PDA

View Full Version : Qua một ngày mưa .



vangtrangcodon
19-02-2006, 11:13 AM
Ba và mẹ chia tay xong thì Ba đưa tôi về bên nội ở . Ba giải thích là do công việc của Ba thường xuyên đi đây đó nên không thể chăm sóc tôi được , mà tôi đang ở tuổi ăn , tuổi lớn , cần phải có người bên cạnh chăm lo . Năm đó tôi đang học lớp 10 , tất nhiên là tôi hiểu nguyên do cuộc chia tay của Ba và Mẹ . Dường như cả Ba và mẹ đều có yêu một người khác , vì thế mà cả hai người quên mất rằng họ đã sinh ra tôi và bé Mị . Mị , em gái tôi thì còn qúa nhỏ để hiểu rằng khi Ba và Mẹ không còn ở chung với mình trong môt mái nhà thì tôi và Mị đã trở thành hai đứa trẻ bơ vơ - nói theo kiểu bà nội tôi : " co Ba , Mẹ như thế chẳng khác nào không có " . Mẹ được chia em Mị về nuôi , sau đó mẹ đã đưa em Mị vào sài gòn sinh sống với người đàn ông của mẹ . như thế tôi và em Mị đã lạc mất nhau . còn lý do Ba đưa tôi về bên nội đơn giản là vì người đàn bà của Ba cũng đã có một em bé . Gương mật của tôi lại giống Mẹ tôi nên cô ta đã bắt Ba đem tôi về nội .
nhà nội không gần phố con đừơng quốc lộ trước nhà nội mổi ngày có hàng ngàn chuyến xe lao nhanh . trong cả ngàn chuyến xe đó , có những chuyếc xe búyt màu vàng hay đậu trước con đuờng nhỏ vào nhà nội . tôi đi học bằng cách leo lên những chuyến xe búyt vào thành phố . Lúc đầu khi phải xa đám bạn bè thân ở ngôi nhà cũ , lòng tôi rất buồn . Nhưng rồi tôi hiểu rằng , tôi không được quyền chọn lựa trở về căn nhà đó hay nhà của nội , cho nên tôi phải tập quen dần với không gian sống mới của mình .
Nhà Nội rộng , trước kia thì nội giữ khu vườn đầy các loại cây trái để cho vui , tới mùa cây trái chín hái đem ra chợ bán kiếm ít đồng . Còn giờ đây , do nhiều người có nhu cầu thuê nhà để ở , nội đã phá mãnh vườn , xây lên một số phòng cho thuê . thu nhậo từ những căn phòng cho thuê cũng giúp cho nội có khỏan tiền chi tiêu thêm , vì nội ở chung với Dì Út , Dì Út đã lo hết mọi chuyện cho Nội .
Tôi sống với Nội mãi rồi quen . Con đường dài 4 cây số từ nhà Nội ra phố cũng trở thành gần . Dì út tối ngày vắng nhà , bởi công việc của Dì khá nhiều , có khi Dì còn không có cả thời giờ ngồi ăn cơm chung với Nội và tôi , thỉnh thỏang Dì đi công tác cả tháng mới về Dì Út nói với tôi : " Tịnh thay Dì chăm sóc Nội nghe chưa ? có con về ở Dì đỏ lo , chớ tối lửa tắt đèn có một mình Nội ở nhà Dì không yên tâm " .
Rồi một hôm đến ngày thu tiền tháng các phòng cho thuê , Nội giao tôi đi thu . Vì thế mà tôi đã quen với anh kiên
Anh Kiên chỉ mới thuê nhà vài tháng . Thường thì Anh ngủ dậy rất trể , tới chiều khỏang bốn giờ anh lại ăn diện thật đẹp , lấy xe đi làm . Đêm có khi tôi học bài khuya thì nghe tiếng xe của anh về . khi chưa quen anh tôi chẳng hề quan tâm đến tiếng xe đó làm gì , nhưng sau này tiếng xe về sớm hay về chậm đã trở thành điều quan trọng đối với tôi .
Hôm tôi đi thu tiền nhà là ngày bình thường . người thành phố thường gọi đó là những ngày mưa bám tóc , mưa phùn . Vì ưa không to , khoan thai ném từng hạt mỏng manh của mình xuống đất . có những hạt mưa không chịu tan đi mà bám vào tóc , khiến có ai tình cờ nhìn tưởng đó là những hạt kim cương . Tôi đã để chiếc đầu trần của mình như vậy mà xuống khu nhà cho thuê . sau khi thu tiền hết cả nhà , tôi ghé nhà anh Kiên . Thường thì giờ đó anh con đang ngủ cho nên tôi đứng trước cửa , ngần ngại . Bổng nhiên tôi nghe tiếng anh gọi khẽ :" Tịnh đó phải không ? vào đây em ". Tiếng anh vừa dứt thì anh đã mở cửa cho tôi vào .

vangtrangcodon
19-02-2006, 11:14 AM
Đó cũng là lần đầu tiên tôi bước vào căn phòng của một người đồng giới vừa đẹp trai vầu hấp dẫn ngay ca tôi cũng không kềm chế đựơc cảm xúc khi thấy anh chỉ mặc vỏn vẹn chiếc quần đùi cực ngắn và cực mỏng để lộ đôi ngực trần săn chắc những đường nét khỏe mạnh trên cơ thể của anh làm cho tôi phải lúng túng quên mất mình đến phòng anh làm gì . Khi mắt tôi chạm vào thân hình của anh , tôi chỉ muốn bỏ chạy ra khỏi nhà , nhưng trí tò mò lại níu chân tôi ở lại . Tôi ngồ ghế kế bên mà mắt cứ cúi sầm xuống đất , chẳng dám ngước mặt lên . Trong khi d0ó anh lại lấy chai rượu trên bàn , rót vào chiếc ly thủy tinh xanh tím một ít , đưa cho tôi :" Em chưa uống rượu bao giờ phải không ? Em uống thử một chút đi . Rượu đắng nhưng nó làm cho người ta vơi buồn ". Không hiểi vì sao tôi lại uống những giọt rượu của anh đưa cho tôi .
Trưa hôm đó tôi ở lại phòng của anh Kiên lâu hơn hơn mọi khi . Cũng từ trưa hôm đó , tôi và anh " quen nhau " . Qua những lời tâm sự của anh , tôi mớ biết rằng cuộc sống của anh cũng dày dặc nổi buồn , cô đơn và thiếu bạn bè . Trước kia , rảnh rổi tôi thường đón xe lên phố chơi , thỉnh thỏang cũng đi xem phim hoặc tụ họp bạn bè uống coffee . Nhưng từ ngày quen anh Kiên , tôi chỉ còn thú vui ghé vào căn phòng của anh hoặc cùng anh đi dạo phố . Có anh kiên bên cạnh , tự dưng tôi thấy lòng tôi nhẹ hẳn lên mà không hiểu vì sao . Khi đi cùng anh trên đường tôi cảm thấy thật thoải mái và thấy rất an toàn tôi thả lòng mình theo những cơn gió buổi chiều tôi chồm lên vai anh để nhìn khung cảnh 2 bên đường khiến tôi rạo rực khó tả . Có khi có tâm sự buồn , anh nói với tôi như một người lớn :" dể anh ôm Tịnh vào lòng một tí . Anh thấy cô đơn và lạnh lẻo qúa ". Cảm giác được người thương mến ôm trọn trong lòng là cảm giác hạnh phúc tuyệt vời . Rồi bổng dưng anh Kiên nói :" chắc chắn lá em chưa hôn ngưới con gái nào đúng không ? anh se cho em biết hôn là như thế nào nhá ". nụ hôn của anh dịu dàng và đầy mật ngọt tôi không hiểu vì sao tôi đón nhận nụ hôn đó mà không mộtt chút kháng cự vì tôi và anh là người đồng giới . Bổng dưng tôi khờ khạo buột miệng : " Chắc anh đã hôn nhiều người lắm rồi phải không đâu chỉ lần đầu với em ? ". Anh nheo mắt cười " Nhưng với em nó mới la nụ hôn em ạ " . tôi thấy trong tôi có một niềm vui thật lạ tôi như đang bay bổng vì được gần anh .
Tôi đã buồn bã đến dường nào hôm tôi lên xe vào thành phố học đại học mà không được gặp anh Kiên lần cuối . ANh đã đi dalat mấy ngày rồi mà vẫn chưa về . khi đó , qua lời anh Kiên , tôi cứ tưởng là anh đang đi công tác , hay giải quyết công việc gì đó . Tôi không biết rằng , anh đang đi chơi vớ một người đàn ông của anh , nghe nói là một việt kiều về từ mỹ . Tôi đã dùng dằn bước chân của mìng bao nhiêu lần để trông mong gặp lại người mình yêu thương lần cuối . Nhưng dẫu có chậm cách mấy , tôi cũng không được gặp lại anh Kiên . Hôn ấy tôi buồn như những đám mây xám chùng lên bầu trời sắp kéo mưa về .
Đi học , cả năm trời tôi mới có thể trở về nhà . Viết thư cho Dì út , tôi hỏi thăm tình hình anh Kiên . Dì út cho biết là khi tôi đi học khỏng hai tháng sau thì anh Kiên cũng đã trả nhà , nghe nói là anh theo người đàn ông nào đó vào sài gòn sinh sống . Tôi nghĩ rằng tôi đã lạc mất anh , tôi đã lạc trái tim nóng hổi của thời học sinh của mình trên nụ hôn kì ảo mà anh đã dạy cho tôi . Còn có thể tôi và anh đang ở chung thành phố .Nhưng sài gòn rộng thênh thang biết bao ngã tư ngã bảy , sài gòn với nghìn con đường chai dấu chân người . và sài gòn với những vòng xe vội lao , ai cũng vội đợi đèn xanh bật lên để băng qua đường , thí ai có thì giờ ngoái nhìn tìm thử người quen của mình có không trong đám đông bận rộn kia ?
Nhưng có môt lần tôi đã nhìn thấy anh . Khi tôi vừa bước xuống xe búyt , định băng qua đường vào nhà sách nguyễn huệ thì anh vừa phóng xe qua tôi , anh Kiên chứ không ai khác , bởi vóc dáng của anh đã in đậm vào tim tôi . Tôi kêu thảng thốt giữa đám đông :" anh Kiên , anh Kiên ". tiếng kêu của tôi át trong tiếng xe . Dường như anh có thóang nghe , quay lại kiếm tìm . Rồi anh lại tiếp tục đi xa . Đó là lần cuối cùng tôi thấy anh .