PDA

View Full Version : [FIC.005] You Raise Me Up - Thiên Bình



Yume no kiss
22-04-2011, 10:32 PM
You Raise Me Up



Tác giả: Thiên Bình








http://d.f5.photo.zdn.vn/upload/original/2011/04/22/22/24/1303485887727489427_574_0.jpg








Cần phải có một lòng tin hồn nhiên vào những điều tốt đẹp và giản dị trong cuộc sống này.






0


Bà Hoa lặng người đã một lúc lâu, như bị mê hoặc bởi một điều gì đó. Một vài sợi tóc điểm hoa râm xõa xuống đôi gò má đã hằn những nếp nhăn, nương nhẹ theo làn gió đến từ khóm trúc ngoài kia. Trúc xanh mơn mởn, cành lá mong manh ngã vào nhau xào xạc, duyên dáng. Trên lan can, khóm trầu bà tươi tốt do được chăm bón kĩ lưỡng, kì công bởi bàn tay của một người bạn, người thầy mà bà rất mực kính mến. Chỉ một ý nghĩ nho nhỏ len lỏi vào trong dòng suy tư của bà rằng sao người đó vẫn chưa đến. Tâm trí bà đang dành hết cho khóm trúc ngoài kia. Bà đang nhớ về ngôi chùa Trúc Lâm và những ngày tháng ròng rã, mệt nhoài ở Huế. Người ta đến xứ sở mộng mơ để tận hưởng bình yên và không khí trong lành, nhưng vì một lí do thật đặc biệt và đớn đau, bà đã đến Huế để tìm một lối thoát, một sự giải thoát khỏi một bế tắc ở chốn trần gian bức bối, ngột ngạt. Trong cuộc đời dài đằng đã bà đã sống, bà đã vượt qua được biết bao gian truân, duy chỉ lần đó bà không tìm được lối thoát nào cho bế tắc của mình, nhưng tất cả đã là quá khứ. Điều quan trọng là giờ đây bà thấy nhẹ nhõm, bình an như đã thức tỉnh khỏi những cơn say ảo ảnh, khỏi những trách móc, than thở bà đã dành cho cuộc sống trước đây. Nếu có một điều ước, bà mong muốn mình đang ngồi cạnh một cái am lá thô sơ có khóm trúc dầy bao quanh ở chùa Trúc Lâm ngày đó. Xa xa là một khe nước trong vắt, có thể nhìn thấy đá cuội dưới lòng khe và những đàn cá nhỏ tung tăng rượt đuổi. Không biết từ khi nào, bà lại nghĩ về những khung cảnh như thế và cảm thấy tâm trí, thân thể mình như bồng bềnh, trôi nhẹ tựa một đám mây bình yên.

Từ sau tấm lụa trắng tinh treo ở cửa ra vào đang lay nhẹ theo gió, một người đàn ông nước da hồng hào, khỏe khắn, mái tóc điểm hoa râm thong thả bước vào, nở nụ cười hiền từ, rạng rỡ. Người đàn ông đi đến vị trí quen thuộc của mình, ngay giữa bức tường đối diện có vẽ một bức tranh sơn thủy. Bà Hoa đã thôi không còn nhìn khóm trúc ngoài kia nữa. Ba người còn lại trong phòng, gồm một cậu sinh viên, một người đàn ông và một người phụ nữ trạc 30 cũng đã ngồi ngay ngắn trên thảm tập của mình. Họ vừa thực hiện xong những động tác khởi động trong lúc đợi thầy Phương đến.

- Chào thầy Phương! – Mọi người đồng loạt chắp tay trước ngực và cúi chào thầy. Một nghi thức đơn giản khi tập yoga mà không kém phần trang trọng, thiêng liêng.

- Xin chào mọi người! Một tuần không gặp, tôi thấy nhớ mọi người đó!

- Tôi cũng nhớ thầy lắm… nên mỗi ngày tôi đều tập yoga, chỉ mong đến cuối tuần được gặp thầy, được nghe thầy kể chuyện, giảng giải… – Người đàn ông lên tiếng.

- Tốt lắm! Tốt lắm! Còn chị Hoa thì sao? Chà! Trông sắc mặc chị khá hơn nhiều đó. Giống y như là trẻ thêm 3 tuổi vậy!

- Thầy Phương à, thầy đừng nói quá. Làm sao mà tôi trẻ hơn 3 tuổi được?!

- Không đâu, em thấy chị cứ như đang hồi xuân vậy đó! – Người phụ nữ ngồi phía sau tấm tắc khen.

- Đúng rồi, cháu cũng thấy vậy. Chỉ mới có một tuần không gặp thôi, trông bác thay đổi hẳn – Cậu sinh viên tiếp lời.

- Chị thấy đó! Tôi nói có sai đâu! – Thầy Phương mỉm cười.

- Vậy chắc là do dạo này tập luyện đều đặn, không suy nghĩ nhiều, lại ăn được ngủ được nên mới… trẻ ra như mọi người nói đó – Bà Hoa nói, trong lòng mừng thầm. Bà biết, nếu không theo đuổi yoga từ một năm nay, bà sẽ không cảm thấy khỏe khoắn, lạc quan như hiện tại.

- Tôi thì không còn sổ mũi, nhức đầu, dị ứng nữa.

- Tôi thì đã hết đau lưng, nhức mỏi.

- Cháu đã có thể tập trung, tỉnh táo hơn trước, không còn mệt mỏi hay ngủ gật trong lớp! Hihi!

- Tốt lắm! Tốt lắm! Mọi người đều cảm thấy khỏe mạnh, phấn chấn như vậy là tốt rồi! Bây giờ chúng ta sẽ ôn lại những “thế” yoga căn bản, sau đó chúng ta sẽ học một tư thế mới. Nhưng trước khi bắt đầu bài tập, tôi muốn kể cho các anh chị nghe một câu chuyện nho nhỏ.

Bốn người trong căn phòng đều hướng ánh nhìn về phía thầy Phương chờ đợi. Giọng thầy khoan thai, truyền cảm như tiếng thì thầm. Thầy chậm rãi kể:

Một hôm nọ, Học sĩ cùng Thiền sư ngồi thiền định. Khi đứng dậy, Học sĩ quay sang Thiền sư và hỏi:

- Thiền sư, Ngài thấy tôi lúc ngồi thiền giống cái gì?

- Học sĩ giống như một ông Phật – Thiền sư trả lời rồi hỏi lại – Vậy Học sĩ thấy ta giống cái gì?

- Thiền sư ngồi ngay ngắn, bất động, giống hệt một đống phân bò – Học sĩ nói.

Tình bạn giữa họ rất thân thiết, sâu sắc, có nhiều sở thích chung; những lúc tranh luận, Học sĩ thường ở thế hạ phong, nhưng không biết sao, lần này ông đã thắng. Ông mừng thầm và về nhà hớn hở đem chuyện ấy kể cho em gái nghe. Cứ ngỡ em gái sẽ phục tài đối đáp của mình, nào ngờ bị em gái nói:

- Anh trai ơi, anh đã thua rồi, lại thua một cách thê thảm!

- Anh sao lại thua được? – Học sĩ không hiểu.

- Xin hỏi các anh chị, cô em gái sẽ nói những gì?

- Cô ấy sẽ nói rằng: Tâm của anh không trong sáng, chỉ có… phân bò, cho nên thấy ai cũng giống như phân bò. Trong tâm của Thiền sư có Phật, nên thấy anh giống Phật – Cậu sinh viên nhanh nhảu.

- Đúng rồi đó, người có lòng dạ không ngay thẳng thì nhìn thấy gì cũng “xiêu vẹo”. Đi ngoài đường, chúng ta thấy một thân cây mọc trước hiên nhà, một đóa hoa tươi thắm nở ven đường, tất cả đều rất đẹp. Nhưng nếu thiếu một tình yêu, thiếu một tâm hồn đẹp thì dù có bao nhiêu cảnh đẹp trước mắt, cũng không thể nhìn thấy. Mọi người có nghĩ vậy không?

- Tôi cũng nghĩ giống như thầy! – Những học viên trong phòng đồng loạt lên tiếng

- Hay lắm! Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu bài tập. Hãy nhớ ba qui tắc quan trọng khi thực hành yoga. Thứ nhất, phải hít thở đều đặn, thở sâu và chậm rãi, tránh thói quen hít thở hời hợt, thở nông hằng ngày. Hít thở bằng cơ hoành chứ không phải bằng vai và phổi, khi hít vào phần bụng sẽ phình ra, khi thở ra bụng sẽ thóp lại. Tôi muốn các anh chị thực hiện động tác này 5 lần.

Không gian tĩnh lặng, tịnh không một tiếng động. Thỉnh thoảng có cơn gió thật nhẹ thổi qua khóm trúc. Gió lẻ đến từ phương nào, dù cuốn theo ưu tư, nặng trĩu của ai đó cũng không làm tâm trí bà Hoa bất an nữa. Khi thực hiện động tác hít thở, bà chợt nghĩ đến con trai bà, giờ này hẳn đang tất bật ở nơi làm việc. Bà biết, nếu bà thiếu một chút tình yêu thương dành cho con trai mình khi biết con là người đồng tính, có lẽ bà sẽ phải hối tiếc cả quãng đời còn lại. Cũng giống như bà đã từng quá yêu thương, quá tin tưởng chồng để rồi ông ấy phụ bạc mình. Thừa quá những yêu thương lại vô tình làm méo mó những tình cảm thuở ban đầu. Thiếu vắng những yêu thương thì khiến mình vô tâm và càng đẩy những người thân của mình ra xa. Nhưng biết làm sao cho đủ, biết làm sao cho đến chừng mực? Dường như bà vẫn luôn tự hỏi mình câu hỏi đó, bởi bà luôn muốn giữ mọi người, giữ những mối quan hệ trong cuộc sống của mình không bị nhạt nhòa và cũng không quá ràng buộc, cưỡng ép…

- Tốt lắm! Bây giờ tôi muốn các anh chị thực hiện tư thế Yoga Mudra. Hãy ngồi xếp bằng, hai chân chéo nhau, cạnh chân chạm trên thảm. Hai tay đưa ra sau lưng, tay phải nắm cổ tay trái. Từ từ cúi người xuống…

Bà Hoa cố xua tan những suy nghĩ còn vương vấn trong tâm trí để có thể tập trung vào bài tập yoga. Bà nghe thấy thầy Phương đang tiến về phía mình.

- Cố gắng giữ lưng thật thẳng nhé chị Hoa! – Thầy Phương nhẹ nhàng nói, sửa lại sống lưng cho bà rồi tiếp tục hướng dẫn những học viên khác – Hãy nhớ giữ lưng thật thẳng và hít thở đều đặn! Hít thở đều đặn! Hít vào… thở ra… chầm chậm thôi… Khi ta cúi người về phía trước, hãy thở ra từ từ cho đến khi hết hơi, trán và mũi chạm sàn. Nhưng hãy nhớ qui tắc thứ hai, đừng cố gắng quá sức, mũi bạn không thể chạm sàn thì đừng nên ép buộc mình, khi cảm thấy đau, hãy dừng lại. Quan trọng là duy trì nhịp thở và giữ cột sống ngay thẳng. Nào, hãy cúi xuống, thở ra cho đến khi hết hơi thì ngưng thở trong 8 giây. Và hãy nhớ quy tắc thứ ba, hãy lắng nghe cơ thể của chính bạn. Bạn cảm thấy đau ở đâu, cơ quan nào bị căng cứng, hãy nhận biết và cảm nhận nó. 1… 2… 3… 4… 5… 6… 7… 8… Tiếp theo, hãy hít vào và từ từ nâng người lên cho đến khi thẳng lưng rồi thở ra. Hay lắm, mọi người tập rất đẹp. Hãy hít thở thêm 3 nhịp nữa và chúng ta sẽ thực hiện lại tư thế này thêm 7 lần nữa…



***



Phương Nguyên Gallery nằm trong một con hẻm cụt trên đường Nguyễn Huệ. Ban đầu thầy Phương chỉ định thuê mặt tiền để trưng bày và bán tranh nghệ thuật, nhưng thấy nơi này có phong thủy rất tốt, lại mang trong lòng một niềm đam mê yoga, thầy đã dành dụm, chắt chiu để mua nó. Mất gần 5 năm để thiết kế, xây dựng, Phương Nguyên Gallery giờ không chỉ là một phòng triển lãm tranh nghệ thuật Pháp xinh xinh, cổ kính, đằng sau nó còn là vườn trúc lá xanh thầy đã một tay trồng và chăm sóc. Còn có hồ cá, khe suối nhân tạo dùng để điều hòa lượng nước tưới cho cây cối trong vườn. Ở tầng một của gallery là phòng tập yoga thoáng mát, cách biệt với thế giới ồn ào bên ngoài, có thảm tập, tranh phong thủy được bố trí tinh tế, hợp lí. Cửa phòng nhìn ra vườn trúc sau nhà để tạo cảm giác hòa mình với thiên nhiên. Đi hết vườn trúc là đến một khu vườn xum xuê, xanh mướt hệt như một khu rừng nguyên sơ với nhiều loài cây, loài hoa đua nhau nở. Đi tiếp theo con đường nhỏ lát đá mộc chen giữ cỏ cây và hoa dại đến một cánh cổng gổ nhỏ xinh, lợp ngói xô nghiêng là đến nhà của thầy Phương. Hầu hết nội thất của ngôi nhà được làm bằng gỗ xoan, giản dị, mộc mạc. Nếu có thể đi máy bay để nhìn từ trên cao xuống sẽ thấy một mảng xanh tràn đầy sức sống giữa lòng Sài Gòn đô thị nóng bức, bụi bặm, lọt thỏm trong đó là một màu gỗ nâu trầm, màu ngói lợp đỏ loang loáng màu xanh rêu.

Thầy Phương theo đuổi yoga đã hơn 10 năm và có một tình yêu đặc biệt với nó. Có thể gọi yoga là môn thể thao dưỡng sinh hay một sở thích, thú vui thư giãn cũng được. Tên gọi không quan trọng. Điều quan trọng là mình đã đến và gắn bó với nó như thế nào: là đam mê, là trào lưu hay chỉ là một cách để trốn chạy khỏi một điều gì đó trong cuộc sống. Với thầy, yoga là cái duyên - không quá nặng lòng mà cũng không xem nhẹ. Khi truyền dạy cũng thế, thầy ít nhận học viên, nhưng khi đã có một cái duyên ngầm nào đó thì sẽ khác. Bà Hoa đến với yoga cũng nhờ một cái duyên. Có thể gọi là duyên rủi nhưng rồi cũng hóa thành duyên may, nói đúng hơn, nó là một cuộc hạnh ngộ hiếm hoi trong cuộc đời bà.



***



Sau buổi tập yoga, mọi người đã về hết. Bà Hoa dường như muốn nói điều gì đó nên cứ chần chừ ở lại. Bước chầm chậm từ cầu thang xuống tầng trệt, theo sau thầy Phương, nghĩ mãi bà cũng không biết mình muốn nói gì, một trực giác kì lạ mách bảo bà nên nán lại đó một lát.

Có tiếng trẻ con vọng lên và ai đó đang giằng co. Thằng nhóc một tay bám vào cái kệ gỗ đựng đầy cọ và màu vẽ, bên cạnh là một người phụ nữ mặc đồng phục của tiệm, chắc là nhân viên bán hàng, đang cố gắng giữ cái kệ không bị đổ trong cuộc giằng co. Người phụ nữ đứng đối diện ăn mặc kiểu cách, bó sát đang kéo tay thằng bé, nét mặt chau lại tỏ vẻ không hài lòng, vừa kéo tay nó vừa lớn tiếng:

- Con bỏ tay ra! Bỏ tay ra đứng đàng hoàng coi!

- Không con không muốn! – Thằng bé một mực không nghe lời mẹ nó nói.

- Mẹ nói con bỏ tay ra, ra đây đứng!

Thấy vậy, thầy Phương vội vã hỏi bác Thẩm, nhân viên bán hàng:

- Nè nè! Có chuyện gì vậy?

- Chị Dung này do thầy Du giới thiệu tới, chỉ muốn con chỉ theo thầy học tiếng Pháp nhưng thằng nhỏ nhõng nhẽo không chịu!

Tình hình hai mẹ con có vẻ căng thẳng hơn:

- Con không học đâu, con muốn về nhà!

- Mẹ nói với con rồi! Mẹ muốn con học thì con phải học! Con không được cãi lời, không được hư như vậy!

- À! Cô Dung, cô Dung! – Thầy Phương xen vào, tỏ ý muốn nói chuyện với thằng bé rồi kéo nhẹ tay nó về phía mình – Con qua đây, thầy nói con nghe.

Thằng bé ngoan ngoãn đi theo thầy Phương. Thầy đặt hay tay lên vai nó và ôn tồn nhìn nó.

- Con nít mà nhõng nhẽo là sẽ không ai thương, con có biết không. Tới lúc đó, sẽ không ai chơi với con nữa!

- Có thật không? – Giọng thằng bé lanh lảnh.

- Dĩ nhiên rồi! Hồi thầy còn nhỏ cũng hay nhõng nhẽo, nên một người bạn thầy cũng không có nữa!

- Nhưng con không thích học tiếng Pháp, con thích học tiếng Anh hơn! Tiếng Pháp học buồn ngủ lắm, và khó nữa! Vậy mà mẹ cứ bắt con đi học tiếng Pháp!

- Thật ra, Tiếng Pháp cũng như tiếng Anh vậy, có rất nhiều cái hay, nếu mình biết được những cái hay đó thì khi học sẽ không thấy nhàm chán hay khó khăn gì hết.

Trong chốc lát, thầy Phương đã hiểu ra vấn đề của thằng bé, nói xong liền nhìn về phía người phụ nữ, mẹ của đứa bé:

- Nè, cô Dung à! Thật ra con nít không nên ép buộc nó. Làm vậy cũng không có tốt đâu! Đây là kinh nghiệm của tôi.

- Tôi chỉ muốn tốt cho nó thôi – Người phụ nữ mỉm cười.

- Tôi biết, nhưng trước tiên cô phải hỏi xem nó có thích học không, hay là chỉ vì ý muốn của mình thôi.

Bà Hoa đứng đó đã nhìn thấy tất cả, tỏ vẻ tò mò, vội quay sang thì thầm với bác nhân viên:

- Bác ơi! Thầy Phương biết tiếng Pháp hả?

- Dĩ nhiên rồi! Lúc trước thầy là giáo viên dạy tiếng Pháp mà, thầy đã về hưu lâu rồi. Con trai thầy cũng đang học Nhiếp ảnh ở Pháp đó!

- Ồ!

Nghe xong lòng Bà Hoa tràn đầy sự ngưỡng mộ, kính trọng.

- Thầy ơi! Giờ con muốn theo thầy để học tiếng Pháp để biết cái hay của nó – Thằng bé đã không còn nhõng nhẽo nữa sau khi được mẹ nó khuyên bảo.

- Được rồi! – Thầy Phương cười hiền từ – Nhưng mà hôm nay thầy không có rảnh. Hay là sáng ngày mai con tới đây học, có chịu không?

- Dạ!

- Tốt rồi! Anh Toàn đăng kí cho cháu dùm tôi nhé! – Thầy vừa nói vừa nhìn một anh nhân viên bán hàng.

Mọi việc đã được giải quyết xong. Thầy Phương lại vội vã ra về.

- Thầy à! Tôi về nha! – Bà Hoa cúi đầu chào.

- À! Tôi cũng phải đi đây! Chị đi đường cẩn thận nhé!

Đột nhiên, cánh cửa chính bật mở, một người đàn ông to béo hối hả bước vào, thở dốc:

- Anh Phương à! Đi được chưa, tới giờ rồi đó!

- Tôi xong lâu rồi, chỉ đợi cậu thôi! – Nói đoạn quay sang nhìn bà Hoa lần nữa – Vậy tôi đi trước nhe!



***



Trên đường ra sân bay Tân Sơn Nhất…

- Chờ đúng cả tiếng luôn rồi! Cậu lúc nào cũng chậm chạp!

- Em đã cố gắng lắm rồi. Sáng sớm phải chạy xuống Thủ Đức mượn xe bạn, đi được nửa chừng xe hết xăng, làm sao em biết được! – Cậu Lâm than thở.

- Sống đến từng tuổi này rồi,. làm gì cũng không biết tính toán. Chuyến bay của thằng Nguyên tới rồi đó, chúng ta thì vẫn chưa tới. Bắt nó đợi thì không có tốt. Sau này làm gì trừ hao một chút cũng đâu có sao?!

- Bộ anh chưa đi máy bay lần nào sao? Chuyến bay nào cũng trễ có khi đến cả tiếng đồng hồ. Chạy từ từ cũng còn kịp! Hơn nữa đường Sài Gòn mà đi ô tô, đâu có nhanh được!

- Nè! Nếu là cậu, 3 năm không gặp con trai, coi cậu có nhớ nó không?

- Em kêu anh đi Pháp thăm nó mà, tại anh nói là không muốn quấy rầy nó! Tự làm khổ mình! – Cậu Lâm lầm bầm.

- Cậu làm như từ Việt Nam qua Pháp giống như từ quận 1 sang quận 4 vậy!

Có đám đông ở phía trước, con đường đột nhiên đông đúc, tắc nghẽn. Hình như vừa xảy ra một vụ tai nạn giao thông. Thầy Phương cố hít thở đều đặn, giữ lòng bình thản, an nhiên nhưng sao trong lòng cứ nôn nao, thấp thỏm. Có ai biết được rằng thầy đã từng bất an, lo âu và oán trách số phận nhiều đến mức nào. Hiện tại người ta nhìn vào, chỉ thấy thầy là một người hạnh phúc, vui vẻ, tràn đầy sức sống như đang hồi xuân, tưởng như không còn chút vướng bận nào trong lòng, như đã đạt được “cảnh giới” nào đó. Người ta nghĩ vậy chứ thầy không cố gắng thể hiện những điều đó, thầy cũng vẫn là một con người bình thường, có một cuộc sống rất đỗi bình thường mà thôi. Đôi lúc thầy cũng cáu bẳn, nóng giận và trong lòng thầy vẫn còn có những nỗi băn khoăn nào đó vẫn chưa giải tõa hết. Con người ai chẳng ưu tư, âu lo, chỉ khác rằng thầy không còn sợ hãi hay bị ám ảnh bởi những nỗi lo ấy nhiều như lúc trước. Tập yoga nhiều năm nhưng đâu có nghĩa là mình đã trở thành một ai đó cao siêu, một hình mẫu lí tưởng nào đó mà chỉ là bớt đi nhiều phiền muộn, hối tiếc. Còn hôm nay, chắc hẳn vì mong ngóng được gặp lại con trai nên lòng thầy mới xao động nhiều như vậy.


Chỉ có thí sinh mới được post bài ở topic này, đọc giả comment truyện tại ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=2339265#post2339265)



@Masque (http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=28320) @Thiên Bình (http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=42419)

Thiên Bình
29-04-2011, 04:22 PM
http://i935.photobucket.com/albums/ad195/thienbinh2k9/IT.jpg




1



Bên dưới lòng đường Nguyễn Huệ đã lác đác những chiếc xe về muộn lao nhanh vùn vụt, đèn pha bất cần rọi giữa hai hàng cây ven đường đã nấp trong bóng đêm đen thẫm. Tầng 20, Saigon Times Square (*), một vài ô cửa sổ vẫn còn sáng choang bên cạnh cái logo điện tử IT Promotion đang nhấp nháy.

12:30 p.m.

Màn hình vi tính hiện ra những dòng lệnh, cú pháp chằng chịt, chạy miết tưởng như đến vô tận. Âm thanh “bíp bíp” vang lên liên tục, có cảm tưởng “guồng máy” đang thực thi những dòng lệnh kia đã làm việc quá tải, chực chờ nổ tung hay bung ra một lỗi nào đó để phá hủy cả hệ thống máy tính trong mạng LAN (1). Chàng trai đeo kính cận vẫn chăm chú nhìn vào màn hình, lướt nhanh theo những dòng chữ trắng toát vô hồn chạy trên màn hình đen ngòm, ánh mắt nghị lực, quyết tâm của anh như truyền một ngọn lửa vô hình vào người cộng sự đang ngồi bên cạnh.

- Anh Phú! Hạn chế tối đa lượng truy cập vào hệ thống máy chủ của công ty. Chú ý những IP lạ. Ở thời điểm này cần phải cẩn trọng, nếu không sẽ bị các hacker “dội bom”. (2)

- OK anh Trung, tôi biết rồi!

Trung nhanh nhẹn chuyển sang bàn làm việc của một cộng sự khác để kiểm tra tiến độ thực hiện của dự án.

- Hey John! Anh cố gắng fix bug (3) chương trình và những lỗi nhỏ ở trang chủ trong đêm nay. Sáng mai sau khi hoàn tất công đoạn đóng gói phần mềm, thông tin sẽ được đưa lên trang chủ ngay. Got it? Good!

- Yes, sir! – Anh chàng cộng sự cận thị người nước ngoài trông có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn nở nụ cười.

John vừa kết thúc câu nói, Trung đã ở bàn làm việc của một cộng sự ở góc phòng.

- Nè anh Thắng à, anh phụ trách fix bug cùng anh John và viết phần User’s Manual, thu thập những tài liệu liên quan, sao chỗ này lại sơ sài quá vậy!

- Anh Trung à! Nếu cho tôi thêm hai ngày nữa thì tôi sẽ làm tốt hơn nữa đó. Như vầy là OK quá rồi! – Thắng cố gắng tìm một lí do khi hai con mắt đang nhíu lại sắp không chịu nổi cơn buồn ngủ.

- Hơ? Tôi đã cho anh thêm hai đêm rồi mà!

Trung thoáng tỏ vẻ không hài lòng, vội bước ra đứng ở giữa phòng và nói to:

- Mọi người nghe đây, 9 giờ sáng mai là hạn chót, tối nay nhất định phải làm cho xong phần lập trình, OK?

- OK!!!

2:30 a.m.

Ở chiếc máy vi tính gần cửa ra vào, cô bạn đồng nghiệp tên May có mái tóc bồng bềnh đang gật gà gật gù, cố gắng chống chọi lại cơn buồn ngủ. Nhưng đã đến lúc cô nàng không thể chịu đựng nổi nữa, cô đành phải buông xuôi mà gục mặt xuống bàn phím.

“Cạch!”

Âm thanh phát ra khiến mọi người trong phòng cười ồ lên vì bộ dạng của cô. Cô nàng hay bị đồng nghiệp trêu đùa cũng chỉ vì những bức ảnh ngủ gật của mình trong giờ làm việc.

Từ đằng xa, Trung cũng không khỏi mỉm cười, tiến về phía cô:

- Dậy đi! Dậy đi! Haizzz! Em đi rửa mặt đi! – Trung vừa nói vừa lay mạnh nhưng hai mắt cô nàng vẫn nhắm chặt – Anh Dũng đi pha café dùm cổ đi! Pha thêm cho mọi người luôn nhe!

5:30 a.m.

- Mọi người dừng tay! – Trung đứng giữa phòng, một tay cầm một cái đĩa CD, tay kia đẩy gọng kính đang trễ xuống, nét mặt nghiêm trọng nhưng đôi mắt rực sáng.

- Anh Trung, anh Trung! Đừng nói là tới lúc này, anh lại thêm sáng kiến mới nha! – Thắng vội vã.

- Phải tích hợp thêm các phần mềm phụ trợ khác vào chương trình diệt virus và tăng thêm một lớp bảo vệ, nếu không sẽ rất dễ bị hack. Lúc đó phần mềm của chúng ta sẽ rất dễ bị sao chép, không được bảo vệ bản quyền…

- Trời ơi ãnh lại nữa rồi! – Cô nàng May than thở.

- Chỉ còn lại có mấy tiếng thôi, e rằng sẽ không kịp đâu! – John lắc đầu.

- Chỉ cần nhớ một câu thôi… – Trung thể hiện sự quyết tâm với những đồng nghiệp của anh.

- “Chiến thắng thời gian! Lập nên kì tích!” chứ gì? – Mọi người đồng thanh hô to khẩu hiện của đội.

- Lần nào chúng ta cũng làm nên kì tích mà!!

8:15 a.m.

Tất cả mọi người đã tập trung tại máy tính của John, xem anh chàng sửa những lỗi cuối cùng của phần mềm. Dường như mọi người tỉnh táo hơn hẳn. Ai cũng hào hứng chờ đợi sản phẩm mới của đội mình được hoàn thiện. Sau khi fix bug hoàn toàn, website được mở ra để thông tin cho mọi người biết đến sản phẩm này. Đó chỉ là một trong những chiến lược PR của công ty đối tác – công ty đã đặt hàng gói phần mềm này, sản phẩm thật vẫn chưa được tung ra và còn được bảo mật để thực hiện giao dịch với đối tác. Màn hình vi tính hiện lên vài khung cửa sổ và thanh tiến trình đóng gói phần mềm. Con số phần trăm bắt đầu hiển thị, đã nhích dần từ 0% đến 0,5%.

- Lâu quá à! Không biết có kịp không nữa!

- Mọi người từ từ để máy tính chạy! Có hối cũng không nhanh hơn được bao nhiêu đâu!

8:30 a.m.

Thanh tiến trình đã ở con số 99%. Đồng tử của mọi người như mở to hơn, họ đang chuẩn bị cho một điều gì đó.

“Click” – Âm thanh ngộ nghĩnh báo hiệu thanh trạng thái nhích đến 100%, cửa sổ thực thi chương trình vụt tắt và thông báo “Successful!” hiện lên.

- Yeah!!! Xong rồi!!

- Tốt lắm! Tốt lắm! – Trung vừa cười, vừa vỗ tay.

- Hay quá, mình có thể đi về nhà ngủ rồi! – Dường như cô nàng May chỉ chờ được nói câu nói này.

- Cảm ơn mọi người đã vất vả ba ngày trời. Bây giờ mọi người có thể về nhà ngủ một giấc cho đã. Sáng ngày mốt mới đi làm chịu không?!

- Cám ơn anh Trung!!! – Cô May nhảy cẫng lên mừng rỡ.

- Anh Trung à! Chúng ta đi ăn sáng trước đi, để không đang ngủ bụng đói sẽ không tốt đâu. Anh Trung đãi nha!! – Anh Dũng nhanh nhảu.

- Đúng rồi đó! Anh Trung đãi nha!!!

- Được! Được! – Vừa nói Trung vừa móc “hầu bao” ra, mỉm cười vì những đồng nghiệp nhí nhảnh nhưng cũng rất nhiệt tình, tận tụy của mình – Nè, John! Nhớ thối tiền lại nha!

- Được rồi chúng ta đi thôi!!!

- Nhớ thối tiền lại đó!!!

Mọi người đã kéo nhau đi hết, nhưng Trung và Thắng vẫn còn ở lại.

- Ủa anh Trung, anh không thấy đói sao? Anh không đi ăn cùng mọi người hả?

- Chà, bây giờ chỉ còn nửa tiếng mà phải báo cáo với sếp rồi, ở đó mà ăn! Mau lên mau lên!

Trung vốn là người thích thách thức thời gian như thế. Trong cuộc đua với quĩ thời gian ít ỏi, con người không còn cách nào khác là phải vội vã giành giật lấy từng phút, từng giây.



***



- Haizz! Tụi tui chỉ thức có hai đêm thôi còn anh gấp đôi. Thức tới bốn đêm mà vẫn chịu đựng nổi, cái gì cũng nhớ được hay thiệt đó. – Thắng vừa nói, vừa vốc nước vào mặt mong tìm được chút tỉnh táo, nhưng hình như vô dụng. Có lẽ anh cần thêm một cốc café đen đặc.

- Chậc! Thì ráng chống chọi thôi. Sau này khi cậu có người yêu thì cậu sẽ còn thao thức dài dài, bốn đêm đâu là gì. – Trung vừa nói vừa cười trừ, đang loay hoay nặn tuýp kem đánh răng đã gần hết ra bàn chải.

- Mà cũng lạ, anh không uống nhiều café nhưng lại không thấy buồn ngủ. Sao hay vậy?

- Thỉnh thoảng tôi cũng uống café, nhưng mà uống nhiều quá không tốt. Uống quá 3 tách café một ngày sẽ làm tim đập nhanh. Hơn nữa, trong café đen có 12% lipid, mình làm việc với máy vi tính suốt, ngồi hoài, lại uống nhiều café đen sẽ dễ béo phì lắm! Chưa kể uống nhiều cà phê dễ bị nổi mụn, có khi làm đen răng, khó có người yêu. Hihi! - Nói vậy chứ thật ra cuối tuần nào Trung cũng đến quán Aromatiques ở góc đường Trần Cao Vân - hồ Con Rùa để nhâm nhi một tách café crème cùng những viên kẹo truffet mềm và nhìn những tán cây xanh, nhìn xuống dòng người, đường phố nhộn nhịp luân phiên đan vào nhau quanh vòng xoay.

- Anh nói gì ghê vậy?! Bây giờ có loại café mới có chất xơ vitan 1 giúp giảm cholesterol, chống táo bón, lại không béo, không đường và có thêm collagen giúp đẹp da nữa. Anh dùng thử chưa?!

- Haha! TV quảng cáo như vậy mà anh cũng tin sao?! Mẹ tôi dặn nên uống trà đen, vừa giúp tỉnh táo, vừa sạch miệng, tốt cho sức khỏe. Có lần tôi đem cho mọi người uống thử nhưng ai cũng bảo khó uống. Đành chịu thôi. Hơn nữa sức khỏe tôi vốn tốt sẵn, năng chơi thể thao, lại ăn nhiều nên không sợ thiếu năng lượng. Chỉ sợ béo phì thôi!

- Oh! Haizz! Dù sao thì cũng đừng có cố gắng quá, coi chừng có ngày ngã quỵ, bắt tụi tui phải kêu xe cấp cứu đưa anh đi bệnh viện, mệt lắm đó.

- Yên tâm. Có anh là dự bị mà.

- Biết mà! Lường trước rồi!

Thấy Trung đột nhiên im lặng, Thắng quay sang nhìn anh:

- Nè anh Trung! Hết kem rồi! Anh có nặn hoài cũng không ra đâu!

- Không được! Nhất định phải ra!

Trung lập tức dùng nắm đấm dập mạnh lên tuýp kem.

- Ui cha! – Thắng kêu lên khi một thứ gì đó từ đâu bay đến dính trên má mình nghe ươn ướt, the the. Một chất sền sệt màu trắng.

- Ra rồi! Hê hê! Đứng im! – Nói xong, Trung dùng bàn chảy phết lớp kem đánh răng dính trên mặt cậu bạn đồng nghiệp đang trợn tròn mắt chịu trận.

Thắng nhún vai, mặt đơ ra không thể nói thêm gì, tỏ ý “Bó tay anh Trung!”. Có lẽ đối với Trung, không có điều gì là không thể. Anh cho rằng chỉ cần mình cố gắng và tin tưởng, nhất định mình sẽ làm được. Là kĩ sư phần mềm cho một công ty tư nhân cao cấp, Trung phải làm việc dưới áp lực và căng thẳng triền miên để có thể cạnh tranh với các công ty khác. Trong thời buổi phần mềm lậu, không có bản quyền đầy rẫy ngoài chợ, ngoài tiệm software,… nhiều công ty phải điêu đứng vì phần mềm do họ làm ra có nhiều lổ hỗng bảo mật, giá thành lại cao nên người dùng không còn cách nào khác là “bẻ khóa”, sao chép,… để có thể sử dụng. Mục tiêu của công ty anh là tạo ra những phần mềm có tính bảo mật cao nhưng giá thành phải chăng cùng với nhiều phần mềm mã nguồn mở đảm bảo chất lượng và miễn phí. Điều này đã được chứng minh qua nhiều sản phẩm của công ty, từ những phần mềm tiện ích máy tính, phần mềm mạng đến những phần mềm dùng trong văn phòng hoặc được viết riêng cho doanh nghiệp, trường học và các tổ chức chuyên môn khác. Chính vì vậy, IT Promotion - dù chỉ mới thành lập và chính thức hoạt động được 5 năm, công ty đã tạo dựng được một thương hiệu có uy tín và chất lượng cao đối với người tiêu dùng, nhận được nhiều đơn đặt hàng từ các công ty nước ngoài. Dự định trong tương lai, công ty sẽ lấn sân sang lĩnh vực game online, một lĩnh vực đang rất “hot” hiện nay.

Góp mặt, góp sức từ những ngày đầu công ty hoạt động, Trung còn nhớ khi đó công ty chỉ có ba nhân viên phần mềm. Mọi người đã cùng nhau phấn đấu để có được vị trí như ngày hôm nay. Thế mới nói chỉ với niềm tin và tâm huyết, người ta đã có thể làm được rất nhiều thứ. Việc Trung come out với mọi người trong công ty là một ví dụ. Ban đầu, Trung còn dè dặt, e ngại phải thể hiện bản chất con người mình, lo sợ sau khi mình come out sẽ có những điều tiếng không hay, sẽ có thể bị mất việc hay bị đồng nghiệp đối xử không tốt; nhưng được sự động viên của mẹ và Tâm – một nam đồng nghiệp nhỏ tuổi hơn anh trong công ty, Trung đã làm được điều khó khăn tưởng chừng như không thể ấy. Giả sử Trung không tận tụy với công việc, không đóng góp nhiều cho công ty mà là một nhân viên lười nhác, làm việc không hiệu quả, không chú tâm vào việc gì thì dù Trung có come out người khác cũng chẳng quan tâm, và có khi lại bị sa thải nữa. Cũng nhờ Trung có niềm tin ở bản thân mình nên không chỉ come out được với đồng nghiệp, được đồng nghiệp yêu quí, Trung còn thu về một “chiến lợi phẩm” vô cùng quí giá, đó là một “người yêu” theo đúng nghĩa đen. Người đó là chính là Tâm, người đã động viên và ở bên cạnh anh những lúc anh nản lòng, muốn chùng bước trong quá trình gây dựng công ty. Nghĩ đến đó, Trung thấy nao lòng về những ngày tháng quá khứ thật đẹp và bình yên biết bao. Giờ này, người anh yêu đang ở Mỹ để tu nghiệp, người ấy tuy đã đi được hai năm nhưng trong lòng anh, tình cảm dường như vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào. Trung luôn mong mỏi Tâm sớm trở về để hai người được ở bên nhau như ngày xưa, anh chợt nhận ra dạo này anh mải mê công việc mà ít liên lạc với Tâm. Lát nữa sau khi báo cáo xong, nhất định anh phải gọi sang bên ấy để xem “người yêu nhỏ bé” của anh như thế nào rồi.


(còn tiếp)



Chú thích:

(*) Một trong những dự án xây dựng được coi là “điểm nhấn” của Thành phố Hồ Chí Minh trong tương lai. Công trình này vẫn chưa hoàn tất. Bối cảnh của truyện lấy tại thời điểm tòa nhà đã được xây dựng xong (dự kiến cuối năm 2011).

(1) LAN: Một hệ thống mạng dùng để kết nối các máy tính trong một phạm vi nhỏ (nhà ở, phòng làm việc, trường học, …). Các máy tính trong mạng LAN có thể chia sẻ tài nguyên với nhau, mà điển hình là chia sẻ tập tin, máy in, máy quét và một số thiết bị khác. (Wikipedia)

(2) Hacker: người có thể viết hay chỉnh sửa phần mềm, phần cứng máy tính bao gồm lập trình, quản trị và bảo mật. Những người này hiểu rõ hoạt động của hệ thống máy tính, mạng máy tính và dùng kiến thức bản thân để làm thay đổi, chỉnh sửa nó với nhiều mục đích tốt xấu khác nhau. (Wikipedia)

(3) Bugs là những lỗi chương trình mà ta phát hiện khi chạy nó. Debug là công việc loại tất cả những lỗi trong chương trình để nó chạy êm xuôi trong mọi hoàn cảnh. Thông thường muốn fix một cái bug nào trước hết ta phải tìm hiểu lý do khiến nó xuất hiện. Một khi đã biết được nguyên nhân rồi ta sẽ nghĩ ra cách giải quyết.


@mui-mui (http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=8940) @Masque (http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=28320)

Thiên Bình
29-04-2011, 04:27 PM
Trên đường đi đến phòng họp, Trung ghé mắt qua khung cửa kính. Anh tần ngần đứng lại một lúc rồi mở cửa bước ra lan can, hơi lạnh ám đầy quần áo sau hàng giờ liền ngồi trong phòng máy lạnh bỗng tan biến trước những tia nắng ban mai nóng ấm. Người Trung khẽ run lên khoan khoái tựa một con mèo đang cong người, vươn vai thức dậy đón ngày mới. Anh hít vào bầu không khí trong lành của buổi sáng và để những cơn gió sương mát mẻ phả khắp cơ thể mình. Nhưng chỉ ít phút nữa thôi, hiện thực đẹp đẽ đang dần hiếm hoi này sẽ được thay thế bằng cái nóng hầm hập với khói bụi và những tia nắng bỏng rát có thể gây các chứng bệnh về da. Nhìn từ tầng 20 xuống dưới lòng đường, xe cộ đã bắt đầu đông dần, người người lũ lượt đổ ra, nhỏ bé như đàn kiến túa đi kiếm ăn, chốc chốc lại tan vỡ đội hình và trở nên loạn xạ, mịt mù bên cạnh hai hàng cây vẫn xanh mơn mởn, vô tư cùng sánh đôi với con người thành phố. Ngày nào Trung cũng chứng kiến những cảnh tượng đối lập tương tự như thế khi đi trên những con đường ở Sài Gòn. Đó là hình ảnh những người bán hàng rong đôi quang gánh dạo bước dưới chân những tòa cao ốc hiện đại; là nhà thờ Đức Bà cổ kính, thiêng liêng bên cạnh Diamond Plaza xanh biếc, náo nhiệt. Không biết sự đối lập, xen phủ này đã làm kiến trúc đường phố, cơ sở hạ tầng ở Sài Gòn trở nên lộn xộn, lai tạp hay hình thành nên một loại hình văn hóa đặc trưng của đô thị nơi đây? Chỉ biết rằng, mỗi lần công ty của Trung đón khách nước ngoài sang Việt Nam để hợp tác, giao dịch, họ đều thốt lên rằng “các anh có một cuộc sống thật thú vị” vì chỉ cần đi dạo một vòng quanh thành phố là có thể nhìn hình dung được khá đầy đủ những nếp sống sinh hoạt, những hỉ nộ ái ố trên đời. Những gì chúng ta làm trên vỉa hè hằng ngày ở nước họ đều được giấu kín như bưng. Họ lấy làm thú vị khi thấy chúng ta ăn uống, mua sắm trên vỉa hè, tình tự, ôm ấp, lúng liếng trên vỉa hè, trẻ con đá bóng trên vỉa hè, cắt tóc trên vỉa hè, đi đại tiện trên vỉa hè, đổ rác trên vỉa hè, đánh chửi nhau cũng trên vỉa hè. Hay như những người bán hàng rong, đạp xe xích lô, chạy xe ôm, chỉ cần tờ báo để che mặt là có thể nằm ngủ vô tư trên xe, trên ghế đá công viên. Tất cả những điều đó vô hình chung đã vẽ nên một nét “văn hóa đường phố” phong phú, sống động và độc đáo cho Sài Gòn. Nếu phải “quảng bá” hình ảnh Sài Gòn ra nước ngoài chắc hẳn không thể không nhắc đến nét văn hóa có một không hai này! Nét văn hóa không thua kém gì so với “văn hóa đường phố” ở các thành phố phương tây như Pháp, Amsterdam,... Ở đó, những gì chúng ta giấu giếm trong nhà đều được họ phô bày ra. Các quảng trường, công viên, vườn hoa công cộng,... là nơi tập trung của những nghệ sĩ biểu diễn xiếc, sân khấu nháp, nhạc công, họa sĩ,... Họ là những nghệ sĩ chuyên nghiệp hoặc là những sinh viên đang theo học các trường đại học về nghệ thuật. Ở Helsinki có hẳn một sân khấu ngoài trời với quy mô hàng chục dãy ghế phục vụ khán giả. Cứ đến 9h sáng là ban nhạc đến đó biểu diễn. Xung quanh quảng trường còn có các họa sĩ ngồi vẽ tranh. Không khí nghệ thuật luôn tràn ngập khắp phố phường. Thành phố nào càng phát triển, họ càng ra sức thổi hồn nghệ thuật vào không gian đường phố.

Ở công viên 30/4, khu vực cafe bệt Hàn Thuyên rất được người Sài Gòn ưa chuộng, Trung vẫn thỉnh thoảng thấy những sinh viên Kiến Trúc, Mỹ Thuật ngồi cặm cụi vẽ tranh trong không gian ồn ã của xe cộ và hàng lố nhố những thanh thiếu niên tóc nhuộm sặc sỡ, quần áo kiểu cách không “đụng hàng” tụ tập cười nói, đùa giỡn. Họa may có một nhóm bạn ngồi hát bên guitar hay ai đó ngồi khuất lấp sau những tán cây, đàn hát một mình để tận hưởng cảm giác “tự mình biết riêng mình, và ta biết riêng ta”. Dân tình đến đây để vui chơi, xả stress, nói những điều mình thích và cười sao cho hả hê. Ai có nỗi buồn riêng thì tìm một ghế đá riêng, một góc khuất để ngồi. Tựu chung những người đến đây phần đông là sinh viên, học sinh, du khách từ nơi khác đến tò mò tìm hiểu xem cafe bệt Hàn Thuyên như thế nào, lác đác một vài cô gái, chàng trai làm “gà”, tìm khách trong không gian lạc lõng, loãng dần mật độ người tính từ góc Hàn Thuyên – nhà thờ Đức Bà đến góc Hàn Thuyên – Nam Kì Khởi Nghĩa và tỏa ra xung quanh những khu vực khác trong công viên cứ vào mỗi chiều nắng tắt. Dường như chúng ta vẫn chưa quen với nghệ thuật đường phố. Ai ra phố đàn hát, biểu diễn thì bị cho là “làm màu”, dở hơi, tạo scandal và người nào xúm lại xem cũng bị cho là dở hơi không kém. Thành ra, không gian nghệ thuật đường phố Sài Gòn chỉ còn là những công trình kiến trúc cổ xen lẫn hiện đại, từ Bưu Điện TP.HCM, nhà thờ Đức Bà,... đến tòa nhà “búp sen” Bitexco cao nhất thành phố có cả sân đỗ trực thăng ở tầng 52; là những công trình vườn hoa chỉ xuất hiện vào dịp Tết Nguyên Đán; là những chiếc xe thổi bóng bay nhiều màu sắc, hình dạng, xe chong chóng hay những chiếu bán tranh rẻ, tranh chép, “tranh in bình dân” bên lề đường, xa hơn là một cửa hàng tiệm bán bưu thiếp, thiệp, brochure, CD giới thiệu danh lam thắng cảnh Việt Nam dành cho du khách nước ngoài mua về làm quà lưu niệm,...



***



9:00 a.m.

Cũng như bao công ty, công sở khác, IT Promotion đã bắt đầu một ngày mới với những âm thanh, bóng người nhộn nhịp, tất bật từ văn phòng này qua văn phòng khác. Tiếng chuông điện thoại không ngớt, tiếng click chuột, tiếng gõ bàn phím, tiếng máy tính, máy lạnh chạy ro ro xen lẫn tiếng người nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, tiếng nói của người dẫn chương trình trong bản tin công nghệ trên TV LCD được lắp đặt ở mỗi văn phòng. Nhân viên hớt hải ôm giấy tờ, văn bản chạy tứ phía như đàn ong vỡ tổ.

Phòng họp toát lên một vẻ xa lạ, nặng nề và u ám khác hẳn ngày thường. Ngồi bên trái Trung là Tú - leader của một nhóm khác trong công ty, đang thực hiện dự án phần mềm đặt vé cho một hãng hàng không nước ngoài. Bên phải Trung là anh Thắng và những đồng nghiệp khác, còn trước mặt là ba người đàn ông ngoại quốc mắt xanh và tóc vàng hoe. Trung nhận ra người đàn ông ngồi chính giữa là giám đốc của một doanh nghiệp mà công ty anh vừa mới hợp tác trong một dự án gần đây, hai người đàn ông còn lại chắc là đi cùng ông ta. Họ mỉm cười và gật đầu khi bắt gặp ánh mắt của Trung, ngoài những lúc đó ra họ chỉ thể hiện sự căng thẳng, khó chịu trên khuôn mặt mình. Trung đoán cuộc họp hôm nay sẽ không được tốt đẹp mấy, lòng anh hoài nghi về một lỗi nào đó của phần mềm khiến đối tác không hài lòng. Kể từ ngày sếp Long lên thay vị trí của sếp Nam, công ty thường xảy ra những vụ việc như vậy, làm giảm uy tín của công ty và mất đi một số lượng khách hàng đáng kể. Trung có cảm giác, thời hoàng kim của công ty sắp chỉ còn là một ảo ảnh. Nhưng anh không quan tâm nhiều đến những việc đó, anh chỉ biết làm tốt phần việc của mình theo đúng thời hạn mà công ty đặt ra, đảm bảo chất lượng sản phẩm thỏa mãn yêu cầu của đối tác.

Cửa phòng bật mở, người đàn ông to béo có khuôn mặt trắng dã trong bộ vest phẳng phiu, kiểu cách nặng nề bước vào, theo sau là thư kí Linh xinh đẹp, duyên dáng – người đã góp sức từ những ngày công ty còn sơ khai.

- Đông đủ rồi chứ?

- Chào sếp Long!

- Chúng ta sẽ bắt đầu. Hôm nay đến dự cuộc họp có đại diện bên đối tác của hai dự án chúng ta đang thực hiện. Trước tiên, xin mời ông Fanny.

Thắng bật cười, anh thì thầm vào tai Trung:

- Sao nghe giống tên quán cafe ở gần Bờ Hồ ngoài Hà Nội vậy.

Trung nguýt cùi chỏ sang Thắng một cái, dụng ý đây không phải là lúc đùa.
Người đàn ông ngồi chính giữa tằng hắng rồi nói, nét mặt vẫn khó chịu như lúc đầu:

- Cho đến thời điểm hiện tại, chúng tôi đã nhận được hai sản phẩm theo đơn đặt hàng. Phần mềm thiết kế website công ty ông làm rất tốt, nhưng còn phần mềm quản lí máy tính nội bộ có quá nhiều sai sót, virus và quảng cáo, gây tổn thất không nhỏ cho công ty chúng tôi. Rất tiếc, công ty dự tính sẽ hủy bỏ hợp đồng mua phần mềm này, nhưng trước hết tôi yêu cầu một sự giải thích từ công ty!

Mọi người trong phòng họp đều bất ngờ nhưng người bất ngờ hơn hết chắc hẳn là sếp Long. Trong dự án A, nhóm của Tú đã hoàn thành sớm hơn cả deadline, lẽ ra sản phẩm phải đảm bảo chất lượng chứ?!

- Anh Tú! Anh giải thích sao về việc này? – Ông Long chau mày.

- Không thể nào! Rõ ràng, nhóm của tôi đã kiểm tra rất kĩ lưỡng, không thể có sai sót được. Chắc là có nhầm lẫn gì ở đây?

- Hai chuyên gia của chúng tôi đã kiểm tra phần mềm – Fanny vừa nói vừa nhìn sang hai người ngồi bên cạnh mình – Họ rất... tức giận vì phần mềm của anh có chứa mã nguồn độc hại. Có cần tôi cho kiểm tra ngay tại đây không?

- Không thể nào! Phần mềm của tôi luôn luôn đạt chất lượng từ trước đến giờ! Chắc chắn là có người đã cố tình gắn mã độc vào!

- Nực cười! Sản phẩm do công ty anh làm ra và chúng tôi là người mua, vậy thì ai gắn mã độc? Tôi đã từng rất tín nhiệm công ty ông, nhưng đây không phải là lần đầu tiên tôi mua phải phần mềm được lập trình một cách non nớt, yếu kém!

- Này! Ông nói ai lập trình non nớt, yếu kém?! – Tú dường như không thể giữ được bình tĩnh nữa, hắn xem đây là một sự xúc phạm đối với một kĩ sư có hơn 10 năm kinh nghiệm như hắn.

- Anh Tú!!! – Ông Long hướng đôi mắt sắc lẻm về phía hắn.

Cả phòng họp im ắng, ai nấy đều thảng thốt trước thái độ của Tú. Hai nhân viên của Fanny và ông ta là những người bất ngờ hơn cả. Với cung cách làm việc từ trước đến giờ giữa hai công ty, những lời Fanny nói ra chỉ mang tính phê bình một cách chân thực, vậy nên ông không khỏi bàng hoàng trước sự quá khích của Tú. Còn hắn thì đang tỏ rõ sự hậm hực. Hắn liếc xéo Trung dò xét, một ánh mắt thù hận, nảy lửa khiến Trung không khỏi rợn người. Thắng đã nhìn thấy điều đó, anh biết rõ tên Tú này hơn ai hết. Hắn đã ngạo mạn, tự cao từ những ngày đầu bước vào công ty, dù hắn là người đến sau Trung. Hắn luôn tìm được lí do để biện hộ cho những sai sót của mình, hay đổ lỗi cho người khác. Đã có những nhân viên cùng nhóm với hắn bị sa thải vì bị hắn qui trách nhiệm, mặc dù trên thực tế hắn rất tham lam, ôm hết việc này đến việc khác để nhận thành tích về mình. Theo Thắng, lẽ ra hắn phải bị sa thải từ lâu rồi. Phải chăng vì bằng cấp và những lời đồn đại về hắn khiến ai cũng phải nể sợ?

- Ông Fanny à! Công ty thành thật xin lỗi ông vì những sai sót về phần mềm. Chúng tôi hứa sẽ cố gắng sửa lỗi trong thời gian sớm nhất. – Ông Long đang cố xoa dịu tình hình nhưng dường như ba người kia vẫn không dịu đi chút nào, một phần vì lỗi phần mềm nghiêm trọng, phần vì thái độ phản ứng của Tú trước lời nói của Fanny.

- Không cần nữa! Tôi yêu cầu công ty ông hoàn trả lại phần trăm số tiền đã giao trước để mua phần mềm, bồi thường hợp đồng và bồi thường những tổn thất cho công ty tôi! Nếu không, xin hẹn gặp các vị tại tòa án. Chấm hết!

Chiếc đĩa CD phần mềm của nhóm Tú kèm theo tài liệu phân tích lỗi phần mềm bị ném phịch trên bàn. Ba người đàn ông ngoại quốc đứng dậy rời khỏi phòng họp. Sự việc dường như đã không thể cứu vãn.


Hết chương 1


Chỉ có thí sinh mới được post bài ở topic này, đọc giả comment truyện tại ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=2339265#post2339265)


@mui-mui (http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=8940) @Masque (http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=28320)

Thiên Bình
14-05-2011, 04:22 PM
http://i935.photobucket.com/albums/ad195/thienbinh2k9/CloudComputing.jpg



2



- Ông Fanny à! Xin ông dừng bước! Xin hãy nghe tôi nói vài lời!

Fanny đã định phớt lờ, nhưng trước vẻ khẩn khoản, chân thành, khuôn mặt khả ái và nụ cười rất tươi không chút gì là giả tạo của Trung, Fanny đành nán lại. Mắt vẫn đăm đăm nhìn đi nơi khác tỏ vẻ cao ngạo, bất cần.

- Tôi chỉ muốn biết rằng theo chủ quan, ông cảm thấy phần mềm thiết kế website của công ty chúng tôi như thế nào?

Nghe Trung hỏi như thế, trong lòng Tú nổi lên một suy nghĩ xấu xa về anh: “Chắc lại nhân cơ hội này để dìm mình xuống và chứng tỏ mình chứ gì!”.

- Không những an toàn mà còn rất tốt! – Ông Fanny không tiếc lời khen đối với những gì thỏa mãn được yêu cầu của ông, nhưng cũng không tiếc những lời chê trách thậm tệ dành những kẻ không biết điều, huênh hoang, ngạo mạn.

- Thật ra phần mềm đó là do nhóm của anh Tú và tôi cùng viết, dựa trên nền tảng điện toán đám mây (*). Tôi biết nếu nó chỉ là một phần mềm thiết kế web bình thường thì chắc chắn không thể cạnh tranh với những phần mềm cùng loại của các hãng khác trên thế giới, và chắc chắn là ông sẽ không mua nó.

Fanny khoanh tay, mắt ông đã chuyển sự chú ý sang Trung, ông đang chờ đợi những gì Trung sắp sửa nói. Theo đánh giá của Fanny, Trung là một người có hiểu biết sâu sắc về tâm lí khách hàng cũng như thị trường phần mềm trong nước và thế giới. Ban đầu, theo đơn đặt hàng, Fanny chỉ đặt ra tiêu chuẩn cho một phần mềm thiết kế web dùng trên máy tính cá nhân có cấu hình thấp với những công cụ, tiện ích cơ bản, nhưng phần mềm ông nhận được lại tốt hơn mức yêu cầu rất nhiều. Về khoản này, rõ ràng công ty ông đã được lợi hơn cả vì phía đối tác không hề yêu cầu nâng giá thành sản phẩm.

- Mô hình này còn khá mới mẻ ở Việt Nam, chỉ mới được biết đến nhiều vào cuối năm 2010. Những phần mềm Việt được xây dựng theo mô hình điện toán đám mây cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, đa số lại đang trong giai đoạn thử nghiệm trong lĩnh vực quản lí doanh nghiệp. Sai sót trong quá trình viết phần mềm của nhóm anh Tú là không thể tránh khỏi. Rất mong ông hãy thông cảm cho chúng tôi!

- Sai sót vẫn là sai sót! - Fanny vừa nói vừa mỉm cười lắc đầu khiến ai cũng cảm thấy khó hiểu. Ông đang tỏ ý nhạo báng thái độ “xuống nước” của Trung hay đang khẳng định thêm sự mất uy tín với khách hàng của IT Promotion với một thái độ mỉa mai? Làm việc với người Việt Nam trong một khoảng thời gian dài, ông nhận thấy người Việt quả thật có nhiều lí lẽ để biện hộ cho những sai sót của mình. Những lí lẽ đó không phải là không đúng nhưng nó không phù hợp, không thuộc vào những quy tắc trong công việc và đặc biệt là trong môi trường hội nhập quốc tế. Thậm chí, trong một lần giao dịch, nhân viên của đối tác đã khóc lóc nài nỉ ông xem xét lại hợp đồng khiến ông cảm thấy hết sức bối rối. Nhiều lúc, ông cảm thấy con người Việt Nam hay phản ứng một cách thái quá so với hoàn cảnh. Là con người ở đây quá nhạy cảm hay quá yếu đuối, ông cũng không biết nữa. Chỉ biết ở Việt Nam càng lâu, ông càng bị thấm, thấm “từ trong lòng thấm ra” một thứ tình cảm gọi là lòng trắc ẩn, sự thông cảm hay đại loại như vậy. Thôi thì đành tự nhủ mình rằng sống và làm việc ở đâu thì phải phù hợp với phong tục, con người ở đó. Người Việt đã nhiều lí lẽ như thế, nếu mà không chấp nhận những điều ấy thì chắc sẽ không sống ở đây được dài dài.

- Nhưng chẳng lẽ ông không hứng thú với phần mềm ứng dụng điện toán đám mây?

Fanny cười thầm, ông biết mình đang đi guốc trong bụng Trung. Fanny biết Trung sẽ dẫn dụ ông mua phần mềm mới của công ty anh, như là một cách “vá lỗi”, vớt vát cho những sai sót đáng chê trách. Vì đã vừa đấu tranh tư tưởng xong, ông cũng đành gật gù và nói ra sự thật, cũng để xem mức độ dẫn dắt, khéo léo và chuyên nghiệp của Trung đến đâu:

- Dĩ nhiên là có!

- Nếu đã như vậy, không biết ông có đồng ý xem qua sản phẩm mới của ông ty không? Phần mềm diệt virus sử dụng giải pháp điện toán đám mây với nhiều tính năng mới và độ bảo mật cao cấp hơn. Ông có thể cho chuyên gia của ông kiểm tra ngay tại chỗ…

Ông Fanny giả vờ chau mày nhìn hai nhân viên đi cùng mình chứ thật ra ông muốn gật đầu cái rụp cho rồi. Ông nhìn sang Trung, anh vẫn nở nụ cười thân thiện, đôi mắt sáng tự tin và tràn đầy nhiệt huyết, quyết tâm. Cả phòng họp ai nấy đều nín thở, chờ đợi một tia hy vọng.

- Được!

Một câu nói gỏn lọn thôi cũng làm mọi người thấy nhẹ nhõm được đôi phần. Còn tên Tú mặt mũi nóng bừng, cảm xúc trong hắn lẫn lộn, nhưng đa phần, hắn cảm thấy mình như đang bị sỉ nhục. Hắn tự hỏi, phải chăng Trung đang hạ nhục hắn, bởi một kĩ sư 10 năm kinh nghiệm như hắn, từng viết ra bao nhiêu phần mềm có giá trị được bán với cái giá cao ngất ngưỡng lại phải hợp tác với một kĩ sư chỉ có 5 năm kinh nghiệm như Trung, lại là viết một phần mềm thiết kế website cỏn con, vặt vãnh. Hắn cảm thấy đây là một mối nhục lớn trong đời hắn mà hắn nhất định bắt Trung phải trả.

Riêng Thắng, anh tỏ rõ sự lo lắng trên khuôn mặt, việc này hoàn toàn nằm ngoài dự kiến. Theo kế hoạch, hôm nay chỉ mới là deadline báo cáo tiến độ hoàn thành phần mềm, nghĩa là còn khoảng một tuần nữa mới chính thức giao sản phẩm cho khách hàng. Trong tuần đó, phần mềm sẽ được “gia công” thêm một lần nữa để đảm bảo chất lượng. Trung đã quá mạo hiểm khi cho đối tác kiểm tra chất lượng sản phẩm ngay lúc này, ai biết được sẽ có những lỗi nào đó phát sinh và sự việc sẽ trở nên tồi tệ hơn nữa. Khi Thắng nhìn Trung để tỏ vẻ lo ngại của mình, anh chỉ nhận được cái nhún vai thản nhiên và khuôn mặt rất bình thản, rất tự tin của Trung. Chưa hết được cảm giác cảm giác bồn chồn, nao núng như ngồi trên đống lửa thì suy nghĩ khác lại ập đến trong đầu Thắng. Anh tự hỏi sao hôm nay Trung thật khác lạ, Trung như không còn là Trung nóng nảy, hấp tấp, vội vàng của ngày thường nữa mà trở nên điềm tĩnh, khéo léo lạ lùng, nếu không nói là Trung đã tự “xuống nước” trước để níu kéo khách hàng quay trở lại, điều này không giống với cách làm việc thông thường của Trung.

Phòng họp lúc này đã biến thành một phòng kiểm định chất lượng sản phẩm. Hai máy tính thử nghiệm khác được mang vào phòng để cài đặt phần mềm mới nhất của nhóm Trung. Nếu vừa nãy, mọi người cảm thấy nhẹ nhõm với hi vọng cứu vãn được tình thế, thì tình hình lúc này còn căng thẳng hơn, ngạt thở hơn nhiều. Nếu lỡ có sơ suất gì trong phần mềm của Trung, uy tín của công ty sẽ suy giảm nặng nề. Dĩ nhiên ai cũng mong muốn mọi việc suôn sẻ, chỉ riêng Tú, hắn chỉ mong Trung thất bại.

Trong lúc hai nhân viên của Fanny đang kiểm tra phần mềm, Trung nảy ra ý tưởng sẽ làm ngay một buổi thuyết trình nho nhỏ về phần mềm, cũng nhân dịp đó thực hiện bài báo cáo với sếp của anh luôn. Sau một vài câu trao đổi ngắn gọn với sếp, Trung được toàn quyền quyết định. Gã sếp Long dường như vẫn còn chưa hoàn hồn trước những tình huống dồn dập xảy ra. Mặt gã trắng bệch như không còn giọt máu, thẫn thờ như không còn chút sinh khí để suy nghĩ, quyết định việc gì, chỉ còn biết trông cậy vào nhưng gì Trung đang làm. Trung nhờ Thắng giúp mình chạy Powerpoint, giọng anh tự tin, rành mạch, phát âm tiếng Anh chuẩn xác.

- Theo báo cáo đe dọa bảo mật của trung tâm Symantec năm 2010, Việt Nam đứng thứ 12 về số lượng mối đe dọa mã độc. Hiện nay, các chương trình chống virus riêng lẻ trên máy tính còn bộc lộ nhiều hạn chế và không thể quét hết mã xâm nhập. Nếu cài nhiều chương trình sẽ làm chậm máy tính và sẽ có rất nhiều bất tiện. Hơn nữa, nếu có virus mới xuất hiện mà chương trình diệt virus trong máy chưa kịp cập nhật thì rủi ro xảy ra là rất lớn.

- Khi sử dụng điện toán đám mây với công nghệ Collective Intelligent, dữ liệu sẽ được xử lí trên server ở xa, kết hợp 10 cỗ máy chống virus và hai máy phát hiện tin tặc không cho mã độc lọt lưới, sau đó được trả về máy tính. Chương trình diệt virus viết theo mô hình này sẽ kiểm soát, phân tích các tập tin trên máy tính, nếu có tập tin lạ sẽ được gửi tới máy chủ để phân tích (trong khoảng 1,3 giây). Do đó, người dùng không cần phải cập nhật dữ liệu về các mẫu virus trên máy tính của mình, tất cả đã được xử lí ở “trên mây”.

- Phần mềm của công ty chúng tôi có khả năng tự phân tích và phân loại hàng nghìn mẫu malware mỗi ngày. Ưu điểm nữa là chiếm rất ít tài nguyên bộ nhớ máy tính, có thể cài đặt trên những máy cấu hình thấp. Hiện tại chúng tôi có hai phiên bản, một bản Free và bản Pro. Cả 2 bản đều không có quảng cáo và rất dễ sử dụng. Người dùng bản Pro ngoài những tính năng của bản Free – sẽ được cập nhật trên trang chủ - còn có thêm những tính năng cao cấp hơn như: hỗ trợ kĩ thuật cho người dùng 24/7, quét được các tiến trình đang chạy, tự động quét USB và các tiến trình autorun,…

Mọi người trong phòng họp đều chăm chú lắng nghe. Fanny tỏ vẻ thích thú và liên tục đặt những câu hỏi cho Trung. Cứ thế cho đến khi hết phần thuyết trình, bầu không khí lại lắng xuống, căng thẳng như lúc đầu. Đã hơn hai tiếng trôi qua mà vẫn chưa có kết quả. Hai chuyên gia của công ty đối tác đang thì thầm, trao đổi gì đó với Fanny rất hăng hái, dồn dập. Ai nấy đều chú ý quan sát nét mặt, cử chỉ của họ hòng đoán được kết quả nhưng vô ích. Họ rất khéo léo, không thể hiện chút cảm xúc nào ra bên ngoài. Duy chỉ có Fanny, ông ta luôn là người dễ đoán nhất trong số ba người họ.

- Đây là kết quả cuối cùng, phần mềm CloudIPV của công ty phát hiện được 98% trong số 7.200 mẫu mã độc, cỗ máy chống virus đơn lẻ chỉ thực hiện được 83% - Nét mặt Fanny giãn ra và nụ cười không thể nào giấu giếm hiện rõ trên môi, tưởng như ông ta sắp cười phá lên vì sung sướng – Vì vậy, tôi quyết định mua phần mềm này theo đơn đặt hàng! Chúng ta có thể thực hiện giao dịch ngay tại đây.

- Tốt quá! Tốt quá! Cám ơn ông Fanny, cám ơn ông! – Ông Long nở nụ cười nhẹ nhõm, những giọt mồ hôi nhỏ li ti trên trán và trên áo ông ta – Thư kí Linh, mau chuẩn bị những giấy tờ cần thiết.

- Dạ, ông Long!

Sau 5 phút, thủ tục mua bán đã được thực hiện xong.

- Phần mềm của cậu Trung không chỉ đáp ứng đầy đủ những yêu cầu của tôi mà còn hơn cả mong đợi. Hi vọng rằng sắp tới, công ty ông sẽ có thêm những phần mềm chất lượng như vậy. Có lẽ chúng tôi không còn việc gì ở đây nữa, xin chào ông Long!

- À! Ông Fanny à, tôi có một thỉnh cầu… - Trung vội vã.

- Gì nữa cậu Trung?

- Nếu như công ty chúng tôi có thể vá lỗi phần mềm quản lí máy tính nội bộ và bổ sung thêm chức năng, tôi hi vọng ông có thể xem xét lại hợp đồng và khoản tiền bồi thường, như vậy có được không?

- Được! – Ông Fanny đồng ý mà không một chút đắn đo.

- Nếu vậy, tôi xin thay mặt công ty cám ơn ông! – Ông Long xen vào cuộc hội thoại giữa Trung và Fanny nhằm vớt vát một chút tiếng nói với cương vị là sếp – Thư kí Linh, tiễn khách!

Sau khi Fanny đi khỏi, mọi người quay trở lại bàn tán, không ít lời khen, tiếng chê, người ngưỡng mộ, kẻ hậm hực. Trung thở phào nhẹ nhõm, nhìn sang Thắng. Trung biết Thắng định nói gì, anh chỉ biết cười trừ và nhún vai. Không khí đã bắt đầu loãng, mọi người cũng không còn gì để trình bày nữa nên cuộc họp buộc phải kết thúc.

- Được rồi mọi người! Chúng ta không còn việc gì để bàn nữa. Mọi người có thể giải tán!

Các nhân viên lần lượt rời khỏi phòng họp. Ông Long yêu cầu Tú ở lại có việc cần trao đổi riêng. Cánh cửa phòng họp được đóng kín sau khi mọi người đã đi hết, Long không kiềm chế được cơn giận dữ và quát thẳng vào mặt Tú:

- Tại sao lần nào cũng để thua tên Trung đó?! Tôi đã ra lệnh cho cậu phải thắng nó, vậy mà cậu không làm được! Kinh nghiệm kĩ sư 10 năm quẳng vào sọt rác hết rồi hả?

Tên Tú không nói được lời nào, lòng hắn giờ đây tràn ngập nỗi căm hận. Hắn cúi đầu, hai bàn tay nắm chặt, môi mím lại, mặt đỏ phừng phừng.

- Tên nhãi ranh đó đã cứu chúng ta một bàn thua trông thấy? Cậu cảm thấy thế nào? Nhục nhã không?! Cứ như thế này, chưa kịp tống khứ tên đó ra khỏi công ty thì chúng ta phải cuốn gói đi trước đấy?!

Cánh cửa phòng lại đóng sập. Tú không thể kiềm chế được nữa, hai nắm tay của hắn đấm xuống mặt bàn. Trong cơn giận dữ tột độ, không hiểu sao trong đầu hắn lại thấp thoáng hình ảnh của một người.



***


(Còn tiếp)


Chú thích:

(*) Điện toán đám mây (tiếng Anh: cloud computing), còn gọi là điện toán máy chủ ảo, là mô hình điện toán sử dụng các công nghệ máy tính và phát triển dựa vào mạng Internet. Thuật ngữ "đám mây" ở đây là lối nói ẩn dụ chỉ mạng Internet (dựa vào cách được bố trí của nó trong sơ đồ mạng máy tính) và như một liên tưởng về độ phức tạp của các cơ sở hạ tầng chứa trong nó. (Wikipedia)