Phieu
15-03-2006, 01:37 PM
Cần một vòng tay chia sẻ
http://muctim.com.vn/article/media/2006/3-13/4264/tay-nd.jpg
Kể lại câu chuyện này, chúng tôi không muốn khơi lại nỗi đau riêng của gia đình, nhưng chúng ta cần có cái nhìn rộng lượng hơn về những bạn có những lệch lạc về giới...
Ng. K học lớp 12 trường THPT T., ĐN vốn là một học sinh ngoan, giỏi và khá trầm tính nên không có nhiều bạn bè. Trong nhận thức về mình, K. thấy rằng mình như là một người đang chịu sự trêu đùa của tạo hóa và K. đã rất đau khổ. Trong một trận đá bóng giao hữu giữa các trường, K. quen S. học trường THPT Y. Sau giải đấu, K và S vì hợp tính nên nhanh chóng trở thành một đôi bạn thân. Hai bạn lập nhóm học tập tại phòng riêng của K vào mỗi buổi chiều sau giờ tan học. K cũng có cảm giác S là người giống mình. Chuyện gì đến cũng đến, buổi chiều ngày thứ bảy hôm đó, mẹ K. đi làm về sớm hơn mọi ngày và có mua cho K. một chiếc áo sơ-mi mới. Vì muốn tạo sự bất ngờ cho con trai, mẹ K. không gọi K. mà bà lên thẳng phòng K. Đi đến cánh cửa phòng K. khép hờ, mẹ K. nghe thấy những âm thanh lạ rất đáng ngờ. Bà đẩy cửa xông vào và không thể tin vào mắt của mình nữa. Trước mắt bà là hình ảnh hai đứa con trai trần như nhộng đang quấn lấy nhau trên giường. Mẹ K. bị sốc nặng và té xỉu, phải đưa vào viện cấp cứu.
Sau hôm đó, K. bị bố đánh những trận đòn nhừ tử vì tội làm ô nhục danh dự gia đình. Mẹ K. bị cú sốc tâm lí quá nặng nên tâm trí bấn loạn, vì mọi niềm tin, hi vọng gia đình đều đổ dồn về đứa con trai duy nhất. Riêng S., bị chú - người đã nuôi dưỡng S. từ khi bố mẹ S. qua đời do tai nạn giao thông la và dọa đuổi S. ra khỏi nhà vì sợ xấu hổ. Nhưng, điều làm cho cả hai thấy đau đớn nhất là sự khinh bỉ, xa lánh của bạn bè dành cho K. và S. Đi đến đâu, K. và S. luôn gặp những ánh mắt ghẻ lạnh, những câu nói dè bỉu... từ mọi người xung quanh.
Mọi điểm tựa về tinh thần đều không còn, cả hai rơi vào sự tuyệt vọng tột độ. Giữa tháng 1/2006, trong giây phút yếu lòng, K. và S. đã nhảy sông tự tử. Nước của dòng sông lạnh lẽo kia đã vô tình cướp đi sự sống của hai tâm hồn non trẻ. Để lại sau lưng những giọt nước mắt đốt cháy lòng người và sự day dứt, xót xa không nguôi...
”...Ba mẹ ơi, tại sao ba mẹ không thể tha thứ cho con? Mọi người ơi, tại sao lại không chấp nhận chúng tôi? Chúng tôi đâu muốn như vậy, nếu có một điều ước, chúng tôi ước mình được sinh ra lần nữa. Con xin lỗi bố mẹ vì tội bất hiếu của mình, nhưng con không thể sống trên đời này khi mà không còn một tia hi vọng nào dành cho mình, xung quanh con chỉ toàn là bóng tối. Xin tha lỗi cho con!...” - những dòng chữ trong lá thư đầu tiên và cũng là lá thư cuối cùng, cùng cuốn nhật kí mà K. gửi lại cho bố mẹ nhòe đi vì nước mắt của K...
”...Tại sao con lại dại dột như thế hả con, mọi chuyện rồi bố mẹ sẽ bỏ qua cho con mà!...” - bố K. nói nghẹn lời trong từng tiếng khóc nấc. Ôi, giá như, giá như... nó được nói ra sớm hơn một chút thì mọi chuyện đã khác.
(Theo Mực Tím)
http://muctim.com.vn/article/media/2006/3-13/4264/tay-nd.jpg
Kể lại câu chuyện này, chúng tôi không muốn khơi lại nỗi đau riêng của gia đình, nhưng chúng ta cần có cái nhìn rộng lượng hơn về những bạn có những lệch lạc về giới...
Ng. K học lớp 12 trường THPT T., ĐN vốn là một học sinh ngoan, giỏi và khá trầm tính nên không có nhiều bạn bè. Trong nhận thức về mình, K. thấy rằng mình như là một người đang chịu sự trêu đùa của tạo hóa và K. đã rất đau khổ. Trong một trận đá bóng giao hữu giữa các trường, K. quen S. học trường THPT Y. Sau giải đấu, K và S vì hợp tính nên nhanh chóng trở thành một đôi bạn thân. Hai bạn lập nhóm học tập tại phòng riêng của K vào mỗi buổi chiều sau giờ tan học. K cũng có cảm giác S là người giống mình. Chuyện gì đến cũng đến, buổi chiều ngày thứ bảy hôm đó, mẹ K. đi làm về sớm hơn mọi ngày và có mua cho K. một chiếc áo sơ-mi mới. Vì muốn tạo sự bất ngờ cho con trai, mẹ K. không gọi K. mà bà lên thẳng phòng K. Đi đến cánh cửa phòng K. khép hờ, mẹ K. nghe thấy những âm thanh lạ rất đáng ngờ. Bà đẩy cửa xông vào và không thể tin vào mắt của mình nữa. Trước mắt bà là hình ảnh hai đứa con trai trần như nhộng đang quấn lấy nhau trên giường. Mẹ K. bị sốc nặng và té xỉu, phải đưa vào viện cấp cứu.
Sau hôm đó, K. bị bố đánh những trận đòn nhừ tử vì tội làm ô nhục danh dự gia đình. Mẹ K. bị cú sốc tâm lí quá nặng nên tâm trí bấn loạn, vì mọi niềm tin, hi vọng gia đình đều đổ dồn về đứa con trai duy nhất. Riêng S., bị chú - người đã nuôi dưỡng S. từ khi bố mẹ S. qua đời do tai nạn giao thông la và dọa đuổi S. ra khỏi nhà vì sợ xấu hổ. Nhưng, điều làm cho cả hai thấy đau đớn nhất là sự khinh bỉ, xa lánh của bạn bè dành cho K. và S. Đi đến đâu, K. và S. luôn gặp những ánh mắt ghẻ lạnh, những câu nói dè bỉu... từ mọi người xung quanh.
Mọi điểm tựa về tinh thần đều không còn, cả hai rơi vào sự tuyệt vọng tột độ. Giữa tháng 1/2006, trong giây phút yếu lòng, K. và S. đã nhảy sông tự tử. Nước của dòng sông lạnh lẽo kia đã vô tình cướp đi sự sống của hai tâm hồn non trẻ. Để lại sau lưng những giọt nước mắt đốt cháy lòng người và sự day dứt, xót xa không nguôi...
”...Ba mẹ ơi, tại sao ba mẹ không thể tha thứ cho con? Mọi người ơi, tại sao lại không chấp nhận chúng tôi? Chúng tôi đâu muốn như vậy, nếu có một điều ước, chúng tôi ước mình được sinh ra lần nữa. Con xin lỗi bố mẹ vì tội bất hiếu của mình, nhưng con không thể sống trên đời này khi mà không còn một tia hi vọng nào dành cho mình, xung quanh con chỉ toàn là bóng tối. Xin tha lỗi cho con!...” - những dòng chữ trong lá thư đầu tiên và cũng là lá thư cuối cùng, cùng cuốn nhật kí mà K. gửi lại cho bố mẹ nhòe đi vì nước mắt của K...
”...Tại sao con lại dại dột như thế hả con, mọi chuyện rồi bố mẹ sẽ bỏ qua cho con mà!...” - bố K. nói nghẹn lời trong từng tiếng khóc nấc. Ôi, giá như, giá như... nó được nói ra sớm hơn một chút thì mọi chuyện đã khác.
(Theo Mực Tím)