View Full Version : Kiều Bào ăn Tết
Sanya
25-01-2006, 10:31 PM
Tết này ở... Cali
TT - Đối với người Việt ở Mỹ thì nơi mà tết rộn ràng nhất, xôm tụ nhất, sôi động nhất... chính là khu vực chợ Phước Lộc Thọ ở quận Cam. Từ mười ngày nay tại khu vực sân trước của chợ đã dựng lên hàng trăm gian hàng tết phục vụ cộng đồng người Việt.
Âm thanh rộn ràng của “Tết, tết, tết, tết đến rồi...”, “Xuân đã về” được phát ra từ những dàn âm thanh lớn trong chợ đủ làm người đi chợ tết nhảy chân sáo. Hoa tết cũng chen nhau khoe sắc thắm.
Bên này vẫn có mai nhưng là mai rừng; những cành mai ngắn nên người bán phải bó 5, 6 cành lại với nhau và bán khoảng 15-20 USD/bó. Một số gian hàng còn bán các chậu mai kiểng và đào kiểng được trồng bằng giống từ VN mang sang nhưng đào gặp khí hậu không hợp nên khi nở thường cúp xuống.
Áp đảo nhất ở chợ hoa là hoa lan, hơn 2/3 số gian bán hoa là hoa lan mà chủ yếu cũng là lan đất. Lan chậu lớn có, chậu nhỏ có, rồi lan hồ điệp, lan tím, lan vàng, lan hồng... Giá cả cũng không rẻ chút nào. Chậu lớn 30-40 USD, nhỏ khoảng 15 USD, còn những chậu đặc biệt thì tới 200 USD. Lan lại là hoa bán chạy nhất. Chị Phương, chủ một gian bán hoa, kể có ngày bán được cả trăm chậu.
http://i8.photobucket.com/albums/a35/thuongmai27a/gh.jpg
Chọn hoa ở khu Phước Lộc Thọ - Ảnh: Quang Hiếu
Người tham dự thì đông như trẩy hội, những ngày cuối tuần mà ghé vào chợ sẽ rất khó khăn vì bãi giữ xe đã quá tải bởi hàng ngàn người đi chợ tết. Người tham dự không chỉ ở Little Saigon mà từ các vùng lân cận như San Diego, Riverside... đổ về.
Nhiều cụ già đến chợ diện nguyên bộ comlê, còn các bà nhớ quê với bộ áo dài khăn đóng truyền thống. Nhiều gia đình dắt cả "tứ đại đồng đường" từ ông bà, cha mẹ cho đến cháu chắt đi chợ tết... Lúc tụm năm tụm bảy chỗ này chụp ảnh, lúc đến gian chậu bình để ngắm nghía. Nhiều gia đình có quan hệ bạn bè với nhau nhưng ít gặp, nay có dịp hội ngộ nên không khí vui vẻ và nồng ấm hết sức.
Đỉnh điểm của chơi tết ở Little Saigon sẽ là ba ngày cuối tuần này, tức 28, 29 và mồng 1 Tết, với Hội chợ tết sinh viên 2006 do Tổng hội SV VN Nam California tổ chức. Anh Mai Hữu Bảo, thành viên cốt cán của ban tổ chức, cho biết: “Hội chợ năm nay sẽ có chủ đề Bảo toàn văn hóa - xây dựng tương lai với 250 gian hàng, trong đó đặc sắc nhất là Làng văn hóa VN với những khung cảnh làng quê. Dự kiến sẽ có tới 150.000 lượt người tham gia ba ngày hội chợ”.
Ngược lên phía bắc đến San Jose, trung tâm người Việt lớn nhất của Bắc Cali, tuy không có chợ tết rầm rộ, không có cảnh tấp nập người người qua lại nhưng hương vị tết vẫn tỏa khắp những khu chợ người Việt trên đường King. Bước vào chợ không khí tết chào đón bằng những bài hát mùa tết phát ra từ những cửa hàng băng đĩa. Rồi những hàng hoa nhỏ và tất nhiên là có hoa mai, hoa lan, cây phát tài...
Anh Trung Võ, một Việt kiều ở San Jose trên 20 năm, giải thích: cộng đồng người Việt ở Bắc Cali đi làm cho hãng nước ngoài rất nhiều nên sinh hoạt của họ cũng dần tây hóa. Hương vị tết chia nhỏ về mỗi gia đình, nhưng chẳng ai bỏ qua ngày tết Việt.
QUANG HIẾU (từ Quận Cam, California)
Sanya
25-01-2006, 10:34 PM
Tết ở quê nhà
http://i8.photobucket.com/albums/a35/thuongmai27a/jkk.jpg
TT (Berlin) - Tết đến rồi. Đối với những người xa quê, hình tượng mùa xuân trở thành kỷ niệm, là ký ức về cội nguồn, một biểu tượng cho niềm khát khao đoàn tụ, niềm khát khao được trở lại nơi mùa xuân sinh ra.
Để lại được háo hức đón chờ, để lại sống trong phút giây giao thừa hạnh phúc khi năm mới đến.
Tôi ước được trở về tuổi thơ, trở về quê nhà để hưởng quyền lợi đón năm mới như bao người VN khác.
Ở xứ người, tết đến mẹ tôi vẫn đồ xôi, dượng tôi, một người Đức, hằng năm vẫn chờ thời điểm giao thừa để vào xông nhà. Có một điều là giao thừa của chúng tôi vào lúc 18g.
Tất cả những cố gắng nhằm duy trì phong tục tập quán chỉ là những cố gắng đưa bản thân trở về gần hơn với quê hương, nhưng việc làm đó có thể bù đắp lại không sự thiếu vắng của những người yêu thương nhất?
Niềm hân hoan như gượng gạo, không được trọn vẹn. Đó có lẽ là lý do tại sao nhiều gia đình người Việt quyết định về quê khi tết đến, để được sum vầy đông vui bên mâm cỗ, rót cho nhau chén rượu và tìm cho mình sự bình yên nơi đáy lòng.
Tôi sống trên nước Đức, cuộc sống về vật chất và tinh thần có thể nói là ổn định, nhưng tại sao không có gì có thể làm vơi đi nơi tôi sự thèm khát một bữa ăn bình dị nhất, một miếng bánh chưng do chính tay bà gói, một phong bao lì xì đỏ mừng tuổi của ông.
Có phải chỉ khi nào ta cô đơn ta mới hay nghĩ về quá khứ sum vầy? Không! Tôi có gia đình ở đây, có ông bà “mới” (bố mẹ của dượng tôi), mọi người có thể tặng tôi bất kỳ thứ gì tôi ước vào đêm Giáng sinh. Tôi có thể đi xem pháo hoa cùng bạn bè người Đức vào đêm giao thừa dương lịch, có thể gửi thiệp chúc mừng cho người thân và quen ở VN.
Thường thì vào một ngày chủ nhật cuối năm mẹ dẫn tôi lên chùa, để rút quẻ thẻ và xin lộc cho năm mới. Trên chùa thật đông, người Việt từ khắp nơi kéo nhau đến đây cầu tụng, phúng bái. Nhìn tụi trẻ xúm xít bên nhau, nói chuyện với nhau bằng tiếng Đức, thấy cũng vui.
Chắc ở trường chúng sẽ được học về thị trường mở cửa đầy hứa hẹn tại các nước đang phát triển, trong đó có VN, một đối tác kinh doanh của Đức với tiềm năng kinh tế lớn. Và qua cách đó chúng sẽ biết đến cội nguồn của mình.
John Lennon đã từng viết trong bài hát Imagine một câu là: “Imagine there’s no countries” (Hãy tưởng tượng ở nơi không còn ranh giới quốc gia). Vâng, tôi tin một ngày nào đó người ta có thể bỏ đi chữ imagine. Một điều đáng lưu tâm là, liệu khi đó, những người Tây gốc ta của những thế hệ về sau, họ có phân biệt được đâu là bản sắc dân tộc của mình và muốn bảo tồn nó?
Sống trong một xã hội mở cửa, con người từ khắp mọi nơi qui tụ lại, hòa nhập với nhau. Sẽ có lúc chúng ta không còn biết cái gì là của tôi, cái gì là của anh. Ngày lễ dân tộc của anh, tôi cũng chung vui được. Khi đó, người ta có thể liên hoan tất cả mọi ngày trong năm. Nhưng với tôi, ý nghĩa của ngày tết, quay đi quay lại, chỉ đầy đủ và trọn vẹn khi ta đứng trên mảnh đất quê nhà, VN.
TUYẾT LÊ
Sanya
25-01-2006, 10:35 PM
Đón tết trong giá rét ở Nga
http://i8.photobucket.com/albums/a35/thuongmai27a/jjjj.jpg
Một cửa hiệu thực phẩm của người Việt ở Nga
TT (Matxcơva) - Cộng đồng người Việt ở Nga đón Tết Bính Tuất trong cái lạnh giá khắc nghiệt. Đợt rét đậm hiếm thấy từ ngày 16-1-2006 (giữa tháng chạp) thật sự đã làm đảo lộn cuộc sống của phần đông bà con người Việt làm ăn, buôn bán tại các chợ, các “ốp” (ký túc xá). Hầu như ngày nào cũng lạnh dưới -250C, chợ búa vắng khách.
Ở những khu chợ ngoài trời hoặc những chợ có mái che mỏng, bà con không thể đứng bán hàng được. Rét tê buốt, khoác lên người những áo, mũ đồ sộ nhất vẫn không thể trụ nổi mùa đông Nga chính hiệu.
Hầu hết các quầy hàng ở quần thể chợ Vòm Matxcơva, một trung tâm buôn bán sầm uất nhất của người Việt ở Nga, đều đóng cửa nghỉ... rét. Tại những “ốp” buôn bán khác như Togi, Solyuz 3, Sông Hồng, điều kiện trong nhà ấm hơn nên các quầy hàng đều mở cửa, song cũng chỉ mở vậy thôi, tịnh không có khách đường xa, đường gần ghé thăm.
Đã thế, trước đợt rét này ở nước Nga có một kỳ nghỉ Giáng sinh và năm mới kéo dài chưa từng thấy. Do đó, các trung tâm buôn bán của người Việt cũng kém sôi động so với mọi năm. Ai cũng cảm thấy công việc làm ăn chật vật, khó khăn hơn trước.
Mặc dù vậy vào dịp tống tiễn năm cũ, đón năm mới, nơi xứ lạnh này ai cũng muốn gác lại một bên những nhọc nhằn, vất vả để sắm sửa, chuẩn bị một cái tết đầm ấm, vui vẻ, đậm hương vị Việt. Từ nhiều năm nay, người Việt ở Nga, đặc biệt là ở thủ đô Matxcơva, ăn tết khá đàng hoàng: rất phong phú đồ Việt. Đường bay thẳng từ Hà Nội và TP.HCM sang Matxcơva mỗi tuần một vài chuyến đã giúp cộng đồng người Việt ở Nga cảm thấy gần với quê nhà hơn.
Bước vào tháng chạp, lá dong đã bắt đầu được “đánh” sang Nga cho các “lò bánh”. Nhà nào cũng có bánh chưng, mỗi chiếc 250 - 300 rúp (hơn 100.000 đồng). Mứt, hành muối và nhiều món hàng tết khác được chuyển sang Nga sớm hơn (hộp mứt giá khoảng 300 rúp).
Giò lụa người Việt làm tại Nga giá chừng 150 rúp (nửa ký)... Có người may mắn nhận được một cành đào nhỏ từ Hà Nội hay một cây mai từ TP.HCM. Thế là những trung tâm, những “ốp”, những căn hộ có “hoa tiên” quí giá này trở thành nơi hội tụ, gặp gỡ đón xuân ấm áp, đậm chất quê hương.
Cũng như ở trong nước, các gia đình, các nhóm bạn bè, chòm xóm người Việt sẽ ngồi lại quây quần bên mâm cỗ tất niên và vào thời điểm giao thừa (ở Matxcơva là 8 giờ tối), cùng nhau xem truyền hình VTV4, nghe Chủ tịch nước chúc tết và xem văn nghệ quê hương.
Năm nay, mồng một Tết Bính Tuất là ngày chủ nhật nên bà con cộng đồng người Việt ở Nga đều được nghỉ, càng có điều kiện vui đón năm mới.
ĐĂNG PHÁT
Sanya
25-01-2006, 10:36 PM
Người Việt ở Đài Loan ăn Tết sớm
http://i8.photobucket.com/albums/a35/thuongmai27a/ll.jpg
Người Đài Loan đi xem bói vào dịp đầu năm mới. (AP)
Hơn 3.000 người Việt đã tổ chức ăn mừng năm mới hôm chủ nhật với các điệu múa, bài hát truyền thống của Việt Nam và rút thăm may mắn trong cuộc tụ họp đông nhất của người xa xứ tại Đài Loan.
Chương trình "Vui đón Xuân mới 2006" tại một trung tâm văn hoá ở Đài Bắc đã mang lại không khí xuân nơi quê nhà cho những người Việt làm việc ở miền bắc Đài Loan.
"Tôi rất buồn và nhớ nhà vì không thể đoàn tụ với gia đình vào dịp Tết này", một cô gái tên là Đào, 26 tuổi, cho biết. "Chúng tôi thậm chí không thể len chân được vào bên trong sảnh nhưng tôi rất vui vì có thể gặp gỡ những người đồng hương và nói chuyện. Thế là đủ vui rồi".
Phong tục và các nghi lễ vào đầu năm mới của người Việt và người Trung Quốc gần như giống nhau. Đào cho biết: "Cả gia đình cùng ăn tối vào đêm giao thừa và cầu cúng tổ tiên. Phong tục của chúng tôi và Trung Quốc gần giống nhau".
Hơn 1.000 người đã tụ hội tại toà sảnh có sức chứa 800 người và thưởng thức hàng loạt bài hát và điệu múa truyền thống của Việt Nam do một nhóm tình nguyện trình bày. Một số người đã may mắn trúng các phần thưởng mà các nhà tài trợ đưa ra, trong đó có máy ảnh kỹ thuật số, thẻ điện thoại trả trước, khi tham gia đố vui về luật lao động dành cho người nước ngoài và rút thăm may mắn.
Đối với những người không len được vào trong sảnh, đứng nói chuyện với bạn bè ở bên ngoài cũng đủ vui. "Thường thường chúng tôi không có cơ hội để gặp gỡ nhiều người Việt Nam như thế này và nói chuyện", Nguyễn Thế Anh, cũng như Đào đến từ tỉnh Hoà Bình và làm việc cho một công ty điện tử ở Đài Bắc, cho hay.
Khoảng 70% số người tham dự buổi lễ này là nữ và rất nhiều người xúng xính trong những tà áo dài.
Trịnh Ngọc Hoa, làm giúp việc ở Đài Loan đã được 4 năm, cười rất tươi khi bước lên sân khấu nhận phần thưởng. "Đó là trò chơi đố tiếng Quan Thoại và thật may là tôi đã thắng", Hoa cho biết.
Một nhân viên tổ chức cho biết: "Chúng tôi nghĩ có khoảng 1.000 người tham gia, nhưng thực tế số người đến dự thật lớn và đáng kinh ngạc".
Đám đông trở nên náo nhiệt khi các nhà tổ chức bắt đầu phát lịch Việt Nam bên ngoài đại sảnh. "Đúng là một buổi tuyệt vời, được nghỉ làm, nói chuyện với bạn bè và gặp gỡ toàn người Việt", Nguyễn, 27 tuổi, cho hay.
Cuộc họp mặt này do Văn phòng văn hoá và kinh tế Việt Nam tại Đài Bắc cùng Uỷ ban các vấn đề lao động (COA) và chính quyền Đài Bắc đồng tổ chức.
Theo số liệu mới nhất của COA, hiện có 85.528 người Việt Nam làm việc tại Đài Loan.
Theo VnExpress
Sanya
25-01-2006, 10:38 PM
Nhớ lắm, Tết ơi!
TTO - Ba đưa tôi ra phi trường về lại bên Úc khi mà chỉ còn bảy ngày nữa là đến Tết. Hơn 4 năm xa quê, đón Tết với bộn bề công việc và ngập trong bài vở ở trường, tôi thèm lắm cái Tết nơi quê nhà, dù có nghèo, có thiếu thốn vẫn là một cái Tết đầm ấm, sum vầy.
Ở bên này, không khó lắm để tìm một cành mai vàng, vài cái bánh chưng, những quả dưa hấu đỏ... nhưng thật khó làm sao để tìm thấy cái không khí náo nhiệt, ấm cúng của ngày Tết quê nhà.
Tôi nhớ da diết, nhớ đến cháy lòng khi còn bé, lúc nào cũng háo hức mong Tết đến thật nhanh để được mặc những bộ quần áo đẹp, được nhận thật nhiều bánh kẹo và thích nhất là được ba chở đi chơi. Bây giờ tôi trưởng thành, đủ khả năng để sắm cho mình những bộ quần áo đẹp, mua thật nhiều bánh kẹo và đi bất cứ nơi nào tôi muốn... nhưng biết tìm ở đâu cái Tết trọn vẹn, thân thương ngày xưa.
Tết Việt chỉ còn là nỗi nhớ, niềm khát khao, sự chờ đợi và hy vọng của những người con xa xứ. Vẫn chỉ mong một lần quay về, đón một cái Tết thật sự mà đã từ lâu rồi không tìm thấy nơi xứ lạ quê người.
HUỲNH HIẾU HẠNH (Australia)
Sanya
25-01-2006, 10:39 PM
Con đang nghe Tết về...
TTO - Nay là Tết ông Táo rồi ba me nhỉ. Tết đến làm nỗi nhớ nhà của con da diết thêm. Mà có lẽ không chỉ riêng con, ai sống xa quê, ăn Tết xa quê mà không nhớ nhà. Cái lạnh trời Phù Tang làm con thêm nhớ nắng ầm trời Nam, thèm được ngắm cành mai vàng cười trong gió ấm.
Chắc sáng mai cúng ông Táo xong, me lại chép miệng: "Lại thêm một năm bé ba ăn Tết một mình ở xứ lạnh". Con có lớn đi bao nhiêu nữa, me vẫn thích gọi con bằng bé. Rồi me lén lén lau vội nhũng giọt nước sắp rơi từ khóe mắt (con tưởng tượng vậy).
Cây mai nhà nội, từ ngày con đi, ba một mình tước lá. Có lẽ ba nghĩ chỉ còn một mình ba cầu mong cho năm nay mai cũng sẽ khoe sắc vàng tươi. Không phải một mình ba đâu. con ở xa cũng mong như vậy.
Con ở đây nghe Tết về bằng kí ức. Mùi dưa me muối, mùi bánh me sấy, mùi trầm ba đốt đón giao thừa. Và cả mùi của ấm trà nóng ba pha để cả nhà quây quần đêm giao thừa, chờ cho chuông đồng hồ gõ 12 tiếng, rồi cả nhà đón năm mới sang bằng những câu chúc ấm lòng nhau. Có khi kí ức rủ nhau ùa về làm một ngày bận rộn của con dịu lại, mùi của không khí đầm ấm gia đình làm mắt con cay cay vì nhớ.
Lại một mùa xuân nữa xa quê.....Ngồi lặng nghe câu hát chúc xuân về....
PHAM HANH TRAN (Tokyo)
Sanya
25-01-2006, 10:40 PM
Xa nhà, thương Tết mình hơn...
TTO - Đúng là chỉ những người đã đi xa mới hiểu được thế nào là cuộc sống xa nhà. Đúng là có đi mới thấy quý những điều thật bình thường, đơn giản ở quê nhà, mà hằng ngày mình chẳng bao giờ để ý...
Nét đặc biệt của Tết Hà Nội không thể so sánh với bất cứ nơi đâu. Ngày xưa tôi vẫn hít hà không khí thoáng đãng của ngày mùng 1 khi thức dậy và ra đường về quê, trái ngược hoàn toàn với đêm 30 Bờ Hồ chen chúc. Chỉ sau một đêm Hà Nội trở nên mới hoàn toàn. Giờ xa rồi, tôi mới nhận ra một Hà Nội thâm trầm, lịch sử đã dày đến độ cuộc sống mới dù có hiện đại đến đâu cũng khó làm nhòa nhạt.
Sinh viên Việt Nam ở Malaysia mỗi trường mỗi khác. Trường nào có Hội sinh viên Việt Nam thì tổ chức rất vui, hoa quả bánh kẹo được SV mua rất nhiều. Nhưng cái rộn rã cũng không đủ làm nên không khí tết khi mà không thể kiếm đâu ra một cái bánh chưng, một cành đào nho nhỏ.
Ở đây người ta chuẩn bị tết cũng giống như Noel, từ gần một tháng trước. Tết ta ở đây cũng là ngày nghỉ nhưng chỉ được nghỉ hai ngày: 30 và mùng 1 Tết. Mấy ngày giáp tết mọi người mới đi mua sắm nhiều vì trong hai ngày nghỉ hầu hết các siêu thị sẽ đóng cửa. Đào không có, cũng không ai mua, nếu có thì có mấy cành đào nhựa cắm hoa giấy.
Thì ra những cái Tết xa nhà có lẽ cũng có tác dụng tốt, giúp mình hiểu hơn, trưởng thành hơn và gắn bó hơn với quê hương của mình. Những ngày Tết ở nhà, mẹ và chị luôn tất bật với việc cỗ bàn, lo sao cho đầy đủ mâm cỗ đêm giao thừa, mâm cỗ sáng mùng 1. Bố thì chỉ mỉm cười mãn nguyện khi khiêng được cây quất và đào to đến choán hết phòng khách. Tôi thì luôn nhăn nhó khi bị sai bảo, cứ vô tư rong chơi cùng bạn, vô tư nghĩ đó là việc đương nhiên bố, mẹ và chị phải lo.
Giờ một mình mới biết thương bố mẹ hơn, thương chị hơn, để tự dặn lòng rằng sang năm được đón Tết với cả nhà, được sai bảo là một niềm hạnh phúc. Mong cho ngày Tết sum họp cùng gia đình trên quê hương Việt sẽ sớm đến với mình, với tất cả những bạn xa nhà. Nốt cái Tết này thôi, rồi mình sẽ về, cuộc sống sẽ tươi đẹp hơn.
Một lần nữa chúc tất cả chúng ta một năm mới An khang và Thịnh vượng!
NGUYỄN THẾ PHÚ (Kuala Lampur-Malaysia)
Sanya
25-01-2006, 10:41 PM
Hai mùa Tết
Đó là mùa Tết ở châu Âu và mùa Tết ở Việt Nam. Không như ở Việt Nam, Tết là dịp nghỉ ngơi, đoàn tụ và được chuẩn bị hàng tháng trời. Ở châu Âu làm gì có Tết, chỉ có cái Tết da diết trong lòng người Việt và người Hoa viễn xứ mà thôi!
Tết thì Tết, ai đi học cứ học, cứ thi; ai đi làm cứ làm, không có lễ lạc gì hết... Thế rồi, mỗi khi Tết đến xuân về, câu hát "Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa" vẫn cứ mang mang một nỗi niềm với ai đó từng đón Tết ở hai miền đất khác nhau, hai nền văn hóa Đông - Tây khác biệt.
Giữa cái lạnh thấu xương và cái ảm đạm của mùa đông châu Âu, cảm giác khao khát tiết xuân se se lạnh ở quê nhà, thèm da diết cái ánh nắng hanh hao hong khô mớ chăn màn gối chiếu, làm săn giòn mớ dưa món, củ kiệu, củ hành. Ôi, sao mà nhớ thế! Hẳn giờ này bên nhà bận rộn lắm: đường phố nhộn nhịp người xe; chợ búa tấp nập người mua kẻ bán; nhà cửa ngổn ngang bàn ghế, vôi vữa, nước sơn, chổi cọ...
Tết nhứt mà, phải sắm sửa cho đủ đầy, phải sửa sang, điểm trang cho mọi thứ mới mẻ chút, đặng lấy lộc cho năm sau. Rồi thì cái lò than rim mứt, ánh lửa bập bùng nồi bánh tét bánh chưng, con gà trống nhốt trong lồng kêu thảng thốt, hoa cúc hoa mai vàng rực, dưa hấu xanh rờn, phong bao lì xì, giấy vàng mã đỏ chót..., tất cả như phá tan cái tĩnh lặng của không gian, của thời gian và của lòng người. Nước mắt nó rơm rớm...
Rồi một ngày kia, trở về quê hương. Giữa cái nắng hanh hao và tiết trời se se lạnh, giữa những đường phố đông đúc, ngồn ngộn sắc màu, nó lại bâng quơ nhớ cái bàng bạc, lạnh lẽo, cái vắng lặng "đến tê người" ở một "nơi kia xa lắm"...
Ở cái nơi xa xôi đó...
Ngày hai mươi bảy tháng chạp. Không có tết nhứt gì hết, lo mà thi đi! Nhận được 3 cái bánh chưng xanh, ký mứt hạt sen từ bên nhà gửi sang, không cầm được nước mắt, nó bỏ dở buổi học ôn cho môn thi ngày mai.
Ngày hai mươi tám. Môn thi cuối cùng đã kết thúc. Nhẹ nhõm, gọi điện về nhà. Nghe bên kia kể chuyện sắm sửa Tết, bên này nước mắt lặng lẽ rơi. Ơ, mà cũng phải chuẩn bị cái gì chứ! Lên liền một cái list những việc phải làm trong hai ngày còn lại của năm cũ.
Ngày hai mươi chín. Dậy thật sớm, lôi hết mớ chăn màn dày cộp, đống áo quần giày dép chưa đến nỗi bốc mùi đi "tổng vệ sinh". Phải mất hai ngày cái mớ này mới khô được đấy! Không sao, chịu lạnh một đêm cũng được mà...
Buổi chiều, lộc cộc kéo xe ra siêu thị Trung Hoa sắm Tết. Nhang đèn, vàng mã, phong bao lì xì, củ kiệu củ hành, bún khô, bánh phồng tôm, gạo nếp, đậu xanh, bánh tráng, giá tươi, giò heo, con gà làm sẵn... chất đầy một xe. Lộc cà lộc cộc kéo xe về. Đi sắm Tết lúc nào cũng thú vị, hôm nay siêu thị đông khách hơn, người Hoa nhiều hơn người Việt, nhưng chả gặp ai quen hết. Hẳn là nhiều người vẫn còn bận chuyện học hành, sinh kế.
Ngày ba mươi. Giấc ngủ không trọn vẹn, thức dậy thật sớm khi cả châu Âu còn chìm trong màn đêm với cái lạnh 0 độ. Nó tìm đọc những thông tin chuẩn bị đón giao thừa ở bên nhà trên internet, nơi này có bắn pháo hoa, nơi kia có cầu truyền hình, nơi nọ có đại nhạc hội... Chả bù cho bên đây, nó chỉ có duy nhất buổi tiệc giao thừa với mấy bạn học Việt Nam và vài khách mời.
Nó và đám bạn tất bật chuẩn bị cả ngày để buổi tiệc bắt đầu đúng 6 giờ chiều, kịp phút giao thừa bên Việt Nam. Đậm đà hương vị Tết với bánh chưng xanh, củ kiệu, chả giò, măng hầm, tráng miệng có bình trà nóng, mứt hạt sen, khách thưởng thức lấy làm quý hóa bởi một hương vị, một sắc màu rất... Việt Nam. Tiễn khách về, năm mới đã qua được 6 tiếng đồng hồ. Leo lên giường, thút thít.
Ngày mồng một. Có đứa vẫn phải xách cặp đi thi. Có đứa tự cho mình được nghỉ một ngày để chít chát với người thân, bạn bè và đi chúc Tết một vài người khác.
Ngày mồng hai. Không tết nhứt gì nữa. Lũ bạn học lại kéo đến ký túc xá để họp nhóm chuẩn bị cho buổi trình bày bài thực hành kết thúc môn học.
Hết Tết rồi. "Chả biết năm nay có hồng phúc gì không?" - chợt tự hỏi. Những năm trước, bao giờ nó cũng đi lễ chùa vào phút giao thừa, hái lấy nắm lá lộc mà tin rằng năm mới sẽ tốt đẹp hơn.
Theo Thanh Niên
Sanya
25-01-2006, 10:42 PM
Hẹn Tết sang năm...
(Thân gửi đội Mùa hè xanh IADIN- ĐH.Luật TP.HCM năm 2003)
TTO - Loanh quanh mà đã lại gần Tết rồi… Mấy ngày nay ở trường bên Hàn Quốc vẫn đang tập trung cho đợt ôn thi cuối kỳ và làm luận văn tốt nghiệp của SV năm cuối. Những ngày bận rộn làm cho thời gian dường như trôi nhanh hơn và làm cho việc chuẩn bị tết trở thành việc khá… "xa xỉ” đối với nhóm SV các nước tại đây.
Như bạn bè mình, tôi cũng lãng đãng quên mất việc…đếm ngày! Và cám ơn bạn, nhóm MHX IADIN, với những lá thư thăm hỏi đầy chân thành “đội trưởng chuẩn bị ăn tết thế nào rồi, “báo cáo” cho cả đội nghe với, ở nhà đã có mai rồi đấy...”- đã kéo cả không khí tết ùa lại với tôi.
Chợt thừ người… Vậy là đã cái tết thứ hai và cũng là cuối cùng của mình tại Hàn Quốc rồi đây; nhanh lắm, rồi chỉ năm sau thôi, những cảm giác của ngày hôm nay sẽ không còn bao giờ trở về lại nữa. Mọi người vẫn thường nói đón tết mà xa nhà thì… mất cả tết, nhưng sao mình đôi khi lại thấy thinh thích điều đó. Đón tết xa nhà cũng hay chứ…
Có phải ai cũng có lúc nghe lòng mình mềm ra như lá, như cỏ khi nhìn chiếc kim đồng hồ vừa chuyển sang con số 12 để sang một ngày mới, một năm mới như đám SV xa nhà đâu. Cả nhóm cứ đứng đấy, lặng lẽ, quanh một cái bàn thờ nhỏ giữa “xứ người”, để rồi không biết sao nước mắt cứ chảy dài rồi nhìn nhau cười ngượng nghịu "Chắc tại… khói nhang! Mà nhang này thơm quá hen, giống…ở nhà mình ghê!".
Trong một khỏang không gian nhỏ, mêng mang của sự lặng im và những cái vỗ vai nhau nhè nhẹ: "Thôi mà, có gì đâu mà khóc chứ…” sao mà ấm áp lạ. Những lời cầu chúc năm mới, những bữa cơm với nồi thịt đông “đúng “mùi” Việt Nam đấy nhé” để anh em - dù chỉ mới gặp nhau đây thôi ở cái xứ Hàn lạ hoắc lạ hươ này - ngồi lại bên nhau, mà nghe như thân thiết từ lâu lắm…
Có đón tết xa nhà, mình mới chợt nhận ra, những thứ bình thường ngày xưa sao mà bỗng nhiên lạ thế, mọi thứ đều có hồn, để lại nỗi nhớ riêng của nó. Cả đội MHX có biết sáng mùng một tết ở Hàn mình thức dậy sớm, mở cánh cửa bước nhìn ra ngòai, trời vẫn tối sẫm và gió đông thật lạnh nhưng mình lại thấy cả một khu vườn nho nhỏ của nhà mình đang trước mặt.
Nắng chênh vênh treo trên giàn hoa chanh kiểng của mẹ, rọi xuống mấy giò hoa lan mà đám học trò của lớp học tình thương ở IADIN, Gia Lai ngày xưa phải bỏ công cả buổi chiều, trèo lên cây rừng hái về tặng “thày Dũng” mà mình vẫn treo ở lưng lửng cái hàng rào sắt… Thấy được cả cành mai, chậu hoa hồng, hoa cúc ngái ngủ với sương sớm đâu đây ngoài sân; thấy cả cánh cửa sắt mới sơn lại, còn thơm nồng mà thế nào con chó Gô nhà mình cũng sẽ ra nằm “lăn quay” ra đấy, “giãy đành đạch” vì…mừng rỡ (theo kiểu rất “lạ” của nó) mỗi khi có tiếng xe máy của người nhà về.
Mình thấy cả nào bánh, nào mứt, dưa hấu, bánh chưng loanh quanh chiếc bàn con, nào nồi thịt kho măng lăn tăn sủi bọt trên bếp, nào nồi cơm gạo mới bốc khói thơm thơm cả góc nhà chiều 30 tết… Cả đội biết không, mình còn thấy được cả như xung quanh đây là hương hoa mai (mà ở nhà có bao giờ thấy hoa mai có hương đâu nhỉ), là hương của nắng mới lên, là mùi của lá, của hoa… làm mũi mình cứ hăng hăng…
Sáng mùng một tết ở đây, cả nhóm SV xa nhà sẽ gặp nhau sớm, chúc mừng nhau bằng đủ giọng Bắc - Nam. Rồi cả nhóm sẽ cùng đi bộ một quãng đường dài, leo lên một ngọn đồi mới đến được ngôi chùa gần nhất để cúng lễ đầu năm (thay vì như ở nhà là đã xách xe máy chạy một mạch đến chùa rồi).
Những lời cầu chúc cho một năm mới bình yên, mạnh giỏi cho cả nhà cứ nghèn nghẹn trong nước mắt mới chính là những cầu mong chân thành nhất mà dường như chỉ có những người xa nhà thế này mới cảm nhận hết được. Và chắc hẳn đó sẽ là những điều hiện thực trong năm mới.
Một năm mới lại đến, ngày về đã gần hơn. Và chắc hẳn những ngày tháng học hành xa nhà đầy ắp kỷ niệm này, sự trưởng thành từ những khó khăn của cuộc sống sẽ theo mình mãi để cho những ngày về thật sự là những ngày vui…
Ngày vui đó, mình sẽ gặp nhau, cả đội MHX IADIN nhé !
ĐẶNG TẤT DŨNG
(Transnational Law and Business University - Hàn Quốc)
Sanya
25-01-2006, 10:43 PM
Quê hương - Nỗi nhớ
TTO - Tôi học ở nước ngoài nhưng không bao giờ quên quê hương. Với bạn bè quốc tế, tôi luôn hãnh diện mình là người Việt Nam. Tôi tự hào mỗi khi giới thiệu cho họ về ngày Tết cổ truyền của dân tộc. Đó là một cách để vơi đi nỗi buồn nhớ Việt Nam...
Những ngày cuối năm đang đi qua, một năm mới cũng sắp đến. Xuân về mang đến cho mọi người niềm háo hức. Mọi nơi, mọi nhà, ai nấy cũng bận bịu cho những ngày cuối năm, cái không khí đón Tết thật là rộn rã...
Đây sẽ là năm thứ 4,chúng tôi, những đứa du học sinh phương xa phải ăn tết xa quê hương. Có xa quê hương, mới thấu nỗi lòng xót xa, quặn nhớ. Có xa cha mẹ, mới hiểu được công ơn vô bờ bến, sinh thành dưỡng dục. Không biết giờ này nơi quê xa, những người thân của tôi, họ đang làm gì nhỉ? Riêng tôi giờ đây khi tất cả mọi người đều đã yên giấc, ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, tôi nhớ VN da diết, nhớ gia đình, bè bạn và... Tôi thầm ước giờ này mình có thể vế nhà để cùng mọi người quây quần bên nhau. Giá như...
Việt Nam giờ này chắc là rất nhộn nhịp. Tôi cảm nhận được không khí Tết sâu trong ký ức. Điều duy nhất tôi có thể làm được ở đây là học để lấy kiến thức sau này giúp ích cho đất nước. Càng gần đến phút giao thừa tôi càng mong muốn có thể trở về với gia đình - dù chỉ là một giây phút thôi. Giá như người đứng trước mặt tôi là ba mẹ, anh tôi và cả những người Việt Nam chưa quen biết, để tôi có thể tận hưởng một chút không khí Tết cổ truyền, để có thể thưởng thức champagne chúc mừng năm mới, để được tụ họp về chúc thọ bà ngoại rồi nhận mừng tuổi và lời chúc từ bà, để được quây quần bên cả nhà cùng ôn lại những kỷ niệm, những niềm vui và những thành công đã đạt được trong năm cũ, rồi cùng chúc cho nhau những lời tốt đẹp nhất trong năm mới.
Nhưng giờ đây, tôi đón Tết ở một nơi cách mái nhà cha mẹ rất xa, sẽ chỉ có những sinh viên cùng cảnh xa nhà cùng nhau vui Tết. Tôi và các bạn sẽ hướng về quê đón chờ từng khoảnh khắc của năm mới. Sẽ có bánh chưng, sẽ có hoa và những lời chúc mừng. Sẽ là những giây phút ấm áp và thiêng liêng không thể quên trong lòng những người con xa xứ! Chúc một năm mới bình yên, hạnh phúc và tràn đầy niềm vui cho tất cả mọi người Việt Nam, cho người thân, bạn bè, cho thành phố mang tên Bác.
Cuối thư tôi xin viết lại hai câu thơ của một nhà thơ nổi tiếng mà chúng ta đã quen tên: "Khi ta ở chỉ là nơi đất ở Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn". Ấn Độ cho tôi rất nhiều nhưng quê hương thì chỉ có một, như là chỉ một mẹ thôi.
TRẦN PHẠM PHƯƠNG THUỶ (Bangalore - Ấn Độ)
Sanya
25-01-2006, 10:44 PM
Cây mai nhà tôi
http://i8.photobucket.com/albums/a35/thuongmai27a/lkj.jpg
Các bạn du học sinh ở Ukraine gói bánh chưng đón Tết
TTO - Tết lại sắp về. Vậy là lần thứ tư, sau hơn bảy năm xa nhà, tôi sẽ phải ăn Tết ở nước ngoài. Bây giờ ở bán cầu Nam, trời mùa hè nắng lắm, đẹp lắm, nhưng lòng tôi sao chẳng thấy vui. Tôi nhớ Huế, nhớ nhà, nhớ Tết vô cùng. Và nhớ nữa, cây mai nhà tôi...
Tết ở nhà tôi thường bắt đầu từ một ngày tháng chạp khi ba coi lịch, nghe dự báo thời tiết, nhẩm lui nhẩm tới một hồi rồi quyết định "trảy lá mai''. Không biết ba trồng hồi nào, chỉ biết rằng từ khi sinh ra tôi đã thấy chậu mai nằm giữa sân nhà, được uốn thành ba vòng tròn rất đẹp.
Nhà tôi hồi trước có một cây vú sữa sai trái lắm. Lại còn trứng gà, đu đủ, chuối cau, khế chua, bông cẩn, chè tàu, cà chua, lá lốt, bầu, bí, mướp... sân trước, sân sau rợp bóng. Nhưng rồi cây thì bị trận bão kinh hoàng năm 85 đánh gãy, cây thì phải chặt để sửa đường, cây thì phải nhường sân cho ba đứa con nít ngày xưa thích ngồi dưới gốc cây chơi đồ hàng nhưng nay đã lớn, chỉ thích đi xe máy rầm rầm, thích có cái sân rộng để lái xe lao vèo từ hành lang ra thấu ngoài đường.
Vườn cây ngày ấy ba tôi chỉ giữ lại chậu mai. Không phải là hoàng mai, bạch mai gì cả, mai nhà tôi là loại mai tứ thời, mùa nào cũng nở. Lá mai tứ thời dày, sẫm màu, hoa mai vàng rực, nhỏ như cái bánh bèo. Cây mai thanh mảnh, gọn gàng, nhưng trảy lá cũng lắm công phu. Phải nâng niu từng cành, phải nhẹ nhàng ngắt từng lá, kẻo lỡ mai đau, mai giận, Tết không nở hoa thì dù có mứt bánh đầy đủ vẫn thấy như Tết đã không tròn.
Trảy lá xong, cả nhà lại ngong ngóng chờ hoa. Mọi người háo hức mong chờ khi lá non đâm chồi, khi nụ mai đầu tiên nhú lên. Rồi một buổi sáng thức dậy, bước ra sân thấy sắc vàng mơ he hé mỉm cười, là như thấy trong cơn gió lạnh ngoài kia mùa xuân đã đến thật rồi.
Ngày xưa, chị em tôi thường đo với cây mai để biết mình cao hơn năm trước chừng nào. Lúc nhỏ, cả ba đứa thi nhau nhón chân mấy cũng không với tới một nhành mai. Rồi chị rồi em lần lượt vượt quá tầng một, ngày Tết không cần bắc ghế cũng có thể giúp ba trảy lá dễ dàng. Tôi lớn dần lên, xuân về hiên ngang đua sức trẻ với mai. Nhưng tôi chưa chạm tới được tầng hai thì đã không cao thêm được nữa. Em trai cao vượt chị, nhưng cũng không thể sánh bằng cây mai vốn cao quá mái nhà.
Tôi đi xa, mỗi năm chỉ về được một lần. Ba mẹ tóc mỗi ngày một bạc, hai em mỗi ngày một lớn. Chỉ có cây mai bao giờ cũng vẫn kiêu hãnh đứng đó, bao mưa nắng đi qua mà sắc xuân chẳng phôi pha. Yêu kiều, duyên dáng làm sao, cây mai tứ thời nhà tôi. Tôi không cúi đầu chiêm bái mai như Cao Bá Quát; tôi thương mai như thương biết mấy không khí Tết vui tươi, đầm ấm, yêu thương ở nhà, để chừ ở xa nghĩ về sao cứ nghe trong lòng một niềm hoài nhớ không nguôi...
Bây giờ Tết lại sắp về, ở nơi xa này con thầm hỏi, không biết ngày này ba trảy lá chưa ba?
LÊ THỊ VÂN TRÌNH
Christchurch, New Zealand
Powered by vBulletin® Version 4.1.8 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.