PDA

View Full Version : Bim bim chấm cô ca cho người đàn ông tôi yêu...



Specially
24-03-2006, 03:57 PM
Anh...

Em lại viết cho anh như thế này, dù chưa nhiều những dòng em viết cho anh. Em chẳng biết phải bắt đầu thế nào, chợt nghĩ đến một lần, người bạn ảo gửi cho một cái link. Cô ấy tâm sự về tình yêu của mình, và những dòng ấy bắt đầu bằng... " Bim bim chấm cô ca cho người đàn ông tôi yêu". Em đã từng rất thương cô ấy, đã từng hỏi tại sao tình yêu của cô ấy từng đẹp và thơ mộng thế, bây giờ lại trở nên buồn đau và lạc lõng đến nhói lòng...


Em đã luôn tin rằng, người ta luôn có một nửa đâu đó dành cho mình. Đã luôn sống vô tư và mơ mộng, cho đến khi em gặp anh. Em đã luôn yêu quý và tin tửơng anh như một người anh trai hiền lành và tốt bụng, đã bao lâu nay vẫn thế. Em có thể khóc, có thể cừơi với anh khi tình yêu đầu tiên tan vỡ, khi em cô đơn và mệt mỏi. Để luôn nhận lại từ anh một bờ vai ấm áp chở che, một bàn tay ấm áp và một trái tim yêu thương bao dung và độ lựơng. Để mỗi khi em buồn, anh lại nhẹ nhàng hiện ra, giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, anh bảo, em đừng buồn nữa nhé, anh luôn tin em mà... Anh luôn gọi em là Ngốc, mà chính em cũng chẳng hiểu vì sao. Anh baỏ, anh yêu quý em vì em tốt bụng, ngây thơ và vô tư. Còn em, luôn nhõng nhẽo, giận hờn như mưa nắng, luôn nhí nhảnh và trong trẻo như chính con ngừơi mình, luôn rất thật trước anh, chỉ vì em tin tửơng anh hơn bất kì ai khác.


Và anh có biết, dù bây giờ chúng ta ở xa nhau như thế, nhưng bất cứ lúc nào em cũng nghĩ đến anh, luôn luôn, mỗi khi em mệt mỏi và chẳng biết phải dựa vào ai... Như thể anh là một vì tinh tú ấm áp của riêng em vậy...


Rồi, một ngày kia, em chợt cảm thấy, hơn những gì em vẫn nghĩ về anh, là em yêu anh. Tình yêu của những ngừơi cùng trang lứa, chẳng sao phải không anh? Nhưng anh đã từ chối tình cảm của em, em hiểu tại sao anh làm như vậy. Bởi vì anh chưa thực sự tin vào tình yêu ấy, khi mà tình yêu đầu tiên của em lại là bạn anh. Cũng bời vì anh quen nghĩ em là một đứa trẻ con nhí nhố chỉ biết giận hờn mưa nắng... Và có thể cả bời vì anh ở quá xa em, chúng ta ở quá xa nhau, và anh đã đến lúc cần phải tìm cho mình một bến bờ thực sự, còn em thì khác... Nhưng em chưa bao giờ đau lòng vì điều đó, bởi vì hơn ai hết, anh vẫn quan tâm đến em, vẫn lắng nghe và chia sẻ với em mọi thứ. Vẫn mỗi đêm nhắn tin chúc em ngủ ngon, và một đôi khi gọi cho em chỉ để nói với nhau những câu bông đùa, để nghe thấy giọng nói của nhau vang lên trong tim mình ấm áp...


Em biết và vẫn luôn tin rằng, sẽ chẳng có ai hay điều gì thay đổi được tình cảm của anh đối với em. Ngày xưa, anh nhắn tin cho em bất cứ khi nào rảnh rỗi, nhiều khi chỉ để hỏi một câu, em ăn cơm chưa? Chỉ để gọi em là Ngốc, và bảo ngoài này đang lạnh lắm... Có thể gọi và buôn với em cả giờ đồng hồ, có thể mỉm cười độ lựơng khi em nhõng nhẽo, và có thể " kizz em một cái vào trán, đừng có mà tửơng bở"... Cho nên cả tuần này anh ko nhắn tin cũng chẳng gọi điện, chỉ để lại vẻn vẹn một cái tin vào cuối tuần trứơc" anh đi công tác", em cũng buồn buồn, nhưng tự an ủi mình rằng anh đang bận lắm, thế thôi...


Anh có biết tối hôm kia, khi về đến gần nhà, nghe tiếng chuông điện thoại của riêng anh, em đã vui đến thế nào ko??? Em chạy ngay vào nhà, nhìn dòng chữ quen thuộc, rồi lại líu lo với anh hàng đống chuyện vớ vẩn. Giọng anh mệt mỏi hơn, ko như mọi hôm, chính anh cũng bảo là đang mệt, nhưng anh đã bảo" anh muốn nói chuyện với em", và mọi buồn phiền trách cứ của em tan biến, dù khi ấy giọng anh vẫn trầm trầm... Rồi anh hẹn em giờ ấy, em vui không phải vì được gặp anh mà vì mình có thể chia sẻ với anh những mệt mỏi sau công việc, những chuyện nhỏ nhặt và bình dị nhất... Nhưng chờ anh quá 15', rồi em nhắn tin, anh bảo anh bận việc đột xuất rồi... Dù cho sau đó anh đã lên và xin lỗi, nhưng em vẫn cảm thấy, phải chăng mọi thứ đã thực sự thay đổi, dù đó cũng ko phải là điều anh muốn...


Anh còn nhớ, anh từng bảo bất cứ khi nào ol thì phải nháy máy anh, vì chẳng có nhiều khi gặp và nói chuyện được với nhau... Hôm nay, em mựơn máy thằng bạn gọi cho anh, anh vẫn cái giọng mệt mỏi ấy, hỏi ai, em thì cứ nghĩ anh biết là em gọi nên lại mê mải nói một hồi... Anh, vẫn giọng lành lạnh và mỏi mệt ấy, bảo anh đang trong phòng làm việc, chiều anh gọi lại cho... Và em nhớ đến những lời cô ấy đã viết...

" Còn bây giờ thì luôn luôn như thế. Em gọi đến cho anh, anh lạnh lùng bảo, anh đang bận, lát nữa anh gọi lại cho, và em luôn biết caí lát nữa ấy là không bao giờ. Ngày xưa..."


Phải, ngày xưa, ngày xưa thì ko như thế, ngày xưa anh chẳng bao giờ nói với em như thế dù mệt mỏi hay muộn phiền. Em sẽ thành kẻ ích kỉ nếu cứ giữ anh cho riêng mình, anh còn công việc, còn bạn bè, còn gia đình và có lẽ, cả một tình yêu nữa. Anh dành cho em như thế đã là quá nhiều... Nhưng với em, luôn luôn chỉ có thể, hoặc là tất cả, hoặc không có gì. Tối qua khi em gọi cho anh, giọng một cô bé thưa máy sau những hồi chuông dài rất lâu, em biết đó có lẽ là cô em họ anh. Nhưng sau đó, anh thờ ơ" Gọi làm gì?" Khi em bảo vừa gọi đến nhà anh. Rồi, kết thúc cái cười của em, anh bảo" thế còn việc gì nữa không, anh đang bận, anh T đến rủ đi rồi đang đứng chờ...". Và em lặng lẽ cúp máy. Em luôn luôn cừơi vui vẻ mỗi khi anh bảo, anh bận, hay những điều tương tự như thế. Nhưng ko có nghĩa là em vui vẻ như thế đâu anh. Em nhói lòng khi nhớ đến giọng nói của anh, đến gương mặt anh và cả những gì anh vẫn thường dành cho em trước đây... Em không biết, em ko hiểu em đã làm gì sai nữa. Nhưng em chưa bao giờ thôi quan tâm đến anh, thôi lo lắng cho anh. Anh mắng em, sao em suy luận kinh khủng thế, chỉ đơn giản là anh bận thực sự , anh mệt và đói, và căng thẳng vì công việc, thế thôi. Hôm trước anh bảo cuối tuần về, nhưng bây giờ anh lại bảo, tuỳ công việc nên chưa biết trước được. Anh vẫn cười và bảo em ngốc, vẫn thỉnh thoảng nghiêm túc kinh khủng khi dặn dò em, phải thế này phải thế kia..." Anh chưa biết mình đi bao lâu mà em đã biết rồi"...


Em có thể không buồn lắm đâu khi những thay đổi tất yếu phải diễn ra, khi mỗi chúng ta mỗi ngày lại bước đi trên một con đường mới của riêng mình. Nếu chỉ giản đơn thế thôi... Nhưng em yêu anh, có thể anh chưa bao giờ thực sự tin vào điều đó, nhưng đó là sự thực. Chẳng lẽ " ta nhớ mình xa thương đứt ruột", và lẳng lặng quên nhau ư??? Em biết, anh không còn thời gian để mộng mơ về tương lai như em nữa, nhưng có bao giờ anh nghĩ, thực sự, sẽ chẳng có ai yêu anh nhiều như em đã yêu anh không? Có thể với anh em mãi mãi chỉ là một cô em gái, có thể đúng là như vậy. Nhưng anh cũng biết, em quá nhạy cảm, quá mỏng manh, chỉ một chút đổi thay thôi cũng khiến em của ngày hôm nay thấy muộn phiền và gục ngã...

Specially
24-03-2006, 04:07 PM
Vừa nãy mấy đứa trong lớp nhờ ra cắm hộ cáp tải ringtones về mobile, B. gọi em, bảo " T. pro hơn". Rồi thấy bọn nó nghe nhạc Nga, em đòi nghe một bài. " Nụ cừơi", giọng mấy đứa trẻ con, hay kinh khủng! Em lại hì hục tải về MP3, B. ngạc nhiên: " Ơ thế T. chưa nghe bài này à???"... Tất nhiên là em nghe rồi, nhưng là giọng người lớn. Em nhớ ngày xưa B. từng bảo, giọng T. mà hát bài Nụ cừơi là hợp lắm đấy... Anh có biết tại sao không? Bởi vì điều khiến bạn bè ấn tượng nhất về em chính là nụ cừơi luôn thường trực trên gương mặt, và đó cũng chính là điều khiến mọi ngừơi yêu quý em. Mấy ngày hôm nay, mệt mỏi vì những đêm ngủ trằn trọc, vì suy nghĩ linh tinh, em đến trường, bạn bè bảo, sao dạo này gầy thế, quần áo rộng thùng thình, mắt to hơn... Đôi khi em nghĩ, chỉ cần mỗi ngày nghe thấy tiếng anh cười một lần, em sẽ sống bình yên và vui vẻ cả ngày hôm ấy. Em cũng chẳng hiểu tại sao anh lại trở nên quan trọng đối với em như vậy... " Everyone needs a shoulder to cry on..." có thể ngày mai, tất cả đều khác phải không anh?...

Phieu
25-03-2006, 09:26 AM
Đọc vào có cảm giác đó là một người quen. Viết cứ từ từ chậm rãi, nhưng tình cảm thì nhiều lắm. Một dòng tâm sự hay(Xin lỗi đã ngắt quảng dòng tâm sự này,...)

Specially
27-03-2006, 06:27 PM
Rất có thể là như thế. Có thể mình và bạn quen nhau, có thể bạn đã từng đọc thấy những dòng tản mạn của mình ở một diễn đàn nào đó, với cái giọng điệu rất riêng mà bạn bè tôi vẫn thừơng bảo " không lẫn vào đâu được". Chúng ta có lẽ cùng có sở thích giống nhau là lang thang qua những diễn đàn ảo, tìm cho mình sự đồng điệu mỏng manh trong tâm hồn hay như một cách mở lòng mình ra cuộc sống... Cũng có thể, chỉ đơn giản vì bạn thấy những lời tâm sự của tôi giống như một ai đó mà thôi...

Dù sao, muốn trốn vào đây cũng là để tìm cho mình một góc tối cô đơn, riêng tư và bí mật... Chẳng bao giờ muốn anh biết rằng mình nghĩ như thế. Đơn giản bởi vì, bất kì ai cũng vậy, sự tự tôn luôn quá lớn và thậm chí đôi khi nó giết chết cả tình yêu của chính bản thân mình. Mình không bao giờ nhắc lại với anh những điều đó, đơn giản vì mình không muốn anh xếp mình vào cùng loại với những cô nàng ngày này qua ngày khác bám theo anh sát rạt, khiến anh khó chịu và khó xử. Xin cho riêng ta một tình yêu âm thầm và tĩnh lặng như biển đêm lộng gió nhưng xa xôi và mờ mịt, vô thừơng... Sẽ chẳng bao giờ em còn nhắc lại điều ấy đâu, anh ạ...


Sẽ vẫn như vậy thôi nếu tình cờ anh đọc được những dòng này và thấy mình trong đó. Em đã cố giữ cho riêng mình tất cả những ngày tháng trong trẻo qua, cố ghìm mình lại trong cảm giác yêu anh tha thiết cháy lòng để vẫn coi anh như một người anh trai thân thiết. Em cũng ghét cái cảm giác anh thất vọng về em vì hóa ra em cũng chỉ như những cô gái khác quanh anh, ghét cái cảm giác anh lên mặt trước em, dù em yêu anh thật sự. Em biết, như nỗi niềm muôn thuở của tình yêu, rồi cũng đã đến lúc em không còn chịu nổi nữa cái ý nghĩ coi anh như một ngừơi anh, tất cả đã vỡ tung ra trong chính bản thân em chứ không phải trứơc anh. Nhưng chỉ thế thôi cũng đủ để em đau đớn và mệt mỏi đến cùng cực...


Đúng như em nghĩ, anh không gọi, cũng không nhắn tin. Em bắt đầu quen với sự thất hẹn của anh. Quen luôn cả việc " anh bận việc và mệt mỏi vì công việc" dù thực ra anh vẫn thức thâu đêm bắn Play Station như một đứa trẻ con và đâu đến nỗi ko có thời gian hay quên cả nhắn tin cho em như anh đã nói. Chẳng để làm gì đâu anh ạ, em đủ nhạy cảm để nhận ra đằng sau sự bận rộn ấy của anh là gì... Hay, em tự làm khổ chính mình vì sự nhạy cảm ấy???


Ngày xưa, cũng chẳng cách đây lâu lắm, anh còn quan tâm đến em biết bao. Còn thức chong chong hàng đêm và nhắn cho em những cái tin vớ vẩn mà vui kinh khủng. Nhưng anh đã bắt đầu công việc của mình, đã thực sự trưởng thành rất nhanh và dường như đã chính thức thành người lớn trong khi em vẫn chỉ là một đứa trẻ con vô lo như anh tưởng, vẫn chỉ suốt ngày vui đùa và cừơi tươi rói... Chúng ta bắt đầu bị ngăn cách bởi những điều mà trước đây em chẳng bao giờ nghĩ đến, ngoài thời gian và không gian dành cho nhau...


Cũng có thể, giản đơn thôi, anh chưa bao giờ thực sự coi em như một phần của cuộc sống mà anh đang có...


Em đã quyết định rồi. Sẽ khác, anh ạ. Anh từng bảo, em mà giận anh anh sẽ nháy máy cả đêm cho em không ngủ được. Em bảo, thì em đổi số. Anh cười, rồi lâu lâu không chịu nổi, tò mò quá lại bỏ sim vào coi chứ gì... Em cũng biết, đổi số thì cũng chỉ như trò giận dỗi thường tình của mấy đứa trẻ con mới lớn mà thôi. Nhưng em quyết định rồi, em sẽ đổi, sẽ làm lại. Sẽ bắt đầu sống một cuộc sống không có anh. Em đã quen dựa vào anh, với ý nghĩ anh luôn ở bên em và chở che em, nên giờ đây khi em chẳng còn anh để dựa vào, em thực sự cảm thấy mình có thể gục ngã bất cứ lúc nào. Sự cô đơn bủa vây lấy em trong tiềm thức, dù em có cố tỏ ra mình vui vẻ thì cũng chẳng bao giờ em làm được trong những khoảnh khắc đối diện với chính mình. Nên em sẽ sống bằng cách khác, ở phía không có anh, mà vẫn có thể mỉm cười đối diện với chính mình...


Giá mà anh hiểu được rằng, em yêu anh, nhưng em đủ thông minh để biết khoảng cách giữa chúng ta là bất tận, và em sẽ chỉ luôn đứng từ xa nhìn lại phía anh, ước ao anh được hạnh phúc và vẫn coi em như một đứa em ngờ nghệch. Chỉ thế thôi cũng đủ để làm nên trong em hạnh phúc. Em không đòi hỏi anh phải yêu em, phải vượt qua mọi thứ vì em, em chỉ muốn anh mãi như một người anh trai yêu thương và quan tâm đến em như trước. Như khi anh chỉ còn vài trăm đồng nhưng vẫn cố gắng nhắn cho em một caí tin chỉ vì sợ em chờ đợi. Như khi anh thấy em buồn và viết cho em những dòng tin nhắn vội vàng nhưng không sao quên được. Khi anh gọi cho em từ một trạm công cộng và nhỏ nhẹ " em nói hết cả phần anh..." chứ không phải như bây giờ, mỗi cái tin của em đều rơi tõm vào thinh không như một sự lãng quên không thể nào khác. Em biết mình phải làm gì. Em tự tôn, và điều đó có thể giết chết tình yêu của em. Nhưng chẳng phải đó là điều mà anh muốn?...

Phieu
28-03-2006, 12:32 AM
Nhiều khi bước về bên căn phòng quạnh vắng, những đêm lặng thầm làm mình quay quắt. Nhớ. Một chử, đơn giản chỉ một nhưng cứ hành hạ thân phận hết ngày này đến tháng nọ. (Cười nhạt) Yêu một người khổ quá, trách ông trời, sao gieo chi chử tình để mình buồn, giận, hờn, tủi nhiều đến thế không biết. Trách người, người làm gì để bây giờ yêu ai đó(nhiều lắm-nhiều như cái vị mằn mặn của biển), yêu dù biết lòng người chẳng có ta, yêu một người dù tình người chỉ dối dang?!?

Rượu, thuốc làm mình khuây khỏa. Nhưng ba của đứa bạn thì không thích cái kiểu kiếm tri kĩ của ổng để trút sầu. Hút ba hơi thuốc, uống chén rượu đế, và rồi chắt lưởi cái "chách".

Đứa nào nói uống rượu vào rồi quên là xạo. Rượu chỉ uống khi vui, vài chén làm lòng người hưng phấn. Trượt dài trong cái rượu chỉ làm mình nhớ rồi đau thêm chứ ít gì...

Lời nói cũng còn đây mà người giờ đã đi vào miền lạnh lẽo mất tiêu rồi còn đâu. Nhiều khi nhớ ông già, nhớ lời ổng thành ra không đụng đến tri kĩ của ổng mỗi lượt mình nhớ đến người.

Thôi xa xôi quá rồi. Chủ định vào khuyên ngừơi ta mà lại mang cái tâm trạng buồn vào nữa thì đâm ra nó vô duyên. Kì kì hen...

Thôi thì thay "người ta kia", nói với "người ta này" một chút thôi. Mong người ta này thanh thản, đở đau hơn một chút.

Bạn ơi, anh sợ đối mặt với nỗi buồn của mọi người, và cũng sợ mọi người nhìn thấy những điều mà anh đang... nghĩ!

Anh biết trong suy nghĩ của em và mọi người, ngày hôm qua bao giờ cũng đẹp.Nhưng sao cứ phải đổ vở vì hiện tại của mình bởi vì một lí do duy nhất rằng nó không giống hôm qua...

Thôi những gì trong quá khứ hãy xếp lại. Cho vào miền ảo cũng tốt, rồi quên đi em nhé. Em thanh thản, cũng là anh thanh thản. Cố lên nghen em...

Specially
29-03-2006, 08:11 AM
Cuộc đời đôi khi vẫn rất kì lạ... Đôi khi ta không biết mình đang đứng ở chỗ nào trong nhau nữa. Anh lại nhắn tin, lại những dòng tin quen thuộc bởi cái giọng điệu ko lẫn vào đâu được ấy. Nhưng dường như đó chỉ còn là một nghĩa vụ. Hay tệ hơn, một thói quen chợt nhiên nhớ đến. Em chẳng trách anh đâu, vì suy cho cùng, em chẳng thể bắt cả thế giới này sống như mình được. Em ghét những gì nhờ nhờ, em thích hoặc là tất cả, hoặc không có gì thôi. Nhưng chẳng phải em đã nói, em chấp nhận điều đó, chấp nhận cái hạnh phúc riêng của anh và coi như đó là một sự bình yên cho mình?... Suy cho cùng, cũng chỉ vì em quá ích kỉ. Chỉ nói được mà không làm được. Nói rằng muốn anh hạnh phúc với chị ấy. Thế thì, như mọi cái lẽ thường ở đời, tất nhiên anh chẳng thể nào quan tâm đến em như trước đây được. Khi người ta chưa bận rộn yêu ai, lẽ dĩ nhiên sẽ có thời gian để mở lòng mình rộng ra đón nhận cả thế giới, yêu thương tất cả mọi người và quan tâm đến những ngừơi xung quanh. Còn lúc này, với anh, đương nhiên chị ấy phải là trên hết. Tại sao em có thể như thế được nhỉ, hờn dỗi với những điều hiển nhiên thôi. Chẳng phải anh bớt yêu quý em, đúng không? Chỉ đơn giản, anh còn phải dành thời gian cho chị ấy. Cho những tối gặp nhau, bên nhau. Cho những tin nhắn tình cảm, nồng nàn. Cũng chẳng trách được, vì chính em khi yêu cũng thế...


Dẫu sao, nhận ra điều đơn giản đó, em cảm thấy thoải mái vô cùng. Anh chỉ nhắn cho em một vài dòng, và không nhắn lại. Thế cũng là đủ. Đủ để biết tình hình của nhau đang thế nào. Biết người kia đang sống ra sao. " Dù anh có yêu ai thì với anh em vẫn là..." Đó chỉ là lời của một người chưa yêu, anh nhỉ. Em hiểu rồi, và chẳng thấy buồn nữa. Cũng chẳng thấy cái gọi là ghen, khi ta không hướng về nhau. Tìm một người của riêng mình, cho riêng mình, em không biết đó có thực sự là điều cần thiết không nữa.


Có lẽ em vẫn cứ sống như thế này mà chẳng cần phải gạt anh ra khỏi cuộc sống của mình nữa. Để làm gì khi anh không yêu em? Em chẳng ép mình quên anh vì em không muốn thế. Nhưng sẽ sống như thế này, chẳng cần bão tố, chẳng cần cơn giông nào đem anh đến với em...


Em tự biết mình nên đi hay ở lại.

Specially
08-04-2006, 05:34 PM
Tan học sớm. Em lên TV, miệt mài ngồi type mấy bài dịch cho người cũ. Chia tay, ừ thì thôi chẳng còn là gì của nhau nưã, nhưng vẫn hay nhắn tin, hay gọi điện, hay ol và í ới với nhau vài dòng status buồn cười... Em chẳng biết tại sao mình không đau đớn nhiều như lẽ ra phải thế, ngay cả khi em gặp cô bé mà anh ấy đang cưa cẩm, nghe cô bé ấy kể về những điều anh ấy nhắc đến em, đầy những danh từ phủ định và các tính từ giảm nhẹ...

Vào lớp lúc đầu giờ chiều, thấy tin nhắn của anh. " Anh đã nghe 9 bản Symphony của Beethoven. Anh hay nghe Fur Elise. Nhưng anh không biết Quân và Nguyên là ai". Em có cảm giác anh nghĩ là em viết cho anh đấy! Anh nghĩ em ám chỉ hai cái tên của chúng ta, phải không? Hoặc có thể, giản đơn hơn, anh lờ mờ đoán ra những biến động dữ dội trong em qua mẩu độc thoại nhuốm màu mây xa ấy. Em nhắn lại, mơ hồ. Tối qua có hơi bất ngờ và buồn khi nghe P. nói là anh nhắn tin. Cũng hơi thất vọng vì nó đã dối em chuyện đó, nó bảo chẳng biết tại sao tự nhiên thế nhưng em biết sau đó nó có nhắn cho anh. Em chẳng còn buồn như lần ấy nữa. Em lớn rồi. 5h, chuẩn bị out, quẳng lên 4r một vài dòng vớ vẩn, nghe thấy tiếng chuông điện thoại mà giật mình. Cả tuần nay nhỏ bạn cầm điện thoại em, làm em cũng quên luôn cả những trò tiêu khiển bằng mobile, quên cả âm tin nhắn và tiếng chuông quen thuộc. Thế mà chiều nay vừa cầm lại cái điện thoại thân yêu bị con bạn làm cho nham nhở, lại nghe chuông báo rất đặc biệt mà em cài riêng cho anh. Ra ngoài, alô bằng một giọng vui vẻ nhất có thể có được, em hoỉ anh sao lại gọi vào giờ này. Bắt đầu ko tốt lắm, cũng lâu rồi ko nói với nhau gì cả kể từ khi anh về nhà còn gì, cũng mãi đến cách đây vài hôm anh mới nhắn tin cho em... Còn em thì tự tôn lắm. Anh bảo em đang ở đâu? - TV. Tưởng em ol vì thấy bài viết gửi mà ko thấy Ymes... Em tan học, định về nhà bây giờ... Giọng anh vẫn trầm, ấm: Tối qua định nhắn tin cho em nhưng hỏi T. bảo em ngủ. - Em ngủ từ 6h30 mà. Làm gì, học gì mà mệt thế? - Em ngủ đến 10h dậy học mà! Thế mà anh ko biết để nhắn tin lại. Bâng quơ, buột miệng:- Anh biết hay ko thì cũng vậy...Anh giật mình, hỏi, cái gì? Lại ríu rít kể, thứ 3 tới em đi VT tham dự Festival, bọn nó phân làm nhóm trưởng nghe và phản biện lại các chuyên gia, em sợ lắm... Anh trấn an, có gì đâu mà, em cứ again hay repeat là thoải mái. Nhưng T.N. cơ mà, chứ tiếng Anh em sợ gì! Anh gật gù thông cảm. Hỏi anh về công việc hôm nay một lúc rồi bảo, nói ít thôi ko tốn tiền, để còn liên hệ công việc và gọi cho các em văn phòng xinh tươi nữa chứ! Anh: em thì lúc nào cũng thế, cứ gọi điện là lại nghe em nói câu này! Em to tiếng, chứ ko phải à, nếu là người dưng còn lâu em mới thèm nói, cho anh hiết tiền luôn, chẳng qua là anh em trong nhà... Anh hét to: thôi đựơc rồi!!! Lần đầu tiên thấy anh nói to như thế đấy. Nhưng anh vẫn thua em mà. Anh bảo giờ về đi đá bóng, em trêu: lại quần đùi áo phông chạy trên sân cỏ à? Anh cười, đúng rồi đấy. Rồi đột nhiên đổi giọng: Này, nhưng mà làm gì thì làm, phải lo mà học hành cho tốt, cho ăn uống cho cẩn thận vào chứ người yếu như thế lỡ có gì... Cừơi, thầy bói bảo em sống lâu lắm anh ko cần lo...

Không hiểu tại sao lúc đầu khi em bảo trên TV, có gì ko anh, anh lại phá lên cười giòn tan, em hỏi lý do thì anh bảo, tự dưng thích cười vậy thôi. Em biết là có một điều gì đó mà... Nhưng dù thế nào, nghe thấy anh cười như thế, em cũng thấy vui lắm, Apples của em ạ!!!

Hôm nay mệt mỏi vô cùng vì bạn bè. Ba đứa bạn thân, một đứa ở cùng, một đứa trên 4r và một ngồi cạnh trong lớp học, đều thất tình. Đứa thì cãi nhau với người yêu, đứa thì bị bạn hớt tay trên, chơi xấu, đứa thì hỏng buổi hẹn hò đầu tiên... Chỉ có em là bờ vai duy nhất cho chúng nó dựa vào và khóc, gọi cho chúng nó để hỏi tại sao hôm nay nghỉ học... Mà chẳng bao giờ có ai cho em dựa vào...

Bây giờ mới thấm thía những lời mẹ nói. Trước thì cứ vênh mặt lên, con có bao giờ... Hai tháng trở lại đây, thật sự rơi vào một tình trạng kinh khủng, nhưng chính xác kể từ tháng này, mọi thứ đúng là không tài nào cứu vãn nổi. Mới tuần trước hai đứa kéo nhau đi ăn lẩu, hôm nay mỗi đứa một góc rồi...

Specially
14-04-2006, 04:39 PM
" Đã có ai nói với em là anh hết yêu em chưa?" ... "Thì anh chưa bao giờ nói là hết yêu nó cả". Thế rốt cuộc, anh là như vậy sao? Em thật sự thất vọng về anh, cho đến lúc này. Em đã từng tìm mọi cách để biện hộ cho anh, ngay cả khi ngừơi mà em tin tưởng nhất nói về anh bằng những lời lẽ không hay. Em tin anh bằng trái tim mình, bằng tình yêu chân thành của em, bằng những cảm giác diệu kì mà anh đã mang đến cho em trong những ngày tháng ấy. Để, rốt cuộc, sau bao nhiêu hoài nghi và đau đớn, em vẫn tin anh một cách vô lý. Để, lúc này đây, em muốn gào lên thật to, rằng anh chỉ là như vậy thôi sao??? Chỉ tầm thường như thế, rẻ rúng như thế... Em thật sự đau đớn, hơn bất cứ điều gì.