PDA

View Full Version : [st] Vũ Khúc Trong Đêm - PinkCat



.:Benny:.
27-09-2005, 10:12 AM
Vũ Khúc Trong Đêm


Trời bắt đầu vào đông thật lặng lẽ. Những mảng mây đen phủ kín một góc trời. Những ánh nắng của buổi sớm mai chìm trong màn sương mờ ảo. Cái không khí lạnh lẽo làm cho ta có cảm giác không muốn chui ra khỏi tấm chăn ấm áp kia mà chỉ muốn được nằm trong nó mãi.
Những cơn gió thổi tung tất cả. Bụi đường hoà lẫn những chiếc lá vàng lặng lẽ rụng trong màn đêm để không nỡ đánh thức ai dậy trong ngày đông lạnh lẽo ấy.

Lại những chuỗi ngày gió, sương, và cái lạnh lại về. Những chậu hoa bên khung cửa sổ như đang tắm mình trong những giọt sương mai, lung linh như những hạt pha lê trong ánh nắng của buổI sớm mai, mặt trời trông như lòng đỏ trứng gà khổng lồ đang dần dần thức giấc sau một đêm dài, đang dần mang lại chút gì ấm áp cho những ai cô đơn trong những ngày này.

Hôm nay là chủ nhật, sao mọi ngườI lại thức dậy sớm thế kia chứ? Ở nhà ngủ có sướng không nhỉ?

“Dậy đi nào” – Cùng tiếng hét của mẹ là những nhát chổi được vụt vào mông tôi.

Tôi choàng tỉnh dậy. Ngó đồng hồ mới có 7h sáng thôi mà.

“Cho con ngủ thêm chút nữa thôi mẹ” – vừa nói tôi vừa lấy chiếc mền trùm kín đầu

“Dậy đi, con nói là phụ mẹ dọn dẹp nhà mà. Hôm nay có người đến trọ đó. Dậy mau, còn phụ mẹ chứ”

Tôi đành phải thức dậy với vẻ mặc khó chịu, lòng thì rủa thầm người đến thuê nhà, chọn ngày nào không chọn đi chọn ngày nghỉ của người ta. Hôm qua học bài cả đêm mệt muốn chết. Muốn ngủ thêm một chút cũng không xong đúng là đồ chết tiệt.
Nhưng cơn bực tức cũng qua đi, bù vào khoảng đó là tiếng nói cười vui vẻ của tôi và mẹ. Không mấy chốc thì công việc cũng hoàn tất.

“Thôi nghỉ tay một chút. Uống miếng nước rồi làm tiếp con.” - mẹ vừa nói vừa mang ra một ly nước cam

“Dạ, con mang mấy cái này qua kho nữa là xong rồi. Mẹ cứ để đó dùm con đi”



“Phù…Cuối cùng cũng xong. Mệt muốn chết” – tôi lấy vạt áo lau những giọt nước trên mặt.

“Thôi, lâu lâu mới nhờ có một bửa mà thang với vãn. Gớm …”

“Con có than gì đâu. Con nói giúp mẹ mà…..” – tôi vừa nói vừa dựa vào người mẹ

“Thôi đi ông tướng, tôi biết rõ ông quá còn gì nữa …”

“Mẹ này. Lâu lâu con mới làm nũng được chút xíu. Mẹ cứ …”

Mẹ tôi không nói gì thêm mà nở một nụ cười, tay xoa đầu tôi. Nụ cười mà tôi không thể nào quên cho đến bây giờ. Một nụ cười làm xao xuyến một cõi lòng. Có lẽ ngày xưa ba bị chinh phục bởi nụ cười này của mẹ quá! Còn tôi thì cũng không biết nữa. Tôi chỉ muốn sống bên mẹ mãi thôi, để luôn được mẹ chăm lo cho mình nhưng mà cuộc sống thì có quy luật của nó mà, nhưng đó là một câu chuyện khác, tôi đang kể về chuyện tình mình mà đúng không? Tôi dựa vào lòng mẹ, uống những ngụm nước cam mẹ pha, sao tôi thấy hạnh phúc quá. Nhưng hạnh phúc đó tôi tận hưởng chưa được bao lâu thì nó đã bị phá vỡ đi bởi một người.

“Dạ cho cháu hỏi, đây có phảI là nhà Cô Xuân không ạ?”

“Ừ, Có chuyện gì không?”

“Dạ, con là Đức. Hôm trước con có gọi điện đến và con muốn thuê phòng tại nhà ta.”

“À, đây phòng của cậu chúng tôi dọn xong rồi đó. Theo tôi. Khánh con vào nhà rửa mặt rồi chuẩn bị bài mai còn đi học nữa. Cậu đi lối này."

Một anh chàng sinh viên năm cuối, ngành Sư Phạm, khoa Toán thì phải. Tôi nghe loáng thoáng qua lời mẹ kể và cũng chẳng quan tâm lắm. Một người trông có vẻ thư sinh chính hiệu. Trông có vẻ yếu đuối mỏng manh quá, chắc một cơn gió thổi qua cái bay mất xác khỏi tìm thấy luôn á. Trời còn thêm đôi kính cận trên khuôn mặt hình chữ điền, để chứng tỏ ta đây là con mọt sách hay là rắn đeo kính nhỉ. Không đúng, là lưu manh giả danh trí thức thì đúng hơn.

Nhưng ở đời ai mà biết trước chuyện gì kia chứ. Hình như mình ghét của nào thì trời trao của ấy thì phải. Người mà lúc đầu tôi căm ghét nhưng sau này lại là người yêu, mối tình đầu của tôi mà tôi không thể nào quên được dù rằng tôi đã có gia đình và con tôi cũng đã trưởng thành.

“Đó là con trai tôi. Nó năm nay học 12. Chuẩn bị thi đại học đến nơi rồi mà lười học lắm. Àh mà cậu học khoa Toán mà đúng không. Có gì cậu kèm nó giúp tôi một chút”

“Dạ” - Tiếng nói trầm trầm, nghe ấm áp làm sao. Kèm theo đó là một nụ cười xinh thật. Chắc nó làm biết bao người chao đảo rồi nhỉ? Mà trong đó tôi cũng dường như là nô lệ của nụ cười đó thì phải.

Trưa hôm đó mẹ tôi làm một bửa cơm thân mật, để chào đón người mới đến. Tôi chẳng thích phung phí tý nào nhưng mà tôi không thể kiềm chế mình được trước những món mà mẹ đang bày biện trên bàn ăn. Thôi thì đổ đầy cái bao tử cái đã, tính gì mình tính sau vậy.

“Cậu cứ dùng tự nhiên đừng ngại, cứ xem đây như ở nhà mình vậy đi. Gắp ăn đi chứ?”

“Dạ”

Tiếng trả lời thật nhỏ nhẹ, với cử chỉ e thẹn như người con dâu mới về nhà chồng vậy đó, làm tôi buồn cười quá trời nhưng mà phải nén lại nếu không muốn bị mẹ chửi là bất lịch sự.

“Cậu học năm cuối rồi à? Khi nào cậu ra trường?”

“Dạ, con còn một năm nữa là ra trường rồi.”

“Ra trường cậu định đi đâu, ở đâu?”

“Dạ trường phân đi đâu thì con đi đó”

“Ừ, lúc đầu phân về mấy vùng khó khăn, về đó dạy một thời gian lấy kinh nghiệm rồi xin về thành phố dạy cũng được. Cậu còn đỡ không giống thằng Khánh nhà này. Sắp thi đại học tới nơi mà chưa chọn gì ráo”

Nghe nói đến mình, mà nói xấu mình trước mặt người lạ nữa, tôi tìm cách chống chế

“Mẹ này. Ai nói mẹ là con chưa chọn trường nào?”

“Em chọn trường nào?”

“Có thể là đại học Bách Khoa, hay trường Khoa Học Tự Nhiên cũng được”

“Vậy em định học ngành gì?”

“Kinh tế, Ngoại thương không thì công nghệ thông tin… cái nào cũng được, không thì học du lịch ở đây, vì đây là khu du lịch trước sau học ra cũng không thất nghiệp…”

“Không nữa thì về ăn bám mẹ. Lúc đó đất không có để mà ăn nữa chứ ngồi đó mà mơ với mộng” - mẹ thêm vào câu nói chưa dứt của tôi, làm anh phì cười.

“Mẹ này. Con mơ mộng đâu” – tôi cố gắng chống chế

“Để rồI xem kết quả thi thử thế nào. Xem sức con tới đâu mà mơ với mộng”

“Con no rồi, con đi học bài đây, để đó rồi mẹ xem”

Ôi trời nói là đi học bài nhưng mà sao mỗi lần cầm cuốn vở trên tay thì hai mí mắt cứ díp lại. Bao lần tôi với ý chí phải học để cho mẹ xem nhưng mà cuối cùng thì cũng không đấu lại con buồn ngủ và thế là tôi đánh một giấc cho đến chiều.

Tiếng guitar ở đâu vậy ta, nghe hay thật. Tôi từ từ mở mắt ra. Trời đã chiều, ánh nắng hôm nay sao đẹp thế. Cả căn phòng chìm trong ánh nắng vàng, còn thêm bản nhạc thật hay nữa. Tất cả tạo nên một khung cảnh thật tuyệt vời làm sao.

Tôi lò dò ra mé cửa sổ xem tiếng đàn phát ra từ đâu. À thì ra là cái anh chàng sinh viên sáng nay mới thuê nhà mình. Nhìn anh ngồi bên gốc thông già, ánh mắt nhìn về những ngồi biệt thự đang chìm dần trông cái lành lạnh sương chiều đang về. Những ngôi biệt thự nằm ẩn mình dưới những rừng thông xanh thẳm thật mờ ảo. Ánh nắng chiều vàng cả một khúc trời. Tôi tưởng chừng mình đang được xem một bức ảnh cũ. Nhưng tôi bị lôi khỏi những gì mơ mộng bởi tiếng đàn của anh. Anh đàn không hay như những người chuyên nghiệp nhưng tiếng đàn của anh trong buổi chiều tà này sao hay thế. Tiếng đàn vẻ gì đó mang mác buồn của người xa quê chăng ? Hay đó là nỗi lòng dâng trào trong buổi xế tà ấy…..


***

Thời gian thì cứ trôi. Cho dù ta có muốn níu kéo lại cũng không được. Và ta mong sao chỉ có những chuỗi ngày hạnh phúc bên ta mà thôi. Nỗi buồn thì dường như không thể bỏ lại hạnh phúc một mình trên thế gian này mà dường như nó luôn bên cạnh hạnh phúc. Trong những nỗi đau vô bờ, những cái buồn bâng quơ, hay chỉ là nỗi nhớ mông lung thì hạnh phúc cũng hiện hữa trong nó, chỉ có điều là ta có cảm nhận được nó hay không mà thôi. Đôi khi trong nỗi bất hạnh ta lại tìm thấy hạnh phúc của riêng ta, và mình ta biết mà thôi.

Ngày kiểm tra chất lượng đầu năm cũng trôi qua. Mấy đứa bạn hầu như chẳng quan tâm cho lắm, nhưng riêng tôi thì tôi mong ngóng nó từng ngày. Tôi muốn chứng tỏ với mẹ, mình là một đứa không tệ như mẹ nói. Và tôi muốn cho anh chàng kia thấy, tôi không như mẹ mình đã nói. Nhưng than ôi, sự thật thì đâu như ta mong đợi.

Khi phát bài ra thì tôi gần như bậc ngửa trước những con điểm đang đập vào mắt mình. Những lỗi sai, có những cái thật đơn giản, những cái ngay cả con nít cũng biết mà tôi lại đi làm sai. Ôi thôi rồi, giờ phải làm sao bây giờ. Ước gì trước đây mình đừng quá tự đắc và ỉ vào những cái gì mình đã biết và không xem bài lại. Giờ thì ân hận cũng được gì nữa….

Tôi lê từng bước thật nặng nề trên con đường về nhà. Sao hôm nay con đường ấy lại trở nên dài và sao lòng mình cảm thấy trĩu nặng thế này. Trời thì nắng như đổ lửa, bình thường là tôi đã tìm nơi tránh cái nắng sẽ làm đen da, hay đi ké xe ai đó về nhà. Còn hôm nay tìm mãi cũng chẳng thấy ai hay một góc cây nào để mình trú nắng cả. Hình như đây là hình phạt cho kẻ kiêu ngạo như tôi chăng.

Trưa hôm đó tôi trốn trên phòng mình, không xuống ăn cơm. Tôi cảm thấy mệt mỏi. Hình như là buồn thì đúng hơn.

Rồi mọi việc cũng không dấu được bao lâu. Hôm đi họp đạI hộI phụ huynh học sinh ở trường về. Tôi thấy mẹ buồn lắm. Mẹ không la mắng, trách móc tôi một câu. Mà chỉ bảo tôi cần cố gắng học hơn nữa. Tôi cảm thấy mình có lỗI nhiều lắm, tuy mẹ không nói gì nhưng mà tôi thấy mẹ rất buồn. Thà như mẹ la tôi, đánh tôi, hay trách móc tôi thì tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, còn đằng này …..

Tôi lặng lẽ ra ngồI bên gốc thông già, thả hồn mình theo ánh mặt trờI sắp không còn nhìn thấy để nhường chỗ cho màn đêm mịt mù. Cuộc đờI tôi rồI sẽ về đâu. Có đen tốI như đêm đen không?

“Có chuyện gì buồn sao?” - một giọng nói làm tôi thoát khỏI suy nghĩ mông lung
Thì ra là con rắn đeo kính đáng ghét. Tôi dường như không muốn trả lờI câu hỏI của anh.

“Bị điểm kém, hay bị mẹ la vì chuyện gì nữa đó ?”

Tôi vẫn không trả lờI anh, mà chỉ thở một hơi thật dài.

“Làm gì mà thở ngắn thở dài như ông cụ non vậy. Có gì nói anh nghe, anh giúp cho”

.:Benny:.
27-09-2005, 10:13 AM
Tôi vẫn giữ cái vẻ im lặng của mình, chẳng nói với anh điều gì tôi đang nghĩ, điều gì đang làm tôi buồn. Tiếng chuông chiều vang lên, báo hiệu giờ làm lễ sắp đến. Những con chiên ngoan đạo đang từ các nẻo đường tụ hộI về ngôi giáo đường cách đó không xa trong những bộ đồ ấm áp đủ màu sắc.

Anh lấy cây đàn ra so lạI dây và bắt đầu dạo những ngón tay mềm mạI trên từng dây đàn. Anh hoà một bản nhạc nghe cũng khá quen thuộc nhưng mà tôi không nhớ nỗI nó là gì nữa, rồI anh tạo thêm sự ngạc nhiên cho tôi bằng cách cất lên bài ca bằng chính giọng của anh …

“…này em ơi em hỡI , cớ sao em lạnh lùng, cho môi phai úa màu này em ơi em hỡI, nắng bên hiên chang hoà, sao em còn mãi trong mơ đờI cho ta cay đắng vớI bao nhiêu ưu phiền, sao em ôm nỗI buồn, đừng cho nhau thêm nữa những đau thương trong đờI. Xin hãy mang niềm vui. ThờI gian sẽ xoá hết nỗI đau cho đờI thắm lạI, em ơi thôi chớ buồn, ngày mai nắng sẽ chiếu khắp nơi sưởI ấm cho chúng mình, em hãy vui cườI lên ….”

Tôi giờ chỉ còn biết hình như có tiếng gì đó ù ù trong tai mình. Tôi không cảm nhận được gì nữa. Sao mọI vật trước mắt tôi trở nên mờ nhạt đi thế kia. Tôi đã khóc ư? Không. Tôi không khóc bao giờ cả. TạI vì ánh nắng làm chói mắt tôi nên mọI vật trở nên mờ nhạt thôi mà. Đúng vậy, tạI ánh nắng. Và tôi từ từ nhắm nghiền đôi mắt lạI để tận hưởng những sự ấm áp của ánh nắng cuốI cùng của một ngày, để rồI thay vào đó là sự lạnh lẽo, rét mướt, ảm đạm, buồn tẻ của màn đêm……

*************

RồI ngày họp phụ huynh đầu năm để thông báo về tình hình học tập của chúng tôi cũng đến. Tôi biết hôm nay là ngày mẹ sẽ buồn và tôi sẽ được một bài ca từ ngày này sang ngày khác cho xem, không thì cùng lắm thì ăn một bửa cháo lươn thôi chứ có sao đâu.
Nhưng khi mẹ về nhà, mẹ nói là hơi mệt và mẹ đi nằm một chút. RồI ngày hôm đó, hôm sau, hôm sau nữa, mẹ tỏ ra vẻ bình htường không la mắng gì tôi cả. Mẹ làm cho tôi có cái cảm giác sợ. Thà như mẹ đánh, hay mắng tôi cũng được mà. Mẹ càng tỏ ra như không có gì thì tôi lạI càng thấy tôi cần cố gắng hơn. Tuy mẹ không la tôi nhưng tôi biết mẹ rất buồn. Mẹ không mắng tôi vì giờ mẹ cũng không muốn tạo áp lực quá lớn vì tôi đang là năm cuốI nữa.

Cuộc sống cũng thật có quá nhiều áp lực, có thể là do mình tạo ra hay một nguyên nhân khách quan nào đó tác động vào ta. Hôm đó mãi đi lông bông vớI mấy đứa bạn nên về nhà trờI đã tối. Tôi bước vào nhà thì thấy bụng đói meo liền chui vào bếp. Vừa mớI bớI cơm xong thì mẹ từ trên nhà bước vào.

“ Hôm nay làm gì mà đi học về trễ vậy”

“Dạ con đi chơi vớI mấy đứa bạn một chút”

“LạI đi chơi, không lo học, suốt ngày chơi. Học kiểu này mẹ thấy phiêu quá. Con thi rớt rồI làm sao”

“Thi rớt thì thôi”

Tôi vừa hiểu mình đang nói cái gì, vừa định đính chính lạI vớI mẹ thì được ngay một bài ca vọng cổ. Tôi biết mình có lỗI nhưng mà mẹ cũng nên hiểu cho tôi chứ. Suốt ngày cứ lao đầu vào học, thỉnh thoảng cũng nên để thờI gian tôi còn được thư giãn đôi chút chứ. Tôi biết là năm cuốI và tương lai tôi đang còn nằm phía trước. Nhưng mẹ ơi, mẹ cũng nên hiểu cho con mẹ chứ.

Càng lúc không khí trong nhà càng ngột ngạt hơn bao giờ hết. Tôi lùa nhanh chén cơm và cầm chiếc áo khoác bỏ đi. Tôi đang làm cái việc quái gì đây. Cái việc mà chưa bao giờ tôi làm trước đây cả. Mình đang nổI loạn sao? Định bỏ nhà ra đi ư? Nhưng mà đi đâu mớI được. Thôi kệ đi đâu đó cho khoay khoả một chút rồI về cũng được.

Tôi vừa bước ra khỏI cổng đi được vài bước thì gặp anh. Hôm nay anh về trễ vì còn học thêm tạI thư viện của trường. Anh lên tiếng khi thấy tôi bước đến.

“TốI rồI còn đi đâu nữa. Không ở nhà ôn bài vở mai còn đi học nữa”

Tôi không trả lờI anh, vớI khuôn mặt phớt lờ tôi vẫn cứ bước đi. Anh cũng không nói gì thêm mà chỉ nhìn theo và lắc đầu.

Tôi đến ngọn đồI, trèo lên cành cây cao nhất, nơi mà mỗI khi thấy buồn tôi thường đến. NgồI đong đưa đôi chân thả đôi mắt ngắn nhìn một góc trờI sáng lên bởI những ngọn đèn thắp sáng trong thành phố. Ngồi đây có thể nhìn thấy được dòng ngườI đang tấp nập, hốI hả chạy ngược chạy xuôi của bao con ngườI đang lo toan miếng ăn cho cuộc sống. Đang ngồI lơ ngơ thì nghe có tiếng ngườI trèo lên cây thì ra là anh.

“Cảnh đẹp thiệt hơ, không khí trong lành nữa. Có chuyện gì buồn hả?”

“Liên quan gì đến anh”

Cả hai chìm vào trong im lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích đâu đó gọI nhau. Anh lạI lên tiếng:

“Những ngôi sao trên bầu trờI đêm trông như pháo bông trước lúc tắt. Ở quê buổI tốI rảnh rảnh hay trèo nẳm trên đóng rơm để ngắm sao trời. Em nhìn kìa, những ngôi sao lấp lánh còn đẹp hơn pháo bông! Đó là ngôi sao Ngưu lang, kìa là sao Chức nữ, còn đó là DảI ngân hà. Em là ngôi sao nào trên đó. Còn anh, anh là ngôi sao kia kìa. Tuy nó không sáng rực rỡ như những ngôi sao kia. Mà nó còn nhỏ nửa. Nó nhỏ xíu xiu kia thì có biến mất cũng không ai biết, không ai quan tâm hết. Nhưng họ đã lầm, nhiều khi nó ở quá xa ta mà thôi, khi đến gần thì nó có thể rất to. Con ngườI cũng vậy, có những ngườI thì luôn khép nép sống cuộc sống rất bình dị, nhiều khi họ giúp ai đó mà không nói lờI nào. Có những con ngườI nói nhiều nhưng làm thì không bao nhiêu. Em sẽ làm ngôi sao sáng rực rỡ nhất hay là ngôi sao mờ nhạt kia?”

Anh đã nói xong, trả lạI sự yên tĩnh cho đêm đen vốn dĩ. Anh lặng lẽ nhìn ngắm nhìn những ngôi sao của anh. Đầu tôi giờ muốn nổ tung ra vớI bao ý nghĩ, giờ thì nó muốn nổ tung ra, muốn vỡ thành muôn mảnh nhỏ.

“Giờ chẳng có ai hiểu tôi hết, chẳng có ai hiểu tôi hết, anh có biết điều đó không? Chẳng có ai hết. Không ai quan tâm tôi nữa rồI, tôi giờ chỉ là một con ngườI thừa thảI của xã hội này.”

“Còn có chứ?”

“Ai? Anh cho tôi biết đi”

“Còn mẹ em. Còn bạn bè, còn anh nữa. Có thể em cho rằng anh không đáng tin vì chúng ta chưa biết gì về nhau cho lắm, có lẽ em cho là anh và mẹ em đã lớn rồI không hiểu em. Nhưng mà em đã lầm đó. Vì anh cũng đã ở tuổI em, cũng đã có nhiều điều sai lầm, cứ tìm cách chứng minh mình đã lớn không muốn ai quan tâm, làm những cái gì mình muốn làm. RồI cuốI cùng thì được cái gì? CUốI cùng nhận ra mình không được gì cả, thấy mình đang huỷ diệt chính bản thân mình thì đúng hơn. Ân hận thì cũng có làm được gì nữa đâu. Mọi chuyện đã qua và không bao giờ trở lạI cả. Có những chuyện đôi khi mình không muốn nhưng nó vẫn xảy ra, đưa ta đến những nơi chân trờI mới. CuốI cùng mình lạI đánh mất cơ hộI chính mình và không bao giờ tìm thấy nó được nữa đâu em à…”

MọI chuyện diễn ra trong màn đêm yên tĩnh. Và nó tác động vào tôi một điều gì đó. Tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi có thể nói là hôm đó rất chán rồI, nghe những lờI anh nói giống như đang triết lý, lúc đó tôi ghét anh lắm, rồI mọI chuyện cũng thế nào đó, tôi bắt đầu dường như có cảm tình vớI anh.

“Ủa, qua khi nào vậy. Có chuyện gì không?”

“Làm gì mà cứ lấp lửng thế kia”

“Có bài toán này em không hiểu. Em nghĩ anh có thể giúp em”

“À, ra thế, lạI đây anh chỉ cho”

Từ đó tôi thường sang nhà học cùng anh. Không biết bao nhiều buồn vui chúng tôi đã trảI qua trong những giờ học đó. Có nhiều lúc tôi cãI vả cùng anh, tôi không học cùng anh nữa, anh hạ mình sang nhà hỏI thăm. Anh không hẳn là một ông thầy tốt mà là ông thầy khó thì đúng hơn. Mà anh cũng khó là đúng khi gặp một đứa học trò ngỗ ngược, cứng đầu như tôi đây. Tình cảm chúng tôi dành cho nhau hình như càng bền chặt hơn thì phải. Không biết có phảI thế không hay đó chỉ là cảm giác của riêng tôi, anh có cảm thấy thế hay không?


******


“Làm sao sống được mà không yêu
không nhớ không thương một kẻ nào…..
Không ai thương nên chẳng dám hé lờI
biết thân phận, ghì môi không muốn khóc ..
ơ…ơ…ha ha ha”

“Nè, anh sao vậy. Đừng uống nữa…”

.:Benny:.
27-09-2005, 10:13 AM
MớI dứt câu anh đã uống cạn ly dù tôi có cản anh. Anh vớI tay lấy bình rượu đổ đầy ly và nói

“Không được, hiếm khi em có dịp ra đây, em uống cùng anh hơ ….”

“Anh nói vậy là sao hả? Em ra đây không phảI để uống rượu cùng anh. Anh không phảI bảo em ra đây anh có chuyện nói sao. Anh không nói thì thôi em đi về đây….”- tôi đứng dậy bỏ đi được vài bước

“Khánh…..ơ ơ…” - Anh ngã xuống khi cố đứng dậy đuổI theo tôi, có lẽ anh đã uống khá nhiều rồi. Tôi quay trở lạI đỡ anh dậy

“Anh có sao không? Uống rượu không được mà cũng bày đặt ngườI ta uống. Nhìn anh kìa say rồi đó.” – Tôi tỏ ý trách anh một chút

Tôi chưa đang lo cho anh thì anh dùng sức mình đẩy tôi ngã ngườI ra sau, thân hình anh đè lên ngườI tôi. Mặt đốI mặt, hơi thở anh toàn mùi rượu phả vào mặt tôi là tôi không uống cũng có cảm giác muốn say theo.

“Em đừng đi…”

“Hơ …hơ… Anh làm gì thế này. Em không phảI là bạn gái anh đâu đó”

“Đừng nhắt tớI con ngườI đó anh không muốn nghe vì về ngườI đó nữa. Em biết anh yêu em lắm không?”

“Thôi anh say rồI đó, ở đó mà nói năng lung tung”

Tôi lấy tay đẩy anh ra, nhưng anh dùng sức mình đẩy ngược lạI, làm tôi không thể nào dậy được. Tôi chuẩn bị say đây. Không phảI vì say lờI tỏ tình của anh mà tôi say vì hơi thở nồng nặc mùi rượu từng giây từng giây phả vào mặt tôi mà không tài nào tôi trốn được….

“Anh biết là em cũng thích anh mà đúng không? Sao em không nói gì chứ? Tình yêu ngườI đồng tính có sao đâu. Anh nói thật vớI em thì anh là một ngườI đồng tính. Khi anh gặp em thì anh đã thích em rồI, còn việc anh có bạn gái là anh không muốn làm tổn thương em. Anh không biết em sẽ thế nào khi em biết anh là ngườI đồng tính kia chứ. Em sẽ coi thường anh, xỉ nhục anh chăng? Anh không thể chịu đựng những cảnh đó, anh thà im lặng còn hơn. Em có bạn gái cũng vì muốn che đậy đi cái tình cảm đó. Anh tưởng rằng khi anh có bạn gái, anh tập trung lo lắng cho ngườI đó thì sẽ dần quên em nhưng anh đã lầm, anh càng lúc lạI càng thấy yêu em hơn, mong có em bên anh hơn bao giờ hết…..”

“Anh say rồI, suốt ngày cứ bắt nạt ngườI ta không. Lúc này anh cũng bắt nạt em đây nè. Giờ nhìn anh giống đào hoa tặc. Say lên tán ngườI này ngườI nọ, không phân biệt giớI tính gì hết…”

Lúc này thì tôi đã đẩy anh ra được, đứng dậy phủI những chiếc lá cây còn bám trên ngườI xuống và chuẩn bị bỏ đi, anh siết chặt tay tôi và kéo ngườI tôi xoay lại.

“Ai da….anh làm em đau…”

“Anh sẽ không để mất em đâu. Hãy ở bên anh ….”

“Anh Đức, đủ rồI đó nhe. Đừng giỡn nữa, em sẽ trở mặt đó…”

“Nhìn anh đây nè” – anh nói bằng giọng nghiêm túc nhưng đồng thờI siết chặt hai cánh tay tôi dường như sợ tôi chạy mất thì phảI – “Nhìn anh giống nói đùa sao? Đúng vậy, anh uống rất nhiều rượu nhưng mà anh phảI nói, phảI làm thế nào để em biết tình cảm của anh. Không uống say làm sao mà thốt ra lờI được hả?”

“Có phảI anh điên rồI không? Điên rồI mới ăn nói lung tung như vậy. Tuy rằng anh đang nói chuyện hệ trọng nhưng em cảm thấy anh đùa thì đúng hơn. Em không biết anh nói là thật hay giả dối. Nhưng em….”

Tôi chưa dứt câu thì anh đã đặt lên tôi một nụ hôn. Tôi như bị sét đánh trúng, thà sét đánh trúng còn hơn trong cái hoàn cảnh lúc này. Tôi đẩy anh ra và chạy thật nhanh để anh không đuổI kịp tôi. Nụ hôn đầu đờI tôi không nghĩ là nó đến vớI tôi bất ngờ vậy. Đáng lẽ tôi định sẽ tìm một ngườI và sẽ chủ động, tận hưởng những cảm giác đầu tiên. Mấy đứa bạn tôi nói là nụ hôn nó ngọt ngào hơn kẹo nữa, nhưng mà sao nụ hôn này tôi thấy nó có mùi rượu không à. Tôi phảI bắt đền anh thôi, dám cướp nụ hôn đầu đờI vớI tôi. Sao mà tim tôi nó đập liên hồI như trống trận thế này, cả ngườI thì nóng ran như bị sốt thế này. Chắc là do mình chạy rồI, đúng rồI do mình chạy thôi….

Từ hôm đó tôi cũng cảm thấy khó chịu khi gặp anh. Nhiều đêm tôi đâu ngủ được, cứ nhắm mắt lạI thì cái cảnh hôm đó sao cứ hiện về. Khi vào bàn học thì lạI cũng nghĩ về anh. Cứ thế không biết kéo dài bao lâu nữa. Chỉ biết là đến một hôm, mẹ thì đi công tác, tôi lăn ta bệnh nữa. Anh nghĩ học sang chăm sóc tôi, có những đêm anh thức trắng vì những cơn sốt của tôi. Anh chăm tôi từng bữa ăn, từng chút. Tôi không biết nữa, tôi không thấy ái ngạI như trước đây. Hình như tôi bắt đầu cũng có cảm giác gì vớI anh, không hẳn là bây giờ mớI có, từ trước đây đã có nhưng giờ nó tiến triển lên mà thôi. Có thể tôi quá dễ dàng chăng? Ai nói yêu mình cũng được ư? Tình yêu này là tình yêu mà khó ai chấp nhận trong xã hồI này. MọI ngườI luôn cho đó là một căn bệnh của xã hộI, trái vớI luân lý từ xưa đến nay. MọI ngườI kỳ thị, xa lánh, xem thường nó. Còn tôi thì sao lạI lao đầu vào nó kia chứ? Tôi có bị điên không? Không. Tôi không phảI vì cơn sốt làm mình bị điên hay sao cả, mà tôi đang làm những gì mà trái tim tôi nó muốn tôi làm, nó tìm đến nơi nó cần đến. Chỉ có việc là ta có muốn làm theo nó hay không mà thôi. Và tôi đã chọn con đường đến vớI anh, không suy tính, lo toan gì. Tôi chỉ muốn mình có một cuộc sống hạnh phúc dù mọI ngườI có thể khinh bỉ, phỉ nhổ vào chúng tôi. Chúng tôi sẽ sẽ bên nhau, sẽ cùng nhau vượt lên mọI rào cản của xã hộI này, của mọI ngườI để có được điều mà chúng tôi mong muốn đó là hạnh phúc.


*******

Mọi chuyện tưởng chừng như chẳng có sóng gió gì. Tôi tưởng rằng mình đã tìm thấy được hạnh phúc của mình, niềm hạnh phúc dù rất mong manh, nhỏ nhoi, dễ bị tổn thương. MọI điều đâu như ta mong ước bao giờ ….

Tôi lặng lẽ bước vào phòng anh, định tạo sự ngạc nhiên cho anh. Khi báo cho anh biết tin mình đậu đạI học rồi. Tôi thấy anh ngồI trầm ngâm, tưởng anh đang buồn vì không còn lâu nữa anh ra trường, anh xa tôi. Nhưng ôi thôi…

“Cô ta còn quan trọng đốI vớI anh thế sao?”

Tôi gào lên khi thấy anh nhìn đắm đuốI vào tấm hình kỷ niệm quá tình tứ của anh và ngườI ấy! Anh nhìnt ôi lặng lẽ như một đứa trẻ biết mình có lỗi. Sự im lặng đó như cứa vào lòng tôi đau nhói. Thà anh cứ biện minh hay xoa diệu đi cơn ghen trong tôi bằng những lờI lấp lửng không thật lòng mình. Đằng này anh lạI để tôi ngụp lặn trong nỗI bàng hoàng, đau đớn quá đột ngột, chua chát, xót xa. Thì ra bấy lâu nay tôi chỉ là một ngườI thay thế, một con rốI của anh mà thôi. Tôi mãi chỉ là ngườI bắt bóng anh mà thôi. Những lờI thề, những nụ hôn nồng cháy mà tôi trân trọng xem như đó là bằng chứng của tình yêu mà anh dành cho tôi, tất cả giờ đây tôi đã hiểu nó chỉ là sự nguỵ trang khéo léo …..

Tôi xin mẹ được về quên thăm chơi cho thoải mái trước khi lao đầu vào 4 năm đạI học nữa. Và cuốI cùng thì chiếc xe cũng từ từ lăn bánh, chạy trong rừng thông xanh mướt. Rồi xa thành phố thân thương, và đặt biệt là rờI xa được con ngườI dốI trá đó. Tôi ra đi mà không nói thêm được lờI nào. Lòng trĩu nặng, tôi mong lần đi chơi này có thể quên đi tất cả, tôi sẽ lao đầu vào việc học, sẽ không yêu ai nữa. Tình yêu đốI vớI tôi giờ chỉ là dốI trá, lừa đảo bất chấp mọI điều. TạI sao mình cứ phảI nghĩ đến con ngườI vô tình đó chứ, hắn thì chỉ luôn lo cho chính mình. Tôi mong rằng khi trở về thì con ngườI đó hãy ra đi, biến khỏI cuộc đờI tôi. Biến mất mãI mãi luôn cũng được, đừng bao giờ tồn tạI còn hay hơn nữa.

Tôi cũng nhanh chóng quên đi tất cả mọI chuyện. Cuộc sống ở đây thật thoảI mái, những con ngườI quanh đây thật chất phác bình dị làm sao. Tôi muốn như họ. Mãi sống nơi này. MọI ngườI đốI xử vớI tôi rất tốt, thương yêu tôi biết bao.
Cuộc sống đó chưa bao lâu thì đã bị phá vỡ bởI anh tìm đến gặp tôi. Đêm hôm đó chúng tôi mượn một chiếc thuyền của cậu tôi và cứ chèo trên những con kênh quanh đó. Cả hai im lặng rất lâu, anh thì chèo thuyền còn tôi thì cứ lấy tay vọc nước hay nhìn cảnh vật đang chìm trong đêm tốI mịt mù.

“Sao em về quê mà không nói vớI anh. Anh có thể đi cùng em mà”

“Tôi nghĩ mình không có gì để nói vớI nhau cả”

“Sao em nói vậy? Em không còn yêu anh nữa sao?”

“Em không còn yêu anh nữa.”

“Từ khi nào?”

“Bây giờ, ngay lúc này. Em không muốn nói dốI mà cũng không thể nói sự thật. Hết rồI.”

“Anh yêu em”

“Quá trễ rồi. Em không còn yêu anh nữa. Good bye!” và “sự thật đây : anh có thể thù ghét em, nhưng em vẫn yêu anh. Anh đi đi”

“Anh là một thằng ngu”

“Đúng rồI!” và “Em đã có thể yêu anh biết bao. Mãi mãi !! Giờ anh đi đi”

“Khánh, nói gì vớI anh đi!”

“Em nói đây : Anh xéo đi”

“Anh xin lỗI, em hiểu lầm rồI. Anh đâu có ý …..”

“Có, anh có ý rõ ràng!”

“Anh yêu em”

“Đâu?”

“Sao?”

“Chỉ cho em xem đi. Tình yêu của anh đâu? Em đâu có thấy…không sờ vào nó được. Không cảm thấy…không nghe…..Em có nghe vài từ ….nhưng…..em đâu làm gì được vớI những lờI nói của anh. Anh có nói gì đi nữa, cũng muộn rồI!”

“Xin em, đừng làm thế”

“Xong rồi. Bây giờ anh đi đi”

“TạI sao em lạI hành động hồ đồ, nông nổI, đánh mất bản thân vì chút sĩ diện, hiếu thắng nhất thời. Dù có hận anh thì em cũng phảI bình tĩnh nghe anh giảI thích dù chỉ một lần. Hãy tin rằng anh không cố tình làm tổn thương em. NgườI anh mong đợI sẽ cùng anh chung lốI trên chặng đường đờI sắp tớI là em. Anh không van xin tình yêu của em nhưng anh không cho phép em bán rẻ đi đờI mình”

Tôi không biết nói gì thêm nữa, tôi chỉ còn biết mình đang ôm mặt khóc, anh đến ngồI bên, ôm tôi vào lòng, tôi đẩy nhẹ anh ra

“Em không muốn anh nhìn em trong hoàn cảnh thế này”

“Ngốc à”

Anh ôm tôi vào lòng, lấy ta lau đi những giọt nước mắt còn ấm trên má. Tiếng gió thổI làm cho những chiếc lá cạ vào nhau rì rào. Mặt nước thì phẳng lặng không một chút sóng, bầu trờI thì tràn đầy những ánh sao trên cao, đêm không trăng. Anh nhìn tôi, có ánh sáng từ đâu hắt đến để tôi cảm thấy được nét đẹp tuyệt vờI từ khuôn mặt anh, đôi mắt anh dường như đang thôi miên tôi thì phải. Anh đặt lên đôi môi tôi một nụ hôn thật nồng nàn , ngườI tôi sao tự dưng nóng ran lên, tim tôi đập mạnh thế này, cảm giác như lần đầu anh hôn tôi. Và lần đầu tôi mớI cảm nhận được hết cái vị của nụ hôn, không phảI nó chỉ có cái vị ngọt mà còn nhiều thứ nữa mà trước đây tôi không biết. Cũng có thể đây là sự khỏI đầu mớI chăng….?

Những chú đom đóm từ đâu bay đến, lấp lánh như những vì sao trên kia đi lạc lốI về đâu, hay vì đến đây để chứng kiến cho cuộc tình này. Đom đóm đang toả sáng trong bóng tốI để soi đường cho chúng tôi tìm đến nhau hay đó là những đốm sáng dẫn dắt chúng tôi trong con đường mịt mù phía trước. Tiếng côn trùng rả rích gọI nhau trong đêm tốI, tiếng nước, tiếng gió, tất cả hoà vào nhau tạo nên một bản nhạc, một bài ca của thiên nhiên mà ít ai để ý. Chúng tôi cùng dìu nhau trong điệu vũ của thiên nhiên của niềm hạnh phúc tình yêu đôi lứa vừa chớm nở đâu đây……..

hacgiay
24-01-2006, 10:22 AM
Đồ đạo văn trắng trợn . Tác giả truyện này tui có quen và đã đăng truyện này ở traiviet.net rồi . Nếu đăng lại thì đừng có gắn tên mình vô chứ

PinkCat
24-01-2006, 10:55 AM
http://yaoiland.it-4vn.com/showthread.php?t=820

admin
02-02-2006, 03:50 AM
Admin sẽ xữ lý trường hợp này, xin cảm ơn các bạn nhắc nhở và chân thành xin lỗi tác giả PinkCat, tác giả thật của truyện ngắn này.

Riêng Benny, admin sẽ ban nick thành viên này trong vòng 3 tháng để cảnh cáo, hy vọng không xảy ra trường hợp tương tự như thế này nữa.