Phieu
04-10-2008, 09:00 PM
Họ cùng chia nhau nguồn sáng từ một cặp mắt, đi chung một đôi chân, sống nhờ một nguồn máu, và có cả những người bạn đánh cược đời mình chỉ vì lời hứa với cố nhân. Họ chia đôi giọt nước mắt và cùng nhân đôi nụ cười để sống, để tồn tại. Đó là những câu chuyện cảm động về tình bạn.
Tri kỷ từ tuổi lên mười
Khi hỏi tại sao Nhân muốn mẹ đưa bạn về nhà, Nhân nói:
“Chỉ vì con thương bạn con!”.
Từ nhỏ, Nhân và Duy học cùng khóa nhưng khác lớp. Cả hai kết thân với nhau sau một lần tình cờ Nhân đến nhà bạn chơi, cùng sở thích là bóng đá nên cả hai ngày càng thân hơn. Cho đến một hôm... Nhân kể: “Hôm đó khóa học của con tổ chức cắm trại, mỗi bạn phải đóng 10.000 đồng để ăn uống. Đến giờ ăn không thấy Duy đâu, con đi tìm thấy bạn đứng khóc sau gốc bàng giữa sân trường. Gặng hỏi Duy mới nói thật là không có tiền đóng nên không có phần ăn. Thương bạn, con quay vô sớt đôi phần ăn của con mang ra gốc bàng cùng ăn với bạn”.
Từ đó, Nhân và Duy gần gũi nhau hơn và thường nói chuyện về gia đình. Nhà Duy ở khá xa trung tâm thị trấn, đường đến lớp phải lội bộ một quãng dài. Bố mẹ Duy chẳng có ruộng vườn gì cả, chỉ sống nhờ vào nghề gặt lúa thuê, làm công quanh vùng. Năm Duy học lớp 5 cũng là lúc mẹ em qua đời do căn bệnh ung thư, nhà đã nghèo lại thêm cái ngặt quàng vào cổ. Hiểu được hoàn cảnh của bạn, thi thoảng Nhân về nhà Duy chơi và phụ việc nhà cùng bạn. Nhưng hình ảnh người bạn lam lũ và ánh mắt buồn của Duy nấp sau cây bàng vẫn đọng lại trong những giấc ngủ của Nhân.
Chị Tú, mẹ Nhân, nhớ lại: “Suốt mấy tuần liền thấy thằng nhỏ mắt thâm quầng tôi lo lắng hết sức. Đưa đi khám thì chẳng có bệnh gì, gặng hỏi cũng nói không có chuyện gì. Nhưng có một điều lạ là sáng nào cũng cho tiền ăn sáng nhưng vừa đi học về là cháu kêu đói liền. Sinh nghi, sợ con học đòi ăn chơi hư hỏng nên tôi cất công theo dõi, thì ra sáng nào hai đứa cũng chia đôi nắm xôi trước khi vào lớp. Biết chuyện, tôi vẫn im lặng chờ phản ứng của thằng bé”.
Cho đến một hôm, chị Tú nghe Nhân gọi: “Mẹ ơi, con nói với mẹ chuyện này, được hay không được mẹ cũng đừng la con”. Sau một hồi vò đầu bứt tóc, Nhân mới dám nói thật với mẹ: “Lớp con có một bạn nghèo dữ lắm! Khổ dữ lắm! Mẹ tìm cách giúp bạn ấy đi mẹ. Hay là mẹ đưa bạn ấy về nhà mình ở”. Chị Tú sững người trước đề nghị của Nhân, nhưng hằng ngày chị đã dạy bảo con những lời hay lẽ phải, không lẽ bây giờ lại làm ngược.
Chị lưỡng lự: “Ừ, để mẹ xem!”. Lại thêm mấy đêm nữa Nhân không ngủ, em kể với vẻ ngượng ngùng: “Con sợ mẹ không giúp bạn con. Mà không giúp thì làm sao bạn con đi học được. Lúc đó con tính nếu mẹ không giúp thì kêu gọi bạn bè trong lớp nhịn tiền ăn sáng để góp vào giúp bạn ấy đến lớp”. Đó là năm Nhân mới tròn 10 tuổi
Không thể từ chối lời đề nghị của Nhân, chị Tú định ngày cùng con về nhà Duy để tìm hiểu. Chị kể: “Thấy tôi mua ít quà bánh khi đi thăm Duy, Nhân vui ra mặt. Nó còn gom luôn mấy bộ đồ mang theo cho bạn. Đường về nhà Duy mùa nước nổi mênh mông nước, những lúc xe tắt máy Nhân lại hào hứng nhảy xuống đẩy phụ mẹ. Lâu lâu lại chạy trước dẫn đường, luôn động viên: Cố lên nha mẹ! Cố lên nha mẹ! Nhà bạn con gần đây rồi”.
Bây giờ nghe mẹ kể lại những chuyện cách đây hơn năm năm, Nhân và Duy nhìn nhau cười bẽn lẽn rồi bỏ ra ngoài. Chị Tú kể tiếp: “Lúc đầu tui tính giúp đỡ cháu Duy tiền học và thêm chút đỉnh tiền ăn sáng. Lương công chức chẳng đáng là bao, nuôi một đứa đã thấy bở hơi tai chứ nói gì cưu mang thêm ai. Nhưng rồi Nhân lại cứ rỉ tai: Bạn ấy ăn khổ dữ lắm mẹ ạ, chỉ có rau và muối thôi. Mẹ cứ đưa bạn ấy về nhà đi, phần ăn của con chia đôi cũng được”. Thấy Nhân thương bạn, vợ chồng chị Tú quyết định xin cha Duy đưa em về nhà ở cùng.
Từ đó đến nay cả hai như anh em một nhà. Có một điều lạ là anh em cùng trang lứa thì hay cãi nhau, đánh nhau, nhưng với Nhân và Duy, điều đó chẳng bao giờ xảy ra. Những lúc gia đình tổ chức đi chơi, chị Tú thường thử con bằng cách nói không cho Duy đi cùng. Mỗi lần như thế Nhân lại phản ứng: “Nếu Duy không đi con cũng không đi!”. Lỡ một trong hai đứa bị bệnh thì đứa còn lại lo chép bài hay giảng lại bài cho bạn, chẳng ai chịu rời ai nửa bước.
Năm nay cả hai bắt đầu bước vào lớp 10, đã năm năm sống chung dưới một mái nhà. Hỏi lại chuyện cũ, cậu bé Nhân hôm nào nay đã “trổ giò” ở cái tuổi 16 vẫn dứt khoát: “Nếu bây giờ mới gặp Duy, con vẫn muốn tìm cách giúp bạn ấy! Vì con thương bạn, con muốn chia sẻ với bạn ấy chứ không phải thương hại”.
Có một điều rất vui là suốt những năm qua cả hai đều là học sinh giỏi và khá của trường. Khi hỏi về ước mơ, Nhân nhanh nhảu đáp: “Con muốn thành kỹ sư để được đi đây đi đó”. Còn Duy có lựa chọn riêng: “Con sẽ làm giáo viên để dạy các em nghèo ở quê con. Với lại bạn Nhân thích đi xa, con sẽ làm việc ở quê để lo cho ba con và ba mẹ Nhân nữa”. Nghe những gì Nhân và Duy tâm sự, mấy ai nghĩ rằng đó là lời của những đứa bạn trẻ con.
THẾ ANH
Tri kỷ từ tuổi lên mười
Khi hỏi tại sao Nhân muốn mẹ đưa bạn về nhà, Nhân nói:
“Chỉ vì con thương bạn con!”.
Từ nhỏ, Nhân và Duy học cùng khóa nhưng khác lớp. Cả hai kết thân với nhau sau một lần tình cờ Nhân đến nhà bạn chơi, cùng sở thích là bóng đá nên cả hai ngày càng thân hơn. Cho đến một hôm... Nhân kể: “Hôm đó khóa học của con tổ chức cắm trại, mỗi bạn phải đóng 10.000 đồng để ăn uống. Đến giờ ăn không thấy Duy đâu, con đi tìm thấy bạn đứng khóc sau gốc bàng giữa sân trường. Gặng hỏi Duy mới nói thật là không có tiền đóng nên không có phần ăn. Thương bạn, con quay vô sớt đôi phần ăn của con mang ra gốc bàng cùng ăn với bạn”.
Từ đó, Nhân và Duy gần gũi nhau hơn và thường nói chuyện về gia đình. Nhà Duy ở khá xa trung tâm thị trấn, đường đến lớp phải lội bộ một quãng dài. Bố mẹ Duy chẳng có ruộng vườn gì cả, chỉ sống nhờ vào nghề gặt lúa thuê, làm công quanh vùng. Năm Duy học lớp 5 cũng là lúc mẹ em qua đời do căn bệnh ung thư, nhà đã nghèo lại thêm cái ngặt quàng vào cổ. Hiểu được hoàn cảnh của bạn, thi thoảng Nhân về nhà Duy chơi và phụ việc nhà cùng bạn. Nhưng hình ảnh người bạn lam lũ và ánh mắt buồn của Duy nấp sau cây bàng vẫn đọng lại trong những giấc ngủ của Nhân.
Chị Tú, mẹ Nhân, nhớ lại: “Suốt mấy tuần liền thấy thằng nhỏ mắt thâm quầng tôi lo lắng hết sức. Đưa đi khám thì chẳng có bệnh gì, gặng hỏi cũng nói không có chuyện gì. Nhưng có một điều lạ là sáng nào cũng cho tiền ăn sáng nhưng vừa đi học về là cháu kêu đói liền. Sinh nghi, sợ con học đòi ăn chơi hư hỏng nên tôi cất công theo dõi, thì ra sáng nào hai đứa cũng chia đôi nắm xôi trước khi vào lớp. Biết chuyện, tôi vẫn im lặng chờ phản ứng của thằng bé”.
Cho đến một hôm, chị Tú nghe Nhân gọi: “Mẹ ơi, con nói với mẹ chuyện này, được hay không được mẹ cũng đừng la con”. Sau một hồi vò đầu bứt tóc, Nhân mới dám nói thật với mẹ: “Lớp con có một bạn nghèo dữ lắm! Khổ dữ lắm! Mẹ tìm cách giúp bạn ấy đi mẹ. Hay là mẹ đưa bạn ấy về nhà mình ở”. Chị Tú sững người trước đề nghị của Nhân, nhưng hằng ngày chị đã dạy bảo con những lời hay lẽ phải, không lẽ bây giờ lại làm ngược.
Chị lưỡng lự: “Ừ, để mẹ xem!”. Lại thêm mấy đêm nữa Nhân không ngủ, em kể với vẻ ngượng ngùng: “Con sợ mẹ không giúp bạn con. Mà không giúp thì làm sao bạn con đi học được. Lúc đó con tính nếu mẹ không giúp thì kêu gọi bạn bè trong lớp nhịn tiền ăn sáng để góp vào giúp bạn ấy đến lớp”. Đó là năm Nhân mới tròn 10 tuổi
Không thể từ chối lời đề nghị của Nhân, chị Tú định ngày cùng con về nhà Duy để tìm hiểu. Chị kể: “Thấy tôi mua ít quà bánh khi đi thăm Duy, Nhân vui ra mặt. Nó còn gom luôn mấy bộ đồ mang theo cho bạn. Đường về nhà Duy mùa nước nổi mênh mông nước, những lúc xe tắt máy Nhân lại hào hứng nhảy xuống đẩy phụ mẹ. Lâu lâu lại chạy trước dẫn đường, luôn động viên: Cố lên nha mẹ! Cố lên nha mẹ! Nhà bạn con gần đây rồi”.
Bây giờ nghe mẹ kể lại những chuyện cách đây hơn năm năm, Nhân và Duy nhìn nhau cười bẽn lẽn rồi bỏ ra ngoài. Chị Tú kể tiếp: “Lúc đầu tui tính giúp đỡ cháu Duy tiền học và thêm chút đỉnh tiền ăn sáng. Lương công chức chẳng đáng là bao, nuôi một đứa đã thấy bở hơi tai chứ nói gì cưu mang thêm ai. Nhưng rồi Nhân lại cứ rỉ tai: Bạn ấy ăn khổ dữ lắm mẹ ạ, chỉ có rau và muối thôi. Mẹ cứ đưa bạn ấy về nhà đi, phần ăn của con chia đôi cũng được”. Thấy Nhân thương bạn, vợ chồng chị Tú quyết định xin cha Duy đưa em về nhà ở cùng.
Từ đó đến nay cả hai như anh em một nhà. Có một điều lạ là anh em cùng trang lứa thì hay cãi nhau, đánh nhau, nhưng với Nhân và Duy, điều đó chẳng bao giờ xảy ra. Những lúc gia đình tổ chức đi chơi, chị Tú thường thử con bằng cách nói không cho Duy đi cùng. Mỗi lần như thế Nhân lại phản ứng: “Nếu Duy không đi con cũng không đi!”. Lỡ một trong hai đứa bị bệnh thì đứa còn lại lo chép bài hay giảng lại bài cho bạn, chẳng ai chịu rời ai nửa bước.
Năm nay cả hai bắt đầu bước vào lớp 10, đã năm năm sống chung dưới một mái nhà. Hỏi lại chuyện cũ, cậu bé Nhân hôm nào nay đã “trổ giò” ở cái tuổi 16 vẫn dứt khoát: “Nếu bây giờ mới gặp Duy, con vẫn muốn tìm cách giúp bạn ấy! Vì con thương bạn, con muốn chia sẻ với bạn ấy chứ không phải thương hại”.
Có một điều rất vui là suốt những năm qua cả hai đều là học sinh giỏi và khá của trường. Khi hỏi về ước mơ, Nhân nhanh nhảu đáp: “Con muốn thành kỹ sư để được đi đây đi đó”. Còn Duy có lựa chọn riêng: “Con sẽ làm giáo viên để dạy các em nghèo ở quê con. Với lại bạn Nhân thích đi xa, con sẽ làm việc ở quê để lo cho ba con và ba mẹ Nhân nữa”. Nghe những gì Nhân và Duy tâm sự, mấy ai nghĩ rằng đó là lời của những đứa bạn trẻ con.
THẾ ANH