cafe_alone
05-03-2007, 03:46 PM
Tôi nhớ hoài bản sơ yếu lý lịch mà Phúc viết năm em 12 tuổi. Ở dòng nơi sinh ,em ghi là :dưới gốc bàng. Tôi nhớ vẻ mặt trong vắt của em khi phụng phịu :“ Thiệt vậy mà, anh hai quên rồi sao ?”.
Không , có chết tôi cũng không quên cái buổi sáng hôm ấy, khi má và tôi nhìn thấy Phúc dưới gốc cây, xung quanh lá khô rơi đầy. Người ta túm em trong bọc vải, đẫm sương đêm. NgườI em đã tím, em không khóc nữa nhưng dường như em đã khóc rất nhiều, môi em khô rốc, bợt bạt. Khuôn mặt nhoè nhoẹt máu, một bên mắt em đã bị chuột nhắm nham nhở. Tôi, lúc ấy 7 tuổi khóc điếng, hình dung mình cững từng nằm dưới gốc cây nào đó, cùng kiến, chuột, và bóng đêm. Hôm má nuôi tôi ôm tôi lên cũng giống như bây giờ, gói em trong tay, bà hơi trùng trình, lảo đảo, nôm em nhỏ nhoi như trái bí, trái bầu nhưng mang sức nặng của một sinh linh.
Chúng tôi mang em về nhà Sương, về ngôi nhà nhỏ chênh vênh trên khu vườn chôn chi chít những tiểu sành- Những hòn máu vị vứt bỏ mà má nuôi tôi nhặt từ bệnh viện. Tôi lẳng lặng xách dao dọn một khoảng cỏ trống., chuẩn bị một tấm vảI và cái quách nhỏ. Nhưng thật là lùng ,em vẫn sống, tiếc là chỉ còn một mắt.. Lần đầu tiên, má nuôi tôi tin có kỳ tích trên đời.
Vẫn những buổI chiều lên, vẫn khu vườn hiu hắt, những giọt máu chưa hình thành không đủ để hoá linh hồn, chỉ vật vờ những ngọn khói mỏng xiêu xiêu. Nhưng từ khi có Phúc, tiếng cười giòn tan vắt vẻo trên tàng cây, khói cũng bớt khóc than đời hiu quạnh. Để hình dung ra mình đã lớn như thế nào, tôi nhìn Phúc lớn. Nhưng khó hy vọng nhìn thấy chính mình vì Phúc khác biệt tôi. Phúc không thèm nhớ mình là đứa bé bị ruồng bỏ đã đàng, vết thương nơi hốc mắt trống phập phồng trên khuôn mặt, em cũng chẳng để ý đến.. Phúc hay đòi má nuôi tôi kể lại ngày lượm được em, để lấy làm sung sướng, ra vẻ kinh ngạc, ngỏn ngoẻn : “ vậy mà con sống được, ngộ thiệt !”. Thời gian đi qua Phúc có vẻ nhẹ nhàng.
Tôi thì không ,tôi thường buồn bã, chờ đợi, ham muốn điều gì đó không rõ ràng. Vài bóng người lạ mặt qua lại, lảng vãng trong khu vườn của má nuôi cũng làm tôi hy vọng và tuyệt vọng. Chẳng có ai tìm mình. Có lần bắt gặp một người phụ nữ than khóc bên cạnh một ngọn khói nhỏ, tôi ôm mấy gốc củi ra sân, bửa như điên dại. Nghe văng vẳng trong nhà tiếng Phúc nói với má : “ Anh hai đang khóc”. Khi chỉ có hai chúng tôi, Phúc tần ngần hỏi nhỏ : “ Có má thương mình rồi, không đủ sao anh Hai?”. Với Phúc, sống là đủ, có người cưu mang là đủ, có một con mắt để nhìn đời cũng là đủ. Đi đường , thấy bất cứ đám tang nào ,em cũng đều bỏ dép chạy vào, thấp mấy cây nhang, lạy ba lạy. Thấy tôi có vẻ ngạc nhiên ,em thì thầm : “ Biết đâu họ là ngườI thân của em thì sao …”. Em có thể điềm nhiên chơi dướI gốc cây bàng năm cũ, vừa ngó nghiêng, vừa nhoẻn miệng cười : “Để em kiếm con chuột hỏi nó coi tha con mắt em đâu rồi ?”. Rồi thấy tôi ngồi đằng xa, đẫm mồ hôi., mặt cuối xuống.. Em rón rén lại, chìa trái bàng khô ra :
- Anh Hai, coi con mắt em rớt đây nè, chà nó khô rồi.
- Con mắt còn lại của em lấp lánh ánh cười.
Đó là lần đầu tiên. Tôi nghĩ giá mắt Phúc có cả đôi. Nó sẽ làm cho khuôn mặt em trông đẹp hơn, cho cái cảm giác chông chênh trong em không còn nữa. Và quan trọng, ở Phúc không còn dấu tích bị bỏ rơi. Của em và của tôi…
Nguyễn Ngọc Tư
Không , có chết tôi cũng không quên cái buổi sáng hôm ấy, khi má và tôi nhìn thấy Phúc dưới gốc cây, xung quanh lá khô rơi đầy. Người ta túm em trong bọc vải, đẫm sương đêm. NgườI em đã tím, em không khóc nữa nhưng dường như em đã khóc rất nhiều, môi em khô rốc, bợt bạt. Khuôn mặt nhoè nhoẹt máu, một bên mắt em đã bị chuột nhắm nham nhở. Tôi, lúc ấy 7 tuổi khóc điếng, hình dung mình cững từng nằm dưới gốc cây nào đó, cùng kiến, chuột, và bóng đêm. Hôm má nuôi tôi ôm tôi lên cũng giống như bây giờ, gói em trong tay, bà hơi trùng trình, lảo đảo, nôm em nhỏ nhoi như trái bí, trái bầu nhưng mang sức nặng của một sinh linh.
Chúng tôi mang em về nhà Sương, về ngôi nhà nhỏ chênh vênh trên khu vườn chôn chi chít những tiểu sành- Những hòn máu vị vứt bỏ mà má nuôi tôi nhặt từ bệnh viện. Tôi lẳng lặng xách dao dọn một khoảng cỏ trống., chuẩn bị một tấm vảI và cái quách nhỏ. Nhưng thật là lùng ,em vẫn sống, tiếc là chỉ còn một mắt.. Lần đầu tiên, má nuôi tôi tin có kỳ tích trên đời.
Vẫn những buổI chiều lên, vẫn khu vườn hiu hắt, những giọt máu chưa hình thành không đủ để hoá linh hồn, chỉ vật vờ những ngọn khói mỏng xiêu xiêu. Nhưng từ khi có Phúc, tiếng cười giòn tan vắt vẻo trên tàng cây, khói cũng bớt khóc than đời hiu quạnh. Để hình dung ra mình đã lớn như thế nào, tôi nhìn Phúc lớn. Nhưng khó hy vọng nhìn thấy chính mình vì Phúc khác biệt tôi. Phúc không thèm nhớ mình là đứa bé bị ruồng bỏ đã đàng, vết thương nơi hốc mắt trống phập phồng trên khuôn mặt, em cũng chẳng để ý đến.. Phúc hay đòi má nuôi tôi kể lại ngày lượm được em, để lấy làm sung sướng, ra vẻ kinh ngạc, ngỏn ngoẻn : “ vậy mà con sống được, ngộ thiệt !”. Thời gian đi qua Phúc có vẻ nhẹ nhàng.
Tôi thì không ,tôi thường buồn bã, chờ đợi, ham muốn điều gì đó không rõ ràng. Vài bóng người lạ mặt qua lại, lảng vãng trong khu vườn của má nuôi cũng làm tôi hy vọng và tuyệt vọng. Chẳng có ai tìm mình. Có lần bắt gặp một người phụ nữ than khóc bên cạnh một ngọn khói nhỏ, tôi ôm mấy gốc củi ra sân, bửa như điên dại. Nghe văng vẳng trong nhà tiếng Phúc nói với má : “ Anh hai đang khóc”. Khi chỉ có hai chúng tôi, Phúc tần ngần hỏi nhỏ : “ Có má thương mình rồi, không đủ sao anh Hai?”. Với Phúc, sống là đủ, có người cưu mang là đủ, có một con mắt để nhìn đời cũng là đủ. Đi đường , thấy bất cứ đám tang nào ,em cũng đều bỏ dép chạy vào, thấp mấy cây nhang, lạy ba lạy. Thấy tôi có vẻ ngạc nhiên ,em thì thầm : “ Biết đâu họ là ngườI thân của em thì sao …”. Em có thể điềm nhiên chơi dướI gốc cây bàng năm cũ, vừa ngó nghiêng, vừa nhoẻn miệng cười : “Để em kiếm con chuột hỏi nó coi tha con mắt em đâu rồi ?”. Rồi thấy tôi ngồi đằng xa, đẫm mồ hôi., mặt cuối xuống.. Em rón rén lại, chìa trái bàng khô ra :
- Anh Hai, coi con mắt em rớt đây nè, chà nó khô rồi.
- Con mắt còn lại của em lấp lánh ánh cười.
Đó là lần đầu tiên. Tôi nghĩ giá mắt Phúc có cả đôi. Nó sẽ làm cho khuôn mặt em trông đẹp hơn, cho cái cảm giác chông chênh trong em không còn nữa. Và quan trọng, ở Phúc không còn dấu tích bị bỏ rơi. Của em và của tôi…
Nguyễn Ngọc Tư