Sanya
25-01-2006, 10:25 PM
Chuyện chó: Gió bay đi, lâm ly ở lại
Lời con chó, hay thư của chó em:
TTC - Gửi các bác Người,
Năm Bính Tuất, Chó Em mới được các bác mời lên ngôi. Xin các bác thương Chó Em thì thương cho trót, đừng chửi Em: "Chó nhảy bàn độc" mà đau lòng nhau.
Tết năm Bính Tuất này, Em có nhảy là nhảy lên lịch, lên báo Tết, lên câu đối, lên tranh, lên ảnh, lên thơ văn nhạc họa, thậm chí còn nhảy tót lên các thiệp cưới, thiệp Noel năm Tuất mà thả sức ngoáy đuôi tít thò lò như trò ngoáy cám. Chó Em được như rứa trăm sự cũng nhờ ơn mưa móc của các bác Người. Chó Em sướng quá cười thành tiếng: Đâu... đâu...
Kể cũng lạ, Chó Em chẳng làm gì nên tội mà khi các bác ghét nhau, giận nhau, lại cứ đưa Em ra mà chửi: “Đồ chó!”; “Đồ khuyển dương!”; “Quân chó đểu!”; “Mày chó nó vừa vừa chứ!”; “Có mà chó nó nghe!”; “Mày sủa vào tai bố à?”; “Đồ mày là đồ cầy cáo”...
Khi các bác yêu nhau, cưng nhau, nựng nhau, Em chả được tí nem chả gì mà cũng dây phần sung sướng tham dự cuộc "mi nhau" rằng thì là: "Con chó cưng của em ơi!"...; "Cún con của anh ơi!"... Thậm chí có khi tới cực điểm của cuộc "ăn bánh khoái... lạc", có bác còn hét tướng lên rằng: "Chó ơi em chết mất!"...; "Chó ơi... chó em đi!"... Rồi thì khi tình tứ giăng hoa, các bác không gọi nhau là Tèo, là Bướm nữa, mà cứ thích gọi nhau bằng các bí danh của Chó Em; ví như: "Đốm ơi em đẹp quá!"; "Mực à, anh cực cừng cưng"; "Vện ơi, sao vện nõn thế?"; “Vàng ơi là vàng ơi, anh đưa nàng về dinh chưa? Về thì về!"...
Hèn gì cái của quý nhất trên đời mà từ quan chí dân, bác nào cũng thích là “cái sự đời”, lại đưa Chó Em ra ví von mới màu mè hấp dẫn, cái màu nửa mực, nửa mỡ, nửa liêu trai, mê li quằn quại lòng ai: Đen như mõm chó! (Ca dao: Sáng trăng suông em ngỡ tối giời - Em mới ngồi em để “cái sự đời” em ra...). Thế thì em xin chịu các bác! Trong đời sống của các bác: Hỉ nộ ái ố, tất tần tật đều có Chó Em tham dự!
Thư Chó Em giấy ngắn tình dài, kể sao cho xiết, chúc năm Bính Tuất xuân càng thêm xuân. Chỉ xin các bác đuổi mấy thằng Riềng, thằng Mẻ, thằng Lá mơ, thằng Mắm tôm ra khỏi thế giới của Chó Em... thì em đội ơn các bác bội phần!
Tại sao chó em và chó anh càng ăn càng bé?
Chó Em và Chó Anh có thời từng là chó quý của nhà quý tộc tân thời Bạch Bạch Hắc gia gia, được gia gia phong cho làm Khuyển linh bửu bối. Gia gia ngoài việc đặt tên chữ cho Chó Em là Ngọc Nhi Cún Cún, tên chữ Chó Anh là Hoàng Huynh Đốm Đốm, gia gia còn đặt tên nôm trong nhà để kêu Chó Em là Riềng, và kêu Chó Anh là Mẻ. Rằng “Riềng ơi, Mẻ ơi ra xơi ngự khuyển...”.
Thi thoảng, gia gia mới có dịp giới thiệu với khách khứa tên chữ của chúng em, còn thường lúc nào cũng Mẻ ơi, Riềng ơi không hà! Gia gia vỗ béo nhị vị khuyển linh bửu bối chúng em bằng cả sơn hào hải vị. Chúng em ăn thùng bất chi thình mà càng ngày càng bé đi mới lạ. Gia gia đã mời hàng trăm bác sĩ thú y tới bắt mạch, bốc thuốc chữa bệnh cho Riềng và Mẻ mà hai đứa chúng em ăn thì vẫn khiếp mà cứ ngày càng bé đi y như chó búp bê chứ không phải thuộc hàng chó quý nhất nhì thế giới.
Gia gia gặp các nhà Khuyển luận, các nhà Khuyển học để tìm cách chữa bệnh càng ăn càng bé của chúng em, lại tìm cả thầy đồng cốt về trục xuất ma quỷ ra khỏi Riềng và Mẻ mà hổng được, nên đành bó tay! Có vị đại gia tên là Hồng Hoàng Hắc Mộc Chân Nhân, bạn thân của gia gia tìm đến chơi thì ít, mà có nhã ý thăm Riềng Em và Mẻ Anh thì nhiều. Mộc Chân Nhân bèn mua đứt Riềng và Mẻ về theo giá khuyến mãi.
Vĩnh biệt gia gia, Riềng Em và Mẻ Anh bèn theo chủ mới về Khuyển xá. Mộc Chân Nhân bèn làm lễ đổi tên cho Riềng Em thành Cưng và Mẻ Anh thành Cứng, một cái tên rất dân dã dễ thương. Ba tháng trời, Mộc Chân Nhân tập cho hai chúng em tên mới, quen dần với tên Cưng và Cứng, không còn nhớ tên cũ Riềng với Mẻ là cái chi chi...
Hàng ngày, Mộc Chân Nhân dắt hai con chó quý nhất nước đi dạo, cứ một điều kêu: Cưng ơi, rồi Cứng ơi nghe thích muốn chết, làm ai nhìn cũng ham, ai nghe cũng khoái. Quay đi quay lại mới có 6 tháng, Cưng và Cứng lớn nhanh hơn thổi. Gia gia thuở ngày xưa nghe đồn tìm đến thăm kinh ngạc muốn nổ mắt, vì nhìn mãi không thể nhận ra Riềng với Mẻ ngày xưa, bèn kêu Riềng ơi, Mẻ ơi mà hai chúng em làm như không nghe, không quen biết, khiến gia gia càng thất kinh.
Hai con Riềng, con Mẻ ngày xưa choắt lại gần bằng hai nắm tay mà sao hôm nay lớn như hai con gấu? Mộc Chân Chân bèn giới thiệu tên mới của em là Cưng và của anh là Cứng. Gia gia bèn hỏi Mộc Chân Nhân rằng : - Thưa hiền huynh, sao hai con Riềng và Mẻ ở nhà tại hạ, xơi toàn sơn hào hải vị, càng ăn càng bé đi là sao? Về đây thấy hiền huynh cho chúng ăn toàn cơm nhạt kèm rau đậu bình dân mà sao chúng lớn nhanh như thổi vậy hiền huynh?
- Dễ hiểu thôi mà gia gia. Khi Cưng và Cứng ở nhà gia gia, gia gia dù cho chúng ăn như vua ăn nhưng gia gia đã tuyên án tử hình chúng ngay từ trong trứng thì chúng sợ quá mà không lớn nổi chứ sao!
- Hiền huynh nói bản án tử hình nào?
- Gia gia đặt một con là Riềng, một con là Mẻ thì riềng với mẻ không là hai thứ sát thủ của chó ư? Ngày nào gia gia cũng tuyên án tử hình chúng, cũng nhắc tới cái kết cục Riềng Mẻ đau thương kinh tởm ấy, khiến người còn sợ vỡ mật nữa là con vật, hỏi làm sao nó còn có gan để sống mà lớn nổi?
Bây giờ gia gia mới hối hận vì cái sự ác độc vô biên của riềng và mẻ từng ám ảnh loài chó không biết là chừng nào. Gia gia bèn gật gù triết lý:
- Chó còn thế huống là người, phải không hiền huynh?
Ngày Tuất khuyển niên xuân hỉ 2006..
TRẦN MẠNH HÀO
Lời con chó, hay thư của chó em:
TTC - Gửi các bác Người,
Năm Bính Tuất, Chó Em mới được các bác mời lên ngôi. Xin các bác thương Chó Em thì thương cho trót, đừng chửi Em: "Chó nhảy bàn độc" mà đau lòng nhau.
Tết năm Bính Tuất này, Em có nhảy là nhảy lên lịch, lên báo Tết, lên câu đối, lên tranh, lên ảnh, lên thơ văn nhạc họa, thậm chí còn nhảy tót lên các thiệp cưới, thiệp Noel năm Tuất mà thả sức ngoáy đuôi tít thò lò như trò ngoáy cám. Chó Em được như rứa trăm sự cũng nhờ ơn mưa móc của các bác Người. Chó Em sướng quá cười thành tiếng: Đâu... đâu...
Kể cũng lạ, Chó Em chẳng làm gì nên tội mà khi các bác ghét nhau, giận nhau, lại cứ đưa Em ra mà chửi: “Đồ chó!”; “Đồ khuyển dương!”; “Quân chó đểu!”; “Mày chó nó vừa vừa chứ!”; “Có mà chó nó nghe!”; “Mày sủa vào tai bố à?”; “Đồ mày là đồ cầy cáo”...
Khi các bác yêu nhau, cưng nhau, nựng nhau, Em chả được tí nem chả gì mà cũng dây phần sung sướng tham dự cuộc "mi nhau" rằng thì là: "Con chó cưng của em ơi!"...; "Cún con của anh ơi!"... Thậm chí có khi tới cực điểm của cuộc "ăn bánh khoái... lạc", có bác còn hét tướng lên rằng: "Chó ơi em chết mất!"...; "Chó ơi... chó em đi!"... Rồi thì khi tình tứ giăng hoa, các bác không gọi nhau là Tèo, là Bướm nữa, mà cứ thích gọi nhau bằng các bí danh của Chó Em; ví như: "Đốm ơi em đẹp quá!"; "Mực à, anh cực cừng cưng"; "Vện ơi, sao vện nõn thế?"; “Vàng ơi là vàng ơi, anh đưa nàng về dinh chưa? Về thì về!"...
Hèn gì cái của quý nhất trên đời mà từ quan chí dân, bác nào cũng thích là “cái sự đời”, lại đưa Chó Em ra ví von mới màu mè hấp dẫn, cái màu nửa mực, nửa mỡ, nửa liêu trai, mê li quằn quại lòng ai: Đen như mõm chó! (Ca dao: Sáng trăng suông em ngỡ tối giời - Em mới ngồi em để “cái sự đời” em ra...). Thế thì em xin chịu các bác! Trong đời sống của các bác: Hỉ nộ ái ố, tất tần tật đều có Chó Em tham dự!
Thư Chó Em giấy ngắn tình dài, kể sao cho xiết, chúc năm Bính Tuất xuân càng thêm xuân. Chỉ xin các bác đuổi mấy thằng Riềng, thằng Mẻ, thằng Lá mơ, thằng Mắm tôm ra khỏi thế giới của Chó Em... thì em đội ơn các bác bội phần!
Tại sao chó em và chó anh càng ăn càng bé?
Chó Em và Chó Anh có thời từng là chó quý của nhà quý tộc tân thời Bạch Bạch Hắc gia gia, được gia gia phong cho làm Khuyển linh bửu bối. Gia gia ngoài việc đặt tên chữ cho Chó Em là Ngọc Nhi Cún Cún, tên chữ Chó Anh là Hoàng Huynh Đốm Đốm, gia gia còn đặt tên nôm trong nhà để kêu Chó Em là Riềng, và kêu Chó Anh là Mẻ. Rằng “Riềng ơi, Mẻ ơi ra xơi ngự khuyển...”.
Thi thoảng, gia gia mới có dịp giới thiệu với khách khứa tên chữ của chúng em, còn thường lúc nào cũng Mẻ ơi, Riềng ơi không hà! Gia gia vỗ béo nhị vị khuyển linh bửu bối chúng em bằng cả sơn hào hải vị. Chúng em ăn thùng bất chi thình mà càng ngày càng bé đi mới lạ. Gia gia đã mời hàng trăm bác sĩ thú y tới bắt mạch, bốc thuốc chữa bệnh cho Riềng và Mẻ mà hai đứa chúng em ăn thì vẫn khiếp mà cứ ngày càng bé đi y như chó búp bê chứ không phải thuộc hàng chó quý nhất nhì thế giới.
Gia gia gặp các nhà Khuyển luận, các nhà Khuyển học để tìm cách chữa bệnh càng ăn càng bé của chúng em, lại tìm cả thầy đồng cốt về trục xuất ma quỷ ra khỏi Riềng và Mẻ mà hổng được, nên đành bó tay! Có vị đại gia tên là Hồng Hoàng Hắc Mộc Chân Nhân, bạn thân của gia gia tìm đến chơi thì ít, mà có nhã ý thăm Riềng Em và Mẻ Anh thì nhiều. Mộc Chân Nhân bèn mua đứt Riềng và Mẻ về theo giá khuyến mãi.
Vĩnh biệt gia gia, Riềng Em và Mẻ Anh bèn theo chủ mới về Khuyển xá. Mộc Chân Nhân bèn làm lễ đổi tên cho Riềng Em thành Cưng và Mẻ Anh thành Cứng, một cái tên rất dân dã dễ thương. Ba tháng trời, Mộc Chân Nhân tập cho hai chúng em tên mới, quen dần với tên Cưng và Cứng, không còn nhớ tên cũ Riềng với Mẻ là cái chi chi...
Hàng ngày, Mộc Chân Nhân dắt hai con chó quý nhất nước đi dạo, cứ một điều kêu: Cưng ơi, rồi Cứng ơi nghe thích muốn chết, làm ai nhìn cũng ham, ai nghe cũng khoái. Quay đi quay lại mới có 6 tháng, Cưng và Cứng lớn nhanh hơn thổi. Gia gia thuở ngày xưa nghe đồn tìm đến thăm kinh ngạc muốn nổ mắt, vì nhìn mãi không thể nhận ra Riềng với Mẻ ngày xưa, bèn kêu Riềng ơi, Mẻ ơi mà hai chúng em làm như không nghe, không quen biết, khiến gia gia càng thất kinh.
Hai con Riềng, con Mẻ ngày xưa choắt lại gần bằng hai nắm tay mà sao hôm nay lớn như hai con gấu? Mộc Chân Chân bèn giới thiệu tên mới của em là Cưng và của anh là Cứng. Gia gia bèn hỏi Mộc Chân Nhân rằng : - Thưa hiền huynh, sao hai con Riềng và Mẻ ở nhà tại hạ, xơi toàn sơn hào hải vị, càng ăn càng bé đi là sao? Về đây thấy hiền huynh cho chúng ăn toàn cơm nhạt kèm rau đậu bình dân mà sao chúng lớn nhanh như thổi vậy hiền huynh?
- Dễ hiểu thôi mà gia gia. Khi Cưng và Cứng ở nhà gia gia, gia gia dù cho chúng ăn như vua ăn nhưng gia gia đã tuyên án tử hình chúng ngay từ trong trứng thì chúng sợ quá mà không lớn nổi chứ sao!
- Hiền huynh nói bản án tử hình nào?
- Gia gia đặt một con là Riềng, một con là Mẻ thì riềng với mẻ không là hai thứ sát thủ của chó ư? Ngày nào gia gia cũng tuyên án tử hình chúng, cũng nhắc tới cái kết cục Riềng Mẻ đau thương kinh tởm ấy, khiến người còn sợ vỡ mật nữa là con vật, hỏi làm sao nó còn có gan để sống mà lớn nổi?
Bây giờ gia gia mới hối hận vì cái sự ác độc vô biên của riềng và mẻ từng ám ảnh loài chó không biết là chừng nào. Gia gia bèn gật gù triết lý:
- Chó còn thế huống là người, phải không hiền huynh?
Ngày Tuất khuyển niên xuân hỉ 2006..
TRẦN MẠNH HÀO