PDA

View Full Version : Tôi không cần ai công nhận...



ongtroicon
23-12-2005, 02:27 AM
Tôi không biết nên đặt mình vào thế giới thứ mấy... nhưng tôi yêu con trai và tôi chưa bao giờ có ý định công khai mình là gay. Bạn bè cùng giới 1 vài đứa bảo "giả tạo" "gồng chi vậy..." nhưng thật ra câu trả lời của tôi rất đơn giản: Tôi thích là tôi như thế này!


http://img330.imageshack.us/img330/7277/mh0ac.jpg

Tôi sinh ra trong một gia đình ba mẹ đều là công chức, một người chị và một đứa em gái. Là con trai một nên tôi được cưng chiều hết mực, được quan tâm đến mức quá lố và được gò bó trong một khuôn phép đạo đức riêng mà gia đình tôi đặt ra. Tuy thế ít khi nào tôi buồn về điều này, vì mẹ tôi luôn có những đều bù thỏa đáng cho những "bất công" (theo tôi) mà tôi phải chịu. Ví dụ như thay vì vui chơi với lũ bạn cùng xóm thì vừa dơ bẩn, vừa dễ choảng nhau, tôi lại được mẹ tặng ngay một bộ trò chơi điện tử để tha hồ mà chúi mũi vào nó, thay vì đi picnic với nhóm bạn thì tôi được 1 xuất du lịch Nha Trang với bố và chị em mình vào tuần sau. Rồi cứ vậy, năm tháng nuôi tôi lớn bằng những ngày bình thản và yên ổn, ba mẹ chưa bao giờ bỏ bê chị em tôi như trong những vỡ kịch, cũng chưa bao giờ lạnh lùng hay to tiếng với nhau, tôi sống êm đềm như thế cho đến năm 18 tuổi, khi ngày đầu tiên tôi biết mình thích 1 người cùng giới tính... mọi thứ như choáng váng, sụp đổ.

Và tôi cũng đã đứng dậy được. Tôi nhận ra mọi thứ vẫn bình thường, chỉ có tôi là khác đi và không phải dễ để tôi có thể tập chấp nhận điều khác biệt đó... Tôi học đại học và tìm 1 việc làm thêm để khỏa lấp thời gian. Song một ngày cứ như dài ra thêm mỗi khi tôi bắt gặp anh trên giảng đường, vẫn ánh mắt đó, nụ cười đó, vô từ nhìn tôi, vô tư chào tôi mà đâu biết tôi đau khổ đến nhường nào trước tình cảm lạc lõng của mình. Tôi lên web và gặp được những người bạn cùng tâm sự, họ cũng hiền lành, ít nói và dễ mến, đặc biệt là cũng yêu 1 ai đó âm thầm lặng lẽ như tôi... Tôi đọc được nhiều tin tức, đó là những tin đòi quyền tự do hôn nhân, đòi công khai quan hệ cho giới gay... Không hiểu sao tôi nữa mừng nữa lo. Quả thật được mọi người chấp nhận là một điều tốt, nhưng liệu có tốt không khi đồng thời theo đó là một cuộc sống hơi buông thả của một số phần tử không tốt? Tôi chứng kiến nhiều buổi tụ tập, nhiều lần họp hội thâu đêm của nhóm bạn tự xưng là "bất cần đời" khi họ thoải mái nhảy nhót, diện đồ như nữ giới và thoải mái trong chuyện tình dục...

Tự nhiên tôi sợ.
Một lần nghe mẹ bảo "Tao đọc báo thấy dạo này tụi bê đê lộng hành quá, chúng tụ họp ở đó đó rồi chơi thuốc lắc... ghê thật..." tự nhiên càng lo lắng cho thân phận của mình. Tôi không cần ai công nhận bản thân mình cả, chỉ cần tôi hiểu tôi và tôi công nhận tôi. Là đủ. Tôi ý thức được "gay" là không bình thường, nếu bình thường thì làm sao thế giới này tồn tại? Song gay cũng không phải là cái bệnh hay cái tội, tôi vẫn sẽ sống, vẫn sẽ tồn tại trong thế giới gay, nhưng tôi thích sự im lặng, tôi sẽ tìm kiếm tình yêu và sẽ yêu 1 ai đó, tôi chưa biết họ có thủy chung với tôi hay không, họ có gắn kết lâu dài với tôi hay không... nhưng với tôi, thà như vậy còn hơn cứ thoải mái vỗ ngực xưng tên với mọi người "tôi là gay" để rồi tự cho mình cái quyền được thoải mái phô diễn bản thân.
Và tận thâm tâm mình... thật tình... tôi không hề muốn có thêm 1 ai trên thế giới này là đàn ông mà yêu đàn ông nữa... Tôi không muốn.

Admin đã chỉnh sửa một số câu từ cho hợp lý và xin được sử dụng tâm sự của bạn cho trang chủ của diễn đàn.

tieng-mua-dem
23-12-2005, 02:42 AM
Ongtroicon,

TMD đả nói lên mấy lần rồi. Mình là gay. Bị thế giới và mọi người chê cười. Ngay cả gia đình củng vậy nửa. Gay đại đa số buồn vì tình iêu và không được iêu thì đâm ra buổn bả rổi không còn nghỉ gì về mình cả. Làm việc tùm lum như là uống thuốc lắc và uống rưọu để giải sẩu....v...v....

Theo TMD, chúng ta nên phấn đấu để làm sao cho người THẲNG nể mặt CONG. Gia đình củng nể mặt. Chỉ có 1 con đường đi học và học nghề cho thành tài rồi kiếm đồng tiền cho mình, không ăn bám gia đình. Như vậy người đời mới thông cảm. Chứ tụi mình đả bị bệnh Gay mà còn quậy phá, hút chích và làm đủ điều ghê gớm, người ta còn ghét hơn nữa.

Vậy chúng ta cùng nhau vươn lên, phấn đấu lên nha các bạn.

singasong
23-12-2005, 02:51 AM
Bi kịch.
Đôi khi muốn mọi người công bằng với mình, cho mình một ai đó và "cưới" người đó cho chắc ăn. Nhưng nghĩ lại thì thấy mọi chuyện không như mình nghĩ... ai cũng thay đổi. Chỉ có tình cảm là ràng buột nhau.
Người thường thì có những đứa con, những đứa con đó sẽ là cách để họ giữ chân nhau, để ngày càng hiểu nhau... Còn gay thì có cái gì đâu... ngoài trái tim? Có yêu ai đó cho chân thành thì rồi một trong hai cũng sẽ nhận ra "ờ... tôi với you chưa hợp nhau lắm..." và tiếp tục đi tìm một nữa hợp với mình hơn để yêu... Liệu có không?

Khổ thế. Có người thì nghĩ, cứ chơi bời đi, đến đâu hay đến đó, nghĩ nhiều già chát. Cũng có người nghĩ, tôi đã thế này rồi, tôi chẳng muốn ai coi khinh mình... chán thật.
Được sinh ra trong thế giới này chính xác là một thiệt thòi cho chúng ta... Thật đấy bạn à...

Riêng sas, sas ước mình làm thật giỏi, bằng khả năng thật của bản thân, nuôi sống được mình và cả gia đình lớn của mình... Mình sẽ yêu 1 ai đó, chân thành, hết mình, nhiệt huyết, cố gắng giữ gìn tình yêu đó... xin một đứa con nuôi... và... chỉ mong vậy thôi.
Ba mẹ đừng biết... cũng chẳng cần ai biết. Chỉ mình, người đó biết và 1 vài người bạn cùng giới biết vậy thôi... sợ lắm.

Ổ ồ ôi
23-12-2005, 12:56 PM
Tôi biết nên đặt mình vào thế giới thứ mấy, tôi đặt mình ở ngôi thứ nhất giới tính thứ nhất... nhưng tôi yêu con trai và tôi chưa bao giờ có ý định công khai mình là gay. Tôi không có hay có rất ít bạn tương tự như tôi nên tôi sẽ không biết được họ nghĩ sao về mẫu người như tôi. Thật ra thì tôi coi trọng dư luận, rất nhiều, tính đến bây giờ thì tôi chưa biết được ai cũng coi trọng điều đó đến mức đó

Tôi sinh ra trong một gia đình ba mẹ đều là công chức, một người anh và một đứa em gái. Tuổi thơ tôi thì không vui nhiều vì tình thương hầu như chỉ xuất phát từ mẹ, bây giờ thì đã khác, nhưng dù sao nó cũng đã là một tuổi thơ không có thật nhiều niềm vui hồn nhiên. Gia đình tôi cực kì coi trọng chuyện gia giáo mà tôi thì luôn coi đó là 1 thứ bằng thủy tinh để tôi có thể ném vỡ những khi tôi không thích. Tôi là mẫu người thích nổi lọan, cũng là mẫu người thích bình yên trong sự nổi loạn đó

Tôi biết mình thích con trai từ lâu lắm rồi, nhưng nó đã không đủ mạnh để gọi là yêu và tôi cũng không cho phép điều đó. Rồi tôi biết mình vô vọng với việc điều khiển trái tim, lúc đó là năm thứ 4 Đại Học, là lần đầu tiên tôi đặt cược cuộc đời mình để thử yêu và được yêu, một người giống như tôi

Tôi đươc nghe nói đến nhiều buổi tụ tập, nhiều lần họp hội thâu đêm của nhóm bạn tự xưng là "bất cần đời" khi họ thoải mái nhảy nhót, diện đồ như nữ giới và thoải mái trong chuyện tình dục. Nếu dùng một động từ đủ mạnh và đủ chính xác thì tôi ghê sợ điều đó

Tôi không cần ai thông cảm với tôi như thế này cả chỉ đơn giản là tôi sẽ không bao giờ nói ra với gia đình hay với những đứa bạn trai, gái của tôi.Tôi ý thức được "gay" là bình thường, và là sự bình thường trong giới hạn cho phép được kiểm soát bằng những thuật sinh học phức tạp mà chúng ta vẫn đang chưa hiểu được.Gay không phải là bệnh lại càng không phải là tội, nhưng mọi người vẫn đang nghĩ thế thôi. Và tôi đang sống để mọi người không biết được về tôi cũng như để mình được hạnh phúc, vì chúng ta vẫn phải lựa chọn để sống kia mà

tieng-mua-dem
23-12-2005, 08:23 PM
Thật ra, trong giới Gay và giới Straight đều giống với nhau, Chì có khác là sự tình dục thôi. (Trai thích Trai, Gái Thích Gái)

Gay và Straight củng có người học dở, học giỏi, giàu và nghèo, may mắn và không may mắn, đẹp trai hay không đẹp trai. Củng có nhiều người trở thành Bác Sỉ, kỷ sư, Danh nhân. v..v..v..

Cho nên chúng ta nên phấn đấu hơn nữa vì chúng ta bị bệnh (Giống như 1 người bệnh là không lo cho bản thân mà còn quậy phá, còn làm cho người đời bực bội, như là ăn cắp, giựt đồ, lường gạt, hút chích..v..v..v..)

Chúng ta gọi là người THIỂU SỐ, cho nên dể bị kỳ thị "Chủng tộc" đó các bạn. Vậy năm mới sắp đến. TMD kính chúc và khẩn nguyện tất cả mọi người trong TAOXANH nầy, 1 năm mới có nhiều chuyển vọng, may mắn, vui vẻ và lúc nào củng khỏe mạnh như con TRÂU nha.

Yêu đời, yêu bản thân mình, yêu nghề, và yêu tất cả.

With all my heart

actac
24-12-2005, 02:35 PM
toi rat thong cam voi TMD,tam trang cua toi cung chang khac gi ban,noi khac di la rat dong cam voi nhau,moi nguoi ki thi g la do co nhung ban gco hanh dong qua chon vuot qua muc binh thuong nhu:om nhau giua duong se lam cho moi nguoi rat kho chiu.cuoc doi cua minh sinh ra da vay thi cac ban co gang song cho moi nguoi thuong , minh tinh co mot ngay moi nguoi se hieu va thong cam ...trong qua niem song cua minh chi co nguoi sau va nguoi tot . xa hoi nay phat trien nho nguoi tai chu ko phan biet gioi tinh, cac ban hay song that tot va giup ich cho xa hoi ...do moi la dieu qua trong nhat...theo su hieu biet cua minh thi chi co 10%la dang ong dich thuc,60% la nguoi yeu ca phai gioi va 30% la yeu nguoi cung gioi do !!! vui len nha cac ban

ongtroicon
24-12-2005, 06:36 PM
Rất cảm ơn sự chia sẻ chân thành của các bạn. tôi biết dù có thế nào thì chúng ta vẫn phải tồn tại, tôi cũng như bạn muốn sống, lao động muốn được yêu và cũng muốn hạnh phúc. Và tôi sẽ phấn đấu cho những mục đích đơn giản đó. Dù nói là không cần công nhận, nhưng tôi vẫn sẽ cố gắng sống tốt với khả năng của mình, tôi chỉ cần 1 ai đó yêu tôi và hiểu tôi, vậy là đủ......
Cuộc sống này có bao nhiều năm nhỉ? Thì bây giờ còn ở với ba mẹ, sau này lớn lên có vợ thì ở với vợ, gay thì ko có vợ, thì ở 1 mình, hoặc ở cùng ba ẹm, thế thôi. Đi làm về, đi chơi với bè bạn, một người yêu bí mật, có thể ba mẹ mình coi họ như người thân, có thể anh em mình xem họ như người anh... Nhưng với tôi chỉ cần như thế. Tôi không cần cả thế giới đều biết tôi là gay vì tôi biết nó không cần thiết. Tôi vẫn sẽ làm hết sức, chơi hết mình dù tôi có được mọi người công nhận hay không.... mọi người có nhất trí với tôi không?

latrtuan
25-12-2005, 03:49 PM
Và tôi cũng như bạn vậy, sống lặng lẽ, yên bình để tồn tại với những gì mình đang mang! Cám ơn bạn đã viết ra vì đó cũng là những tâm sự của tôi mà chỉ tôi là biết!

BoyDepDzaiNhungBiBD
25-12-2005, 04:31 PM
Có thể nào biến 1 người con trai chính gốc thành Gay không ?

Lưu_Khiết_Huyên
25-12-2005, 08:51 PM
Có thể nào biến 1 người con trai chính gốc thành Gay không ?
anh con traí chính gốc bẽ được mới sợ đó anh !

nhovenoivothuong
25-12-2005, 09:03 PM
Hạt bụi đã hoá kiếp thành người...và con người đa mang thêm nhiều hạt bụi trong cuộc đời, trong tình duyên trong nợ nần vay trả....Hãy chấp nhận những gì thuộc về mình...Thản nhiên đón nhận sự việc...như một thuộc tính mặc định mà ta phải mang....

hoahongkhonggai
26-12-2005, 07:20 AM
Tâm trạng này theo như tui thấy trong giới mình chiếm phần lớn chứ đâu phải riêng mình OTC nhiều lúc tui cũng muốn wen một người để cảm thấy ấm áp khi đông về nhu bây giờ chẳng hạn nhưng tự trong đáy lòng tôi cảm thấy như thế là xấu xa tôi cứ ngại ngùng chợt muốn rồi thôi để rồi bây giờ 1 mình vẫn hoàn 1 mình nhưng tâm hồn thoải mái không lo lắng sợ gia đình phát hiện mình là gay...

sexlife
26-12-2005, 03:23 PM
cuộc sống là vậy đó nó ko theo 1 quy luật nào hết ..........nó luôn lôi ta vào những sự mới lạ .....tôi nghĩ giới tính thứ 3 trong xã hội thời điểm bây giờ ko còn là chuyện khó nói ( nhưng dù sao đây cũng la sự thật chúng ta nên chấp nhận nó..............

tranabang
29-12-2005, 03:09 PM
Dù muốn dù không thì chúng ta cũng không thể thay đổi sự thật về giới tính của mình. Nhưng tôi thiết nghĩ, GAY cũng là con người, cũng sống, cũng làm việc, cũng biết yêu thương giận dỗi, cũng khao khát yêu và khao khát được yêu...như bao con người khác. Chỉ có điều tình yêu thương của chúng ta chỉ dành cho những người cùng...dấu!
Tình yêu ấy có gì sai? Yêu nhau mà là sai sao? Có chăng là nó không theo đúng với quy luật của tự nhiên mà thôi.
Nhưng ở trên đời nầy không có cái gì tuyệt đối cả...

Tôi thấy rằng chúng ta không nên suy nghĩ quá nặng nề về vấn đề nầy. Không có gì phải đau khổ, phải ray rứt vì cho rằng "mình là người không bình thường". Mình cứ sống chuẩn mực, làm tốt công việc của mình. Biết yêu thương cha mẹ, biết quan tâm đến mọi người, biết cống hiến cho xã hội...thì GAY có gì là không tốt????
Chuyện tình cảm yêu đương là chuyện riêng tư của mỗi cá nhân yêu cầu mọi người đừng can thiệp!

Nói đi thì phải nói lại, trong cách nhìn của các cụ bây giờ vẫn chưa được cởi mở trong vấn đề đồng tính. Nhưng nếu cộng đồng chúng ta biết đoàn kết, biết giữ gìn cho tình yêu trong sáng, đừng làm những chuyện mất tư cách như các bạn vừa nêu, đừng làm những chuyện băng hoại đạo đức...thì tôi nghĩ một ngày không xa, xã hội cũng sẽ chấp nhận như ở các nước phương Tây mà thôi

bestguyboi
02-01-2006, 06:26 PM
thật ra lúc nhỏ tôi là bisex nhưng lớn lên thành gay luôn , thế là cuộc đời xem như xong