PDA

View Full Version : Vô Biên



Sanya
01-02-2006, 11:30 AM
Vô Biên
Chuyện viễn tưởng do Sanya sáng tác.


Chương I : Cái Chết Bí Ẩn


Câu chuyện xảy ra vào năm 2600, vào thời kỳ mà con người đạt tới trình độ văn mình tuyệt đỉnh của nhân loại. Con người sống với nhau tình cãm trở nên thân thiết hơn và gắn bó, giá trị sống của con người được tôn trọng và nhất là sự thừa nhận giới gay này là đều bình thường.

Sáng 7h ngày 2/5/2600 :

- Minh ơi mở cửa, mau mau lên mau lên.
Minh đang ngũ trên ngôi nhà nấm, ngôi nhà vào thời ấy sự tiện nghi đạt tột đỉnh, trên giường nệm hơi không khí tự động. Lẩn thẩn bước tới, lấy ấn tay vào chìa vân tay, cửa mở :
- Gì thế Tùng, mới 7h sáng.
Vẻ mặt Tùng hốt hoảng, từ trong tiểu phi thuyền Tùng bước ra và la lớn
- Minh mày có biết, thằng ... th...ằng... thằng ...
- Cái gì mày nói cứ ấp a ấp úng thế.
- Thằng huhuh, trời ơi th...ằng.... thằng Thắng nó chết rồi.
Minh hốt hoảng, tay vịnh lang cang, nhà nấm theo sự cãm nhận khổ chủ bắt đầu xoay chuyển, tay vịnh đưa lên vừa tầm nắm của Minh, những chậu hoa điện tử biết sản xuất ra oxy rũ xuống.
- Mày ... mày ...mày ,.... n...ói ... nói cái g...ì..gì
- Thằng Thắng huuh.....uhuhu...huuhhuhuhu nó chết rồi Minh ạ.
- Mày biết tại sao không ????
- Tao .....tao....
- Thôi mày vô nhà đi, ngồi kể lại tao nghe.
Tùng bước bước ra khỏi tiểu phi thuyền, vệ sân nhà nấm từ độ cao 20m chìa ra để đón Tùng bước vào, hàng ghế tự động chỉnh vào vị trí cửa sổ mà trong đầu Minh đã điều khiển, cửa sổ mở ra toan toát, ánh nắng sáng chiếu vào, Tùng ngồi xuống.
- Mày đợi tao chút.
Minh bước vô phòng ngũ để thay áo, cửa tủ quần áo mở ra, cánh tay tiểu robot tự động lấy ra cho minh cái áo thun và quần ánh sáng ( loại quần rất thịnh hành vàp thế kỷ ấy năm 2600). Một hồi lâu 30p, Minh bước ra và vẻ mặt bần thần, buồn bã, Minh hỏi Tùng
- Thế mày biết Thắng chết hồi nào ???
- Tao tao mới nghe hồi nãy thôi, cách đây 1 tiếng khi tao đang láy phi thuyền qua Trung Quốc có chút việc. Đài AS phát tin và truyền hình ảnh ánh sáng.
- Thế à, nó chết thế nào ??
- Tao xem người ta phát tin, bảo tìm thấy một chiếc phi thuyền đâm sầm xuống núi, phi thuyền không nổ tung ra mà người thì đã chết, công an đang điều tra hình như nó uốn thuốc tự tử rồi cầm phi thuyền láy xuống núi.
- Thế à, nhưng mayd biết tại sao nó chết không ???
- Không biết nữa, nhưng tao nghe nói nó có để lại lá thư.
Tới đây, Minh nhìn vào robôt VK56 được mua về để làm osin, VK56 chạy vào bếp, lát sau 2p cầmtrên 2 cánh tay rôbot là hai ly nước lá cây Bạch quả được chiếc suất tầng số ánh sáng cao, Minh và Tùng cầm ly nước, Tùng nói tiếp :
- Tao mới nghe, hoất hoảng láy tiểu phi thuyền ngược lại về Tùng Hoa ( Thành phố mới của Việt Nam) tới nhà mày báo maỳ hay.
- Hôm qua, tao với mày với nó còn đi nhậu quán Vũ Trụ với nó, ấy thế mà nó ... thật tình tao rất hốt hoảng Tùng à.
- Ừa tao cũng thế, tao định rủ mày qua nhà nó xem thế nào, nghe nói công an đã gởi về nhà nó lá thư tuyệt mệnh cho má nó.
- Ừa đi xem thế nào, sẵn qua thăm má nó, tội nghiệp nhà chỉ có 2 mẹ con.
Nói tới đây, Tùng gật đầu và Minh nhìn vào Vk56, VK56 chạy tới cầm 2 ly nước vào bếp, mang ra cho Minh cặp ví, đoạn xong hai người đứng dậy bước ra nhà, Phi thuyền của Tùng bay tới, mở cửa ra và Minh với Tùng bước vào.
- Mày láy đi Tùng, bằng laý Phi thuyền tao bị công an giam 1 tháng rồi, 10 ngày nữa mới lấy ra được.
Tùng gật đầu và mỉm cười nhỏ nhẹ, phi thuyền mang biển số VNPT 7767 quay đầu bay về hướng sườn đồi phía bắc Tp Tùng Hoa, nơi khu ổ chuột nghèo nhát Tp này.


Chương II. Lá Thư ...... Của Người Chết

Sanya
01-02-2006, 12:31 PM
Chương II. Lá Thư ...... Của Người Chết

Chiếc phi thuyền VNPT 7767 bay đi vùn vụt - Đại bàng xanh, vẫn tốc tối đa là 659 Km/h trên đường không cao tốc, tay láy của Tùng luyên thuyên và nhanh nhẹn, nét mặt của Minh và Tùng càng thêm căng thẳng khi tín hiệu đài phát thanh truyền hình AS phát đi tin tức phát lại về cái vụ chết bí ẩn tại sao của Thắng :

News : Tin tức AS
Hôm nay tại ngọn núi VB45 một tai nạn đã xảy ra, nạn nhân đã được công an xác định danh tín là Nguyễn Thắng ..... nạn nhân chết trong phu thuyền mang biển số KLH 846 biển số tỉnh Long An ....... công an đang điều tra tai nạn đầy bí ẩn này.

Hình ảnh được phát sóng qua công nghệ Hight Wifi, thời kỳ năm 2600 đồng hồ là truyền hình, là di động và là công cụ hữu hiệu định vị toàn cầu, phi thuyền được sử dụng rộng rãi qua công nghệ năng lượng Siêu năng. Phía đồi núi TY67 phía bắc Tp Tùng Hoa cách nhà Minh 264 Km, ngay trong phi thuyền, tín hiệu bật sáng :
- tít tít tít tạo độ 243 bắc 46,686 độ tây đây rồi nhà Thắng ở giữ sườn đồi khu ổ chuột Giang Tô. Tùng nói.
- Thế à, nói thật làm bạn với nó tao tới nhà nó có 3 lần cách đây gần nhất là 1 năm rồi, công nghệ thông tin có gì cứ qua đồng hồ tay là ....
Dậu trên máy nhà Thắng, Đại bàng xanh mở cửa treo lơ lửng trên nóc nhà của Thắng, thang máy mở ra dưới gầm Đại bàng xanh trong đó chở Tùng và Minh đáp xuống trước cửa nhà Thắng.
Nhà Thắng là một ngôi nhà ba gian, năm 2600 công nghệ xây nhà bằng gạch đá là chỉ những người nghèo áp dụng mà thôi, những nhà giàu có họ ở trong những ngôi nhà nấm không gian ba chiều, nhà Thắng như những ngôi nhà hiện nay do chiếm quá diện tích đang được nằm trong danh sách cần giải toả, nghe đâu Mẹ con Thắng giành dụm đủ gần ấy vào chục ngàn để mua cái nhà nấm mới khu Tân Hoa, nhưng ước mơ chưa được thực hiện thì Thắng đã chết.
Tùng nhấn tay vô chuôn điện tử không dây, hình ảnh 2 người truyền vào nhà Thắng, giọng nói khàn khàn, nhỏ nhẹ đầy sự bi thương thốt lên :
- Ai đó ???
- Dạ chúng con ạ, bạn của Thắng. Minh lên tiếng.
- Chúng con ??? nhưng chúng con là ai ?? sao ta chưa hic hic.. hic hic... chưa gặp ??
- Dạ chúng con tên Minh và Tùng bạn thân của Thắng, chúng con đã đến nhà bác chơi hồi năm ngoái, bác không nhớ chúng con à. Tùng nói.
Đoạn xong, bác Hoa ( mẹ Thắng) lấy ta ấn lên chuông để kiểm tra lại chuông điện tử có lưu lại hình ảnh không của Tùng và Minh không.
- Tít tít tít tít mã số 29 MN 35 báo cáo nhận dạng. Đoạn xong tới đây, bác Hoa mở cửa cho Tùng và Minh vào, bác nói "
- À bác nhớ rồi, nhưng nhớ hồi đó hai cháu đều để tóc dài giờ ngắn đi bác không nhìn ra.
- Dạ. Tùng nói.
Hai người bước vào, ngôi nhà đơn sơ, 2 phòng ngũ, một phòng khác, một gian bếp, không có robot, tivi thì sử dụng công nghệ LCD xưa rít treo trên tường, bác Hoa cầm ly nước ra mời Tùng và Minh
- Các cháu ưốn nước.
- Vâng ạ, bác ơi chúng chau vừa nghe tin trên đài AS về Thắng, không ... kh ..ông .. không biết có ..
- Hic hic hic tội nó quá các cháu à, đúng nó đó, khổ thân bác nhà chỉ có ... hic hic ih c2 mẹ con giờ nó hic hic ...
- Thế bác có biết tại sao Thắng chết không bác. Tùng nói.
- Bác không rõ, hôm qua nó bảo nó láy phi thuỳền đi đây chút có hẹn với bạn trên núi TH 64.
- Thế trước khi đi nó có nói gì hkông bác nữa không. Minh hỏi
- Không cháu à, nhưng vẻ mặt nó rất hốt hoảng và .. hic hic hic. Bà nói tới đây bà Hoa khóc, bà lấy khăn lau nước mắt đi nỗi đau mất con đã làm bà ...
Tùng và Minh ngồi đó thừ ra, xem xét lời nói của bà Hoa, Minh hỏi
- Thế Thắng có để gì lại không bác ??
- À có cháu à, nó chết nó để lại lá thư tuyệt mệnh cho bác, cong an vừa đưa cho bác.
- Thế hả bác, thế chúng cháu có thể xem được không hả bác ???. Minh hỏi
- Vâng bác cho chúng cháu xem, xem ra chúng cháu có thể giúp gì được bác ??
Cái chết của Thắng quá đột ngột, chỉ dựa vào lá thư tuyêệ mệnh đó mà công án đã khẳng định Thắng tự tử, Tùng và Minh nghi vấn bởi vì Thắng là đứa rất có tham vọng và đầy nhiệt huyết, hôm qua Thắng còn nói sẽ làm một cuộc cách mạng trong đời nó, ấy thế mà ...
Thắng chết trong phi thuỳen của mình, đáng nghi ngờ là phi thuyền không hề bị nổ khi bị rơi từ độ cai 768m, Thắng chết trong tư thế rất đáng ngờ, tư thế ngồi sụp xuống gục đầu tay láy, vẫn còn đeo dây bảo hiểm, có ai muốn chết mà ngồi vào phi thuyền cài dây bảo hiểm hay không. Tùng và Minh đang dự định xem lá thư thế nào rồi đến hiện trường vụ tai nạn.

Sanya
01-02-2006, 12:52 PM
Minh, Tùng và Thắng là ba bạn thân, bọn họ đầu là những người đồng tính, Tùng và Minh tôn thờ chủ nghĩa độc thân còn Thắng là người điển trai nhất trong đám nên Thắng cũng thuộc dạng trăng hoa, hiện Thắng đang yêu một người mà nghe đâu người ấy là thành phần không tốt trong xã hội năm 2600, buôn người lên mặt trăng.

Trở lại lá thư, Bà Hoa vào phòng lấy ra lá thư được bọc kỹ trong hộp khoá ba chiều giải mã bằng van tay, bà Hoa ấn tay vào chìa khoá hộp bật ra, lá thư nằm ngọn trong đó, Tùng và Minh cầm lá thư lên đọc, chữ viết được viết abừng màu xanh trên giấy màu trắng, Minh và Tùng càng thêm nghi ngờ về độ chính xác lá thư này bởi vì Thắng không có ....

"Ngày 1/5/2600
Mẹ ạ có lẻ khi mẹ nhận được lá thư này thì con đã không còn trên đời này nữa, con đã làm một điều sai trái nhất trong đời con, nếu con sống nó sẽ làm ảnh hưởng đến mẹ và bạn bè con, con không đáng sống nữa mẹ ạ, con bất hiếu với mẹ nhiều lắm."
Lá thư hết, lá thư vỏn vẹn như thế, Tùng và Minh nhìn nhau và gật đầu tỏ vẻ đã thấy được chút gì đó manh mối cái chết của bạn mình.
- Công an đưa bác lá thư này hồi nào hả bác ???? Minh hỏi
- Mới hồi nãy, lúc 5h sáng cháu ạ.
- Thế à, ngoài lá thứ này ra còn có gì nữa không bác ??? Tùng hỏi
- Sao .. sao con hỏi thế ??
- Bác này chúng con đang nghi ngờ độ chính xác lá thư này, bởi vì lá thư được viết trên nền trắng màu chữ xanh, trong khi đó theo con biết Thắng có thói quen dùng chữ đen giấy màu vàng, Thắng người có cá tính không bao giờ như thế. Tùng nói
- Bác cũng thấy thế, nhưng côn an họ đã xác định như thế bác cũng không biết làm gì nữa các cháu à ??
Đoạn tới đây bác Hoa khóc nức nở, bác định lấy lá thư bỏ vào hộp kín Tùng nói :
- Bác có thể cho chúng cháu mượn lá thư này về để nghiên cứu được không hả bác ??? 3 ngày sau chúng cháu sẽ trả lại bác.
Bác Hoa bâng khuân và ấp ờ ..
- Ờ... ờ ... đ.. hic hic ....được các cháu.
Toan Tùng và Minh đứng lên, tay Minh cầm lá thư đưa vào balô xoá lại bằng vân tay, hai người đứng lên chào bác Hoa ra về. Tới cửa, phi thuyển đại bàng xanh thả dây thang xuống kép hai người đi lên, đại bành xanh cất cánh.
Lá thư ngắn ngọn đầy nghi ngờ đã làm cho Tùng và Minh thấy được chút gì đó bất ổn, sự trung thực lá thư giờ đây đã làm Minh và Tùng nảy ra một ý định mới : Điều tra cái chết của bạn mình.
- Chúng cháu sẽ làm rỏ vấn đề cái chết của Thắng, bác Hoa cứ yên tâm vào chúng cháu.
- Hic hic ...b ... bác ... cám ..hic hic ... ơn các chaú.
Đại bành xanh cất cánh, tiếng bác Hoa gọi cho Tùng và Minh đảo lại :
- Các cháu ơi, quay lại bác có cái này đưa cho các cháu.
- Gì thế hả bác ??? Tùng nói.
- Bác tìm thấy Nhật ký của Thắng ở gầm giường hối sáng, bác muốn cho các cháu xem sao có điều tra được vấn đề gì không.
Một hồi lâu, Minh cầm trong tay nhật ký của Thắng, Minh và Tùng cãm thấy sẽ có một vấn đề gì đó đang tồn tại phái sau cái chết của Thắng, một cái chết đầy bí ẩn.



Chương III. Quyển Nhật Ký Biết Nói.

Sanya
03-02-2006, 04:08 PM
Chương III. Quyển Nhật Ký Biết Nói.

Với cuốn nhật ký trên tay, Minh cãm thấy bất chợt có luồng khí nào đó thổi luồng qua tay của Minh vào tận cơ thể mình, một khí ẩn trắc nào đó, linh tính mách bảo Minh càng phải đọc nhật ký này, một nhất ký mà theo Minh là tín hiệu SOS giải mã những bí ẩn bên trong.
Minh đang cố mở ra cuốn nhật ký, Tùng thì vẫn chú tâm vào tay láy và nhìn về phía trước, hôm nay sao đông thế nhỉ ??? đường không cao tốc phi thuyền lay đông kịt, lại kẹt đường nữa rồi, Tùng báo cáo về tổng đài hổ trợ VN113
- Xin tổng báo cáo, Phi thuyền VNPT 7767, chúng tôi hiện đang trên đường không cao tốc số 3T43, hiện trạng tại toạ độ 152 độ vĩ bắc, 23 độ kinh đông đang kẹt, hàng loạt phi thuyền đang ùn tắt, xin cho chúng tôi chuyển hướng sang đường không cao tốc 2T43 tầm cao 500m so với hiện trạng tàm cao 1000m.
- sẹt .. zẹt ... Tổng đài báo cáo, trong 2 phút nữa sẽ có phi thuyền JK 435 bay tới toạ độ VNPT 7767 đang đậu ở đường không cao tốc 2T43 tầm cao 500m, yêu cầu VNPT 7767 chờ đợi trong 4 phút hãy hạ cao độ từ tầm cao 1000m xuống tầm cao 500m.
- Ok.
- Chuyện gì thế hả Tùng ??? Minh hỏi.
- Tao không biết nữa, sao hôm nay đoạn đường này kẹt thế nhỉ ???
Kinh vẫn cầm trong tay của mình cuốn nhật ký của Thắng, hình như nhật ký này trong đó được khai báo ra một sự thật nếu như nó được mở ra.
- Tùng này, không biết làm sao mình có thể mở nhật ký này ra nhỉ ??? Thắng dùng sách công nghệ bảo mật mật khẩu 236bit, khó mở đây.
Sách được sản xuất dùng chất liệu giấy không cháy, bao bọc bởi những bìa trang trí rất đẹp và có hàng điện tử truy nhập pass khi mở nó ra để xem.

( Còn tiếp)

Mr.Sugar
27-02-2011, 07:58 PM
Truyện của bạn khá hay và độc đáo đấy, chờ tiếp xem diễn biến sẽ như thế nào :)