ser
12-06-2007, 09:16 PM
Chế Hai
tác giả :ser
Câu chuyện hoàn thành sau một đêm không ngủ, nhờ vậy mới biết đêm qua cũng rất nhanh ^^!
Tặng phonglinhcamlang. Cám ơn em đã thích chuyện của anh ^^!Không biết em có thích chuyện này không nhưng cứ tặng ^^!Cố gắng nhiều nge em ^^!
..........................
Chế Hai thằng Thiện coi nhỏ con vậy chớ giỏi giang phải biết đó nghen. Bà con ai cũng biểu vậy mà có khen thì chế cũng lắc lắc cái đầu cười mủm mỉm rồi chạy mất tiêu. Chế hai nhỏ xíu con mà khoái để tóc dài thiệt là dài, có lần con nhỏ Hảo chị em bạn dì với chế than “bà có chút xíu để tóc chi mà dài dữ, nhìn thấy mà ớn” .Chế hai cười cười vậy chứ cũng đâu có thèm giải thích . Nói tới nguyên nhân chắc có thím Năm biết “Nó để tóc giống má nó cho thằng Thiện khỏi nhớ, mà chèn ơi, thằng nhỏ có nhớ mặt mũi má nó tao chết liền á”.
Má chế em thằng Thiện mất hồi sanh thằng Thiện. Mấy bà thím trong xóm thấy ba đỡ má đi lòng vòng trong cái sân nhỏ thì hay than dùm “mèn đéc địa ơi vợ chồng thằng Ba sớm không sanh cho nó khoẻ , gần bốn mươi rồi nge mà ngán muốn chết”. Mà biết làm sao, có nó rồi hông lẻ bỏ, má đành lòng nào làm vậy. Cho nên mấy ông bác sĩ trên huyện nói gì gì đó biểu má bỏ nó mà má đâu có chịu.Trời trời,mấy ổng nói chơi, chứ nó nằng nặng bụng má rồi làm sao má bỏ cho được.
Chế hai hồi đó mười sáu, trắng tươi hà. Chế hay nhỏng nhẽo má ghê lắm. Con gái nên chuyện gì ba má cũng cưng, Cho tới hồi có thằng Thiện thì chế thôi không nhỏng nhẽo nữa, Mà nhõng nhẽo với ai nữa giờ? Chế Hai nghỉ học trên huyện về tiếp ba lo cho thằng em mới nhỏ xíu, hồi đám má hai chế em nó khóc thấy bắt thương. Thím Năm mủi lòng khóc theo biểu “con Hai ẳm em qua dì Tư cho nó bú, nó khóc nổi gân cần cổ luôn rồi kìa”.
Vậy mà sau lần khóc như mưa như gió đó chế Hai không khóc lần nào nữa, chế nhường phần nước mắt của mình cho thằng em yếu ớt èo uột của mình.Có lần ba đi rẫy về thấy con Hai vừa dỗ em vừa bắc nồi cơm, ba đứng nhìn hoài mà mắt ba rưng rưng, hồi thấy chịu hết xiết ba ngửa cổ lên trời than với má “ mình à, sao cực dữ vầy nè ?”
Vầy rồi mà nào có thôi, cho tới hồi thằng Thiện năm tuổi, ba chế đang tính mai mối gả chồng cho chế, chế cứ ngần ngừ hoài ba quạu quá nạt “ Con Hai nge lời ba, thằng Thiện ba lo được, bay định ở vậy cho ba rầu tới chừng nào?”.Chế cúi đầu đồng ý, anh Út Nghĩa con bác Sáu xóm trên mừng lắm, bác trai thì thích thôi là thích con nhỏ nhanh nhẹn dễ thương, bác gái thì trề môi biểu “rước nó về biết chừng nào mới ngóc đầu lên nổi” . Chế hai biết nhưng cũng để bụng biết vậy thôi.
Còn mấy bửa nữa là đám ăn trầu uống rượu của chế Hai,hổng hiểu sao chú Ba trúng gió, mà gió chi mà nó độc thấy mà ớn, Chú Ba đi luôn không kịp cứu chữa gì, trước khi nhắm mắt chú Ba nhờ “vợ chồng chú Năm bay để ý hai đứa nhỏ dùm anh”. Rồi chú nắm tay chế “Con Hai, ba biết bây cực lắm, bây ráng lo cho thằng Thiện dùm ba, má bây đón ba sớm quá “ Chế Hai mếu máo” ba nói kì, con không lo cho nó thì còn lo cho ai nữa” .
Đám ba,thằng Thiện khóc mù non mù nước còn chế Hai mắt khô thiệt là khô, chế chạy chỗ này chạy chỗ kia, lâu lâu thấy chế nhìn quan tài ba mà ngẩn người ra, tội lắm.Cũng trong đám đó, ba má anh Nghĩa xuống. Thấy má anh Nghĩa mừng ra mặt chế Hai đổ quạu lôi anh Nghĩa ra sau nói mấy câu “anh thương tui , tui mang ơn anh nhiều lắm, ngặt giờ tui mắc lo cho em tui, đồ anh cho tui cấp hổm anh cho tui gởi lại” Không đợi cho anh Nghĩa kịp nói gì , chế chạy vô buồng đem cái hộp nhung đỏ tươi trong đựng đôi bông toòng teng bỏ vô bọc đen đưa cho anh. Anh Nghĩa đứng chết trân không hiểu tại làm sao hết.
Coi vậy mà chết hai quyết ghê lắm, anh Nghĩa theo năn nỉ, thêm bác trai bên nhà xuống hỏi tại làm sao. Chú thím năm cũng bối rối quá chừng, nguời ta cho chế đem theo thằng Thiện nuôi luôn chế cũng lắc đầu, thím Năm để ý thấy má anh Nghĩa nên biểu”Con hai để thằng Thiện cho thím nuôi, con gái có thời,mấy đứa cỡ mày người ta có chồng con đề huề rồi”. Chế cắn chặt môi hồi rồi chậm rãi nói”Con hứa với ba con rồi, không lo cho nó đàng hoàng ba con bắt tội con chết”.
Thấy chế hai vậy, không ai dám ép nữa. Chỉ có anh Nghĩa hay ngẩn ngơ đứng trước nhà của chế ngó trân trân vào mà buồn lắm, cũng có bữa chế hai ngó ra nghe ruột đứt từng đoạn nhưng thằng em nhỏ cứ ôm lấy chân chế mà khóc vì nó bị con kiến nẻ nó nẻ vào chân đau thiệt là đau. Chế Hai lau vội mấy giọt nước mắt rồi đi kiếm chai dầu xức cho thằng em hay nhỏng nhẽo. Thằng nhỏ cũng thấy thương lắm, nó thấy chế nó khóc tưởng chế nó buồn nó , lấy tay quẹt ngang không khóc nữa. Vậy mà mấy bữa sau bị con ong đánh cái má sưng chù vù nó cũng không thèm khóc. Bởi vậy nên chế Hai có thấy anh Nghĩa cũng không còn rơi nước mắt nữa.
Nó càng lớn càng dễ coi, hàng xóm cứ trầm trồ chế em nhà con hai coi được hết biết, mà thằng Thiện cũng trọng trọng rồi sao con Hai còn chưa chịu lấy chồng, con nhỏ coi được mà gỏi giang quá chừng chừng nè, con trai xóm đui hết rồi sao? Đâu mà, cũng nhiều người thương chế lắm nhưng chế cười cười rồi thôi hà, hổng hiểu ra làm sao nữa.
Rồi chế bắt thằng Thiện lên huyện học, thằng nhỏ lầm lì không chịu đi “ Tui đi rồi Hai ở nhà cực chết,mà hai ở nhà mình ên sao tui yên tâm cho được”.Mèn đéc ơi, thằng nhỏ mới mười ba mười bốn mà nói chuyện như người lớn, khôn thấy mà sợ. Vậy chớ chế Hai cũng bắt nó đi được. Ai đó biểu sao đành để nó đi. Chế cười tươi thiệt là tươi” ở nhà mình ên thì buồn thiệt , nhưng thằng nhỏ học được quá, bắt nó ở nhà thì tội “. Nó đi rồi, chị hai cực hơn trước nhiều, mà cũng đỡ cấp này chế không làm công theo buổi cho nhà máy chà nữa, chế biết ít chữ, tính toán nhanh lại thiệt thà nên người ta mướn chế làm sổ sách.Tiền lương chế gởi hết cho thằng Thiện, nó về cằn nhằn” Hai gởi lên hết cho tui rồi lấy tiền đâu xài, đau bất tử tiền đâu mua thuốc”. Chế Hai thương nó quá chửi”Mày khùng hả? Hai còn rẫy,còn vườn, còn heo gà rồi chú thím Năm kế bên , coi vậy chớ Hai giàu lắm à”
Thằng Thiện nó học giỏi thiệt, mỗi lần đi họp phụ huynh là Hai cười thôi là cười, về tới nhà là chạy qua nhà chú thím Năm liền “thím Năm ơi, thằng Thiện giỏi lắm à nghen ….”. Có người cắc cớ hỏi vậy chớ chừng nào cô Hai có chồng, chế cười buồn buồn rồi nói” nhiêu tuổi này rồi ai mà thương” Trời, cô hai nói vậy chớ thiếu gì người thương cô Hai.Chế lắc đầu nguầy nguậy”Già rồi, với lại còn lo cho thằng Thiện, mai mốt nó còn đi thành phố học , tốn tiền ghê lắm nge , giờ không mần để dành tới đó lo không nổi à” Vậy là chế lảng qua chuyện thằng Thiện mất tiêu, để mặc chữ chồng con treo lơ lửng ngoài cây so đủa trổ bông trắng tươi ngoài sân không biết bao nhiêu mùa rồi.
Thằng Thiện càng lớn càng hiểu chuyện, nó không còn chằm vằm với mấy người tới hỏi thăm chế nó như hồi xưa nữa, nó mong chế nó có người thương thiệt tình, rồi lập gia đình cho nó lên chức cậu . Được vậy thì phải bỏ học nó cũng cam. Mà hổng hiểu sao chế nó khó dữ vậy cà?
Rồi nó đậu Đại học , ngày đưa nó lên thành phố, chế Hai bán lứa heo bự chảng gôm tiền đưa cho nó . Nó rưng rưng”tui đi xa kiểu này không dìa thường được, Hai ráng giữ gìn sức khoẻ ngen. Mà Hai khỏi lo cho tui nữa, ai thương thì Hai chịu đi, ở mình ên buồn chết”.Hai cười, thằng này khùng, nó làm như sanh ly tử biệt vậy. Mày đi đi, hết tiền thì viết thư về liền, Hai giàu lắm, đừng có sợ , ăn uống đàng hoàng, ốm nhom ốm nhách như mày vầy sao học lại người ta .
Thằng Thiện đi, chế hai bần thần trong người hoài. Giờ nó ở xa thiệt là xa, đâu có tối ngày lên thăm nó như hồi còn ở trên huyện.Mà kệ, chế ráng siêng hơn gởi cho nó thêm chút tiền, coi tivi thấy ở trển đồ ăn đồ uống mắc ghê lắm, nó không chịu ăn thì bịnh chết.Cái thằng hồi nhỏ tới giờ cứ bịnh lai rai hoài bắt mệt.
Bửa vô duyên vô cớ chế hai ngồi coi kiếng, thấy mấy vết nhăn nơi đuôi mắt mà buồn. Đứng dậy cắm cây nhang lên bàn thờ ba má , thấy ba má cứ cười trên đó cũng thấy vui trong bụng. Mà kì , nói vui sao nước mắt cứ rớt hoài vầy nè.
Thằng Thiện về thăm, chế bỏ công chuyện ngoài rẫy chạy te te về coi nó mạnh giỏi hôn mới được, ngó thấy nó chưa gì là chế sướt mướt. Nó cười “Hai mần gì mà khóc dữ vầy nè , tui có làm sao đâu “ thì đành là nó không làm sao nhưng hông lẻ chế hai mừng không cho chế hai nó khóc.Nó thấy chế nó vậy thì mắt cũng đỏ hoe.
Thằng Thiện về, tối qua nhà chú Năm uống trà như ba nó hồi xưa, thím năm thấy nó qua cười “ dòm bay giống anh tư quá trời quá đất, còn con Hai giống má bay hết biết, dòm là mắc nhớ” Trời, người ngoài thì người ta nhớ ba má vậy chớ Thiện có nhớ gì đâu, với nó chế hai vừa là ba, vừa là má, vừa là chế nó. “quay tới quay lui cũng hai mươi mấy năm rồi, lẹ ghê hen “ Nó hỏi chuyện chế hai nó còn ai theo nữa không, thím Năm lắc đầu “con Hai nó có chịu ai đâu mà mày tính, tuổi này rồi , trễ quá rồi” thím năm ngậm ngùi hoài, còn nó thì thấy trà chát sít ở cổ , ờ há , hổng để ý nữa, mình lớn cỡ này rồi thì hai bi nhiêu rồi ta? Nó muốn quên tuổi chế hai nó hết sức.”Thôi, bay đừng buồn, ráng học mai mốt nuôi nó là được rồi “ chú Năm nhìn thấu bụng nó nên lên tiếng. Nuôi thì đương nhiên là nuôi rồi, mà biết hai có chịu không, sao bả cố chấp dữ vậy trời?
tác giả :ser
Câu chuyện hoàn thành sau một đêm không ngủ, nhờ vậy mới biết đêm qua cũng rất nhanh ^^!
Tặng phonglinhcamlang. Cám ơn em đã thích chuyện của anh ^^!Không biết em có thích chuyện này không nhưng cứ tặng ^^!Cố gắng nhiều nge em ^^!
..........................
Chế Hai thằng Thiện coi nhỏ con vậy chớ giỏi giang phải biết đó nghen. Bà con ai cũng biểu vậy mà có khen thì chế cũng lắc lắc cái đầu cười mủm mỉm rồi chạy mất tiêu. Chế hai nhỏ xíu con mà khoái để tóc dài thiệt là dài, có lần con nhỏ Hảo chị em bạn dì với chế than “bà có chút xíu để tóc chi mà dài dữ, nhìn thấy mà ớn” .Chế hai cười cười vậy chứ cũng đâu có thèm giải thích . Nói tới nguyên nhân chắc có thím Năm biết “Nó để tóc giống má nó cho thằng Thiện khỏi nhớ, mà chèn ơi, thằng nhỏ có nhớ mặt mũi má nó tao chết liền á”.
Má chế em thằng Thiện mất hồi sanh thằng Thiện. Mấy bà thím trong xóm thấy ba đỡ má đi lòng vòng trong cái sân nhỏ thì hay than dùm “mèn đéc địa ơi vợ chồng thằng Ba sớm không sanh cho nó khoẻ , gần bốn mươi rồi nge mà ngán muốn chết”. Mà biết làm sao, có nó rồi hông lẻ bỏ, má đành lòng nào làm vậy. Cho nên mấy ông bác sĩ trên huyện nói gì gì đó biểu má bỏ nó mà má đâu có chịu.Trời trời,mấy ổng nói chơi, chứ nó nằng nặng bụng má rồi làm sao má bỏ cho được.
Chế hai hồi đó mười sáu, trắng tươi hà. Chế hay nhỏng nhẽo má ghê lắm. Con gái nên chuyện gì ba má cũng cưng, Cho tới hồi có thằng Thiện thì chế thôi không nhỏng nhẽo nữa, Mà nhõng nhẽo với ai nữa giờ? Chế Hai nghỉ học trên huyện về tiếp ba lo cho thằng em mới nhỏ xíu, hồi đám má hai chế em nó khóc thấy bắt thương. Thím Năm mủi lòng khóc theo biểu “con Hai ẳm em qua dì Tư cho nó bú, nó khóc nổi gân cần cổ luôn rồi kìa”.
Vậy mà sau lần khóc như mưa như gió đó chế Hai không khóc lần nào nữa, chế nhường phần nước mắt của mình cho thằng em yếu ớt èo uột của mình.Có lần ba đi rẫy về thấy con Hai vừa dỗ em vừa bắc nồi cơm, ba đứng nhìn hoài mà mắt ba rưng rưng, hồi thấy chịu hết xiết ba ngửa cổ lên trời than với má “ mình à, sao cực dữ vầy nè ?”
Vầy rồi mà nào có thôi, cho tới hồi thằng Thiện năm tuổi, ba chế đang tính mai mối gả chồng cho chế, chế cứ ngần ngừ hoài ba quạu quá nạt “ Con Hai nge lời ba, thằng Thiện ba lo được, bay định ở vậy cho ba rầu tới chừng nào?”.Chế cúi đầu đồng ý, anh Út Nghĩa con bác Sáu xóm trên mừng lắm, bác trai thì thích thôi là thích con nhỏ nhanh nhẹn dễ thương, bác gái thì trề môi biểu “rước nó về biết chừng nào mới ngóc đầu lên nổi” . Chế hai biết nhưng cũng để bụng biết vậy thôi.
Còn mấy bửa nữa là đám ăn trầu uống rượu của chế Hai,hổng hiểu sao chú Ba trúng gió, mà gió chi mà nó độc thấy mà ớn, Chú Ba đi luôn không kịp cứu chữa gì, trước khi nhắm mắt chú Ba nhờ “vợ chồng chú Năm bay để ý hai đứa nhỏ dùm anh”. Rồi chú nắm tay chế “Con Hai, ba biết bây cực lắm, bây ráng lo cho thằng Thiện dùm ba, má bây đón ba sớm quá “ Chế Hai mếu máo” ba nói kì, con không lo cho nó thì còn lo cho ai nữa” .
Đám ba,thằng Thiện khóc mù non mù nước còn chế Hai mắt khô thiệt là khô, chế chạy chỗ này chạy chỗ kia, lâu lâu thấy chế nhìn quan tài ba mà ngẩn người ra, tội lắm.Cũng trong đám đó, ba má anh Nghĩa xuống. Thấy má anh Nghĩa mừng ra mặt chế Hai đổ quạu lôi anh Nghĩa ra sau nói mấy câu “anh thương tui , tui mang ơn anh nhiều lắm, ngặt giờ tui mắc lo cho em tui, đồ anh cho tui cấp hổm anh cho tui gởi lại” Không đợi cho anh Nghĩa kịp nói gì , chế chạy vô buồng đem cái hộp nhung đỏ tươi trong đựng đôi bông toòng teng bỏ vô bọc đen đưa cho anh. Anh Nghĩa đứng chết trân không hiểu tại làm sao hết.
Coi vậy mà chết hai quyết ghê lắm, anh Nghĩa theo năn nỉ, thêm bác trai bên nhà xuống hỏi tại làm sao. Chú thím năm cũng bối rối quá chừng, nguời ta cho chế đem theo thằng Thiện nuôi luôn chế cũng lắc đầu, thím Năm để ý thấy má anh Nghĩa nên biểu”Con hai để thằng Thiện cho thím nuôi, con gái có thời,mấy đứa cỡ mày người ta có chồng con đề huề rồi”. Chế cắn chặt môi hồi rồi chậm rãi nói”Con hứa với ba con rồi, không lo cho nó đàng hoàng ba con bắt tội con chết”.
Thấy chế hai vậy, không ai dám ép nữa. Chỉ có anh Nghĩa hay ngẩn ngơ đứng trước nhà của chế ngó trân trân vào mà buồn lắm, cũng có bữa chế hai ngó ra nghe ruột đứt từng đoạn nhưng thằng em nhỏ cứ ôm lấy chân chế mà khóc vì nó bị con kiến nẻ nó nẻ vào chân đau thiệt là đau. Chế Hai lau vội mấy giọt nước mắt rồi đi kiếm chai dầu xức cho thằng em hay nhỏng nhẽo. Thằng nhỏ cũng thấy thương lắm, nó thấy chế nó khóc tưởng chế nó buồn nó , lấy tay quẹt ngang không khóc nữa. Vậy mà mấy bữa sau bị con ong đánh cái má sưng chù vù nó cũng không thèm khóc. Bởi vậy nên chế Hai có thấy anh Nghĩa cũng không còn rơi nước mắt nữa.
Nó càng lớn càng dễ coi, hàng xóm cứ trầm trồ chế em nhà con hai coi được hết biết, mà thằng Thiện cũng trọng trọng rồi sao con Hai còn chưa chịu lấy chồng, con nhỏ coi được mà gỏi giang quá chừng chừng nè, con trai xóm đui hết rồi sao? Đâu mà, cũng nhiều người thương chế lắm nhưng chế cười cười rồi thôi hà, hổng hiểu ra làm sao nữa.
Rồi chế bắt thằng Thiện lên huyện học, thằng nhỏ lầm lì không chịu đi “ Tui đi rồi Hai ở nhà cực chết,mà hai ở nhà mình ên sao tui yên tâm cho được”.Mèn đéc ơi, thằng nhỏ mới mười ba mười bốn mà nói chuyện như người lớn, khôn thấy mà sợ. Vậy chớ chế Hai cũng bắt nó đi được. Ai đó biểu sao đành để nó đi. Chế cười tươi thiệt là tươi” ở nhà mình ên thì buồn thiệt , nhưng thằng nhỏ học được quá, bắt nó ở nhà thì tội “. Nó đi rồi, chị hai cực hơn trước nhiều, mà cũng đỡ cấp này chế không làm công theo buổi cho nhà máy chà nữa, chế biết ít chữ, tính toán nhanh lại thiệt thà nên người ta mướn chế làm sổ sách.Tiền lương chế gởi hết cho thằng Thiện, nó về cằn nhằn” Hai gởi lên hết cho tui rồi lấy tiền đâu xài, đau bất tử tiền đâu mua thuốc”. Chế Hai thương nó quá chửi”Mày khùng hả? Hai còn rẫy,còn vườn, còn heo gà rồi chú thím Năm kế bên , coi vậy chớ Hai giàu lắm à”
Thằng Thiện nó học giỏi thiệt, mỗi lần đi họp phụ huynh là Hai cười thôi là cười, về tới nhà là chạy qua nhà chú thím Năm liền “thím Năm ơi, thằng Thiện giỏi lắm à nghen ….”. Có người cắc cớ hỏi vậy chớ chừng nào cô Hai có chồng, chế cười buồn buồn rồi nói” nhiêu tuổi này rồi ai mà thương” Trời, cô hai nói vậy chớ thiếu gì người thương cô Hai.Chế lắc đầu nguầy nguậy”Già rồi, với lại còn lo cho thằng Thiện, mai mốt nó còn đi thành phố học , tốn tiền ghê lắm nge , giờ không mần để dành tới đó lo không nổi à” Vậy là chế lảng qua chuyện thằng Thiện mất tiêu, để mặc chữ chồng con treo lơ lửng ngoài cây so đủa trổ bông trắng tươi ngoài sân không biết bao nhiêu mùa rồi.
Thằng Thiện càng lớn càng hiểu chuyện, nó không còn chằm vằm với mấy người tới hỏi thăm chế nó như hồi xưa nữa, nó mong chế nó có người thương thiệt tình, rồi lập gia đình cho nó lên chức cậu . Được vậy thì phải bỏ học nó cũng cam. Mà hổng hiểu sao chế nó khó dữ vậy cà?
Rồi nó đậu Đại học , ngày đưa nó lên thành phố, chế Hai bán lứa heo bự chảng gôm tiền đưa cho nó . Nó rưng rưng”tui đi xa kiểu này không dìa thường được, Hai ráng giữ gìn sức khoẻ ngen. Mà Hai khỏi lo cho tui nữa, ai thương thì Hai chịu đi, ở mình ên buồn chết”.Hai cười, thằng này khùng, nó làm như sanh ly tử biệt vậy. Mày đi đi, hết tiền thì viết thư về liền, Hai giàu lắm, đừng có sợ , ăn uống đàng hoàng, ốm nhom ốm nhách như mày vầy sao học lại người ta .
Thằng Thiện đi, chế hai bần thần trong người hoài. Giờ nó ở xa thiệt là xa, đâu có tối ngày lên thăm nó như hồi còn ở trên huyện.Mà kệ, chế ráng siêng hơn gởi cho nó thêm chút tiền, coi tivi thấy ở trển đồ ăn đồ uống mắc ghê lắm, nó không chịu ăn thì bịnh chết.Cái thằng hồi nhỏ tới giờ cứ bịnh lai rai hoài bắt mệt.
Bửa vô duyên vô cớ chế hai ngồi coi kiếng, thấy mấy vết nhăn nơi đuôi mắt mà buồn. Đứng dậy cắm cây nhang lên bàn thờ ba má , thấy ba má cứ cười trên đó cũng thấy vui trong bụng. Mà kì , nói vui sao nước mắt cứ rớt hoài vầy nè.
Thằng Thiện về thăm, chế bỏ công chuyện ngoài rẫy chạy te te về coi nó mạnh giỏi hôn mới được, ngó thấy nó chưa gì là chế sướt mướt. Nó cười “Hai mần gì mà khóc dữ vầy nè , tui có làm sao đâu “ thì đành là nó không làm sao nhưng hông lẻ chế hai mừng không cho chế hai nó khóc.Nó thấy chế nó vậy thì mắt cũng đỏ hoe.
Thằng Thiện về, tối qua nhà chú Năm uống trà như ba nó hồi xưa, thím năm thấy nó qua cười “ dòm bay giống anh tư quá trời quá đất, còn con Hai giống má bay hết biết, dòm là mắc nhớ” Trời, người ngoài thì người ta nhớ ba má vậy chớ Thiện có nhớ gì đâu, với nó chế hai vừa là ba, vừa là má, vừa là chế nó. “quay tới quay lui cũng hai mươi mấy năm rồi, lẹ ghê hen “ Nó hỏi chuyện chế hai nó còn ai theo nữa không, thím Năm lắc đầu “con Hai nó có chịu ai đâu mà mày tính, tuổi này rồi , trễ quá rồi” thím năm ngậm ngùi hoài, còn nó thì thấy trà chát sít ở cổ , ờ há , hổng để ý nữa, mình lớn cỡ này rồi thì hai bi nhiêu rồi ta? Nó muốn quên tuổi chế hai nó hết sức.”Thôi, bay đừng buồn, ráng học mai mốt nuôi nó là được rồi “ chú Năm nhìn thấu bụng nó nên lên tiếng. Nuôi thì đương nhiên là nuôi rồi, mà biết hai có chịu không, sao bả cố chấp dữ vậy trời?