wolf18
07-09-2007, 12:17 PM
Author: Wolf18
Genre: Lẩu thập cẩm + hoang tưởng cực đại.
Rating: 16+
Summary: "Rảnh, ngồi kể chuyện phiếm chơi! Và là để kết thúc hoàn toàn 1 vụ thách đố!"
Chapter1: Sai lầm ngu ngốc
Thanh gỡ nhẹ từng cái khuy áo của Nguyên. Thứ vỏ bọc đó rơi xuống, để lộ ra một làn da trắng như ngọc ở bên trong. Đôi mắt anh nhìn xoáy sâu vào những vết thương trên người cậu - dấu vết của một đêm hoang lạc. Tim anh đau nhói khi nhìn thấy chúng - dấu vết của anh.
-"Khốn nạn! "- anh rủa thầm - anh đã làm đau cậu, người mà anh đã thề là sẽ cả đời chăm sóc và bảo vệ.
-Tôi xin lỗi! - Giọng anh run run. Nó sắp vỡ ra rồi.
Tay anh nắm chặt đôi vai nhỏ của cậu. Anh ôm cậu vào lòng, hôn nhẹ lên những vết thương như muốn xoa dịu nỗi đau mà cậu phải gánh chịu vào cái đêm hôm đó. Cậu khẽ mỉm cười. Có lẽ anh không biết rằng cậu đã cám ơn cái đêm hôm ấy rất nhiều. Cái đêm đã đem cậu lại với anh. Cậu dám chắc rằng nếu không có đêm ấy thì mối quan hệ giữa anh và cậu bây giờ chỉ có thể dừng ở mức bạn bè và tình cảm của anh dành cho cậu cũng chỉ sẽ là những cái siết tay, những cái ôm nhẹ nhàng khi cậu đau khổ và hụt hẫng và cả những chiếc hôn vụng trộm lúc cậu ngủ say.
Dòng suy nghĩ của cậu bị cắt ngang đột ngột khi cậu nhận thấy rằng đôi mắt màu hạt dẻ của anh đang quan sát cậu. Anh nhìn vào mắt cậu thật lâu như muốn đọc được suy nghĩ trong đôi mắt ấy - đôi mắt màu xanh biển mà anh thích nhất. Cậu muốn quay mặt đi để tránh ánh nhìn như thiêu đốt của anh nhưng cậu không thể. Cậu bắt đầu lo sợ, cậu sợ anh đọc được những suy nghĩ xấu xa trong đầu mình. "Sở hữu anh!". Trái tim cậu đang gào lên điều đó khi lần đầu tiên cậu bắt gặp anh. Và bây giờ cũng thế. Nó đang đập loạn cả lên khi nhìn thấy ánh mắt thèm muốn nơi anh. Cậu nhắm mắt, thả trôi thân thể theo nụ hôn của anh. Cậu không biết nó kéo dài bao lâu cho đến khi cậu cảm thấy thiếu hơi và phải dứt mình ra khỏi anh.
Khẽ nhấc cằm cậu lên, ngắm kĩ gương mặt cậu, Thanh thật sự là không thể nào hiểu được rằng cậu đang nghĩ gì. Ngay cả anh cũng đang hỗn loạn. Cậu chấp nhận anh. Nhưng cậu nghĩ gì khi làm điều đó, cậu yêu anh ư? Không thể nào! Nguyên không phải là gay! Đấy là điều duy nhất mà anh có thể khẳng định về cậu. Cậu làm thế là vì thương hại tôi ư? hay là... Anh sợ hãi trước suy nghĩ vừa thoáng qua: cậu muốn trả thù! Nó có vẻ hợp lí nhất trong vô vàn lí do mà anh nghĩ ra. Trả thù kẻ đã làm mất đi sự trong trắng, hồn nhiên nơi cậu. Khẽ mỉm cười.
-"Mình điên thật rồi!"-anh nghĩ- Mình vừa sợ, vừa mừng trước cái suy nghĩ này. Thôi! Thây kệ nó! Chỉ cần cậu ấy ở bên mình là đủ rồi dù là vì lí do gì đi chăng nữa!
Anh lại hôn cậu. Lưỡi anh luồn sâu vào miệng cậu, quấn lấy lưỡi cậu. Men rượu trong chiếc hôn làm cậu choáng váng. Hình như, cậu cũng say theo anh.
Hơi rượu xộc lên đầu, nó làm Thanh đau nhức và rồi như cái đêm hôm đó Thanh chẳng thể nào làm chủ được bản thân mình nữa. Anh đè cậu xuống giường, tay anh vuốt dọc thân thể cậu từ từ đi xuống phía dưới.
Nguyên mở to mắt và lấy hết vốn sức lực mà cậu có thể có để đẩy anh khỏi người mình.
-Không được! Thanh! Dừng ngay!-Cậu gào lên với hy vọng rằng anh sẽ nghe theo.
Nhưng không, lý trí của anh bây giờ đâu còn nữa, chỉ còn có con thú trong anh đang kêu gào anh chiếm lấy cậu. Đè lên người cậu, tay anh lần sâu vào phần thân dưới cậu.
Sợ! Cái cảm giác ấy xâm chiếm lấy toàn thân cậu. Tuy cậu đã chấp nhận anh nhưng cảm giác về đêm ấy vẫn còn đâu đó. Nó bất ngờ và đột ngột trào ra không cách gì ngăn chăn được. Nỗi sợ hãi lên đến cực điểm khi anh tách hai chân cậu ra. Cậu vùng vẫy nhưng khi nhận ra rằng mình bất lực thì cậu bật khóc.
-Đừng! Thanh! Làm ơn!...- Cậu van xin trong tiếng nấc.
Tiếng khóc của cậu đã làm cho con người đứng đằng sau cánh cửa chợt tỉnh lại và nhanh như chớp Quân lao vào phòng, nắm lấy cổ áo sơmi Thanh, lôi Thanh ra khỏi người Nguyên.
-Tại sao cậu lại dám làm như thế với nó chứ!?
Quân gầm lên như 1 con thú. Cùng lúc, anh giáng 1 cú đấm vào mặt Thanh. Té ngã. Rồi loạng choạng đứng dậy. Đôi mắt Thanh vằn lên những tia đỏ hằn học. Khoé miệng Thanh rỉ máu. Thanh lao vào Quân với 1 sự bộc phát không thể kiểm soát. Thứ tình cảm mà Thanh đã kiềm chế bấy lâu nay khi ở bên Nguyên dưới sự tác động của men rượu trào dâng mãnh liệt. Nó làm Thanh điên loạn.
Hai con người lào vào nhau với 2 dòng suy nghĩ đối lập.
Thanh_sở hữu và độc chiếm.
Quân_bảo vệ và che chở.
Nguyên nhìn theo 2 con người đang vật lộn dưới sàn vì cậu. Cậu muốn làm 1 cái gì đó để ngăn họ nhưng không thể. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó làm tay chân cậu mềm nhũn ra. Cậu thậm chí không thể đứng lên. Cơ thể cậu run lên từng chập, môi cậu chảy máu. Cậu đang lo sợ nếu 1 trong 2 con người quan trọng này bị thương thì...
Genre: Lẩu thập cẩm + hoang tưởng cực đại.
Rating: 16+
Summary: "Rảnh, ngồi kể chuyện phiếm chơi! Và là để kết thúc hoàn toàn 1 vụ thách đố!"
Chapter1: Sai lầm ngu ngốc
Thanh gỡ nhẹ từng cái khuy áo của Nguyên. Thứ vỏ bọc đó rơi xuống, để lộ ra một làn da trắng như ngọc ở bên trong. Đôi mắt anh nhìn xoáy sâu vào những vết thương trên người cậu - dấu vết của một đêm hoang lạc. Tim anh đau nhói khi nhìn thấy chúng - dấu vết của anh.
-"Khốn nạn! "- anh rủa thầm - anh đã làm đau cậu, người mà anh đã thề là sẽ cả đời chăm sóc và bảo vệ.
-Tôi xin lỗi! - Giọng anh run run. Nó sắp vỡ ra rồi.
Tay anh nắm chặt đôi vai nhỏ của cậu. Anh ôm cậu vào lòng, hôn nhẹ lên những vết thương như muốn xoa dịu nỗi đau mà cậu phải gánh chịu vào cái đêm hôm đó. Cậu khẽ mỉm cười. Có lẽ anh không biết rằng cậu đã cám ơn cái đêm hôm ấy rất nhiều. Cái đêm đã đem cậu lại với anh. Cậu dám chắc rằng nếu không có đêm ấy thì mối quan hệ giữa anh và cậu bây giờ chỉ có thể dừng ở mức bạn bè và tình cảm của anh dành cho cậu cũng chỉ sẽ là những cái siết tay, những cái ôm nhẹ nhàng khi cậu đau khổ và hụt hẫng và cả những chiếc hôn vụng trộm lúc cậu ngủ say.
Dòng suy nghĩ của cậu bị cắt ngang đột ngột khi cậu nhận thấy rằng đôi mắt màu hạt dẻ của anh đang quan sát cậu. Anh nhìn vào mắt cậu thật lâu như muốn đọc được suy nghĩ trong đôi mắt ấy - đôi mắt màu xanh biển mà anh thích nhất. Cậu muốn quay mặt đi để tránh ánh nhìn như thiêu đốt của anh nhưng cậu không thể. Cậu bắt đầu lo sợ, cậu sợ anh đọc được những suy nghĩ xấu xa trong đầu mình. "Sở hữu anh!". Trái tim cậu đang gào lên điều đó khi lần đầu tiên cậu bắt gặp anh. Và bây giờ cũng thế. Nó đang đập loạn cả lên khi nhìn thấy ánh mắt thèm muốn nơi anh. Cậu nhắm mắt, thả trôi thân thể theo nụ hôn của anh. Cậu không biết nó kéo dài bao lâu cho đến khi cậu cảm thấy thiếu hơi và phải dứt mình ra khỏi anh.
Khẽ nhấc cằm cậu lên, ngắm kĩ gương mặt cậu, Thanh thật sự là không thể nào hiểu được rằng cậu đang nghĩ gì. Ngay cả anh cũng đang hỗn loạn. Cậu chấp nhận anh. Nhưng cậu nghĩ gì khi làm điều đó, cậu yêu anh ư? Không thể nào! Nguyên không phải là gay! Đấy là điều duy nhất mà anh có thể khẳng định về cậu. Cậu làm thế là vì thương hại tôi ư? hay là... Anh sợ hãi trước suy nghĩ vừa thoáng qua: cậu muốn trả thù! Nó có vẻ hợp lí nhất trong vô vàn lí do mà anh nghĩ ra. Trả thù kẻ đã làm mất đi sự trong trắng, hồn nhiên nơi cậu. Khẽ mỉm cười.
-"Mình điên thật rồi!"-anh nghĩ- Mình vừa sợ, vừa mừng trước cái suy nghĩ này. Thôi! Thây kệ nó! Chỉ cần cậu ấy ở bên mình là đủ rồi dù là vì lí do gì đi chăng nữa!
Anh lại hôn cậu. Lưỡi anh luồn sâu vào miệng cậu, quấn lấy lưỡi cậu. Men rượu trong chiếc hôn làm cậu choáng váng. Hình như, cậu cũng say theo anh.
Hơi rượu xộc lên đầu, nó làm Thanh đau nhức và rồi như cái đêm hôm đó Thanh chẳng thể nào làm chủ được bản thân mình nữa. Anh đè cậu xuống giường, tay anh vuốt dọc thân thể cậu từ từ đi xuống phía dưới.
Nguyên mở to mắt và lấy hết vốn sức lực mà cậu có thể có để đẩy anh khỏi người mình.
-Không được! Thanh! Dừng ngay!-Cậu gào lên với hy vọng rằng anh sẽ nghe theo.
Nhưng không, lý trí của anh bây giờ đâu còn nữa, chỉ còn có con thú trong anh đang kêu gào anh chiếm lấy cậu. Đè lên người cậu, tay anh lần sâu vào phần thân dưới cậu.
Sợ! Cái cảm giác ấy xâm chiếm lấy toàn thân cậu. Tuy cậu đã chấp nhận anh nhưng cảm giác về đêm ấy vẫn còn đâu đó. Nó bất ngờ và đột ngột trào ra không cách gì ngăn chăn được. Nỗi sợ hãi lên đến cực điểm khi anh tách hai chân cậu ra. Cậu vùng vẫy nhưng khi nhận ra rằng mình bất lực thì cậu bật khóc.
-Đừng! Thanh! Làm ơn!...- Cậu van xin trong tiếng nấc.
Tiếng khóc của cậu đã làm cho con người đứng đằng sau cánh cửa chợt tỉnh lại và nhanh như chớp Quân lao vào phòng, nắm lấy cổ áo sơmi Thanh, lôi Thanh ra khỏi người Nguyên.
-Tại sao cậu lại dám làm như thế với nó chứ!?
Quân gầm lên như 1 con thú. Cùng lúc, anh giáng 1 cú đấm vào mặt Thanh. Té ngã. Rồi loạng choạng đứng dậy. Đôi mắt Thanh vằn lên những tia đỏ hằn học. Khoé miệng Thanh rỉ máu. Thanh lao vào Quân với 1 sự bộc phát không thể kiểm soát. Thứ tình cảm mà Thanh đã kiềm chế bấy lâu nay khi ở bên Nguyên dưới sự tác động của men rượu trào dâng mãnh liệt. Nó làm Thanh điên loạn.
Hai con người lào vào nhau với 2 dòng suy nghĩ đối lập.
Thanh_sở hữu và độc chiếm.
Quân_bảo vệ và che chở.
Nguyên nhìn theo 2 con người đang vật lộn dưới sàn vì cậu. Cậu muốn làm 1 cái gì đó để ngăn họ nhưng không thể. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó làm tay chân cậu mềm nhũn ra. Cậu thậm chí không thể đứng lên. Cơ thể cậu run lên từng chập, môi cậu chảy máu. Cậu đang lo sợ nếu 1 trong 2 con người quan trọng này bị thương thì...