PDA

View Full Version : Những lá thư không bao giờ gửi



complicatedboy
01-02-2006, 11:03 PM
Sau những cuộc vui, lại trở về với thực tại.

Sau những tiếng cừơi, là tiếng nấc vùi sâu.

Sau vẻ bề ngoài xù xì kiêu hãnh, là cái tôi yếu ớt thèm khát yêu thương.

Người ta vẫn yêu, vẫn thề thốt... Nhưng có một ngày thức giấc trong vòng tay kẻ khác đã chẳng còn nhớ đến nhau như từ muôn kiếp trước.

Tự hỏi có ai hiểu được mình? Vĩnh viễn không.

Gửi mi,

Người ta yêu nhau vì trăm ngàn những dục tình, toan tính. Nhưng ta yêu mi chỉ vì ta yêu mi.

Yêu mi chỉ vì yêu mi nhưng lại xa mi vì trăm ngàn lý do vụn vặt, hoang tưởng.

Có thể là do mâu thuẫn giữa chúng ta... Có thể là do những gièm pha ra vào của thiên hạ....

Xa nhau từ những lần lướt qua nhau trên phố như chẳng hề quen biết.

Mất nhau từ những lần gặp mặt nhưng cứ ríu rít với một người xa lạ.

Gìơ mất nhau rồi mà vẫn chưa hiểu tại sao. Gía ngày đó đừng nói ra những lời ấy.

Xin lỗi, thật lòng xin lỗi.

Nhưng hối tiếc mà làm gì. Dù sao những ngày bên nhau đã thật lòng mong cho nhau được mãi yêu thương.

complicatedboy
01-02-2006, 11:15 PM
Gửi H.

Có những cách ngăn vì lỗi lầm, hờn dỗi.

Có những đổ vỡ vì dối trá, ghen tuông.

Lời chưa nói đã xa. Yêu thương chưa về đã tan vào hiểu lầm, nghi hoặc.

Sao không cho nhau một cơ hội? Sao chẳng dẹp được cái tôi cao ngạo để bước nốt bước cuối cùng đến với nhau?

Nhưng thôi, chỉ một bước cuối cùng nhưng sao xa xôi quá. Chưa bao giờ thấy bất lực đến thế trước 1 người.

Hoài niệm không là bờ môi khát khao, không là bàn tay bỏng cháy. Hoài niệm là cái xiết ôm lần đầu trong đêm sâu. Là những lời trách nhau không bao giờ thốt...

Ký ức đêm cuối mờ nhoè như khói phủ.

Chỉ còn lại cái vẫy tay khách sáo đưa tiễn nhau lần cuối cùng

Chỉ còn lại tiếng chào lạnh lùng khuất chìm trong tiếng rú ga chạy trốn.

Nhưng sao trong đôi mắt vẫn ánh lên cái nhìn hoang dại như ngầm hiểu đã đánh mất thứ quý giá nhất đời mình.....

Mai này gặp nhau trong đời còn xúc động chào đón nhau hãy coi như một lời tha thứ.

Thương ơi ! Trách nhau mà làm gì.



1 năm, 4 mùa, 12 tháng.

Thời gian sẽ làm nhoà đi nỗi nhớ.

Thở dài.... cưỡng cầu mà làm gì.