View Full Version : {FIC.001} Hộp Bút Chì Màu - Enrich
Yume no kiss
01-06-2008, 01:03 AM
Hộp Bút Chì Màu
http://i267.photobucket.com/albums/ii303/cachuaxay/FIC%2008/Fic01.jpg
Nếu được làm một màu trong hộp bút chì, bạn sẽ là màu gì?
Tôi sẽ là màu vàng của cát để được sóng biển ngày đêm vỗ về.
Nếu không là màu vàng?
Tôi sẽ là màu xanh của lá để được gió mãi mãi lay cây.
Nếu không là màu xanh lá?
Tôi sẽ là màu trắng ấm áp như mây, để cho lưng bạn tựa vào êm ái.
Nếu cũng không là màu trắng?
Tôi sẽ nguyện làm màu xanh lơ để dù đi đâu bạn cũng dưới bầu trời cho tôi thỏa thích ngắm nhìn.
Và nếu có thể được,
Xin cho tôi làm hộp bút chì màu, để suốt đời này tô điểm cuộc sống cho riêng bạn mà thôi...
-------------
Biển xanh thẳm. Sóng yên bình. Bầu trời trong biếc trong trùm rộng đến bao la. Gió nhẹ mà nặng vị mặn mòi. Và... nắng còn sớm thật dịu dàng xoa mặt đại dương.
Con tàu đánh cá nhẹ nhàng rẽ sóng, xa dần dải đất liền có bãi cát và rặng phi lao trải dài thân thuộc. Hải tìm đến góc riêng của nó ở trên tàu. Nó ngồi tựa lưng vào thành gỗ bên ngoài buồng lái, hướng về phía mũi tàu, phía biển-trời gặp nhau. Mặt trời giờ này đã lên cao, những người khác bắt đầu râm ran trò chuyện ở mạn sau. Tiếng nói cười xen lẫn trong tiếng máy dầu bình bịch đều đặn. Như thường lệ, nó mở cái cặp da nhỏ màu đen đã hơi cũ bạc vì phong muối, nâng niu lấy ra một cái hộp giấy dẹt còn mới tinh đẹp đẽ và một tờ giấy được gập cẩn thận làm tư. Nó tựa lưng nằm dài, cầm hai vật đó tựa lên ngực, ngắm nhìn chúng thiết tha. Hai vật ấy nẳm trong hành trang ra khơi của nó đã gần một năm nay – hai vật ấy đã từng thuộc về cùng một người...
...
Ba năm trước.
Phương cũng bằng tuổi Hải, cũng sinh ra và lớn lên ở cái nơi mà chỉ có nắng vàng, có biển xanh, cát trắng, có hàng phi lao rì rào gió gọi và tiếng nói cười. Nhưng nó với Hải khác nhau cứ như cây bút chì đen và trắng trong cùng một hộp bút chì màu! Thì thế, một đứa khỏe mạnh, lanh lợi, cao lớn, sức vai rộng rãi bao nhiêu thì đứa kia trầm tĩnh, bé nhỏ và hiền lành bấy nhiêu. Mỗi khi mà Hải cùng bọn con trai đá bóng, thả diều, chạy nhảy... trên bãi biển thì chắc hẳn cũng có mặt Phương, đang ngồi dưới gốc phi lao cổ thụ nào đó với bảng giấy vẽ cùng những cây bút chì màu. Mười sáu năm cùng hít thở chung vị mặn nhưng hai đứa chưa từng một lần thực sự giáp mặt thì cũng là chuyện dễ hiểu!
Lần đầu cho chuyện đó là một buổi chiều hoàng hôn lộng lẫy - nơi một trận bóng trên bãi biển vừa kết thúc.
_ “Đội bên đó có anh Hải thì đương nhiên thắng rồi!” Một thằng bé phụng phịu trề môi.
_ “Haha...” Thằng Hải cười đắc ý, nó cởi phăng cái áo đang mặc phơi ra nước da màu mật, và cầm xoáy vòng vòng trên không, cho cái áo cuốn lên tay. “Này tụi bây, thấy ai kia không?” Nó chỉ cái tay đó về phía rặng phi lao.
_ “Phương ‘bốn mắt’ ý hả?”
_ “Còn ai vào đấy nữa!”
_ “Ê, tao có ý này!” Mắt nó sáng lên tinh nghịch, khoác vai cả bọn vào thì thầm như một đội bóng hội ý trước khi thi đấu.
_ “Hiểu không? Tao muốn coi thằng đó có biết bơi hay không nào!”
Cả bọn nhao nhao nói cười đập tay tán đồng. Rồi vài đứa lảng ra, tiến gần về phía cậu con trai đeo kính vẫn đang dán mắt vào giấy vẽ.
_ “Êy ‘bốn mắt’, làm gì vậy?” Một đứa reo lên.
Nghe tiếng, Phương mới nhận ra sự có mặt của bốn, năm thằng con trai đã vây quanh mình. Chúng đang nhìn chòng chọc vào nó, nụ cười đầy ẩn ý. Nó khép tấm bảng giấy vẽ vào người, nhìn quanh hơi cảnh giác.
_ “Xuống bơi cùng bọn tao đi nào!” Thằng lớn nhất trong mấy đứa nói.
_ “... Tớ đang vẽ mà...” Nó trả lời yếu ớt, nhưng không hề tỏ ra sợ sệt.
_ “Vẽ gì thế? Cho tụi tao xem nào!”
_ “...” Nó liếc nhìn bức tranh của mình, hơi lúng túng, nó cầm ôm kín vào bụng và lùi về gần gốc cây thủ thế.
_ “Sao mày khó vậy? Không chơi cùng tụi tao, không xuống bơi, mà cũng không cho tụi tao xem tranh là sao?”
_ “Tớ... có vẽ gì đâu...”
_ “Tụi bây, LÀM!” Thằng đó hất cằm hô hiệu lệnh cho cả bọn. Hai đứa nhỏ nhặt lấy hộp bút chì màu trên cát chạy biến. Hai đứa khác và thằng cầm đầu lao vào Phương. Một trận giằng co quyết liệt không hề cân sức. Phương ôm ghì bức vẽ vào bụng, ngồi gập xuống cát cong như con tôm, mắt nhắm nghiền. Có vẻ như nó sẵn sàng chịu đựng bị thọc, bị thụi, bị giựt vào lưng, vào cánh tay, vào đầu... hay bất cứ điều gì xảy ra miễn sao bảo vệ được bức vẽ tới cùng. Nhưng rút cuộc, một đứa bé nhỏ cũng không thế chống cự lại nỗ lực của ba thằng con trai đi biển khỏe mạnh. Chúng nó giật lấy bức vẽ, túm lại trên tay, cuốn chạy ra biển.
_ “Ê ‘bốn mắt’, mày ra thi bơi với tao thì tao sẽ trả lại.” Thằng Hải đón bức vẽ từ tay đồng bọn, nó giơ cao, phe phẩy tờ giấy đã bị túm cuộn lại và gọi Phương. Nói dứt lời, nó cùng cả bọn chạy xuống nước.
Phương chạy tới. Đôi bàn chân trần của nó cảm nhận được hơi nóng của cát trắng đã được mặt trời rang khô. Rồi đôi bàn chân bỗng thấy mịn màng, không còn nóng bỏng, không còn khó bước đi vì nền cát ướt, rồi thì nó cảm nhận được sóng nước mát mẻ xoa dịu chập chừng. Nó đang đứng ở mép nước, sóng lăn tăn từng đợt, từng đợt làm ướt đến lưng chừng mắt cá chân.
_ “Lại đây, lại đây đi ‘bốn mắt’! Nhanh lên nào, cởi áo ra đi, bơi thi với tao...” Hải cười toe, nó cùng cả bọn thấy vui lắm, thú vị lắm, vì trò đùa này không ngờ lại hiệu quả đến thế. Hải vẫn giơ cao tờ giấy trên tay, nó nhăm nhăm chờ đợi Phương lao ra cướp trên tay nó. Nó cứ lùi dần, lùi dần ra xa hơn như để dụ mồi, lúc này nước đã gần ngang rốn.
Mặt trời nép dần phía sau hàng phi lao chạy dài bờ cát. Chùm chùm ánh nắng màu hồng cháy không còn nóng bỏng, rọi nhạt từ sau lưng Phương. Nó đứng đó, chết trân. Nó không tin mà vẫn phải tin người đó chính là kẻ đầu têu ra trò đùa ác quái này. Nó nhìn thấy vài cây bút chì màu ngắn ngủn vương vãi trên bờ cát, vài cây nằm dưới mép nước trước mặt, và một số buông mặc số phận cho sóng biển xô ra đẩy vào. Nó nhìn bức vẽ bị cuộn lại trên tay một thằng con trai tóc đen ướt đẫm, khuôn mặt khôi ngô, đẹp đẽ, mắt sáng rực niềm vui và ánh hoàng hôn phản chiếu. Nhưng nó không hề làm cái điều mà Hải chờ đợi, chỉ đứng đó thôi, chỉ đứng đó mà nhìn thôi...
Bọn con trai đứng sau Hải chờ đợi phục kích đã chán cái cảnh thằng con trai trắng trẻo mặc áo may ô trắng tinh đứng như trời chồng, nên tản ra bơi và đùa tát nước vào mặt nhau. Duy chỉ có Hải, nó vẫn đứng yên để mặc sóng đánh vào lưng nhẹ nhàng từng đợt. Nó thôi gọi Phương, thôi giơ cao tờ giấy mà vẫy, nó cũng thôi cười. Nó thấy có gì đó rõ ràng làm nó nhụt chí. Có phải là buổi hoàng hôn? Có phải là trận bóng làm nó mệt kiệt sức? Nhưng Hải thấy trong mắt nó chỉ có hình ảnh một đôi mắt buồn sâu thẳm như đại dương, đôi mắt nâu long lanh trong sáng nhìn nó, bằng sự thất vọng vô chừng ám ảnh...
Phương không nói một lời, nó cũng không thu nhặt những cây bút chì tội nghiệp mà nặng nề quay lưng đi khỏi.
Hải nhìn theo mãi bóng dáng bé nhỏ ấy cho đến lúc nó biến mất trong rặng phi lao xanh ôn tồn dưới nền trời tranh tối. Nó không giải thích được tâm trạng nó lúc này... Lòng có gì đó như thể vừa mất đi, như thể nước triều rút cạn không hề để lại dấu vết... Nó nhận ra tờ giấy mà tay nó vẫn còn túm chặt... Nó giở xem: là bức vẽ một cậu con trai đang đá bóng còn chưa hoàn thành... Một con sóng nhỏ đánh vào lưng bất chợt làm nó phải giật mình...
Yume no kiss
01-06-2008, 01:22 AM
Hoàng hôn lộng lẫy vẫn buông xuống mỗi ngày.
Nhưng Hải không còn thấy thằng con trai mảnh khảnh hiền lành ngồi cặm cụi vẽ từ sau hôm đó, dù cho nó luôn cố gắng đưa mắt kiếm tìm và hi vọng...
Lần đầu tiên nó tìm đến nhà Phương, đó là vào một buổi sáng chủ nhật rảnh rỗi hiếm hoi. Ngôi nhà nhỏ bé và hơi cũ kỹ nhưng nên thơ hòa mình trên nền cát như mọi ngôi nhà khác trong cái làng chài này. Có điều nó được một bàn tay ai đó chăm chút cẩn thận hơn: có hàng rào tre thấp lè tè nhưng được buộc nối chắc chắn xen kẽ những bụi dứa dại to lầm lì, trên giếng nước xi măng có giậu mướp hương leo xanh tốt gọn gàng. Ánh nắng vàng nhạt vô tư đùa nghịch bởi vì gió đung đưa tán phi lao và nước bể lung linh phản chiếu lên lá mướp. Hải thấy mất đi sự tự tin khi nhận ra một hình dáng quen mà lạ.
Cậu con trai ngồi trên thềm nhà, lưng nó quay ra cổng nơi Hải đứng. Nó chăm chú vào bảng giấy vẽ tựa lên đùi, tay đưa bút dọc ngang trên giấy, chốc chốc ngừng lại nhòm cái tượng thạch cao trắng đặt ở một góc thềm. Nó chưa hề hay biết...
_ “... Đang... vẽ à?” Thằng con trai ngập ngừng đứng ở cổng không biết nên bắt đầu câu chuyện từ đâu.
Phương quay ra tròn mắt nhìn một hồi lâu. Mặt nó không có gì thật thà hơn sự ngạc nhiên quá đỗi.
_ “... Hải? Có... có việc gì à?” Nó buông bảng giấy vẽ qua một bên, ngồi quỳ gối trên thềm hướng ra cổng.
_ “Ơ... tôi...” Có điều gì trên khuôn mặt trong sáng và ngây thơ của Phương làm nó thực sự bối rối.
Hải tiến lại bên thềm ngôi nhà ngói đã phủ xác rêu đen kịt, nó rút cánh tay dấu sau lưng cầm một cái gói nilon nhỏ đặt lên sàn, bên cạnh Phương. Nó nhìn Phương như thể đã chuẩn bị tâm lý cho một sự trách móc thù hằn trút lên. Nhưng nó chợt nhận ra, dường như Phương không bao giờ làm những điều nó nghĩ. Cậu con trai đưa ‘bốn mắt’ dõi theo từ cái gói nhỏ cho tới Hải mà không nói gì. Ánh mắt hai đứa gặp nhau.
_ “Tôi... tôi xin lỗi...” Hải nói ấp úng. “... Lại... lại ra bờ biển vẽ nhé!” Rồi nó đứng im chờ đợi.
Phương mở cái gói: bức vẽ của nó đã được làm phẳng và cuộn chun lại, những cây bút chì màu ngắn ngủn của nó với một hộp bút chì màu mới tinh đặt ở dưới cùng.
_ “Cái này... không phải của tớ.” Nó cầm cái hộp dẹt đẹp đẽ có mùi gỗ mới thơm nồng, ngạc nhiên nhìn Hải.
_ “Tôi đã không tìm đủ được mười hai cây bút ở biển... Xin... xin lỗi.” Nói nghiêm trang một cách lạ lùng. “Tôi... về đây! ... Chào!” Nó đưa tay gãi gãi đầu rồi chạy thẳng, bỏ lại Phương còn chưa hiểu hết chuyện gì mới xảy ra. Sân nhà trống trơn chỉ còn những vệt nắng tung tăng nhảy múa – như là niềm vui trong lòng nó lúc này...
_ “Hê, ‘bốn mắt’ kìa! Kéo nó xuống đây bơi đi tụi bây!” Một thằng trong bọn con trai đang ngụp lặn hét lên.
_ “Hay đó, hôm nay tụi mình phải dùng bạo lực!”
_ “Thôi đi tụi bây, để nó vẽ... Ah, ý tao là... chơi với nó chán lắm, mặc nó đi!” Thằng Hải gạt đi cái ý tưởng mà nó đã từng nghĩ ra. Nhìn về phía rặng phi lao, hình như nó thấy người đó mỉm cười khi nhận ra nó trong đám con trai...
_ “Sao... không dùng bút chì mới?”
Phương ngước nhìn thì thấy Hải đã đang đứng trước mặt nó rồi: một thằng con trai ướt đẫm, cởi trần vắt áo lên vai và đầy sức sống. Thấy bối rối mà không phải vì bất ngờ, nó liền cúp mắt lại với cái bảng vẽ đặt tựa lên đùi.
_ “Ah... bút này vẫn dùng tốt. Tớ muốn để dành hộp bút chì đó khi luyện thi đại học...”
_ “Thi đại học?” Hải hỏi, nó tìm đến một gốc phi lao sần sùi bên cạnh.
_ “Uh, mình sẽ gắng thi vào đại học mỹ thuật. Mà, sao Hải không đi học tiếp?”
_ “Cũng muốn lắm, nhưng ba nói học hết cấp hai là đủ. Ba muốn tôi sau này sẽ là thuyền trưởng thay ông!” Nó ngồi tựa lưng vào gốc cây, duỗi dài chân trên cát và chui đầu vào cái áo.
_ “Uh, mình cũng thích đi biển lắm, chỉ là...” Nó liếc nhìn Hải, và bỏ lửng câu nói.
Hải vòng hai tay ôm phía sau đầu ngả người vào gốc cây, nhìn xa xăm ra biển. Gió lặng chỉ làm những con sóng yếu đuổi lăn tăn nên biển trông như một cái hồ vĩ đại. Mặt nước thong dong ngăn nhau bởi những mảng màu khác biệt xen kẽ. Nó đưa mắt qua Phương - thằng con trai kỳ lạ vẫn đang tiếp tục cặm cụi với bức vẽ. Hải nhận ra tờ giấy đó là bản sao của khung cảnh biển trời buổi hoàng hôn mà nó vừa ngước nhìn.
_ “... Vẽ đẹp lắm!”
_ “Ơ... uh...” Phương cười hiền gãi đầu gãi tai.
_ “Sao... chỉ vẽ bút chì? Ý tôi là... tôi thấy còn có cả bút sáp, màu nước... ở cửa hàng trên thị trấn hồi hôm?” Hải hỏi, nó không sao tìm được từ xưng hô thích hợp cho người đối diện.
_ “Tại tớ thích bút chì nhất. Nó... nó kỳ diệu lắm!” Phương đang dùng bút chì màu xám tô bụng cho những dải mây trắng trên nền trời xanh lơ và cam chuyển hồng.
_ “Sao cơ?”
_ “Tớ vẽ bằng bút chì đen, nếu sai có thể tẩy đi vẽ lại bất cứ khi nào...”
_ “Còn với bút chì màu, có thể tô chồng lên nhau nhiều màu để có một màu chưa từng có. Vì chúng trong suốt mà...” Nó cười tươi, mắt sáng long lanh đầy đam mê.
Phương quay qua nhìn Hải, nhận ra người đó đã thiếp ngủ từ khi nào. Nó mỉm cười hiền lành hạnh phúc và lấy ra một tờ giấy trắng khác, cây bút chì ngắn trên tay phác nhanh lên mặt giấy một khuôn mặt thiên thần...
Nếu được làm một màu trong hộp bút chì, bạn sẽ là màu gì?
Tôi sẽ là màu vàng của cát để được sóng biển ngày đêm vỗ về.
Nếu không là màu vàng?
Tôi sẽ là màu xanh của lá để được gió mãi mãi lay cây.
Nếu không là màu xanh lá?
Tôi sẽ là màu trắng ấm áp như mây, để cho lưng bạn tựa vào êm ái.
Nếu cũng không là màu trắng?
Tôi sẽ nguyện làm màu xanh lơ để dù đi đâu, bạn cũng dưới bầu trời cho tôi thỏa thích ngắm nhìn.
Và nếu có thể được,
Xin cho tôi làm hộp bút chì màu, để suốt đời này tô điểm cuộc sống cho riêng bạn mà thôi...
...
Mùa bão năm ấy đến sớm. Hải nhớ rõ đó là thử thách đầu tiên trong đời đi biển của mình.
Biển ngày thường yên bình và hiền hòa bao nhiêu, thì cũng trở nên dữ dội, tàn bạo trong bão bấy nhiêu. Nó đã từng nghe nói về bão biển, rằng những cơn bão tung hoành nhất trong đất liền cũng chỉ là giai đoạn kiệt sức của bão biển mà thôi! Đúng thế. Màn trời tối sầm mưa như trút. Sóng từng cuộn xô từ tứ phía như những cái ngoặm muốn nuốt chửng con tàu vào lòng biển sâu. Tàu chao đảo gần như buông xuôi số phận cho biển sóng. Hải và ba nó đã gắng hết sức cầm lái giữ thăng bằng cho tàu, bằng kinh nghiệm đi biển hàng chục năm và bằng sức trẻ. Màn mưa trắng xóa che kín hoàn toàn tầm nhìn... Trong sự mịt mù đó, Hải nghĩ nó nhìn thấy những cây bút chì màu bị sóng đưa đẩy... và người chủ nhân...
_ “Đoàn thuyền trở về cả làng ơiiii...” Những người phụ nữ có chồng con đi biển sốt sắng chạy khắp con đường chính của làng để loan báo. Nhà Phương không có ai đi biển, nhưng nó lao vút theo đoàn người.
Hải thở phào nhẹ nhõm khi bãi biển quen thuộc có hàng phi lao hiện ra trong tầm mắt, rồi nó thấy bà con dân làng vẫy tay đón chào... Tàu cập gần bờ cát. Nó nhảy xuống nước, xà vào đón vòng tay của mẹ mà ôm chặt, để cằm bà ghì trên bờ vai. Mùi của mẹ, hương muối và cảm giác ấm áp dịu dàng trong lòng... Còn thiếu điều gì ư? Nó đưa mắt nhìn quanh... người đó sáng lên giữa mọi người, cũng đang nhìn nó, bằng nụ cười bình an và lặng lẽ. Nó tươi cười đáp lại.
_ “Tớ đã rất sợ Hải... không trở về. Cơn bão dữ dội quá...”
_ “Đời nào!” Nó nhìn Phương, đoán được thằng con trai đang sóng bước đã làm gì với đôi mắt của mình.
_ “Nếu lần sau, giả dụ tôi không trở về được... thì tôi sẽ nhường... Phương thắng trong cuộc thi bơi, chịu không?” Nó không biết sao mình lại nói thế. Chỉ là vì mắt của Phương ửng đỏ hay sao...
_ “Đời nào!” Thằng Phương cười khì nhại lại, lần đầu tiên nó nghe người đó gọi tên mình. Nếu có giấy bút ở đây, nó cảm thấy có thể vẽ được một bức tranh ưng ý nhất từ trước tới giờ.
Sóng trở lại dịu êm hơi ngại ngùng xoa mát rượi bàn chân trần của hai đứa. Bầu trời còn nhiều mảng mây xám nhưng có những khoảng trống làm ánh sáng trắng lọt xuống đôi chỗ trông kỳ ảo vô cùng. Bờ cát dài chạy song song cùng hàng phi lao làm chúng muốn đi mãi không thôi. Chốc chốc thằng con trai cao lớn hơn đá nước vào thằng bạn. Sóng biển rì rào hòa chung tiếng cười...
Yume no kiss
01-06-2008, 01:22 AM
Bạn hỏi,
Vì đâu trời cao ngút ngàn
Vì đâu biển rộng bao la
Vì đâu nắng xôn xao quyến rũ...
Bạn hỏi,
Vì sao tô muống biển tím biếc
Vì sao rặng phi lao vẽ xanh yên lành
Vì sao bờ cát lại tinh khiết trắng phau...
Sự thật ư,
Chẳng vì đâu nếu không có bạn,
Bởi vì bạn nên chúng đẹp tuyệt trần!
...
_ “Ngày mai Phương đi à?”
_ “Uh, thứ hai là ngày tớ nhập học rồi.”
_ “Sớm mai tôi cũng đi biển.”
_ “Vậy... tớ sẽ tiễn Hải nhé...”
_ “Uh... Đêm nay nhiều sao quá!”
Phương ngắm nhìn bầu trời đêm quê hương có muôn vàn vì sao lấp lánh. Ngày mai thôi, nó sẽ bước đi bước đầu tiên để thực hiện mơ ước trở thành một họa sỹ vẽ đại dương. Điều đó cũng có nghĩa là nó sẽ phải xa quê hương yêu dấu, và xa... Nó quay qua nhìn Hải, thằng con trai đang khoanh hai tay ôm đầu tựa vào gốc cây phi lao, bị bầu trời đêm treo cao đôi mắt. Uh, nó nhớ như in hai năm trước, dưới cái gốc cây đó, mới buổi hoàng hôn hồi nào mà tưởng như chỉ là ngày hôm qua... Phương cũng tựa lưng vào một gốc phi lao sần sùi... Màn sao dần bị thay bằng màu xanh sáng...
_ “Thế, học thật giỏi nhé!”
_ “Uh, Hải cũng mạnh giỏi nha!”
_ “Thôi, tôi phải đi rồi...”
_ “À, cái này... Hải cầm lấy!”
_ “Cái gì thế?”
_ “Không. Lên tàu hẵng xem...”
Máy dầu bình bịch đẩy con tàu ra khơi. Trên bờ cát mọi người đã ra về cả, chỉ còn mỗi thằng Phương, ánh mắt nó thật khó tả, hình dáng nó thật nhỏ bé giữa biển trời mênh mông...
Tàu rẽ sóng nhanh hơn. Hải tìm đến góc riêng của nó ở trên tàu, nó giở cái cặp da nhỏ màu đen của Phương: Là một hộp bút chì màu mới, vẫn là hộp bút chì màu đó. Và một tờ giấy được gập làm bốn. Có nét chữ nhỏ giản dị viết trên mặt giấy trắng:
Bút chì đen cho ta khả năng vẽ nên bất cứ sự vật hiện hữu nào và có thể sửa sai mọi lúc chỉ bằng một viên tẩy nhỏ. Ta có thể mắc nhiều sai lầm trong cuộc sống, nhưng hãy tin rằng ta vẫn luôn còn cơ hội để làm lại từ đầu.
Bút chì màu cho ta khả năng chồng lên vô số lớp màu để có những màu chưa từng có. Có thể bạn thấy những cây bút chì màu đơn giản đến thật buồn tẻ. Nhưng đến một lúc bạn sẽ thấy chúng có thể tạo nên một bức tranh tuyệt vời. Đừng coi thường những điều giản dị chân thành, nó có thể làm cuộc sống này trở nên đầy sắc màu ý nghĩa.
Thân tặng bạn, Thành Hải.
Huy Phương.
Hải bỏ lại hộp bút chì và bức tranh vẽ một đứa con trai đẹp vô cùng đang ngủ thiếp dưới gốc phi lao, nó lao về phía đuôi tàu và không ngần ngại nhảy ào xuống biển. Nó bơi, bơi nhanh hết sức có thể. Nước biển mặn làm mắt nó nhòe đi và cay xè... không là gì... tất cả mọi tế bào trong người nó đều đang hướng về phía bờ cát có hàng phi lao... còn xa lắm, không biết có còn kịp chăng... nhưng nó thấy mình mạnh mẽ hơn hết bao giờ... sức mạnh không nằm trong cơ bắp... mà lần này xuất phát từ trái tim... Nó phải gặp Phương, nó phải nói rằng... nó đã nhận ra...
Nếu bạn là bút chì màu,
Hãy để tôi làm giấy, để nhận sắc màu bạn điểm tô
Nếu bạn là bút chì màu,
Hãy để tôi làm giấy, để ai cũng thấy bạn đẹp vô cùng
Nếu bạn là bút chì màu,
Hãy để tôi làm giấy, đơn giản vì chúng là một đôi
Dù cho tôi muộn hôm nay,
Nhưng cuộc đời này tôi sẽ không hề trễ
Vì đơn giản... giấy và bút là một đôi không thể tách rời!
...
Con tàu xuôi theo sóng trở về cái nơi đang chờ đợi với khoang nặng cá tôm óng ánh vảy bạc. Một chuyến đi thuận buồm xuôi gió, nếp tẻ đầy bồ. Hải ngồi ở chỗ quen thuộc của nó ở mũi tàu, nó nghiềm ngẫm bức tranh, không, là một tác phẩm thực sự. Những cây bút chì mộc mạc có thể làm được điều kỳ diệu đến thế ư?
Bờ cát dài với hàng phi lao tiến lại thật gần. Nhiều người đang vẫy tay đón nó, và nó nhận ra trong đó có một người sáng lên giữa mọi người...
Hết
Nhận xét của BGK
Karin:
Toàn truyện, karin không nhận thấy chủ đề ở đâu hết ^^!
Truyện bạn viết có giọng văn mượt, tả cảnh đẹp, câu chữ dễ hình dung ra cảnh vật. Không gian trong truyện là sự dịu dàng như chính tính cách Phương.
Cốt truyện không mới, motip cũ. Không có điểm nhấn cho một truyện ngắn. Truyện trôi đi khá đều đều.
Bạn hơi yếu trong việc liên kết đoạn. Chuyển tình tiết chưa khéo.
Tình cảm trong truyện, nếu chỉ cần thay nhân vật Phương là một cô gái thì truyện vẫn diễn ra bình thường, không có chút ảnh hưởng đến từng tình tiết.
Time: Truyện nhẹ nhàng, lãng mạn nhưng không có gì mới mẻ và mờ nhạt trong thể hiện chủ đề của cuộc thi.
Bình an:
_Chủ đề: tình yêu bên biển thì luôn đẹp,lại thêm bút chì màu..cũng dễ thương
_Nội dung:Cùng nhau lớn lên trên một miền biển,hai nhân vật chính có những khoảng thời gian bên nhau đầy những chuyện vui buồn.Họ chia xẻ những cảm xúc những suy nghĩ của tuổi mới lớn.và rồi họ chợt nhận ra tình cảm trong nhau
_Văn phong:Viết khá lãng mạng và ….teen.
_Ý tưởng:Cùng lớn lên bên nhau và có tình cảm với nhau
nội dung hay, lãng mạn, nhẹ nhàng.
phần đầu hơi tả nhìu wá
đọan kết tự hỉu
có 1 lỗi chính tả, hehe
meo`_con_hp
01-06-2008, 08:01 AM
đúng là khoảnh khắc khi anh không nhìn em , nhẹ nhàng , lãng mạn theo đúng như bạn zin nói . Đọc xong truyện mình thấy hơi hụt hẫng , nhưng chính cái hụt hẫng này đã làm nên cảm xúc cho câu truyện , nhưng bên cạnh đó , hình như bạn chưa xuất sắc lắm trong việc viết fic ngắn nhỉ , mình thấy nội dung thì tạm ổn , ý tưởng truyện khá tốt nhưng nhiều chỗ vẫn chưa thực sự hoàn hảo .
Thân , mèo
Ty_Ty_Ty
01-06-2008, 08:18 AM
Truyện đọc nhẹ nhàng óa hog có gì là về bão tố sau này của 2 người nhưng độc giả lại cảm nhận được !
Em thjx nhất doạn bạn miêu tả thiên nhiên í kả kảm giác của Hải khi vũi mình xuống nước :))
Trong chuyện hog nói đên tình cảm 2 người phương với Hải là tình yêu hay tình bạn mà để đọc giả tự cảm nhận lấy nó
P/s: ƯỚc mơ viết đuọc fic như bạn Y____Y
MrClover
01-06-2008, 09:58 AM
Nếu được làm một màu trong hộp bút chì, bạn sẽ là màu gì?
Tôi sẽ là màu vàng của cát để được sóng biển ngày đêm vỗ về.
Nếu không là màu vàng?
Tôi sẽ là màu xanh của lá để được gió mãi mãi lay cây.
Nếu không là màu xanh lá?
Tôi sẽ là màu trắng ấm áp như mây, để cho lưng bạn tựa vào êm ái.
Nếu cũng không là màu trắng?
Tôi sẽ nguyện làm màu xanh lơ để dù đi đâu, bạn cũng dưới bầu trời cho tôi thỏa thích ngắm nhìn.
Và nếu có thể được,
Xin cho tôi làm hộp bút chì màu, để suốt đời này tô điểm cuộc sống cho riêng bạn mà thôi...
Tuyệt..!! Thích những cảm xúc nhẹ nhàng của những câu "chen" - hok biết nên dùng từ nào cho thích hợp..^^
Điểm nổi bật của fic này là miêu tả...Vâng!! Có thể nói tác giả đã rất thành công trong việc miêu tả...Chỉ cần bạn biết đọc-dĩ nhiên..^^, thêm vào một ít tưởng tượng thôi...Bạn cóa thể nhìn thấy cảnh hoàng hôn, bờ biển dài, cát trắng, với 2 con người, 2 tâm hồn...thích nhất là..
Con tàu đánh cá nhẹ nhàng rẽ sóng, xa dần dải đất liền có bãi cát và rặng phi lao trải dài thân thuộc. Hải tìm đến góc riêng của nó ở trên tàu. Nó ngồi tựa lưng vào thành gỗ bên ngoài buồng lái, hướng về phía mũi tàu, phía biển-trời gặp nhau
"phí biển-trời gặp nhau"...chỉ có mấy từ thôi mà vẫn có thể cảm thấy đường chân trời rộng mở.....
"Bình cũ-rượu mới"...chỉ có thể nói thế thôi, cốt truyện thì cũ. Nhưng những đầu bếp khác nhau... Với cùng 1 chất liệu...Họ làm ra cũng cùng 1 món...Nhưng với sự chế biến khéo léo, sự tinh tế trong việc thêm thắt gia vị họ có thể làm cho món ăn "cũ" ấy thăng hoa đến những cung bậc khác nhau...Tác giả đã rất tài tình trong việc "nêm nếm", món ăn của anh/chị không quá ngọt ngào,không quá chua chát,không mặn mà...Nó mang đến cho người "ăn" một cảm giác nhẹ nhàng,hụt hẫng,và niềm vui sướng...
Nhưng một fic dù cốt truyện, cách hành văn hay đến đâu...Mà đi sai đường thì vẫn không đạt...
Và tác giả đã đi đúng con đường ấy....Bravo...^^
Hoàng hôn lộng lẫy vẫn buông xuống mỗi ngày.
Nhưng Hải không còn thấy thằng con trai mảnh khảnh hiền lành ngồi cặm cụi vẽ từ sau hôm đó, dù cho nó luôn cố gắng đưa mắt kiếm tìm và hi vọng...
Clo cứ ngỡ đây là điểm nhấn cho chủ đề "Khoảng khác khi ta không nhìn nhau"-sorry chị mui vì đã sửa lại, nhưng em thấy thế thì hay hơn..^^
Nhưng khi đọc đến..:
Nó bơi, bơi nhanh hết sức có thể. Nước biển mặn làm mắt nó nhòe đi và cay xè... không là gì... tất cả mọi tế bào trong người nó đều đang hướng về phía bờ cát có hàng phi lao... còn xa lắm, không biết có còn kịp chăng... nhưng nó thấy mình mạnh mẽ hơn hết bao giờ... sức mạnh không nằm trong cơ bắp... mà lần này xuất phát từ trái tim... Nó phải gặp Phương, nó phải nói rằng... nó đã nhận ra...
Khi chúng ta đánh mất một vật của chính mình, thì ta mới thấy vật ấy quan trọng như thế nào...Khi một khoảng khắc không nhìn nhau,khi khoảng khắc chúng ta xa nhau...Ta mới nhận ra nhịp đập, nhận ra tình cảm của con tim....
Cuối cùng...Clo sẽ vote cho truyện của anh/chị...^^
@ to all : truyện này hình như không phải của sis mui đâu-nếu lầm xin sis tha thứ cho em mà hình như hok lầm đâu ^^, sis mui chỉ post truyện lên thui và để giữ cho tính công bằng nên không post tên tác giả...
Ðang đọc: 2 (2 thành viên và 0 khách)
MrClover, time
Vì đang đọc mà thấy pác time yêu vấu vào comment nên cóa vài lời nói với pác.."Cấm pác time nói em là người đẹp mỡ màng miêu tả fic như món ăn..." :m141: :m141:
huy91
01-06-2008, 11:05 AM
truyện khá hay và nhẹ nhàng, êm đềm như sóng biển lúc bình yên, và đẹp mơ màng như những bức tranh kia
Don't Cry
01-06-2008, 01:34 PM
Hẻm biết nói gì cả? Hẻm cảm nhận được gì cả? Chỉ thấy rằng khi đọc, ta bị cuốn hút bởi những suy nghĩ...sẽ diễn ra tiếp theo...
Thích nhất là bút chì đen.
Thích nhất là bút chì màu.
Sao không để một cái tựa gọn hơn "Hộp bút chì"? (Vừa có được cả bút chì đen mà có cả bút chì màu)
Thật sự phong cách viết văn theo kiểu của tác giả dựa trên sự ý nhị và nhẹ nhàng khiến khán giả cảm thấy được sự "hồn nhiên" trong ngòi bút trẻ.
Thụ cảm được nét nhẹ nhàng nhưng ẩn sau vào đấy là nỗi buồn của chiều hoàng hôn trên biển ...
Chúc mừng "bạn" đã hoàn thành tác phẩm này !
Tuy nhiên , tác phẩm đầu tiên thường dễ bị đem ra so sánh với các mẫu truyện sau này . Cũng là lợi thế khi được mở màn đầu tiên ... Hy vọng tác phẩm này sẽ được Táo xanh chọn để ấn hành làm sách
Chúc mừng lần nữa
Xen
Kenta lei
01-06-2008, 02:31 PM
Truyện đọc thấy lãng mạng ghê . miêu tả cũng dễ hiểu nữa ..
Yume no kiss
01-06-2008, 07:32 PM
^^!... Đúng như Clover nói. Mui chỉ có nhiệm vụ up fic... Và theo đúng luật chỉ up mã số lên. Ko up tên để tránh việc mọi người vì quen biết mà vote cho topic. ^^... Hi vọng mọi người coi và đóng góp ý kiến với tác giả (not phải mui, Nhắc lại lần nữa)
hoangtukail
01-06-2008, 08:06 PM
truyện nhẹ nhàng, tinh khiết và trong sáng, thật hay
vitamine
02-06-2008, 12:23 AM
Ui, hình như tớ bị "say sóng" rùi!(^_^)
Có thể cảm nhận được một tình cảm mạnh mẽ ẩn sau những câu chữ vô tư, trong sáng. Biển và tình - một sự kết hợp cổ điển, nhưng tác giả đã chọn một góc nhìn nhẹ nhàng, trẻ trung nhất để phát triển câu chuyện. Miêu tả khá mượt mà. Đọc xong thấy hình như trong lòng gợn sóng...
kokubu karin
02-06-2008, 01:48 AM
Tình cảm trong fic cứ như nam và nữ í nhỉ ^^!
Rất shounen_ai!
Dạo nà không thích bishounen lắm.
bigbluebabyboy
02-06-2008, 03:31 AM
Thật sự khi mới đọc mình cũng thấy thích thích, nó nhẹ nhàng, lãng mạn và tả cảnh mà y như đang được xem phim vậy.
Diễn biến tình cảm nhân vật tiến lên dần dần một cách ý nhị nhưng vô hình trung lại thấy nó man man, chưa sâu đậm lắm, có lẽ như đó là dụng ý của tác giả, không muốn câu chuyện trở nên nặng nề (như vốn dĩ tình yêu của gay) mà bỏ lững ở nơi tiếc nuối nhất.
Mình thích 1 hình ảnh ẩn dụ qua đoạn văn này "Hải vòng hai tay ôm phía sau đầu ngả người vào gốc cây, nhìn xa xăm ra biển. Gió lặng chỉ làm những con sóng yếu đuổi lăn tăn nên biển trông như một cái hồ vĩ đại. Mặt nước thong dong ngăn nhau bởi những mảng màu khác biệt xen kẽ. Nó đưa mắt qua Phương - thằng con trai kỳ lạ vẫn đang tiếp tục cặm cụi với bức vẽ. Hải nhận ra tờ giấy đó là bản sao của khung cảnh biển trời buổi hoàng hôn mà nó vừa ngước nhìn.". Cái nhìn của nhân vật, cái mênh mông của biển, cái yếu đuối của sóng, cảnh hoàng hôn luôn được biết trước dù vô tình hay hữu ý thì cuộc đời vẫn vậy, đoạn miêu tả này mình thấy như là xhúng ta ở trong đó với tấc cả mọi điều.
Có điều, mình ko thích nội dung viết trong mảnh giấy, đây không phải là câu nói trìu mến của 2 người bạn hay 2 người yêu dành cho nhau mà nó như lời của một triết gia nào đó muốn thức tỉnh một ai đó, giá như tác giả khéo léo hơn nữa ở đoạn này thì thật tuyệt.
Trên đây chỉ là ý kiến của riêng mình, nếu có gì ko đúng thì xin mọi người cho mình biết ý kiến.
enrich
02-06-2008, 08:28 AM
as bigbluebabyboy said:
Mình cũng đồng ý với bạn, cái đoạn trong thư viết một cách hơi "giáo khoa" nhỉ, chắc tại tác giả không biết làm sao để lồng meaning của câu truyện vào trong lòng truyện... ^^
foolishcat
02-06-2008, 09:20 AM
Đúng rồi! Mình hơi bất ngờ khi đọc đến những đoạn mà P viết trong tờ giấy. Giá như mà tác giả khoé hơn một tí. Nhưng dù sao, cả câu chuyện vẫn là rất hay. Viết rất khá, nhưng mình thấy đừng lạm dụng quá nghệ thuật tả cảnh ở đây mà thiếu mất đi nghệ thuật miêu tả nội tâm nhân vật. Có như thế thì truyện sẽ càng rất hay!
Chào!
DHTCC
02-06-2008, 02:01 PM
Viết rất khá, nhưng mình thấy đừng lạm dụng quá nghệ thuật tả cảnh ở đây mà thiếu mất đi nghệ thuật miêu tả nội tâm nhân vật. Có như thế thì truyện sẽ càng rất hay!
Theo mình thì việc tả cảnh nhiều không phải là lạm dụng đâu ! Bởi vì truyện này là " Hộp bút chì màu " và 1 trong 2 nhân vật chính là họa sĩ mà ! Nên có thể thấy việc miêu tả nhiều là thủ pháp nghệ thuật của tác giả đấy chứ !
..:: albus ::..
02-06-2008, 06:49 PM
Công nhận truyện miêu tả rất hay. Cốt truyện ko thực sự đặc sắc lắm nhưng nhờ cách miêu tả của tác giả đã đem lại cho nó một luồn sinh khí tuyệt vời. Nhẹ nhàng và êm đềm...^^.
motcoiriengta
02-06-2008, 08:19 PM
''hộp bút chì màu'', một truyện ngắn được viết dưới một ngòi bút có tính nghệ thuật cao trong cách miêu tả và có một trí tưởng tượng khá tốt.tuy vậy, đọc và ngẫm kĩ truyện thì ''hộp bút chì màu'' không có gì là đặc sắc,xét nó dưới góc độ một truyện ngắn đưa soi qua lăng kính phong cách học tiếng việt, cách xây dựng cốt truyện, nội dụng truyện... thì ''hộp bút chì màu ''còn nhiều thiếu sót, cụ thể:
_xét ''hộp bút chì màu ''ở khía cạnh về cốt truyện và nội dụng truyện:tác giả xây dựng cốt truyện không có gì mới, ko tạo được tình huống truyện,bước ngoặt của truyện, đọc nó tôi có cảm giác vòng vo,một cuộc gặp gỡ của phương và hải,một cuộc gặp gỡ sau bao ngày xa cách và một cuộc chia tay cho phương lên thành phố học,và lại là một cuộc gặp gỡ khi hải đi biển về...
_xét'' hộp bút chì màu ''dưới khía cạnh của góc độ nghệ thuật:tôi thừa nhận tác giả có một ngòi bút miêu tả tốt, một óc trừu tượng khá cao,hình tượng hóa được cảnh vật và con người bằng ngôn ngữ văn học trong truyện của mình, nhưng cũng chính ở đây tôi thấy hình như tác giả vận dụng cái năng khiếu của mình ''quá đà '' mà không nói là lạm dụng nó quá mức và chính điều này nó làm cho ''hộp bút chì màu'' không rõ ràng giữa nghĩa logich và nghĩa tình cảm ,không phân định rõ ràng giữa nghĩa của chủ đề và nghĩa tình thái trong câu.đọc ''hộp bút chì màu ''tôi có cảm nhận phải chăng tác giả là một người sống nội tâm ?đa cảm?nếu tác giả viết tiểu thuyết thì tôi chấp nhận cách tác giả ''lạm dụng'' năng khiếu của mình trong cách miêu tả, trí tưởng tượng của mình trong việc xây dụng nội dung truyện nhưng với là một truyện ngắn thì không nên đi xa quá.tôi cũng không biết khi viết ''hộp bút chì màu ''này tác giả có hình dung mình đang viết gì, viết để làm gì và viết cho ai hay không ?bởi xét kĩ nội dung truyện ngoài khía cạnh không có gì là đặc sắc,thì việc miêu tả tuy hay nhưng lại quá nhiều, tính trừu tượng cao hơn cả tính hình tượng mà dung lượng của một truyện ngắn không thể cho phép...không biết tác giả có biết mục đích sinh ra và cách sử dụng dấu ngoặc kép trong ngữ học việt nam không nhỉ?vì tôi thấy ở cây bút chì màu tác giả đã không phải ''quá đà''sử dụng nó, mà lạm dụng nó quá mức luôn....
mỹ học MÁC_LÊNIN kịch liệt phản đối chủ nghĩa chủ quan trong việc phân tích, đánh giá tác phẩm nghệ thuật. và cảm nhận'' hôp bút chì màu'' tôi có vài ý kiến đánh giá khách quan như thế, mong rằng tác giả sẽ không buồn khi đọc nó.hi vọng tác giả sẽ có những tác phẩm dự thi thành công hơn'' hộp bút chì màu'', sẽ biết xây dựng được cốt truyện tốt hơn,xây dựng được tình huống truyện, tạo bước ngoặt cho truyện và vận dụng năng khiếu vốn có của mình khi viết một truyện ngắn hợp lí hơn.
enrich
02-06-2008, 08:49 PM
Thứ nhất, truyện tên là Hộp bút chì màu bạn ah.
Thứ hai, truyện được xây dựng theo một cốt truyện và nội dung không có gì mới: đúng.
Thứ ba, tác giả truyện ủng hộ mọi ý kiến xuôi-trái chiều.
"...không biết khi viết ''cây bút chì màu ''này tác giả có hình dung mình đang viết gì, viết để làm gì và viết cho ai hay không?..."
- Tác giả hình dung rất rõ mình viết gì, cả câu truyện bám theo một meaning ( ý nghĩa ) xuyên suốt, tạm gọi đó là triết lý "Bút chì". Tác giả thừa nhận đôi khi việc bám theo ý tưởng này bị lạm dụng, tuy nhiên trình tự câu truyện được tính toán khá chặt chẽ để lăn theo mạch chủ đề.
- Tác giả biết rõ mình viết để làm gì! Về phương diện cá nhân, nó phục vụ cho việc thử sức tư duy và khả năng vận dụng đầy đủ các thử nghiệm tiếng Việt, Hán-Việt ở ngôn ngữ văn học. Mọi fic tác giả viết đều rất chú trọng phần miêu tả cảnh, đó là sở trường, và tác giả không có tham vọng đi sâu vào miêu tả nội tâm và tìm các tình huống hấp dẫn khác. Những cái đó xin nhường cho tác giả khác mạnh về điều đó.
- Tác giả viết cho ai? Hẳn nhiên là dành cho những người đọc đại chúng. Và tất nhiên như bạn cũng thấy, có rất nhiều ý kiến khen chê. Điều đó tốt hơn cho tác giả trong việc định hình phong cách và chuẩn mực của mình.
Cảm ơn sự nhận xét rất sâu sắc của bạn. Tuy nhiên cuối cùng tác giả cũng vẫn tự nhận mình là một tay viết hoàn toàn mới và nghiệp dư ( đây là truyện ngắn đầu tiên), không hề trông mong sự hoàn hảo. Ý nghĩa của việc viết lách này đơn giản chỉ là chia sẻ cảm xúc và những ý tưởng mới ( có thể chỉ là cách hành văn, chơi chữ, khả năng miêu tả cảnh...) tới cộng đồng mà thôi. ( Mà theo những nhận xét của bạn, có vẻ bạn đặt kỳ vọng hơi quá, kiểu như đối với một nhà văn chuyên nghiệp vậy!)
Thân mến.
bigbluebabyboy
02-06-2008, 09:57 PM
Ơ, enrich trả lời mình có cảm giác như tác giả đang trả lời thắc mắc cho motcoiriengta vậy.
Thật sự thì nội dung truyện hơi mơ hồ, kết thúc ko rõ ràng nhưng như mình cũng đã nói, có lẽ đó là dụng ý của tác giả, muốn có một kết thúc mở cho truyện này và cũng có thể là cho chính mình nữa.
Mình thì nghĩ sao nói vậy, đó là ý kiến cá nhân, mình ko quan tâm khách quan hay chủ quan.
manviet20081978
02-06-2008, 11:06 PM
Bút chì màu, bút chì đen. Một màu xanh xanh vẽ lên biển động. Một màu đen đen viết lên màu mắt. Tô màu lên thành một câu chuyện đẹp, nhẹ nhàng nhưng vẫn có sóng biển ngập tràn trong gió, trong nắng và bãi cát dài.
Các nhân vật không thật đặc biệt, cũng không phải nhạt nhòa như "Tỏa nhị Kiều" mà là hai nhân vật được khắc họa như một bức ký họa. Bức ký họa từ chì màu và chì đen thật sống động
motcoiriengta
03-06-2008, 07:15 PM
bạn erich nói ''Mọi fic tác giả viết đều rất chú trọng phần miêu tả cảnh, đó là sở trường, và tác giảkhông có tham vọng đi sâu vào miêu tả nội tâm và tìm các tình huống hấp dẫn khác. Những cái đó xin nhường cho tác giả khác mạnh về điều đó''.đọc ''hộp bút chì màu ''tôi nêu ra nhiều khuyết điểm như vậy nhưng không phải là không công nhận những cái được của truyện ngắn này.đó là một ngòi bút miêu tả có tính nghệ thuật cao,một đầu óc có tính trừu tượng tốt...tuy vậy, không thể lấy cái lợi thế vốn có trong tác giả , với một''giọng''văn nhẹ nhàng,tính trừu tượng cao để ''bao bọc ''một bộ xương ''khô cũ''hết được.khi đọc qua nếu không chú ý lắm người đọc sẽ dễ bị nhầm lẫn cảm xúc của mình trước cái chất văn nhẹ nhàng , lãng mạn,dễ tìm được sự đồng cảm nhưng nếu cảm nhận sâu , dành hết tâm huyết , tình cảm ,cả hi vọng vào hộp bút chì màu thì tôi không thể đánh giá nó ở mức cao hơn được.còn nữa, một truyện ngắn gọi là hay thì nó phải có sự kết hợp hài hào giữa việc tả cảnh, tả người,cảm xúc,tình huống truyện một cách hợp lí chứ không thể viết một truyện ngắn mà chỉ cần vận dụng lợi thế ''tả''của mình, rồi cứ thế mà viết thành truyện, còn dành lại phần '' miêu tả nội tâm và tìm các tình huống hấp dẫn khác''lại để cho những người lợi thế hơn!!!nếu vậy thì truyện ngắn đó dù ''tả'' có hay, có hấp dẫn đi chăng nữa thì vẫn còn ''khuyết''và không thể cảm nhận nó đầy trọn vẹn được...!!! có phải không bạn erich nhỉ?
ý kiến của bạnbigbluebabyboy '' Thật sự thì nội dung truyện hơi mơ hồ, kết thúc ko rõ ràng nhưng như mình cũng đã nói, có lẽ đó là dụng ý của tác giả, muốn có một kết thúc mở cho truyện này và cũng có thể là cho chính mình nữa.''mình đồng ý với ý kiến của bạn và mình không có quyền có ý kiến gì vì xét về khía cạnh góc độ tư tưởng trong tác phẩm văn học nói chung, và ở hộp bút chì màu nói riêng thì mỗi người có quyền được cắt nghĩa khác nhau về tưởng trong tác phẩm văn học, nên xưa nay tư tưởng trong tác phẩm văn học luôn là một hệ thống mở nhưng nếu như tác giả đi đến kết truyện mà dành cho người đọc cái ''quyền ''cắt nghĩa của mình hẹp hơn thì có lẽ tác phẩm sẽ ít ''mơ hồ'' hơn''...!!!( người đọc có thể tưởng tượng một con kăngguru, một cây hoa hồng nhung nhưng người đọc không thể tưởng tượng được một tình yêu ,có lẽ điều này tác giả sẽ hiểu )
có thể tôi là một người khó tính khi cảm nhận ''hộp bút chì màu''và tôi cũng mong rằng sự khó tính của tôi sẽ là là tiền đề cho sự thành công của tác giả sau này vì cuộc thi này không giới hạn tác phẩm dự thi, thời gian lại còn rất dài .
chúc tác giả ''hộp bút chì màu'' thành công hơn với những gì đã chọn!
windyforest
03-06-2008, 08:29 PM
Sao mọi người lại có nhận xét vùi dập phũ phàng thế, tan nát hết cái nhẹ nhàng của truyện bây giờ...Uh thì công nhận là truyện giỏi tả cảnh hơn nội tâm nhân vật thật đấy, nhưng truyện này cũng có thể xếp vào những truyện ngắn rất hay...!Ai là tác giả truyện này cũng cần lắng nghe góp ý để sửa trong những tác phẩm tiếp theo nhé, nhẹ nhàng quá như thế này định ru ngủ mọi người à..! Anyway, cảm ơn tác giả và chúc tác giả vui vẻ, mạnh khỏe và nhiệt tình tham gia dự thi trong các vòng tiếp theo!
Landinh
04-06-2008, 09:24 PM
Mình ko phải là người thường xuyên đọc fic.
Đọc xong câu chuyện này, điều muốn nói đầu tiên là thks tác giả đã có 1 câu chuyện nhẹ nhàng, dễ thuơng.
Chuyện có cái kết chưa hoàn toàn rõ ràng, nhưng chúng ta có thể tin là 1 kết thúc hậu nhỉ.
Thích nhất là những lời tâm sự, ví von trong truyện. Khá hay và dễ thương.
Bỏ qua chuyện mà các bạn nói ở trên, truyện có ít đi vào chiều sâu của nhân vật, nhưng có lẽ trong khuôn khổ 3.000 chữ cũng hơi khó, thì đây cũng là 1 truyện đáng xem mà.
..:: albus ::..
05-06-2008, 11:13 AM
Đối với tác phẩm đầu tay của 1 cây viết tuổi teen. Đây đã là một thành công rồi.
windyforest
05-06-2008, 11:48 AM
À , hóa ra tác giả là 1 cây bút tuổi teen, và lại còn là tác phẩm đầu tay nữa chứ...Mà đây là truyện mui-mui post thì sao albus lại biết rõ tác giả thế nhỉ...Đúng là truyện có khuôn khổ 5000 từ kể ra cũng khó để đi sâu miêu tả tâm trạng thiệt, nhưng truyện ngắn này có 4k từ ah, còn dư hẳn 1k để làm được khối việc cơ mà...Chắc là tác giả để cho người đọc tự tưởng tượng về tâm trạng nhân vật thôi...Theo mình thấy, tác giả này theo chủ nghĩa nhẹ nhàng, cái gì cũng là pha lê, trong sáng, thuần khiết nên mọi người mới có tác phẩm mang dư vị nhẹ nhàng mà đọc đấy...! fic 001 này cũng đáng đi vào vòng cung kết đấy chứ nhỉ?
FiRuTo
05-06-2008, 12:05 PM
Hì hì! Cho comment 1 cái nha!
- Tác giả có một bút lực rất tốt trong lĩnh vực miêu tả ngoại cảnh.
- Làm chủ được ngòi bút. Biết mình viết gì và không bị đuối.
- Văn phong biểu cảm.
- Bố cục gọn.
- Kết hợp được nghệ thuật trừu tượng và hiện thực.
- Dễ hiểu.
- Biết vận dụng thế mạnh về tả cảnh che đi khuyết điểm khác.
- Cốt truyện chưa mang tính nhân văn, chưa gợi cho người đọc một suy nghĩ gì về cuộc sống, chưa mang đến cho xã hội một thông điệp nào. Quá bình thường đối với một truyện ngắn. Nếu viết theo cảm xúc tức thời thì tạp bút và tản văn thích hợp hơn với thể loại này. Không phải viết dài mà một bài tản văn hay tạp bút thành truyệ ngắn được.
_Don'tCry_
06-06-2008, 06:52 PM
Tính theo tôi thì đến giờ phút này Fic 001 được nhận nhiều lời cm và cũng là có số người xem chiếm nhiều nhất. Tuy nhiên, nó không phải là đại đa số người khen vì lí do nào mà bị cái duy nhất là "mổ xẻ" tính "nhẹ nhàng" của nó. Hi vọng TG không bị áp lực cho các truyện sau!
mashumaro242
10-06-2008, 07:38 PM
truyện nhẹ nhàng nhưng lãng mạn...^^nhưng chưa có 1 kết thúc như mọi người mong đợi...kaka....
Aurgestjutty
24-09-2009, 11:33 PM
Hello
baserdasew
http://www.chegrand.com/ - online casino
Play Free Casino Games Online
So if you are playing for fun on online casino it depend upon you to invest money on online casino or not.
casino games (http://www.chegrand.com/)
Play Free Casino Games Online
You can play roulette online for free or for real cash.
<a href=http://www.chegrand.com/>online casino games</a>
Play Free Casino Games Online
Get started looking for an online casino today, and you will be making money in no time at all.
Powered by vBulletin® Version 4.1.8 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.