PDA

View Full Version : [Flash] Cô gái đến từ hôm qua (ST: Trần Lê Quỳnh)



Phieu
05-02-2006, 06:03 PM
Cô gái đến từ hôm qua

Trần Lê Quỳnh


http://newcinc.com/flash/Co_gai_den_tu_hom_qua.swf


Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài..
Có một lần bất chợt được nghe ca khúc này từ một vệ đường khi cơn mưa cuối mùa chợt kéo qua, lòng bỗng dâng lên thật nhiều cảm xúc khi lắng nghe từng ca từ của bài hát ấy, và nhớ đến một người...



Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại
vào một ngày mai như hai người bạn
Một ngày đã quên tấc cả lại nhớ về nhau
cùng năm tháng còn ấu thơ

Và ngày hôm nay anh như đứa trẻ
của ngày hôm qua xa xôi tìm về
lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh
như chính em, cô gái đến từ hôm qua!

Tình yêu dù trôi xa dư âm ở lại
Và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại
Và anh được thấy hoa rơi giữa cơn mưa
Tươi thắm những con đường

Dường như là như thế em không trở lại
Mãi mãi là như thế anh không trẻ lại
Dòng thời gian trôi như ánh sao băng
Trong khoảng khắt giữa chúng ta

Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em
Cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong trẻ lại
Như ngày hôm qua...

Có một ngày, đứa trẻ lớn lên từ trong ngày hôm qua với những lần được hạnh ngộ với đời, với người, với cả những yêu thương dang dở bởi những lần ngẫu nhỉ bắt gặp và lắng nghe. Xuôi ngược thời gian tìm về với một lời hứa ngày xa xưa, sẽ quay trở lại để tìm về với một người bạn đã vụt đến vụt đi trong lằn ranh giữa tình bạn và tình yêu. Và dường như lời hứa ấy còn là một nổi khao khát mãnh liệt của bất kỳ ai đã từng một thời mang phải cho mình những dằn xé của một thời vọng tưởng...Hôm qua vừa mới yêu nhau đấy thôi, nay đã vội mất nhau, mất sạch như người đi buôn không còn vốn liếng... nhưng thuỷ chung vẫn âm thầm dự cảm cho mình một ngày nào đó được trở về, được quay lại với tấc cả những hân hoan sau khi đã có thể vượt qua tấc cả mọi thứ, là bản thân, là nổi nhớ là niềm đau của vết thương lòng hôm nay, để chỉ có thể được trở lại là những người bạn. Một người bạn của ngày hôm qua không hơn không kém!

Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu nhận ra trong những ca khúc của Trần Lê Quỳnh có một điều gì đó rất riêng trong việc sử dụng ca từ để chuyển đạt nội dung bài hát, ban đầu là CHÂN TÌNH, sau nữa là NHỚ GẤP NGÀN LẦN HƠN... và nay là CÔ GÁI ĐẾN TỪ HÔM QUA, đó là sự đối lập của từ ngữ khi diễn đạt một điều gì đó, không giống như Phó Đức Phương trong KHÔNG THỂ VÀ CÓ THỂ, ở Quỳnh đó là sự diễn tả của tâm trạng, của những xúc cảm đối lập nhưng rất gần gủi trong những tâm trạng thuận nghịch ở nơi mỗi con người...

...Một ngày đã quên tấc cả lại nhớ về nhau
...và ngày hôm nay anh như đứa trẻ
của ngày hôm qua xa xôi tìm về

...Tình yêu dù trôi xa dư âm để lại
...Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại

Và hôm nay, đứa trẻ của ngày hôm qua vẫn đang từng ngày sống trong những khắt khoải ấy của ngày hôm qua với bao điều muốn được quên đi, để có thể trở lại vào một ngày mai như một lời hẹn ước, để đẹp sao cho một thời yêu nhau không trọn vẹn với những ước mơ đầu tiên, đằng sau tình yêu ấy vẫn còn có thể được trở về với nhau như hai người bạn, như cái thuở xa xưa đã từng là như thế... Thời gian vẫn trôi đi không ngừng nghĩ, cũng có thể đó sẽ là ngày mai, cũng có thể sẽ là một tuần, một tháng, một năm hoặc nhiều hơn đi nữa, nhưng sẽ ấm lòng hơn với một niềm khao khát được quay về... Quay về từ một ngày đã đủ lớn, lớn cả về trong tư tưởng và cảm quan, lớn để đủ nhận ra được từ nhau những suy nghĩ cho mình và cho nhau...Để sống mãi những thời khắt của đứa trẻ ngây ngô với những tiếng cười không vợn một chút ưu tư phiền muộn bởi ngỗn ngang trăm mối tơ lòng..

...Dường như là như thế em không trở lại
Mãi mãi là như thế anh không trẻ lại

Vẫn biết đời sống luôn có những giá trị riêng biệt cho mỗi chọn lựa từ ngày hôm nay, và có những ước muốn cho dù có thật bình thường, có thật giản gị, nhưng không dễ dàng để có thể biến ước muốn thành sự thật, và liệu rằng có hay không một ngày nào đó được "trẻ lại như ngày hôm qua!" Và thật buồn khi tôi tự hỏi, liệu đến bao giờ? Một tháng? Một năm? năm năm? Mười năm? hay còn hơn thế nữa?...Liệu rằng thời gian có làm tàn phai đi tất cả những gì đã từng đến hay không?

Cám ơn Trần Lê Quỳnh vì đã sáng tác ca khúc này với tấc cả những gì đã chuyển tải, Cám ơn Thu Phương vì đã là người giúp Quỳnh chuyển tải ca khúc này đến tôi trong sự ngọt ngào bởi giọng hát của mình

(Nguồn: TTVNOL)

boy_demnammopho
08-02-2006, 04:50 PM
Ngày...tháng... năm Em hứa nhưng ko trở lại, anh ko buồn vì đã biết trước là như thế và giờ này dù thời gian đã trôi qua lâu rồi đôi khi anh vẫn nhớ về em.
Những gì trong nhạc TRẦN LÊ QUỲNH dường như mang chút gì đó lãng mạn, triết lí 1 cách nhẹ nhàng mà cả anh cả em ngày xưa đều thích, tiếc 1 điều những gì chúng ta thích ấy đều ko có 1 kết thúc hậu hĩnh, ngày em đến ấy có lẽ là 1 NGÀY TUYẾT RƠI MÙA HÈ .
Anh vẫn khõe, mọi việc lại trở về cái hơi thở ban đầu nhưng có chút gì đó thiếu vắng từ ngày em đi. Sài Gòn đã qua đi những ngày mưa sáng, mưa trưa và cả những đêm mưa buồn rã rích ghé ngang. Trên những con đường vắng anh về cũng có lúc anh khẽ hát thầm bài này mỗi khi nhớ về em, về 1 người rất mực dễ thương anh may mắn 1 lần gặp trong đời. Qua đi những buồn đau, những ngày tháng chất chồng trong men say ngủ vùi trong cái nhịp sống mới anh vẫn còn chút luyến tiếc rất riêng tư và mong manh cho 1 ngày em trở lại - 1 ngày anh được nhìn thấy ''hoa rơi như cơn mưa, tươi thắm những con đường''. Người ta thường nói những gì củ kỉ hãy để nó lùi vào dĩ vãng, chỉ giử lại những gì êm đẹp nhất và anh cũng thế, gửi cho em những yêu thương ngọt ngào nhất thuở nào boy_changtraidentuhomqua ạ.
cảm ơn PHƯƠNG sếu, cảm ơn TLQ để mỗi khi nghe cogaidentuhomqua là lại nhớ đến em.

ozboy
20-02-2006, 07:40 AM
Không biết tự bao giờ, oz đã có thói quen nghe bài này đầu tiên mỗi khi mở máy mp3. Những kỉ niệm cứ thế dâng trào, nhủ với lòng là đừng nghe nữa, nhưng sao không thể.

Có lẽ nghe quen giọng của Đăng Minh hát, nên khi nghe Thu Phương hát, thấy có chút gì đó không hay bằng. Dù gì thì cũng tùy cảm nhận của mỗi người, nên ozboi post giọng của Đăng Minh cho mọi người nghe thử :lol:

Cô Gái Đến Từ Hôm Qua - Đăng Minh

http://www.sitesled.com/members/ozboy/Dang%20Minh%20-%20Co%20Gai%20Den%20Tu%20Hom%20Qua.wma

changtraidentuhomqua
22-02-2006, 10:35 PM
cái này thì quả thật ozboy và a.phiêu là người 1 nhà rồi... thực sự phiêu cũng chỉ thích nghe Đăng Minh thôi, mình chỉ thích mỗi Thu Phương hát bài này bởi lẽ cô ấy lột tả hết được cái hồn của bài hát. Mình ko chê Đ.Minh nhưng thấy có vẻ Minh thể hiện - lướt nhanh quá làm mất đi cái mạch cảm xúc bài hát. Cảm ơn phiêu nhiều vì đã up bài này lên.

ozboy
23-02-2006, 03:54 PM
Hi hi, đúng òi đó. Cùng là người một nhà mà vì đều cùng chung một trang web táo xanh. Đúng hôn changtraidentuhomqua? :biggrin:

tigon999
29-03-2006, 02:07 PM
Mình không biết nói gì ngoài hai tiếng cám ơn các bạn.Các bạn đã cho mình nghe một bài hát mà dường như mình đã chờ đợi lâu lắm rồi...
Các ngày hôm qua đó sẽ mãi mãi và vĩnh viễn không phai trong lòng mình...về một người yêu bé nhỏ mà mình đã đánh mất cách đây bốn năm....hy vọng cô gái đến từ hôm qua đó sẽ trở về trong tương lai gần....một sự chờ đợi mòn mõi suốt những năm tháng qua.........
Anh muốn nói rằng nếu có thể thì hãy trở về với anh em yêu của anh:ANH THƯ VŨ THỊ

enthu_frien_heart
23-05-2006, 06:07 PM
bài hát này quá hay! Mình thích bài hát này tư lâu rồi! Mỗi lần lắng nghe ca khúc này trong tôi dường như dâng trào một cảm xúc thật khó mà diễn tả.

Dường như là như thế em không trở lại
Mãi mãi là như thế anh không trẻ lại
.............................

Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em
Cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong trẻ lại
Như ngày hôm qua...

Pe_Chip_Xinh_Xinh
24-05-2006, 01:39 PM
Chip thích nghe nhạc bài này

anh_yeu_pe_chip
26-05-2006, 11:51 AM
...Dường như là như thế em không trở lại
Mãi mãi là như thế anh không trẻ lại

ziczachzuc
26-03-2008, 01:36 AM
hôm nay đi tìm nhạc, vô tình thấy cái nì, cảm xúc lạ.
mình kô bao giờ trẻ lại nữa rồi

WildWolf
26-03-2008, 01:44 AM
công nhận bài này hay thật ... Không biết ý tưởng bài hát và cả cái tên bài hát, có phải từ truyện của Nguyễn Nhật Ánh hay không ...