.:Benny:.
27-09-2005, 09:57 AM
Một câu chuyện về 2 chàng trai iu thương nhau và k đến với nhau đc . Tôi đã từng đọc và xem thể loại truyện này rất nhiều lần nhưng tôi k hề xúc động , tôi thấy người ta viết để giải trí chứ k mang tính nghệ thuật đến khi ...... tôi xem đc câu chuyện nay
Adrian _ một thầy giáo hiền lành, một tên sát nhân máu lạnh. Anh lớn lên mang theo mình một nỗi ám ảnh không bao giờ biến mất. Giết mẹ ruột của mình, phải, anh đấy.
Nói sao đây? Ngay từ bé anh đã không thể có được một tình thương trọn vẹn. Mẹ anh, người phụ nữ đã sinh ra anh không hề quan tâm đến đứa con nhỏ của bà. Việc duy nhất, có lẽ, mà bà làm cho anh là dắt anh vào khu vui chơi và....
Anh đã bị bỏ lại cái lễ hội đó. Anh đã bị bỏ rơi.
Con là đứa trẻ được sinh ra trong chiếc mũ, là con của lễ hội này.
Không, mẹ ơi. Con chỉ là đứa trẻ được sinh ra từ nhục nhã mà thôi, con là con của mẹ. Đứa con tội lỗi của mẹ.
Không có bóng bay. Không có một quả bóng nào dành cho Adrian. Và, anh đã gặp ai nhỉ? Một chú hề. Cuộc đời của anh đã rẽ sang một hướng khác. Có thật là vậy không?
Về đến nhà, cảnh đầu tiên mà anh thấy là cảnh mẹ anh đang bị giết.
Gọi...Gọi cảnh sát, Adrian. Rồi mẹ sẽ dắt con đi chơi lễ hội...
Không. Rồi mẹ sẽ lại bỏ rơi con nữa sao?
Anh ghét. Những ánh mắt đáng ghét đó cứ nhìn mãi vào anh với ánh nhìn như xoáy vào tất cả. Ghét quá! Đừng nhìn nữa! Đừng nhìn nữa!!!
Những xác chết, với đôi mắt bị bịt kín và đâm thủng. Tốt rồi. Anh sẽ không phải thấy những cái nhìn đáng ghét đó nữa. Không còn nữa.
Thế nào? Anh đã giết mẹ anh, đã giết những cậu bé đó, hay....Anh đang giết chính mình? Thôi, đừng lo lắng nữa. Anh sẽ không giết ai thêm.
Anh đã gặp Lawrence, người duy nhất không nhìn anh với ánh mắt đáng ghét ấy. Cho dù cậu đang là nạn nhân của anh.
Lawrence _ Một cậu bé nhà thổ. Cậu đã vô tình nhặt được tấm thẻ khắc chữ "Wolfy", tên con kỳ đà mà anh quý nhất. Cậu đã đến gặp anh để tống tiền với tư cách là em trai, hy vọng anh mang cậu ra khỏi cái nhà thổ của tên Dallas khốn kiếp.
Adrian căm thù Lawrence và luôn muốn giết chết cậu. Nhưng, anh lại do dự, vì.... anh ta đã yêu Lawrence
Hàng ngày em đều thấy anh tươi cười với các học sinh. Em thấy anh rất quan tâm đến chúng, và, không hiểu sao em không thể quên nụ cười của anh.
Lawrence yêu Adrian và cậu sẽ không bao giờ phản bội anh. Cậu chỉ mỉm cười khi nghe anh nói rằng phải giết cậu để được an toàn.
Anh cứ giết em đi, sau đó, hãy ăn em. Hãy nấu em cho mỗi bữa ăn của anh. Hãy ăn sạch hết tất cả. Em sẽ là máu thịt của anh, chỉ thuộc về một mình anh...
Và họ đã thuộc về nhau, trong ngày hôm ấy. Ngày mà anh đã có thể trút bỏ được nỗi ám ảnh bấy lâu.
Nhưng...
Hạnh phúc không đến trọn vẹn.
Dallas đã ép buộc Lawrence. Một ngày nọ, cậu đến tìm Adrian với khẩu súng cùng một lá thư trên tay.
Xin lỗi. Tôi đã tìm được anh trai của mình. Anh ấy đã đón tôi về ở cùng anh ấy.
Lawrence nhìn anh. Cái nhìn lạnh lùng vô cảm. Cái nhìn đáng ghét ấy....Và... CHÍNH ANH ĐÃ GIẾT CHẾT LAWRENCE!
Em đã làm đúng lời hứa. Em đã tự giải thoát cho mình. Anh nhìn đi, máu của em, mạng sống của em...Tất cả...Đều thuộc về anh...
TRỐNG RỖNG!
Bức thư....Trống rỗng...Khẩu súng...Trống rỗng...
TẤT CẢ ĐỀU TRỐNG RỖNG....
Lawrence chưa bao giờ phản bội anh. Chưa bao giờ. Tình yêu của Lawrence dành cho anh là vô tận, nhưng, anh đã làm gì...?
------------------------------------oOo---------------------------------
Một bóng người nhảy xuống. Một trái bóng bay lên.
_End_
Tôi đã khóc, khi mắt lướt đến chữ End, bỗng dưng nước mắt lại lăn dài trên mặt tôi. Nhưng, tôi thật sự không thể viết được những dòng chữ văn vẻ hay trau chuốt dành cho họ. Những gì tôi nói đều là tận đáy lòng. Tôi thật sự khâm phục họ, khâm phục tình yêu mà Lawrence dành cho Adrian
Adrian _ một thầy giáo hiền lành, một tên sát nhân máu lạnh. Anh lớn lên mang theo mình một nỗi ám ảnh không bao giờ biến mất. Giết mẹ ruột của mình, phải, anh đấy.
Nói sao đây? Ngay từ bé anh đã không thể có được một tình thương trọn vẹn. Mẹ anh, người phụ nữ đã sinh ra anh không hề quan tâm đến đứa con nhỏ của bà. Việc duy nhất, có lẽ, mà bà làm cho anh là dắt anh vào khu vui chơi và....
Anh đã bị bỏ lại cái lễ hội đó. Anh đã bị bỏ rơi.
Con là đứa trẻ được sinh ra trong chiếc mũ, là con của lễ hội này.
Không, mẹ ơi. Con chỉ là đứa trẻ được sinh ra từ nhục nhã mà thôi, con là con của mẹ. Đứa con tội lỗi của mẹ.
Không có bóng bay. Không có một quả bóng nào dành cho Adrian. Và, anh đã gặp ai nhỉ? Một chú hề. Cuộc đời của anh đã rẽ sang một hướng khác. Có thật là vậy không?
Về đến nhà, cảnh đầu tiên mà anh thấy là cảnh mẹ anh đang bị giết.
Gọi...Gọi cảnh sát, Adrian. Rồi mẹ sẽ dắt con đi chơi lễ hội...
Không. Rồi mẹ sẽ lại bỏ rơi con nữa sao?
Anh ghét. Những ánh mắt đáng ghét đó cứ nhìn mãi vào anh với ánh nhìn như xoáy vào tất cả. Ghét quá! Đừng nhìn nữa! Đừng nhìn nữa!!!
Những xác chết, với đôi mắt bị bịt kín và đâm thủng. Tốt rồi. Anh sẽ không phải thấy những cái nhìn đáng ghét đó nữa. Không còn nữa.
Thế nào? Anh đã giết mẹ anh, đã giết những cậu bé đó, hay....Anh đang giết chính mình? Thôi, đừng lo lắng nữa. Anh sẽ không giết ai thêm.
Anh đã gặp Lawrence, người duy nhất không nhìn anh với ánh mắt đáng ghét ấy. Cho dù cậu đang là nạn nhân của anh.
Lawrence _ Một cậu bé nhà thổ. Cậu đã vô tình nhặt được tấm thẻ khắc chữ "Wolfy", tên con kỳ đà mà anh quý nhất. Cậu đã đến gặp anh để tống tiền với tư cách là em trai, hy vọng anh mang cậu ra khỏi cái nhà thổ của tên Dallas khốn kiếp.
Adrian căm thù Lawrence và luôn muốn giết chết cậu. Nhưng, anh lại do dự, vì.... anh ta đã yêu Lawrence
Hàng ngày em đều thấy anh tươi cười với các học sinh. Em thấy anh rất quan tâm đến chúng, và, không hiểu sao em không thể quên nụ cười của anh.
Lawrence yêu Adrian và cậu sẽ không bao giờ phản bội anh. Cậu chỉ mỉm cười khi nghe anh nói rằng phải giết cậu để được an toàn.
Anh cứ giết em đi, sau đó, hãy ăn em. Hãy nấu em cho mỗi bữa ăn của anh. Hãy ăn sạch hết tất cả. Em sẽ là máu thịt của anh, chỉ thuộc về một mình anh...
Và họ đã thuộc về nhau, trong ngày hôm ấy. Ngày mà anh đã có thể trút bỏ được nỗi ám ảnh bấy lâu.
Nhưng...
Hạnh phúc không đến trọn vẹn.
Dallas đã ép buộc Lawrence. Một ngày nọ, cậu đến tìm Adrian với khẩu súng cùng một lá thư trên tay.
Xin lỗi. Tôi đã tìm được anh trai của mình. Anh ấy đã đón tôi về ở cùng anh ấy.
Lawrence nhìn anh. Cái nhìn lạnh lùng vô cảm. Cái nhìn đáng ghét ấy....Và... CHÍNH ANH ĐÃ GIẾT CHẾT LAWRENCE!
Em đã làm đúng lời hứa. Em đã tự giải thoát cho mình. Anh nhìn đi, máu của em, mạng sống của em...Tất cả...Đều thuộc về anh...
TRỐNG RỖNG!
Bức thư....Trống rỗng...Khẩu súng...Trống rỗng...
TẤT CẢ ĐỀU TRỐNG RỖNG....
Lawrence chưa bao giờ phản bội anh. Chưa bao giờ. Tình yêu của Lawrence dành cho anh là vô tận, nhưng, anh đã làm gì...?
------------------------------------oOo---------------------------------
Một bóng người nhảy xuống. Một trái bóng bay lên.
_End_
Tôi đã khóc, khi mắt lướt đến chữ End, bỗng dưng nước mắt lại lăn dài trên mặt tôi. Nhưng, tôi thật sự không thể viết được những dòng chữ văn vẻ hay trau chuốt dành cho họ. Những gì tôi nói đều là tận đáy lòng. Tôi thật sự khâm phục họ, khâm phục tình yêu mà Lawrence dành cho Adrian