PDA

View Full Version : Thư ở xa



Phieu
04-03-2007, 08:07 AM
H thân,

Mình bận quá nên không có thời giờ hồi âm cho bạn. Công việc, gia đình và nhiều chuyện khác cứ làm mình rối tung lên. Và khi người ta bận bịu, không làm một điều gì đó, sẽ đổ thừa là quên. Thôi, cho mình xin lổi nghen.:whistling

Mình vẫn vậy. Sáng sớm là phải cấp tốc chạy đến sở làm. Quãng đường từ nhà đến sở làm là đoạn đường mình rất ghét. Những con đường hầm nối đuôi nhau đến phát chán. Kín kẽ đến mức độ một tia nắng của ban ngày không bao giờ mình thấy được. Kết quả là có lần mình phải hộc tốc chạy ngay đến bác sỹ vì nghi ngờ bản thân đang sắp bị " bạch tạng " mất rồi.:emlaugh: . Thât may, ổng xăm soi mình và phán là không sao. Hú vía.:lol:

Bạn lo lắng ư? Yên tâm đi, những buổi chiều mình vẫn được nhìn thấy hoàng hôn đấy. Khá đẹp. Lâu lâu mình ước phải chi có người ấy bên cạnh. Nắm tay nhau trên bờ cát. Lãng mạn ha?:wub: Nhưng mình chỉ được mơ tưởng điều đó khỏang 10 phút là chạy ù ngay vào bệnh viện hoặc về nhà chăm sóc cho mẹ. Mẹ mình bị tiểu đường túyp 3. Khá nặng. Mình luôn ngồi bên bà mỗi khi bà cần nói chuyện. Công việc và những môn mình muốn học thêm, mình đều lôi tất cả vào phòng bệnh của mẹ. Có những lúc quá khuya mình vẫn còn làm. Mẹ lo lắng. Mình đùa tếu. "Con muốn mẹ nhìn thấy con nhiều hơn mẹ có thể". Mẹ mình ôm mình vào lòng. Cái cảm giác mà bây giờ mình không thể quên được. Ấm nóng ở vai. Một chút điểm tựa bình yên. Và cái xiết chặt của mẹ thì có lẽ suốt cuộc đời mình sẽ không bao giờ quên.

Đến giờ mình đi làm rồi. Chúc ngày tốt lành. Mai tám tiếp ha. HEHE :phone2:

boyyukisepre24
04-03-2007, 08:38 AM
Câu chuyện mà Phiêu viết cảm động quá,thế người bạn này chắc nhận được cũng xúc động thôi,tình bạn là thế mà,còn tình yêu chắc cũng tốt đẹp chứ?....

Phieu
05-03-2007, 12:36 AM
.....

Có một dạo mình rất buồn. Lang thang ngoài biển hoài "rất rất" chán. Không bạn bè, không bà con. Quẩn đi quẩn lại chỉ có công việc và công việc. Mà H biết rồi, chổ của mình có một nỗi buồn rất khác. Nỗi buồn xa quê...:poor:

Nhà mình cách thành phố chục cây số. Trước mặt là biển và sau lưng là núi đồi. Đau một nỗi mình không phải là mấy ông thầy tu, nên kết quả mình không thể thiền(dạng tĩnh tâm) để thành chánh quả được :surrender: .

Bạn nghĩ mình sẽ làm gì? hèm lên mạng chứ còn gì nữa.:sorcerer: mình mon men lên các trang web về giới. Và một điều xãy ra ngoài sức tưởng tượng á.

(Nếu mình có khả năng trao một cái giải gì "bự bự"-à không- một cái giải về phát kiến mà trị giá "lớn lớn" lắm. Thì tất cả giải thưởng mình sẽ trao cho người nào lập ra những trang web về giới.)

Bạn ơi, mình đã wen được một cậu bé. Cool lắm. Ăn nói lễ phép. Và không biết phép màu nào đó. Mình đã có một người bạn đồng hành

......

babyboy88
06-03-2007, 08:21 PM
mà cho e thắc mắc chút nhe .. k bít ngườn vinh dự nhận lá thư này là ai há ...

boyyukisepre24
20-03-2007, 08:17 PM
Chúc Phiêu thành công hạnh phúc mãi mãi ,thế là đã hiểu câu truyện Phiêu viết cho ai rồi,dù gì đi nữa hãy sống với những gì mà minh đang có.....

boy_ngoc_xit_88
20-03-2007, 09:11 PM
em hỉu tâm trạng của a
... hình như anh viết những gì ... thì em có lẽ hỉu nhỉ ... ko bít đúng hay ko nhưng khó diễn tã lắm ..

ktsChuÂn
20-05-2007, 10:11 PM
Rất hay và ý nghĩa ^^!

takumi
20-05-2007, 10:40 PM
Thật là hạnh phúc cho người ở xa khi nhận được lá thư này. Và lúc đó, người ấy sẽ hiểu "ở xa" đôi khi không phải là một bất lợi khi mình luôn biết rằng dù ờ xa nhưng mình vẫn có 1 vị trí thật quan trọng, thật ấm áp trong tim ai đó thì vẫn còn hạnh phúc hơn ở gần nhau hàng ngày. Ước gì một ngày nào đó mình nhận được 1 lá thư như vậy, đủ để hiểu trong đời vẫn còn những CHÂN TÌNH ...