cristine
06-01-2006, 12:14 PM
Mẹ đưa bàn tay gân guốc vuốt phẳng phiu từng tờ bạc, lẩm nhẩm không thành tiếng "500, 1.000, 2.000…". Không khí trong nhà bỗng lặng như tờ. Lâu lâu lại nghe mấy tờ bạc nhàu nhĩ và đám đồng cắc khẽ cọ vào nhau khua lên những tiếng loạt xoạt cố nén.
http://img276.imageshack.us/img276/2081/mh7ls.jpg
Thình lình, một tiếng quát giận dữ xé toạc bầu không khí im lặng khó chịu:
- Thôi đủ rồi! Còn đếm tới đếm lui gì nữa! Đã nói là lỗ vốn nặng rồi! Bỏ, dẹp! Không bán buôn gì nữa hết, bà có nghe không? Hả?
… Ba đã hết tuổi lao động, thất nghiệp mấy tháng nay. Trước giờ, mọi chi tiêu trong gia đình đều trông vào một tay ba, nay nguồn thu nhập chính đó đột nhiên đứng phắc, mẹ lo lắng rạc cả người. Cô Lan bán đồ chiên ngoài chợ Cầu Đỏ gợi ý sang cho mẹ cái sạp con để kiếm thêm đồng ra đồng vào. Vậy mà khi mẹ khấp khởi bàn tính với ba, ba giận dữ quát tháo, nói mẹ không quen bán buôn làm sao đứng nổi giữa chợ nắng, làm sao bon chen với thiên hạ giảo hoạt gian manh… Nhưng rồi cũng xuôi theo mẹ, khi mấy đứa con rụt rè đùn đẩy nhau xin tiền học phí.
Hồi đầu mẹ bán trứng vịt chiên bỏ mối cho mấy quán cơm, tuy chưa có lời nhiều nhưng không bị lỗ đồng nào. Rồi khi ngoài chợ đã quen chỗ, quen người, mẹ vay tiền mua thêm cải để muối dưa, lại còn lấy tăng số trứng vịt lên gấp đôi… Nhà bắt đầu có lại tiếng cười hồn nhiên khi lũ con quây quần bên nồi trứng nóng hổi để lột vỏ…
Đùng một cái, cúm gà bùng phát trở lại. Và những buổi tối nặng nề như bữa nay làm lũ con cứ ngơ ngẩn lột hoài mấy cái vỏ trứng không xong…
Khuya. Đứa con lớn nghe tiếng mẹ trở lưng, biết mẹ chưa ngủ, nó rón rén xuống nhà dưới lấy ly nước. Mẹ ở ngoài chợ nắng cả ngày, hay khát nước. Nó ngạc nhiên thấy cái honda "kỳ nhông" của mẹ đã ràng buộc xô dưa cải cẩn thận, lại còn cả mớ cá thát lát làm sẵn để gọn gàng bên rổ trứng luộc. Ngó qua cái sập gỗ, nó thấy một đốm lửa nhỏ cứ chốc chốc lại rực lên, một bộ đồ cũ mắc sẵn trên ghế. Nó hiểu, ngày mai ba sẽ cùng mẹ ra chợ bán cá thát lát chiên, và đây là mẻ trứng cuối cùng!
Tự dưng một giọt nước rớt xuống cái trứng luộc tròn trịa trắng bóc. Cái trứng nhìn như muốn khóc.
http://img276.imageshack.us/img276/2081/mh7ls.jpg
Thình lình, một tiếng quát giận dữ xé toạc bầu không khí im lặng khó chịu:
- Thôi đủ rồi! Còn đếm tới đếm lui gì nữa! Đã nói là lỗ vốn nặng rồi! Bỏ, dẹp! Không bán buôn gì nữa hết, bà có nghe không? Hả?
… Ba đã hết tuổi lao động, thất nghiệp mấy tháng nay. Trước giờ, mọi chi tiêu trong gia đình đều trông vào một tay ba, nay nguồn thu nhập chính đó đột nhiên đứng phắc, mẹ lo lắng rạc cả người. Cô Lan bán đồ chiên ngoài chợ Cầu Đỏ gợi ý sang cho mẹ cái sạp con để kiếm thêm đồng ra đồng vào. Vậy mà khi mẹ khấp khởi bàn tính với ba, ba giận dữ quát tháo, nói mẹ không quen bán buôn làm sao đứng nổi giữa chợ nắng, làm sao bon chen với thiên hạ giảo hoạt gian manh… Nhưng rồi cũng xuôi theo mẹ, khi mấy đứa con rụt rè đùn đẩy nhau xin tiền học phí.
Hồi đầu mẹ bán trứng vịt chiên bỏ mối cho mấy quán cơm, tuy chưa có lời nhiều nhưng không bị lỗ đồng nào. Rồi khi ngoài chợ đã quen chỗ, quen người, mẹ vay tiền mua thêm cải để muối dưa, lại còn lấy tăng số trứng vịt lên gấp đôi… Nhà bắt đầu có lại tiếng cười hồn nhiên khi lũ con quây quần bên nồi trứng nóng hổi để lột vỏ…
Đùng một cái, cúm gà bùng phát trở lại. Và những buổi tối nặng nề như bữa nay làm lũ con cứ ngơ ngẩn lột hoài mấy cái vỏ trứng không xong…
Khuya. Đứa con lớn nghe tiếng mẹ trở lưng, biết mẹ chưa ngủ, nó rón rén xuống nhà dưới lấy ly nước. Mẹ ở ngoài chợ nắng cả ngày, hay khát nước. Nó ngạc nhiên thấy cái honda "kỳ nhông" của mẹ đã ràng buộc xô dưa cải cẩn thận, lại còn cả mớ cá thát lát làm sẵn để gọn gàng bên rổ trứng luộc. Ngó qua cái sập gỗ, nó thấy một đốm lửa nhỏ cứ chốc chốc lại rực lên, một bộ đồ cũ mắc sẵn trên ghế. Nó hiểu, ngày mai ba sẽ cùng mẹ ra chợ bán cá thát lát chiên, và đây là mẻ trứng cuối cùng!
Tự dưng một giọt nước rớt xuống cái trứng luộc tròn trịa trắng bóc. Cái trứng nhìn như muốn khóc.