PDA

View Full Version : Buồn tàn thu - Văn Cao



Phieu
12-02-2006, 01:30 PM
Buồn tàn thu

Nhạc sĩ: Văn Cao

http://www.freewebtown.com/tthnh/Buon%20Tan%20Thu%20(Van%20Cao)%20-%20Ngoc%20Ha.mp3

Ai lướt đi ngoài sương gió
Không dừng chân đến em bẽ bàng
Ôi vừa thoáng nghe em
Mơ ngày bước chân chàng
Từ từ xa đường vắng
Đêm mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng
Em ngồi đan áo
Lòng buồn vương vấn
Em thương nhớ chàng
Người ơi còn biết em nhớ mang
Tình xưa còn đó xa xôi lòng
Nhờ bóng chim uyên nhờ gió đưa duyên
Chim với gió
Bay về chàng quên hết lời thề
Áo đan hết rồi
Cố quên dáng người
Chàng ngày nao tìm đến còn nhớ đêm xưa
Kề má say xưa
Nhưng năm tháng qua dần, mùa thu chết bao lần
Thôi tình em đấy như mùa thu chết
rơi theo lá vàng

Nghe bước chân người sương gió
Xa dần như tiếng thu đang tàn
Ôi người gió sương em mơ thương ái bao lần
Và chờ tin hồng đến
Đem mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng
Em ngồi đan áo
Lòng buồn vương vấn em thương nhớ chàng
Người ơi còn biết em nhớ mong
Đường xưa còn đó xa xôi lòng
Nhờ bóng chim uyên nhờ gió đưa duyên
Chim với gió
Bay về chàng quên hết lời thề

Ai lướt đi ngoài sương gió
Không dừng chân đến em bẽ bàng
Ôi vừa thoáng nghe em
Mơ ngày bước chân chàng
Từ từ xa đường vắng
Đêm mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng
Em ngồi đan áo
Lòng buồn vương vấn
Em thương nhớ chàng
Người ơi còn biết em nhớ mang
Tình xưa còn đó xa xôi lòng
Nhờ bóng chim uyên nhờ gió đưa duyên
Chim với gió
Bay về chàng quên hết lời thề
Áo đan hết rồi
Cố quên dáng người
Chàng ngày nao tìm đến còn nhớ đêm xưa
Kề má say xưa
Nhưng năm tháng qua dần mùa thu chết bao lần
Thôi tình em đấy như mùa thu chết
rơi theo lá vàng

HaiLong_HiAll
13-02-2006, 09:19 AM
Em không nghe nhạc Văn Cao nhiều nhưng cũng có rất nhiều bài ấn tượng
Chẳng hạn như bài này ./............ là điển hình .........
Ánh Tuyết hát đúng không Anh ???
Bên Hải Ngoại cũng có một bà gì già già rồi ( nhưng Em hổng nhớ tên ) hát bài này cũng rất hay ..............
Nhưng mà bì này buồn quá .........
............. "Đêm mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng..........."
Nhưng năm tháng qua dần, mùa thu chết bao lần
Thôi tình em đấy như mùa thu chết
rơi theo lá vàng ....... "
ứ biết đâu , mùa thu không thể chết được mừ .........
Sao tàn nhẫn quá .........

À mà tự nhiên muốn nghe Đàn Chim Việt với cả cái bài gì gì Trương Chi nhỉ ???

Phieu
13-02-2006, 09:32 AM
Buồn tàn thu, Huế và Văn Cao

Văn Cao đến với Huế từ những năm 40 và đã qua nhiều đêm trên sông Hương. Ông không gọi sông Hương như tên gọi mà gọi là “Sông Huế”:


Một đêm đàn lạnh trên sông Huế
Ôi nhớ nhung hoài vạt áo xanh

Cách gọi thật độc đáo và gây ấn tượng. Đã có người Huế, giọng Huế, ca Huế, nón Huế thì sao không gọi là sông Huế? Mới nghe đã thấy con sông nổi lên với những nét riêng. Một nét riêng tuyệt vời của sông Huế có lẽ đó là con sông âm nhạc, con sông chảy vớI tiếng đàn ca đêm đêm, không nơi nào có. Ở đó Văn Cao đã gặp một người tri kỷ. May mắn hơn Bạch Lạc Thiên ngày xưa trên bến Tầm Dương, phải năn nỉ mấy lần người ca nữ mới tấu khúc Tỳ Bà, họ Bạch chỉ đóng vai trò người khách ngồi nghe rồi phải khóc bởi tiếng đàn; Văn Cao là người bắt thiên hạ phải vui buồn, thương cảm theo mình, ông đã đàn cho người đẹp hát và có khi ông chủ động đàn cho nàng nghe, xem như đã gặp Chung Tử Kỳ.


Như Tử Kỳ nghe nhạc Bá Nha
Em nghe anh dạo khúc thu xa …
Thuyền xuôi về bến mô thuyền hỉ?
Sông trắng bờ xa lộ bóng nhà.

Họ cứ đàn hát cho nhau nghe. Thuyền cứ trôi trên sông Huế. Sương phủ mịt mùng khiến dòng sông trắng xoá không còn biết là thuyền tấp vào bến nào. Vĩ Dạ hay Kim Long, Bao Vinh hay Gia Hội? Không biết nữa! Thuyền trôi, nhạc trôi, lơ lững, mơ hồ, nửa thực nửa mơ ….

Hình như Văn Cao có kỷ niệm gì sâu sắc với mùa thu nên trong những ca khúc đầu đời của ông, bài nào cũng nói đến mùa thu:


Đây mùa thu chết
Nghe mùa đang rớt
Rơi theo lá vàng
(Buồn tàn thu)

Đến "Cung đàn xưa" thì:


Hồn cầm phong hương hình dáng thu tàn
Giờ còn mong chi người hát theo đàn

Trong "Trương Chi" thì:


Ôi tiếng cầm ca thu tới bao giờ…

Với sông Huế, mùa thu đó càng trở về thấm đậm: giữa bài thơ bảy chữ bỗng nổI lên hai câu bình thanh:


Ôi đàn u hoài gì mùa thu?
Ôi đàn u hoài gì mùa thu?

Mười bốn tiếng bình thanh vang lên như một lời than đầy hoài niệm. Tiếng đàn thu hẳn đã làm người ca nữ trên sông Hương xúc động cho nên độ u sầu trong giọng hát của nàng cũng tăng theo:


Giọng hát sầu chi phấn nữ ơi
Từng canh trời điểm một sao rơi
Tà tà trăng lặn hiu hiu gió
Ánh lửa chài xa thấp thoáng trôi


Trích lục