View Full Version : [short fic] Chuồn chuồn gỗ
Angel Not
16-03-2007, 09:43 PM
Chuồn chuồn gỗ
Author: Angel Not
Rating: T+
Genres: Romantic, sad story...
Status: Complete. (Phew)
A\N: Viết trong lúc đang có hứng thú với một con chuồn chuồn gỗ.
Summary:
Giữa lớp giấy gói quà...
...là một con chuồn chuồn gỗ
Trời đang ngả sang tháng tư, nóng hung, không mưa lấy cho một giọt.
Kiên ngửa mặt, nốc một hơi cạn ly nước, cảm thấy cái mát lành chạy xuống cổ họng trong phút chốc. Từ đây, nhà bếp, cậu có thể dễ dàng nghe thấy âm thanh ồn ào từ căn phòng khách, nơi mà Hương-người chị sinh đôi của cậu-đang tổ chức tiệc sinh nhật.
Kiên không thích chỗ đông người, lại càng không thích những nơi ồn ào và náo nhiệt, tiệc tùng ầm ĩ. Cậu thích sự tĩng lặng và một mình, giống như khi cậu lướt chiếc xe lăn của mình dạo quanh khu vườn nhỏ tự tay cậu chăm sóc, thật chậm rãi, từ từ, để gió lướt qua mặt, mang theo hương hoa nhè nhẹ và cái mát mẻ từ mặt hồ.
_ Này cậu...
Kiên giật mình, quy trở về hiện thực. Trước mặt cậu là Hoàng-một trong những người bạn của chị cậu. Anh đang cười và chìa tay ra.
_ Cậu không phiền nếu cho tôi một cốc nước chứ?
Kiên khẽ lặng người đi một chút. Quả thật là một người đẹp trai, với khuôn mặt chữ điền, đôi mắt sáng với tia nhìn thẳng. Hương đã nhiều lần chỉ hình Hoàng cho Kiên xem, nhưng cậu thấy quả thật ngoài đời anh ta sống động hơn rất nhiều. Cậu mở tủ lạnh và rót cho anh ta một cốc nước đầy, rồi đưa cho anh.
Lúc Hoàng uống xong, cũng là lúc anh không còn thấy Kiên nữa. Cậu đã lăn xe ra khu vườn để kiếm cho mình một chút yên tĩnh. Anh thấy hơi là lạ, hơi tò mò, rồi dò dẫm bước ra vườn, đi theo cậu. Có cái gì đó khiến anh không muốn dừng lại.
---o0o---
Kiên nhấc người mình từ chiếc xe lăn xuống bờ hồ với một chút khó khăn, nhưng cậu có thể tự xoay sở được. Cậu thả đôi chân của mình xuống mặt nước tĩnh lặng của cái hồ nhỏ ở góc vườn, ẩn mình dưới tán cây phong. cảm giác thật là dễ chịu, cứ như những tia nắng gay gắt đã biến mất. Nước như đang ngấm vào người cậu, xua tan đi cái bức bối. Chỉ cần một mình, cậu cũng đã thấy quá hài lòng với chính bản thân.
Kiên ngả ngửa ra đằng sau, nằm dài lên bãi cỏ mềm, khẽ nhắm đôi mắt của mình lại.
Trong đầu cậu hiện ra hình ành gương mặt của người xin cậu cốc nước. Thì ra đó là Hoàng. Quả là một người có thể gây ấn tượng về hình thức ngay từ cái nhìn đầu tiên. Hương đã kể với cậu là chị ta sẵn sàng hi sinh tất cả chỉ để anh ta nói ba chữ:"Anh yêu em" với chị.
Nhưng chị Hương cần gì để hi sinh nhỉ? Chị ấy đẹp, xinh, nổi bật. Với chiếc váy dài ôm sát, chị có thể làm nữ hoàng của bất kì bữa tiệc nào. Còn cậu...
Kiên nhìn xuống người mình, khẽ thở dài.
Thà đừng tồn tại cậu, còn hơn là cho cậu là chị em với Hương.
blanchaw
16-03-2007, 11:07 PM
Ngắn quá...
Title rất thú vị. Chuồn chuồn gỗ - chắc là rất xinh xắn. Không biết khi nào mới xuất hiện trong câu chuyện nên đành chờ xem vậy.
Một nhân vật với đôi chân có vẻ như tật nguyền sẽ tìm kiếm hạnh phúc cho mình thế nào đây? Người lành lặn đã khó lắm mà. Thương Kiên!
lonelyguy4ever
17-03-2007, 12:10 PM
văn phong đậm chất lãng mạn, thix wớ ^^ [mong là kết thúc ko wá bùn chớ hả]
Angel Not
17-03-2007, 03:41 PM
Wa, nhiều người ủng hộ quá, Angel Not sẽ cố gắng vít típ...Cố lên...Cố lên....^__^
Và đây là phần truyện tiếp theo...
---o0o---
_ Ah, thì ra là cậu ở đây.
Kiên bừng tỉnh. Trước mặt cậu là một khuôn mặt hình chữ điền, với ánh mắt sáng và tia nhìn thẳng. Cậu lúng túng quay mặt đi và kéo tay quệt ngang mặt.
_ Cậu đang khóc àh? Xin lỗi vì đã làm phiền cậu. Đây.-Hoàng rút từ trong túi áo chiếc khăn tay và đưa cho cậu.
Kiên khẽ lắc đầu. Hoàng khẽ cau mày khó hiểu rồi cười trở lại.
_ Xin lỗi, chắc là cậu không quen dùng đồ của người lạ.
Kiên im lặng, cúi mặt nhìn xuống hồ, khẽ khua khoắng chân mình trong nước.
_ Này, cậu tên là gì?
Kiên ngước mặt lên nhìn Hoàng, rồi lại cúi xuống, im lặng. Thời gian như bị kéo dãn ra, dài lê thê vô tận. Ẩn mình trong tán cây, chân ngập trong nước, nhưng cậu vẫn cảm thấy thật ngột ngạt, thật khó chịu, hệt như lúc cậu đứng dưới những tia nắng gay gắt, để mặc cho chúng nhảy múa trên lưng mình.
_ Hoàng…anh Hoàng…
Không thể lầm vào đâu được chất giọng cao thanh trong trẻo của chị Hương. Chị chạy như bay tới hai người, và cuốn hai tay mình vào tay anh Hoàng.
_ Anh đi đâu vậy, làm em chờ muốn chết. Nhanh lên, sắp đến lúc em thổi nến rồi, em muốn anh chụp hình cho em, cả quay phim nữa. anh mà không lẹ lên là em giận anh đấy.
Rồi chị kéo Hoàng đi, nhanh như lúc chị chạy đến.
Còn lại một mình, Kiên khẽ thở phào, cảm giác giống như mình mới vượt qua một kì sát hạch khó khăn. Nếu lâu hơn nữa, chắc có lẽ cậu chỉ có thể im lặng thay cho câu trả lời, mãi mãi là sự im lặng. Kiên khua khoắng chân mình dưới nước thành những vòng tròn, xoay xoay, xoay xoay…
---o0o---
_ Này, thả tay anh ra, anh có thể tự đi được mà.
Hoàng đang bị lôi xềnh xệch trên đường, phía trước là Hương. Anh thật chẳng muốn bị vướng vào tình cảnh này một chút nào cả. Hương quay lại nhìn anh, rồi buông hai tay mình ra khỏi cánh tay của anh.
_ Anh đã gặp nó rồi àh?
_ Nó? Là cậu bé ban nãy…
_ Đúng vậy, chính là nó đấy-Hương ngắt lời anh.
_ Ừh, thì anh đã gặp nó. Ban nãy anh xin nó cốc nước…
_ Anh đừng có nói chuyện gì với nó cả, đừng nói chuyện, đùa giỡn, đừng làm gì với nó cả.
_ Tại sao?
Hương im lặng một chốc. Cô khẽ cau mày rồi lại dãn ra, rồi lại nhíu lại.
_ Nó… Nó…Nó là nỗi ô nhục, là sự tật nguyền, câm lặng, là con quái vật…
NÓ KHÔNG XỨNG ĐỂ LÀM EM CỦA EM
Anh có hiểu không? Nó không xứng đáng.
Hương thở dốc, mặt đỏ bừng, sẵn sàng gây gổ bất cứ lúc nào. Hoàng thì cảm thấy “không tài nào hiểu được”. Kiên khua khoắng chân mình trong nước.
Im lặng. Rồi Hương mỉm cười trở lại, kéo tay Hoàng lôi anh trở lại bữa tiệc.
Rốt cuộc thì…chuyện gì đã xảy ra với Kiên?
Xuất quân rồi đấy àh Angel Not, truyện cậu viết bao giờ cũng hay. Mong cố gắng post tiếp.
lonelyguy4ever
17-03-2007, 11:25 PM
hừ, người em trai của mình mà lại nói thế, mai mốt mất người iu là đáng lắm
lantis
18-03-2007, 01:06 PM
giá trồicn nhỏ Hương này ra đường bị sét đánh chết tại chỗ
lan_2
18-03-2007, 01:39 PM
nhẹ nhàng , chân chất , giàu cảm xúc, đáng để suy nghĩ, mình rất thích truyện này. post lẹ nhé angle!
Hoàng Anh
18-03-2007, 03:10 PM
"mua chuồn chuồn gỗ.
đậu trên đầu ngón tay.
đậu.
đậu.
không bay.
không bao giờ bay.
không phải là chuồn chuồn gỗ.
a real dragonfly.
phải bay.
mà vẫn đậu.
chật chội.
bức bối.
không gào lên.
không nổi lọan.
à có chứ nhỉ.
revolting inside.
như thế thì đau lắm ...
có khi nào chuồn chuồn gỗ,
fly away ,inside ?
can u do that , dragonfly ?"
Angel Not
18-03-2007, 05:25 PM
Nhiều người ủng hộ quá...Có cả thơ nữa...Ôiiii, cám ơn Hoàng Anh nhìu nhìu....^______^
Như mọi khi, đây là phần tiếp theo mỗi ngày post lên một ít)
---o0o---
Trời đã về khuya.
Đồng hồ thong thả khẽ buông mười một hồi, ngân dài, chậm rãi. Không gian yên ắng. Gió lạnh thổi từng đợt, thốc những tấm rèm cửa màu kem bay phấp phới.
Kiên nhấc người lên chiếc giường, chuồi chân mình vào chiếc chăn ấm và tự giỗ giấc ngủ. Ngày hôm nay cũng bình thường như mọi ngày, chỉ khác mỗi điều là cậu đã gặp Hoàng, người chị Hương thích.
Uhm...
Đó là một người...
...cũng khá điển trai...
Kiên mỉm cười, rồi tự giật mình. Cậu đang nghĩ gì thế nhỉ? Điều đó là không thể có được.
Kiên nhủ thầm mình cần phải đi ngủ ngay.
Trái với cái tĩnh lặng bên ngoài, buổi sinh nhật của Hương gần như đã trở thành một cái vũ trường tại gia. Tiếng nhạc ầm ầm, tiếng la hét, tiếng đập phá, chửi bới trộn lẫn tạo thành thứ âm thanh chát chúa, khó chịu. Nhân vật chính của bữa tiệc này đang ở giữa phòng, nhảy múa một cách cuồng loạn cùng với lũ bạn đứng chúng quanh. Từ bộ bàn ghế bọc da, ghế dựa. cho đến bờ tường thậm chí cả sán nhà, từng cặp trai gái tán tỉnh nhau, ôm nhau, hôn nhau, rờ rẫm nhau và đi xa hơn thế nữa.
"Rầm"
Cánh cửa phòng chính bật mở. Một người phụ nữ tiến vào, chầm chậm với tiếng cộp cộp đều đều của đôi giày cao gót. Vài người chú ý, những một số kẻ lại không. Bà ta tiến đên giữa căn phòng và những người chung quanh tự động phải nhường chỗ cho bà ta với khuôn mặt biến sắc.
"Chát"
Hương ôm mặt. Và lần này mọi người đều phải chú ý đến bà ta, vì năm ngón tay của người phụ nữ này để để hằn một vết đỏ trên khuôn mặt của Hương. Có ai đó khẽ ồ lên ngạc nhiên.
_ Hãy dẹp ngay cái động thác loạn này ngay lập tức cho tôi. Tôi mới đi có một chút mà đã mọi thứ đã trở nên như thế này à?
Hương khựng người lại. Mọi người tự hiểu điều này có nghĩ là sự chấm dứt cho buổi tiệc nên từ từ rút khỏi phòng khách theo cách nhẹ nhàng nhất có thể.
_ Bà không phải chủ cái nhà này, bà không được quyền tát tôi-Hương cãi lại.
_ Mẹ tuy không phải là chủ cái nhà này, nhưng mẹ là mẹ của con
_ Bà không bao giờ là mẹ của tôi cả, không bao giờ, nghe chưa hả đồ dì ghẻ... KHÔNG BAO GIỜ!
Hương gằn mạnh ba tiếng cuối bằng hết sức bình sinh mà mình có thể.
"CHÁT"
Lại thêm một cái tát nữa, và lần này nó nằm trên cái má còn lại của Hương.
_ Hãy đi thay đồ đi, và hãy tự qùy gối trong phòng cho đến khi mẹ lên phòng con. Chúng ta cần nói chuyện ngay, con hiểu chứ, ngay-lập-tức,-cặp lông mày của bà ta cau lại- vì hành vi cùa con là điều không thể chấp nhận được.
Hương nhìn người phụ nữ bằng một ánh mắt căm thù, rồi quay đi, lầm bầm.
_ Một ngày nào đó, bà sẽ không còn ở trong cái nhà này đâu.
lonelyguy4ever
18-03-2007, 07:02 PM
chà, dì ghẻ mà cũng có tiếng nói ghê nhỉ, chắc có thế lực lắm đa
boykhukho
19-03-2007, 11:35 AM
mình thấy thích truyện nay rồi. Mỉnh sẽ cố gắng lên mạng thường xuyên để đọc truyện của bạn. Bạn viết mau mau lên nha
hì ! onez thix dì ghẻ ! để nghị cho bả " ác " thêm tý nữa ^^
Angel Not
19-03-2007, 06:22 PM
Yeah, dì ghẻ mừh ác thêm tí nữa thì chắc bị lên án wé. >o<
YanYan
20-03-2007, 12:10 AM
Đọc cái tên cũng đã có cảm tình rồi, :big_smile: . " Chuồn chuồn gỗ ", dễ thương lắm. Có điều hình như truyện có vẻ nhiều sóng gió và trắc trở lắm đây. :sweat: Số phận của Kiên không may mắn nhỉ, nhưng thường mất cái này thì được cái khác, chờ xem đoạn tiếp.
Angel Not
20-03-2007, 08:32 PM
Đừng, dạo này bận bù đầu, chỉ có thể post vào ngày thứ sáu, bảy và chủ nhật thôi àh TT_TT
boykhukho
21-03-2007, 10:19 AM
Angel not ơi bạn đâu rồi đang hay mà sao ngưng vậy bạn
Angel Not
23-03-2007, 08:08 PM
Ha...cuối cùng thì cái thứ người ta gọi là: "CUỐI TUẦN RỒI!!!!" cũng đã tới, đây là thời gian cho một người còng lưng đánh máy như điên khùng để "trả nợ".
Và đây, như sự mong đợi của mọi người, phần tiếp theo.
---o0o---
Hương hầm hầm bước khỏi căn phòng. Chỉ cần nghe tiếng giày cao gót của cô nện trên sàn nhà, từng tiếng từng tiếng, mạnh và đanh gọn, là chúng ta đã có thể đủ biết cô nàng đang giận đến mức nào. Mọi người cũng dừng lại, tiếnh xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi.
_ Đó là mẹ của Hương àh?
_ Dữ quá chừng...
_ Trông trẻ quá, nhưng cái Hương nó bảo là mẹ nó mất rồi mà?
_ Vậy hả?
_ Mọi người, đề nghị giữ trật tự.
Người phụ nữ bước tới. Phải công nhận đây là một người đàn bà đẹp. một vẻ đẹp lạnh lùng, sắc sảo của một người phụ nữ có quyền lực. Mái tóc búi cao sau gáy, mũi cao, thẳng tắp, với đôi mắt hơi xếch. Hoàn toàn khác với vẻ đẹp thiên thần mà Hương đang mang.
_ Bữa tiệc hôm nay đến đây là đã kết thúc, xin mời mọi người ra về bằng cửa chính...-có tiếng phản đối ồ lên ở đâu đó- Và nếu như có ai không đồng tình với ý kiến mà tôi đưa ra thì hai người này sẽ tiễn các bạn ra đến tận nơi.
Sau lưng người phụ nữ bước đến hai người đàn ông cao to, bệ vệ và to khỏe vận complê màu đen. Tiếng chống đối chợt im bặt và lần này thì mọi người đã có thể chắc chắn là bữa tiệc đã kết thúc.
Có ai đó đang mỉm cười.
---o0o---
6h30 sáng hôm sau.
Mặt trời lười biếng, chầm chậm nhấc mình lên đường chân trời. Chim ríu rít khắp nơi và những nụ hoa từ từ hé nở trong nắng sớm.
Từ phía lan can, Kiên đang tranh thủ một chút cái khoảnh khắc mát mẻ hiếm hoi duy nhất có trong một ngày hè tháng năm, vừa ngắm nhìn cảnh mặt trời mọc.
Ngập trong mắt cậu là buổi bình minh đẹp đến choáng ngợp. Cảm tưởng như cậu có thể bị mù trước vẻ đẹp huy hoàng của mặt trời.
Tại phòng bếp.
_ Ngày nào cũng phải hộ tống Hương đến lớp học Piano hẳn vất vả cho cháu lắm. Đây, mời cháu.
Hoàng đỡ lấy tách cà phê đang bốc khói của người phụ nữ ngày hôm qua một cách cẩn thận, không quên kèm theo một lời cảm ơn đầy kính cẩn. Người phụ nữ ngồi xuống đối diện trước mặt cậu, cho thêm một vài viên đường và sữa vào tách của mình rồi chầm chậm khuấy lên.
Không gian tưởng như sẽ im lặng một cách đáng sợ, nếu như người phụ nữ ấy không lên tiếng trước.
_ Chuyện ngày hôm qua, cô phải cám ơn cháu-cô ấy nhấp một ngụm cà phê-Nếu không nhờ cháu gọi điện, chắc có lẽ sáng nay Hương đã không thể đi học nổi.
_ Dạ, không phải nhờ con hoàn toàn đâu bác...
_ Đừng gọi là bác, gọi cô Lệ là được rồi. Và cô thắc mắc làm sao con có được số điện thoại của cô.
_ Dạ, vì thế không phải chỉ mình con tham gia trong chuyện này, còn có cả Kiên nữa ạ. Cậu ấy đã viết số điện thoại của bác...à không, của cô lên giấy.
Cô Lệ khẽ cau mày, rồi dãn ra, gật gù vì đã hiểu chuyện. Cô xoay nhẹ tách cà phê của mình, rồi nhìn bâng quơ ra ngoài cửa sổ, nơi hướng xuống khu vườn rộng. Như mọi khi, lúc mặt trời đã sáng hẳn, luôn có một chiếc xe lăn nhỏ chầm chậm, đơn độc băng qua con đường rải đầy sỏi trắng.
_ Này Hoàng-Cô Lệ chống cằm, mắt vẫn không thôi nhìn ra bên ngoài cửa sổ-Con đã bao giờ đi đến cuới khu vườn nhà cô chưa nhỉ?
_ Dạ, có một lần ạ-Hoàng nhớ lại lần đầu anh gặp Kiên- Là nơi có cái hồ nho nhỏ và một cây phong bên cạnh.
_ Ừ, nó đấy. Hôm nay cháu đang rảnh, sao cháu không đến chỗ ấy chơi một chút đi. Nó cũng không tệ lắm đâu...
_ Vâng ạ.
Angel Not
23-03-2007, 10:47 PM
Hi vọng là như vậy, rebith hanzoo ạ. Vẫn còn hơn 2 tờ A4 bản thảo lận, chỉ mong là có thời gian post thôi
blanchaw
23-03-2007, 10:59 PM
Angel làm biếng quá, có 2 trang đánh máy thui mà. Gõ tiếp đi, xin đó. Ngóng mãi con chuồn chuồn gỗ cất cánh mà chưa thấy đâu.
Kết thúc bữa tiệc, tại sao lại là Kiên? Cậu ấy làm vậy thực ra ko hợp với tính cách mà Angel đang tạo ra cho Kiên. (Ý tui là tui ko thích Kiên làm như vậy)
Angel Not
24-03-2007, 11:37 AM
Blanchaw, chuyện gì cũng phải từ từ, Angel Not này tạo ra Kiên thế nào thì Kiên sẽ thế ấy. Dù sao cũng cám ơn đã nhận xét ( không hề nghĩ nếu Kiên kết thúc bữa tiệc lại có thể gây ra sự phản đối, nhất là từ blanchaw :oh: )
Angel Not viết bản thảo trên giấy, và viết trong cả tuần chỉ để cho ba ngày thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật, lên máy tính còn bị hạn chế vì mẹ không cho lên nhiều, nên tiếc là không thể post hết một lần được. Mong mọi người thông cảm.
Và đây, phần tiếp theo, ngày thứ bảy.
---o0o---
Kiên khẽ nghiêng người. Nước đổ ào ào ra từ vòi tưới, chảy xuống những luống hồng tỉ muội phía bên dưới. Những nụ hoa nhỏ loang loáng nước, lấp lánh dưới ánh mặt trời một màu xanh mát mắt.
Kiên nhớ lại chuyện tối hôm qua. Quả là một buổi tối dài. Cậu còn đang trằn trọc dỗ giấc ngủ thì thấy một bóng người mở cửa, bước vào rồi...nhìn quanh quất như đang tìm kiếm thứ gì. Mắt người đó chợt dừng lại trên giường khi thấy cậu đang trợn mắt lên nhìn mình.
_ Cậu, cậu là em của Hương... phải không?
Một giọng nghe quen quen. Kiên gật đầu. Người đó đến gần, đủ cho cậu nhìn thấy khuôn mặt của mình.
_ Hoàng đây, cậu có thể cho tôi số điện thoại của mẹ cậu hay không? Hay bất kì số điện thoại của ai cũng được, miễn sao người đó có thể kết thúc bữa tiệc.
Kiên không biết làm sao cả. Cậu thần cả người ra. Đúng là bữa tiệc này làm cho cậu rất khó chịu, nhưng cậu cũng rất sợ chị Hương, chị ấy mà giận lên thì khủng khiếp lắm.
_ Làm ơn đi Kiên...
Hoàng năn nỉ, năm nỉ mãi, và rốt cục Kiên cũng đành phải chịu thua và viết số điện thoại của dì Lệ lên một tờ giấy. Anh mừng như bắt được vàng, nhanh chóng bước ra ngoài để gọi điện, không quên lời cảm ơn. Cậu nằm xuống, dỗ lại giấc ngủ muộn, và quả thật là không gian đã trở lại cái im ắng vốn có mà cậu hằng mong ước.
_ Nếu cậu tiếp tục tưới, thì tôi e rằng luống hoa đó sẽ bị úng mất.
Kiên giật mình, quay người lại. Hoàng đang đứng đó, ngay sau lưng cậu, chống tay ngang hông và nhìn hết một lượt mọi thứ chung quanh mình.
_ Quả thật là một nơi rất đẹp, Kiên à. Cậu quả là một nhà làm vườn giỏi.
Đúng là chỉ có một góc vườn nhỏ như thế này mới phù hợp với Kiên. Khu vườn phía trước căn nhà quá rộng lớn và đẹp, khiến cho người ta không bao giờ đi đến cuối khu vườn, nơi mà Kiên có thể ở một mình, không sợ người khác quấy rầy. Mà cũng không có ai như anh, đường đường là một công tử nhà giàu hẳn hoi mà lại đi bắt chuyện với một thằng nhóc tật nguyền lem luốc, mặt mũi chân tay dính đầy đất cát, mái tóc dài rũ rượi mấy năm chưa cắt, đôi má thì đầy tàn nhang. Hoàng tự hỏi trong đầu chính anh đang nghĩ điều gì?
Kiên nhìn anh một cách thận trọng, lùi xe ra xa anh một khoảng. Hoàng phì cười, khi nghĩ đến trước mặt mình là một con mèo đang dựng lông lên khi gặp một con chó dữ.
_ Anh chỉ muốn giúp cậu thôi, Kiên à - Hoàng gỡ từng ngón tay kiên ra khỏi thùng nước tưới, trước khi cậu biết tự mình rút tay lại - Anh chỉ muốn giúp cậu thôi
Hoàng lặp lại, sau mỗi lần giọng anh lại rắn rỏi hơn lẩn trốn sau một nụ cười. Kiên nhìn anh, và nhận ra sự ấm áp lan toả từ nụ cười và giọng nói của anh. Nó, rất ấm, rất nồng nhiệt...giống như lúc cậu bước ra bệnh viện sau tai nạn, mùi thuốc sát trùng và bông băng biến mất, nhường chỗ cho cảm giác được những tia nắng mặt trời ôm lấy, lan toả đến từng ngóc ngách của cơ thể gầy gò, xanh xao.
Như lúc cậu nhìn thấy mặt trời..
...Vẻ đẹp khiến cho cậu cảm thất lóa mắt.
---o0o---
"Cứ thế, sau sinh nhật tao, cuối tuần nào Hoàng cũng đến chơi từ 8 giờ sáng cho đến tận 8 giờ tối mới về nhà."
Giọng Hương oang oang giữa đám con gái nịnh bợ. Nếu không vì cái gia tài đồ sộ của nó thì nó cũng chằng thế có nổi một đứa bạn, với cái tính trái nết khác người.
_ Wa, ghê thật. Tình cảm hai người mặn nồng ghê nhỉ- Một con bé tóc xoăn tít khai pháo trước- xứng đôi quá rồi còn gì.
_ Mày khéo thật, giấu bọn này ngon ơ. Này, anh ấy ngỏ lời chưa?
_ Giời ạ, lo hão, chuyện đó trước sau gì mà chằng tới- Giọng Bắc của một đứa khác vang lên- Nhớ khao đấy nhá...
Hương cười xòa lên, gật đầu đồng ý, rồi liếc mắt về phía dãy bàn ăn mà Hoàng đang ngồi.
Hương's POV
Anh có nghe thấy bọn nó nói gì không anh Hoàng? Bọn nó đang nói về chúng ta đấy? Tại sao anh không nói gì cả? Anh không nghe mọi người đang bàn luận rất sôi nổi về chuyện giữa anh và em sao? Em quá phù hợp, quá hoàn hảo với anh rồi, chúng ta là một cặp trời sinh. Cả hai đều đẹp, đều giàu, đều ăn trên đầu, trên cổ thiên hạ. Vậy sao mãi anh vẫn không nói gì?
lonelyguy4ever
24-03-2007, 11:55 AM
heheheh, 99% là Hoàng kết Kiên roài, sao mừ đánh tiếng với mụ Hương dc
boykhukho
24-03-2007, 12:40 PM
nghe bạn nói vậy minh cung thong cảm nhiều cho bạn. Hì nhưng 1 tuần post có 1 ngày mà đoạn có chút xíu vậy thì ít quá bạn ơi
Angel Not
24-03-2007, 01:33 PM
Sốc quá, nhiều người chê mình lười quá đi....
lantis
24-03-2007, 02:51 PM
ai bỉu bạn cứ post ngắn ngủn làm kí gì chứ , ai bỉu bạn viết truyện hay làm gì chứ
Angel Not
24-03-2007, 04:29 PM
Thôi được rồi, từ nay về sau mỗi ngày sẽ lên chỉnh sửa chút, nói chung là sẽ chăm chỉ hơn... Hai ba ngày sẽ post một phần mới, có độ dài tương đương như mọi khi post. Nhưng mẹ không cho lên mạng là không quy trách nhiệm về Angel Not này nha ^__^
@quyhu: Ác quá, post ngắn là tội, nhưng chẳng lẽ viết truyện hay cũng là tội àh? TT__TT
lonelyguy4ever
24-03-2007, 10:12 PM
chẹp, thôi thì ráng vượt lên số phận nha bạn ^^
lun ủng hộ
blanchaw
24-03-2007, 11:36 PM
Blanchaw, chuyện gì cũng phải từ từ, Angel Not này tạo ra Kiên thế nào thì Kiên sẽ thế ấy. Dù sao cũng cám ơn đã nhận xét ( không hề nghĩ nếu Kiên kết thúc bữa tiệc lại có thể gây ra sự phản đối, nhất là từ blanchaw :oh: )
Angel Not viết bản thảo trên giấy, và viết trong cả tuần chỉ để cho ba ngày thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật, lên máy tính còn bị hạn chế vì mẹ không cho lên nhiều, nên tiếc là không thể post hết một lần được. Mong mọi người thông cảm.
Tất nhiên Thiên thần Angel của tui tạo ra Kiên thế nào thì sẽ là thế ấy, sao tui dám cầm đèn chạy trước Thiên thần :byebye:
Mà tại sao tui phản đối Kiên làm ra chuyện kết thúc bữa tiệc ưh? Vì tôi ko nghĩ Kiên sống với Hương bao năm trước đó, và Kiên là một người tình cảm lại có một hành vi ở trong bóng tối như vậy.
Hì, Thiên thần Angel của tui thật thông minh khi có ngay một Chap (kiểu như Flash back) giải thích ai đã lôi mẹ kế của Hương và Kiên về giữ lúc tiệc vui. Hì, thế là Kiên của tui vẫn thật trong sáng. Mong rằng, Kiên của tui sẽ được hạnh phúc.
Cảm ơn Angel Thiên thần. :sweet_kiss:
Angel Not
25-03-2007, 01:48 PM
Hình như, Blanchaw đang có ý định độc chiếm bé Kiên nhà Angel Not... Nhân vật này hình như được thích dữ nhỉ, thế sẵn đây mọi người lập cái list cho Angel Not biết các nhân vật nào được yêu thích nha...>o<
Truyện sắp có một sự kiện quan trọng và hé mở nhiều bí ẩn về quá khứ xoay quanh Kiên, Hương và cô Lệ (dì ghẻ á!). Mong mọi người đón xem nhá...(hơi bị giống một lời quảng cáo nhỉ ^____^)
Angel Not
25-03-2007, 07:14 PM
Bây giờ bắt đầu viết đây... Hình như có người làm lộ tên mình cho người khác biết nữa thì phải, Hoàng Anh, em sẽ killl anh.:hell_boy: Dám làm lộ tên thật của Angel Not này cho người khác biết àh?:amazed:
---o0o---
... Anh, một tay chống cằm, đôi mắt hướng xuống bàn tay còn lại. Hẳn phải là một thứ rất đặc biệt vì mãi mà anh không chịu hướng tầm nhìn của mình đi khỏi nó. Em phải rướn người sang bên trái, rồi lại sang bên phải, khiến cho lũ bạn tròn xoe mắt không biết em đang làm gì, nhưng dù cho em có làm đủ mọi cách, em vẫn không tài nào thấy được vật anh đang cầm trong tay. Nó là cài gì? Sao nó lại hấp dẫn anh đến thế? Chúa ơi, phải chi cái đứa ngồi kế anh biến đi chỗ khác.
Hình như lời ước có phần lãng xẹt của em đã trở thành hiện thực. Người ngồi đối diện anh chợt đứng dậy, mang theo khay đồ ăn đã hết. Anh biết không, em đã mừng như mở cờ trong bụng, và Hương này không phải là một người lãng phí thời cơ. Em nhanh chóng lia mắt nhìn nó.
Anh biết gì không, Hoàng. Thứ anh cầm trên tay chính là thứ em đã nguyền rằng suốt đời này phải ghét nó, vì nó là thứ quái đản mà thằng tật nguyền yêu thích.
Đó là một con chuồn chuồn gỗ.
Một con chuồn chuồn gỗ có màu xanh lam.
*Flash Back*
_ Nào, hai đứa thích gì cho sinh nhật lần thứ 14 của mình? Hương này, con nói trước đi.
_ Một cái váy, con muốn một cái váy dạ hội màu hồng hãng Dolce&Gabana trên tờ tạp chí Vouge tháng trước. Con muốn cái đó. Cho con cái đó nha mẹ.
_ Được rồi, được rồi, váy màu hồng của hãng Dolce&Gabana. Vậy còn con, Kiên, con muốn gì? Coi kìa, sao con lại lắc đầu... Nào nói đi con, năm nay là năm hiếm hoi mà mẹ và ba có thể cùng dự sinh nhật với các con. Nói đi Kiên.
_ Con muốn một con chuồn chuồn gỗ, có màu xanh lam.
*End of flash Back*
Chỉ có thể là nó, chỉ có thể là thằng Kiên thôi. Cái sở thích quái đản của nó. Ra là thế, anh Hoàng, anh đến chỉ là vì nó thôi, vì cái thằng què ấy mà thôi.
Không được... Em không cho phép... Anh chỉ là của em, chỉ riêng mình em thôi.
Kiên, mày không được phép.
*End of Hương's POV*
---o0o---
"ẦẦmm...Ầm"
Kiên lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ. Mây đen kéo về che kín. Một tia sét xẻ dọc bầu trời bằng màu vàng chói lòa của nó, tiếng sấm ì đùng chạy theo phía sau. Dông nổi lên, hơi đất đặc trưng xộc vào mũi Kiên báo hiệu một cơn mưa rất to đang kéo đến.
_ Kiên-Hương đặt một tay lên vai cậu, lay nhẹ-Hoàng đang đợi em ở đầu hẻn, nói có việc gấp. Ra đó nhanh kẻo mưa.
Nói rồi Hương nhanh chóng đẩy chiếc xe lăn của Kiên nhanh chóng ra cổng. Kiên đưa đôi mắt đầy khó hiểu lên nhìn chị Hương. Tại sao anh ấy không vào nhà, mà lại hẹn cậu ra đầu con hẻm, nhất là trong khi thời tiết lại như thế này. kiên cứ thắc mắc mãi thái độ của chị mình, hình như có cái gì đó không được bình thường. Chiếc xe lăn của cậu vừa ra khỏi cửa, Hương cúi xuống tai cậu, nói không lớn, nhưng cũng đủ cho cậu nghe thấy:
"Em này, chị rất thích em, nhưng chị cũng rất thích anh Hoàng, và chị không muốn bất kì ai lại gần anh ấy. Bất kì ai-em hiểu ý chị chứ?"
Kiên lại càng khó hiểu, nhưng khi cậu ngoái đầu nhìn lại thì cánh cửa sắt nặng nề đã đóng lại phía sau lưng, tiếng lách cách khoá cửa nhanh chóng tự động vang lên. Ngoài trời, những giọt mưa đầu tiên của cơn mưa trái mùa bắt đầu rơi xuống, lách tách.
Bất chợt, một vật cứng đập vào phía sau gáy khiến Kiên cảm thấy đau nhói buộc cậu phải quay lại. Tất cả những gì thu được vào mắt cậu, chỉ là những vệt dài mờ ảo và một màn đen nối tiếp ngay sau đó.
lonelyguy4ever
25-03-2007, 09:22 PM
trời, chị em mà đối xử nhau thế áh, mai mốt bị quả báo nà
viêt típ đi Angel not ui, truyen dang hấp dẫn áh
blanchaw
26-03-2007, 01:44 AM
Hình như, Blanchaw đang có ý định độc chiếm bé Kiên nhà Angel Not... Nhân vật này hình như được thích dữ nhỉ, thế sẵn đây mọi người lập cái list cho Angel Not biết các nhân vật nào được yêu thích nha...>o<
Truyện sắp có một sự kiện quan trọng và hé mở nhiều bí ẩn về quá khứ xoay quanh Kiên, Hương và cô Lệ (dì ghẻ á!). Mong mọi người đón xem nhá...(hơi bị giống một lời quảng cáo nhỉ ^____^)
Trời, sao đổ tiếng ác cho tui thế Thiên Thần :big_smile: Thật ra là ko "chiếm" được Thiên Thần nên quyết định độc chiếm đứa con tinh thần của Angel thôi, coi như thế chỗ đó mừ. Hihihihihi :embarrassed:
Ra là Chuồn chuồn gỗ mà tui chờ đợi đã xuất hiện trong sự ghẻ lạnh của một người con gái, trong ấm áp đôi bàn tay của một người con trai và trong đam mê của một người con trai có nó. Chuồn chuồn gỗ chẳng bao giờ bay, đậu mãi trên bàn tay này, như tình yêu sẽ đậu lại trong tim hai người yêu nhau.
Kiên ơi, cố lên nha.
Angel Not
26-03-2007, 11:47 AM
Không, nếu muốn cậu có thể độc chiếm Kiên, xin đừng độc chiếm Angel Not này. Không độc chiếm được đâu...:sweat:
Truyện đang bước qua cao trào thứ nhất rồi, và rất nhiều chuyện hấp dẫn đang xảy ra. Hẹn cuối tuần đọc nha mọi người (Có tiếng la ó phản đối nhưng hình như Angel Not nhà ta giả vở lãng tai nên không nghe thấy) :boss: i'm Bossy ^__^
hoainamvn
26-03-2007, 12:07 PM
trời, ác ghê, bắt cả nhà đợi cả tuần. you are not an angel
Angel Not
26-03-2007, 05:31 PM
Hey, did ya see my nick and my singature? I'm Angel Not. hahahaha
Vẫn đang viết bản thảo, chăm chỉ, chăm chỉ, đợi cuối tuần post lên mà, ha. Thôi thì cả nhà ráng đợi vậy... :D (giống như đang dụ dỗ con nít quá, mong mọi người thứ tội :burn_joss_stick: )
Và bây giờ, thăm dò ý kiến mọi người một chút: "Ai thích bé Kiên nhà ta nhất xin mời giơ tay lên!!!"
Mong mọi người cho cái hồi âm sớm.:big_smile:
Angel Not
26-03-2007, 09:42 PM
Không phải là không muốn post, mà là không thể post. Mấy ngày trong tuần chỉ có onl mười mấy phút một lần, sao mà "xơ múi" được gì? Chẳng lẽ mỗi lần post chưa được mười mấy dòng và cắt cái rụp ngang xương thì có Chúa mới hiểu truyện diễn biến như thế nào.
Mong mọi người chờ, vì dù sao thì cũng sắp đến đoạn hay rồi (thứ tặng được tặng), và đoạn này phải viết hơi bị kĩ, mong cả nhà ráng chờ. Công thêm nếu như viết đoạn đó kĩ quá mà bản thảo ngắn hơn mọi lần--> truyện cũng ngắn hơn mọi lần thì cầu mong cả nhà đừng họp lần lại vặt lông vặt cánh em nha (người ta gọi là "đánh hội đồng" đấy bà con ạh... Lạy Chúa...)
Hoàng Anh
28-03-2007, 10:27 PM
Người ta có quyền đi đâu là kệ người ta , phở hôn bé Angel em gái tui
.:Memory:.
28-03-2007, 10:51 PM
Chà...chiện này trông hấp dẫn wá ta...^^
Angel Not
29-03-2007, 11:45 AM
@ Rebith Hanzoo: Mỗi lần lên có mười mấy phút thì chỉ có tám với mọi người chứ làm được gì huh anh. Mà anh yên tâm đi, em vẫn đang chăm chỉ viết bản thảo.
@ HA: Không phải là không đúng, nhưng nếu em nói là đúng thì sẽ có người giận em...(somebody). Vả lại, anh đã làm lộ tên và bây giờ là cả giới tính nữa, chắc thứ bảy này em phải sang nhà mần thịt anh quá.><
@ Memory: Chuyện này hấp dẫn, là về truyện hay, hay là tác giả viết up truyện gây ra khẩu chiến đùng đùng là hay? Mong là vì truyện hay...:sweat:
lonelyguy4ever
29-03-2007, 11:53 AM
á àh, thì ra angle not là một cô bé gái àh ^^
rebith_hanzoo
29-03-2007, 02:42 PM
angel not hok bit' no' la' siêu 8 ha?
ma' nhơ' cẩn thận mỗi khi no' mơi' em tơi' nha' nha!
vi' bit' đâu được cai' tinh' gay ma' mê gai' của no' lại nỗi lên !thi' chêt' em
@ha:tao hok muôn' cãi nhau vơi' may' bởi dzay đưng' co' ma' ...........nữa
Angel Not
29-03-2007, 08:46 PM
@ HA: Rebith Hanzoo nói có đúng không huh anh, huh anh "yêu dấu". Anh có biết là mỗi khi em gọi người nào là "yêu dấu" trong ngoặc kép là người đó có nguy cơ vào sổ đen của em không huh anh. Mà em thì có nhiều "ưu đãi" cho những người vào sổ lắm đó. Có người còn hỏi lại kìa, lonelyguy4ever đó, anh có thấy không, mau mà vác cái mặt vào Y!M đặng tạ tội mau.
@ Rebith Hanzoo: Cám ơn anh đã cảnh báo, từ nay về sau em sẽ cẩn thận với ảnh hơn *lườm HA*. Anh ấy mà làm chuyện .......... với em là anh ấy sẽ có kết cục giống như Hương vào cuối truyện.
@ lonelyguy4ever: Ha:ops: , anh biết rồi à... *lườm HA lần hai*, chậc, ngại quá...
@ $_$: Liệu tôi có biết bạn không nhỉ, nhìn cái nick của bạn tôi thấy nó quen quen...
Yeah, ngày mai là thứ sáu rồi Huuuuurrrrraaaaaa, ngày mai Angel Not sẽ up truyện, yeah, yeah... Mong mọi người ủng hộ....
Ah, may quá gặp Mem đang onl, cho hỏi anh có phải là dân Trưng Vương không?
Đang viết những dòng cuối cùng của bản thảo, truyện sắp hết rồi, nhiều lắm cũng chỉ đến tuần sau thôi.
Mai cho nó đúng lịch. Vả lại anh Rebith Hanzooo ơi, em đang bị "bí" ý tưởng, cứu em... Không là tuần này anh sẽ thấy có đứa bị vặt lông vặt cánh áh :sweat:
.:Memory:.
29-03-2007, 09:08 PM
Tình tiết thú vị...gây bất ngờ....nội dung truyền đạt...với cách post chiện làm hồi hộp ^^
Angvil
29-03-2007, 11:27 PM
Tức wé trời tức! 12g30 a.m còn ol muh dám nói là bận hả Not!
Đe dọa Not lần cúng cuồi là viết mau lên trước khi bị Ang vặt lông rồi rôti ah!
Angel Not
30-03-2007, 11:45 AM
"Đáp lễ" cho lời đe doạ của Angvil là một dấu ? to đùng.
12h30 a.m thỉ onl có 45 phút thì mần răng? Thôi mà, sắp hết truyện rồi mà, ráng đi mà, đừng có vặt lông em mà, ăn dai nhắm không ngon đâu... Xong truyện này là sang truyện dài rồi, em sẽ còn phải "kéo"... à không viết nhiều lắm...
Xin đừng vặt lông em....:sweat:
lonelyguy4ever
30-03-2007, 11:56 AM
em gái ui, em đừng tám nữa mờ, tụi anh thương nà, em post lẹ tí cho tụi anh xem đi hén, ai cũng cưng em hết áh ^^
Hôm nay là thứ 6 cồi đóa, sao ko thấy post truyện hả AngelNot
Angel Not
30-03-2007, 07:19 PM
Yeah, hôm nay là ngày thứ sáu. Thứ sáu rồi.... Yahoooo. Một trong những ngày hạnh phúc nhất trong tuần cũng đã đến...
Đáp ứng những nhu cầu mong mỏi của mọi người, hôm nay Angel Not sẽ post phần truyện mới. Chúc mọi người ngon miệng.
---o0o---
*Kiên's POV*
Màu đen
...
..
.
Tất cả những gì tôi thấy, chỉ là một màu đen
Màu của sự tuyệt vọng, của sự phủ nhận, của sự chạy trốn chính mình.
...
..
Có ánh sáng, tôi bước tới. Trước mắt tôi, cảnh vật năm nào lại tái hiện.
Một con đường đông đúc xe cộ vào lúc 7 giờ tối. Những chiếc xe gắn máy, những chiếc ô tô, xe tải nối đuôi nhau vun vút vượt qua trước mắt tôi, nhanh, hối hả.
Tôi thận trọng bước lùi lại, nhưng rồi tôi không lùi được. Có ai đó, tôi hoàn toàn không biết là ai, xô mạnh tôi từ phía sau, khiến tôi mất thăng bằng và ngã xuống đường. Đầu va chạm mạnh khiến cho người tôi mụ mẫm, và trước khi tôi kịp nhận thấy điều gì đang diễn ra thì tôi thoáng thấy một nụ cười độc ác của một ai đó. Mắt tôi bỗng lóa lên, hình như có ánh đèn của một chiếc xe tải lớn.
Tiếng kèn xe rống lên, tiếng lốp xe cao su thắng gấp trên mặt đường, những âm thanh hỗn tạp trộn lẫn vào nhau thành một chuỗi đinh tai nhức óc.
Nhưng tai tôi lại nghe thấy tiếng ai đó, rất quen thuộc. Là một tiếng thét...
"KIÊNNNNNN!!!!!!"
...
..
.
Mũi tôi ngửi thấy mùi máu.
Nhưng đầu lưỡi của tôi lại cảm thấy vị mặn chát...
... của nước mắt.
*End of POV*
---o0o---
Kiên mở mắt. Xung quanh cậu là một màn màu trắng nhoè nhoẹt.
_ Kiên, con có sao không?
Khung cảng trở nên rõ ràng hơn. Trước mắt cậu là anh Hoàng, và bên cạnh là dì Lệ đang cầm khăn giấy chậm nước mắt cho cậu.
_ Con cảm thấy trong người ra sao? Con đã nằm đây suốt hai tuần rồi đấy.
Kiên quay sang nhìn anh Hoàng, và nhận được cái gật đầu xác nhận. Khi những thứ trước mắt cậu trở nên rõ hẳn, Kiên nhận ra đây chính là bệnh viện. Cậu đã nằm ở đây suốt hai tuần à?
_ Bác sĩ dặn tạm thời con khoan hẵng cử động nhiều. Con cứ ở đây và nghỉ ngơi, còn hơn một tháng nữa con mới có thể xuất viện.-Dì Lệ khẽ hôn lên trán Kiên- Ngủ đi con.
Kiên khẽ lặng người đi một chút rồi khẽ lắc đầu. Cô Lệ khẽ thở dài. Hoàng đã gọi điện đến cho cô sau khi đưa Kiên đến bệnh viện. Cô chỉ cần nghe giọng Hoàng kể về việc tìm thấy Kiên trong tình trạng không còn có thể tồi tệ hơn trong con hẻm trước nhà, thì cô đã biết ngay ai chính là thủ phạm đứng sau chuyện này. Và, điều đó, làm cho cô cảm thấy đau lòng hơn.
Cô có thể làm được gì? Mọi chuyện đang càng ngày càng tệ hại hơn. Và cho đến một lúc nào đó, tất cả, rồi sẽ không còn tồn tại nữa.
_ Hoàng, cháu có thể ở lại trông Kiên cho đến khi nó xuất viện nhé. Cô phải ra Hà Nội gấp, có chuyện...-Mắt cô Lệ ráo hoảnh-giúp cô chuyện này, cháu nhé...
_ Vâng, cô cứ tin tưởng ở con, để con tiễn cô-Hoàng toan đứng dậy.
_ Không cần, không cần đâu-cô Lệ xua nhanh tay-Cháu cứ ở đây là được rồi.Cô trông cậy tất cả vào cháu.
Nói xong cô Lệ bước nhanh ra cửa.
Kiên khẽ xoay đầu nhìn ra cửa sổ. Gió thổi lồng lộng, những tầm rèm cửa sổ màu trắng bay phấp phới. Những vết thương trên tay, trên mặt, trên người cậu tê dại như những vết kim chích. Nó làm cho cậu cảm thấy khó chịu.
Gió vẫn thổi.
...
..
.
lonelyguy4ever
30-03-2007, 11:42 PM
mèn ui, một tuần mà có được nhiu đó hà, hem chịu đâu
Angel Not
31-03-2007, 05:07 PM
Ah, báo cho mọi người một tin cựccc kìiiii quan trọng đó chính là Angel Not sẽ không post truyện phần ngày Chủ Nhật được vì phải đi tham dự ngày hội HS PTTH quận I từ 6h sáng đến 9h tối.
Mong mọi người thông cảm.
Sau đây là phần ngày thứ bảy.
---o0o---
Hoàng đi loanh quanh trong phòng, thỉnh thoảng lại nhìn trộm Kiên. Cậu vẫn hướng mắt mình ra ngoài cửa sổ. Quả thật nhiều lúc anh không hiểu cậu đang nghĩ gì trong đầu. Cậu hầu như không biết biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt, ngoại trừ sự buồn bã và cô đơn. Cậu cũng không bao giờ nói cậu muốn cái gì, cậu muốn làm gì. Cậu chỉ im lặng, như một người câm, buông xuôi và để cho mọi thứ trôi qua.
Nhưng đây mới là vấn đề lớn nhất. Tại sao anh lại giành qua nhiều sự quan tâm đến cậu? Anh luôn nhìn cậu mỗi khi cậu bên cạnh, anh luôn nghĩ đến cậu, luôn nhớ đến cậu, tất cả những gì trong đầu anh chỉ là cậu.
Ban đầu anh chỉ xem cậu như em trai, nhưng sau đó, hình như nó đã khác đi, một chút. Anh bắt đầu thấy cậu có cái gì đó hấp dẫn anh không thể lý giải được. Kể cả cái thứ đang cộm lên trong quần anh cũng chì là vì cậu.
_ Kiên, đưa tay ra đây.
Kiên khẽ trở mình, quay lại nhìn anh, với đôi mắt đầy sự khó hiểu.
_ Đưa tay ra đi mà...
Hoàng nuốt nước miếng một cách khó nhọc. Anh cười, nhưng khuôn mặt lại đỏ ửng và giọng ấp úng.
Kiên nhìn Hoàng lần cuối rồi thận trọng đặt tay mình lên tay anh. Bàn tay gầy gò trắng xanh với những ngón tay nhỏ, thuôn dài.
Hoàng rút từ torng túi mình ra một vật gì đó, và đặt nó lên ngón trỏ của cậu, cẩn thận và khéo léo.
_ Xong!
Anh rút tay mình ra cho cậu nhìn thấy nó. Nó rất đẹp, rất dễ thương trên ngón tay của cậu. Cái đuôi nó nhấp nhô theo những luồng gió.
Đó là một con chuồn chuồn gỗ màu xanh lam.
Kiên thoáng chút ngỡ ngàng.
_ Cái này, anh đã tranh thủ mua khi xuống Cần Giờ... dì Lệ bảo em sẽ thích nó.
Trong Kiên tràn ngập một cảm xúc choáng ngợp. Nó bao gọn lấy trái tim cậu và khiến cho cậu không thể giấu được vẻ vui mừng. Kiên cười, và điều đó khiến cho khuôn mặt của cậu bừng sáng, như thể những tia nắng đã chạm được đến tận cùng của hang tối, sưởi ấm với những tia nắng vàng rực. Cậu cứ nhìn mãi nó mãi mà không thấy chán. Nó giữ thăng bằng thật tốt ngay cả khi được đặt trên móng tay của cậu.
_ Kiên này... Anh...
Khi Kiên rời mắt khỏi con chuồn chuồn gỗ và ngước lên nhìn anh, anh cúi đầu mình xuống, sát với khuôn mặt của Kiên.
Đó gần như chỉ là một khoảng khắc, lúc anh khẽ chạm môi mình trên môi cậu. Nhẹ thôi, nhưng cả hai người đều có thể cảm nhận được. Nó giống như bao cơn gió thoảng qua từ cửa sổ lùa vào.
_ Anh... rất thích em.
.
lonelyguy4ever
31-03-2007, 10:14 PM
hở, ngắn zữ vậy sao >_<
boykhukho
01-04-2007, 10:54 AM
Angel not à em viết tuy có dài nhưng cách khoảng nhiều quá tính ra hổng có bao nhiêu chữ hết. một tuần em post có ngay 2 ngày mà ít vậy hổng đũ "ghiền". Post nhiều hơn chút nữa nha em
tutanrabbit
01-04-2007, 11:03 AM
lần đầu tiên mần cái truyện của pé Sơn... heheh, đựơc đấy. tay viết của e khá vững đó (mới dám post kiểu này) -> buồn ghê, chả bù với mình T.T, viết dở như j áh ><. Àh nè, viết xong thì hốt cho a trọn bộ lun hen. mất công chờ đợi mệt wé. bỏ zô USB áh hen ^^
Angel Not
01-04-2007, 08:47 PM
Post ngắn như vậy là để tranh thủ CN nhín ra chút thời gian rảnh để làm cho xong. Đau khổ quá, hôm nay thấy nhiều trả lời mừng lắm ah, ai ngờ là đơn đặt hàng không àh.:sweat: . Nhất là anh đấy Bưu-chan, khi nào em xong nguyên một tập truyện rồi em in ra, khi đó em sẽ giục một xấp cho anh đọc đã luôn.
Sẵn đây báo với mọi người một tin "mừng" lớn, bé Angel Not làm mất bản thảo òi. Kinh khủng qua, nhưng mọi người đừng lo, em sẽ cố gắng kiếm lại, còn không thì viết lại.
Ngoài ra, truyện đang rất hay.(Hahaha:big_smile: Nếu ai không hiểu thì xin mời lên trên đọc vì đã có sự chỉnh sửa) Ai cũng thấy như vậy mà đúng không?
Mong mọi người "mần" được một cái tuần vui vẻ, đến hẹn lại lên, tuần sau em sẽ post típ. ^______^
lantis
02-04-2007, 12:46 PM
ghét AN quá vẫn posst chuyện ngắn ngũn như vậy hèn
mà cũng trả lời AN luôn , viết hay cũng alf 1 cái tội vì ai bỉu viết cho hay rùi , bắt QH đợi đọc , dài cả cổ rùi , bắt đền AN đấy
tiếng lách cách khoá cửa nhanh chóng tự động vang lên.
bạn iu dấu, câu đấy nó bị ngược rồi. nhà người ta giàu nên dùng của tự động, chình khóa lại hay mở ra đều bằng điều khiển chứ ko dùng ổ khóa như bọn dân đen mình đâu mà " lách cách". Nghe nó ngưộc làm sao í.
Hớ hớ đoạn sau nghe khá hơn rồi đấy, ko còn gượng nữa, trơn tru lắm rồi đấy.
Angel Not
02-04-2007, 10:07 PM
Mất bản thảo rồi, và lần này thì không tài nào mà tìm ra cho được. Chẹp, phải viết lại quá.
@ $_$: Bây giờ thì ta đã biết nhà ngươi là ai rồi. Lạy Chúa, nếu như khi trong lớp nó không bảo mình thì cái giọng cười của nó cũng đã đủ làm cho mình suy được (dù sao thì vẫn không không bằng giọng cười của Kurapika)
@ quyhu: Dạ, em biết tội rồi. Thế này thì... anh ráng đợi cho đến khi em post xong vậy. :burn_joss_stick: (có người đang sôi máu)
Chiều nay định "mần" bù cho mọi người cái phần truyện ngày CN mà bị ông anh chiếm cái máy nên không "mần" được gì cả. Sẽ cố gắng tăng thêm giờ viết truyện vào ngày thứ hai và thứ tư, nhưng mà không có chắc đâu àh nha, lên không thấy truyện thì hãy rộng lòng từ bì mà... nhẫn nhịn chờ hôm khác nhen mọi người... :D
Phần của ngày hôm nay .
---o0o---
Hoàng dùng tay bứt đám cỏ dại chai lì mọc lan dưới mặt đất. Cái nắng nóng gay gắt khiến cho anh cảm thấy phần nào khó chịu hơn. Anh rứt mạnh hơn, và mạnh hơn nữa.
_ Nếu cháu dùng sức nhiều như thế như cháu sẽ làm bay luôn mấy cái rễ hồng tỉ muội luôn đấy.
Hoàng giật mình quay lại nhìn. Sau lưng anh, cô Lệ một tay chống hông, nột tay kéo theo chiếc vali to kềnh.
_ Cháu không định giúp cô chứ?
---o0o---
Kiên mở mắt và ngồi dậy. Cậu đang nằm trong căn phòng của mình.
Con chuồn chuồn gỗ được đặt trên chiếc bàn bên cạnh giường Kiên. Cậu đặt nó lên đầu ngón tay của mình, giữ cho nó yên và nhìn đuôi nó nhấp nhô khi cậu buông tay ra.
Vẫn là màu xanh của tấm rèm, màu xanh của giấy dán tường, màu xanh của bầu trời. Một mình, nhưng cậu không cảm thấy thực sự thoải mái. Cậu thấy, có cái gì đó hơi trống vắng.
---o0o---
_ Cám ơn cháu đã giúp cô.
Hoàng xách nốt chiếc túi cuối cùng vào phòng cô Lệ. Xong việc, anh tranh thủ nhìn xung quanh một chốc. Quả là một căn phòng ấm cúng, với màu cam và màu hồng nhạt của bức tường và những vật dụng nhỏ nhắn. Hoàng chỉ dừng lại khi gặp ánh mắt nhìn thẳng của cô Lệ chạm vào mắt mình.
_ Mấy ngày hôm nay, cháu trông Kiên tốt chứ?
Hoàng im lặng, và anh thoáng đỏ mặt khi nghĩ đến việc mà anh đã làm.
_ Tất cả đều tốt, thưa cô.-Hoàng cẩn thận trong lời nói của mình.
Cô Lệ khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn đầy sự bí ẩn.
_ Cháu chắc chứ?
Hoàng có cảm giác như mình đang bị chơi khăm, lừa đảo, bẫy hay gì đó đại loại như thế. Anh định nói một cái gì đó, nhưng cô Lệ đã lên tiếng trước.
_ Hoàng, để cô cho cháu xem cái này.
Cô Lệ nhón tay lấy một bức hình đặt trên giá. Một bức hình cũ kĩ, hơi bám bụi một chút chứng tỏ nó không được lau chùi thường xuyên.
_ Cháu có biết đây là ai không?
Hoàng đỡ lấy và nhìn vào tấm hình đang chìa ra trước mặt. Đó là cô Lệ, trông có vẻ rất trẻ với chiếc váy cưới, và bên cạnh là chú rể trong bộ đồ vest trang trọng, khuôn mặt có những nét quen thuộc khiến cho cậu nhớ đến một ai đó.
_ Là cô và...
_ Là cô và ba Kiên. Đây là hình cưới cách đây hơn một năm.
Cô Lệ khẽ thở dài.
_ Hãy để cô kể cho cháu nghe một câu chuyện.
Mắt cô Lệ nhìn đi một hướng xa xăm.
* Flash Back *
Có một người đã từng là bạn thân nối khố của tôi.
Là một người bạn thân, rất thân.
Một người phiền phức, nhưng lại là sự phiền phức đáng yêu.
_ Lệ này, Lệ này. Cậu nhìn xem nó có đẹp không?
Đó là Vân. "Vân" có nghĩa là "mây", và mái tóc của cô ấy như là mây vậy, bồng bềnh và suôn mượt. Với một đứa con gái mái tóc lúc nào cũng ngắn cũn và cứng ngắc, mái tóc tuyệt vời ấy luôn luôn là thứ đập vào mắt trước tiên.
_ Lệ này...
Vân khẽ lay tay áo của tôi, không mạnh lắm nhưng cũng đủ phải khiến tôi quay lại nhìn. Trên ngón tay trỏ đang chìa ra cho tôi xem, cô ấy đặt lên đó một con chuồn chuồn gỗ.
_ Cậu xem nó có xinh không nào.
Vân cười tươi rói. Chuồn chuồn gỗ là một trong những sở thích sưu tầm của cô ta. Đủ màu sắc, đủ mọi kiểu và chủng loại, vân sưu tầm và ngắm nghía chúng từ ngày này qua ngày khác mà không biết mệt.
_ Này, cậu không biết là mình đang đọc sách à?-Tôi khẽ cau mày-Cậu đang làm phiền tôi đấy.
Nụ cười trên môi Vân chợt tắt, và nó chuyển thành cái gì đó như là phụng phịu và buồn bã. Tôi sinh ra vốn không phải là đứa khéo ăn nói, điều đó khiến cho tôi gặp khó khăn trong việc khen ngợi người khác. Vân là một trong những người giúp cho tôi chữa được bớt một phần nào đó.
_ Nó... cũng dễ thương đấy.
Tôi giấu ghì đầu trong cuốn sách. tôi biết Vân sẽ quay lại, mỉm cười còn rạng rỡ hơn lúc nãy, kéo một bên tay áo tôi và lắc cho đến khi tôi xác nhận lại đến lần thứ năm mới thôi.
Quả là một sự phiền phức, nhưng là một sự phiền phức dễ thương. Không biết từ lúc nào, tôi đã thích cậu, thích cái cách cậu nheo mắt khi cười, thích sự hờn dỗi của cậu, sự phụng phịu đáng yêu. Và nhất là mái tóc. Cậu càng lớn càng đáng yêu, càng xinh đẹp, và điều đó, cuốn lấy tâm trí tôi mỗi khi tôi được ở bên cạng cậu, trò chuyện cùng cậu.
_ Lệ, đây là người yêu của tớ. Chúng tớ sắp sửa lấy nhau.
Đó là lần đầu tiên mà tớ làm rớt cuốn sách đang đọc trên tay. Cậu biết không, Vân, tớ không hề mong đợi việc cậu sẽ dắt về cho tớ một người đàn ông hơn chúng ta đến 18 tuổi, nói rằng đó là người cậu sẽ lấy làm chồng, cùng nhau sinh con đẻ cái, sống chung dưới một mái nhà tràn đầy niềm hạnh phúc. Tớ khát khao vị trí của người ấy trong trái tim cậu, và tất cả những gì tớ có thể làm, là mặc chiếc váy phù dâu, đứng nhìn cậu bước đi hạnh phúc bên cạnh người ấy, đọc lời thề nguyền trước Chúa, nguyện cầu cho cậu được hạnh phúc.
Tớ có thể làm được gì nữa bây giờ?
Tai nạn xảy ra vào năm con cậu mười bốn tuổi. Cậu đã bị một chiếc xe tải tông vào trong một lúc bất cẩn. Tớ ở đó, nhìn cậu thoi thóp bên chiếc máy thở, hấp hối giữ chặt lấy tay tớ.
_ Lệ này... cậu có yêu tớ không?
Tôi có hơi ngạc nhiên một chút, nhưng rồi cũng gật đầu thú nhận. Cô ấy mỉm cười:
_ Hãy hứa với tớ....rằng cậu sẽ lấy Khoa-tên chồng cô ấy- nhé, hãy thay tớ... chăm sóc... cho anh ấy.
Và cậu ho, ho sặc sụa, búng ra cả một ngụm máu tươi. Tay cậu vẫn bíu chặt lấy tay tôi.
_ Phải chi...
Cậu chợt nấc lên, rối tay cậu lỏng ra, rũ xuống.
Mọi chuyện kết thúc trước mắt tôi.
*end of flash back*
Cô Lệ khẽ thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ.
_ Bây giờ, cháu có chắc là cháu không muốn nói gì chứ? Hoàng?
Hoàng im lặng. Cô Lệ đã đưa anh vào một thứ gì đó, giống như là một chiếc bẫy, và điều đó có nghĩa là anh không thể giấu diếm được gì nữa.
.
lantis
04-04-2007, 10:15 AM
oái , đúng là AN , làm QH sôi máu lên rồi nhen :choler: , có tin QH mà tóm được AN là QH bắt đem nhốt ở nhà , nuôi ăn , nuôi ở , chỉ để sáng tác mau mau cho QH đọc truyện hem hẻn :hell_boy:
Mọi người hẻm có được bao che cho AN đâu đấy ! để QH làm việc với AN nèo :spiderman:
Angel Not
04-04-2007, 10:16 PM
A ha ha ha,:helpsmili . Ai đó làm ơn cứu..
Vẫn đang cố gắng mà, sao không ai an ủi gì hết trơn vậy...:cry: . Quyhu, em hứa là sẽ cố gắng hết sức... Nhưng nó vẫn "tòi" ra có bi nhiu đó, làm sao bi giờ?
Angel Not
06-04-2007, 09:30 AM
Sáng hôm nay thứ sáu, trường may mắn cho nghỉ vì trường đi thi diễn văn nghệ, rảnh tay nên tranh thủ post tiếp.
---o0o---
Kiên không thể nào với đến chiếc xe lăn được. Nó ở cách giường một đoạn dài hơn cánh tay của cậu.
Kiệt sức. Cậu nằm dài trên giường và nghĩ ngợi. Những luống hoa cậu trồng sẽ héo mất, chúng không chịu nổi nếu như gần cả một tháng không tười nước như vậy. Nếu có Hoàng ỏ đây thì anh đã bồng cậu và đặt cậu vào xe như mọi khi rồi.
Kể từ ngày đó, mọi chuyện tưởng chừng như là một nút thắt khó gỡ. Hoàng luôn lảng tránh ánh mắt của cậu, luôn giữ một khoảng cách. Không còn tiếng cười ấm áp và những cái nhìn thẳng nữa, chỉ còn lại sự bức bối, và sự khó chịu đến nghẹt thở.
Câu hỏi đặt ra rồi mà mãi cậu vẫn chưa có câu trả lời. Liệu cậu có thích anh hay không?
Hình như, đã có đáp án, nhưng cậu sợ là nh sẽ đổi ý.
Rốt cục thì cậu vẫn đang hi vọng có một phép lạ sẽ xảy ra.
Có tiếng ai đó lao xao ngoài hành lang.
_ Cháu nên đối diện với nó, đừng có gây ra rồi bỏ trốn như vậy-giọng cô Lệ gấp gáp.
_ Nhưng...cháu...
"Rầm"
Cánh cửa bật mở, cô Lệ xô nhanh anh Hoàng vào phòng Kiên rồi đóng cửa lại.
_ Mở cửa cho cháu!!!- Hoàng đấm tay thùm thụp lên cánh cửa phòng-Mở cửa đi cô!!!
_ Cô sẽ không mở trừ phi cháu tìm ra được câu trả lời.
Hoàng im lặng, anh có cảm giác như có ai đó đang nhìn mình từ phía sau. Anh quay lại, và thấy Kiên đang nằm dài, nhướng đôi mắt lên nhìn anh.
Hoàng lại cảm thấy mặc cảm tội lỗi dâng lên trong lòng mình.
Kiên vẫn nhìn anh.
_ Anh, anh xin lỗi em, vì đã.. hôn em vào ngày hôm đó.
Kiên vẫn nhìn anh.
_ Anh thật sự xin lỗi em, anh mong chúng ta vẫn là bạn như trước kia. Nhưng, hôm ấy, anh nói anh rất thích em là... thật.
Vẫn là tia nhìn của Kiên lướt trên anh.
_ Vậy thôi nhé... Anh đi đây.
Hoàng quay người ra, tự hỏi rằng liệu cô Lệ có còn khóa cửa không.
Có thứ gì đó níu anh lại. Đó là tay Kiên đang nắm lấy áo anh. Khi anh nhìn, cậu chỉ tay vào chiếc xe lăn ở góc phòng, rồi dang tay ra.
Hoàng hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cũng hiểu cậu muốn gì. cậu không có thói quen dựa dẫm quá nhiều vào người khác. Nhưng đôi khi có việc mà cậu không tự làm được, thì người cậu nhờ nhiều nhất chính là anh.
Hoàng khẽ nhấc kiên trên tay. Nhẹ bỗng. Cậu có vẻ đã sụt đi vài cân kể từ những ngày nằm viện. Da cậu vốn đã trắng, nay lại càng xanh xao hơn. Anh đặt cậu vào chiếc xe lăn, cẩn thận và nhẹ nhàng, cứ như anh sợ cậu sẽ bể nát như những viên pha lê dễ vỡ.
Hoàng đặt Kiên xuống xe, từ tốn.
Anh nhớ lại ban nãy, lúc anh kể cho cô Lệ nghe. Cô Lệ chỉ khuyên anh mỗi một câu.
"Cháu đã hơn được cô vì cháu đã nói ra được tình cảm của mình. Cháu hãy chịu khó cho Kiên một thời gian, nhất định nó sẽ trả lời câu nói của cháu"
Hoàng khẽ cau mày, anh không không đủ can đảm để nhìn vào mắt Kiên, anh có cảm giác giống như là một kẻ tội phạm. Anh giống như đang chạy trốn chính mình vậy, chẳng còn được như trước kia.
Kiên chợt siết chặt lấy vòng tay của mình khi anh đặt cậu ngồi xuống xe. cậu khẽ rướn người lên, để khuôn mặt mình sát với khuôn mặt của anh, rồi khẽ khép hai hàng mi lại.
"Chu...u"
Kiên mở mắt, dứt môi mình ra khỏi môi Hoàng. Còn anh thì dường như đóng băng.
" Rồi thì Kiên sẽ trả lời câu nói của cháu..."
Hoàng mỉm cười. Đúng là anh nên tin vào những lời mà người lớn khuyên.
Anh cúi xuống, và lần này là một nụ hôn sâu hơn. Kiên không phản đối. Hai cánh tay cậu khẽ siết lấy đầu Hoàng, nhẹ nhàng và dễ chịu. Dù cho không phải là ở một mình, dù cho có một người đang ở bên cạnh, dù cho trời hôm nay rất nóng, nhưng cậu vẫn thấy hạnh phúc.
Cô Lệ đứng ở cửa, nhìn hai đứa rồi đi ra. Cánh cửa đang mở, nhưng lại có những người không muốn ra *cười*.
Phía sau lưng Hoàng và Kiên, tấm rèm khẽ động đậy, mặc dù trời hôm nay không có gió.
Hơi bất thường một chút.
.
lonelyguy4ever
06-04-2007, 01:38 PM
sao Hoàng lại lảng tránh Kiên ấy nhỉ
Yume no kiss
06-04-2007, 07:42 PM
Yuki... ta vô rep cho mi nà :D... xong nha. Còn việc đọc noá hả ...>__< ai quen mi cũng bít mi là chuyên gia kéo thời gian.. ta ko muốn đợi dài cổ.. khi nào com... thì báo 1 tiếng ^^
@All: ai mà muốn bít lí do vì seo mà noá ngắn và lâu thì me xin báo là vầy.. nó (AN). Là 1 kẻ chuyên viết onl và vô cùng bận rộn ^^. vậy nên ai đã lỡ coi fic do noá viết thì ráng chờ nha :D
Angel Not
06-04-2007, 08:04 PM
Oaaa..aaa *duỗi chân duỗi tay*, chỉnh sửa xong phần sáng thứ sau rồi, và sau đây là phần chiều thứ sáu. Và vần đề mà Hoàng tránh né Kiên ta cũng đã gỉải quyết xong.
Chúc mọi người "mần" được một cái cuối tuần vui vẻ.
---o0o---
Trong ngảy, Kiên thích nhất là lúc mặt trời mọc buổi sáng. Thật yên bình và đẹp đến lóa mắt.
_ Chào buổi sáng, Kiên.
Hoàng vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau. Anh đã ở đây ba ngày rồi, và lần nào anh cũng dậy trễ hơn cậu, nhưng anh đều ở bên cạnh cậu cho đến khi mặt trời đã nhô lên hẳn những ngọn cây.
Kiên khẽ ngả đầu mình ra phía sau, tựa lên vai trái của Hoàng. Anh hôn lên tai cậu, và yên lặng.
---o0o---
_ Anh đi nhé.-Hoàng vòng một tay ôm lấy đầu Kiên và hôn lên trán cậu-Tạm biệt em.
Hoàng khép lại cánh cửa sau lưng rồi bước chân ra con hẻm, cảm giác trong lòng lâng lâng.
_ Thế đấy,-cô Lệ thở hắt ra- Có người yêu là quên hết thảy mọi chuyện. Tôi đứng ngay đây mà nó không thèm chào.
Kiên mỉm cười nhẹ.
_ Hình như Hoàng nó ở đây hơn ba ngày rồi thì phải?... Hai đứa đã có câu trả lời cho mình rồi phải không nhỉ?
Câu nói bất chợt của Lệ khiến cho Kiên đỏ mặt. Cô khẽ mỉm cười. Cuối cùng thì Kiên cũng đã có thể tìm thấy tình yêu cho chính mình.Nó đã hơn cô rất nhiều, không trốn tránh, chạy trốn những cảm xúc.
---o0o---
Hoàng quay quay cây bút trên những ngón tay, nhìn bâng quơ ra những đám mây đang vần vũ trên bầu trời và tự hỏi liệu rằng trời có mưa hay không. Mắt trái của anh nháy liên tục, và có cái gì đó khiến cho anh cảm thấy không được bình thường.
lantis
06-04-2007, 08:23 PM
ối giời ơi , ngắn ngũn vậy hẻn ,AN đứng lại dám lừa anh hẻn , lần sau túm đucowj em là hẻm có tha cho em đâu đóa
Angel Not
06-04-2007, 08:34 PM
Haaa...Em mất gần 2 tiếng rưỡi mới viết xong nó đóa
Sao anh không ra shoutbox chơi chút đi, anh em ta dễ nói chuyện này hơn.
Anh nghĩ nó dễ àh? Không đâu, với một người quá ít thời gian như em thì mần vậy cũng đã qua mệt óc rồi. TToTT
lantis
06-04-2007, 08:43 PM
ối , ngẵn ngũn vậy ah , anh hẻm có chịu đâu , mai mốt anh cũng sẽ thử sức với lĩnh vực truyện nì thui
lonelyguy4ever
07-04-2007, 01:45 PM
trời đất ơi, 2 tiếng mà em viết dc có nhiu đó àh hở?? hic... zậy bít chừng mô mí xong truyện đây >_<
boykhukho
09-04-2007, 11:15 AM
Truyện hay lắm Angel not à
lantis
09-04-2007, 10:16 PM
mọi người ơi , QH chuẩn bị xong dây xích để bắt cóc AN rùi , hê hê , ai ủng hộ giơ tay nèo
Angel Not
13-04-2007, 09:44 PM
Mục đích bắt cóc AN đã nêu ở trên: Nuôi ăn, nuôi ở và mọi thứ tiện nghi khác chỉ để cho AN viết truyện...:sweat:
@quyhu: Đừng-làm-em-sợ...
@ All: Vẫn đang chỉnh sửa, mọi người muốn biết đã viết đến đâu xin vui lòng coi bài post truyện gần đây nhất.
boykhukho
15-04-2007, 10:45 AM
Vậy Angel not chỉnh sữa đi hẹn em tuần sau anh sẽ lên mạng và đọc tac phẩm của em. Hic hic bây giờ 1 tuần anh lên được có một ngày thôi à
lantis
15-04-2007, 12:39 PM
hem biết , nếu mà hẻm hciuj post típ thì coi chừng anh bắt cóc em thật đó
boykhukho
18-04-2007, 10:51 AM
Chờ lâu lắm rồi mà Angel not chưa post. Hic hic mình ủng hộ bạn đó Quyhu bắt cóc Angel Not đi mà nhớ bắt xong rồi tra tấn nhiều vào ép cung Angel Not để lấy hết bản thảo của tác phẩm này mà bạn nhớ sao ra cho mình với nha.
Hic hic làm vậy đau lòng lắm nhưng biết làm sao tội lỗi cua Angel Not lớn lắm để mình phải đợi hoài
Đùa chút thôi Anghel Not đừng giận nhé cố gắng post nhanh nhanh lên và nhiều nhiều vào
Angel Not
22-04-2007, 03:17 PM
Hôm nay rảnh, nên sang nhà đứa em họ post tiếp truyện. Hi vọng viết xong luôn cái kết thúc.
---o0o---
Mây đen đang vần vũ trên bầu trời. Nó làm cho Hòang thấy nhớ đến cái ngày mà anh phát hiện thấy Kiên. Ướt đẫm, nhếch nhác và khắp người toàn là máu.
"Kiên...Kiên..."
Cậu ngước lên nhìn anh, cười trừ. Mưa lạnh, từ trên trời trút xuống không ngừng. Cái kí ức ngày ấy đọng lại trong anh, sâu đậm và khó mà quên được. Nụ cười ấy, khiến cho anh cảm thấy ngay cả anh cũng chẳng thể nào bảo vệ được cậu.
Bất lực.
Một cô bé đứng trước mặt cậu, có một cái giọng Hà Thành đặc trưng:
_ Ra ngoài kia nói chuyện với tớ một chút, nhé.
...
..
.
---o0o---
Kiên ngước mặt nhìn lên bầu trời. Gió thổi qua lạnh lùng, lướt qua những tán cây và biến mất.
Khu vườn của cậu, có người đã chắm sóc cẩn thận trong những ngày cậu không có ở đấy. Mặc dù không chắc chắn lắm, nhưng cậu nghĩ đó là anh Hòang. Cậu mỉm cười và thấy nóng ran ở má.
_ Kiên, xin chào em.
Một giọng nói mới ngọt ngào và thân quen làm sao. Chị Hương đang đứng ngay phía sau cậu.
_ Em có thể đi theo chị chứ?
---o0o---
"Vân, khi tớ viết những dòng này, thì cậu đã đi xa được hơn bốn năm rồi.
Tớ đã thực hiện lời hứa với cậu. Tớ đã lấy anh ấy và chăm sóc gia đình cậu. Mọi chuyện đều rất tốt, duy chỉ có điều Hương nó không ngoan lắm, tớ chỉ hơi bực mình vì chuyện đó.
Tớ mong cậu sẽ cười khi đọc những dòng này. Tớ rất thích nụ cười của cậu, nó rất đẹp. Tấm hình cậu chụp chung với tớ, đến nay tớ vẫn còn giữ trong túi, để lúc nào tớ cũng có thể thấy cậu, được chạm vào cậu.
Kiên cuối cùng đã tìm được người mà nó yêu. Tớ thấy mừng vì chuyện ấy, nó đã vì người ấy mà trưởng thành rất nhiều.
Cuối thư, tớ chỉ muốn nói là tớ rất thích cậu. Tớ đã giấu điều này trong rất nhiều năm, và tớ nghĩ nếu vẫn tiếp tục lười dối cậu, thì tớ sẽ không cảm thấy mình xứng đáng làm bạn với cậu.
Cậu vẫn đang cười chứ?
Hãy cười, bởi vì cậu rất đẹp.
Vì tớ vẫn mong được nhìn thấy cậu cười.
Lệ"
Lệ nhẹ nhàng đặt bức thư lên trên mộ Vân. Lần này, cô quyết định nói thật cho Vân biết, mặc dù Vân đã không còn sống nữa. Muộn, nhưng thà có còn hơn không.
Chiếc điện thoại của Lệ run lên bần bật.
Đầu dây bên kia, giọng Hòang hốt hỏang.
"Cô ơi, có chuyện lớn rồi."
---o0o---
_ Được rồi, bây giờ cậu muốn nói cái gì?
Cô bé nhìn Hòang. Còn anh thì nhìn bầu trời. Trời có vẻ muốn mưa, và hình như là một trận rất lớn.
_ Anh, anh có phải là bạn trai của Hương không?
_ Hmmm? Không hề...-Hòang cảm thấy khó hiểu- Tôi với Hương chỉ là bạn thôi, ngoài ra không là gì cả...
Cô bé lúng túng, nhìn thật kĩ chung quanh để chắc hắn là không có ai chung quanh:
_ Anh biết gì không, Hương đã nhờ một người mua súng cho cô ta, một cây súng lục.- Cô bé cau mày lại, thì thầm vào tai Hoàng- Em đã thấy nó đưa tiền và nhận lấy cây súng từ một thằng trong trường. Nó nói là nó muốn xử một người đã cướp lấy người yêu của nó.
Hòang sững người lại. Liệu có phải là Kiên?
_ Hôm nay nó không đến trường, và em nghĩ... Em nghĩ là anh nên đi cản nó lại đi... kẻo không kịp. Với tính khi của nó, thì chắc chắn là nó sẽ GIẾT người.
---o0o---
Lệ súyt chút nữa đã buông chiếc điện thoại.
"Cháu về nhà cô ngay đi. Cô sẽ cố gắng càng nhanh càng tốt."
"Vâng"
"Cô xin cháu, hãy cản con Hương lại, cô sẽ nhờ sự can thiệp của cảnh sát nữa"
hoainamvn
22-04-2007, 04:10 PM
truyện hay thế mà sao AN post ngắn vậy? chờ mãi, chờ mãi
Ah, cái poster cậu nhờ tôi làm đây, AN! Sorry for keeping you waiting so long, dạo này tôi bận quá, 1 phần cũng vì tôi không tài nào tìm ra hình của con chuồn chuồn gỗ nào hết (-__-)
http://img241.imageshack.us/img241/2749/posterdragonflytd5.jpg
Thú thật là làm xong cái poster mới đọc qua truyện của cậu, nên hình như thấy nó không hợp với văn phong cái fic này ... Có gì tôi edit lại sau, kay?
Anyway, nội dung truyện khá độc đáo, cách dẫn dắt cũng tốt ^^
Thích nhất đoạn này:
Kiên ngước mặt lên nhìn Hoàng, rồi lại cúi xuống, im lặng. Thời gian như bị kéo dãn ra, dài lê thê vô tận. Ẩn mình trong tán cây, chân ngập trong nước, nhưng cậu vẫn cảm thấy thật ngột ngạt, thật khó chịu, hệt như lúc cậu đứng dưới những tia nắng gay gắt, để mặc cho chúng nhảy múa trên lưng mình.
Những tia nắng nhảy múa trên lưng Kiên? Hình ảnh đẹp lắm ...
boykhukho
23-04-2007, 11:13 AM
đoạn này mình thấy hơi khó hiểu nên Engel Not viết nhanh phần sau đi
Angel Not
23-04-2007, 11:40 AM
@ baocon: Có gì mờ khóc huh Báo?
@ Lynn: Thankx very much, it's OK for waiting, not so long.
@ boykhukho: Không nói gì nhiều chỉ *khóc* T.T
Angel Not
27-04-2007, 09:24 PM
OK, hôm nay rất rảnh, rất rất rảnh, tác giả lười biếng sau khi đã đọc hết một bộ manga, uể oải chuẩn bị post chap mới. Chào mọi người, buổi tối tốt lành.
1...2...3...Action...
---o0o---
Một căn phòng rất đẹp, được trang hoàng bởi giấy dán tường màu tím. Dọc theo hai bức tường, những con búp bê đủ loại, những tủ quần áo sang trọng, những hộp trang sức đắt tiền. Trên trần, chiếc đèn pha lê tỏa ra cái thứ ánh sáng dìu dịu. Thoang thoảng mùi dạ hương.
_ Vào đi cưng...
Hương bước vào căn phòng của mình, ngồi lên chiếc ghế và vắt chân hình chữ ngũ. Kiên vẫn còn mãi ngần ngại ngoài cửa.
_ Vào đây đi.
Giọng Hương đanh lại, lạnh lùng. Kiên miễn cưỡng lăn chiếc xe vào, và di chuyển lại gần chị Hương. Cậu sợ.
Hương thong thả rót vào tách mình và đặt trước mặt Kiên một tách khác đang bốc khói. Cô nhấp ngụm trà, nhìn ra ngoài cửa sổ.
_ Trời thật đẹp, em có thấy không Kiên? Mây đen giăng phủ, xa xa là sấm chớp, chẳng mấy chốc mưa sẽ phủ ngập, trắng trời trắng đất.
Kiên quả thật không biết phải làm gì cả. Cậu nhìn vào tách trà, thấy cái bòng của mình ở trong ấy.
_ Đã từ bao giờ mà chúng ta không uống trà chung nữa nhỉ. Hình như là từ khi em cướp mất cái giải piano lứa tuổi dưới 8.-Hương mỉm cười-Cậu trông thật xinh xắn bởi chiếc cúp vàng, giơ cao cho mọi người thấy, lúc ấy ba mẹ trông mới hài lòng làm sao. Họ đâu có biết là ở góc sân khấu, một đứa con gái đang ôm chiếc cúp bạc, chỉ vì đánh sai một nhịp.
_...
_ Chỉ vì lỗi đúng một nhịp, mà từ đó, chị luôn tìm cách để cạnh tranh cho bằng em, để cho mọi người thấy rằng chị không hề thua kém em, vậy mà cáng cố gắng, chị càng thua cuộc, càng để cho mọi người đi so sánh em với chị.
"Thằng này là con em, mới nhận được học bổng của Nhạc viện đấy!"
"Thế àh? Giỏi nhỉ? Thế còn đứa kế bên?"
"Là đứa con gái, nhưng mà chẳng được cái gì cả. Chẳng bằng một góc thằng em của nó"
Chị Hương lại nhấp một ngụm trà, vội vàng.
_ Em có nhớ lần sinh nhật thứ 14 của chúng ta chứ?
Kiên hơi sững người lại, rồi gật đầu.
_ Thế em có biết ai chính là người đã đẩy em không?
Hương khẽ nở một nụ cười nhếch mép.
---o0o---
"Ầmmm"
Tia sét xẹt ngang bầu trời. Mắt trái của Hoàng nháy liên tục.
Mưa bắt đầu rơi, càng lúc càng nặng hạt, lộp bộp trên tấm kính xe. Hoàng ngán ngẩm nhìn dòng xe cộ càng ngày càng đông nghẹt.
hoainamvn
27-04-2007, 10:18 PM
trời ơi, rất rất rảnh mà vẫn chỉ post được tí xíu????// mọi người chờ đợi lâu quá rùi
Angvil
27-04-2007, 10:30 PM
I wish i could kill u AN!!!!
Angel Not
28-04-2007, 08:42 PM
Hahaha.... Kinh khủng quá, Angvil, đừng có giết em, nếu không you sẽ mãi mãi không bao giờ được đọc cái kết thúc...kakakak
Dạo này má quản dữ quá, không cho lên nhiều... TToTT, mất cái bản thảo nên viết đã chậm nay càng chậm hơn...
boykhukho
29-04-2007, 11:58 AM
sao Hương lại tàn nhẫn với em mình như thế chứ
Angel Not
29-04-2007, 08:33 PM
Hôm nay đi sinh hoạt, giao lưu với trường bạn tít tận trên công viên Lê Thị Riêng. Lúc ở đó thì không thấy mệt, nhưng tới lúc về đến nhà, (có nghĩa là lúc này nờh), thì gần như không còn một chút sức lực nào cả... Bi giờ phải lết cái thây nhũn này đi "trả nợ"... TToTT
@ boykhukho: Nhân vật ngay từ đầu đã đuợc AN xây dựng là một nhân vật rất hay ganh tị, tàn nhẫn và ghen tuông mù quáng vì nhiều yếu tố, nên truyện nó thành ra như vậy...
Và đây, như mọi người đã, đang, và sẽ mong đợi...
---o0o---
Càng chạy, xe Hoàng càng chết dí giữa dòng xe cộ hối hả. Cửa ngõ vào nhà Kiên chỉ còn cách độ một cái ngã tư, vậy mà mỗi lần nhích xe, anh chỉ có thể di chuyển độ 1m.
Hoàng nóng nảy bấm kèn liên tục, anh không thích cái cảm giác nhấp nhổm này cứ đeo bám. Khó chịu hệt như ngồi trên đống lửa. Hoàng nhắm mắt lại suy nghĩ thật kĩ, rồi quyết định bước ra ngoài, khóa cửa xe và chạy bộ dưới mưa.
---o0o---
_ Bước ra ngoài ban công đi, Kiên.
Hương giơ cây súng trước mặt, đầy đe doạ. Chỉ còn cách này, theo cô, cô sẽ không cần phải bận tâm về Kiên nữa, và Hoàng sẽ thuộc về cô mãi mãi. Sẽ không còn gì ngăn trở cô nữa, không còn gì ám ảnh cô nữa.
Kiên lùi dần chiếc xe, cố gắng thật chậm. Hình như cậu đang mong chờ ai đó đến, để cứu cậu. Nhưng mãi cho đến khi chiếc xe của cậu chạm vào lan can, vẫn không có ai xuất hiện.
Lúc này thì Kiên có cảm giác giống như khi đứng trước một chiếc vòi rồng thật lớn, choáng ngợp và sợ hãi, chẳng biết khi nào sẽ bị nuốt chửng.
"Đoàng"
Đanh gọn. Kiên ôm lấy cánh tay trái, máu ứa ra theo kẽ tay.
_ Em biết gì không Kiên,chị không thích cái cách câm lặng của em. Lúc nào cũng lẳng lặng, không nói gì, không gia nhập tiệc vui, không đùa giỡn. Lúc nào cũng lỉnh ra cái khu vườn ngu ngốc ấy, chăm sóc mấy cái chậu hồng, ngâm chân vào hồ, ngày này sang ngày khác, năm này sang năm khác.-Hương nhắm nhìn vào và chuẩn bị nhắm bắn cho cú tiếp theo- Cái phong cách bí ẩn đó của em khiến cho người khác thấy khó hiểu, trong đó có anh Hoàng. Họ đi theo em vì họ không hiểu thật sự em đang nghĩ cái gì trong đầu, em biết không? Họ KHÔNG-HIỂU.
"Đoàng"
Lần này là ở vai. Kiên giật bắn người vì cái nóng, đau điếng.
_ Sao em không la lên đi Kiên. Không được àh. Tội em tôi quá. Chị bắn không được tốt lắm nhỉ, hai phát đầu đều trật cả. Giống như khi chị đẩy em năm ấy, rốt cục em lại là người sống sót, còn chị thì mất đi mẹ...
Kiên không thể nào giữ cho trái tim mình được bình tĩnh nữa. Nó đập liên tục, không ngừng nghỉ, loạn xạ.
Hương lại ghé mắt vào ống nhắm.
---o0o---
_ Này cô ơi...
Người quản lý nghĩa trang gọi với theo cô Lệ. Cô dừng lại, nhìn ông lão hấp tấp đang chạy ra, trên tay cầm một cuốn sổ màu đen, trong có vẻ quen quen.
_ Cái này, có người nhờ tôi gửi cho tôi. Tôi cứ sợ ngày này mà cô không đến thì chắc cũng chắc biết kiếm cô ở đâu. Đây.
Ông lão chìa cuốn sổ ra cho cô Lệ. Trên bìa cuốn sổ là dòng chữ: "Vân's diary".
---o0o---
"Mình đã chết chưa vậy? Mình đã chết chưa?"
Kiên mở mắt, trước mắt cậu là...
_ Anh Hoàng...Tại sao?-Hương hốt hoảng, hạ cây súng trên tay xuống.
Hoàng thở dốc, viên đạn đi sượt qua khuôn mặt anh, tứa máu.
_ Hương, em đi quá xa rồi đó.
bao_con
30-04-2007, 06:22 AM
trời sao mà Hương ác wa vạy
Angvil
30-04-2007, 02:17 PM
Trời ơi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Bon chen wá trời cũng chỉ viết nhiu đó thui hẽ!!!!!
grrrrừ!!!!!
moonlight_friendly
02-05-2007, 01:49 PM
post tiếp đi, đang hồi căng thẳng mà
hoainamvn
02-05-2007, 10:41 PM
thật là CHẤT LƯỢNG. bắt độc giả thót tim luôn, kiểu này dám có nhiều người tìm AN thanh toán à nha
lantis
04-05-2007, 03:51 PM
phu nhân ơi , lâu rùi hẻm vào mà em vẫn chưa có tiến triển mới nhỉ
Angel Not
04-05-2007, 07:23 PM
@ Quyhu: Hahaha *cười đau khổ* Ôiii, thế phu quân nói xem em phải làm cái gì cho nó gọi là "có tiến tiển"? Khi nào xong em in luôn một thể...
@ rebith hanzoo: Không "khôn" thì không phải là em của anh, anh năm yêu dấu :big_smile:
@ hoainamvn: Vậy àh, AN chuẩn bị đi trốn luôn *sát khí vây lấy xung quanh* Giỡn... Giỡn chút thôi màh...:sweat:
Chẹp, tới giờ trả nợ...
---o0o---
_ Anh tránh ra chỗ khác đi Hoàng - Hương nâng cây súng lên lại, sau một chốc ngạc nhiên - Em không muốn anh tham gia vào chuyện này...
_ Em không được làm như vậy, em không được giết Kiên...- Hoàng dang tay rộng ra, cố gắng che hết người Kiên lại sau lưng mình- Không được.
"Lưng áo của Hoàng ướt đẫm. Mùi mồ hôi, mùi nước mưa, trộn lẫn. Anh đã chạy đến đây ư? Chỉ vì mình ư?"
.
lantis
05-05-2007, 02:11 PM
óe óe , trả nợ ngắn ngủn vậy hẻn , tinh anh cho tối nay em ngũ gầm giường , hẻm được đụng chạm đến anh hem hả phu nhân :P
Hoàng Anh
06-05-2007, 11:10 PM
Ò , tính diếm phần cuối câu truyện hả , post lẹ cho anh 4 xem với , nhóc
fukurei
07-05-2007, 03:57 PM
Em ơi em à, em wa đây ở chung zới a nà. Đảm bảo mỗi ngày sẽ có 1 chap truyện mới cho mọi ng`, ha AN ha ^^
Angel Not
07-05-2007, 07:21 PM
(tt)
_ Anh đang mong đợi em không giết nó àh?
_ Anh yêu Kiên, và vì Chúa, đừng giết cậu ta...
Hương giơ cây súng lên.
_ Dừng lại đi Hương, anh xin em...-Hoàng xuống nước năn nỉ.
_ Không.
_ Làm ơn đi em. Hương...
_ Không.
_ Chúa ơi, Hương, nó là em ruột của em kia mà.
_ Em có bao giờ thừa nhận thằng đó là em của em đâu. CHƯA BAO GIỜ - Mắt Hương ứa nước - Phải chi nó đừng bao giờ hơn em, phải chi nó cứ là một thằng què câm lặng, chấp nhận cuộc sống hiện tại, phải chi nó cứ tránh xa người lạ, phải chi nó đừng HÔN anh, đừng YÊU anh, đừng QUYẾN RŨ anh. Em đã nhiều lần tìm cách nhổ cái "gai" ấy đi, nhưng nó vẫn còn sống- Hương khóc, nói trong tiếng nấc nghẹn, nhưng ánh mắt căm thù của cô vẫn phóng về phía Kiên - Anh là của em, anh không thể thuộc về người khác. EM YÊU ANH.
_ Em điên rồi, Hương, em điên rồi.
" Đoàng"
Ổ bụng bên phải của Hoàng bỏng rát, anh nhìn xuống và thấy máu phụt ra từ người mình.
_ Đúng vậy, em đang điên. Và em đã đổi ý rồi anh ạ. nếu như em mãi mãi không giết được nó, thì em sẽ chết,
và em sẽ mang anh theo.
_ HOÀNG, THẢ KIÊN XUỐNG ĐÂY!!!
Đó là giọng của cô Lệ, và Hương bị hai đến ba cảnh sát khóa tay lại.
_ THẢ TA RA.-Hương giãy dụa, cố gắng thoát khỏi vòng vây đang siết chặt.- THẢ TA RA!!!
Hoàng nhanh chóng đỡ Kiên ra khỏi chiếc xe lăn. Và cậu hoảng hốt khi nhìn thấy một điều gì đó sau lưng Hoàng.
KHÔNGGG!!!
---o0o---
*Kiên's flashback*
Tôi khẽ cựa mình ngồi dậy. Những tia nắng đầu tiên đã len lỏi vào căn phòng. Bên cạnh tôi là Hoàng. Hoàng đã ngủ ở đây từ ngày hôm qua. Anh lúc ngủ trông thật con nít, hàng mi khẽ khép hờ dưới đôi lông mày rậm, miệng lại thỉnh thoảng cười như đang mơ một giấc mơ đẹp. Tôi khẽ vuốt ngón tay mình lên mũi và xoay vòng tròn ở má anh.
"Phát hiện có người tranh thủ chọc phá người đang ngủ"
Hoàng mở mắt và nhanh chóng kéo tay khiến cho tôi ngã sấp lên người anh, chỉ vào môi mình.
"Bắt được tên tội phạm rồi, hình phạt là phải hôn anh một cái"
Tôi im lặng. Nhưng có vẻ anh không chấp nhận là một người chịu thua.
" Thế thì anh đành phải bắt cóc em luôn" - Anh ôm tôi vào lòng - "Anh sẽ không để cho ai cướp lấy em từ tay anh. Chúng ta sẽ sống hạnh phúc mãi mãi"
Nói rồi anh hôn lên trán tôi. Tôi cũng muốn nói như thế, nhưng tôi vẫn không phát âm được từ nào. Cổ họng tôi cứng đơ.
Nhưng thật lòng thì tôi vẫn muốn bảo vệ anh, như anh đã hứa sẽ bảo vệ tôi, cùng sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.
*End of flashback*
---o0o---
"Đoàng"
Kiên gục xuống. Viên đạn đã đi xuyên qua đúng ngực trái của cậu.
Hương thì trố mắt ngạc nhiên, sau đó cười một tràng lớn, để mặc cho những người cảnh vệ bắt mình và lôi đi.
_ CUỐI CÙNG THÌ TA CŨNG ĐÃ THỰC HIỆN ĐƯỢC RỒI, ĐƯỢC RỒI...
Hoàng kinh ngạc, đỡ Kiên ngã xuống, miệng lắp bắp.
_ Kiên... Tại sao?... Tại sao?
Sau lưng Hoàng, Kiên nhìn thấy một con đường hầm, đoạn cuối của nó sáng đến lóa mắt. Một người phụ nữ, với mái tóc dài mượt mà đang bước đến cậu. Đó là mẹ Vân.
Kiên mỉm cười với bà, và Vân khẽ gật đầu.
_ Hoàng... Em...
_ Đừng nói gì nữa Kiên, anh xin em... Thở đi Kiên, anh rất muốn nghe giọng em, nhưng không phải là lúc này...
Hoàng vừa nói, vừa khóc. Một giọt rơi lên khuôn mặt Kiên, ấm nóng.
_ Em... yêu anh.
Mẹ Vân nắm lấy tay cậu, và Kiên cảm thấy người mình nhẹ đi, tựa như gió.
_ Không, Kiên ơi - Hoàng ôm lấy người Kiên đang lạnh dần - KHÔNGGG!!!
Mưa vẫn rơi rả rích ngoài cửa sổ.
---o0o---
" Chúng ta ở đây là để gặp mặt lần cuối cùng người con, người yêu, người bạn của chúng ta...."
Giọng của cha xứ đều đều. Mưa vẫn rả rích hoài mà vẫn không ngớt. Di ảnh của Kiên trên tay Hoàng, và nó càng làm cho anh cảm thấy sự đau buồn dâng lên, tưởng như anh không thể nào chịu đựng thêm một giây phút nào nữa.
" Cầm đi Hoàng, chắc chắn Kiên nó sẽ rất hạnh phúc khi thấy con ôm hình nó."
Cô Lệ luôn luôn nói đúng về Kiên, vì thế anh chấp nhận nó. Anh thậm chí còn không muốn tham dự đám tang của Kiên. Nó như một lưỡi dao cứa vào tim anh. Tất cả những kí ức về cậu, anh không hề muốn quên đi. Nụ cười của cậu, ánh mắt của cậu, nụ hôn, những lúc cùng cậu làm vườn, vui đùa... tất cả...
_ Về thôi Hoàng.- Cô Lệ khẽ vỗ vai anh- Cháu có muốn đưa gì cho Kiên không?
Hoàng khẽ nuốt nước mắt, nhẹ nhàng đặt trước tấm bia của Kiên một gói quà. Nếu cậu còn sống, hẳn cậu sẽ biết bên trong nó là gì.
Giữa lớp giấy gói quà...
... là một con chuồn chuồn gỗ...
.
Angel Not
07-05-2007, 07:30 PM
Vậy là, truyện Chuồn Chuồn Gỗ đã kết thúc rồi. Cám ơn tất cả những người đã đọc và ủng hộ. Ôiii, mấy đầu ngón tay, nó mất hết cảm giác òi...:cry:
Nếu được, sau này AN sẽ viết thêm một phần về Vân và Lệ, mong mọi người đón nhận, hen.
Bây giờ đi ngâm bàn tay vào nước muối cái đã....
hoainamvn
07-05-2007, 08:15 PM
buồn ko thể diễn tả nổi. Tại sao kết thúc lại bi thảm đến thế????
rebith_hanzoo
07-05-2007, 09:52 PM
buon' wa' ah' be' ut' hok thay đổi kết cục được sao!
tự nhiên 1 ngươi' lại fai? chêt' !sad
lantis
07-05-2007, 11:30 PM
oái , AN ui , em cho cái kết này kì cục quá , anh ko thích tẹo nào
Xem lại cách nói năng
Không dùng tiếng "vợ" trên diễn đàn
karin
em biết rồi , em xin lỗi ạ
Angel Not
08-05-2007, 05:49 PM
Chẹp, sao có quá nhiều người than phiền về cái kết của truyện thế này TToTT. Bản thân thấy Kiên chết chính là kết thúc hợp nhất với một cái sad ending (nói ngay từ đầu rồi màhhh :sweat: ). Nếu không thấy thích cái kết thúc này, mọi người có thể viết một cái kết thúc khác (người ta gọi là fic ấy ^^). AN rất thích khi được đọc fic về truyện của mình đấy.
Mong mọi người cố gắng, hen.
lantis
08-05-2007, 06:01 PM
ọc ọc , thui ok , anh sẽ viết 1 fic khác vậy , bắt đầu từ chỗ H chuẩn bị giết Kiebeen
chubebancalem
09-05-2007, 12:25 PM
hihi, nói ko phải nịnh chứ truyện hơi bị kì cục
boykhukho
14-05-2007, 11:54 AM
hic hic hơn 2 tuần mình mới lên mạng mà đọc được có 1 chút hà bắt đền Angel Not đó
Angel Not
14-05-2007, 05:49 PM
Tội nghiệp anh quá, nhưng mà truyện nó kết thúc luôn òi... Và hình như không có ai ủng hộ cái kết thúc này cả ="=... Khổ thân AN ghê...
wings_wind
14-05-2007, 09:01 PM
nghe khủng khíp wa', hix hix hix.....................
rebith_hanzoo
14-05-2007, 09:47 PM
em ma' hok mau sữa cai' kêt' cục lại la' anh vao' vai hương(hơi ky' nhưng hok sao) còn em vào vai kiên đo' nha'
suninhawaii
15-05-2007, 02:37 PM
yuki à cho hỏi tý ...sao Kiên bị chị xem là quái vật vậy !?
V4inL0v3
15-05-2007, 03:20 PM
chuyện này diễn biến trôi nhanh quá ... mà nhiều chi tiết hơi vô lý ...
:| em nhận xét gì hok phải thì xin lỗi anh AN nhé ...
lantis
16-05-2007, 04:40 PM
sau khi xin phép tác giả , QH sẽ làm 1 cái fic để thay kết thúc câu cchuyeenj và sẽ cho câu truyện đi theo 1 hướng mới , mong mọi nguời ủng hộ nhé
Angel Not
16-05-2007, 09:25 PM
@ sunihawaii: tại vì Hương nghĩ Kiên là người đã cướp hết những thứ mà cô ta đáng có. Đọc tiếp đi, sau này có thể hiểu hơn.
@ V4inL0v3: Ờh, đây là truyện đầu tay, viết onl, không có beta-reader---> Hơi khó hiểu là phải...
@ quyhu: Cám ơn anh nhiều, fic đó coi như đã thuộc về quyền của anh, muốn chế biến xào nấu gì nó cũng được (miễn sao đừng có quá đáng....)
E hèm... Trước sự phản đối của nhiều người xem về kết thúc của "Chuồn chuồn gỗ", AN đã quyết định mở một cuộc thăm dò ở mục "Cắn một miếng" để xem ý kiến mọi người để viết lại một fic kết thúc khác (có ai cấm tác giả viết fic về tác phẩm của mình nào?), mong ai có những ý kiến khác thì cho biết...
Link: http://www.taoxanh.net/forum/showthread.php?t=17628
aquila
16-05-2007, 10:36 PM
Uhm...anh đã đọc xong truyện của em... Cách viết truyện hay lắm :") và theo cách mà anh nhận xét là "đẹp nhưng đau"...
boykhukho
21-05-2007, 10:32 AM
Cái gì chứ kết thúc gì kỳ cục vậy. Đề nghị viết tiếp tình yêu như vầy không có hậu. cuộc đời của cậu bé này tật nguyền đã khổ rồi mới vừa có tình yêu đẹp mà bị kết cuộc thế đau khổ quá
Hic hic huuuuuuuuuuuuuuuuuuu
jasmine
21-05-2007, 11:15 AM
Fic lôi cuốn nhưng tâm lý nhân vật chưa được đào sâu,có miêu tả tâm trạng nhưng miêu tả "chưa tới".
"Chuồn chuồn gỗ" là chủ đề của fic này.Giữa chuồn chuồn gỗ và nhân vật chính có sự đồng điệu."Chuồn chuồn gỗ" không thể cất cánh bay như sự bất lực của chính nhân vật.Đặc biệt là sau tai nạn,jas nghĩ "chuồn chuồn gỗ" không còn đơn thuần là sở thích nữa mà nó đã trở thành nỗi ám ảnh.
Đọc fic có cảm giác nhẹ hẫng,buồn man mác.
zenry
05-07-2007, 12:36 PM
hix hix hix ....... một kết thúc buồn bã......tình yêu lúc nào cũng làm người ta cảm động
burning
27-01-2008, 04:34 AM
huhuuhuhu..... buồn quá.
dù biết cuộc đời nào cũng buồn hết cả.
tin_tin
27-01-2008, 11:18 AM
sad story...... huhuhu
kendrick
27-01-2008, 05:06 PM
giá như những gay như chúng ta có thể đến được bên nhau thì tốt wá anh ah.... dù j thì fic anh viết rất hay và em hy vọng sẽ sớm đọc đc những fic khác của Angle Not hay hon nua ^^
sad story !!!! i like sad story coz its make me think about my life ....
golden_eyes
27-01-2008, 06:04 PM
Gửi cho nhữn ai có một ước muốn vô cùng vô vọng là Yuki nó sẽ viết tiếp fic này là cái fic này đã kết thúc (theo ý muốn của nó là vậy) nên nó sẽ ko viết tiếp nữa đâu. Đừng cố gắng mong chờ nữa nha, trong khi đó hãy mong chờ mấy chap của god' joke mà nó đang viết kìa.
hoangtubuidoi
27-01-2008, 07:08 PM
chà! tình huống truyện và thời gian nghệ thuật tuyệt wa' ^^
enrich
27-01-2008, 11:59 PM
Truyện này được viết rất là nghệ thuật. Ý nghĩa lắm. Cảm ơn tác giả nha. Mong bạn có những tác phẩm hay hơn nữa.
Angel Not
28-01-2008, 09:17 AM
Chậc, thật sự thì truyện này vẫn còn đang được viết tiếp. Nó nằm trong God's Jokes nhưng không rõ lắm vì nhân vật chính đã được chuyển qua những nhân vật khác.
Nếu bạn nào muốn đọc tiếp được một-phần-nào-đó thì hi vọng các bạn sẽ cố gắng, chậc, đại loại là "căng mắt ra" đọc vậy.
golden_eyes
28-01-2008, 04:39 PM
Yuki sao ko nói đúng sự thật hơn là trong truyện mới có dính một chút đến truyện này hả. Truyện mới của nhà ngươi đâu thể coi là phần 2 của truyện này được đâu mà nói thế hử. -.-""
MinhLight
29-01-2008, 12:14 PM
Kịch tính quá! thích cái cách viết cảnh 2 mẹ con đốp chát nhau. Rất thật!!!!
Lôi cuốn lắm!^^
Shino chan
30-01-2008, 01:18 PM
mama ơi!Đọc xong chuồn chuổn gỗ rồi!chuyện buồn quá!hy vong GJ không như vậy!đang chờ các chap tiết theo của God's Joke...cố lên mama^^!
yukiechan
08-02-2008, 01:52 PM
bun we, chit tre we
Bobodudu
14-07-2011, 11:58 AM
hay...nhưng buồn lắm...
Powered by vBulletin® Version 4.1.8 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.