Meo_khong_ten
29-04-2007, 06:08 PM
Cách nhìn đời của một đứa 16 tuổi...:burn_joss_stick:
ONLINE or OFFLINE???
Tác giả: MeO_KhOnG_TeN
Chap I
Reng... Reng... Reng
Uể oải xoay người trong chăn, nó vươn tay nhấc điện thoại trong khi mắt vẫn còn mơ màng vương vấn giấc mộng đẹp đêm qua.
“ Hix, gọi kiểu này chỉ có con Mèo thôi! “ – Nó rầm bầm chửi rủa – “ Con quỷ... một ngày người ta ngủ có 5 tiếng, zậy mà nỡ lòng nào nó lại... “
- “ Alô... “
- “ Hey ku! Dậy chưa? Hehe, nhớ sáng nay cần làm gì hok? “
- “ Làm gì? Cha cha... để nhớ coi... thứ tư... ngày gì zạ mày? “
- “ Ack, suốt ngày online nên đầu óc quên hết thực tại rồi hả mày? “ – Mèo ngúng nguẩy- “ Thứ tư hàng tuần, lịch ngắm zai, nhớ chưa ku? “
- “ Ah! “ - Mắt sáng rỡ, nó reo lên – “ Nhớ nhớ nhớ! Chờ tao thay đồ rồi qua nhà mày luôn ha? “
- “ Uhm... nghe đến zai là hăm hở thế đó. Chậc... đúng là...” – Mèo tặc lưỡi.
- “ Hớ hớ, hai đứa mình hám zai như nhau thôi mà, Mèo nhỉ? “
Cả hai đứa cùng phá lên cười thật to, ngầm ý tán đồng lẫn nhau.
Trời vào hè, nóng nực đến lạ. Sắc trời trong điểm xuyến bởi muôn ngàn hoa nắng rực rỡ đua nhau nhảy múa, len lỏi qua từng khóm lá non xanh. Bầu trời không một gợn mây, trong vắt như ánh pha lê tinh khiết lấp lánh sắc màu. Chốc chốc lại có những con gió tinh nghịch bất chợt khẽ trêu đùa mọi thứ xung quanh, bất chợt nâng cánh chim lượn cao bay xa, bất chợt làm dịu cơn nóng bức, bất chợt thổi vào lòng ai đó những xúc cảm mới mẻ.
Dưới cái nắng gay gắt đầu hạ, không thể lẫn đi được hai dáng người mặc áo đỏ đang “gánh gồng” chở nhau trên con xế điếc xanh màu: Nó và Mèo.
Thể hiện những kiểu “ ôm cua “đầy ngoạn mục, vòng vèo qua vài con phố, cuối cùng hai đứa nó cũng đã tới “địa điểm phục kích”, chỗ mà Mèo từng tuyên bố đó là nơi “ngắm zai điểm hẹn” lí tưởng nhất thành phố. Nép mình dưới hàng bằng lăng tím nhưng không vì thế mà khó nhận ra Tea bởi hai tông màu chủ đạo đặc trưng: Cam và xanh lá cây. Mang tên Tea theo đúng nghĩa đen, nơi này chỉ duy nhất phục vụ khách hàng các món trà đủ loại. Thư thả và thoải mái, đó là cảm giác của đa số các vị khách khi đến đây. Riêng với nó và Mèo, thì đây còn là nơi “ Hưởng thụ sắc trai! Nâng niu cái đẹp “! Bởi lẽ quán Tea đối diện với một trưòng trung học có đông đảo các nam sinh theo học, và đó cũng là lí do chính để “đưa đẩy” hai đứa “hám zai số một, mê tiền số hai” này cứ thứ tư hàng tuần lại “đóng đô” tại đây.
- “ Chị ơi, hai trà... “ - cả hai đứa gần như đồng thanh.
- “ Trà 35 phải hok em? “ – Nheo mắt nhìn chúng nó, chị phục vụ mỉm cười thân thiện. Có lẽ chị đã quá quen với hai thực khách VIP này rồi.
Cười đáp lễ chị phục vụ, nó và Mèo bắt đầu nhiệm vụ của những “ quan sát viên “: Soi zai! Hình như hôm nay đi hơi sớm nên chưa thấy “ bóng dáng thiên thần “ nào cả. Thất vọng, hai đứa đưa mắt nhìn nhau rồi cùng thở dài chán nản.
- “ Tại mày á!” – Nó bắt đầu lên tiếng – “ Tự dưng kêu đi sớm thía này, thấy chưa, đâu có bé nào?”
- “ Eh... thằng kia! Mày nói thế là ý gì huh?” – Mèo nhíu mày – “ Mày hok cảm ơn tao vì đã share với mày một chỗ ngắm zai có 1-0-2, lại còn lên giọng trách móc gì nữa? Người tốt như tao hiếm lắm á, phải biết trân trọng nghe chưa!”
- “ Hức... người tốt?” – Nó nhăn mặt – “ Ai nói câu đó nghe còn được, chứ mày thì Lucifer phải kêu bằng chị hai á!”
- “ Hehe, cũng phải!” – Không những không tức giận, Mèo còn hùa theo với nó – “ Ah, mà nè, dạo này online vẫn gặp Di chứ? “
- “ Hihi, có, vẫn gặp. Hôm qua chat tới 3h sáng nên hôm nay suýt nữa thì không nhớ “ lịch “ nà! “ – Nó cười.
- “ Ghê nha!” – Mèo nháy mắt tinh quái – “ Hai anh tiến triển với vận tốc ánh sáng nhỉ? “
- “ Chứ sao! Tao mà ra tay, gạo xay ra cám hết! Đố con cừu nào lọt lưới! “
- “ Nói nghe thấy ớn!” - Bỗng chốc Mèo hạ giọng – “ Tao hỏi câu này nữa, liệu tình online như vậy có bền hok mày? Sau này lỡ mà...” – Mèo ngập ngừng, đưa mắt nhìn nó.
Đưa tay đẩy nhẹ gọng kiếng, nó nhìn bâng quơ, cố tình lảng tránh câu hỏi của Mèo. Thật sự thì nó cũng chẳng biết phải trả lời Mèo thế nào cho đúng. Nếu nói không bền thì hoá ra những lời nó nói yêu thương Di không xuất phát từ trái tim hay sao? Rồi tình cảm mà Di dành cho nó cũng là giả tạo sao? Mặc dù chỉ đối diện với Di qua cái screen computer, nhưng phần nào nó hiểu được Di, hiểu được cái con người hay cười kia một cách sâu sắc. Còn nếu nói bền, có lẽ nó không đủ niềm tin. Mạng là ảo mà, có cái gì hiện hữu chính xác đâu? Ai biết được ngoài những lúc nói yêu nó, Di có trao câu âu yếm đó cho ai khác nữa không? Biết đâu nó chỉ là thứ giải khuây cho Di, và ngược lại? Biết đâu... biết đâu...
Chìm đắm trong những suy nghĩ mông lung, nó không để ý từ lúc nào chị phục vụ đã đưa hai trà 35 đến bàn. Khẽ chạm tay vào cốc trà lạnh, nó ước gì Di cũng dễ nắm bắt được như vậy, chỉ cần nắm chặt trong tay thế này. Bất giác, nó ngước mắt lên nhìn Mèo, thấy nhỏ bạn vẫn không rời mắt khỏi nó, vẻ lo lắng.
-“ Mày làm trò gì zạ Mèo? Hông uống đi mà nhìn tao đắm đuối vậy? Chời ơi, thấy tao đẹp rạng ngời và vô cùng chói loá chứ gì? Hahahaha!!! “ – Nó đánh trống lảng.
-“ Mày chắc ổn chứ? Nhìn mày... tao lo...” – Mèo nói nhỏ.
Đập vai Mèo một cái thật đau, nó cười toe:
-“ Yên tâm, hok sao mà! Dù sao thì... Di cũng chỉ là ảo thôi... uhm... có là gì đâu...”
Cúi mặt xuống bàn, nó vờ đưa ống hút vào miệng, nhấm nháp cốc trà. Nhưng mấy ai biết, nó làm vậy chỉ để che giấu mớ xúc cảm hỗn độn đang xâm chiếm tâm trí mà thôi!
-“ Ahhhhhhhhh!!!” – Mèo rú lên như bắt được vàng, kiểu này chắc đến 99,99% là có pé nào lọt vào tầm ngắm của Mèo rồi – “ Mày có thấy cái pé đằng kia hok? Chỗ bus stop í... đó đó... áo xanh. Trông sáng sủa mày nhỉ?” – Mèo hí hửng kéo kéo tay áo nó.
Theo phản xạ có điều kiện, có ngẩng đầu lên, hướng tầm mắt theo phía tay Mèo chỉ, mắt hấp háy:
-“ Kia... phải thằng vác balô đen, tai đeo earphone hok mày? ”
-“ Ờ ờ... đúng òi! Cute kinh khủng!!! ” – Mèo cười tít mắt.
-“ Trông quen quen... đâu như học thêm chung lớp á! “
-“ Huh? ” – Mèo quay phắt lại – “ Hok đùa? Hok xạo? “
-“Gì mà mày phản ứng kinh thế? Hình như thôi mà! “ – Nó nhíu mày, ra chiều đăm chiêu – “Để xem lại đã...”
End Chap I
ONLINE or OFFLINE???
Tác giả: MeO_KhOnG_TeN
Chap I
Reng... Reng... Reng
Uể oải xoay người trong chăn, nó vươn tay nhấc điện thoại trong khi mắt vẫn còn mơ màng vương vấn giấc mộng đẹp đêm qua.
“ Hix, gọi kiểu này chỉ có con Mèo thôi! “ – Nó rầm bầm chửi rủa – “ Con quỷ... một ngày người ta ngủ có 5 tiếng, zậy mà nỡ lòng nào nó lại... “
- “ Alô... “
- “ Hey ku! Dậy chưa? Hehe, nhớ sáng nay cần làm gì hok? “
- “ Làm gì? Cha cha... để nhớ coi... thứ tư... ngày gì zạ mày? “
- “ Ack, suốt ngày online nên đầu óc quên hết thực tại rồi hả mày? “ – Mèo ngúng nguẩy- “ Thứ tư hàng tuần, lịch ngắm zai, nhớ chưa ku? “
- “ Ah! “ - Mắt sáng rỡ, nó reo lên – “ Nhớ nhớ nhớ! Chờ tao thay đồ rồi qua nhà mày luôn ha? “
- “ Uhm... nghe đến zai là hăm hở thế đó. Chậc... đúng là...” – Mèo tặc lưỡi.
- “ Hớ hớ, hai đứa mình hám zai như nhau thôi mà, Mèo nhỉ? “
Cả hai đứa cùng phá lên cười thật to, ngầm ý tán đồng lẫn nhau.
Trời vào hè, nóng nực đến lạ. Sắc trời trong điểm xuyến bởi muôn ngàn hoa nắng rực rỡ đua nhau nhảy múa, len lỏi qua từng khóm lá non xanh. Bầu trời không một gợn mây, trong vắt như ánh pha lê tinh khiết lấp lánh sắc màu. Chốc chốc lại có những con gió tinh nghịch bất chợt khẽ trêu đùa mọi thứ xung quanh, bất chợt nâng cánh chim lượn cao bay xa, bất chợt làm dịu cơn nóng bức, bất chợt thổi vào lòng ai đó những xúc cảm mới mẻ.
Dưới cái nắng gay gắt đầu hạ, không thể lẫn đi được hai dáng người mặc áo đỏ đang “gánh gồng” chở nhau trên con xế điếc xanh màu: Nó và Mèo.
Thể hiện những kiểu “ ôm cua “đầy ngoạn mục, vòng vèo qua vài con phố, cuối cùng hai đứa nó cũng đã tới “địa điểm phục kích”, chỗ mà Mèo từng tuyên bố đó là nơi “ngắm zai điểm hẹn” lí tưởng nhất thành phố. Nép mình dưới hàng bằng lăng tím nhưng không vì thế mà khó nhận ra Tea bởi hai tông màu chủ đạo đặc trưng: Cam và xanh lá cây. Mang tên Tea theo đúng nghĩa đen, nơi này chỉ duy nhất phục vụ khách hàng các món trà đủ loại. Thư thả và thoải mái, đó là cảm giác của đa số các vị khách khi đến đây. Riêng với nó và Mèo, thì đây còn là nơi “ Hưởng thụ sắc trai! Nâng niu cái đẹp “! Bởi lẽ quán Tea đối diện với một trưòng trung học có đông đảo các nam sinh theo học, và đó cũng là lí do chính để “đưa đẩy” hai đứa “hám zai số một, mê tiền số hai” này cứ thứ tư hàng tuần lại “đóng đô” tại đây.
- “ Chị ơi, hai trà... “ - cả hai đứa gần như đồng thanh.
- “ Trà 35 phải hok em? “ – Nheo mắt nhìn chúng nó, chị phục vụ mỉm cười thân thiện. Có lẽ chị đã quá quen với hai thực khách VIP này rồi.
Cười đáp lễ chị phục vụ, nó và Mèo bắt đầu nhiệm vụ của những “ quan sát viên “: Soi zai! Hình như hôm nay đi hơi sớm nên chưa thấy “ bóng dáng thiên thần “ nào cả. Thất vọng, hai đứa đưa mắt nhìn nhau rồi cùng thở dài chán nản.
- “ Tại mày á!” – Nó bắt đầu lên tiếng – “ Tự dưng kêu đi sớm thía này, thấy chưa, đâu có bé nào?”
- “ Eh... thằng kia! Mày nói thế là ý gì huh?” – Mèo nhíu mày – “ Mày hok cảm ơn tao vì đã share với mày một chỗ ngắm zai có 1-0-2, lại còn lên giọng trách móc gì nữa? Người tốt như tao hiếm lắm á, phải biết trân trọng nghe chưa!”
- “ Hức... người tốt?” – Nó nhăn mặt – “ Ai nói câu đó nghe còn được, chứ mày thì Lucifer phải kêu bằng chị hai á!”
- “ Hehe, cũng phải!” – Không những không tức giận, Mèo còn hùa theo với nó – “ Ah, mà nè, dạo này online vẫn gặp Di chứ? “
- “ Hihi, có, vẫn gặp. Hôm qua chat tới 3h sáng nên hôm nay suýt nữa thì không nhớ “ lịch “ nà! “ – Nó cười.
- “ Ghê nha!” – Mèo nháy mắt tinh quái – “ Hai anh tiến triển với vận tốc ánh sáng nhỉ? “
- “ Chứ sao! Tao mà ra tay, gạo xay ra cám hết! Đố con cừu nào lọt lưới! “
- “ Nói nghe thấy ớn!” - Bỗng chốc Mèo hạ giọng – “ Tao hỏi câu này nữa, liệu tình online như vậy có bền hok mày? Sau này lỡ mà...” – Mèo ngập ngừng, đưa mắt nhìn nó.
Đưa tay đẩy nhẹ gọng kiếng, nó nhìn bâng quơ, cố tình lảng tránh câu hỏi của Mèo. Thật sự thì nó cũng chẳng biết phải trả lời Mèo thế nào cho đúng. Nếu nói không bền thì hoá ra những lời nó nói yêu thương Di không xuất phát từ trái tim hay sao? Rồi tình cảm mà Di dành cho nó cũng là giả tạo sao? Mặc dù chỉ đối diện với Di qua cái screen computer, nhưng phần nào nó hiểu được Di, hiểu được cái con người hay cười kia một cách sâu sắc. Còn nếu nói bền, có lẽ nó không đủ niềm tin. Mạng là ảo mà, có cái gì hiện hữu chính xác đâu? Ai biết được ngoài những lúc nói yêu nó, Di có trao câu âu yếm đó cho ai khác nữa không? Biết đâu nó chỉ là thứ giải khuây cho Di, và ngược lại? Biết đâu... biết đâu...
Chìm đắm trong những suy nghĩ mông lung, nó không để ý từ lúc nào chị phục vụ đã đưa hai trà 35 đến bàn. Khẽ chạm tay vào cốc trà lạnh, nó ước gì Di cũng dễ nắm bắt được như vậy, chỉ cần nắm chặt trong tay thế này. Bất giác, nó ngước mắt lên nhìn Mèo, thấy nhỏ bạn vẫn không rời mắt khỏi nó, vẻ lo lắng.
-“ Mày làm trò gì zạ Mèo? Hông uống đi mà nhìn tao đắm đuối vậy? Chời ơi, thấy tao đẹp rạng ngời và vô cùng chói loá chứ gì? Hahahaha!!! “ – Nó đánh trống lảng.
-“ Mày chắc ổn chứ? Nhìn mày... tao lo...” – Mèo nói nhỏ.
Đập vai Mèo một cái thật đau, nó cười toe:
-“ Yên tâm, hok sao mà! Dù sao thì... Di cũng chỉ là ảo thôi... uhm... có là gì đâu...”
Cúi mặt xuống bàn, nó vờ đưa ống hút vào miệng, nhấm nháp cốc trà. Nhưng mấy ai biết, nó làm vậy chỉ để che giấu mớ xúc cảm hỗn độn đang xâm chiếm tâm trí mà thôi!
-“ Ahhhhhhhhh!!!” – Mèo rú lên như bắt được vàng, kiểu này chắc đến 99,99% là có pé nào lọt vào tầm ngắm của Mèo rồi – “ Mày có thấy cái pé đằng kia hok? Chỗ bus stop í... đó đó... áo xanh. Trông sáng sủa mày nhỉ?” – Mèo hí hửng kéo kéo tay áo nó.
Theo phản xạ có điều kiện, có ngẩng đầu lên, hướng tầm mắt theo phía tay Mèo chỉ, mắt hấp háy:
-“ Kia... phải thằng vác balô đen, tai đeo earphone hok mày? ”
-“ Ờ ờ... đúng òi! Cute kinh khủng!!! ” – Mèo cười tít mắt.
-“ Trông quen quen... đâu như học thêm chung lớp á! “
-“ Huh? ” – Mèo quay phắt lại – “ Hok đùa? Hok xạo? “
-“Gì mà mày phản ứng kinh thế? Hình như thôi mà! “ – Nó nhíu mày, ra chiều đăm chiêu – “Để xem lại đã...”
End Chap I