View Full Version : Người Huế...
April_Rain
17-03-2006, 07:45 PM
Tự nhiên hôm nay nhớ Huế kinh khủng, tìm tài liệu về Huế, thấy vẫn còn nhiều điều mình chưa biết...
Thừa Thiên Huế - Thông tin cơ bản.
Huế nằm ở dải đất hẹp miền Trung Việt Nam, đa dạng về cảnh quan thiên nhiên và có bề dày truyền thống lịch sử- văn hoá, Huế thật sự là một thành phố đẹp và là nơi lý tưởng để du lịch.
Nguyên thuộc châu Ô và châu Lí của nước Chiêm Thành, vùng đất Thừa Thiên Huế có được ngày nay là nhờ cuộc hôn nhân lịch sử giữa vua Chế Mân và Huyền Trân công chúa dưới triều Trần Anh Tông vào năm 1306.
Thừa Thiên Huế trải dài từ 16 đến 16,45 độ Vĩ Bắc, rộng từ 10,3 đến 108,8 độ kinh Ðông, phía Bắc giáp tỉnh Quảng Trị, phía Nam giáp thành phố Ðà Nẵng, phía Tây giáp nước Lào với đường biên giới dựa vào dãy Trường Sơn, phía Ðông là biển Ðông với tổng chiều dài bờ biển 126km.
Về khí hậu, Huế là vùng chuyển tiếp từ khí hậu á xích đạo sang khí hậu nội chí tuyến gió mùa, nhiệt độ trung bình năm là 25,6 độ C. Vùng duyên hải và đồng bằng có hai mùa rõ rệt: mùa khô từ tháng 3 đến tháng 8, mùa mưa từ tháng 9 đến tháng 11. Vùng núi mưa nhiều khí hậu mát...
Nổi tiếng với những món ăn ngon và phong cảnh đẹp, do vậy khi đến Huế để thật sự có những ngày nghỉ thú vị và có lẽ vấn đề ăn đâu, ở đâu và làm gì phải đặc biệt được chú trọng.
Thành phố Huế hẹp, hệ thống bưu điện, ngân hàng, khách sạn, nhà hàng, các khu vui chơi giải trí, sinh hoạt... đều tập trung ở trung tâm thành phố và nằm hai bên bờ sông Hương.
Các phương tiện giao thông ở đây khá phong phú: từ xích lô, xe ôm đến xe ô tô, tàu lửa, máy bay đều có cả. Có nhiều nơi nghỉ lịch sự, sang trọng, bao gồm: nhà nghỉ bình dân, biệt thự, khách sạn đạt tiêu chuẩn quốc tế...
Du lịch Huế, bạn có dịp để thăm quần thể di tích và thắng cảnh nổi tiếng của đất Cố đô với nhiều di tích lịch sử văn hoá, những công trình kiến trúc độc đáo và nhiều phong cảnh hữu tình.
Bên dòng Hương Giang mềm mại chảy qua thành phố Huế ngày ngày vẫn soi bóng những thành quách, cung điện, đền đài lộng lẫy, uy nghi của các vua chúa một thời. Thấp thoáng sau màu xanh cây cối là những phủ đệ cùng những ngôi nhà cổ, vườn tược xum xuê. Phía Tây Nam, trên những đồi thông vi vu, là các lăng tẩm của vua Nguyễn mà mỗi kiến trúc là một tiếng nói riêng, rất đặc sắc. Rải khắp cố đô là hàng trăm chùa chiền, đền miếu được xây dựng qua các thời kỳ lịch sử và vô số di tích khác ẩn hiện giữa cảnh tuyệt mỹ của núi sông.
Ði dạo trên những đường phố Huế, đặc biệt là những đường trong Thành nội ngắm nhìn những khu nhà vườn, những nét sinh hoạt của người Huế...bạn sẽ cảm nhận được những giá trị nghệ thuật độc đáo nơi đây. Bởi con người Huế vốn nổi tiếng là dịu dàng và thanh lịch
Huế còn quyến rũ bởi một nền ca nhạc, lễ nghi, những món ăn cung đình độc đáo, đậm đà, ý vị.
(Sưu tầm)
Còn đây là cảng Đại Nội, do chính ARain chụp lại được:
http://img.photobucket.com/albums/v181/thangnguyenpv/Dainoi1.jpg
Và cầu Tràng Tiền
http://img.photobucket.com/albums/v181/thangnguyenpv/trangtien.jpg
April_Rain
19-03-2006, 08:42 PM
Núi Ngự Bình
Trước khi nhà Nguyễn chính thức dựng nghiệp, lấy đất Phú Xuân làm Kinh đô, người Huế gọi ngọn núi cao 105m này làm Bằng Sơn hay Bàn Sơn vì đỉnh núi bằng phẳng, dáng núi uy nghi, cân đối. Hai bên Bằng Sơn có hai ngọn núi nhỏ chầu vào gọi là Tả Bật Sơn và Hữu Bật Sơn.
Cho đến khi thu vào tay mình vương quyền một triều đại mới, vua Gia Long quyết xây dựng Kinh thành Huế. Thấy Bằng Sơn như một bức bình phong án ngữ đường hoàng trước mặt, Gia Long chấp thuận đồ án của các thầy địa lý: chọn núi này làm tiền án của hệ thống phòng thành kiên cố, đồ sộ.
Dĩ nhiên, phải đổi tên núi cho hợp với vị thế trang trọng của nó. Tên Ngự Bình bắt đầu xuất hiện từ đó. Pho sách địa lý quan trọng nhất của thế kỷ XIX ở nước ta là "Ðại Nam nhất thống chí" đã tả núi Ngự Bình như sau:
"ở phía đông bắc Hương Thủy, nổi vọt lên ở quãng đất bằng như bức bình phong, làm lớp án thứ nhất trước Kinh Thành, tục gọi là Bằng Sơn, đời Gia Long đặt cho tên hiện nay (Ngự Bình), đỉnh núi bằng phẳng, nơi nơi trồng thông".
Ngự Bình, từ một thực thể tự nhiên được biến thành một thực thể kiến trúc biểu tượng vương quyền, nằm trên trục chính của Kinh thành. Các nhà nghiên cứu cho rằng Ngự Bình là hiện thân của Thái cực trong hệ thống Thái Cực- Lưỡng Nghi (Âm, Dương- Phu Văn Lâu 2 tầng)- Tam tài (Thiên, Ðịa, Nhân- Kỳ đài 3 cấp)- Ngũ hành (Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ- Ngọ Môn 5 cửa)...Bởi vậy, người Pháp gọi là núi Ngự Bình là L'Ecran Royal- án vua. Và người Anh- Royal Sereen- cũng với ý nghĩa như vậy.
Từ bao đời nay, Núi Ngự vẫn làm cho người dân Huế và du khách bốn phương tụ hội về ngạc nhiên mãi trước vẻ đẹp lạ lẫm của mình, như thể có một giả sơn hiện diện bởi xếp đặt của bàn tay con người. Ðã đành là bức phong rồi, vậy nhưng nhiều người vẫn cứ tiếp tục ví von theo cảm nhận của riêng mình: Con đại bàng vỗ cánh bay lên trời, Nàng tiên mơ ngủ giữa đồng xanh bát ngát...chưa hết! Nếu đi từ sân bay Phú Bài lên Huế, núi Ngự tròn đầy như một mâm xôi.
Còn đứng ở mặt tiền của Kinh thành- trên Kỳ đài, Ngọ Môn- hay xuôi qua bến đò cồn Hến.. .Ngự Bình lại hóa thân thành một lồng ngực, một vòng tay đầy đặn, vạm vỡ như muốn ôm lấy dòng Hương thơ mộng, Kinh thành cổ kính. Ði trên đường Lý Thường Kiệt, hướng về phía núi, ta càng thấy rõ sự hóa thân này. Hai cánh núi hai bên hơi chếch về phía trước và xuôi dần như hai bờ vai tròn vậy.
Cùng với sông Hương, núi Ngự là một quà tặng vô giá thứ hai của tạo hóa, quyện vào nhau tạo nên vẻ sơn thủy hữu tình của Huế. Người ta quen gọi là xứ sở của sông Hương- núi Ngự, miền Hương- Ngự, chính vì vậy.
Ngày xưa cũng như bây giờ, bao tao nhân mặc khách từng coi đấy là chốn thưởng ngoạn thiên nhiên tuyệt vời. Buổi sáng đẹp trời, đứng trên đỉnh Ngự Bình, ta có thể thu vào tầm mắt tòan cảnh thành phố với sông nước, cỏ cây xanh rờn; cung điện nguy nga; mái chùa cổ kính...Xa hơn là dãy Trường Sơn trùng điệp về phía tây, cát trắng và biển biếc ở phía đông, đồng ruộng phì nhiêu về phía Nam, đông-nam và bắc, đông- bắc của các huyện phụ cận. Một lớp học sinh phổ thông trung học đã chọn nơi đây tổ chức Ngày hội Nguyễn Du nhân kỷ niệm ngày mất của đại thi hào dân tộc, với đủ cờ hoa, bia mộ, ngâm thơ, bình thơ, diễn Kim Vân Kiều...
http://www.thuathienhue.gov.vn/Anhtulieu/Thiennhien/anh07.gif
Bây giờ mình mới biết, à thì ra ở phía Nam Huế, ngọn Ngự Bình đẹp đến thế...
April_Rain
19-03-2006, 08:44 PM
Gửi cho ncdc sông Hương nè:
http://www.thuathienhue.gov.vn/Anhtulieu/Thiennhien/anh15.gif
{cái này lấy từ trang http://www.thuathienhue.gov.vn }
Vì cái máy hình hồi đó hơi bị yếu, nên k0 chụp được những cảnh tối... Hizzzz, chỉ dám chụp hình Đại Nội và cầu Tràng Tiền thôi.
April_Rain
22-03-2006, 03:28 PM
Đôi nét về sông Hương và Ca Huế trên sông Hương.
Sông Hương
Du khách đã đến Huế thì không ai bỏ qua chương trình du thuyền trên sông Hương. Gọi là sông Hương vì từ xa xưa, dòng sông này chảy qua những cánh rừng nhiều thảo mộc có hương thơm, nên khi vào Huế, dòng sông đem theo hương thơm của cây cỏ thiên nhiên. Với độ dài 80 km, sông Hương uốn lượn trong thành phố Huế như một sự sắp đặt để làm vui lòng du khách. Thuyền sẽ đưa du khách dạo khắp kinh thành dưới các cầu Dã Viên, Phú Xuân, Tràng Tiền, đưa du khách lên thăm lăng Minh Mạng, điện Hòn Chén, chùa Thiên Mụ v.v? và xuôi về Thuận An tắm biển. Du khách thích tư duy, xin mời ngược dòng sông lên chơi rừng thông Lăng Thiên Thọ mà nghe vi vút thông reo?
Khi đêm về, dưới ánh sáng trăng, mặt sông như được dát bạc, giọng hò man mác cất lên, du khách hãy đón chén rượu từ tay cô gái Huế mà thưởng thức vị ngọt ngào trong tiếng đàn giọng hát.
Đêm Sông Hương
Người ta bảo đi thuyền trên sông Hương phải chọn Đêm có trăng thì mới thấm hết cái hương vị nồng say của Huế. Thế nhưng không phải ai đến Huế cũng đúng vào những Đêm trăng vành vạnh, ảo huyền như đi vào giấc mộng thần tiên của Hàn Mặc Tử. Dẫu thế nào, đã đến Huế mà không đến với sông Hương thì còn đâu là Huế nữa!
Bây giờ thuyền rồng đưa du khách trên sông đã trở thành một phương tiện du lịch rất phổ biến và phồn vinh của Huế. Tất cả các loại thuyền (thuyền đơn chỉ đủ cho trên dưới 10 người, khoang thuyền rộng 2m dài 5-6m hoặc thuyền đôi có sức chứa 50-60 người) đều được đóng theo kiểu đầu rồng và sơn son phết lộng lẫy hai bên mạn thuyền. Ngồi thuyền ,lênh Đênh trên sông nước, thưởng thức ca Huế và thả hoa đăng, du khách mới có thể thấm dần những hương vị, âm sắc của Huế.
Ðêm không trăng, thuyền nổ máy ra giữa dòng Hương. Bầu trời đen thẫm, lấp lánh những vì sao. Gió lồng lộng thổi. Mát rượu và trong lành. Dòng sông trôi đi, trôi đi trong một cảm giác mù mù của Đêm tối và ánh Đèn nhấp nhoáng chớp từ hai bên đưa lại. Khoang thuyền bổng dưng sáng rực khi tiếng máy nổ tắt hẳn và các cô gái Huế trong đoàn ca Huế duyên dáng với những lời giới thiệu trừ tình. Giữa dòng sông Hương, tiếng đàn réo rắt và giọng ca dìu dặt ảo não của những cô gái Huế đã hoà nhập vào tâm hồn người như một thứ hương trầm dịu nhẹ, Đê mê.
Chiều chiều trước bến Vân Lâu
Ai ngồi ai câu, ai sầu, ai thảm
Ai thương, ai nhớ, ai đợi ai chờ
Ai đưa câu mái đẩy, nặng tình non mà... nước non.
Văng vẳng giọng Huế thiết tha sầu nặng du khách có thể thả hồn mình trong mùi hương nồng ấm của ký ức, của hoài niệm và của cả một tâm hồn lớn khoáng đạt thơ ca.
Ca Huế không thể sống trên sân khấu, không dìu dặt giữa ánh mặt trời nóng gắt , cùng không thể làm nồng ấm hồn người giữa không gian quá rộng. Ca Huế là một trò chơi giải trí tao nhã của giới quý tộc cung đình xưa. Vì vậy nó chỉ có thể sống và sống mãi cùng những Đêm sông Hương êm ả. Ðó là nét đặc trưng hữu tình nhất của Huế, của những con người nồng nhiệt, cởi mở mà vẫn giữ lại chút gì đó kín sâu, đằm thắm của tâm hồn...
Ðêm trên sông Hương, nhất là những Đêm không trăng sao, ai cũng muốn được thả Đèn, để được nhập vào vai những nhân vật trong truyện cổ tích, để một phút tự làm thi vị cho chính mình. Mỗi chiếc thuyền du lịch lướt qua, để lại những ánh lửa nhấp nháy trôi dài, dập dềnh giữa dòng sông phẳng lặng. Mà trên sông Hương bây giờ dù Đêm trăng hay không trăng, thuyền rồng vẫn dập dìu qua lại trong tiếng ca dìu dặt.
Nói thật, ARain cũng ít nghe ca Huế, nhưng đi đâu, nghe người ta hát hay nói một ít giọng Huế là lại nhớ...
April_Rain
22-03-2006, 03:47 PM
Bản đồ Huế...
http://img.photobucket.com/albums/v181/thangnguyenpv/TaoXanh/hue.gif
ARain sẽ lần lượt giới thiệu từng Danh lam để mọi người có thêm một chút hiểu hơn về Huế, cảnh Huế và người Huế.
Kinh thành Huế
Phần kinh thành Huế còn lại đến ngày nay là được xây dựng từ năm 1805 thời vua Gia Long và hoàn thành vào năm 1832 thời vua Minh Mạng, trên khoảng diện tích 5,2km2, bên bờ Bắc sông Hương.
Kinh thành Huế được xây dựng theo kiến trúc của phương Tây kết hợp một cách tài tình với kiến trúc thành quách phương Đông. Kinh thành gồm 3 vòng thành: phòng thành, hoàng thành và tử cấm thành.
Bên trong các lớp thành cao hào sâu là một tổng thể với hàng trăm công trình kiến trúc lớn nhỏ. Tất cả những công trình này được xây dựng xung quanh một trục chính, theo hướng nam bắc. Khởi đầu là Kỳ Đài (cột cờ), tiếp đến là Ngọ Môn, sân đại Triều Nghi, điện Thái Hoà, điện Cần Chánh, điện Càn Thành, điện Khôn Thái, điện Kiến Trung và chấm hết ở cửa Hoà Bình. Các công trình kiến trúc còn lại được xây đǎng đối ở hai bên đường trục.
Phòng Thành là vòng thành ngoài cùng có chu vi 9.950m, thành có 10 cửa đường bộ và 2 cửa đường thủy, thành dày 21m có 24 pháo đài.
Hoàng Thành là vòng thành thứ 2 còn có tên là Đại Nội, chu vi 2.450m. Hoàng Thành có 4 cửa: Ngọ Môn (Nam), Hoà Bình (Bắc), Hiển Nhơn (Đông), Chương Đức (Tây). Ngọ Môn là cửa chính của Hoàng Thành, cửa này ngày xưa chỉ dành cho vua đi. Đây là một công trình kiến trúc còn sót lại gần như nguyên vẹn.
Tử Cấm Thành là vòng thành trong cùng chu vi 1.225m, có 7 cửa ra vào. Đây là nơi ở và làm việc của vua và gia đình. Nơi đây được tách biệt với thế giới bên ngoài.
ichiban
24-03-2006, 04:24 PM
ở huế thích nhất là được đi ăn chè hẻm nè, ăn ốc , ăn chè thịt quay, bánh nậm , bánh lọc, cơm hến, bún bò.... ăn ốc vào những lúc trời lạnh thì ngon tuyệt, đặc biệt hơn nữa cây chĩa ốc lấy từ gai của cái cây gì đó chứ không dùng tăm hay nỉa như trong nam, còn nữa trong nội thành có món bánh canh cá , nhắm mắt tưởng tượng nhé cả một dãy bán bánh canh cá không có đèn neon sáng choang mà chỉ có đèn dầu hột vịt lộn, ăn bánh canh thì nóng khung cảnh rất ư lãng mạn tìm đỏ con mắt ở tp hcm làm gì có khung cảnh đẹp như vậy, buổi sáng đi ăn bún bò huế mỗi người một tô xì xà xì sụp mà húp không cần bàn một người một tô một ghế thế mà ăn cứ khen ngon ,chiều chiều ngồi trước hiên nhà mà đợi mấy cô mấy mệ quảnh hàng bùn mắm nêm kêu vào ăn, trời ạ nhắc tới mà nước miếng chảy ròng ròng, đừng tưởng huế lạc hậu nhé, muốn đi nhảy củng có sàn cho mà nhảy , lúc ichiban đi có đi được : sàn nhảy ngọc anh , vip ....,. thôi kể tới đây thôi để các em tự khám phá huế mộng huế mơ đi nhe.
April_Rain
25-03-2006, 12:45 PM
Cầu Tràng Tiền
Cầu Tràng Tiền sáu vài mười hai nhịp
Anh qua không kịp tội lắm em ơi
Ðã mấy lâu ni mang tiếng chịu lời
Dù có xa nhau đi nữa cũng tại ông trời mà ra.
Cầu Tràng Tiền đã trở thành nguồn cảm hứng cho biết bao lời ca tiếng hát trữ tình xưa nay. Cùng với sông Hương núi Ngự, cầu Tràng Tiền đã đi vào lịch sử văn hoá Huế như một biểu tượng, niềm tự hào của người dân Cố đô Huế.
Trong các thế kỷ trước muốn qua lại đôi bờ, người ta phải dùng các tuyến đò ngang như Bến đò Kim Long, Thừa phủ, bến đò Cồn v.v. Mãi đến cuối thế kỷ 19 để đáp ứng nhu cầu nối đường quốc lộ Bắc -Nam và cuộc sống của nhân dân thành phố, cầu Tràng Tiền được bắt đầu kiến lập.
Theo nhiều sử sách cho biết, cầu được hãng Eiffel (Pháp) xây dựng từ những năm 1897-1899 thì hoàn tất, và ngay lúc ấy, cầu đã được xây thành 6 vài 12 nhịp, chiều dài 401,1 m, bề ngang lòng cầu 6m20 ( nay 5m40), mặt cầu lúc đó chỉ mới lát bằng gỗ lim.
Năm 1904 cầu Tràng Tiền bị bão năm Thìn làm hư hỏng nặng. Sau hai năm cầu được sửa lại. Lần này lòng cầu được đúc bằng bê tông cốt thép.
Năm 1937 cầu mới được "đại trùng tu" và mở thêm 2 hành lang hai bên dànnh cho người đi bộ, xe đạp với những vòm lan can được nới rộng ra ở 5 trụ cầu giữa hai vài để có chỗ dừng chân ngắm cảnh, không gây cản trở người đi lại. Do thiết kế lòng cầu xe cơ giới và hành lang đi bộ là một mặt phẳng liền, ranh giới ở giữa là những nhịp cầu, nên mặt cầu vừa thoáng, vừa rộng, lại thuận tiện cho việc giải toả nhanh những lúc ùn tắc. Lần sửa này chỉ có 3 tháng.
Năm 1946 toàn quốc kháng chiến chống Pháp, cầu bị đặt mìn giựt sập 2 vài phía tả ngạn. Hai năm sau cầu được sửa tạm để đi lại.
Năm 1953 cầu bắt đầu được tái thiết như cũ, một năm sau thì hoàn thành.
năm 1968 do chiến tranh cầu lại bị sụp đổ một lần nữa. Năm sau được chính quyền đương thời cho thay thế bằng một vài cầu gỗ mãi đến năm 1991.
1991-1995 cầu Tràng Tiền mới thật sự khôi phục sửa chữa. Ðơn vị chủ đầu tư: Sở GTVT Thừa Thiên-Huế. Ðơn vị thi công : Công ty cầu 1 Thăng Long. Lễ khai thông cầu được tổ chức ngày 19/5/1995 nhân dịp kỷ niệm 105 Ngày sinh Bác Hồ.
Từ năm xây dựng xong cho đến nay (1899-1999), cầu Tràng Tiền có 5 tên gọi khác nhau:
- 1899-1907: được đặt tên Thành Thái, vì kiến trúc dưới thời Thành Thái.
- 1914-1918: chínnh quyền thực dân Pháp đổi tên thành cầu Clémenceau; là tên của Thủ tướng Pháp lúc bấy giờ.
- Năm 1945 chính quyền địa phương đổi tên thành cầu Nguyễn Hoàng- người có công khai phá mở mang vùng đất Thuận Hoá giữa thế kỷ 16 đến đầu thế kỷ 17.
- Từ năm 1995 sau khi khôi phục sửa chữa đến nay, cầu Tràng Tiền được gắn bảng đồng với tên "Tràng Tiền". Với tên mới này không ít người cho rằng cầu Tràng Tiền nay đã khác xưa, nên phải có tên mới. Quả vậy, sau lần sửa này, cầu Tràng Tiền đã biến dạng đi nhiều.
Bốn cái tên Thành Thái, Clémenceau, Nguyễn Hoàng, Tràng Tiền người dân Huế không quen dùng mà chỉ gọi cái tên tục của nó là cầu Tràng Tiền. Vì xưa kia bên kia tả ngạn đối diện cầu, triều đình Huế có thành lập một công trường đúc tiền gọi tắt là Tràng Tiền.
Cầu Tràng Tiền có dáng dấp mềm mại, uyển chuyển, thông thoáng, nhẹ nhàng rất thích hợp với tâm hồn trầm lắng, cuộc sống ung dung, thanh thản, tế nhị, dịu dàng của người dân xứ Huế. Cầu được bắc qua khúc sông thơ mộng, nhộn nhịp nhất của Huế, và qua bao lần sửa chữa vẫn giữ được màu sơn nhũ bạc. Chiếc cầu là một hình tượng nghệ thuật trắng xoá giữa dòng sông xanh, nên có người ví cầu như chiếc lược ngà cài trên mái tóc thề tiểu thư đài các. Ðây là một tác phẩm kiến trúc đặc sắc nhất của thành phố văn hóa, du lịch và di sản nhân loại.
April_Rain
25-03-2006, 12:51 PM
Hồ Tịnh Tâm
Hồ Tịnh Tâm là một di tích cảnh quan được kiến tạo dưới triều Nguyễn và là một trong những thắng cảnh nổi tiếng của kinh đô Huế. Hồ nguyên là vết tích của đoạn sông Kim Long chảy qua Huế. Đầu thời Gia Long, khi quy hoạch và xây dựng kinh thành, người ta đã lấp một số đoạn sông và khơi dòng theo hướng khác để tạo thành Ngự Hà. Một đoạn sông khác được quy hoạch lại, đào rộng thêm, tạo thành hồ Ký Tế. Hai bãi nổi trong hồ này được dùng làm nơi xây dựng kho chứa thuốc súng và diêm tiêu. Năm 1838, vua Minh Mạng cho di dời hai kho sang phía đông, tái thiết nơi này thành chốn tiêu dao, giải trí và gọi là hồ Tịnh Tâm.
Trong các triều vua Minh Mạng và Thiệu Trị, liên tiếp nhiều công trình kiến trúc tao nhã được dựng lên trong khuôn viên hồ Tịnh Tâm. Trên đảo Bồng Lai có các công trình như điện Bồng Doanh; tạ Thanh Tâm, lầu Trừng Luyện, cửa Bồng Doanh; cửa Hồng Cừ, bốn hòn non bộ tượng trưng cho tứ linh (long, lân, quy, phụng). Trên đảo Phương Trượng có gác Nam Huân, lầu Tịnh Tâm, nhà Thiên Nhiên, hiên Dưỡng Tính, cửa Bích Tảo, v.v...
Nguyên xưa, toàn bộ bờ hồ đều được kè đá và xây tường bao kín. Mỗi mặt tường chỉ trổ một cửa: cửa Hạ Huân (phía nam); cửa Đông Hy (bắc); cửa Xuân Quang (đông) và cửa Thu Nguyệt (tây). Lớp tường bao này đã tạo ra một khoảng không gian cách biệt, cùng với các điện đài lầu tạ xinh xắn bên trong biến Tịnh Tâm thành một thắng cảnh của kinh kỳ, một hành cung ngay trong lòng kinh thành Huế để các vua triều Nguyễn đến thưởng ngoạn và hưởng thú tiêu dao. Tịnh Tâm còn có một đặc sản nổi tiếng là sen. Phủ kín mặt hồ trong những ngày hè là bạt ngàn hoa sen, đêm ngày tỏa hương ngây ngất. Thuở trước cứ độ chiều tà, gia nhân trong cung chèo ghe, đem trà đến ướp trong những búp sen trên hồ, đợi qua một đêm sẽ đến lấy về để pha tẩm cho vua và hoàng gia thưởng trà. Mãn mùa hoa thì đến mùa khai thác hạt sen. Hạt sen hồ Tịnh cho ra đời một món đặc sản của Huế là chè sen Tịnh.
Tiếc rằng thời gian và các cuộc chiến tranh đã biến chốn tiêu dao ấy thành nơi tiêu... điều. Những gì còn lại hôm nay chỉ là vết tích của những nền móng lầu tạ, đình các..., và một ít di vật gốm sứ, gạch ngói được xuất lộ qua cuộc khai quật khảo cổ học vừa qua.
Cuộc khai quật khảo cổ học di tích hồ Tịnh Tâm lần này là nhằm xác định những vết tích nguyên thủy để giúp vào việc trùng tu phục dựng các công trình kiến trúc từng tồn tại nơi đây mà Trung tâm bảo tồn di tích cố đô Huế dự định thực hiện trong thời gian tới. Thực ra, trong quá khứ, các cơ quan chức năng thành phố Huế đã có những cố gắng trong việc bảo vệ và cứu vãn những giá trị kiến trúc, cảnh quan của hồ Tịnh Tâm nhưng không thành công. Anh Mùi Tịnh Tâm đã bỏ cả một quãng đời để nghiên cứu về những cây cỏ trong vùng hồ Tịnh Tâm; đã sưu tầm, nhặt nhạnh từng viên ngói ống, từng mảng gạch hoa trang trí trên các di tích của Tịnh Tâm để chuyển giao cho các nhà nghiên cứu với hy vọng hồ Tịnh Tâm sẽ được bảo tồn như xưa. Nay con người ấy đã đi xa nhưng ước vọng của anh vẫn chưa thành hiện thực.
Đối với kinh thành Huế, hồ Tịnh Tâm còn là lá phổi, là nơi điều tiết lưu lượng nước của khu vực thành nội. Dân số bùng nổ, nhà cửa xây lấn khiến lòng hồ thu nhỏ dần, các cống ngầm thoát nước ra hồ phần lớn bị vùi lấp hoặc hư hại nên chức năng tiêu thông thoát nước của hồ Tịnh Tâm trở nên hạn chế. Việc canh tác trên hồ cũng góp phần làm cho cảnh quan nơi này vốn đã tiêu điều càng thêm nhếch nhác. Trong khi đó, di tích này chưa được Bộ Văn hóa - Thông tin công nhận là di tích quốc gia nên tình trạng quản lý, khai thác và xây dựng chỉnh trang nơi đây còn rất nhập nhằng. Mới đây với sự tài trợ của tổ chức Nord pas de Calais (Pháp), thành phố Huế đã cho sửa chữa hệ thống cống thoát nước góc đông nam của hồ, đắp lại bờ hồ phía nam và xây dựng một lan can chạy dọc bờ nam hồ. Điều đáng nói là công trình chỉnh trang này không tuân theo hiện trạng di tích. Bốn mặt bờ hồ trước đây được kè đá theo phương thẳng đứng dày 0,9 m, thì nay người ta dùng xe xúc đắp đất thành hồ choãi theo dạng chân đê (phủ lên một lớp đá kè), bên ngoài trồng cỏ. Không rõ căn cứ vào nguồn sử liệu nào mà người ta xây dựng một lan can bằng gạch, bít kín, quét vôi vàng, cao 0,68 m, trong khi hệ thống tường, có từ thời Minh Mạng, lại được xây cao 2,6 m, có mũ tường bên trên (hiện vẫn còn một đoạn ở sát Tịnh Tâm thần từ). Hệ thống cống thoát nước làm bằng bê-tông dài cả chục thước, lấn ra cả một khoảng rộng nơi góc hồ. Nhiều người đã thắc mắc về những chỉnh trang sai nguyên tắc bảo tồn nói trên.
Năm tới Huế tổ chức Festival 2002. Hồ Tịnh Tâm là một điểm trong tour du lịch vườn rau. Hy vọng Trung tâm bảo tồn di tích cố đô Huế sẽ phối hợp với thành phố Huế để có những khởi động đầu tiên trong việc chỉnh trang và tái thiết di tích hồ Tịnh Tâm, để nơi này không còn chốn lối xưa xe ngựa hồn thu thảo...
http://www.suutap.com/hue/anhtrangdau/trangdau10.jpg
{Tất cả Thông tin đều lấy từ Internet và sưu tầm, đặc biệt, lấy nhiều từ bài viết của trang ttvnol.com. ARain chỉ muốn cùng chia sẻ với mọi người thông tin về Huế, không hề có ý copy và spam...}
April_Rain
03-04-2006, 10:50 AM
Đổi đề tài một chút (nhảy qua ăn uống đã):
Bánh lá - chả tôm Huế
Ai đã từng đến Huế mà chưa ăn bánh lá Huế thì coi như là... chưa đến Huế. Cũng như tính cách con người xứ Huế, bánh lá Huế không xe xua mầu sắc, không dậy mùi ngào ngạt để gợi thèm ngay. Nó thanh cảnh, và cái duyên ngầm của nó khiến cho ai đã từng nếm thử, đã ăn rồi thì không thể nào quên.
Nguyên liệu làm bánh lá Huế chỉ có hai thứ: Bột gạo và tôm. Bột gạo cứ một chén cho thêm một thìa bột sắn, hai chén nước, một chút muối. Tôm luộc, bóc vỏ, giã nhỏ rồi sấy cho tơi, cho đỏ. Giã hành vắt lấy nước tưới vào tôm. Đun nhỏ lửa, khuấy đều, gần được, cho thêm 1/3 chén mỡ vào nồi nhắc xuống. Quết một lớp mỏng bột gạo lên lá dong (ngay giữa sống lá), rắc một lớp tôm làm nhân, gói lại, hấp chín.
Lột chiếc bánh ra đặt lên đĩa, bạn hãy nhìn kỹ mầu đỏ bột tôm ửng lên qua mầu trắng trong của bột lọc, lá rong xanh làm nền...
Chả tôm: lột tôm ngâm nước muối xả nước sàng cho trắng tôm, vắt thật khô, cho vào cối giã nhuyễn, nêm nước mắm, tiêu, đường, hành, (giã nhỏ vắt hết nước đánh nhuyễn với một lòng trắng trứng). Nhồi hành vê mỏng, hấp chín. Chả tôm thuần một sắc trắng ngà chỉ được điểm thêm một lớp lòng đỏ trứng tráng lên mặt như cô gái xưa bẽn lẽn ăn trầu cho đỏ môi, hay như một chút phấn hồng (một chút thôi) trên má các cô gái ngày nay.
Bánh lá phải mỏng như chiếc lá, mảnh và dai, chả tôm phải giòn, ngọt và nước chấm, nước mắm cá cơm vàng trong, cùng với những lát ớt đỏ xé thả nổi.
Bạn hãy ăn thư thả để thấy hết cái chất thanh đạm của miếng bánh vì ở đây là món ăn chơi, ăn ngoài bữa của vua chúa ngày xưa và của bàn dân thiên hạ Huế ngày nay.
Bánh lá - chả tôm Huế là món ăn gần gũi con người và cũng như con người Huế vốn nhẹ nhàng thanh lịch.
Nguyễn Thị Thọ
(Báo Giáo dục và Thời đại)
(ND 17-1)
(lần sau tiếp với lăng tẩm các vị Vua)
Đất cảng
03-04-2006, 02:34 PM
thanks , sông Hương hoàng hôn đẹp thiệt đó . Mà hình như thiếu thiếu cái gì đó.
chonguoi_qb
06-06-2007, 12:57 PM
Cám ơn bạn nhé. Bạn có fải người Huế không mà biết nhiều về huế vậy. Mình sống ở Huế 3 năm rùi mà chỉ biết sơ sơ thui ah.
đây là bài viết về "huế" chứ có phải viết về "người Huế " mô!
mà người Huế , khôông biết nhận xét như răng nữa ...
hơi thất vọng ....
Powered by vBulletin® Version 4.1.8 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.