PDA

View Full Version : Hoa Đinh Tử màu lửa



Phieu
01-01-2006, 05:11 PM
''Lê Cường là anh?'' Vị bác sỹ gìa nghiên người hỏi tôi.

''Vâng. Cháu là Lê Cưởng'' Cường cuối đầu lể phép.

''Mời anh vào phòng khám'' Trong một khỏanh khắc, Cường bất giác sợ, khi anh thấy ông bác sỹ có một cái gì đó rất lạ, không tự nhiên và có cái gì đó lúng túng.

''Mời anh ngồi" Thấy anh yên vị, ông thông thả ngã người ra sau. Châm điếu thuốc. Đâm chiêu một cái gì đó trong giây lát, rồi chồm về phía anh như muốn nhìn kĩ hơn. Ông thở ra thật dài rồi cất tiếng:

" 28 tuổi. Anh có biết là anh chỉ lớn bằng đứa con trai út của tôi không????

Vị bác sỹ già trầm ngâm.Ông lại rít thuốc,thở ra rồi nói:

''Cậu phải thật bình tĩnh. Kết quả xét nghiệm cho chúng tôi biết, cậu bị nhiễm HIV. Tuy nhiên, với mọi người có lẽ họ vẫn còn hi vọng sống. Nhưng với cậu, cơ thể đã bắt đầu có những biểu hiện đầu tiên của AIDS. Nhanh thì sáu tháng... Chậm thì một năm...Tôi nói vậy hẳn là cậu hiểu rồi, đúng không..."



<.>

Tôi đến với Lê Cường một ngày cuối tháng 8. Thời tiết oi bức của những cơn mưa nhỏ làm cho người ta cảm thấy khó chịu. Hơi đất làm cho người ta chán ngấy và đôi lúc chỉ muốn nằm kềnh ra, đánh một giấc thật ngon.

Hai hôm trước tôi nghe Cường bị AIDS tôi thực sự bị chóang. Cường vốn là đứa rất có chí, thông minh,dí dõm. Nó thực sự là thủ lĩng giữa đám đông. Nó hòa đồng và chưa bao giờ nó coi rẽ hay khinh khi bất cứ ai. Xung quanh nó luôn có vô số đứa con gái theo đuổi. Nó không đẹp như một thiêng thần. Nhưng vẽ mặt đàn ông của nó thì chẳng ai có thể quên được. Cái giọng Bắc nhẹ nhàng, thân hình và mái tóc dài trông nó thật nghệ sỹ. Nó luôn là tâm điểm khi đến bất cứ đâu... Giá như ngày ấy đừng có xãy ra thì giờ này nó hạnh phúc biết bao nhiêu...


<.>

"Thành à,khi mà mày yêu một người, mày biết là nên bỏ người ấy vào đâu không?"

"Bỏ vào tim chứ gì,vậy mà cũng hỏi"

"Không,hãy bỏ nó vào một vòng tròn,Vì sao mày biết không?"

"Không"

"Vì chỉ có vòng tròn,thì người ta mới không biết nó khỏi đầu từ đâu và kết thúc thế nào,Thành à!."


<.>

Ngày 14/6/2004

Mưa...Trời mưa lớn thật...Gió thốc vào từng đợt...Cửa sổ đập vào vách.......Mưa như trút nước. Cơn gió mạnh làm tấm kính vở tan, tiếng lỏang xỏang làm anh giật mình, chòang tỉnh.

Cơ thể im thinh, đôi mắt cứ muốn mở ra nhưng lại nhắm nghiền.Mấy giờ rồi nhĩ? Anh tự hỏi mình. Đả lâu rồi Cường không còn khái niệm giờ giấc. Với Cường, thời gian là cái gì đó vô nghĩa. Nhưng có một điều làm anh vui, là anh sắp gặp lại người ấy(người mà anh yêu nhất) ở bên kia thế giới.

Ngòai trời đã tối. Mưa mỗi lúc một lớn hơn. Nghe chừng có bảo to ở nơi nào đó xa lắm. Nhưng hôm nay đối với Cường hình như có cái gì đó khang khác, hình như là mùa Dạ Lý Hương và thi thỏang trong cái không gian ngào ngạc ấy, anh nghe có tiếng ai đang hát. Tiếng mưa làm cho tiếng hát lúc nhỏ lúc to. Anh cố gắng lắng nghe. Giọng hát của ai đó có cảm giác ấm áp và nhẹ nhàng lắm.

"Gió vẫn hát thì thầm
Đến bên tôi thật gần
Gió muốn nói điều gì tha thiết
Gió vẫn nhắc môt người đả ra đi không trở lại
Lỡ mất một chuyện tình không thể quên..."

Sao mà người ta rổi hơi đến thế nhỉ??Anh thầm nghĩ. Mang gió vào cả bài hát nữa cơ đấy...Àh mà cũng có lúc mình như vậy mà...Anh thầm nghĩ. Hình như anh cũng có một chuyện tình không thể quên...Bao lâu rồi thì anh không nhớ nữa, nó là một cái gì đó sâu tận trong tiềm thức, một thóang hương và một bài hát, thật tàn nhẫn nói lôi xệch anh về cái quá khứ ngọt ngào ấy. Nghĩ đến đó tự nhiên Anh phá lên cười... Ước sao người ấy có mặt với anh ngay lúc này. Có thể lúc đó anh sẽ yên tâm buông xuôi cái kiếp sống tạm và đau đớn này

"Anh không đến thì em sẽ kiếm anh vậy... Anh cười chua chát


<.>

Kí ức ngày ấy chợt nhiện về trong tôi....

Cường thích một đứa bạn kế bên nhà. Hai đứa chơi thân từ nhỏ.Rồi một hôm, chúng nó thích nhau.Yêu. Rồi chuẩn bị cùng nhau lên đường sang Bỉ sống.
Hai ngày trước khi hai đứa đi. Tôi nhớ chúng thật hạnh phúc. Chúng dọn nhà, xếp hành lí mà tranh nhau làm từng việc một. Tiếng cười là cái mà đến giờ tôi vẫn không bao giờ quên được khi nhớ đến hai đứa chúng nó.

Hôm ấy, Tâm và Cường mời tôi đến nhà. Chúng luôn coi tôi như người bạn thân thiết. Người bạn thân sẳn sàng nghe chúng nó kễ về những kĩ niệm của chúng hàng giờ liền mà không biết chán. Tôi luôn ngưỡng mộ hai đứa, nhưng vẽ ngòai thì tỏ ra hờ hững một cách kì lạ.

Rồi Tâm đi. Nó đi mua đồ ăn về , để khao trước khi đi Bỉ. Trước khi đi, nó còn dặn" Thành mày phải ở lại ăn với tụi tao, nếu mày về là tao giận đó"

Nó chạy xe đi. Tôi và Cường đâu có biết là đó lần sau cuối chúng tôi còn có thể thấy cái mái tóc và tướng người mãnh khãnh của Tâm. Tâm bị chiếc xe tải chẹt. Có nhưng cái chết nó đến dài như vô tận nhưng cũng có những cái chết mà người ta chỉ biết và thóang nghe trong tim mình nhói lên, và nỗi đau đó thì trong suốt quảng đời còn lại sẽ làm cho ta không bao giờ quên được.Tay Tâm đang cầm bó Đinh Tử màu lữa. Miệng còn cười rất tươi như sắp làm chuyện gì đó vui lắm.

Khi Cường nhìn thấy Tâm,Cường ngã quỵ.Nó chỉ biết khóc,nó như người điên.Cầm cái áo của Tâm mà khóc.Có lần nó chạy đến tôi,nó khóc và nói là nó sẽ đi xa.Tôi hiểu nó sẽ làm gì.Lúc đó,tôi cũng không biết nói gì với nó.Tôi cũng khóc như nó.Tôi cũng không biết khuyên nó thế nào.Tự nhiên lúc đó trong tâm linh mình phát ra một câu:

"Cường à,dù sao thì Tâm nó cũng đã chết rồi.Giờ mày có chết đi thì Tâm nó có sống lại đâu?Tao nghĩ mày sống tốt là niềm an ủi của Tâm dưới suối vàng rồi đó Cường à..."
Thế là nó ở chơi với tôi vài bữa.Nó hứa là không chết nữa.


<.>

"Thành"

"Chuyện gì?"

"Mày biết là thế giới đồng tín bọn mình,tràn đầy những cái xấu,còn cái tốt thì ít,đúng không?"

"ừ"

"Mầy biết tại sao người ta nhận ra mà họ vẫn cứ lao đầu vào không?"

"Sao vậy"

"Vì Tình yêu đó mầy ạ"

"Tình yêu?"

"Ừm.Tình yêu luôn là thứ ánh sáng chói lọi,nóng rực.Và xung quanh nó lại bao phủ bởi những con thiêu thân bọn mình.Những con thiêu thân ấy,sẳng sàng bay thẳng vào thứ ánh sáng chói lọi ấy.Dù biết là chết.Nhưng là chết trong hạnh phúc mày ạ"

"Như mày đó à"

"Ừm,(cười)"


<.>

Từ lúc Tâm mất, Cường mắc chứng bệnh cười.Lúc đầu, Cường chỉ biết khóc sau những lần vấp ngã, thất bại. Sau vụ tai nạn Cường khóc. Người thân(mà nhất là bác trai) và Tâm từng người từng người một bỏ Cường đi. Thì nó có những triệu chứng đầu tiên. Rồi cái hôm mà ông bác sỹ già, nói rằng Cường bị AIDS. Lúc đó anh chỉ cười,cười thật lớn.Cười mà không có cách nào kiềm lại được. Rất lạ. anh không còn khóc được nữa.

(còn tiếp)

Phieu
01-01-2006, 05:42 PM
"Tâm đến rồi àh."

Vẫn như ngày nào.Khuôn mặt vuông vuông.Hơi có vẻ cương nghị và khắc khổ,nhất là lúc đăm chiêu suy nghĩ. Đôi mắt to sáng với sóng mũi cao và nụ cười quyến rũ.Tương phản giữa nụ cười và gương mặt làm cho anh có một cái gì đó thật ưa nhìn.

Tâm đứng đó nhìn Cường. Lúc nào cũng vậy. Nụ cười luôn trên môi. Nụ cười bao dung luôn làm người khác yên tâm... Cường chột dạ. Nụ cười của Tâm làm Cường ngại ngại xấu hổ. Cường cất tiếng:

"Thôi, đừng nhìn em như vậy nữa, rồi em sẽ sắp xếp qua bên anh mà...."

Cường cười cười. Trong đầu không hiểu lúc đó Tâm sẽ đối xử với nó thế nào? Chắc Tâm sẽ trốn tránh nó. Rồi Tâm sẽ đối xử Cường như một tên cùi hủi hay khá hơn củng chỉ là một tên tội phạm. Không. Không đúng.Tâm là người yêu Cường nhất, lúc đó Tâm sẽ chăm sóc cho Cường. Dù thế nào đi nữa thì Tâm vẫn là người tốt nhất mà Cường đã từng có ...

"Không" Cường nghĩ "Cường đang bị AIDS. Mà những người như Cường đáng bị khinh bỉ và xa lánh. Và rồi dù Tâm có là ai đi nữa thì Tâm cũng như mọi người thôi. Thế mới đáng tội những tên như nó. Có thể Tâm đối xử tệ với Cường, Cường sẽ thấy vui hơn."

Bóng trắng ấy cứ mỗi lúc đến gần anh hơn. Bất giác Cường sợ. Sợ cái cuộc sống anh ngắn ngủi. Sợ mai anh sẽ gặp Tâm ở nơi Vô Thường ấy

Anh cứ hắt hủi, cứ tàn nhẩn đi...Đời là vậy mà...Tự nhiên nghĩ đến đây Cường bất giác lại sợ mình khủng khiếp.Vì sao Cường có thể nghĩ như vậy được? Sao Cường có thể mang cái suy nghĩ tầm thường của mình để so sánh với một người thanh khiết và cao thượng như Tâm?

''hahahahaha'' Tràng cười lôi Cường về với hiện tại, và Tâm vẫn đứng đó. Đứng đó và nhìn Cường


<.>

2h sáng. Vết thương do căn bệnh quái ác lại hành hạ. Mắt kéo màn. Một bên không còn thấy được nữa. Thế là Cường sắp mù. Nuớc vàng do vết thương trên đầu chảy xuống mắt. Ghèn dính đầy cả mắt. Khó khăn lắm mới mở mắt ra được. Cổ họng đắng ngắt, tay chân quờ quạng. Muốn trở dậy lấy một ít nước. Ừ, đúng rồi,môt ít nước thôi để không còn khát nữa.Cường thầm nghĩ và trở mình . Tay Cường ấn mạnh vào thành giường. Thật gắng sức, đẩy mạnh. Không thể nhúc nhích được. Nhiều lần như vậy. Nhưng hình như cơ thể đã bắt đầu không là của nó, Cường không còn nhúc nhích được nữa. Dù chỉ là một chút thôi.Một chút thôi.

''Bản thân tôi yếu đến thế sao??"

Chán chường trước câu hỏi mà Cường biết thừa lời đáp.Nản chí Cường lăn về chổ củ. rồi cố ngủ để quên đi cơn khát. Hỡi ôi nó lại đến. Cơn khát cháy cổ. Vòm miệng đau rát.

"Không.Tôi không thể như thế này mãi được, phải làm một cái gì đó. Thế là Cường lăn ngược trở lại. Ghì mạnh thanh sắt bên hông giường. Cơ thể lăn ngược trở lại. Hai tay cố trường tới. Thật may, cơ thể đả có thể nhúc nhíc được. Từng chút, từng chút một.

Ly nước trong lành mát lạnh, ngạo nghễ như muốn thách thức.

"Nhưng mày sẽ không thoát khỏi tay tao đâu.Mày là của tao mà.Ôi nước nhiều quá,mát quá..."

Cường với lấy. Tay run run. Cẩn thận Cường chậm chậm từng chút một. Gần rồi. Nó rất gần rồi.

"Thấy chưa tao đã nói rồi. Mày là của tao."

Cảm giác được chiếm hữu. Cảm giác được nuốt từng ngụm nước làm Cường cảm thấy sung sướng và vui quá. Cường cười.

"hahahahaha."

Tiếng cười mỗi lúc một lớn. Cổ họng mỗi lúc một rát. Tuy nhiên Cường không làm sao kiềm tràng cười kì lạ này được.Ly nước tuột khỏi tay Cường lúc nào không hay

"Xoảng..."

Cường giật mình. Nó bể rồi. Nó bể trước mắt Cường.

Cường làm gì đây? Cường bần thần. Nước sẽ không bao giờ là của Cường cả. Cũng như những tham vọng của Cường sẽ không bao giờ Cường đạt được cả.

Cường lại cười. Cười và không kiềm lại được. Tràng cười là cổ họng Cường càng đau rát. Những hạt mủ đã bắt đầu nổi trong miệng. Càng cười nhiều thì trong Cường có cảm giác như ai đang gấp thang bỏ vào miệng.

"Đau quá!!!"

Nhưng làm sao đây làm sao ngăn được căn bệnh cười quái ác? Và làm sao ngăn được nỗi đau trong lòng Cường đây? Một cảm giác đau đớn cô đơn mất mát. Hãy chỉ cho tôi đi tôi phải làm sao? Hahahahaha...


<.>

Ai đó nâng Cường dậy.Trước mắt Cường là Tâm. Anh hiện lên mờ mờ ảo ảo. Vẫn nụ cười hiền hậu. Từng muổng, từng muổng nước được đút cho Cường. Những giọt nước mát lành ,thanh khiết. Giống như cánh đồng khô gặp cơn mưa hạn. Với Cường nó không còn là những giọt nước tầm thường nữa. Không còn đơn thuần để giải khát..Hay để thoả mãn cái thể xác đang đang quằng quại rên rỉ kia. Mà những giọt nước như cứu rổi linh hồn đang héo úa. Làm Cường ấm lên đến lạ lùng. Lần đầu tiên từ ngày Cường bệnh, Tâm đến bên Cường, nhẹ nhàng và ân cần như ngày đầu tiên. Cường khe khẽ

"Anh đến bên em rồi ah""Anh tha thứ cho em rồi àh"

Tâm khẻ vuốt lấy mớ tóc xơ xác. Cái mái tóc mà ngày ấy Cường tự hào là rất đẹp,rất hợp thời.Cái mà tóc mà Cường cho là xinh xắn. Cái mái tóc mà khối kẻ ao ước ganh tỵ. Vậy mà giờ trông nó xơ xác và xấu xí như một mớ hổ lốn. Nghĩ đến đây tự nhiên suy nghĩ bị cắt ngang. Tâm cúi xuống. Anh hôn nhẹ vào môi Cường, ấm và nhẹ nhàng lắm.

Cường nhìn Tâm như muốn nói và hỏi thật nhiều. Rằng là:"em yêu anh lắm và vì sao anh ra đi? Vì sao anh lại bỏ em giữa cuộc đời trơ trọi này? Anh biết là anh ác lắm không?...Nhưng Cường không nói được.Cảm giác hạnh phúc làm Cường nghen lại.Giọt nước mắt lăn nhẹ.Cường đang khóc...Uh Cường đang khóc...


<.>

"Xin lỗi cô y tá" Bệnh nhân trong phòng này đâu rồi cô"

"Đi rồi. Hồi sáng, thế cũng hay. Có lẽ vậy là tốt cho anh ta. Vật vã mãi mới đi được. Anh là gì của Cường?"

"Dạ là bạn"

"Gia đình đã chở về rồi, em à"


<.>

"Hoa Đinh Tử màu lửa mang ý nghĩa gì Thành biết không?"

"Không"

"Nó có nghĩa là càng ngày anh càng yêu em"

* Có những lỗi lầm cần được cứu rỗi, và đôi khi chỉ cần một nụ hôn cũng có thể cứu rỗi 1 linh hồn.

Kỉ niệm ngày ấy...

Hết

TuyPhong
01-01-2006, 06:35 PM
http://www.damvinhhung.ws/vcms/html/../media/music/../music/08_tieng_gio_xon_xao.mp3

Tiếng gió xôn xao

Sáng tác: Tường Văn

Gió vẫn hát thì thầm đến bên tôi như thật gần
Gió muốn nói điều gì tha thiết
Gió vẫn nhắc một người đã ra đi không trở lại
Lỡ mất chuyện tình không thể quên
Bước những chuỗi ngày dài ấp ôm bao đêm huyền diệu
Ánh mắt ấy giờ này xa lắm
Thoáng phút chốc giật mình ngỡ như em đang thật gần
Gió đánh thức vì tôi ngủ mê

Thắp ánh sáng bước qua đêm thâu
Chờ mong ngày mai khát vọng
Và gió vẫn thế gió mang tôi đi tìm em
Dẫu có lúc nước mắt tuôn rơi
Như hạt sương, hạt sương bé nhỏ

Gió sẽ hát rì rào
Gió ru tim tôi ngày ngày mãi xôn xao

Sanya
01-01-2006, 06:57 PM
buồn nhỉ ừa trong thế giới này muôn vàng cái xấu chỉ có tí thôi cái đẹp, thế nhưng họ vẫn lao vào bởi vì tình yêu => câu nói hay thật, tuyệt vời thật thế nhưng mình sao nhỉ => run rẩy và rủ rời, lo sợ và hoang mang => có phải thế không.

Yume no kiss
06-06-2006, 04:51 PM
Anh thành ^^ em thích chiện này khá buồn ... nhưng khó vẽ wa' ~_~ ... chẹp bệnh nhân HIV trông như thế nào nhỉ ....

hacgiay
07-06-2006, 09:22 PM
một nỗi lo sợ mơ hồ . con người ta lao vào một thế giới đầy rẫy hiểm nguy để hy vọng một thứ gọi là tình yêu ?
Liệu có quá xa vời...?

Phieu
07-06-2006, 09:31 PM
Đến bây giờ mình vẫn thiếu một niềm tin. Nhưng đơn giản mình thích thì mình vẫn cứ làm. Sống trọn vẹn, rồi sẽ có tín hiệu ở cuối con đường thôi


Anh thành ^^ em thích chiện này khá buồn ... nhưng khó vẽ wa' ~_~ ... chẹp bệnh nhân HIV trông như thế nào nhỉ ....

Họa sỹ gì mà ác nhân, làm nghệ thuật thì phải đi. Vẽ, vẽ và vẽ. Cứ xóc liên tục nhất định sẽ lên tay thôi^_^(Dám kêu tên mình lên web nữa, chút về anh bóp mũi mày)

Yume no kiss
09-06-2006, 09:40 PM
^^" ,vậy gọi anh phiêu .... chẹp vẽ cái nì đc trả công không ???? Vẽ đẹp có thưởng không ????

nhocconmayman
11-06-2006, 09:03 AM
Chuyện này buồn quá ha , đêm với lời nhạc của Đàm vĩnh hưng càng thêm não lòng

Viết có dấu nghen bạn
Karin

judinguyen_dnvn
13-06-2006, 08:58 AM
Không biết sao khi đọc xong và nghe bài hát ấy lòng tôi tháy nghèn nghẹn !!! Thấy có 1 cái gì đó là của mình đnag hiện hữu trong câu chuyện . Một chút thôi nhưng sao nó làm tôi phải suy nghĩ nhiều thế !!!
Cảm ơn tất cả những ai đã cho tôi hiểu thế nào là tình yêu

Lần sau viết có dấu nghen bạn
Karin

nolove
24-06-2006, 02:01 AM
Truyện này do anh Phiêu sáng tác phải không ?

singasong
24-06-2006, 11:43 AM
Truyện này Phiêu sáng tác đấy, lâu rồi. Và có 1 lần Phiêu đọc cho sas nghe, nhưng nghe bi kịch quá... sas cũng ko thích lắm, hehehe! Nhưng nó có thể là 1 phần của cuộc sống, nhỉ!

giotmuaema
24-06-2006, 12:00 PM
hix, đọc xong, mắt cứ ướm đỏ lên... cầm không nổi nữa rồi anh ơi......
những ký ức vui và buồn cứ đan xen làm cho ta khóc, ta khóc vì và vì cả xót.. mặc dù, những chuyện này trong giới ta là điều khó có thể tránh khỏi, dẫu biết thế, ai có thể quen đc với nó mah ko buồn cơ chứ...


"Vì chỉ có vòng tròn,thì người ta mới không biết nó khỏi đầu từ đâu và kết thúc thế nào,Thành à!."

hi`, anh phieu ah, còn em, em đặt honey em vào phía góc cuối của trái tim, tận đáy của tim em, nơi giao hòa giữa 2 nữa mãnh lẻ loi của trái tim, nơi đó, là nơi dồn chứa những mong nhớ và yêu thương em dành cho honey ^___________^ và cuộc sống của tình iu đó sẽ nằm mãi trong nhịp đập trái tim em, vẫn cháy mãi, rực sáng mãi đến khi tim em không thể đập được nữa... nhưng đến khi đó, em vẫn sẽ không từ bỏ tình iu của mình, vì khi iu ai, em sẽ sẵn sàng iu hết những tình cảm của mình, iu thương người đó hơn cả bản thân mình, iu honey từ thế giới này cho đến thế giới khác... hi`hi`
(sozi nếu thấy em... sến, em bị honey chửi sến mãi ah :D)

Phieu
17-08-2008, 06:12 PM
Hôm nay đọc lại thấy buồn gì đâu á.

"Tâm, Cường ơi! Thành sắp thực hiện tâm nguyện của hai người rồi đó"

hoang_hoang
17-08-2008, 07:07 PM
Cuộc đời của Gay hình như chỉ có nước mắt và nỗi buồn tràn ngập? Ai dám nói mình đang hạnh phúc hay chỉ đang sống trong những ảo tưởng về một cuộc đời? Chết có lẽ là một cái gì rất kinh khủng đối với mọi người nhưng có lẽ Chết là giải thoát và giải pháp toàn vẹn nhất đối với những cuộc đời không tương lai! Cầu chúc cho những cuộc đời cô quạnh đến được với nhau dù chỉ là mong manh! Hãy đặt giúp tôi lên những bông hoa màu trắng để mãi mãi xót thương cho những cuộc đời bé nhỏ!

vitconxauwac
20-08-2008, 12:19 AM
anh Phiêu ơi sao em đọc kỹ lắm rồi đó mà em có thấy họ có tâm nguyện ji đau??? anh bật mí chút đi hồi hộp ghê hihi