singasong
25-02-2008, 03:19 AM
Một câu chuyện hay mà sas đã copy từ blog của 1 cô bạn, xin share với mọi người.
---
Có dịp theo sếp phỏng vấn tuyển PR cho công ty. Có một cô bé tên KT rất xinh, background tốt, rất rất nhiệt tình và tâm huyết với công việc. Sếp hỏi: "Giả sử em đang chịu trách nhiệm chính chuẩn bị một cuộc họp báo rất quan trọng cho công ty nhưng đúng lúc đó người thân của em bị tai nạn trên đường điện thoại cho em thì em sẽ làm thế nào?" KT bình tĩnh trả lời: "em sẽ gọi điện cho người thân khác của em đến xem trước".
- Sếp: Giả sử đó là mẹ hay anh chị em của em?
- KT: Em nghĩ là công việc của công ty rất quan trọng, em sẽ nhờ người thân của em.
- Sếp: Nếu không có người thân nào đến được?
- KT: Em sẽ nhờ bạn em đến đưa mẹ/anh chị em đi bệnh viện trước. Sau khi xong cuộc họp báo em sẽ đến sau.
- Sếp:....
- KT:...
Sếp tiếp tục tăng các dữ kiện cho thấy vụ tai nạn là nghiêm trọng và khó có người đi thay. Và cô bé dù thể hiện một sự lựa chọn rất khó khăn và kèm rất nhiều giải thích vẫn chọn việc hoàn thành nhiệm vụ trước. Khi kết thúc việc hỏi sếp nói "sao em ko chọn gia đình? " Và cười, hỏng biết là có ý gì?
Còn mình, mỗi lần sếp hỏi em í, mình rất muốn nói "đi đi em! đi đi em!". Và mình đã hơi hụt hẫng một tí vì em í nhất quyết chọn công việc. Cũng có thể là em í chỉ muốn thể hiện mình là một ứng viên tốt, đầy tinh thần trách nhiệm trong cuộc phỏng vấn mà thôi. Nhưng tại sao em không nghĩ là trong một môi trường tốt và có nhiều cộng sự giỏi, việc nhờ một đồng nghiệp thay mình tổ chức cuộc họp báo là hoàn toàn có thể? Ngoài ra, với một kế hoạch chu đáo, một e kíp tốt thì việc khuyết mất một người không phải là vấn đề quá nghiêm trọng. Người chủ trì vắng mặt còn có thể thay bằng người khác huống chi chỉ là một thành viên tổ chức. Mình đánh giá cao tinh thần trách nhiệm của em ấy nhưng vẫn thấy có gì đó bất ổn. Giả sử em í là đồng nghiệp của mình, mình sẽ không mong em í phải "hi sinh" quá nhiều cho công việc như thế. Lúc người thân đang cần mình sao không chạy đến ngay? Sẽ không ai trách, hoặc từ chối giúp đỡ khi người thân của mình đang gặp nạn. Mình chắc chắn như thế.
Như hồi mình bị tai nạn xe máy. Lúc nhận được điện thoại của người đi đường báo, Chuột Nhắt dù đang có việc rất gấp vẫn vứt tất cả đấy chạy ngay ra chỗ mình. Dù rằng cậu ấy có thể gọi cho một danh sách những người thân của mình đi thay và cũng chưa biết mình tai nạn của mình có nghiêm trọng hay ko? Chị giám đốc còn bảo Chuột Nhắt đi xe của chị ấy cho yên tâm. Và mình, mình cũng sẽ làm như vậy. Nếu những ai đã từng mất người thân chắc sẽ hiểu cảm giác day dứt và hối tiếc vô cùng vì mình đã không ở bên cạnh họ được nhiều hơn, không yêu thương họ nhiều hơn.
Lúc này, mình thật may mắn vì có cả người thân và đồng nghiệp nâng đỡ trong mọi chuyện. Mình có thể tin tưởng đồng nghiệp sẽ làm tốt việc mình nhờ khi mình bận không thể làm được. Và mình có thể nhờ người thân hỗ trợ để mình có thể dành nhiều thời gian cho công việc hơn. Sẽ ko tốt nếu bỏ bê công việc chỉ suốt ngày vướng víu gia đình. Và càng không tốt nếu vì ham mê sự nghiệp mà không thể quan tâm, chăm sóc người thân khi cần, phải không?
Rốt cuộc cty đã tuyển được một người khác phù hợp hơn cho vị trí PR. Và khi mình viết thư cảm ơn tất cả các ứng viên khác đã tham gia dự tuyển mình quên chưa nói với em í là "đi đi em". Tự nhiên hôm nay nhớ lại tự hỏi: Có nên gửi cho em í một cái mail không nhỉ?
Na's blog
---
Có dịp theo sếp phỏng vấn tuyển PR cho công ty. Có một cô bé tên KT rất xinh, background tốt, rất rất nhiệt tình và tâm huyết với công việc. Sếp hỏi: "Giả sử em đang chịu trách nhiệm chính chuẩn bị một cuộc họp báo rất quan trọng cho công ty nhưng đúng lúc đó người thân của em bị tai nạn trên đường điện thoại cho em thì em sẽ làm thế nào?" KT bình tĩnh trả lời: "em sẽ gọi điện cho người thân khác của em đến xem trước".
- Sếp: Giả sử đó là mẹ hay anh chị em của em?
- KT: Em nghĩ là công việc của công ty rất quan trọng, em sẽ nhờ người thân của em.
- Sếp: Nếu không có người thân nào đến được?
- KT: Em sẽ nhờ bạn em đến đưa mẹ/anh chị em đi bệnh viện trước. Sau khi xong cuộc họp báo em sẽ đến sau.
- Sếp:....
- KT:...
Sếp tiếp tục tăng các dữ kiện cho thấy vụ tai nạn là nghiêm trọng và khó có người đi thay. Và cô bé dù thể hiện một sự lựa chọn rất khó khăn và kèm rất nhiều giải thích vẫn chọn việc hoàn thành nhiệm vụ trước. Khi kết thúc việc hỏi sếp nói "sao em ko chọn gia đình? " Và cười, hỏng biết là có ý gì?
Còn mình, mỗi lần sếp hỏi em í, mình rất muốn nói "đi đi em! đi đi em!". Và mình đã hơi hụt hẫng một tí vì em í nhất quyết chọn công việc. Cũng có thể là em í chỉ muốn thể hiện mình là một ứng viên tốt, đầy tinh thần trách nhiệm trong cuộc phỏng vấn mà thôi. Nhưng tại sao em không nghĩ là trong một môi trường tốt và có nhiều cộng sự giỏi, việc nhờ một đồng nghiệp thay mình tổ chức cuộc họp báo là hoàn toàn có thể? Ngoài ra, với một kế hoạch chu đáo, một e kíp tốt thì việc khuyết mất một người không phải là vấn đề quá nghiêm trọng. Người chủ trì vắng mặt còn có thể thay bằng người khác huống chi chỉ là một thành viên tổ chức. Mình đánh giá cao tinh thần trách nhiệm của em ấy nhưng vẫn thấy có gì đó bất ổn. Giả sử em í là đồng nghiệp của mình, mình sẽ không mong em í phải "hi sinh" quá nhiều cho công việc như thế. Lúc người thân đang cần mình sao không chạy đến ngay? Sẽ không ai trách, hoặc từ chối giúp đỡ khi người thân của mình đang gặp nạn. Mình chắc chắn như thế.
Như hồi mình bị tai nạn xe máy. Lúc nhận được điện thoại của người đi đường báo, Chuột Nhắt dù đang có việc rất gấp vẫn vứt tất cả đấy chạy ngay ra chỗ mình. Dù rằng cậu ấy có thể gọi cho một danh sách những người thân của mình đi thay và cũng chưa biết mình tai nạn của mình có nghiêm trọng hay ko? Chị giám đốc còn bảo Chuột Nhắt đi xe của chị ấy cho yên tâm. Và mình, mình cũng sẽ làm như vậy. Nếu những ai đã từng mất người thân chắc sẽ hiểu cảm giác day dứt và hối tiếc vô cùng vì mình đã không ở bên cạnh họ được nhiều hơn, không yêu thương họ nhiều hơn.
Lúc này, mình thật may mắn vì có cả người thân và đồng nghiệp nâng đỡ trong mọi chuyện. Mình có thể tin tưởng đồng nghiệp sẽ làm tốt việc mình nhờ khi mình bận không thể làm được. Và mình có thể nhờ người thân hỗ trợ để mình có thể dành nhiều thời gian cho công việc hơn. Sẽ ko tốt nếu bỏ bê công việc chỉ suốt ngày vướng víu gia đình. Và càng không tốt nếu vì ham mê sự nghiệp mà không thể quan tâm, chăm sóc người thân khi cần, phải không?
Rốt cuộc cty đã tuyển được một người khác phù hợp hơn cho vị trí PR. Và khi mình viết thư cảm ơn tất cả các ứng viên khác đã tham gia dự tuyển mình quên chưa nói với em í là "đi đi em". Tự nhiên hôm nay nhớ lại tự hỏi: Có nên gửi cho em í một cái mail không nhỉ?
Na's blog