PDA

View Full Version : Bỏ lại phía sau



changtraidentuhomqua
22-01-2006, 09:01 AM
hơn mấy tháng nay từ khi ko còn traiviet thế là những dòng viết thường ngày cho 1 người đã xa,cho nhưng lo toan thường nhật ...ko còn nữa,một câu nói quen quen của ai đó vẫn còn đúng,có lẽ ''nhật kí lùi dần từ ngày vắng em''.
cuối năm,khi tụi bạn cùng phòng náo nức về quê ấy cũng là lúc bản thân phải tự chuẩn bị vài thứ để chào đón tết-cái tết xa nhà mà bản thân muốn xem thử cái cảm giác đó thế nào.
mình đã dần dần tìm lại nụ cười sau những ngày mưa buồn tẽ dài lê thê.và con tim đã vui trở lại với những cuộc vui chưa từng tham gia vào và quan trọng nhất là 1 chút bình yên đã kịp ghé ngang thay cho mình 1 chiếc áo mới khoác lên mình đủ để xóng xánh khi mùa xuân đến.
ngày 22/1/2006
có những thứ ngày xưa tưởng chừng như ko thể nào có sự thay đổi kì lạ đến như vậy,những ngày này người ta sẽ xôm tụ với bạn bè,những đôi lứa yêu nhau sẽ sát cánh bên nhau .....
sẽ hạnh phúc và tuyệt vời lắm khi như vậy.bây giờ thật thà mà nói với bản thân rằng mình đã thực sự vui vẻ ăn tết trong miền nam này dù chỉ là 1 mình,yêu dấu về 1 người chưa phai hẳn .
có những người mới chập chững vào yêu,có những tâm hồn hoang lạc sầu héo cảm thấy thiếu thốn ,cần 1 tình yêu để ''xài'' qua mùa xuân sẽ khao khát và thèm thuồng biết chừng nào phải không?.
người đã đi qua bóng tối biết nhoẻn miệng cười thật nhẹ nhõm cho những phút khờ dại ,vụng về của mình ngày hôm qua.những sầu muộn ,day dứt đã qua đã quá đủ và có khi đã dư để họ hôm nay bình thản bước qua.một khúc ca cho riêng mình:
''Và anh sẽ hát, cho người đi qua bóng tối
Bóng tối muộn phiền, phủ lấy đời nhau
Và anh sẽ hát, cho ngày đem mưa nắng tới ''
ừ,sẽ hát cho ngày đem mưa nắng tới với những tia nắng bình yên nghịch ngợm nhảy nhót trên sân,cho tiếng chim non buổi sớm mai cảm thấy trong trẻo hơn.xin từ giả những ngây ngô,buồn bã của những sớm mùa đông- bỏ lại phía sau...

Lưu_Khiết_Huyên
22-01-2006, 09:31 AM
và em sẽ hát hát cho người dấu yêu hát cho người ỡ lại và em sẽ hát tất cả cho riêng anh !

changtraidentuhomqua
23-01-2006, 09:30 PM
thế là ngày vui đã nhanh chóng qua đi,phải công nhận rằng khoảng thời gian thầm lặng nhất ko có gì nổi bậc để xua tan đi cái yên ắng của nó ko có ai cả,đến khi niềm vui đến thì đến cùng 1 lúc.ko đến nỗi não nề lắm nhưng lời ca khúc lệ quyên hát vẫn còn hợp cho bây giờ-''người tình về khi ngỡ mất em rồi....''
T vẫn thế và có lẽ đâu đấy ở cậu ta vẫn còn nhiều người chào đón nên khoảng thời gian này hãy để cậu ta được tự do chút xíu.thứ gì thuộc về mình ắt sẽ là của mình,tin tưởng thế đi nhé hải .
21hoo'
đoạn đường từ thành phố trở lại nhà hơi xa ,buồn thì cũng hơi hơi tí xíu nhưng có lẽ nôn nao và đáng để suy ngẫm nhất là cái ko khí tết đã đến nơi nơi.ven đường những người bán hoa kiểng trên nét mặt mệt mõi của họ vẫn tràn đầy niềm vui mỗi khi khách hàng đến chọn hoa,nhớ năm nào mình cũng như thế hải nhỉ ?
bây giờ là về nhà ngủ 1 giấc thật ngon để mai đi làm tiếp,rất vui khi làm wen với nhiều người trong ngày hôm nay mặc dầu ko biết rõ hết .ấn tượng đọng lại có lẽ vẫn thuộc về vip- sas và anh chàng mèo ú dễ thương ấy .ko ngờ thứ mình chọn lại ''rơi '' vào tay sas chứ,hi vọng cậu ấy sẽ vui với nó .
ngoại ô:21h30' 23/1/06

changtraidentuhomqua
24-01-2006, 11:31 AM
gom nhặt hết những chiếc lá cuối mùa còn đọng lại trên sân cho trôi dần vào miền kí ức,tháng nắng ngày mưa ko còn dầm dề trú ngụ trong khu vườn vắng nữa.một ngày mới,một chút rung động bâng khuâng cho 1 người lại tìm về.
phải công nhận và cảm ơn người ta 1 điều bởi lẽ dù chưa biết sẽ như thế nào nhưng từ khi thấy cái hình dáng dễ thương ấy đêm về trong lòng thấy xốn xang thật,những chiếc áo đủ màu cho những chuyện tình đã qua thay biếc bao nhiêu chiếc ,có cái vẫn củ,có cái đã chìm vào khoảng không của nơi xa vời ấy vậy mà vẫn còn ngỡ như quanh đây.
cậu ta đáng yêu,đáng yêu từ cái ngày đầu tiên mới gặp gỡ.giữa muôn vàn hình tượng trong thế giới muôn màu muôn vẻ này có lẽ duy nhất thích và mên mến người ta vì 1 thứ gì đó rất riêng toát ra từ cậu .
với nhiều người có thể khuyết điểm của người này lại là ưu điểm ,điểm đáng nhớ với người ta.so với những ngày đầu mới chân ứơt chân ráo vào thế giới này bây giờ nhìn lại khoảng thời gian 3 năm cảm thấy mình đã dần lớn lên được đôi chút,mình ko thích lắm cái ồn ào -lóc chóc -''đáng yêu'' qua đáng của những người từng gặp.mình hi vọng rằng rồi có ngày bọn nó cũng có những thay đổi như vậy bởi lẽ cái ấn tượng từ đối phương-cậu:người mình đang nói đây đủ để ghi điểm với mình -người mới vừa đi ngang bóng tối .
ngoại ô những chiều cuối năm cơn gió chiều se sẽ lạnh thổi về từ phía cánh đồng xa tắp,nơi cuối chân trời mình đã ko còn dõi mắt trông ngóng về 1 ai đó đã xa xôi.niềm kiêu hãnh,nỗi nhớ thương bây giờ sao nhỏ bé và thân thương đến thế!
mình lại trở về với 1 tâm hồn của thằng nhóc con đang rộn ràng với niềm thương nhớ mới.những giấc ngủ muộn,những sự trầm lắng bấy lâu thỉnh thoảng được thay đổi bởi vài phút vu vơ nghĩ về họ,nhớ cái giọng điệu từ tốn ,chậm rãi chỉ 1 lần ''lắng nghe anh cười anh nói'' và đặc biệt hơn là ánh mắt thân thương gần gũi ẩn dưới đôi kính cận rất vô tư có thể ban phát đến mọi người.
nhưng nói là nói thế thôi chứ mọi thứ vẫn còn ở 1 nơi hãy còn xa xôi lắm,những niềm tin yêu thường mong manh và dễ vỡ bởi vậy phải biết vui khi có được nó dù nó,dù ''ai đó'' chưa thuộc về mình.hạnh phúc làm sao cho nỗi nhớ dịu dàng chập chờn đến cùng tiếng chim rộn rã đang lãnh lót ngoài hiên nhà,cậu có biết ko:''Một lần được nhìn anh là như giấc mơ mang theo cơn gió bay về''
24/1/06
{changtraidentuhomqua}