Yume no kiss
08-06-2008, 10:20 PM
Búp bê tình yêu
(The doll and the love boy)
http://i305.photobucket.com/albums/nn237/lapdikg/bupbe.jpg
Thể Loại: Hư cấu.
Quote: Tình yêu cũng như con đom đóm biết thắp ánh sáng, dẫu chỉ một người nhìn thấy là nó đã đạt được mục đích của mình.
(Truyện ngắn này gửi tặng một người bạn của tôi)
--------- o0o ----------
Cửa hiệu quà lưu niệm:
Thiên thần tình yêu: 90.000 vnđ
Ngọt ngào nụ hôn – Music box twin angel: 120.000 vnđ
Gối ôm tình yêu: 100.000 vnđ
Đèn ngủ pha lê – Aladin và Mitino: 200.000 vnđ
Búp bê lãng tử: 60.000 vnđ
Tôi ở trên kệ gỗ, xung quanh tôi có thật nhiều bạn bè; chú búp bê mang mệnh giá sáu mươi ngàn đồng – giá trị không nhỏ nhưng cũng vẫn chưa đủ lớn - thước đo chất lượng của một thứ đồ trang trí.
Ở bên cạnh tôi có đôi gối ôm hình trái tim, họ đẹp với màu đỏ của của tình yêu cháy bỏng.
Đằng trước mặt là chiếc đèn ngủ làm bằng pha lê, trên đỉnh hộp là chàng lãng khách Aladin và nàng công chúa Mitino đang nắm tay nhau.
Còn có thiên thần tình yêu rộn ràng với những mũi tên của hắn.
Twin angel ngọt ngào trong nụ hôn đầy vị ngọt của đôi môi.
Tất cả những món đồ chơi xung quanh tôi có đều có việc làm và họ dường như không chỉ ở một mình. Tôi thì khác! Sinh ra với một bộ áo thun và quần cụt, mang mái tóc đen dài phủ kín một bên mắt, đeo sợi dây chuyền trang trí làm bằng bạc – người ta gọi tôi là chàng lãng tử nhưng tên gọi thật lại là một con búp bê, mà lại là búp bê con trai. Tôi thấy cô đơn! Vì lí do nào đó tôi sinh ra chỉ một mình, tôi không thể yêu vì người khai sinh của tôi đã chẳng cho tôi một quả tim hay tạo tôi ra với cái gì đó thuộc về tình yêu; và con búp bê này đang tìm kiếm một chủ nhân.
- Mua nó đi Diễm! - Bạn gái tóc vàng chỉ tay vô mặt tôi.
Người đi cùng đang cầm món hàng Twin angel với vẻ thích thú, miễn cưỡng bỏ nó xuống bằng cử chỉ nhẹ nhàng rồi cô ta đặt tôi lên tay.
- Chị mua cái này hả? – Lời nói không mấy thân thiện.
- Mua tặng út được không? Mình nghĩ nó sẽ thích! – Girl tóc vàng đã cười khi cô bạn kia nhăn mặt, rõ ràng là cô ta thích tôi.
- Xấu chết! - Bạn gái kia lắc đầu. Cuối cùng, cô ta rung đôi vòng ở tay rồi quẳng tôi trở lại góc kệ, không quên chỉ tay vô bụng tôi để ngụ ý chê bai. Rồi cô ta cầm Twin angel lên.
- Cái này đẹp hơn!
“Đừng buồn mà lãng tử!” – Aladin nói khẽ với tôi. Chúng tôi biết nghĩ suy nhưng không có cách chi mời gọi con người đến với mình, đó là lí do những món đồ chơi phải đợi chờ một vị chủ nhân cho mình thay vì chúng có thể tìm một ai đó.
“Tại sao cô ta không thích tôi?” – Suy nghĩ của con búp bê; nó hỏi các bạn mình.
“Con gái thường thích cái gì đó lãng mạn!” - Gối ôm trả lời như thế.
“Chả phải con gái thích con trai, tớ cũng đẹp chứ!” – Tôi cãi bằng sự chán chường.
“Bạn ấy làm mình đau nè!” – Angel bên phải kêu lên khi cô gái tên Diễm đang túm đầu bạn ấy rồi kéo tay cô bạn của mình đi ra quầy thu ngân.
- Có lẽ út sẽ thích thiên thần hộp nhạc hơn!
- Maybe…
“Tạm biệt mọi người nha!” - Tiếng nói hạnh phúc của Twin angel vọng lại.
“Bye bye!” – Aladin và Mitino đồng thanh.
“Chúc các bạn ở lại sớm tìm ra chủ nhân, chúng tớ lên đường trước nha… hiiiii...”
Tôi muốn khóc lắm chứ! Có lẽ vì nhiều lí do nên tôi bị người ta ghét chăng? Tôi không biết phát sáng như đèn ngủ, cũng chả hiểu thế nào lời câu nói: “Tình yêu ở quanh ta!” mà Cupid có sẵn từ lúc đến đây, rồi những lời hát thiết tha mà ngọt ngào của “Anh là tia nắng trong em” cũng là nỗi đau khi tôi nghe các bạn Twin angel hát lên… Tôi chỉ có một mớ bông trong người vì mệnh giá sáu mươi ngàn không lớn, tôi phải trung thành với giá trị của mình.
-----------------
Tiếp theo đó ba giờ là Aladin rời tiệm với hai vợ chồng trẻ.
Năm ngày tới thì gối ngủ tình yêu cũng được một bé trai mười chín tuổi mang đi.
Sau nữa một ngày thì lượt đi phục vụ chủ nhân của Cupid.
Riêng một mình tôi ở lại trên kệ, xung quanh chỉ còn lại mấy khung hình vô tri - họ là những món đồ chỉ thích sự im lặng, những khung gỗ được sinh ra để cất giữ một chút hồi ức trong lòng mình. Tôi mất hết bạn bè; phải chăng một con búp bê lãng tử chả bao giờ là món hàng thích thú với các bạn gái và nó lại là sự kỳ thị với những bạn trai không dám mua những món hàng như thế.
“Huuu… ư…” – Tôi đã khóc như thế đó!
--- o0o ---
Ngót ba tuần sau sự ra đi của tất cả mọi người thì tôi bị đóng bụi và trở thành một con búp bê… quá ư là cũ kỹ! Tôi không đẹp nữa, chàng lãng tử kiêu hùng bị lãng quên rồi!
Đêm tối, tôi khóc buồn một mình ở trên góc kệ - cái nơi mà chủ tiệm thường nhét những món hàng đã qua đợt vào đó.
“Hic… ư… huhhuu…” - Tiếng của tôi phải thật khẽ vì nếu to quá sẽ đánh thức các bạn xung quanh, họ sẽ mắng tôi chứ không an ủi như những bạn bè lần trước.
Màn đêm buông nhanh đã qua từ lúc sáu giờ, bây giờ là mười hai giờ đêm và y như đồng hồ quả lắc nói thì nó trễ lắm rồi! Bốn bề vắng ngắt, tiệm chỉ có mấy bước chân của con mèo tam thể đang rình chuột, tôi bắt gặp con chuột mà chú mèo kia đang cần chạy tạt qua chân mình, nhưng tôi đâu có gọi nó được mà thông báo. Rồi dưới đường là những làn xe chạy, đêm nay trời nổi gió nhẹ và cũng đang là mùa mưa nên trong không khí vẫn còn dư âm của những màn hơi nước đi qua ban chiều.
- Ơo… - Có tiếng người.
- Yên đi em! - Giọng nói thứ hai.
Vì lí do gì đó mà tôi không rõ, chỉ biết một chú búp bê thì hay thích để sự tò mò chiếm hữu lí trí của mình; con búp bê tôi khẽ ngồi dậy, lấy tay lau đi lớp sương đêm bám trên cửa kính, nhìn qua tấm rèm. Ở cạnh cửa sổ có hai cậu trai trẻ đang tựa lưng vào góc tường mà hôn nhau thật say – Cupid kể cho tôi nghe tình yêu là con trai thích con gái hay ngược lại, nhưng sao lại kỳ thế? Tôi rõ ràng thấy hai cậu trai hôn nhau rất sâu, và nụ hôn đó mới ngọt ngào làm sao! Môi của anh bạn kia ướt đẫm vị khát khao còn người tình của cậu ta lại khô cháy cặp tình yêu trên đó – hai người họ đang đợi một cơn mưa đến từ môi hôn của bạn mình. Họ làm như thế suốt hai mươi phút. Người kia nhắm đôi mắt lại, gương mặt khắc hoạ hai chữ “đê mê” trên đó, cậu ấy thở rất nhẹ. Anh bạn ở phía ngoài thì biểu lộ sự hưng phấn đến mức nhiệt tình, cậu ấy xiết mạnh hai cánh tay vào eo người tình như thể muốn anh ta là một và duy nhất chỉ trong suy nghĩ của người kia vào giây phút đó. Tôi từng thèm khát tình yêu nhưng lại không biết nó ra sao khi mình chỉ là một con búp bê vô tri, lúc đó tôi lại thầm ước ao mình được yêu hơn là đi ra khỏi kệ tủ này.
“Huuu… Bao giờ… hic… bao giờ thì phép màu như trong truyện cổ tích mới xuất hiện cho tôi? Tôi muốn ra khỏi đây… tôi muốn được yêu! Ư… ” – Tôi nhớ lại câu chuyện Cinderella của sách truyện tranh đã kể. Bao giờ thì tôi…
Màn đêm khẽ rơi dần sương mỏng, từ cửa sổ mang vào cho tôi một ngọn gió thơm hương lạ nhưng thật là… hiền hoà! Mọi hôm chàng gió kiêu dũng rất thích giật mạnh vào đây, hôm nay có lẽ không phải anh ta. Tôi thấy những chùm ánh sáng, rồi tụ đom đóm lấp lánh đang đến bên tôi. Y như thể sự xuất hiện của bà tiên trong Cinderella. - “Tại sao em khóc hả búp bê?”
“Ai đang gọi tôi đó?” – Búp bê không biết sợ nhưng nó lại có nhiều sự thắc mắc, đây là quyền hạn của một món đồ chơi.
“Là ta đây!” – Ánh sáng màu lam, những ngôi sao xa xôi đang đến. Tôi nhận ra đôi cánh và mái tóc chảy dài như dòng suối vô tận.
“Nhưng tôi không biết…”
“Cô tiên mà cậu cần đây búp bê, hãy nhắm mắt lại đi!” – Giọng nói dịu dàng như một giọt mưa vỡ toang trên mặt kính, khẽ tựa hồ tiếng rơi của nước mắt.
Tôi khép đôi mắt giả tạo mà ban ngày mình không dám nhắm lại.
…
Không gian màu hồng bềnh bồng, tôi bay cùng những vì sao, mặt trăng khuyết nửa đang lơ lửng và một cô tiên đang trôi bồng bềnh ở trên mảnh vỡ đó.
“Tiên nữ!!!” – Tôi reo lên sung sướng.
“Búp bê đang buồn phải không?” – Cô ta hỏi.
“Con không biết buồn, một món đồ chơi không có con tim để buồn!” – Mắt tôi nhìn xuống dưới, sự đau khổ hoà lẫn vào nỗi cô đơn… lăn dài.
“Thế búp bê có muốn một con tim để yêu, một bàn tay mang em ra khỏi kệ cũ không?” – Tiên nữ vút bay lên bằng những đốm sáng.
“Con muốn… nhưng mà…”
“Có đôi khi nếu em biết được thực tế thì sẽ lại hay!” - Những ngôi sao rơi xuống bờ vai của tôi. – “Em thực sự muốn thử cảm giác làm con người lắm sao búp bê?”
“Nếu người giúp được cho con thì con sẽ… làm bất cứ điều gì mà người yêu cầu!” – Y như thể lời hứa của Cinderella, một sự cố gắng cho bản thân để chịu đựng những điều khó khăn nhất! Tôi cũng sẽ làm được.
“Quyết định là do em, một mai này em có muốn trở lại vì hối hận thì ta dù là tiên cũng không thể cho em đổi thay ước nguyện được đâu! Em suy nghĩ kỹ đi!”
“Con không sợ!” – Tôi trả lời mà không có lấy một lần suy nghĩ hay đắn đo.
Dòng sông mờ ảo – thác nước tinh tú rực rỡ ánh sáng.
“Hãy nhắm mắt lại và nghĩ những gì mà búp bê muốn!” - Chiếc đũa phép gõ nhẹ lên vầng trăng, những ngôi sao nhỏ bé rớt rơi lên cơ thể tôi.
Tôi biết mình phải làm gì! Giống như Cinderella - cầu nguyện dưới ánh sáng của tiên nữ và xin được đổi thay số mệnh.
Rồi tôi nhớ lại tình yêu mà tôi biết đến lúc nãy… Một bạn trai đang hôn người yêu… Tình ái… Cupid chỉ biết tình yêu của con trai và con gái – một dạng tình yêu thông thường vì hắn là một phiên bản sao chép của Venus và vì hắn chưa nhìn thấy được tình yêu kiểu lạ ban nãy… Vật chất lãng mạn đó sao mà ngọt ngào và… đê mê đến thế…Tôi phải hiểu rõ xem tình yêu kia là thế nào!
“Búp bê nhớ nhá: Một khi em nghĩ tới tình yêu của mình thì điều ước ban cho em trái tim sẽ được thực hiện, ngay sáng mai búp bê sẽ tìm được chủ nhân của mình! Nhưng mà… em phải nhớ là với một món đồ chơi thì nó chỉ được yêu thôi, con người sẽ không cho lại em thứ em cần. Tuy nhiên, phép thuật nào cũng có giới hạn của nó, một khi em nói lên ba chữ thiêng liêng nhất trong tình yêu cũng là lúc em tan biến đi, nhớ lời ta!” - Luồng sáng bao bọc lấy tôi, những ngôi sao xa tan đi vội.
---- o0o -----
- Sao anh chọn con búp bê này, xấu tệ! – Cô gái khẽ rít lên khi thấy bạn trai mình đang cầm tôi trên tay; cũng phải thôi, một con búp bê bám đầy bụi, cũ kỹ, xấu xí, mất đi sợi dây bạc - thứ duy nhất làm nên vẻ đẹp nam tính của nó thì ai mà lại thích.
Anh bạn kia lấy tay phủi đi lớp bụi bám trên trên mình tôi, anh ta cười rồi nhìn chằm chặp vào con mắt không bị tóc che khuất của món đồ chơi qua đợt.
- Vì anh thích! Em không nhận ra nó cũng rất đáng yêu hay sao?
Câu nói đó tưởng chừng như rất thường với đám búp bê đắt tiền ở trong tiệm nhưng với một chú búp bê như tôi thì nó lớn hơn cả một lời khích lệ! Tôi đợi câu nói này lâu lắm rồi!
- Dơ bẩn chưa từng có!
- Nhưng anh lại thấy yêu nó! - Người thanh niên đó đã nói như thế - câu nói: “Anh yêu em!” đầu tiên trong đời mà tôi từng nghe như thế đấy các bạn ạh. Trái tim ở trong dãy ngân hà của tôi đang đập… tôi… được người ta yêu rồi sao? Phép màu mà tôi mong muốn đã đến rồi ư?
Bàn tay đó nắm lấy cơ thể tôi và mang nó đi để thực hiện sứ mệnh phục vụ của một món đồ chơi.
--------------------------
(The doll and the love boy)
http://i305.photobucket.com/albums/nn237/lapdikg/bupbe.jpg
Thể Loại: Hư cấu.
Quote: Tình yêu cũng như con đom đóm biết thắp ánh sáng, dẫu chỉ một người nhìn thấy là nó đã đạt được mục đích của mình.
(Truyện ngắn này gửi tặng một người bạn của tôi)
--------- o0o ----------
Cửa hiệu quà lưu niệm:
Thiên thần tình yêu: 90.000 vnđ
Ngọt ngào nụ hôn – Music box twin angel: 120.000 vnđ
Gối ôm tình yêu: 100.000 vnđ
Đèn ngủ pha lê – Aladin và Mitino: 200.000 vnđ
Búp bê lãng tử: 60.000 vnđ
Tôi ở trên kệ gỗ, xung quanh tôi có thật nhiều bạn bè; chú búp bê mang mệnh giá sáu mươi ngàn đồng – giá trị không nhỏ nhưng cũng vẫn chưa đủ lớn - thước đo chất lượng của một thứ đồ trang trí.
Ở bên cạnh tôi có đôi gối ôm hình trái tim, họ đẹp với màu đỏ của của tình yêu cháy bỏng.
Đằng trước mặt là chiếc đèn ngủ làm bằng pha lê, trên đỉnh hộp là chàng lãng khách Aladin và nàng công chúa Mitino đang nắm tay nhau.
Còn có thiên thần tình yêu rộn ràng với những mũi tên của hắn.
Twin angel ngọt ngào trong nụ hôn đầy vị ngọt của đôi môi.
Tất cả những món đồ chơi xung quanh tôi có đều có việc làm và họ dường như không chỉ ở một mình. Tôi thì khác! Sinh ra với một bộ áo thun và quần cụt, mang mái tóc đen dài phủ kín một bên mắt, đeo sợi dây chuyền trang trí làm bằng bạc – người ta gọi tôi là chàng lãng tử nhưng tên gọi thật lại là một con búp bê, mà lại là búp bê con trai. Tôi thấy cô đơn! Vì lí do nào đó tôi sinh ra chỉ một mình, tôi không thể yêu vì người khai sinh của tôi đã chẳng cho tôi một quả tim hay tạo tôi ra với cái gì đó thuộc về tình yêu; và con búp bê này đang tìm kiếm một chủ nhân.
- Mua nó đi Diễm! - Bạn gái tóc vàng chỉ tay vô mặt tôi.
Người đi cùng đang cầm món hàng Twin angel với vẻ thích thú, miễn cưỡng bỏ nó xuống bằng cử chỉ nhẹ nhàng rồi cô ta đặt tôi lên tay.
- Chị mua cái này hả? – Lời nói không mấy thân thiện.
- Mua tặng út được không? Mình nghĩ nó sẽ thích! – Girl tóc vàng đã cười khi cô bạn kia nhăn mặt, rõ ràng là cô ta thích tôi.
- Xấu chết! - Bạn gái kia lắc đầu. Cuối cùng, cô ta rung đôi vòng ở tay rồi quẳng tôi trở lại góc kệ, không quên chỉ tay vô bụng tôi để ngụ ý chê bai. Rồi cô ta cầm Twin angel lên.
- Cái này đẹp hơn!
“Đừng buồn mà lãng tử!” – Aladin nói khẽ với tôi. Chúng tôi biết nghĩ suy nhưng không có cách chi mời gọi con người đến với mình, đó là lí do những món đồ chơi phải đợi chờ một vị chủ nhân cho mình thay vì chúng có thể tìm một ai đó.
“Tại sao cô ta không thích tôi?” – Suy nghĩ của con búp bê; nó hỏi các bạn mình.
“Con gái thường thích cái gì đó lãng mạn!” - Gối ôm trả lời như thế.
“Chả phải con gái thích con trai, tớ cũng đẹp chứ!” – Tôi cãi bằng sự chán chường.
“Bạn ấy làm mình đau nè!” – Angel bên phải kêu lên khi cô gái tên Diễm đang túm đầu bạn ấy rồi kéo tay cô bạn của mình đi ra quầy thu ngân.
- Có lẽ út sẽ thích thiên thần hộp nhạc hơn!
- Maybe…
“Tạm biệt mọi người nha!” - Tiếng nói hạnh phúc của Twin angel vọng lại.
“Bye bye!” – Aladin và Mitino đồng thanh.
“Chúc các bạn ở lại sớm tìm ra chủ nhân, chúng tớ lên đường trước nha… hiiiii...”
Tôi muốn khóc lắm chứ! Có lẽ vì nhiều lí do nên tôi bị người ta ghét chăng? Tôi không biết phát sáng như đèn ngủ, cũng chả hiểu thế nào lời câu nói: “Tình yêu ở quanh ta!” mà Cupid có sẵn từ lúc đến đây, rồi những lời hát thiết tha mà ngọt ngào của “Anh là tia nắng trong em” cũng là nỗi đau khi tôi nghe các bạn Twin angel hát lên… Tôi chỉ có một mớ bông trong người vì mệnh giá sáu mươi ngàn không lớn, tôi phải trung thành với giá trị của mình.
-----------------
Tiếp theo đó ba giờ là Aladin rời tiệm với hai vợ chồng trẻ.
Năm ngày tới thì gối ngủ tình yêu cũng được một bé trai mười chín tuổi mang đi.
Sau nữa một ngày thì lượt đi phục vụ chủ nhân của Cupid.
Riêng một mình tôi ở lại trên kệ, xung quanh chỉ còn lại mấy khung hình vô tri - họ là những món đồ chỉ thích sự im lặng, những khung gỗ được sinh ra để cất giữ một chút hồi ức trong lòng mình. Tôi mất hết bạn bè; phải chăng một con búp bê lãng tử chả bao giờ là món hàng thích thú với các bạn gái và nó lại là sự kỳ thị với những bạn trai không dám mua những món hàng như thế.
“Huuu… ư…” – Tôi đã khóc như thế đó!
--- o0o ---
Ngót ba tuần sau sự ra đi của tất cả mọi người thì tôi bị đóng bụi và trở thành một con búp bê… quá ư là cũ kỹ! Tôi không đẹp nữa, chàng lãng tử kiêu hùng bị lãng quên rồi!
Đêm tối, tôi khóc buồn một mình ở trên góc kệ - cái nơi mà chủ tiệm thường nhét những món hàng đã qua đợt vào đó.
“Hic… ư… huhhuu…” - Tiếng của tôi phải thật khẽ vì nếu to quá sẽ đánh thức các bạn xung quanh, họ sẽ mắng tôi chứ không an ủi như những bạn bè lần trước.
Màn đêm buông nhanh đã qua từ lúc sáu giờ, bây giờ là mười hai giờ đêm và y như đồng hồ quả lắc nói thì nó trễ lắm rồi! Bốn bề vắng ngắt, tiệm chỉ có mấy bước chân của con mèo tam thể đang rình chuột, tôi bắt gặp con chuột mà chú mèo kia đang cần chạy tạt qua chân mình, nhưng tôi đâu có gọi nó được mà thông báo. Rồi dưới đường là những làn xe chạy, đêm nay trời nổi gió nhẹ và cũng đang là mùa mưa nên trong không khí vẫn còn dư âm của những màn hơi nước đi qua ban chiều.
- Ơo… - Có tiếng người.
- Yên đi em! - Giọng nói thứ hai.
Vì lí do gì đó mà tôi không rõ, chỉ biết một chú búp bê thì hay thích để sự tò mò chiếm hữu lí trí của mình; con búp bê tôi khẽ ngồi dậy, lấy tay lau đi lớp sương đêm bám trên cửa kính, nhìn qua tấm rèm. Ở cạnh cửa sổ có hai cậu trai trẻ đang tựa lưng vào góc tường mà hôn nhau thật say – Cupid kể cho tôi nghe tình yêu là con trai thích con gái hay ngược lại, nhưng sao lại kỳ thế? Tôi rõ ràng thấy hai cậu trai hôn nhau rất sâu, và nụ hôn đó mới ngọt ngào làm sao! Môi của anh bạn kia ướt đẫm vị khát khao còn người tình của cậu ta lại khô cháy cặp tình yêu trên đó – hai người họ đang đợi một cơn mưa đến từ môi hôn của bạn mình. Họ làm như thế suốt hai mươi phút. Người kia nhắm đôi mắt lại, gương mặt khắc hoạ hai chữ “đê mê” trên đó, cậu ấy thở rất nhẹ. Anh bạn ở phía ngoài thì biểu lộ sự hưng phấn đến mức nhiệt tình, cậu ấy xiết mạnh hai cánh tay vào eo người tình như thể muốn anh ta là một và duy nhất chỉ trong suy nghĩ của người kia vào giây phút đó. Tôi từng thèm khát tình yêu nhưng lại không biết nó ra sao khi mình chỉ là một con búp bê vô tri, lúc đó tôi lại thầm ước ao mình được yêu hơn là đi ra khỏi kệ tủ này.
“Huuu… Bao giờ… hic… bao giờ thì phép màu như trong truyện cổ tích mới xuất hiện cho tôi? Tôi muốn ra khỏi đây… tôi muốn được yêu! Ư… ” – Tôi nhớ lại câu chuyện Cinderella của sách truyện tranh đã kể. Bao giờ thì tôi…
Màn đêm khẽ rơi dần sương mỏng, từ cửa sổ mang vào cho tôi một ngọn gió thơm hương lạ nhưng thật là… hiền hoà! Mọi hôm chàng gió kiêu dũng rất thích giật mạnh vào đây, hôm nay có lẽ không phải anh ta. Tôi thấy những chùm ánh sáng, rồi tụ đom đóm lấp lánh đang đến bên tôi. Y như thể sự xuất hiện của bà tiên trong Cinderella. - “Tại sao em khóc hả búp bê?”
“Ai đang gọi tôi đó?” – Búp bê không biết sợ nhưng nó lại có nhiều sự thắc mắc, đây là quyền hạn của một món đồ chơi.
“Là ta đây!” – Ánh sáng màu lam, những ngôi sao xa xôi đang đến. Tôi nhận ra đôi cánh và mái tóc chảy dài như dòng suối vô tận.
“Nhưng tôi không biết…”
“Cô tiên mà cậu cần đây búp bê, hãy nhắm mắt lại đi!” – Giọng nói dịu dàng như một giọt mưa vỡ toang trên mặt kính, khẽ tựa hồ tiếng rơi của nước mắt.
Tôi khép đôi mắt giả tạo mà ban ngày mình không dám nhắm lại.
…
Không gian màu hồng bềnh bồng, tôi bay cùng những vì sao, mặt trăng khuyết nửa đang lơ lửng và một cô tiên đang trôi bồng bềnh ở trên mảnh vỡ đó.
“Tiên nữ!!!” – Tôi reo lên sung sướng.
“Búp bê đang buồn phải không?” – Cô ta hỏi.
“Con không biết buồn, một món đồ chơi không có con tim để buồn!” – Mắt tôi nhìn xuống dưới, sự đau khổ hoà lẫn vào nỗi cô đơn… lăn dài.
“Thế búp bê có muốn một con tim để yêu, một bàn tay mang em ra khỏi kệ cũ không?” – Tiên nữ vút bay lên bằng những đốm sáng.
“Con muốn… nhưng mà…”
“Có đôi khi nếu em biết được thực tế thì sẽ lại hay!” - Những ngôi sao rơi xuống bờ vai của tôi. – “Em thực sự muốn thử cảm giác làm con người lắm sao búp bê?”
“Nếu người giúp được cho con thì con sẽ… làm bất cứ điều gì mà người yêu cầu!” – Y như thể lời hứa của Cinderella, một sự cố gắng cho bản thân để chịu đựng những điều khó khăn nhất! Tôi cũng sẽ làm được.
“Quyết định là do em, một mai này em có muốn trở lại vì hối hận thì ta dù là tiên cũng không thể cho em đổi thay ước nguyện được đâu! Em suy nghĩ kỹ đi!”
“Con không sợ!” – Tôi trả lời mà không có lấy một lần suy nghĩ hay đắn đo.
Dòng sông mờ ảo – thác nước tinh tú rực rỡ ánh sáng.
“Hãy nhắm mắt lại và nghĩ những gì mà búp bê muốn!” - Chiếc đũa phép gõ nhẹ lên vầng trăng, những ngôi sao nhỏ bé rớt rơi lên cơ thể tôi.
Tôi biết mình phải làm gì! Giống như Cinderella - cầu nguyện dưới ánh sáng của tiên nữ và xin được đổi thay số mệnh.
Rồi tôi nhớ lại tình yêu mà tôi biết đến lúc nãy… Một bạn trai đang hôn người yêu… Tình ái… Cupid chỉ biết tình yêu của con trai và con gái – một dạng tình yêu thông thường vì hắn là một phiên bản sao chép của Venus và vì hắn chưa nhìn thấy được tình yêu kiểu lạ ban nãy… Vật chất lãng mạn đó sao mà ngọt ngào và… đê mê đến thế…Tôi phải hiểu rõ xem tình yêu kia là thế nào!
“Búp bê nhớ nhá: Một khi em nghĩ tới tình yêu của mình thì điều ước ban cho em trái tim sẽ được thực hiện, ngay sáng mai búp bê sẽ tìm được chủ nhân của mình! Nhưng mà… em phải nhớ là với một món đồ chơi thì nó chỉ được yêu thôi, con người sẽ không cho lại em thứ em cần. Tuy nhiên, phép thuật nào cũng có giới hạn của nó, một khi em nói lên ba chữ thiêng liêng nhất trong tình yêu cũng là lúc em tan biến đi, nhớ lời ta!” - Luồng sáng bao bọc lấy tôi, những ngôi sao xa tan đi vội.
---- o0o -----
- Sao anh chọn con búp bê này, xấu tệ! – Cô gái khẽ rít lên khi thấy bạn trai mình đang cầm tôi trên tay; cũng phải thôi, một con búp bê bám đầy bụi, cũ kỹ, xấu xí, mất đi sợi dây bạc - thứ duy nhất làm nên vẻ đẹp nam tính của nó thì ai mà lại thích.
Anh bạn kia lấy tay phủi đi lớp bụi bám trên trên mình tôi, anh ta cười rồi nhìn chằm chặp vào con mắt không bị tóc che khuất của món đồ chơi qua đợt.
- Vì anh thích! Em không nhận ra nó cũng rất đáng yêu hay sao?
Câu nói đó tưởng chừng như rất thường với đám búp bê đắt tiền ở trong tiệm nhưng với một chú búp bê như tôi thì nó lớn hơn cả một lời khích lệ! Tôi đợi câu nói này lâu lắm rồi!
- Dơ bẩn chưa từng có!
- Nhưng anh lại thấy yêu nó! - Người thanh niên đó đã nói như thế - câu nói: “Anh yêu em!” đầu tiên trong đời mà tôi từng nghe như thế đấy các bạn ạh. Trái tim ở trong dãy ngân hà của tôi đang đập… tôi… được người ta yêu rồi sao? Phép màu mà tôi mong muốn đã đến rồi ư?
Bàn tay đó nắm lấy cơ thể tôi và mang nó đi để thực hiện sứ mệnh phục vụ của một món đồ chơi.
--------------------------