem vào chỗ kín thì việt nam mình lại mang ra đường Vd như là vệ sinh ngay bên đường
Camap_casau
20-04-2006, 09:59 PM
Thế mới bảo một số ( thiểu số ) người VN mình rất khó hiểu mà ^___^
Camap_casau
20-04-2006, 10:04 PM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Van_hoc_Viet_Nam_tung_muon_chu_nguo.jpgTật huyền hồ lý tưởng
Xét trong văn chương nước Nam, điều gì cũng toàn huyền hồ giả dối hết cả, không có cái gì là thực tình. Người làm thơ thì ngâm những cảnh núi Thái Sơn, sông Hoàng Hà, giời cao, bể rộng. Núi Tản Viên, sông Nhị Hà sờ sờ trước mắt, thì cảnh không ứng bao giờ. Có cao hứng mà vịnh đến thì cũng phải viện đến cái gì ở đâu xa, chưa biết, chưa trông thấy.
Thời tiết nước mình thì không biết một chút chi chi, tả đến tứ thời thì xuân phải phương thảo địa, hạ phải lục hà trì, thu phải hoàng hoa tửu, đông phải bạch tuyết thi.
Họa may có điều gì cảnh mình hợp với cảnh Tàu thì có ra hay, nhưng thỉnh thoảng đưa những ngô đồng với bạch tuyết, lá rụng, hoa rơi, đều là hão huyền cả. Chớ mùa thu ta nào thấy lá rụng, mùa đông ta nào thấy tuyết sa. Thành ra câu hát cũng hát cho người, cảnh nhà mình thì như mù mắt điếc tai. Mượn chữ người, mượn đến cả phong cảnh, tính tình, chớ không biết dùng cái vật liệu mượn ấy mà gây dựng lấy văn chương riêng, cho nó có cái lý tưởng đặc biệt.
Anh thợ vẽ kia, thì sao khéo bôi xoa “Tiều phu Lã Vọng”, “tòng lộc”, “liên áp”, “trúc tước”, “mai điểu” quanh quẩn chỉ có thế, mà nay lại mai đề, không biết chán ngọn bút. Con cò nó lặn lội bờ sông, con trâu nó kéo cày dưới ruộng, là những cảnh ngày nào cũng trông thấy, thì ra chú khách không cho kiểu, cho nên chịu không sao ngâm được, không sao vẽ được.
Bác thợ chạm khéo đục “dây nho con sóc” mà chẳng biết cây nho ở đâu, con sóc nơi nào. Thế ra xưa nay cứ thấy làm sao bào hao làm vậy. Xem tranh vẽ chim, vẽ cây, chẳng hiểu người ta ngụ ý gì mà vẽ nên tranh, thấy nó cũng đỏ đỏ, cũng xanh xanh, thì tựu đắc ngồi rung đùi mà thú cho lấy được.
Còn về đạo cương thường, cứ nói rằng ta thâm nhiễm của Tàu nhiều lắm rồi, nhưng xét ra thì người An Nam chưa có điều gì gọi là thâm nhiễm. Trong hết cả số người theo Nho học, thì họa có mấy ông vào bậc học giỏi, hiểu biết được đạo Khổng Mạnh. Còn những bậc làng nhàng thì thường cứ thấy người ta học cũng học, học cho thuộc sách mà thôi, chớ không có định bụng rằng theo những điều nào, trong đạo Nho cốt tử ở trên, kháp đạo ấy vào tính tình riêng người nước mình nó ra làm sao, chắc hỏi những câu ấy không có mấy thầy đồ cắt cho gẫy gọn được.
Tôn giáo thì đã nói rồi, xem ra cũng một cách huyền hồ như vậy mà thôi.
Đến như việc chính trị, thì vua Gia Long bỏ luật Hồng Đức đi mà làm cả một pho luật mới, chép tuốt cả của Tàu, cả từ điều nước mình có cho đến những điều mình không có, cũng bắt chước. Thành ra luật phép cũng hồ đồ cứ thi hành được đường nào hay đường ấy.
Xét ra thì cương thường đạo lý, phong tục chính trị, toàn là giả dối hết cả, không có điều gì là có kinh có điển.
Thế mà ngày nay có cải lương cái gì, sợ rằng trái đạo lý cũ của mình. Đạo lý cũ của mình là thế nào, có ai biết đâu?
Con khóc cha mà cũng phải tìm trong “Thọ mai gia lễ” hay là “Văn công gia lễ”, xem ngày xưa ở bên Tàu các ông ấy khóc cha mẹ ra làm sao, thì cứ thế mà khóc. Giản hoặc trong hai cách có điều gì khác nhau, thì cũng biết vậy, lúc túng việc thì vớ quyển nào theo quyển ấy. Gọi cho nó theo một lệ nào đó, thì là nhà văn phép.
Xét ra trong các trò chơi, như hát tuồng, hát chèo, cũng hay bắt chước những cách vô lý, tỏ ra rằng người An Nam không có lý tưởng nhất định về chuyện gì, cứ gặp sao nên vậy.
Tấn tuồng thì hay lấy sự tích của Tàu mà lúc ra hát thì quên cả dến thời đến xứ. Cứ nhân được chỗ nào có dịp hát mấy câu nam, thì nam cho mấy câu. Chỗ nào có dịp khôi hài thì khôi hài. Thấy người xem có mấy người dễ cười thì làm mãi. Chẳng có kinh điển nào cả.
Đến như cái lý tưởng đẹp thì người An Nam lý hội điều đẹp cũng có một cách lạ.
Sách Tàu tả người đẹp, môi son, mắt phượng, mày ngài. Khuôn giăng minh liễu, thì bao giờ tả người đẹp cứ thế mà tả.
Có người nói thấy cái xe, ngồi lên thì nhanh mà đỡ mỏi, không sợ mưa nắng, đi đâu ba bốn người rủ nhau đi thuê một cái, xếp hàng họ, rổ rá, gồng gánh lên đó, rồi hai người ngồi trên, có khi ba người ngồi chồng lên nhau, đau lưng, mỏi cổ, sái chân, méo xương sườn, nắng chiều chiếu xiên khoai vào mặt, lệch đà lệch đệch, đi bước một, giá đi chân nhanh bằng hai. Nhưng mà đã thấy nói rằng đi xe nhanh mà tiện, thì ngồi xe dầu có cực đến thế nào cũng cho là nhanh lắm, tiện lắm.
Đó là những việc thường, mới trông ra thì tưởng nhàm, nhưng xét cho kĩ thì là những tật của trí khôn người An Nam ta, làm cho khó bảo, khó khiến được cho vào đường văn minh, cho chịu nghe những nghĩa lý phải.
Nguyễn Văn Vĩnh
(Đông Dương )
Camap_casau
20-04-2006, 10:06 PM
Nhẹ dạ, cả tin hay… tham?
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Ai_ngoan_ngoan_nghe_thay_thi_thay_c.jpg
Ai ngoan ngoãn nghe thầy, thì thầy cho 1 vốc "thiên thạch" quý hiếm...
Từ câu chuyện của “đại bịp" Lê Quốc Hồ suy rộng ra, lại thấy "thầy Hồ" không phải là cá biệt. Qua báo chí hầu như ngày nào cũng có một tin tức đại loại như tỉnh A tỉnh B, Công ty X Công ty Y, gia đình E, gia đình F bị… lừa. Mà chiêu thức của các ông bà "tà lưa” quanh đi quẩn lại bao giờ cũng chỉ mấy thủ đoạn, như họ là "con cháu ông to bà lớn", quen biết sếp nọ, sếp kia… Thế là ở cấp gia đình thì cha mẹ hỉ hả mở hầu bao nuôi hy vọng con cái không cần thi cử cũng được vào Đại học, hoặc sẽ có công ăn việc làm đàng hoàng. Ở cấp cơ quan đoàn thể thì tiếp đón long trọng, nước rót cơm bưng, "phong bì" lót tay và "ứng trước" từ vài trăm triệu đến hàng tỷ đồng .
"Thầy Hồ" không kiếm được mấy cái "nhãn" kể trên thì tự gắn cho mình mấy chức danh nghe rất "hoành tráng": Viện chủ Hiệp hội Phật giáo quốc tế, đứng đầu tất cả các nước về Phật giáo trong thế giới hiện tại. Tôi là to nhất. Tôi có 12 bằng cấp thế giới đã được vua Ấn Độ và các nước trên thế giới phong là “Phật sống".
Thế mà người ta cũng tin được. Lạ thật! Đến chuyện mấy ông da đen từ Châu Phi xa xôi lang thang sang xứ An Nam, chỉ cần rỉ tai rằng họ có khả năng biến "đôlađen" thành “đôla thật” mà cũng có người tin cậy trao luôn về chục nghìn USD thì đúng là… không còn gì đề nói .
Nhớ hồi năm 2003, có anh bạn của tôi ngồi đâu cũng thấy ca ngợi "sản phẩm Vision chữa bách bệnh”... Anh bảo tôi: “Quan hệ rộng lại mồm mép như ông, chịu khó đi bán “sản phẩm đa cấp" và tôi, mỗi tháng xoàng cũng kiếm được hai ba vé, công việc lại nhàn". Chưa hiểu bán hàng "đa cấp” là cái kiểu gì, tôi lại tự hỏi và được anh chỉ dẫn rạch ròi, té ra vẫn là trò "móc túi lẫn nhau". Và từ đó, mỗi lần thấy bạn tôi phóng xe ngoài đường , tôi lại tự hỏi không rõ hôm nay anh có “lừa” được ai không. Bẵng đi gần năm, tuyệt nhiên không thấy anh hó hé đến "sản phẩm Vision”, lại thấy báo chí đưa tin “sản phẩm Vision" chỉ là một loại thực phẩm chứ có phải thuốc thang gì đâu. Một hôm tào lao với nhau, tôi giả vờ rủ anh đi bán "nước trái nhàu", không thấy anh hưởng ứng. Chắc là “sản phẩm Vision” đã cho anh một bài học!
Bảo rằng người ta bị "lừa” vì nhẹ dạ cả tin ư? Nghe chừng cũng có phần đúng, nhưng lại có phần đấng nghi vì những sự cố như thế thường gắn liền với hai chữ "tiền bạc". Và khi sư tham lam còn ẩn náu trong mỗi con người thì những nhân vật như "thầy Hồ" cùng mấy thứ "sản phẩm Vision", “nước trái nhàu"... kia còn có cơ sinh tồn.
Phải chăng đó không phải là một “thói xấu” cần nhận diện trong thời buổi kinh tế hàng hóa lên ngôi?
(Thể thao & văn hóa )
Camap_casau
20-04-2006, 10:08 PM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Nguoi_Viet_xau_xi-Lay_hoa_lam_quy.jpgLấy hoà làm quý
Một người Việt Nam lớn lên vẫn không quen với rất nhiều lời răn dạy về cách sống, cách cư xử ở đời... thôi thì chịu chín bỏ làm mười, một sự nhịn chín sự lành, thôi thì đóng cửa bảo nhau, thôi thì dĩ hoà vi quý... tất thảy đều mang một tấm lòng khoan nhượng. Nhưng những tính tốt ấy có phải lúc nào cũng là một cách sống tích cực?
Nếu nhìn vấn đề ở góc độ lịch sử, những cái đang trở thành nhược điểm của người Việt Nam hiện nay chủ yếu được hình thành trong thế kỷ 20.
Một thế kỷ đầy biến động, chúng ta kế thừa một thứ chủ nghĩa phong kiến để chống chủ nghĩa thực dân và đế quốc, và quy luật chiến tranh đè bẹp, lấn át mọi quy luật kinh tế xã hội. Ở miền Bắc hình thành cơ chế bao cấp - không có cơ chế đó chúng ta không thắng Mỹ được.
Nhưng bao cấp, nhất là bao cấp kéo dài sau năm 1975 lại làm nảy sinh hai đứa con tệ hại là thói đạo đức giả và thói vô trách nhiệm. Báo “Ong đất” của Bungari nhìn lại thời kì này của chính họ, đã tổng kết nên 6 nghịch lý mà ta có thể tham khảo :
- Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc.
- Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương.
- Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống.
- Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống.
- Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng.
- Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay "đồng ý".
Bây giờ cơ chế thị trường lại sinh ra hai đứa con là nóng ruột kiếm tiền và cắm đầu hưởng thụ. Mọi nhược điểm chỉ phát huy tác dụng trong môi trường của bốn thói xấu này. Một câu nhịn, tốt quá. Nhưng nếu tôi vô trách nhiệm, đó là sự biện hộ cho thói vô trách nhiệm của tôi.
Cao Tự Thanh
Camap_casau
23-04-2006, 03:25 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/Nguoi_Viet_xau_xi-Chu_tin_khong_qua.jpgChữ tín không quan trọng
Người Việt Nam mạnh về nghĩa mà yếu về tín. Lời ấy dễ khiến người nghe giật mình vì sự nặng lời. Ai cũng cảm thấy mình như là bị "sốc", mặc dù vẫn lờ mờ hiểu rằng điều đó không phải là không có lý.
Nhà nghiên cứu Cao Tự Thanh: Để trả lời trước hết cần đặt thêm một câu hỏi, chữ tín cần cho ai?
Kinh tế nông nghiệp không cần. Trong nông nghiệp, lao động không phải sản xuất, lao động chỉ tác động lên quá trình sinh học của vật nuôi và cây trồng. Người lao động trong nông nghiệp không làm chủ được kết quả lao động, nhiều khi công sức bỏ ra rất nhiều nhưng thiên tai một cái là trắng tay...
Còn trong công nghiệp, tôi bỏ từng này sắt, từng này thời gian, nhiệt độ, tôi biết sản phẩm của tôi thu được sẽ như thế nào. Đó chỉ là một ví dụ.
Do tính chất không đồng bộ của lao động và sản xuất trong lĩnh vực nông nghiệp nên tư duy co dãn, tính toán co dãn hình thành. Từ đó đẻ ra một tập quán du di, mười cũng như chín, xấu một chút cũng được, hôm nay cũng được mà mai cũng được, hôm nay không làm cỏ thì mai sẽ làm... Chữ tín ở đó không quan trọng. Một nền kinh tế hàng hóa thật sự thì hoàn toàn khác. Yêu cầu của kinh tế thương nghiệp là sự chính xác về số lượng, chất lượng và thời gian.
Trong bối cảnh mà quan hệ giữa các cá nhân đòi hỏi chữ tín tới cái mức chữ tín có ảnh hưởng rất lớn tới hoạt động kinh tế hay lợi ích vật chất của họ, thì chữ tín đặc biệt sẽ nổi lên như một chuẩn mực. Người Việt Nam trong chiến tranh rất "tín" - chữ tín đó được quy định bởi kỷ luật quân đội. Nhưng kỷ luật quân sự tự nó cũng là một chuẩn mực xuất phát từ một thực tế là hoạt động của nhiều người với nhau, đòi hỏi một sự phối hợp nhịp nhàng, ăn khớp giữa các cá nhân, các nhóm người và điều đó ảnh hưởng tới sự thành bại, sống chết...
Nhà văn Sơn Nam: Vì sao người ta thất tín, vì tham cái vụn vặt, chỉ thấy cơ hội trước mắt, không thấy cơ hội lâu dài. Tôi đã từng thấy nhiều người, trẻ không lo học hỏi, đương chức đương quyền không lo làm hết trách nhiệm, đến lúc về già hết quyền hết chức mới nói đến trách nhiệm, mới lo đến dân đến nước thì còn lợi ích cho ai, mà biết là vì ai. Nói được mà không làm được khi có thể làm cũng là một sự bội tín.
Sự chụp giựt, lý luận mỗi lúc một khác, thiếu một chính sách một cách lâu dài (ngay từ những việc nhỏ như chuyện đặt tên đường, chuyện giải toả...) cũng là một cách đối xử không đúng với chữ tín
Camap_casau
23-04-2006, 03:27 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/Nguoi_Viet_xau_xi-Dam_nhan_minh_xau.jpgAi dám nhận là mình xấu xí?
Nếu coi mỗi dân tộc gần như cá tính một con người: anh Pháp hào hoa làm thơ hay, anh Trung Quốc buôn bán giỏi và mưu lược, anh Lào hiền lành... thì nếu chỉ nhìn vào chuyện giữ gìn vốn cổ không thôi, tôi vẫn nghĩ, anh Việt Nam là người hay nói dối. Dối mình và dối người. Họ quyết tâm giữ gìn bản sắc dân tộc cho đậm đà bằng cái cách cho phép xây nhà hộp tràn lan và nói đơn giản là "thí điểm"? Bằng nhập xe máy Trung Quốc ồ ạt? Bằng cho phép đập biệt thự xưa để xây nhà kính? Bằng xóa sổ cái nhúm di tích vốn đã rất mỏng mảnh của nước ta với lý do để thuận tiện cho hiện đại hóa? Và vẫn không quên kêu gọi giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc.
1. Bạn đã đi Đà Lạt chưa? Đã đến Sài Gòn chưa? Đã về những làng Bắc bộ chưa?
Nếu chưa, thì bạn nên đi. Bạn nên đi sớm.
Đi trước khi những biệt thự bị bỏ hoang đến tàn lụi.
Đi trước khi rêu trên tường chùa bị cạo và tượng bị sơn son thếp vàng.
Đi trước khi thành phố lớn muốn tạo những dấu chân hiện đại khổng lồ, dẫm lên chính những khẩu hiệu bảo tồn vốn cổ mà mình đã hô hào trước đó.
2. Cách đây mới ba năm thôi, thành phố Hồ Chí Minh của tôi linh đình tổ chức kỷ niệm Sài Gòn 300 năm. Những ảnh cũ được đem ra, món ăn khẩn hoang nấu lại, nhà nhà nghe tên ông Nguyễn Hữu Cảnh, người người nghe lại những địa danh xưa: Gò Cây Mai, đình Thông Tây Hội, kinh Tàu Hủ với bến Bình Đông...
Bến Bình Đông, thì năm nay, người ta sắp dẹp nó, để mà làm đại lộ Đông Tây. Cụ Nguyễn Đình Đầu đã phải kêu lên trên báo Tuổi Trẻ: "Xin giữ lấy cảnh quan của Sài Gòn sông nước trên bến dưới thuyền".
Bạn phải đi qua khu vực này, thấy được vẻ đẹp (bị bỏ phí của nó) bạn mới hiểu được tiếng kêu của cụ. Thật chẳng khác nào lời kêu cứu và khẩn nài; không biết ví thế này có quá không, nhưng như tiếng kêu của cụ bà Sài Gòn, sau lễ thượng thọ phải nài xin con cháu đừng ném đi cơi trầu cũ với di ảnh cụ ông...
Bến Bình Đông, với hai bên bờ là nhà cổ, xưởng xay lúa, là những thứ mà cái túi "vốn cổ" của chúng ta chẳng có nhiều, nhất đây lại là cái thứ hữu hình, bằng nước, bằng gạch, bằng kiểu nhà, cách sinh sống; chứ không phải những thứ lù mù truyền thống, phục hồi lại mỗi nơi một màu cờ phướn và một kiểu đuôi nheo.
Thế nhưng, nếu đại lộ Đông Tây đi qua, số phận cảnh trên bến dưới thuyền rất Nam Bộ xưa của bến Bình Đông sẽ chẳng khác gì số phận rêu trăm tuổi của tháp Rùa. Giải tán một khu vực thật chẳng khó, cũng như việc dọn rêu thôi, nhưng cái nỗi ám ảnh rằng mình đã phá tan chỗ trú ngụ của hàng trăm năm lịch sử có đeo đuổi được những người ký quyết định không?
Và những người đó là ai? Họ nghĩ gì trong đầu nhỉ? Họ quyết tâm giữ gìn bản sắc dân tộc cho đậm đà bằng cái cách gì đây? Bằng cho phép xây nhà hộp tràn lan và nói đơn giản là "thí điểm"? Bằng nhập xe máy Trung Quốc ồ ạt? Bằng cho phép đập biệt thự xưa để xây nhà kính? Bằng xóa sổ cái nhúm di tích vốn đã rất mỏng mảnh của nước ta với lý do để thuận tiện cho hiện đại hóa?
Thử tưởng tượng hai mươi năm sau thôi, những khu nhà cổ (chưa bị đập) ngày hôm nay lên bưu ảnh. Và sẽ có những người chỉ cho con cái mình mà nói: "Chỗ này ngày xưa bố (mẹ) có đi qua, đẹp lắm." Và có những người sẽ không dám chỉ tay vào ảnh mà nói: "Cái khu này chính bố đã ký quyết định đập đi."
3. Tôi lại đọc báo Tia Sáng, có bài của tác giả Vũ Khánh về tiếp thị một hình ảnh Việt Nam. Vậy đấy, cứ rành mạch liệt kê cái vốn ít ỏi của mình ra rồi khai thác triệt để thì khéo lại thành giàu có. Tác giả kể ra, chúng ta có áo dài, có nón, có phở, có nem. Nghe dễ chịu như nghe một người nói đơn giản: "Tôi là thợ may. Lương tôi đủ sống. Tôi thích mặc áo xanh." Một người như vậy cũng hấp dẫn lắm chứ! Cái mộc mạc của họ, cái nghề của họ, sở thích của họ không giống anh, không giống tôi. Việc gì cứ phải thổi phồng lên những gì mình không có, để rồi phá bỏ những cái (tuy ít mà) quý giá của mình?
Nếu coi mỗi dân tộc gần như cá tính một con người: anh Pháp hào hoa làm thơ hay, anh Trung Quốc buôn bán giỏi và mưu lược, anh Lào hiền lành... thì nếu chỉ nhìn vào chuyện giữ gìn vốn cổ không thôi, tôi vẫn nghĩ, anh Việt Nam là người hay nói dối. Dối mình và dối người.
Chúng ta nói dối nhiều quá. Dối ở chỗ có nhiều việc chúng ta nói một đằng và làm một nẻo. Chúng ta nói, tôi là người có văn hóa và thích chơi đồ cổ, nhưng có con chuột chạy qua là chúng ta (quyết) ném chuột đến vỡ cả bình quý. Chúng ta cung kính ào ạt cho một lễ hội 300 năm Sài Gòn, rồi sau đó thì sẵn sàng thực thi một dự án có phá bỏ những phần cổ kính của Sài Gòn 303 tuổi. Chúng ta không tiếc cả kho tính từ mỹ miều cho cái Chùa Một Cột, nhưng lại tiếc một cái cột bằng gỗ cho nó, khiến bao nhiêu khách phương xa phải chưng hửng. Chúng ta biết mình nghèo mà cứ huênh hoang là mình giàu.
Mà trong khi đó, có đứa con nào dám trách mẹ nghèo! Ừ, nước của tôi là thế đấy, nhưng mà chúng tôi tự hào, để tôi cho anh thấy: Cha ông để lại có một chút của (cẩn thận mở gói ra), chúng tôi gìn giữ còn được thế này đây (thấy vẫn còn nguyên), và chúng tôi sẽ giữ cho con cháu (cẩn thận gói lại). Anh cười thì mặc anh!
4. Ông Bá Dương, tác giả người Trung Quốc, có viết một đoạn thế này: "Đã nhiều năm nay, tôi muốn viết một quyển sách dưới tên gọi: 'Người Trung Quốc Xấu Xí'. Tôi nhớ quyển sách 'Người Mỹ Xấu Xí' sau khi viết xong đã được Quốc vụ viện Mỹ dùng làm tài liệu tham khảo cho sách lược của mình. Người Nhật cũng có một quyển sách 'Người Nhật Xấu Xí". Tác giả là Đại sứ Nhật tại Ác-hen-ti-na. Ngài đại sứ này (sau khi viết cuốn sách đó) liền bị cách chức. Đấy có lẽ là cái khác nhau giữa Đông phương và Tây phương..."
Nhưng ở Trung Quốc, người ta đã in "Người Trung Quốc Xấu Xí" của ông Bá Dương. Và không phải vì thế mà người Trung Quốc bị nhìn là xấu hơn. Trái lại.
Phan Thị Vàng Anh
Camap_casau
23-04-2006, 03:29 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/Muon_hon_dong_nghiep_tot_nhat_la_ch.jpgLòng ganh tị của các nhà khoa học
Lòng ganh tị của một nhà khoa học Đức đối với một bạn đồng nghiệp được thể hiện bằng cách bỏ ra 5 năm học hết lý thuyết của người ấy và bỏ thêm 5 năm nữa để nâng lên thành một lý thuyết cao hơn. Lòng ganh tị của một nhà khoa học Việt Nam đối với bạn đồng nghiệp được thể hiện bằng việc tìm cách chuyển sang ngạch hành chính tổ chức để ngăn chặn việc công bố và ứng dụng lý thuyết của hắn ta.
Sở dĩ như vậy là vì trong phần lớn các cơ quan của ta, kể cả cơ quan khoa học, dân chuyên môn thường lép vế một cách tuyệt đối nếu đồng thời không phải là cán bộ hành chính hay tổ chức.
Ngay cả về phương diện chuyên môn, cán bộ hành chính hay tổ chức, dù không phải là dân chuyên môn, cũng có quyền quyết định khi xét duyệt các công trình chuyên môn (quyết định đưa vào kế hoạch, quyết định cho phép công bố hay thi công, quyết định cách đánh giá khi xét “lao động tiên tiến” hay “chiến sĩ thi đua” ). Điều này hoàn toàn hợp lý, vì mỗi công trình khoa học hay nghệ thuật đều là một đóng góp vào sự nghiệp cách mạng của Đảng và của nhân dân.
Hơn nữa, ta thấy có những người nhường quyền tác giả công trình nếu liệu chừng công trình sẽ khó được khen thưởng do tác giả có sai phạm gì đó về đạo đức hay thuộc một thành phần có vấn đề, để “dồn” thành tích lại cho một người khác có những ưu thế khiến cho họ dễ được chấp nhận thành tích hơn.
Vì vậy, các chuyên gia lần lượt thôi làm khoa học kỹ thuật và chuyển sang ngạch hành chính tổ chức để có thực quyền về khoa học kỹ thuật.
Cao Xuân Hạo
Camap_casau
24-04-2006, 02:28 AM
Gì cũng cười
Dân tộc nào cũng có những thói xấu riêng. Người Việt ta có nhiều phẩm chất đẹp nhưng cũng không ít tật dở. Mời các bạn cùng xem những bài khảo luận của các học giả Việt Nam từ đầu thế kỷ 20 về những tật xấu của dân tộc mình. Chỉ có điều, người Việt trẻ ngày nay hẳn sẽ khác với bà con làng xóm của anh Chí ngày xưa: “Nói vậy chắc nó trừ mình ra !”
An Nam ta có một thói lạ là thế nào cũng cười. Người ta khen cũng cười, người ta chê cũng cười. Hay cũng hì, mà dở cũng hì; quấy cũng hì. Nhăn răng hì một tiếng, mọi việc hết nghiêm trang.
Có kẻ bảo cười hết cả, cũng là một cách của người hiền. Cuộc đời muôn việc chẳng qua là trò phường chèo hết thảy không có chi là nghiêm đến nỗi người hiền phải nhăn mày mà nghĩ ngợi.
Ví dù được y như vậy, thì ra nước An Nam ta cả dân là người hiền. Nếu thế tôi đâu dám đem lời phường chèo mà nhủ người nhếch mép bỏ tính tự nhiên mà làm bộ đứng đắn lại, nghiêm nhìn những cuộc trẻ chơi.
Nhưng mà xét ra cái cười của ta nhiều khi có cái vô tình độc ác; có cái láo xược khinh người; có câu chửi người ta; có nghĩa yên trí không phải nghe hết lời người ta mà gièm trước ý tưởng người ta; không phải nhìn kỹ việc người ta làm mà đã chê sẵn công cuộc người ta.
Thực không có tức gì bằng cái tức phải đối đáp với những kẻ nghe mình nói chỉ lấy tiếng cười hì hì mà đáp. Phản đối không tức, kẻ bịt tai chẳng thèm nghe cũng không tức đến thế...
Ừ, mà gì bực mình bằng rát cổ bỏng họng, mỏi lưỡi, tê môi, để mà hỏi ý một người, mà người ấy chỉ đáp bằng một tiếng thì khen chẳng ơn, mắng chẳng cãi, hỏi chẳng thưa, trước sau chỉ có miệng cười hì hì, thì ai không phải phát tức.
Ta phải biết rằng, khi người ta nói với ta, là để hỏi tình ý ta thế nào. Ai nói với mình thì mình phải đáp. Tuỳ ý mình muốn tỏ tình ý cho người ta biết thì nói thực; không hiểu thì hỏi lại; mà không muốn nói tình ý cho người ta biết, thì khéo lấy lời lịch sự mà tỏ cho người ta hiểu rằng câu hỏi khi phạm đến một điều kín của mình. Hoặc là có khôn thì lựa lời mà tỏ cho người ta biết những điều mình muốn cho biết mà thôi, và khiến câu chuyện cho người ta không khỏi căn vặn được mình nữa.
Nhưng phàm người ta hỏi, mình đã lắng tai nghe, là mình nợ người ta câu đáp.
Nguyễn Văn Vĩnh
Camap_casau
24-04-2006, 02:29 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Trong_cho_mot_que_huong_moi_o_troi_.jpgThích buộc mình vào mảnh đất... trời Tây
Cao Xuân Hạo
Người Do Thái bị Trời đày lưu lạc ở nước ngoài cố tích luỹ lấy một tài sản lớn rồi tìm hết cách để trở về Cõi Đất Hứa khô cằn của mình. Người Việt Nam được Trời đãi một cõi rừng vàng bể bạc mà vẫn cố phát mãi tài sản đi để tìm hết cách ra sống ở nước ngoài.
Sự gắn bó của người dân Việt Nam với mảnh đất quê hương từ rất lâu đã trở thành huyền thoại. Người Pháp thường nói rằng: “Đời người nông dân Việt Nam bị buộc chặt vào mảnh đất”. Nhưng ngày nay, cái truyền thống đó không còn như cũ nữa.
Một xu hướng mới đang thay thế dần cho tinh thần bám gốc bám rễ quê hương của người nông dân Việt Nam. Đó là xu hướng tha phương cầu thực khá mạnh, có thể là chỉ vì muốn kiếm một số vốn đủ để xây một toà “vin-na” khang trang có thể bì với các “vin-na” khác trong làng.
Nhưng muốn thế, trong nhà nhất thiết phải có người đi làm ăn ở nước ngoài.
Trước đây, nghe một thanh niên Thuỵ Điển nói rằng anh ta “chỉ ước sao một buổi sáng tỉnh dậy bỗng thấy mình là người Việt Nam” quả cũng rất sướng tai, nhưng thiết tưởng cũng chẳng bổ ích là bao.
Bổ ích hơn nhiều là biết nhận ra rằng bên cạnh những cái tuyệt vời, và hơn nữa, phải trừ khử đi mới mong nhích gần đến chỗ tuyệt vời. Người có cơ tiến xa là người biết nghe người khác chế giễu mình mà không giận, và nhất là biết tự chế giễu mình, vì khi đã tự thấy mình lố lăng thì khó lòng có thể tiếp tục lố lăng mãi.
Cao Xuân Hạo
Camap_casau
24-04-2006, 02:30 AM
Những tính cách trì níu dân tộc Việt
Chúng ta hay thắc mắc về dân tộc mình. Tính cách nào mang lại cho dân tộc Việt Nam một sức sống mãnh liệt đến thế, để vẫn tồn tại, vẫn chiến đấu và chiến thắng mọi cuộc xâm lăng bạo tàn? Để mình vẫn là mình - Một dân tộc biết cách sống còn bên một dân tộc lớn, ngay cả trong 1000 năm Bắc thuộc...Nhưng sau những chiến công hiển hách ấy, những tính cách nào đã có "trong ta", để trở thành một lực cản, một sự níu kéo, làm ta bước khó khăn hơn trên con đường mới?
Câu hỏi ấy đang là câu hỏi thôi thúc hôm nay. Cứ lấy bạn bè và cuộc sống xung quanh cùng bao câu chuyện kể truyền miệng làm ví dụ. Và thử đặt ra vài câu hỏi thô sơ mà hỏi nhiều người. Trang trải nỗi niềm của riêng mình và không chỉ của riêng mình, mà của cả một lớp trẻ còn có một chặng đường dài ở phía trước để đi lên, nên rất mong nhận lại một sự bày tỏ đầy thiện ý, dù là nghiêm khắc hay khắt khe.
Nhược điểm thứ nhất: sự thiếu hụt đạo đức. Người Việt Nam thừa trí tuệ. Người Việt Nam cũng rất khéo tay. Nhưng nhiều người Việt Nam ngày nay không coi đạo đức là điều kiện tiên quyết của cuộc sống.
Chúng ta có nhiều ví dụ nhỏ về việc này... Nên tôi chỉ lo rằng nếu thiếu đạo đức, người nào cũng chỉ nghĩ đến quyền lợi vật chất trước mắt của mình, không nghĩ tới người khác, không nghĩ tới gia đình, không nghĩ tới xã hội, không hiểu nổi rằng ở đời có những giá trị cao hơn tiền bạc và quyền lợi của mình nằm trong quyền lợi xã hội. Tham nhũng bắt nguồn từ đó, và kẻ tham nhũng không hiểu nổi rằng: "mình không thể hạnh phúc khi, trừ mình, mọi người đều khổ sở" (Jean Paul Satre).
Nhược điểm thứ hai: trong kinh doanh người Việt Nam hay bắt chước nhưng thiếu sáng tạo. Thấy người khác bán phở thành công ta cũng mở hàng phở ngay bên cạnh, từ đó hình thành một phố "phở" cạnh tranh lẫn nhau rồi làm suy yếu lẫn nhau.
Ở nhiều khu vực kinh doanh ăn uống của người Hoa, bên cạnh xe hủ tiếu là xe mì, rồi bột chiên, cháo gà, rồi sâm bổ lượng. Người Nhật đã từng bắt chước công nghệ nước ngoài, nhưng không sao chép máy móc. Nắm được bí quyết, họ liền sáng tạo, thêm tính năng, tác dụng, tiện nghi; cải tiến không ngừng để biến cái cũ thành cái mới, biến công nghệ nước ngoài thành công nghệ Nhật.
Nhược điểm thứ ba: người Việt Nam thiếu sự trì chí trong sự nghiệp làm giàu. Ta từng nghe những nhà tư sản người Hoa khi mới sang Việt Nam chỉ có chiếc quần "xà lỏn" và gánh ve chai. Vậy mà ba chục năm sau, nhờ trì chí và cần kiệm, họ lập nên cơ nghiệp lớn.
Ta khó tìm thấy tấm gương tương tự ở Việt Nam. Trái lại, có những điền chủ giàu "nứt đố đổ vách" nhưng chỉ biết tiêu xài phung phí từ đời cha đến đời con, dẫn đến tiêu tan sản nghiệp. Hoặc có những kẻ muốn làm giàu thật nhanh bằng phương cánh bất chính, để rồi "bạo quát, bạo tàn". Họ không biết rằng gây dựng một sản nghiệp cũng giống như trồng một vườn cây lâu năm, không thể "ăn xổi ở thì".
Giáo sư Nguyễn Chung Tú
Camap_casau
25-04-2006, 04:21 AM
Ai mạnh thì theo; Biếng nhác, vô cảm
Ai mạnh thì theo, bỏ hết liêm sỉ
Sĩ phong nước ta, suy đồi đi là tự đời Lê Trung Hưng về sau. Lúc bấy giờ các Vua nhà Lê vẫn cầm quyền mà họ Trịnh dám dấy lên cướp quyền, quan lại và sĩ dân trong nước đều theo họ Trịnh. Hóa nên cái tâm lý sĩ phu thời ấy có hai đàng: thờ Vua Lê để tránh tiếng phản quân, thờ họ Trịnh để kiếm đường thực lợi. Ban đầu chắc cũng có người áy náy trong lòng, về sau tập thành quen, không còn biết thế nào là sỉ nhục.
Một người như thế thì trăm nghìn người hùa theo, người trên như thế thì người dưới bắt chước theo, thành ra cả một nước đều bỏ mất đại nghĩa, quên mất liêm sỉ, mà đổ xô nhau vào vòng danh lợi. Từ đó về sau, người mình trở nên mềm như con bún, không biết vua là gì, không biết nước là gì, hễ ai mạnh thì theo. Lòng tự trọng của người mình như ngọn lửa đã tắt, không còn bừng lên, như hạt giống bị ẩm, không còn nứt lên được. Lại thêm cái kiểu chuyên chế từ xưa đến nay, cứ ở trên đè xuống ở dưới(2) lên, làm cho nhân dân ngày một đê hèn ngày một yếu ớt. Lòng tham lợi mạnh hơn lòng tư kỷ(3) thì luồn cúi lạy lục mấy cũng chẳng từ, ưa cái sống đục hơn cái thác trong, thì mặt dạn mày dày đâu có quản.
(1) tương tự như một thứ khí hậu trên phương diện tinh thần.
(2) theo Tự vị An Nam Latin (1772 - 1773) đợ có một nghĩa cổ "trao của tin cho ai”, ở đây đợ lên tạm hiểu là nhẫn nhục chấp nhận.
(3) tự ý thức về cá nhân mình.
--------------------------------------------------------------------------------
Biếng nhác, vô cảm, lẩn tránh
Hiện tượng quá đông dân và thường xuyên thiếu việc làm khiến cho nhiều người có tâm lý sống ngày nào biết ngày ấy. Ở thôn quê, những kẻ có chút tiền bạc hoặc có đủ ruộng chỉ còn thích ăn không ngồi rồi.
Xét về phương diện tinh thần, xu hướng biếng nhác này càng trầm trọng thêm bởi nền giáo dục cổ lỗ và chưa bao giờ có phương pháp. Thành ra có sự lười biếng về trí óc, có xu hướng dễ dàng chấp nhận hết thảy và bắt chước hết thảy. Sau khi chất đầy trí nhớ các loại kinh sách, nhà nho xưa kia chẳng còn nghĩ đến chuyện trau dồi trí tuệ nữa. Họ thường già trước tuổi. Hoặc là họ nhẫn nhục chịu đựng cốt không để ai đó ganh ghét mà kiếm chuyện lại thôi. Hoặc là họ sa vào thói chơi ngông đôi khi cũng tinh tế đấy, nhưng dễ làm cạn kiệt cái năng lực phát minh cũng như năng lực lập luận khoa học.
Có những nhà quan sát nước ngoài nhận xét người Việt hay trộm cắp và dối trá. Trong một thời gian dài, người dân nước này chỉ được nhận một nền cai trị kém cỏi, trong đó thấm sâu chính sách ngu dân. Cá nhân con người luôn luôn bị săn đuổi, họ buộc phải bao quanh mình một tấm màn bí mật. Làng xã cũng vậy, trong quan hệ với chính quyền trung ương họ cố giữ lấy một thái độ nếu không độc lập thì cũng ương bướng bất phục.
Camap_casau
25-04-2006, 04:24 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/posttaoxanh/Benh_tho_o.jpgBệnh... thờ ơ
Tôi cũng là một 8X, nhưng đành phải "thú nhận" rằng có lỗ hổng, sự thiếu hụt trong kiến thức thời sự kinh tế - chính trị - xã hội của một bộ phận không nhỏ thế hệ trẻ chúng tôi.
Chuyện kể rằng, một 8X đầy nhiệt huyêt, tốt nghiệp loại giỏi trường Đại học ngoại thương, nộp hồ sơ dự tuyển vào Toyota Việt Nam. Đến phần thi trắc nghiệm kiến thức xã hội, có câu hỏi: "Chủ tịch nước Việt Nam hiện nay là ai?” và “APEC 2006 diễn ra ở Việt Nam vào tháng mấy?”. 8X này đã không ngần ngại trả lời: “Bác Nông Đức Mạnh là … chủ tịch nước” và đành phải “Sorry, I don’t know" (Rất tiếc, tôi không biết) cho câu hỏi thứ hai.
Mới cách đây mấy hôm, trong cuộc thi hoa khôi của tỉnh VP (quê hương Hai Bà Trưng) để chọn người dự thi Hoa hậu toàn quốc năm nay, có cô bé - sinh năm 1987 - lọt được vào Top 10, đã hồn nhiên trả lời vòng thi ứng xử, rằng: "Khởi nghĩa Hai Bà Trưng diễn ra vào thời gian 1940 - 1943"!!! Ngẫm ra, năm 1941 Bác Hồ về nước, cùng lúc đó Hai Bà Trưng vẫn đang cưỡi voi tung hoành đánh giặc khắp nơi! Kiến thức về lịch sử cười ra nước mắt như thế, chúng ta đã bàn nhiều. Song thực tế hiện nay còn rất nhiều, rất nhiều 8X, 9X không thể phân biệt nổi Ban chấp hành trung ương Đảng, Ban Bí thư, Bộ Chính trị; không biết Đảng uỷ, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân các cấp là như thế nào. Tóm lại là cứ rối tinh lên cả.
Tôi cũng là một 8X, nhưng đành phải "thú nhận" rằng có lỗ hổng, sự thiếu hụt trong kiến thức thời sự kinh tế - chính trị - xã hội của một bộ phận không nhỏ thế hệ trẻ chúng tôi.
Có thể biện minh, rằng đa số các 9X đang lao vào guồng quay của những lớp học (học chính, học thêm, rồi học tại nhà…) để nỗ lực vào trường tốt, tìm học bổng, hướng tới mục tiêu vào đại học; còn các 8X sinh viên thì 7h tối vẫn mải miết ngoài đường phố, không học thêm tin học, ngoại ngữ, thì cũng đang cùng người yêu, bạn bè tận hưởng buổi tối xả hơi sau một ngày học tập căng thẳng. Nếu có đọc báo, xem truyền hình, lướt web thì 8X, 9X cũng có xu hướng tìm đến những góc giải trí, những thông tin về đĩa CD, bộ phim mới, những phiên bản game, hay chít chát với bạn bè. Chứ mấy ai định tìm hiểu xem VIệt Nam hôm nay có sự kiện gì, Quốc hội đang họp thông qua dự thảo luật nào, tiến trình gia nhập WTO của Việt Nam đã đi đến đâu, để từ đó đặt ra những câu hỏi tại sao, như thế nào, nhằm chuẩn bị hành trang cho mình một cách tự tin.
Có thể đổ lỗi rằng mình phải dành thời gian để tập trung cho chuyên môn. Chuyên môn của dân khối tự nhiên, kỹ thuật lại thiếu hụt kiến thức xã hội, thiếu khả năng diễn đạt, trình bày. Chuyên môn của khối xã hội lại thiếu hụt khả năng khai thác thông tin trên internet, khả năng tiếp cận công nghệ, tư duy logic… Khả năng nghe nói ngoại ngữ của các 8X, 9X kém, có một nguyên nhân đáng nói là do “không có gì để nói” hoặc “không biết nói gì”, nên không thể thực hành ngoại ngữ. Nếu nắm được thông tin cập nhật của đời sống kinh tế - chính trị - xã hội, và biết phân tích sự kiện từng ngày, từng tháng thì vốn kiến thức của 8X, 9X ấy sẽ luôn đầy ắp, và chẳng có topic nào khiến chúng ta phải đầu hàng cả.
Có thể đổ lỗi cho nền giáo dục nói chung, mà cụ thể là những cuốn sách giáo khoa và những bài giảng nhàm chán trên giảng đường. Tuy nhiên, hãy thử nhìn lại xem, những chỉ số phát triển kinh tế xã hội, vị trí của Việt Nam hiện nay ở đâu, tại sao Việt Nam cần phải cải cách, Việt Nam cải cách đến đâu và như thế nào, vấn đề tài chính, ngân hàng, các tranh cãi về giá cả điện nước, viễn thông, bạn bè quốc tế nghĩ gì, cần gì ở Việt Nam… không thể thường xuyên được cập nhật vào sách giáo khoa. Các thầy cô giáo cũng không phải là nguồn cung cấp thông tin, bởi họ còn phải truyền đạt quá nhiều kiến thức cơ bản cho học sinh trong một tiết học.
Cũng có thể bào chữa, rằng chuyện chính trị không phải là chuyện của tuổi chúng mình, bọn mình chỉ học để sau này làm giàu thôi. Song, các bạn không để ý rằng các chính trị gia nổi tiếng lại là các học giả uyên thâm về kinh tế, pháp luật; rằng chuyện “chính trị” thật ra không chỉ là chuyện của Đảng, Nhà nước mà là chuyện liên quan đến lợi ích thiết thân của mỗi công dân.
Sự thờ ơ với các vần đề kinh tế chính trị, xã hội có lẽ còn do chính bản thân 8X, 9X chưa hiểu hết tầm quan trọng, sự cần thiết phải có những kiến thức ấy trong thời đại ngày nay. Cách đây 4 năm, thời còn là học sinh phổ thông trung học, tôi cũng vậy. Cứ 7h ăn xong là ngồi vào bàn học, không biết đến chương trình thời sự là gì. Tôi cũng đọc báo, đọc nhiều là đằng khác, đọc cả An ninh thế giới, Thế giới mới, Hoa học trò, nhưng chỉ coi báo chí là trò giải trí. Còn bây giờ, tôi đang nỗ lực hàng ngày để bù đắp khoảng trống thờ ơ đó.
Khi đã hình thành một thói quen tìm hiểu thông tin, xâu chuỗi và nhìn nhận, phân tích sự kiện, tôi đã thấy rất nhiều đổi thay, đã thêm hiểu và thêm yêu thực tế cuộc sống trên quê hương mình. Chỉ cần có kiến thức xã hội, bạn 8X kia sẽ dễ dàng vượt qua các vòng kiến thức xã hội (quan trọng không kém các vòng thi IQ, GMAT, tiếng anh, nghiệp vụ) của các tập đoàn, các công ty nước ngoài như Toyota, Honda, LG... một cách xuất sắc.
Trong các buổi thảo luận, thậm chí chỉ là chuyện phiếm với bạn bè, bạn sẽ có nhiều thông tin để trao đổi, sẽ thấy mình hoà nhập dễ dàng với mọi chủ đề, và sẽ có lúc bạn nhận được một lời khen: “Ô, cậu hiểu biết rộng thật”, “Ô, cậu đọc ở đâu mà hay thế?”, “Ô sao cậu biết?”, tự hào không nhỉ?
Nếu bạn coi mình là con người của xã hội hiện đại, thì thành công của bạn được quyết định bởi tri thức và thông tin bạn có. Thông tin xã hội thậm chí sẽ ảnh hưởng đến lợi ích trực tiếp của bạn. Nếu bạn có thông tin, bạn sẽ biết được rằng Việt Nam là nước duy nhất trên thế giới còn quản lý dân cư bằng hộ khẩu (trước đây Trung Quốc cũng dùng hộ khẩu song hiện nay đã bắt đầu bỏ dần ở một số tỉnh, thành phố). Quốc hội Việt Nam đang bàn bạc về Luật cư trú (đề cập đến quyền tự do cư trú còn bị cuốn sổ hộ khẩu hạn chế).
Các bạn sẽ đoán biết được, rằng chỉ trong nay mai thôi các bạn sẽ không còn phải lo về vấn đề hộ khẩu, sẽ không cần phải có hộ khẩu thì mới làm được sổ đỏ, mới đăng kí được xe, mới kiếm được việc làm ở các thành phố lớn…; và cũng không vì cuốn sổ hộ khẩu mà các nữ sinh ngoại tỉnh sau khi ra trường phải chăm chăm kiếm một anh chồng người Hà Nội để được nhập hộ khẩu thành phố. Các bạn sẽ biết Việt Nam đang từng bước học hỏi như thế nào, khi FDI, ODA và các nhà đầu tư nước ngoài đang quan tâm đến thị trường Việt Nam, khi thị trường chứng khoán Việt Nam sau 5 năm ốm yếu giờ đã sắp có các tổng công ty lên sàn giao dịch…
Nhìn ra bạn bè thế giới, khi giới trẻ Mỹ, Nhật, Hàn và Trung Quốc rất quan tâm đến giới lãnh đạo, đến tình hình nước họ, thì giới trẻ Việt Nam vẫn rất thờ ơ, lãnh đạm và coi như chẳng liên quan đến mình. Đó là sự thờ ơ nguy hiểm, bạn có thấy vậy không? Bởi không ai khác ngoài giới trẻ Việt Nam, ngoài tôi, ngoài bạn phải có trách nhiệm và góp phần vào sự chuyển động của đất nước mình.
Lê Trang
VietnamNet
Camap_casau
25-04-2006, 04:25 AM
cam chịu bất công, thù ghét thay đổi
Sự tự do, cam chịu bất công
Đế vương xưa chỉ dạy thờ người trên và biết nghĩa vụ của mình còn quyền lợi không cần biết đến mà cũng không có nữa. Tục ngôi thứ đã in rất sâu vào óc người dân quê, đến nỗi những tư tưởng tự do phóng khoáng từ phương Tây truyền sang, đến lũy tre xanh là dừng lại, biến mất như một ngọn gió mát tan vào một bầu không khí nồng nực nặng nề.
Tục vị thứ hóa ra tục sùng bái nhân tước(1) một cách u ám đê hèn, và thay vào óc kính thượng là một óc nô lệ đáng khinh.
Tự do cá nhân và hết thảy các tự do ở bên ta và nhất là ở nơi thôn quê chỉ là một câu chuyện hoang đường. Cũng vì thiếu tự do - nếu ta không kể sự tự do phục tùng và tự do uống rượu - nên tình cảnh dân quê về phương diện tinh thần mới có vẻ điêu linh tàn tạ. Cũng vì thiếu tự do nên người ta đối với những công cuộc cải cách mới lạ thường có cái não ngờ vực. Sức phản động dìm dập dân quê vào nơi ngu tối, tạo thành cho họ cái tính nô lệ, cái căn tính chịu đựng trước những sự tàn ngược ức hiếp.
(1) Vị thứ tức ngôi thứ trong làng, nhân tước là những tước vị do con người đặt ra.
--------------------------------------------------------------------------------
Thù ghét mọi sự thay đổi
Chúng ta không có những nhà tư tưởng xây dựng được những công trình huy hoàng phong phú. Chúng ta chỉ cốt sống được, và trong địa hạt sinh hoạt vật chất cũng như trong địa hạt tư tưởng nghệ thuật, chỉ nghĩ đến cái gì có thể giúp cho mình thích ứng với hoàn cảnh ác liệt, để theo đuổi một cuộc sống tầm thường kín đáo mà thôi. Bởi thế nếu thỉnh thoảng có một người nào có khí độ phóng khoáng, không chịu ép mình làm nô lệ thánh hiền mà vượt ra ngoài vòng lề lối - mới vượt ra ngoài chứ chưa chắc đã xây dựng được cái gì mới - thì xã hội đã xem là quái vật mà không dung. Hoặc giả khi có nhà nghệ thuật thực hiện được một cái gì to lớn phi thường như pho tượng thánh Trấn Vũ ở Hà Nội(1) chẳng hạn thì cái mái nặng nề của ngôi đền lại đè bẹp nó xuống ở trong bóng tối mò của gian chính tẩm(2). Những cái thái độ và quan niệm xuất kỳ(3) ấy thường bị cái tính thiết thực của dân tộc kìm hãm hay bài xích ngay.
(1) pho tượng này cao 3, 95m, đặt ở chùa Quán Thánh.
(2) gian nhà to rộng ở giữa.
(3) bày ra kế lạ, có những tư tưởng mới mẻ
Vương Trí Nhàn
Thể thao văn hóa
graykat
26-05-2006, 09:37 PM
Òai! Dài quá! Nhưng mà có giá trị! Dù sao có lẽ bạn nên rút gọn bài viết một chút, hay là viết một bài khác có giá trị hướng dẫn hơn chẳng hạn, đại loại như là "làm sao ngăn những "Người Việt Xấu Xí" trong mỗi người" chẳng hạn! Theo m2inh thì dù sao mọi ngừơi cũng không chăm đọc dài lắm đâu!
And by the way, theo mình bạn đã hiểu nhầm ý của HaiLong, ý bạn ấy so sánh bạn với chàng thanh niên kia, từ việc chú ý điến những mặt xấu của ngừơi Việt, mà những ngừơi khác, ví như Hòang, bỏ qua, hay nghĩ bạn là vớ vẩn, bao đồng, rỗi hơi,gì gì đó,...thấy được bạn có tâm huey61t với xã hội như thế nào, ví như việc anh thanh niên có tấm lòng với đất nước thế nào, vậy thôi!
Mình cũng là người rỗi hơn nhỉ!
Camap_casau
04-06-2006, 04:08 PM
Òai! Dài quá! Nhưng mà có giá trị! Dù sao có lẽ bạn nên rút gọn bài viết một chút, hay là viết một bài khác có giá trị hướng dẫn hơn chẳng hạn, đại loại như là "làm sao ngăn những "Người Việt Xấu Xí" trong mỗi người" chẳng hạn! Theo m2inh thì dù sao mọi ngừơi cũng không chăm đọc dài lắm đâu!
And by the way, theo mình bạn đã hiểu nhầm ý của HaiLong, ý bạn ấy so sánh bạn với chàng thanh niên kia, từ việc chú ý điến những mặt xấu của ngừơi Việt, mà những ngừơi khác, ví như Hòang, bỏ qua, hay nghĩ bạn là vớ vẩn, bao đồng, rỗi hơi,gì gì đó,...thấy được bạn có tâm huey61t với xã hội như thế nào, ví như việc anh thanh niên có tấm lòng với đất nước thế nào, vậy thôi!
Mình cũng là người rỗi hơn nhỉ!
Thực ra đây không phải những bài viết của mình mà là những bài mình đọc thấy hay và cùng một chủ đề nên sưu tập lại , do đó mình không có quyền thu ngắn nó lại . Và điều tiếp theo là thể loại bài này chỉ phù hợp với những người có thói quen đọc báo mạng thôi . Còn nếu chỉ vào xem lướt qua thì mình nghĩ không nên xem mục này vì những thứ đọc lươt và ngắn gọn là mở rộng vốn hiểu biết chứ không phải để suy ngẫm. Những bài post của mình ở chủ đề suy ngẫm . Tuy có ít người đọc nhưng mình nghĩ cũng có một số người thấy nó có tác dụng . Ví dụ những ngưỡi " dỗi hơi" như bạn , mình , HaiLong chẳng hạn :lol: :lol: .... Thực ra thói quen tiếp nhận thông tin của ai như nào thi họ sẽ luôn như thế , nếu bạn không thích tiếp nhận thông tin về suy ngẫm mà chỉ thích tiếp nhận thông tin về hiểu biết thì dù bài viết có ngắn nhưng thuộc nội dung như mình post ở trên người ta cũng không đọc , vì nội dung không nằm trong cái mà người ta muốn tiếp nhân ....
À HaiLong là em mình, mình hiểu ý trong câu nói của nó . Bạn có thể hỏi lại nó , cái này thuộc chuyện riêng hihihi ^___^ / Rất cảm ơn bạn đã đọc kĩ từng bài viết , mình nghĩ nó rất có giá trị ( đó là theo mình ).../ cám ơn bạn
nguoitinh
04-06-2006, 06:58 PM
thật ra bài này mình cũng đọc rồi. Chuyện này đúng thật tế thì vậy. Nhưng chúng ta đọc để suy nghĩ và để xem lại chúng ta có làm được như vậy không. Để phấn đấu không còn là "Người Việt xấu xí". Chúc vui vẻ
noi_nho
04-06-2006, 08:13 PM
Để phấn đấu trở thành một người Việt không có những hạt sạn đó khó lắm... Nhất là khi nó đã là cái "ý thức xã hội" tồn tại cả mấy nghìn năm rồi. Sửa được là chuyện của cả xã hội, không của riêng ai cả. NGƯỜI VIỆT XẤU XÍ là cả một câu chuyện dài, không vắn tắt bằng một vài từ được. Xin góp vào đây một câu nói của cô giáo mình : Giàu thì ghét , nghèo thì khinh, thông minh không dùng. Đủ thấy người mình... hẹp hòi đến mức nào.
NN cảm thấy chính mình cũng có những hạt sạn ấy trong mình, và không trách mình về những điều đó. Đó là kết quả của truyền thống , của giáo dục, của môi trường xung quanh, bản thân mình cũng đã cố gắng hạn chế những ảnh hưởng xấu xung quanh, tạo nên một bản sắc cho riêng mình, tập cho mình một tư duy thoáng đạt với người khác và nghiêm khắc với chính mình... Được đến đâu hay đến đó, nhỉ?
Camap_casau
18-06-2006, 05:38 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/tan%20man/Buc_xuc_nhuc_nhoi.jpgBức xúc nhức nhối
Đổi mới đã đưa ra được một khẩu hiệu đẹp, đó là "nhìn thẳng vào sự thật". Trong một thời gian dài trước đây, mọi người vẫn rón rén như đi trên thảm, luôn sợ vấy bẩn mất thành tích, nay bắt đầu nói đến chuyện nhìn thẳng vào sự thật...
Vậy là từ chỗ chỉ "vạch lá tìm hoa thơm" hay tưởng tượng ra hoa thơm, người ta bắt đầu phải đối đầu và một việc vô vãn khó khăn và ẩn náu nhiều hệ luỵ (có thể chết người), là tìm kiếm sự thật. Và không ít mỹ từ mới bắt đấu xuất hiện. Nhà báo viết "nhức nhối, bức xúc", lãnh đạo cũng nói "nhức nhối, bức xúc", kể cả dân thường cũng luôn than "nhức nhối, bức xúc”… Không phải trên báo mà cả trên diễn đàn Quốc Hội, ta cũng thường nghe nhiều vị đại biểu nói "nhức nhối, bức xúc".
Nói được là mình đang "nhức nhối", đang "bức xúc” chắc là vẫn tốt hơn không nói. Điều đó cho thấy người nói đã nhận ra vấn đề cấp bách của đất nước, của nhân quần và đang đau đáu muốn những vấn đề đó được giải quyết theo chiều hướng tốt đẹp.
Nhưng con đường từ “nói lên bức xúc" đến chỗ "giải quyết những bức xúc" vẫn còn xa. Tham nhũng vẫn mỗi ngây một to, một lớn. Giáo dục, quả là nhức nhối, quả là bức xúc vì nó đụng đến tất cả mọi người, tương lai của đất nước. Giáo dục mà tồi tệ thì còn nguy hại hơn tham nhũng. Có thể thu lại tiền của bọn tham nhũng hay bỏ tù chúng. Nhưng lỡ đào tạo ra những thế hệ con em kém chất lượng trí tuệ, có vấn đề nhân cách đạo đức thì như đổ nước xuống cát, không còn gì để vớt vát được nữa.
Mong rằng đại biểu Quốc Hội trong nhiều kỳ họp khác nhau không phải chất vấn lại những câu hỏi giống nhau liên quan tới vấn đề nào đó "chưa được giải quyết" vì người ta quan tâm nhiêu hơn đến chuyện giải quyết dứt điểm những bức xúc hơn là nói bức xúc rồi để đó, đi ngủ ngon lành trong chăn ấm, nệm êm.
Theo Thể thao văn hóa
Camap_casau
18-06-2006, 05:41 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/tan%20man/Lo_hong.jpgLỗ hổng
Dạo này, thỉnh thoảng, tôi nghe thấy trên ti vi từ lỗ hổng, lỗ hổng trong quản lý (từ này xuất hiện với tần số cao nhất), rồi tới lỗ hổng trong kiến thức, khi nói về giáo dục, lỗ hổng trong nhận thức, khi nói về pháp luật... Nói chung, nhiều lĩnh vực có lỗ hổng!
Những lỗ hổng nho nhỏ, đầu tiên là nho nhỏ, rồi nứt dần ra, lớn dần lên và trống hoác đến phát sợ, kiểu như những vết nứt trên cầu Văn Thánh... Đấy là ví dụ thôi. Đầu tiên người ta không quan tâm lắm đến vết nứt, cho đến khi vết nứt trở nên trống hoác. An nguy của nhiều người bị đe dọa, lúc ấy những hồi chuông báo động mới gióng lên khẩn cấp. Đường sá, cầu cống, nhà cửa, xây bằng bê tông, gạch ngói, xi măng sắt thép, những lỗ hổng ở đó là dễ nhìn thấy nhất, nhũng lỗ hổng hữu hình. Những lỗ hổng vô hình, biết là hổng mà hổng biết to hay bé, xử lý thế nào, mới là những lỗ hổng đáng sợ. Có khi chỉ rất bé thôi cũng đáng sợ, vì nó mang tính báo hiệu, nó lây lan rồi nó kéo sập cả một công trình. Thì đấy, bao nhiêu chuyện đã xảy ra, một vài cầu thủ nghi bán độ, rồi đến một đường dây bán độ, rồi PMU, rồi nữa… lỗ hổng nhỏ thành lỗi của hệ thống, các cụ ngày xưa gọi như thế là "cái sảy nảy cái ung”, chữa những cái ung nhiều khi đau đớn lắm".
Hai trang sổ điểm bị xé, một cột điểm để trống từ năm ngoái, được phát hiện trong ngày xét điểm thi tuyển vào lớp 10 cho một lớp cuối cấp ở trường THCS nọ là một lỗ hổng nhỏ, một vết nứt có thể che đậy và lấp liếm, nếu không có một cô giáo cương quyết không chấp nhận vết nứt ấy và nếu báo chí không coi đấy là chuyện nhỏ. Sửa điểm thì sao chứ? Các giáo viên đâu có ngạc nhiên chuyện ấy. Đâu hiếm gì chuyện giáo viên gọi điện thoại đến nhà cho cha mẹ học sinh, báo rằng môn ấy, điểm ấy… thấp đấy không được giỏi đâu, không được tiên tiến đâu, thậm chí không được thi đâu? Cha mẹ định thế nào? Thế là cuống lên, con dại cái mang, trăm sự nhờ cô... Điểm số cần đến đâu sửa đến đây, miễn là cha mẹ biết điều. Lỗ hồng trong một cuốn sổ điểm không phải chuyện lạ nhưng nó có tính dự báo, trong một thời điểm mà nhiều lỗ hổng được phát hiện và bị xử lý kiên quyết. Sẽ có nhiều sổ điểm nữa lên tiếng. Cứ chờ mà xem!
Theo Thể thao & Văn hóa
Camap_casau
18-06-2006, 05:42 AM
http://i12.photobucket.com/albums/a233/muadongboy/tan%20man/Hoi_chung_enh_uong.jpg“Hội chứng ễnh ương”
“Hội chứng ễnh ương” có ở rất nhiều lĩnh vực, nhiều loại người. Nào là tiếm phong, tiếm xưng. Nào là tạo dựng mặt bằng giả, uy tín giả. Kẻ mắc bệnh “ễnh ương” giống như chiếc thùng rỗng kêu to. Lắm khi lại như quả bóng bay nếu có thêm người ngoài tiếp hơi.
Một lần, trong một cuộc họp lớn của thành phố, người giới thiệu chương trình giới thiệu một tiến sĩ thuộc viện nghiên cứu... lên nói chuyện. Đối tượng nghe là các nhà nghiên cứu, các văn nghệ sĩ. Người nói chuyện hôm ấy cũng thật hóm hỉnh khi vui vẻ nói:
- Thưa các anh, các chị... Tôi là... là... thế này... Có chuyện không thực nhưng cũng là chuyện thực là sau một đêm ngủ dậy mình được chuyển đời từ Phó tiến sĩ sang Tiến sĩ.
Cả hội trường cười thoải mái. Cái hóm hỉnh của người nói xua đi cái mặc cảm về học vị anh đang mang.
Cũng là chuyện về học hàm, học vị. Một phó giáo sư, tiến sĩ nói với bạn cùng lứa với mình, cũng là người cùng ngành nữa nhưng chưa có bằng nọ cấp kia vì anh mới chỉ có "vỡ ruột" một tấm bằng đại học rằng:
- Tôi thì ông lạ gì. So trình độ có khi ông còn hơn tôi về khoản ngoại ngữ. Tôi phải cố chạy chỗ nọ chỗ kia mới lọt đấy. Viện tôi ai cũng phải tìm cách lo cho có được cái ấy để vào diện quy hoạch. Bây giờ thì yên tâm rồi.
Người tâm sự với bạn là người chân thành không biết giấu cái đáng giấu của mình. Mà có giấu cũng chẳng giấu được bởi bây giờ những chuyện học giả bằng thật cũng đang là điều khá phổ biến...
Nước mình hôm nay nhiều người thực học, thực tài. Cũng không thiếu người học ảo, tài ảo. Người thực học, thực tài thường làm nhiều nói ít. Người học ảo, tài ảo thường làm ít nói nhiều. Kẻ đại ngôn, ngoa ngôn không bị ai đóng thuế, không phạm vào luật trật tự xã hội nên nhiều khi hành tung, hành tác ngôn ngữ như một thứ nhiễu tinh thần. Việc không nguy hiểm đến tính mạng ai nhưng lại gây khó chịu cho người được chứng kiến. Bệnh này, các nhà chuyên môn đang tìm tên gọi nhưng dân gian hiện đại thì đã chỉ danh từ lâu: Đó là “hội chứng ễnh ương”.
“Hội chứng ễnh ương” này có ở rất nhiều lĩnh vực, nhiều loại người. Nào là tiếm phong, tiếm xưng. Nào là tạo dựng mặt bằng giả, uy tín giả. Kẻ mắc bệnh “ễnh ương” giống như chiếc thùng rỗng kêu to. Lắm khi lại như quả bóng bay nếu có thêm người ngoài tiếp hơi. Họ “ễnh ương” mình bằng mọi cách. Đòn bẩy tốt nhất của cách ấy là tiền. Cố đại ca tội đồ Năm Cam từng nói: "Cái gì không mua được bằng tiền sẽ mua bằng nhiều tiền". Và trong trường hợp này tiền cũng luôn luôn là cách thứ nhất để thực thi hiệu nghiệm nhất ý đồ của kẻ “ễnh ương”.
Một buổi biểu diễn ca nhạc vào loại nhàng nhàng vậy mà những M.C được coi là xinh gái đẹp trai, duyên dáng và hoạt ngôn nhất đã sử dụng rất nhiều, rất nhiều những từ bóng bẩy: "Thật là tuyệt vời, rất thích, khá đặc biệt, thật là xuất sắc, hát rất hay... Rồi thì quá hoàn hảo, xứng đáng cái nọ cái kia...". Quả tình không có từ nào hay hơn các từ này nữa. Chỉ tiếc là người hát mới độ thanh sắc bậc thường thường nhưng người giới thiệu đã "ễnh ương" họ lên mức siêu này siêu nọ. Trong nhóa nhòa của màu sắc đêm nhạc họ tụng ca nhau hết lời mà không một lần thấy ngượng. Chỉ có người nghe và người xem lắm lúc chỉ muốn bịt tai lại vì có quá nhiều những câu xưng tụng nhau như thế.
Một số cây bút trong một đôi năm đôn đáo in hết tập nọ, tập kia với giấy đẹp cùng bìa lụa, bìa cứng. Đầu quyển sách thường có lời giới thiệu rất chung chung của một vài tên tuổi. Cuối quyển sách thường là các lời nhận xét này nọ của cánh hẩu. Ai cũng biết, để có những cuốn sách loại này, trước đó là những cuộc gặp gỡ, những bữa nhậu, những phong bì đựng kim ngân lót tay. Từ đây “hội chứng ễnh ương” xuất hiện. Rượu vào lời ra. Nào họ sẽ là những tác giả này kia của đất nước. Nào là họ sánh với ông ấy, bà ấy của nhân loại. Cảm tưởng như quanh bàn bia hơi hội tụ toàn những vĩ nhân. Tiền nhập túi chữ lên giấy. Ngôn ngữ lúc ấy có cánh.
Lời khen nhau cứ choang choang. Nào là điệu nghệ, giàu xúc cảm. Nào là tài hoa trong tu từ. Rồi thì thành thạo trong ngôn ngữ dân tộc nhưng cũng rất hiện đại và nhiều ý vị sâu xa tầm nhân loại. Họ xung phong tình nguyện tổ chức các cuộc giao lưu, đi lại. Bạn bè quen mặt thì nhiều, quen văn chương thì ít. Rồi chễm chệ một ngày nào đó, người ấy thành một nhà… có chứng chỉ. Và sau đó nhiều người kể, đi đâu cũng vậy, anh ta hay mặc một cái áo trắng, có túi ngực, trong túi lấp ló "tấm thẻ nhà" của mình. Dạng này thuộc diện mua danh. Anh ta tự "ễnh ương" mình. Thật buồn là lại có những "ễnh ương" đồng đội hùa theo, tâng lên để thành một nhóm "ễnh ương" siêu hạng.
Xưa, ta có nơi thi nói phét, nói khoác. Có hẳn những làng cười hẳn hoi. Tục này là tục dân gian nhằm giải trí thư giãn của người nông dân sau lúc vất vả ruộng đồng. Nói phét, nói khoác cho vui mà chẳng chết ai. Làm gì có chuyện quả bí to bằng cái đình, vậy mà vẫn có người hả hê nghe. Làm gì có con cá quả chắn ngang đường làng khiến cái xe cút kít chạy qua bị đổ, vậy mà vẫn có người khúc khích cười…
Bây giờ, một số người có vẻ như hơn hẳn ông bà. Nói phét có mục đích. Nói khoác có cộng hưởng. Mọi cái đều bài bản hẳn hoi chứ không dân dã cười cho vui như các cụ ngày xưa. Đã có những tiến sĩ giấy ra tòa, về vườn. Có những siêu sao sập tiệm và lộ chân tướng. Cái thực dụng của không thực tài đã bị thực tế phơi trắng bụng như đô yếu trên sàn vật.
Trời mưa rào, trên các ao bèo, ruộng muống thường vang tiếng ễnh ương, ếch nhái. Mọi con đều kêu. Mỗi ễnh ương là kêu to nhất. Nhưng cũng chính nó là con vật xương xẩu, ít thịt và kém chất nhất.
Theo Công An Nhân Dân
Powered by vBulletin® Version 4.1.8 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.