View Full Version : [FIC.003] Lucas và Igloo - Mr Cùi Cùi
Yume no kiss
21-04-2011, 11:51 PM
Lucas và Igloo
Tác giả : Mr Cùi Cùi
CHAP 1 : Igloo, cậu bé tuyết!
"Đừng!!!
Đừng mà, con đâu có làm gì đâu,xin đừng đuổi con đi, đừng....!"
Tiếng thằng Igloo la thất thanh như xé toạc đi cái không khí lạnh lẽo khi trời hừng sáng! Nó bật dậy khiến chiếc khăn ấm ban tối vắt trên trán nó củng văng xuống sàn, dường như nó vật vã lắm, mồ hôi thấm ướt cả chiếc áo đầy vết thâm kim nó đang mặc.
Có lẽ nó vừa trãi qua một cơn ác mộng khác nữa rồi.
Tội nghiệp, thằng bé còn chẳng biết rõ nó là ai, đến từ đâu, không biết mặt cả bố lẫn mẹ, chỉ biết gọi vợ chồng ông bà Frank là chú là dì. Igloo nó gọi tên tôi là maman, mà có lẽ tôi vinh hạnh khi là người duy nhất mà nó gọi như vậy, bởi từ nhỏ tôi và nó đã thân thiết như 2 mẹ con.
Tôi và nó 2 thân phận khác nhau, tôi được giới thiệu vào nhà ông bà Frank để làm thuê đã hơn 20 năm, còn nó thì khác...
Nhớ lại 1 đêm cuối đông của 21 năm trước .
Đó là đêm mà chắc chắn tôi không thể nào quên được trong đời mình. Ngoài trời gió lớn làm những hoa thông bay tứ tung hòa vào từng hạt tuyết trắng xóa,có cái bay tọt vào ống khói, có cái đập chan chát vào khung cửa sổ, trong khi bên trong gia đình ông bà Frank tràn ngập không khí ấm áp bên lò sưởi ,cùng nhau xẻ thịt cừu ,cắt bánh khúc cây, mừng sinh nhật tròn 1 tuổi của cậu Lucas ,con trai đầu lòng của họ.
Trong không khí vui vẻ đến thế, tiếng cười hòa vào tiếng nâng cốc chúc mừng của những người bạn hàng xóm, đã khiến cho thời tiết giá buốt bên ngoài chìm trong quên lãng, gió không làm họ thấy lạnh hơn, tuyết trắng dường như củng biến thành những bông hoa trắng muốt và hiền hơn bao giờ hết.
Bỗng mọi người nghe tiếng khóc trong veo của 1 đứa bé bên ngoài, cả gian phòng tắt hẳn tiếng nói cười, ông Frank nghĩ rằng hẳn có 1 người bạn đến muộn, và tiến đến gần cửa... Nhưng không, 1 cảnh tượng khó quên đập vào mắt tất cả mọi người có mặt tại bữa tiệc.
Đó là 1 chiếc giỏ gỗ nhỏ nhắn bao bên ngoài là 1 đây ruy băng đỏ thắt hình chiếc nơ, bằng chất liệu không đắt tiền.Nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên,đó chính là 1 cậu bé nhỏ nằm lạnh run cầm cập dù phủ trên người 1 chiếc chăn đủ dày cho cậu bé, mau mau mang đứa trẻ bé bỏng vào nhà, bà Frank liền bế lấy bé và sưởi ấm ngay bằng chính da thịt của mình.
Mọi người nhìn chằm chằm vào thằng bé như thể nó là 1 thiên thần vậy,đôi mắt nó nâu tựa gỗ thông, da trắng hồng và lạnh buốt, nó không khóc, mút lấy ngón tay cái nhìn bà Frank rồi lim dim ngủ...
Ô
ng Frank nhặt lấy bức thư viết tay đựng trong giỏ, rồi đọc to cho mọi người nghe.
"Gửi ông bà Frank,
Tôi là mẹ của đứa bé , tôi chắc rằng khi ông đọc được bức thư này, thì thằng bé đã an toàn hơn trong vòng tay ông bà. Sở dĩ tôi mang đến bất ngờ này cho ông bà, vì tôi biết, cả thị trấn này, chỉ có ông bà đủ tình thương để mang đến cho thằng bé 1 cuộc sống không sợ hãi.
Tôi là 1 bà mẹ bỏ đi, nhưng đúng, tôi đau lắm, thằng bé như thiên thần của tôi vậy, nhưng tôi không thể nào để nó bên cạnh mình giữa mùa đông thế này được, tôi sợ mất nó vì cái khả năng làm mẹ của tôi đã không có, chính vì thế tôi nhờ đến ông bà. Ông bà nỗi tiếng vì lòng thương người, nên tôi hy vọng ông bà đừng từ chối đứa trẻ.
Hãy nuôi dạy nó. Xin ông bà!
Tôi sinh nó ra vào đúng đêm Giáng sinh tại một túp lều tuyết cách đây vài ngày, nên tôi đặt tên nó là Igloo, tên của tuyết. Nếu nó lớn lên, xin ông hãy để nó đọc bức thư này vì có 1 điều tôi cần nó biết rằng: Mẹ
chưa yêu ai nhiều bằng con Igloo , thiên thần tuyết của mẹ! "
-Maman, Maman ơi, sao Maman không ngủ đi, bình minh gần lên rồi,
Maman ngồi suy nghĩ gì thế? - Giọng Igloo yếu ớt, khều lấy tay của tôi.
-Sao con tỉnh rồi à, nghĩ chút nữa đi, maman lấy nước cho uống nhé?
-Thôi không cần đâu, anh Lucas có sao không maman?
-Khổ thật, thân phận như vậy rồi còn không lo, nghĩ đến Lucas làm gì, ông bà phạt 2 đứa như vậy chưa đủ à?
-Con chịu chịu đựng được mà , không sao, anh Lucas được cưng chiều , bị nhốt ngoài trời rét như thế làm sao mà chịu nỗi?
-Ừ, nó không sao đâu, con yên tâm nghĩ đi cho khỏe, mai mốt có đi thì đi 1 mình, đừng rủ rê cậu Lucas, bà chủ biết bà chủ lại phạt thì khổ đấy con à!
-Dạ con biết rồi, nhưng sao maman ngồi thẫn thờ ra như thế? Nghĩ đến chuyện gì à?
-À…Ừm…nghĩ đến lúc trước , lúc mới nhặt con ngoài cổng nhà, maman đứng nép 1 góc nhà nhìn con ngủ trên tay bà Frank, rồi maman pha sữa cho con, lúc ấy nhìn con đáng yêu vô cùng, nghĩ đến cảnh ấy, maman nhớ hoài, khó quên lắm!
-Thế bay giờ con không đáng yêu như trước à?
-Con vẫn là Igloo ngày trước, đáng yêu và hiền hậu, nhưng con nghịch quá, maman không thương con nhiều như hồi trước nữa!
-Thôi mà maman, con biết sai rồi mà, thương con nhiều đi, chỉ có maman thương con nhất nhà thôi đấy.- Thằng bé nhìn tôi bằng cặp mắt trong veo và đáng thương.
-Thôi thôi thôi, mama giỡn, vẫn thương con mà, con ngủ tiếp đi, dậy maman nấu món cháo vịt hầm ăn cho khỏe.
Nói rồi tôi đắp vội cái chăn cho nó, khe khẽ bước ra khỏi phòng và chốt cửa lại,nhưng lòng không khỏi băn khoăn.
Tôi khe khẽ đi nhẹ nhàng vào phòng khách, tựa lưng vào chiếc ghế bật, đan vội cho xong chiếc áo len màu trắng để kịp làm quà cho cậu Lucas, đây là món quà đặc biệt mà thằng bé Igloo nhờ tôi làm giùm. Hẳn rất ý nghĩa với cả 2 bọn chúng.
Tôi vừa đan vừa nâng gọng kính của mình, thi thoảng nhìn ra cửa sổ , nhớ về vài kỉ niệm khó quên.
Ngoài kia tuyết vẫn không ngừng bay lơ đãng…
Chỉ có thí sinh mới được post bài ở topic này, đọc giả comment truyện tại ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=2334909#post2334909)
@Masque (http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=28320) @Mr Cùi Cùi (http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=28563)
Mr Cùi Cùi
22-04-2011, 10:51 PM
CHAP 2: Kí ức tuổi thơ
Cánh cửa đóng sầm lại. Igloo lon ton chạy vào nhà tìm Lucas.
-Anh Lucas ơi, đi hái nấm hương nhé? – Tiếng nói thánh thót của bé Igloo gọi Lucas hòa vào khung trời đầu xuân ấm áp, năm ấy nó 10 tuổi.
-Ừ, để anh xin mẹ đã !
-Không cần xin đâu ,bố cho phép đấy, nhưng 2 đứa nhớ cẩn thận nhé! – Giọng ông Frank đầy trìu mến, ân cần.
Thế rồi, 2 thằng bé xách trên tay mỗi đứa 1 chiếc giỏ tre tiến thẳng vào rừng.
-Anh Lucas ơi, tại sao mùa xuân lại không có tuyết?- Igloo ngu ngơ hỏi.
-Em ngốc thế, chỉ có mùa đông có tuyết thôi.
-Không đúng, rõ ràng có hôm em thấy tuyết bay khắp cửa sổ mà.
-Chắc em bị hoa mắt rồi đấy nhóc à, khờ quá..
-Kìa……..-Giọng Igloo vừa hốt hoảng vừa mừng rỡ.- Tuyết kìa anh ơi.- Nói rồi nó chỉ tay vào vô vàn những đốm trắng bay tứ tung giữa bầu trời xuân.
Dường như chưa thấy điều gì đẹp như vậy,Lucas hững hờ đứng nhìn chăm chú,rồi khẽ cười vỗ đầu Igloo..
-Đúng là ngốc, anh biết em nhầm lẫn rồi, đó không phải tuyết, đó là bồ công anh . Mẹ có đọc truyện về loài hoa này cho anh nghe rồi .Hay anh kễ cho em nghe nhé?
-Dạ, kể đi anh.- Igloo hào hứng.
Nói rồi 2 thằng bé trạc tuổi nhau ngồi xuống tảng đá to đùng,đứa kể đứa nghe và trước mặt là cánh đồng bồ công anh nhiều vô tận.
-Em biết không, trong truyện mẹ kể anh nghe có vài tấm hình vẽ loài hoa bồ công anh này,nhưng anh không nghĩ là nó lại đẹp đến vậy đấy.
-Thế dì kể sao, anh mau kể Igloo nghe đi.
-Mẹ kể là…
“Bồ công anh không phải nơi nào củng có, chỉ xuất hiện ở những nơi chốn đẹp, và có tình yêu ở đó, hoa bồ công anh mọc lên sẽ càng nhiều…
Một ngày nọ, khi mùa xuân đến, cây cối vạn vật trở nên tươi tốt, nhưng hẳn còn day dứt nỗi nhớ những bông tuyết của mùa đông vừa qua, nên bà chúa Mùa Xuân suy nghĩ sẽ tạo ra 1 loài hoa mới, nhưng phãi trông có vẻ như Tuyết vậy. Thế là bồ công anh được sinh ra từ đó.
Thế nhưng vẻ mỏng manh của nó không mạnh mẽ như tuyết, nên bà chúa Mùa Xuân rất buồn. Và rồi bà chúa ấy, muốn tìm được câu trả lời.
Bỗng có 1 cơn gió mát lành đi qua, mơn man hôn lên những bông hoa bồ công anh ấy, và bà chúa thấy những bông hoa mĩm cười, rồi bay lên trời lất phất tựa như tuyết mùa đông…”
-Truyện là thế đấy Igloo, có hay không?
-Hay lắm,nhưng có phải bồ công anh và Gió yêu nhau không anh Lucas?
-Đúng rồi, mẹ anh củng nói thế, tình yêu sẽ khiến 2 điều thiêng liêng hòa hợp với nhau. Như bố với mẹ, hoặc như bồ công anh với gió vậy…
-Thế có như em với anh không?
-Khờ quá, anh và em là con trai không gọi là tình yêu được, nếu có củng đúng, nhưng không yêu nhau như bố và mẹ, chỉ như anh và em trai thôi, hiểu không?
Không hiểu thằng bé Igloo nghĩ gì , nhưng nó cuối gầm mặt xuống ngượng ngùng...
Trời chạng vạng , đằng xa mặt trời dường như từ từ lặn xuống, hướng đằng kia, bóng dáng 2 đứa trẻ vừa đùa giỡn, vừa dắt tay nhau về, khung cảnh nơi đây đẹp hơn bao giờ hết..
-Cơm tối đi 2 đứa, rửa tay nào, món nấm hương ngon tuyệt hão đây.- Lời bà Frank ẫn ý khen ngầm Lucas và Igloo khi hái được 2 giỏ đầy nấm hương tươi.
-Mẹ ơi, số nấm hương này Igloo hái những cái to nhất đấy, nó giỏi quá mẹ nhỉ?
-Không dì ơi, cả 2 đứa cùng hái được chừng này , dì nên cho anh Lucas ăn cái ngon nhất nha dì…
Bữa cơm trở nên sôi nỗi hơn với tiếng cười giòn giã của 2 đứa trẻ…
-Nghe này 2 con- Ông Frank nói.
-Tối nay bố bắt đầu kêu thợ đến chỉnh sửa gian nhà cuối, mùa xuân đến rồi, mùa vụ mới củng đến, bố muốn sửa chữa gian nhà để sau khi thu hoạch , sẽ chứa thực phẫm trong đó, nên tạm thời Igloo thu xếp vào phòng Lucas ngủ nhé.
-Hoan hô bố !- Lucas nhanh nhảu.- Từ nay con không cần phải sợ ma khi ngủ 1 mình nữa rồi.
-Nhưng không được nghịch phá thức khuya ngủ trể đâu nhé.- Bà Frank lên tiếng.
Sau bữa cơm, như thường lệ , 2 đứa có chút thời gian ra vườn giải trí trước khi đi ngủ. Nhưng hôm nay, cả Lucas và Igloo đều dành thời gian cho việc dọn dẹp phòng của Igloo để chuyển sang phòng Lucas.
-Cái này là gì thế em? – Lucas cầm trên tay chiếc hộp nhỏ nhắn , không mấy cầu kì.
-À đó là món quà duy nhất mẹ để lại tặng em lúc em còn nhỏ. Anh mở hộp ra xem đi, dễ thương lắm đó.
Bên trong chiếc hộp là 1 con thỏ bông màu trắng nhỏ nhắn, 2 mắt tròn xoe.
-Chà, giống em quá , Igloo nhỉ? – Lucas trêu ghẹo.
-Em không dám lấy ra chơi , vì sợ nó bẫn, maman dặn , nếu giặt nhiều quá nó sẽ hỏng mất, nên em giữ kỹ lắm, vì đấy là món quà duy nhất mẹ để lại tặng em thôi.
-Nhưng em cất mãi trong hộp thế này, thì đâu có ý nghĩa gì nữa, mẹ em muốn em chơi với nó, anh nghĩ vậy!
-Thế à, thôi để em đặt nó trên đầu giường nhé? Tối đến nó sẽ ngủ cùng anh em mình.Nhé!- Nói rồi Igloo cất tiếng cười trong veo.
-À nhìn kìa, anh có con mèo bông trên giường đấy, nó ngoan lắm, mẹ anh tặng anh khi anh còn nhỏ.
-Thế thì hay quá, cuối cùng thì mày không phải nằm hoài trong hộp nữa rồi, đã thế còn có thêm bạn mèo bông nữa đấy thỏ ngoan ạ! – Igloo nhìn thỏ bông và nói.
-Thôi mau nào,lên giường ngủ đi ,trể lắm rồi,mau lên,kẻo mẹ la 2 đứa đấy.
Tiếng nói cười khúc khích 2 thằng bé chợt im lìm giữa màn đêm xuân. Bởi từ lúc nào, 2 đứa đã chìm sâu vào giấc ngủ mơ màng…
--------------------
Chỉ có thí sinh mới được post bài ở topic này, đọc giả comment truyện tại ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=2334909#post2334909)
@Masque (http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=28320) @Mr Cùi Cùi (http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=28563)
Mr Cùi Cùi
01-05-2011, 03:23 PM
CHAP 3 : Nơi nào có em, ở đó là Thiên đường.
Reng..Reng...Reng...
Tiếng đồng hồ báo thức reo lên inh ỏi mà dường như không ai trả lời. Bà giúp việc vội bước chân đến phòng cậu Lucas.
-Cậu Lucas ơi, dậy đi học kẻo trễ giờ đấy, ngày đầu tiên vào học mà đi trễ thì không hay đâu, cậu ơi!
Tôi hối hả thúc giục.Lucas bước ra với đầu tóc rối bù, và hỏi tôi.
-Igloo đâu, sao nó dậy sớm mà không gọi con?
-Vì củng là ngày đầu tiên đi học,nên cậu Igloo phải dậy sớm hơn để ghé nhà con bé Charlotte chở hộ nó cùng đi, Igloo thấy đêm qua con đi chơi với đám bạn về say khước, nên để con ngủ thêm tí.
-Thế trể rồi hả cô?- Nghĩ ngợi 1 hồi lâu, và trông Lucas có vẻ bực tức.
-Không đâu, chuông báo thức để cậu kịp ăn sáng rồi đến trường , hãy còn kịp.
Mãi loay hoay với buổi ăn sáng và chỉnh chu vẻ ngoài điển trai của mình, Lucas cuối cùng củng đến trường trễ.
-Igloo Frank- Có
-Marion Thompson.- Có
-Charlotte’ Jose – Có
-Emiderm Cher – Có
-Lucas Frank….
-Lucas Frank…??? – Giọng cô giáo lớn dần lên với cái tên này!
Bỗng…
-Thưa cô em là Lucas Frank.
Cả lớp nhìn bên ngoài cửa chính thấy thấp thoáng dáng 1 gã thanh niên cao ráo, thở hồng hộc lộ vẻ mệt mỏi.
-Em là Lucas Frank à, em có biết em đã đến trể nữa tiếng không, ngày đầu tiên đến lớp mà đã thế, em đã 17 tuổi, đâu còn là 1 cậu bé con nữa đâu? – Cô giáo giọng gắt gao.
Vẻ mặt hồ hởi ngày đầu tiên vào lại trường học sau kì nghĩ hè dài hơi của Lucas bổng chuyển sang nhăn nhó, trong khi bên trong lớp học, các cô gái nhìn cậu ta cười khúc khích.
-Em vào lớp đi, ngồi bàn gần cuối ấy.- Cô giáo xếp cho Lucas ngồi phía sau Igloo.
Sở dĩ Igloo và Lucas học cùng lớp, vì bố Lucas muốn 2 anh em học cùng nhau, nên đã cho Igloo học sớm hơn 1 năm, để có thể dễ dàng giúp đỡ nhau trong việc học tập.
-Này Igloo, sao hồi sáng không gọi anh dậy, trể bị cô mắng đấy thấy không?- Lucas trách móc.
-Tối qua em đã bảo anh đừng chơi khuya quá còn gì,thấy anh ngủ say,em sợ gọi dậy sớm anh sẽ mệt.
-Chứ chẳng phải em thích con bé Charlotte gì gì đó, nên thức sớm đèo nó đi học à?
-Maman nói với anh à?
-Không biết! – Không biết lý do tại sao Lucas tỏ vẻ giận dỗi.
-Đấy,con bé tóc vàng xoăn ngồi đầu bàn là Charlotte đấy, tội, nó bị bong gân,lại gần nhà mình, nên em hứa giúp chở nó đi học đến khi nó khỏi hẳn.
-Không được, chân anh củng bị đau này, anh vội vàng đến lớp lúc sáng, nên va vào chiếc bàn cào rơm của bố, giờ đau quá đây này, mai em phải đi học cùng anh!- Lucas thẳng thắng.
-Nhưng…
-Không nhưng gì cả, vậy đi nhé!-Nói rồi Lucas nở nụ cười đắc ý.
-Anh Lucas này, sáng nay em chở Charlotte, đi ngang thị trấn,em phát hiện ra điều này thú vị lắm, chiều nay rãnh,anh em mình ra đấy nhé!
-Đồng ý , Igloo ngốc muôn năm…
Igloo mĩm cười quay lại phía trước…
Buổi học đầu tiên chính thức bắt đầu…
Nắng chiều đầu thu hạ xuống, trời trở nên thoáng mát cả 1 vùng quê êm ả nước Pháp, dưới bóng chiều tà xa xăm, hình ảnh chiếc bóng 2 chàng trai đèo nhau trên chiếc xe đạp hiện lên trên vách núi.
-Đã đến nơi có điều thú vị chưa Igloo?
-Từ từ đã, sắp rồi mà. Hay anh dùng khăn tay che mắt lại đi, anh sẽ càng bất ngờ hơn đấy.
Lucas làm theo lời Igloo nói, xe đạp từ từ dừng lại, Lucas chỉ còn cảm nhận được cái nắm tay của Igloo dắt đi khập khiễng trên vách đá nhấp nhô.
-Anh mở khăn ra được rồi đấy.
Chiếc khăn tay từ từ được tháo xuống. Đôi mắt Lucas bỗng sáng bừng mở to lên,hàng mi cong vút củng dường như muốn chao đảo giữa con suối trong veo trước mặt. Một cây cầu nhỏ bắt qua con suối ấy được quấn chằn chịt cỏ dại. Bên dưới có thể thấy mồn một loài cá chép sông, chúng chen nhau lặn lên lặn xuống.Bên kia câu cầu nhỏ hiển hiện 1 thác nước không quá dữ dội. Không khí trời thu nơi đây đẹp tựa thiên đàng.
-Trời ơi!!! Anh còn sống không Igloo? Hay cả 2 ta đang ở trên thiên đường vậy? – Lucas vừa hốt hoảng vừa đùa , trong khi Igloo nhìn Lucas bằng ánh mắt đáng yêu và mĩm cười, rồi 2 đứa nằm xuống thảm cỏ.
-Đẹp lắm phải không anh?
-Ừ đẹp lắm, làm sao lại có thể có thiên đường thật sự trên trần gian nhỉ?
-Thật ra có nhiều thiên đường lắm anh à, anh còn nhớ cánh đồng bồ công anh lúc nhỏ không? Đó củng là thiên đường vậy!
-Ừ nhỉ, nhưng anh cảm thấy ở đâu có em, ở đó chính là thiên đường rồi.- Lucas quay sang nhìn Igloo trìu mến.
-Anh đừng nói thế, kì lắm.
-Anh chọc em thôi mà , làm gì mà ngại ngùng như con gái vậy, hay anh gọi em là Igloo con gái nhé-Nói rồi Lucas cười phá lên
Cả 2 đứa dìu nhau dậy và bước ra khỏi khung cảnh thiên đường để về kịp buổi cơm chiều, dù trong lòng hẵn còn nhiều luyến tiếc…
--------------------
Chỉ có thí sinh mới được post bài ở topic này, đọc giả comment truyện tại ĐÂY (http://taoxanh.net/forum/showthread.php?p=2334909#post2334909)
@Masque (http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=28320) @Mr Cùi Cùi (http://www.taoxanh.net/forum/member.php?u=28563)
Mr Cùi Cùi
16-05-2011, 03:05 PM
CHAP 4: Hoang mang…
-Hai đứa kiểm tra xem đã chuẩn bị đầy đủ hết chưa?Ta sẽ lên đường sớm hơn dự định đấy nhé!- Ông Frank thúc giục.
-Sao thế bố? – Cậu Lucas hỏi gặng.
-Trời sắp mưa rồi con không thấy sao, nếu mưa ta sẽ đi chậm hơn,không kịp dùng bữa ăn cùng ông bà, ông bà lại giận cho xem.
Và rồi ông Frank nói với Igloo vào kêu tôi đi cùng trong chuyến đi lên thành phố lớn thăm ông bà của Lucas.
Trong chuyến đi , tôi ngồi ghế cuối cùng trong khi Igloo và Lucas ngồi hàng giữa, chúng vui đùa suốt đoạn đường đi, nhìn thấy thế tôi củng cảm thấy vui lây và quên hẳn thời gian không gian bên ngoài,khiến con đường xa xôi từ vùng quê lên thành phố dường như ngắn lại.
Chẳng mấy chốc bên ngoài cửa sổ không còn những cánh đồng những con suối nữa, thay vào đó là nhiều những ngôi nhà cao tầng chen nhau một cách chật chội, người dân nơi đây ăn mặc sành điệu vô cùng…nhưng có lẽ tôi đến từ vùng quê nên nhìn không quen mắt.
Cuối cùng xe ông bà Frank củng dừng trước cửa nhà của ông bà nội Lucas.
-Bố mẹ ơi, con mang 2 cháu đến thăm bố mẹ này.- Ông Frank lớn tiếng gọi bên ngoài .
Cửa chính mở ra, ông bà nội ra chào đón cả gia đình Frank, trông họ có vẻ rất hạnh phúc, 2 đứa trẻ thì nhãy cẫng lên, đứa ôm bà đứa ôm ông, nhìn cảnh đấy mà ấm lòng.
-Thôi vào nhà đi các cháu, vào đây bà cho ăn bánh kem P’tos nhé!
Trong khi Lucas nhanh nhảu vào đấm bóp cho ông nội, thì Igloo ngượng ngùng nằm gọn trong vòng tay bà, vẻ ngoài trông mệt mỏi sau chuyến đi dài.
-Cháu Igloo của bà sao mệt mỏi thế này,vào ngủ đi nhé, khi nào dậy , bà dắt cháu đến công viên, chịu không nào?
-Cháu củng muốn nghĩ ngơi nữa bà ơi, cháu buồn ngủ quá! – Thằng bé Lucas tỏ vẻ ghen tị.
-Thôi vào đây, bà kể chuyện cho 2 cháu, ngủ dậy rồi ăn bánh kem P’tos sau củng được .
Dường như giữa ông bà nội và ông bà Frank có nhiều điều muốn nói sau thời gian dài không gặp, nên bà nội muốn tôi vào kể chuyện cho bọn nhóc để họ được tâm sự. Tôi bắt đầu kể những thước truyện đầu tiên để đưa chúng vào giấc ngủ. Nhưng rồi cơn gió hè dịu mát nơi thành thị củng khiến tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay….
Sáng hôm sau…
Hai cháu của bà thức dậy đi nào, hôm nay bà nhờ cô giúp việc dắt 2 cháu đi dạo công viên nhé!
-Bà ơi hôm qua cháu mơ thấy được bà làm món thịt cừu nướng cho cháu ăn đấy bà ạ! – Lucas rất biết cách nịnh bà nội .
-Cô xem kìa.- Bà quay sang nói với tôi.- Cháu nó còn bé mà đã lém lĩnh như vậy rồi.
Tôi cười.
-Nhưng bà hứa làm thật nhiều cho cả Igloo ăn với nhé.!
-Thương em đến thế cơ à? Thôi bà hứa,bà có nói không cho em con ăn đâu nào, bây giờ ngoan ngoãn, dậy đi, rồi ăn sáng,bà đi chợ chọn thịt cừu ngon nhất về nướng cho các cháu ăn nhé!
Nói rồi tôi đưa bọn trẻ đi làm vệ sinh cá nhân rồi cho chúng ăn sáng.
Ngày hôm đó diễn ra tràn đầy tiếng cười của bọn trẻ, rõ ràng đây là 1 mùa hè khó quên.
Đêm cuối cùng trước khi chúng tôi về lại quê nhà , có 1 điều làm tôi luôn nhớ mãi, đó là khi Igloo không chịu ngủ, chạy ra phòng khách tìm tôi rồi ôm chầm lấy tôi.
-Maman ơi- Thằng bé Igloo gọi tôi, trông nó có vẻ buồn lắm.
-Sao, con ngoan của maman.
-Con buồn lắm, con không phải cháu ruột của ông bà. Nên con thấy tủi thân lắm.
-Đừng nghĩ thế,cả nhà này ai củng thương con và xem con như con ruột thịt trong gia đình con không thấy sao?
-Nhưng con cứ thấy lo lo, một ngày nào đó, con sẽ không còn được thương nữa.
-Khờ quá , không thấy anh Lucas rất thương con sao, cái gì củng nhường nhịn cho con, huống hồ chi, còn maman nữa, làm sao để con cô độc được, ngoan đi, con nít đừng nghĩ ngợi lung tung.
Có lẽ đó là lần đầu tiên tôi thấy được sự tủi thân của cậu bé. Nhưng nó chỉ mới 5 tuổi nên sự hồn nhiên rồi sẽ lấn át niềm tủi thân của nó, tôi tin là vậy.
Quả thực,tuy đó là cảm xúc chân thật của Igloo, nhưng rồi nó củng vơi dần đi theo năm tháng…
Ngày hôm sau chúng tôi lên đường trở về , 2 bên đường mà chúng tôi đã từng thấy dường như không có nhiều thay đổi, chỉ có chắc 1 điều rằng trong lòng thằng bé đã có nhiều thứ đổi thay…
--------------------
mui-mui , @ Masque
Mr Cùi Cùi
29-05-2011, 12:50 AM
CHAP 5: Loài hoa Hô-sê
Lại một mùa thu khác đang đến. Một vài loài cây đã bắt đầu mùa thay lá, sắc trời không quá âm u, dù mưa đầu thu mỗi ngày một nặng hạt.Năm ấy là năm cuối cấp của cả 2 chúng tôi.
-Tập trung nào các bạn, tập trung…- Tiếng con bé Charlotte trưởng lớp lanh lợi kêu to bằng loa phát thanh.
-Hôm nay chúng ta sẽ đi tham quan Vườn quốc gia, các bạn có 1 ngày 1 đêm ở đấy để khám phá vẻ đẹp thiên nhiên, tìm hiểu về các loài động thực vật nơi đây,sẽ giúp ích cho các bạn trong bài tường trình cuối cấp đấy! Giờ thì trật tự lên xe đi, ta sẽ đi theo 2 nhóm phân làm 2 xe nhé!
Tôi và em đi cùng nhóm 2,và dĩ nhiên chúng tôi không thể rời nhau ngay cả khi ngồi cạnh nhau trên chuyến xe đó.
Xe lăn bánh đã được 1 đoạn dài..
-Còn xa không anh?
-Anh củng chỉ đến Vườn quốc gia 1 lần,nên củng không rõ, nhưng có lẽ qua dãy núi kia là đến thôi em à…
-Vâng. Ước gì lần trước em không bị ốm, có lẽ chú và dì đã cho em đi cùng anh rồi, anh nhỉ?
-Thì giờ em củng đi cùng anh rồi đấy không thấy sao? Chuyện gì tốt đẹp rồi củng sẽ đến thôi Igloo ngốc à!
Rồi em nhìn tôi, lim dim đôi mắt.
-Em say xe à?Có chai dầu mẹ để sẵn trong ba lô, anh bôi cho em nhé?
-Không, em thấy có vẻ mệt một tí, chắc vì lúc sáng em ăn vội miếng bánh hạnh nhân maman làm, nên hơi xót ruột. Nghĩ một tí là khỏe thôi.
Nói rồi em tựa vào vai tôi, nhắm đôi mắt tròn xoe ấy lại. Không biết tự bao giờ, tôi có cảm giác đồng giao cách cảm với Igloo nữa, nó đau tôi củng thấy đau, nó vui thì tôi lâng lâng niềm hạnh phúc….
Xe dần dần lăn chậm bánh lại trước khi ngừng hẵn trước một cánh cổng lớn, trên cổng có treo tấm bảng to đùng :”Vườn quốc gia Thế Kỉ”
Cả xe reo hò lên , khiến Igloo củng mở mắt ra nhìn, rồi nó khẽ xoay qua nhìn tôi.
-Đến nơi rồi hả anh Lucas?
-Ừ! Đến rồi em, em khỏe hơn tí nào chưa? Hay ở lại xe nghỉ tí rồi vào?
-Không sao đâu! Em cần vận động tí là khỏi thôi anh à!
Rồi cả bọn chen chúc nhau xuống xe , không khí ở đây trong lành hơn bao giờ hết!
-Các bạn nghe đây! – Charlotte nói.
-Các bạn có 3 tiếng tham quan tự do nơi đây trước khi trời chiều, ta sẽ cùng nhau tập hợp lại trước 8 giờ, để dùng bữa tối, và chia sẽ những gì tìm hiểu được, nhưng nhớ cẫn thận, ở đây vừa có cơn mưa to, cẩn thận trượt chân ngã nhé, hẹn gặp lại các bạn…!
Cả lớp chia làm 2 nhóm, nhưng ngay sau tín hiệu từ nhỏ trưởng lớp, tất cả chia nhau ra thành từng nhóm , có nhóm 3 người, có nhóm 4, chỉ riêng tôi và Igloo đánh lẻ đi tìm tòi sinh vật nơi đây…
Do cả lớp đều là những thanh niên mới lớn, nên rất ham khám phá tìm hiểu, thế là trong chốc lát, không còn ai gần đây nữa, chỉ còn tôi và Igloo dắt nhau ngồi xuống 1 băng ghế đá và tiếp tục để em ấy nghỉ ngơi, hẳn vì tôi biết Igloo vẫn còn mệt mỏi sau chuyến đi ấy lắm.
-Em khỏe mà anh, em muốn đi tới đi lui cho thoải mái, và muốn ngắm nhìn phong cảnh nơi đây, anh dìu em nhé?
-Được nhưng phải hứa với anh, nếu thấy trong người không được khỏe, thì phải bảo với anh ngay đấy!
-Dạ em biết mà!
Tôi dìu em băng qua hàng rào cỏ nhiệt đới kia, đứng trên những mô đá lỏm chỏm ,trước mắt chúng tôi, là biển nước trong xanh, sóng biển cứ nhấp nhô đập tung tóe dưới chân đá, trông đẹp vô cùng.
-Đây là biển Dunkerque đúng không anh?
-Ừ, sao giỏi vậy?
-Em có nghe maman kể về biển này ở Vườn quốc gia,nên đoán đại,không ngờ nó đẹp đến thế,đẹp hơn cả lời maman tả anh ạ!
-Ừ! Đẹp thật đấy.
-Anh biết không,maman còn kể rằng, bên vách những tảng đá này, có 1 loài hoa dại Hô-sê màu tím than , rất hiếm khi có người tìm thấy nó, maman bảo,nếu ai tìm được 7 bông Hô-sê, sẽ đạt được một điều ước đấy…
-Thế em muốn tìm loài hoa đó sao?
-Dạ, em đã muốn như thế từ khi em nghe được maman kể về nó.
-Nhưng,em cần tìm nó, vì muốn biết hoa Hô-sê trông như thế nào, hay em cần 1 điều ước?
-Thôi tìm nó rồi hãy tính, anh nhé?
Tôi tự hiểu trong lòng rằng,em muốn có 1 điều ước, em ấy khao khát muốn biết mẹ của mình là ai, thế nên tôi không chần chừ đi tìm loài hoa Hô-sê ấy, tôi không muốn phá tan đi giấc mơ lớn lao đó của Igloo.
-Anh Lucas ơi, bên này đây này, mau lên- Giọng Igloo mừng hớn hở.
Trước mắt tôi là 1 chòm hoa dại màu tím than rất đẹp, tôi chưa từng thấy loài hoa này bao giờ, cứ mỗi nhánh 2 lá thì 1 bông. Chẳng mấy chốc tôi vắt 2 ống quần lên gần gối, rồi từ từ leo xuống.
-Cẩn thận đấy anh Lucas!
-Anh chỉ thấy nơi đây có vài bông thôi, không đủ 7 bông, làm sao đây em? Hay là anh leo thấp xuống tí nữa nhé?
-Thôi anh ơi! –Igloo lớn tiếng hơn cho tôi nghe rõ. – Như thế được rồi, anh mang lên 1 bông cho em ngắm kỉ rồi làm kỉ niệm thôi, em không cần đến điều ước ấy đâu, anh leo lên đi, nguy hiểm lắm!
Giữa tiếng sóng biển rất to, nhưng tôi nghe vẫn rõ lời Igloo nói. Nhưng thoáng nhìn lên trên vẻ mặt của Igloo, tôi thấy đôi mắt em ấy có 1 sự khao khát mãnh liệt, nên tôi quyết định tuột thêm vài bước chân nữa…
Quả thật không may, tôi bị ngã nhào xuống vách đá ấy…
Tôi chỉ còn nhớ khi tôi vừa ý thức được mình bắt đầu ngã, Igloo đã hét lên rất lớn. Đến khi tôi nằm gọn dưới vách đá cao hơn 15m, đôi mắt tôi bắt đầu loạng choạng xay xẩm rồi nhắm xầm lại…
-Anh Lucas , anh Lucas, tỉnh lại đi anh…
Đôi mắt tôi nặng trĩu, nhưng vẫn cố gắng mở ra vì nghe được giọng nói ấm áp quen thuộc. Khi hoàn toàn tỉnh dậy,toàn thân tôi nhức mỏi, nhưng lại có cảm giác êm ái khi vai và đầu của tôi nằm trong vòng tay Igloo. Tôi mỉm cười dù đau nhức lắm…
-Anh tỉnh lại rồi…Lucas anh tỉnh rồi đúng không?
-Anh đang ở đâu thế Igloo?
-Trong lều anh ạ, lúc anh ngã xuống đó, em đã chạy đi tìm các bạn,họ cùng nhau đưa anh lên, ai nấy đều hoảng loạng. Anh làm em lo lắm biết không?
-Họ đâu cả rồi?
-Cả bọn đang ở ngoài biển, tiếp tục việc tham quan rồi, em bảo cứ để em lại chăm sóc anh, nên họ yên tâm hơn…
-Anh vô dụng quá, mỗi việc hái hoa Hô-sê cho Igloo mà củng không làm được.
-Ai bảo không làm được, anh nhìn này…-Nói rồi Igloo chìa ra 7 bông hoa Hô-sê tím tựa màu hoàng hôn cho tôi xem.
-Thế à! Hay nhỉ, em ước đi.
-Điều ước thành hiện thực rồi ngốc à!.Lúc anh ngất đi, em lo quá,chỉ ước sao lại nhìn thấy anh cười. Giờ thì em rất yên tâm khi nhìn anh thế này …Tạ ơn Chúa!
Nói rồi nó lại dúi đầu tôi vào ngực, gió biển Dunkerque mùa này hẳn lạnh lắm, nhưng trong lòng tôi có chút ngọn lửa ấm áp vì tôi biết em rất thương tôi…
---------------------
@ mui-mui , @ masque , @ Let's smile , @ Mr.Boogie , @ Iphone
Mr Cùi Cùi
04-07-2011, 09:21 PM
CHAP 6 : Tôi, 20 và những đóa hoa hồng …
“…Happy birthday to you ! Happy birthday to you ! Happy birthday Happy birthday! Happy birthday Igloo!”
-Chúc mừng sinh nhật, Igloo!
Vừa bước vào nhà sau chuyến đi gấp lên thành phố trở về,Tôi ngạc nhiên vì trước mắt tôi, anh Lucas, maman, cả chú và dì Frank nữa, mọi người đều có mặt đông đủ bên chiếc bánh ga-tô bằng sô-cô-la trắng, hát bài “happy birthday” tặng tôi, thật sự ngay lúc ấy tôi rất bất ngờ và hạnh phúc. Thật sự tôi không thể nhớ được hôm nay là ngày sinh nhật của mình nữa.
-Bất ngờ lắm hay sao mà đứng trơ ra thế nhóc con, chúc mừng tuổi mới nhé !
–Anh Lucas nhìn tôi củng có vẻ hạnh phúc lắm!
-Chú và dì nghĩ ra điều ngày đấy, để tạo bất ngờ cho cháu, thích không nào?- Dì Frank.
-Chứ chẳng phải Igloo nó sinh ngay vào ngày lễ Noel nên bà mới nhớ đấy sao. Sinh nhật tôi bà chẳng phải củng không nhớ còn gì?- Chú Frank hằng hộc.
-Thôi mà, ông cứ trách móc, hôm nay sinh nhật thằng nhỏ, bỏ qua đi, nào, Igloo vào đây, cắt bánh kem cùng cả nhà nào!- Dì Frank lại trìu mến..
-Khoan đã! – Anh Lucas hối hả.– Em cầu nguyện đã nào!
Tôi nhìn anh Lucas, rồi quay sang nhìn cả nhà, rồi nhắm đôi mắt lại cầu nguyện. Trong giây phúc ấy, tôi đã hy vọng, cho tôi và cả gia đình mãi được hạnh phúc và ấm cúng như thế, nhất là đối với Lucas…và rồi tôi khẽ cười…
-Đây là quà của maman, maman già rồi, không biết con trai thích gì, nên mấy hôm nay đan cho cháu 1 chiếc mũ, hy vọng con thích.
Tôi ôm vội maman, và nhìn bà.- Vâng con thích lắm thưa maman, cám ơn maman nhiều lắm!
-Đến lượt dì và chú nhé! Dì định tặng cho cháu 1 chiếc xe đạp mới, nhưng chú lại bảo cháu thích đôi giày trượt tuyết, nên dì củng quyết định mua đôi giày này cho cháu, tuy gần hết Đông rồi, nhưng tuyết vẫn còn dày đặc ngoài kia, cháu hãy nhận lấy món quà này, chúc cháu tuổi mới thật vui. Cháu nhé! –Nói rồi dì ôm tôi vào lòng và không quên khe khẽ câu chúc mừng sinh nhật!
Chợt quay sang nhìn Lucas, tôi thấy anh tiến lại gần , và trao tôi 1 bó hoa hồng lửa,sở dĩ có tên hoa hồng lửa bởi loài hoa này, chỉ có ở miền Nam nước Pháp, và chúng có màu đỏ rực, tượng trưng cho tình yêu vĩnh cữu! Dì Frank không lấy làm lạ vì món quà của anh Lucas, mà quay sang nói với chú Frank …
-Ông thấy 2 anh em tụi nó thân thiết đến mức đáng ganh tị không?, tôi là mẹ mà thằng Lucas có bao giờ tặng loại hoa này cho tôi đâu.
-Thôi mà mẹ, sinh nhật mẹ lần sau con hứa sẽ tặng loại hoa này cho mẹ thích mà.-Lucas củng có lúc nủng nịu như thế với mẹ, nhưng sau đó nhìn tôi rồi nói.
-20 tuổi rồi nhé, trở thành người lớn rồi, em hãy xem cho kĩ bó hoa này, anh vất vả lắm mới có được đấy, hy vọng em thích món quà của anh nhé nhóc!…-Nói rồi anh xoa xoa đầu tôi,không hiểu sao tôi nhìn anh và lại cảm giác hạnh phúc đến vậy…
20 tuổi, đã 20 năm tôi sống trong gia đình nhỏ đầy hạnh phúc này, nhưng có lẽ chính giây phút này là giây phút tôi cảm thấy hạnh phúc nhất…
-Igloo ơi! Igloo?
Tôi trong phòng ngủ và nghe tiếng Lucas gọi tôi thất thanh. Sau đó cánh cửa phòng bật ra.
-Trời, em trong này từ nãy đến giờ sao? Anh tưởng em ngoài vườn,nên tìm em từ nãy đến giờ!
-Ơ, ai bảo em ngoài vườn ,sau khi ăn uống xong với cả nhà, thấy hơi mệt, nên tắm xong em vào phòng cho khỏe ấy mà!
-Thế à? Em đang định làm gì thế?
-Em đang sắp xếp giường ngủ, anh đi tắm đi,rồi ngủ sớm, mai dậy em và anh đi dạo, chịu không?
-OK! anh ra ngoài tắm, rồi sau đó mình nói chuyện tiếp!
Nói rồi Lucas đi ra ngoài và đóng cửa lại, trong khi tôi loay hoay với mớ quà tặng của cả nhà.Chợt nhìn vào bó hồng lửa của Lucas, tôi thấy 1 mẫu giấy nhỏ có viết vài chử của anh Lucas…
“Sinh nhật 20 vui vẻ nhé Igloo của anh! Anh sẽ mãi thương yêu em đến khi tàn cánh hoa cuối cùng!”
Tôi hạnh phúc vô cùng khi đọc được dòng thư ấy, nhưng rồi chợt thoáng có 1 suy nghĩ rất trẻ con! Hoa nào mà chả có lúc tàn chứ! Anh Lucas này thật ngốc quá…Chả lẽ tàn hết rồi không nghĩ đến tôi nữa sao?
-Này nhóc,sao ngồi thẫn thờ ra với món quà của anh đấy, không thích sao?
-Anh tắm xong rồi đấy à? Thôi ngủ sớm đi, em tắt đèn đây! – Tôi tỏ vẻ giận dỗi!
-Khoan đã, sao mặt em trông có vẻ giận dỗi thế kia! Anh làm gì để em bực tức à?
-Sao lại tặng bó hoa hồng ấy rồi lại bảo gì mà thương yêu em đến tàn cánh hoa cuối cùng? Ngốc thế, hoa tàn hết thì không còn thương em nữa à?
Không hiểu vì sao Lucas cười phá lên, rồi anh mang bó hoa ấy đến gần, ôm lấy tôi.
-Chả phải lúc nãy anh bảo em nhìn cho kĩ bó hoa còn gì? Em mới là tên đại ngốc đấy!
Nói rồi anh rút 1 trong 20 đóa hoa hồng ra, chìa cho tôi.
-Em thử ngửi xem, hoa này thơm không?
Quả thật chả có chút mùi hương,tôi ngạc nhiên nhìn cho kĩ, hóa ra đây chỉ là những bông hoa hồng giả!
-20 đóa hoa này,đều là giả, mà giả thì làm sao tàn được, nghĩa là anh sẽ mãi thương yêu em,chẳng bao giờ thay đổi đâu, ngốc à!
Tôi đỏ ửng mặt lên, nước mắt dường như ngấn tròng .Anh Lucas nhìn tôi bằng ánh mắt âu yếm hơn bao giờ hết, tôi vội ôm chặt lấy anh , rồi khẽ nói lời cảm ơn trong hạnh phúc…
---------------------------
@ mui-mui , @ masque , @ Iphone
Powered by vBulletin® Version 4.1.8 Copyright © 2012 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.