PDA

View Full Version : Viết cho ngày mới lên



NguyenDuyHai
11-04-2006, 10:11 PM
Ngày 11-4-2006,

Vậy là ba tháng rồi kể từ ngày mình gặp nhau. Hôm nay, là ngày đầu tiên em xa anh. Có lẽ anh đã cố gắng hết sức mình có thể, nhưng cuộc sống cứ làm em trôi tuột khỏi anh. Anh đã hỏi em, câu hỏi đó cứ lập đi lập lại trong vô thức, "em đã nghĩ kĩ chưa?" Em im lặng và quyết định chia tay. Cái quyết định ấy làm anh đau hơn bất cứ lúc nào hết. Anh cắn vào môi mình bật máu. Bần thần ngồi trước màn hình máy tính. Anh cứ nhìn dòng chử rất nhỏ, nhưng sao làm hai con người mình xa nhau nhiều đến vậy.

Anh lại nhớ tháng trước anh đã khoe với bạn:" Tụi mình đang xây dựng một món quà nhỏ cho cả hai, không dám ước mơ xa xôi đâu. Chỉ là giúp người ấy vào nhạc viện. Và mình thì hoàn tất công việc gia đình, đến cuối tuần thì gặp nhau. Không dám hứa hẹn xa xôi, cái trước mắt là lo lắng cho nhau là được rồi". Bạn anh khen hai đứa xứng đôi, và biết "khôn" trong giới này lắm. Phải vậy thì hạnh phúc mới lâu bền. Em nghe người ta nói vậy, cứ đi bên anh và tíu tít rất dễ thương. Em thì thầm "sức khỏe anh yếu, gia đình như vậy mà người ấy nở ra đi sao, em thương anh quá" Và lúc đó, tưởng chừng như con sáo nhỏ đã đi vào lòng anh mãi mãi. Anh im lặng nhìn em, thương em lắm. Tay anh lùa vào làn tóc em, như gió lùa qua khẽ lá. Gió thì lạnh, nhưng bàn tay của anh thì ấm phải không em? Ừ ấm, nên em đã lấy bàn tay ấy mà áp vào má em. Không gian, thời gian dừng lại, còn chỉ riêng anh và em

Em, hôm nay anh định rút lui công việc xã hội. Có lẽ anh đang mệt mõi vì công việc. Dù biết chuyện không đáng để đi quá xa như vậy, và mọi việc sẽ còn tiến triển tốt, nhưng anh vẫn quyết định để lại công việc và những điều anh gầy dựng trước đây ở lại phía sau. Có lẽ, lúc này anh không còn sức khỏe và sự bình tĩnh cần thiết để lo lắng cho ai cả. Biết sẽ trao gánh nặng ấy lại cho mọi người, nhưng hãy cho anh một khỏang trống và thời gian cần thiết để "thở". Thở cái thở của cuộc sống, cái hơi thở khi không còn em tiếp trợ. Để được ngủ vùi, thắt chặt trong cơn mộng mi, được ngủ một giấc ngủ mà không có em khi trở mình thức giấc.

Bây giờ là 11 giờ, anh sẽ vào thư viện để làm nốt đề tài còn dang dở. Có thể ngày mai sẽ xong, còn thể nhiều ngày nữa và cũng có thể là không bao giờ. Nhưng anh sẽ làm, làm vì một ngày mới lên. Một ngày mới lên và không có em...

NguyenDuyHai
12-04-2006, 11:39 AM
12-4-2006,

Vậy là một ngày mới lại đến, anh lại gặp được em qua trang viết này. Ngày hôm qua, anh nói anh vào thư viện để làm đề tài, phải không? Ừm, xong một nữa rồi em à. Lúc mượn sách, súyt tý nữa là bị nhốt trong thư viện, may mà nhanh tay, nhanh chân nên chọn ngay cuốn sách anh cần. Vù về nhà, làm một lóang là hết trơn 1/2 đề tài. Xong việc anh lên thăm Tú, Tú lúc này khá lắm, sắm xe, sắm di động. Tụi anh ăn cơm và hát karaoke. Tự nhiên, chỉnh bài "Tự Khúc Mùa Đông" hát, thấy buồn gì đâu á. Hồi xưa ngồi hát bên nhau có thấy buồn gì đâu. Vậy mà bây giờ hát một mình, Tú cũng nhận thấy cái buồn từ anh, Tú hỏi:" Bộ có tâm sự gì hã anh?". Anh lắc đầu, tại bài nhạc hay. Tú khen anh hát hay.

Lâu lâu mới lên nhà, nên Tú lăng xăng lấy đồ ăn, nứơc uống cho anh dùng. Cũng tội, hồi hết quen anh tới giờ, cũng không quen ai nữa hết. Hỏi tại sao không quen ai đi? Tú nữa đùa:"Tại em cần người ta nuôi, nhưng không ai thèm. Nên ế vậy đó anh" Nói vậy chứ tại va vấp nhiều, quen tới quen lui cũng vậy, nên Tú thích cái gì đó ngắn hạn, ít ràng buột cho đôi bên đở gánh, đở mệt mỏi.

Hôm nay, tự nhiên anh lại không thích giờ giấc nữa. Anh nghĩ càng nhìn thời gian nhiều, càng nhắc anh là thời gian anh xa em càng lúc càng nhiều hơn. Lúc về, vì vội anh để quên đồng hồ ở nhà Tú. Điện thoại có đồng hồ anh cũng không muốn xài nữa, nên cất. Đến nỗi đứa em mà anh nhắc trong công việc hôm qua, gọi mãi mà anh không biết nữa. Tối nhận được lời làm hòa từ him, anh bảo là anh quên rồi, đừng bận tâm nhiều.

Về khuya, anh làm tiếp đề tài. Mệt mõi quá, nằm xuống nền gạch. Nhắm mắt tự nhiên nhớ em. Nhớ không em, "cái nền gạch" ...

Dự định hôm nay

Mỗi ngày làm một bài tập về KT.

Mua món quà sinh nhật cho MQ 3.

Làm cho xong đề tài...

NguyenDuyHai
14-04-2006, 07:40 AM
14/4/2006

Vậy là anh nợ em một ngày nhật ký rồi. Chắc em sẽ bực mình vì sự trể hẹn của anh đúng không? Lúc trước, anh nhớ mỗi lần anh trể hẹn là y như rằng anh biết em sẽ khó chịu lắm. Thôi tha cho anh nha. Vì hai ngày nay bận rộn quá, gia đình cũng đã bắt đầu có những khó khăn mà dù muốn dù không anh cũng phải đối diện.

Anh nhớ hôm qua anh lên net thì gặp em. Em bảo chỉ buồn thôi chứ không phải là chia tay. Nhưng anh thì không có cảm giác vui mừng, hay nhẹ nhàng gì. Nếu như ai đó, có thể họ sẽ nhẫy cẩng lên hoặc chạy ngay đến em khi em hẹn. Còn anh, vẫn ngồi đó suy nghĩ và tiếp tục câu chuyện còn dở giang bới một người bạn thân. Có phải anh không còn yêu em hay thương em như ngày đầu... Anh cũng không rõ mình lúc này như thế nào. Anh cảm thấy mệt mõi khi vắng em. Nhưng gần thì cảm giác trách nhiệm cứ nằng nặng. Bạn anh nói " Yêu gì cái ngữ mày. Tình yêu thì không có hai từ "trách nhiệm" đâu con. Nhìn lại mày đi..."

Nhìn lại mình ư? Yêu và quen một người với anh bây giờ có xa xỉ không? Công việc làm ăn gia đình đang xuống rất nhiều, hai đứa em còn bé quá. Có lẽ nỗi lo cuộc sống làm trì con tim anh xuống. Giờ thì anh hiểu sao dạo này tim anh cứ tái đi tái lại. Bác sỷ khuyên nên tĩnh dưỡng đừng lo nhiều.

Anh đã sắp xếp tài liệu và một số thứ em cần để em chuẩn bị bước vào mùa thi. Chúc em thi tốt

Chuyện tình cảm, để gác lại sau vậy...

NguyenDuyHai
15-04-2006, 10:11 AM
Ngày 15/04/2006

Bây giờ là 10 giờ, anh đang chuẩn bị đi thăm bà của anh. Em nhìn anh nè, đang đội nón tai bèo, xách ba lô, mặc ao thun, trông a bụi không?^_^. Anh đem theo một số món quà tặng cho cháu. Nó sinh ra năm ngoái, lúc đó cũng là thời điểm bác mất. Khi nó được sinh ra, mẹ nó tưởng là sẽ nguy kịch. Anh đang chạy ngoài đường thì bị gọi về tiếp máu. Anh thừơng gọi nó là bé Lỳ. Anh thương nó lắm, nó luôn cười và trông nó kháu khỉnh.

Chắc tối nay anh sẽ viết xong đề tài. Oải quá, chắc sẽ mướn vài bộ phim về coi. Tuần sau anh sẽ bận việc nhiều đây. Bo hẹn tụi anh chiều nay ăn lẫu cá kèo và đi hát karaoke nhân dịp bf của nó về. Công nhận cũng hay, đứa ở vn, đứa ở đài loan mà cũng wen và yêu nhau. Có gì đi xong anh sẽ kể chuyện của tụi nó cho em nghe hen

À hôm qua chúc mừng sinh nhật cho Thắng. Anh tặng cho Thắng cái áo thun. Gói ghém cẩn thận. Nhưng anh biết là nó không xài được.. Vì sao em biết không? Vì cái áo thun có 8 bức hình, trong đó có hai chú heo đang làm chuyện "ấy ấy" với nhau. Trông buồn cười không chịu được. Thắng mở quà ra chỉ "trời" một tiếng rồi nói với anh" bótay anh luôn"

Anh dẫn Thắng đi hát và chỉ Thắng hát. Thắng hát bây giờ tiến bộ lắm.

Chắc chiều nay anh sẽ ghé qua chổ em, đưa một số đồ em cần dùng. Chủ nhật tới sẽ là ngày tổng dọn vệ sinh, có lẽ anh sẽ không nấu ăn và dạy học ở nhà em nữa. Đừng buồn và trách anh nghen em.

Chúc em một ngày tốt lành