PDA

View Full Version : Lưu Bình - Dương Lễ thời nay



Phieu
04-10-2008, 09:00 PM
Họ cùng chia nhau nguồn sáng từ một cặp mắt, đi chung một đôi chân, sống nhờ một nguồn máu, và có cả những người bạn đánh cược đời mình chỉ vì lời hứa với cố nhân. Họ chia đôi giọt nước mắt và cùng nhân đôi nụ cười để sống, để tồn tại. Đó là những câu chuyện cảm động về tình bạn.

Tri kỷ từ tuổi lên mười

Khi hỏi tại sao Nhân muốn mẹ đưa bạn về nhà, Nhân nói:

“Chỉ vì con thương bạn con!”.

Từ nhỏ, Nhân và Duy học cùng khóa nhưng khác lớp. Cả hai kết thân với nhau sau một lần tình cờ Nhân đến nhà bạn chơi, cùng sở thích là bóng đá nên cả hai ngày càng thân hơn. Cho đến một hôm... Nhân kể: “Hôm đó khóa học của con tổ chức cắm trại, mỗi bạn phải đóng 10.000 đồng để ăn uống. Đến giờ ăn không thấy Duy đâu, con đi tìm thấy bạn đứng khóc sau gốc bàng giữa sân trường. Gặng hỏi Duy mới nói thật là không có tiền đóng nên không có phần ăn. Thương bạn, con quay vô sớt đôi phần ăn của con mang ra gốc bàng cùng ăn với bạn”.

Từ đó, Nhân và Duy gần gũi nhau hơn và thường nói chuyện về gia đình. Nhà Duy ở khá xa trung tâm thị trấn, đường đến lớp phải lội bộ một quãng dài. Bố mẹ Duy chẳng có ruộng vườn gì cả, chỉ sống nhờ vào nghề gặt lúa thuê, làm công quanh vùng. Năm Duy học lớp 5 cũng là lúc mẹ em qua đời do căn bệnh ung thư, nhà đã nghèo lại thêm cái ngặt quàng vào cổ. Hiểu được hoàn cảnh của bạn, thi thoảng Nhân về nhà Duy chơi và phụ việc nhà cùng bạn. Nhưng hình ảnh người bạn lam lũ và ánh mắt buồn của Duy nấp sau cây bàng vẫn đọng lại trong những giấc ngủ của Nhân.

Chị Tú, mẹ Nhân, nhớ lại: “Suốt mấy tuần liền thấy thằng nhỏ mắt thâm quầng tôi lo lắng hết sức. Đưa đi khám thì chẳng có bệnh gì, gặng hỏi cũng nói không có chuyện gì. Nhưng có một điều lạ là sáng nào cũng cho tiền ăn sáng nhưng vừa đi học về là cháu kêu đói liền. Sinh nghi, sợ con học đòi ăn chơi hư hỏng nên tôi cất công theo dõi, thì ra sáng nào hai đứa cũng chia đôi nắm xôi trước khi vào lớp. Biết chuyện, tôi vẫn im lặng chờ phản ứng của thằng bé”.

Cho đến một hôm, chị Tú nghe Nhân gọi: “Mẹ ơi, con nói với mẹ chuyện này, được hay không được mẹ cũng đừng la con”. Sau một hồi vò đầu bứt tóc, Nhân mới dám nói thật với mẹ: “Lớp con có một bạn nghèo dữ lắm! Khổ dữ lắm! Mẹ tìm cách giúp bạn ấy đi mẹ. Hay là mẹ đưa bạn ấy về nhà mình ở”. Chị Tú sững người trước đề nghị của Nhân, nhưng hằng ngày chị đã dạy bảo con những lời hay lẽ phải, không lẽ bây giờ lại làm ngược.

Chị lưỡng lự: “Ừ, để mẹ xem!”. Lại thêm mấy đêm nữa Nhân không ngủ, em kể với vẻ ngượng ngùng: “Con sợ mẹ không giúp bạn con. Mà không giúp thì làm sao bạn con đi học được. Lúc đó con tính nếu mẹ không giúp thì kêu gọi bạn bè trong lớp nhịn tiền ăn sáng để góp vào giúp bạn ấy đến lớp”. Đó là năm Nhân mới tròn 10 tuổi
Không thể từ chối lời đề nghị của Nhân, chị Tú định ngày cùng con về nhà Duy để tìm hiểu. Chị kể: “Thấy tôi mua ít quà bánh khi đi thăm Duy, Nhân vui ra mặt. Nó còn gom luôn mấy bộ đồ mang theo cho bạn. Đường về nhà Duy mùa nước nổi mênh mông nước, những lúc xe tắt máy Nhân lại hào hứng nhảy xuống đẩy phụ mẹ. Lâu lâu lại chạy trước dẫn đường, luôn động viên: Cố lên nha mẹ! Cố lên nha mẹ! Nhà bạn con gần đây rồi”.

Bây giờ nghe mẹ kể lại những chuyện cách đây hơn năm năm, Nhân và Duy nhìn nhau cười bẽn lẽn rồi bỏ ra ngoài. Chị Tú kể tiếp: “Lúc đầu tui tính giúp đỡ cháu Duy tiền học và thêm chút đỉnh tiền ăn sáng. Lương công chức chẳng đáng là bao, nuôi một đứa đã thấy bở hơi tai chứ nói gì cưu mang thêm ai. Nhưng rồi Nhân lại cứ rỉ tai: Bạn ấy ăn khổ dữ lắm mẹ ạ, chỉ có rau và muối thôi. Mẹ cứ đưa bạn ấy về nhà đi, phần ăn của con chia đôi cũng được”. Thấy Nhân thương bạn, vợ chồng chị Tú quyết định xin cha Duy đưa em về nhà ở cùng.

Từ đó đến nay cả hai như anh em một nhà. Có một điều lạ là anh em cùng trang lứa thì hay cãi nhau, đánh nhau, nhưng với Nhân và Duy, điều đó chẳng bao giờ xảy ra. Những lúc gia đình tổ chức đi chơi, chị Tú thường thử con bằng cách nói không cho Duy đi cùng. Mỗi lần như thế Nhân lại phản ứng: “Nếu Duy không đi con cũng không đi!”. Lỡ một trong hai đứa bị bệnh thì đứa còn lại lo chép bài hay giảng lại bài cho bạn, chẳng ai chịu rời ai nửa bước.

Năm nay cả hai bắt đầu bước vào lớp 10, đã năm năm sống chung dưới một mái nhà. Hỏi lại chuyện cũ, cậu bé Nhân hôm nào nay đã “trổ giò” ở cái tuổi 16 vẫn dứt khoát: “Nếu bây giờ mới gặp Duy, con vẫn muốn tìm cách giúp bạn ấy! Vì con thương bạn, con muốn chia sẻ với bạn ấy chứ không phải thương hại”.

Có một điều rất vui là suốt những năm qua cả hai đều là học sinh giỏi và khá của trường. Khi hỏi về ước mơ, Nhân nhanh nhảu đáp: “Con muốn thành kỹ sư để được đi đây đi đó”. Còn Duy có lựa chọn riêng: “Con sẽ làm giáo viên để dạy các em nghèo ở quê con. Với lại bạn Nhân thích đi xa, con sẽ làm việc ở quê để lo cho ba con và ba mẹ Nhân nữa”. Nghe những gì Nhân và Duy tâm sự, mấy ai nghĩ rằng đó là lời của những đứa bạn trẻ con.



THẾ ANH

Phieu
04-10-2008, 09:01 PM
http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2008/10/04/b1319a34ae6809aa396dc66ce7106fdc.bmp

Đây là những vần thơ mà Nhân và Duy rất thích, cũng là điều các em thầm hứa với nhau:

Nếu ngày mai tớ trở thành người nổi tiếng,
Gặp tớ giữa đường bạn đừng ngại tớ nghe.
Cứ nhìn tớ như ngày xưa bạn thấy,
Đừng nên nghĩ tớ quá xa vời.
Nếu một ngày tớ là kẻ ăn xin,
Thì bố thí cho tớ vài kỷ niệm.
Dù rất nhỏ nhưng đừng nên khinh tớ,
Vì tớ vẫn là tớ của ngày xưa.

Nếu ngày mai tớ chẳng biết đường về,
Hãy chỉ giùm tớ con đường đi đúng đắn.
Đừng để tớ sa chân nơi bùn nhớp,
Lúc rút chân lên thì đã bẩn mất rồi.
Nếu ngày mai tớ gặp bạn giữa đường,
Thì ta sẽ gặp nhau và cười nhé.
Đừng nên trách và đừng nên đánh mất,
Cả một thời hai đứa bạn bè thân.

Phieu
04-10-2008, 09:08 PM
"Mày đừng buồn nữa A Trâm à!
Dù trường có xa tao cũng cõng mày đi học, vì mày là bạn tốt của tao mà.


A Byưh và A Trâm ở cùng làng Klâu Ngoh Zố. Vì thế, từ nhỏ hai cậu đã kết thân với nhau. Nhà A Byưh nghèo, anh em lại đông nên cậu bé phải vất vả từ nhỏ. Còn hoàn cảnh A Trâm cũng chẳng khá hơn. Khi vừa sinh ra, chẳng hiểu vì sao đôi chân của em cứ teo tóp rồi không thể đi được, chỉ lết quanh quẩn trong nhà. Thấy con bị tật nguyền, ba của em trốn biệt, chỉ còn lại hai mẹ con trong căn nhà sàn trống trơ. Hằng ngày, sau giờ xua bò lên rẫy, A Byưh lại đến chơi với A Trâm. Trò chơi của những đứa trẻ vùng quê giữa Tây nguyên bạt ngàn chỉ là mấy cái lá cây vàng rụng, vài cục đất sét lượm được quanh vùng. Vậy mà tình bạn giữa hai đứa cứ ngày càng thắm thiết.

Đến tuổi đi học, A Byưh vui mừng khi mẹ mua cho chiếc cặp mới để chuẩn bị đến trường, cậu mang đến nhà A Trâm để hai đứa cùng vui. Nhưng A Trâm không thể nào vui được, cậu lết ra sau căn nhà sàn rồi ngồi bệt giữa đất mà khóc. A Byưh lên tiếng: “Mày không vui khi tao được đi học hả A Trâm? Tại sao mày lại khóc?”. A Trâm sụt sùi trả lời: “Không phải tao không vui vì mày được đi học, mà tao buồn vì tao không có đôi chân như mày để đi học. Tao buồn lắm A Byưh!”. Thương bạn, A Byưh suy nghĩ nhiều lắm. Rồi bỗng dưng mấy hôm sau A Byưh đến nhà A Trâm với nét mặt hớn hở: “Tao có đôi chân, hai đứa mình dùng chung. Cả hai cùng đi học nhé!”. Nghe bạn nói, cái bụng A Trâm mừng như được quà.

Chị Y Thanh, mẹ A Trâm, nhớ lại: “Thương con lắm nhưng nó tật nguyền, trường lớp lại xa, mình thì suốt ngày lên rẫy. Nhà chỉ có hai mẹ con, ai đưa nó đến trường! Mình nghĩ cái số nó bị yàng phạt nên có học cũng chẳng làm được gì. Thôi thì mặc cho yàng vậy”. Nhưng rồi một hôm thấy A Byưh đứng chần chừ trước cửa như muốn nói điều gì đó, chị Y Thanh lên tiếng: “A Byưh, mày có chuyện gì muốn nói à?”. Sau một hồi ngập ngừng, A Byưh lên tiếng: “Dì cho thằng A Trâm đi học với con nhé? Con sẽ cõng nó tới trường!”.

Tuy ưng cái bụng nhưng chị Y Thanh vẫn lo lắng: “A Byưh à, cái số thằng A Trâm bị yàng phạt rồi, mày giúp nó không sợ yàng hả?”. Chẳng một phút đắn đo, A Byưh trả lời: “Không đâu, yàng không phạt người tốt đâu! Con sẽ cõng A Trâm tới trường”.

Thấy A Byưh nhất quyết xin cho A Trâm tới trường, cuối cùng chị Y Thanh cũng đồng ý. Ngày khai trường, A Trâm rạng rỡ nụ cười trên lưng A Byưh, chị Y Thanh thấy vui vô cùng! Tuy khuyết tật nhưng A Trâm cũng lớn ngang ngửa với A Byưh. Để đến được trường, nhiều khi đôi bạn nhỏ phải ngồi bệt giữa đường nghỉ lấy hơi.

Thấy dáng A Byưh cõng bạn đi liêu xiêu trên con đường đất đỏ của làng, ai cũng thầm thán phục và lo lắng cho lòng tốt của A Byưh có ngày bị yàng phạt. Nhưng A Byưh và A Trâm thì không, hai đứa vẫn cười đùa hồn nhiên trong suốt hành trình năm năm đi tìm con chữ.

Anh Tuấn, một người sửa xe đạp ở làng và cũng là nhân chứng của đôi bạn này trên con đường đầy bụi đỏ, kể: “A Trâm ngày càng lớn nên nhiều lúc A Byưh cõng cũng thấm mệt. Những lúc như vậy A Trâm cởi quần dài, ngồi lết từng đoạn chờ bạn nghỉ mệt.

Ở quê, trẻ con có được ăn sáng trước khi đến trường đâu, khi tan học cũng đã thấm cơn đói. Vậy mà chưa bao giờ tôi thấy A Byưh bỏ bạn cả, mệt lắm thì nó lấy cái mo cau kéo bạn về. Có những hôm mưa lớn, thấy hai đứa lem luốc bùn đất, thương quá tôi lấy xe chở về. Tôi vẫn thường chỉ vào tụi nó mà dạy con tôi, nhưng nói thật, để làm được như A Byưh thì hiếm lắm!”.

Năm nay, cả A Byưh và A Trâm đã bước vào lớp 6, trường lại xa nhà hơn 6km. Hôm tôi đến chỉ còn gần một tuần nữa là vào năm học mới, A Trâm nói với giọng buồn buồn: “Trường xa quá, chắc con phải nghỉ học thôi. Đi xa vậy mà bắt bạn cõng thì tội lắm”. Nói rồi cậu bé thút thít khóc. Đúng lúc đó A Byưh từ rẫy chạy về: “A Trâm à, mày có nhà không? Đi chăn bò tao thấy có mấy trái này chín ngon quá, tao mang về cho mày này”. Rồi cả hai cùng chia nhau mớ trái cây trên rừng ăn ngon lành. A Trâm quên cả buồn.

Sau khi ăn xong trái cây, A Byưh nói với bạn: “Mày đừng buồn nữa A Trâm à, dù trường có xa tao cũng cõng mày đi học, vì mày là bạn tốt của tao mà”. Nói rồi A Byưh lôi chiếc xe đạp hư của chị Y Thanh vứt ở góc nhà ra ngắm nghía. A Byưh nói sẽ xin chị Y Thanh tiền để sửa lại chiếc xe đạp, sẽ tập đi xe đạp cho kịp ngày khai trường.


THẾ ANH

Phieu
04-10-2008, 09:11 PM
http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2008/10/04/12d6c9edf56029d71b535dd8642b5e6e.bmp
Nhìn chiếc xe gỉ sét tôi chợt chạnh lòng. Nhưng khi nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh và to tròn của A Byưh, tôi biết cậu bé sẽ làm được. Vì cậu đã hứa: mãi là đôi chân của bạn.