MatBiec
26-01-2007, 03:04 PM
Liêu trai
Nguoi viet: Kei
Dam tinh chat van phong Lieu trai Trung quoc.
Cong voi cach viet Hien dai thuan tuy Viet Nam.
Mang am huong Ma quai, Hoang duong va Mo ho.
Chong chi dinh tre em duoi 18, nguoi Yeu tim.
Minh An người Sài gòn chính gốc. Thuở nhỏ tánh tình hiền lành ít nói, được cái trau chuốt và học khá. Nhưng không hiểu sao càng lớn lại càng bỏ bê giảng đường học phận, thi Đại học mãi không đậu. Cha mẹ buồn rầu không nói được con, ngặt nỗi đã 23 tuổi đầu mà vẫn lông ngông ra rại. Nhưng cha mẹ chàng nào có hiểu cớ sự? Minh An bỏ bê việc ôn luyện cũng chỉ, chắc mẩm, mình chàng biết rõ nguyên nhân: Chàng đang quanh quẩn trong cái nhân tình thế thái bạc bẽo trắng đen tình yêu đồng giới nhập nhằng lươn lẹo. Ngẫm cha mẹ không hiểu con, chàng cũng buồn rầu thêm ngày đêm như người mất trí. Nhân tình đểu cáng lừa lọc vây hãm chàng. Chàng ngán.
Sau nhiều đêm suy tư canh thâu suốt sáng, trông phận mình ăn chơi lêu lổng mãi cũng chán, Minh An mong manh nhìn tương lai tăm tối đang đón chờ chàng mà lắc đầu. Chàng thương cha già mẹ bệnh, một phần ghét tình đời bạc bẽo nên quyết tâm một lần gầy dựng lại từ đầu, quyết sĩ tử một phen lao vào chốn thi tài lấy danh phận. Minh An xin cha mẹ cho về quê sống ẩn, mang cớ không khí thanh nhã, không vướng bận đèn vàng xa hoa nơi Sài gòn ăn chơi để dễ dàng tự ôn luyện. Cha mẹ thương con khóc thút thít, cũng mừng con có chí tâm cao xót xa mấy đành bằng lòng cho con lên đường.
Về phần ở dưới quê, ông bà thân sinh Minh An có một ngôi nhà trống do tổ tiên để lại. Từ ngày vợ chồng di dời lên Sài gòn làm ăn, ngôi nhà do bà cô goá trông coi. Treo bảng bán mãi mà không ai mua, nếu như Minh An không đòi về làm nơi ôn luyện, chỉ dăm ba năm nữa là ngôi nhà đi vào quên lãng. Nói như thế cũng cốt cho thấy rằng ngôi nhà đã cổ lắm rồi, nhưng vì là đất tổ tiên nên không dám bỏ hoang, cũng may có bà cô goá ở trông nom. Không biết Minh An sẽ sống ở đó trong mùa chuẩn bị thi cử thế nào, nghĩ đến mà cha mẹ chàng chảy ròng khóc cho con. Thôi thì số trời, đành nhờ bà cô chăm sóc cho chàng. Ngày Minh An lên đường, đất trời vẫy vùng, lòng người cũng xót xa. Chàng tìm quên nơi bình yên đẫm mùi cỏ cháy. Liệu rồi mọi chuyện sẽ êm xuôi như mọi người hằng mong đợi? Âu cũng xem vào số mệnh.
Khí trời quê thanh nhã nưng nức mùi cỏ. Bầu trời lúc nào cũng xanh cao không ồ ạt bon chen như Sài gòn, Minh An hít rần rần luồng trong lành ấy vào thanh quản, chàng hy vọng ngày bình yên kéo dài. Thế nhưng, khi Minh An vừa đặt chân vào hiên nhà, gió bất ngờ thổi đến từng chặp. Trời vội vàng đen kịt như gã hoạ sĩ bất cẩn làm đổ lọ màu đen loang lổ nền giấy trắng. Trời làm giông bão, lòng trai xa nhà thoáng chút ngừng hân hoan. Trong mắt Minh An xốn xang khó tả. Tự nhiên, sao chàng thấy sợ sợ. Quên bẵng khí trời làm loạn, chàng bước vào nội thất bên trong ngôi nhà. Ngôi nhà quá hoang mang rờn rợn kì quái. Bà cô goá đón chàng như một người ủ dột từ ngàn đời, nay tìm thấy niềm vui con con. Sau khi tiếp chuyện qua loa bằng vài nụ cười cố hữu, Minh An đi vòng vòng quanh nhà. Ngôi nhà rộng với thiết kế đơn giản: một phòng khách âm u với chiếc trường kỉ to oạch nổi bật kê trong góc. Hai phòng ngủ đóng cửa im ỉm bụi bám lảng vảng ở mấy khe vuông vức, có lẽ mới được lau chùi. Cuối cùng là phòng bếp với vài chiếc nồi cáu đen móp méo. Nhìn khung cảnh xung quanh nhà mà chàng thấy ủ dột, nhưng cũng đành bấm bụng chịu đựng, chịu đựng cho tương lai của chàng. Theo sự sắp xếp của bà cô thì Minh An sẽ ở trong căn phòng cuối cùng gần mé bếp, vì phòng này có cửa sổ nhìn ra khu vườn sau nhà, cho chàng dễ dàng nắm chọn không khí để thông cho việc dùi mài. Căn phòng gần với phòng khách thì vốn dĩ của bà cô cũng lâu năm lắm rồi. Mọi việc thế là chu toàn. Nhưng trong lòng Minh An, luôn xao động một cảm giác khó tả, như thể đôi khi chàng thấy mình là con người khác, ngỡ ngàng với những việc mình chọn.
Vài tuần lễ trôi qua nhẹ nhàng và bình an. Dường như Minh An đã tập quen dần với cuộc sống thôn quê đơn giản, chàng thấy khoan khoái lạ thường, cảm giác xốn xang khác lạ cũng biến mất. Minh An thích ngắm nhìn trời đất sau mỗi lần đặt bút, chàng nhìn mọi thứ qua khung cửa sổ hướng ra sau vườn nhà, màu xanh mát cây cỏ đủ làm dịu lòng bất cứ cơn mệt nào. Lấp loé sâu trong tán lá lung lay buổi chiều tà, Minh An phát hiện có một căn nhà nhỏ. Không phải, nhìn kĩ giống một căn lều hơn. Căn lều cổ xưa lụp xụp lá ngói xung quanh. Chàng thắc mắc, hỏi bà cô trong bữa cơm tối thì được biết đó là căn lều của người làm vườn. Ông này ngày xưa làm vườn cho nhà tổ tiên chàng, theo lời bà cô thì sau này bỏ đi biệt tích đâu đó. Chàng ậm ừ nghe không rớt một lời, rồi lại tự nhiên lạnh gáy. Đêm lại có bão. Gió rít miên man từng chặp, quái, đất trời cứ dồn dập vồn vã. Bao nhiêu cảm giác yên lành bỗng mất hết, Minh An mường tượng ra nhiều hình ảnh lộn xộn không trật tự. Cái cảm giác ban đầu khi mới bước chân vào ngôi nhà trở về, chàng buông lơi chén cơm sau tiếng than thở của bà cô goá, đại khái là ông trời nổi giận gì đấy, rồi bỏ về phòng. Chàng sợ. Phải. Chàng sợ. Cơn sợ làm chàng cố nhắm mắt một cách gượng gạo. Ngay cả chàng, cũng không bao giờ biết, chính đêm giông bão này là điểm khởi đầu cho hàng loạt những điều ghê rợn mà cả đời chàng về sau, cũng không bao giờ quên được.
Giấc ngủ cứ nhấp nhấp trên bờ vực mê tỉnh làm Minh An liên hồi cử động, không tài nào ngủ sâu được. Người chàng nóng ran mặc ngoài trời gió ùa ập những luồng lạnh toát. Tiếng gió chảy theo hàng dọc mái tôn phát ra những tiếng cộc cạch như bước chân người đi chậm rãi trên nền sàn gỗ. Cộc cạch. Cộc cạch. Không phải, rõ ràng là tiếng bước chân tì lên từng khe hở của sàn nhà gỗ. Môi mép Minh An bắt đầu co giật nhẹ nhẹ khi biết đúng là thứ ma quỷ mà chàng nghĩ đến đang chuẩn bị xâm hại chàng. Im lặng. Rì rào. Cộc. Cạch. Thanh quản Minh An dần căng ra. Đúng vào lúc miệng chàng sắp phát ra thứ âm thanh kinh hãi có thể ghê hơn cả giấc mơ kinh hoàng của một người hay đi đêm trong nghĩa địa thì cánh cửa phòng chàng lung lay, âm thanh ken két chua ngoa khô khốc tựa giọng khè khè của quái thú. Chàng hét trong vùng vẫy, đưa đôi tay lên bịt mặt. Cứ tưởng tượng cơn sợ hãi của một người đang ở điểm cực độ mà liên tưởng đến chàng. Rồi chàng cảm nhận được đôi tay gầy guộc lạnh toát đang gỡ bàn tay mình ra. Chàng ú ớ the thé:
_Tránh ra! Tránh ra! Đồ ma quỷ!
_Ôi con ơi, tội tình gì mà gọi cô là đồ ma đồ quỷ. Cầu trời bắt cái thứ dơ bẩn ấy đi. Này An, An, cô đây con!
Chàng hốt hoảng thoáng lợ nhợ nghe có giọng nói, cái thứ giọng lại rại chỉ có ở những người già sống lam lũ cả đời miền quê. Ma ư? Lớn như chàng rồi, mà tin vào trên đời này có ma ư? Tâm hồn Minh An bình tĩnh lại, chàng nâng tay cho bà cô gỡ ra. Đúng rồi, đích thị là cô chàng chứ chẳng phải nào hồn ma bóng quế trêu ghẹo.
_An ơi, là cô đây con. Ôi...Thiệt cái thằng mày làm tao sợ quá. Mưa gió to lớn thế này, đã đóng cửa sổ cửa nẻo vào hết chưa con. Cô vào xem chừng mày đã đóng chưa, cô tưởng mày ngủ rồi. Gớm cái thứ con trai thành phố mà nhát thế con!
Chàng lấy tay quẹt mồ hôi chán, quanh người mồ hôi vẫn tuôn ra như tắm. Minh An lấp liếm:
_Con đóng rồi thưa cô. Mà...à, con chỉ nằm mơ thôi cô à, chứ con không sợ ma qué gì đâu cô.
_Được rồi. Tội nghiệp cháu tôi. Thôi con ngủ ngon nhé. Đừng nhắc đến mấy cái thứ xui xẻo đó nữa nghe không con!
Minh An nhìn bà cô bước ra khỏi phòng mà không khỏi lung lay lòng. Chàng tự vỗ chán mình cái bốp rồi thầm nhếch mép. Quá cha, tầm tuổi này như chàng mà còn suýt vãi ra vì sợ ma. Ôi vui thay nếu bạn bè mà biết được thì chẳng khác chi chàng đang tấu hề! Gió thôi đập. Minh An nằm mãi trong thao thức. Đêm gió mà trời không mưa, giá như có cơn mưa nào rơi xuống ru chàng vào giấc say thì cũng ấm tình. Tiếng sục sạo của bà cô già đã thôi động đậy hẳn. Chàng khẽ mang máng nhớ về cha mẹ, nhớ về những gương mặt baby của bao nhân tình đáng yêu. Rồi chàng khẽ khóc. Giấc ngủ vô tư kéo về. Đêm có những giấc mơ loạn xị.
Câu truyện rùng rợn trong đêm giông bão không dừng lại một cách đơn giản như thế. Đến bây giờ khi nghĩ lại, Minh An vẫn mơ hồ không chịu tin, thực sự trên đời này có những điều quái dị. Quay lại việc chàng trai 23 tuổi đang đèn sách ôn thi trong căn nhà đầy chất ma quái, ngay lúc này chàng đang ngon giấc với những giấc mơ loạn xị không một ai thức để có thể khâu ghép chúng lại được. Nửa đêm, chàng bị đánh thức bởi những tiếng lạo xạo bên ngoài cửa sổ. Nói về cửa sổ quay ra vườn sau nhà, chỉ được làm bằng tấm ván ép mỏng mốc đen cong ceo, được chống bằng một thanh gỗ khi mở, lúc cần đóng chỉ việc hạ thanh gỗ xuống, lai còn thấp lè tè một người cao ráo nhón lên là đưa chân qua được. Hầu hết cửa sổ của những căn nhà trong xóm đều được thiết kế đơn giản. Những tiếng lạo xạo bên ngoài lúc ồn ào lúc tắt bặt không theo một quy luật nào. Rút kinh nghiệm lần trước, lần này chàng bình tĩnh hít thở sâu. Đúng rồi, không việc gì phải sợ, lại là cô chàng đang quanh quẩn trong cơn khó ngủ cố hữu của một con người đang đứng trước tuổi già? Chàng bèn đánh tiếng, vừa bực tức một đêm mà bị quấy rầy hai lần vừa dò hỏi xem có phải đó là cô của chàng hay không.
_Cô hả? Cô lại làm gì ngoài đó thế?
Hai giây. Mười giây. Không có tiếng trả lời. Chàng lập lại, giọng khô cứng không cảm xúc:
_Cô ơi.
Nỗi sợ hãi ban đầu ùa về dâng lên trong chàng theo từng cấp độ một. Nếu là cô của Minh An sao bà ta không lên tiếng? Âm thanh lạo xạo của một vật gì đó dựa vào dưới vách cửa sổ, rõ là có ai đó.
_Ai vậy? Ai ngoài đó phải không?
Thoáng có tiếng hư hứ rất nhẹ, nhẹ như thể trong khoảng khắc của một giây yên tĩnh đỉnh điểm, ta mới nghe rõ được nó. Tự nhiên Minh An can đảm lạ lùng. Nếu thế, thì đó là ai đó, cụ thể là người, chứ làm gì có hồn ma quỷ sứ nào ngồi thu lu dước góc cửa sổ phòng chàng? Chàng đưa tay quẹt những vãi mồ hôi còn sót lại trên mũi, chút ngập ngừng chàng với tay chống cửa sổ lên.
_An!
Sập! Minh An giật nảy mình đánh rơi thanh gỗ, tấm cửa sổ đánh ào xuống phát một tiếng động to lớn. Chàng quay lại lối cửa chính, một bóng người đen thui thấp lè bè dáng rù về phía trước, mái tóc buông xoã như người điên không động đậy. Chàng dụi mắt. Không kịp nhận để cho chàng định thần lại, tiếng nói từ bóng đen ấy phát ra gãy guộc rời rạc:
_Con vừa kêu cô, chuyện gì nữa thế? Sao không ngủ đi mà tính mở cửa sổ ra làm gì.
_Khô.. ô…ng…- Chàng phát ra bằng giọng run run. Minh An cảm thấy sợ bà cô quá thể - Con tính hóng gió một chút thôi ạ…
_Gió mưa thế này thì cửa nẻo phải cận thận. Mày tính hù bà già nhát gan này à. Ngủ đi mai rồi học bài cho đàng hoàng, cháu ạ. Tuổi trẻ chúng mày thật là khó bảo.
Bà cô vừa nói vừa bước ra khỏi phòng Minh An, vừa đi bà vừa nhấp nháy nói gì đó Minh An nghe không rõ. Chàng không quan tâm. Ngay lúc này chàng chỉ muốn biết dưới khung cửa sổ kia là thứ gì. Cơn tỉnh ngủ cùng với việc biết chắc trong nhà này, không chỉ cô đơn mình chàng làm Minh An thôi bớt sợ hãi. Chàng nhấc cửa sổ lên rồi với tay lấy thanh gỗ đỡ chúng dậy. Quả thật có một vật đang thu lu mình trong một góc. Qua ánh sáng nhá nhem tối, chàng biết đó là con người. Vậy là, con người thật. Nếu như là con người thì chàng làm qué gì phải sợ! Cùng lắm chỉ là tên ăn trộm mà to lớn vạm vỡ như chàng thừa sức làm một tên xấu số ngã quỵ. Minh An quày quả đánh tiếng, chàng nói nhỏ đủ để không làm phiền bà cô có phần khó chịu chưa biết chắc đã ngủ hay chưa:
_Nè, ai đó? Quanh quẩn phòng tôi làm gì?
Nam nhân – Minh An nghĩ thế bởi chàng phát hiện con người hù chàng nãy giờ tóc ngắn – lí nhí ngước lên nhìn chàng, giọng nhỏ nhẹ nhưng đủ nghe rõ trong đêm tĩnh mịch có cơn bão vừa dứt:
_Anh…anh đừng nghĩ em là ăn trộm. Em chỉ đi tìm con Mimi nhà em thôi, nó đi đâu từ tối giờ chưa về.
_Mimi nào? Nhà em ở đâu? Tìm Mimi sao lại đến cửa sổ phòng anh làm gì? Hay em nghĩ anh bắt cóc Mimi của em?
Thằng nhóc đứng dậy, chàng nghĩ thế, cứ nhìn gương mặt non choẹt nổi bần bật dưới vài luồng sáng hiếm hoi, cộng với cách xưng hô của nó là Minh An rõ ngay thôi mà. Nó nhìn chàng bằng đôi mắt buồn rầu thánh thiện như một thiên thần. Chàng xin thề là lúc ấy, thằng nhóc đang đứng đối diện chàng đẹp như một thiên thần.
_Mimi là con chó nhà em. Nó hay đi quanh quẩn chơi lắm. Đêm gió to thế này, mà nó lại chưa về, nên em mới đi tìm nó.
Rồi nó xoay lưng lại chỉ tay về cuối khu vườn:
_Nhà em ở đó đấy. Em tìm hoài không thấy Mimi đâu, nên mới ngồi đây chờ nó. Thỉnh thoảng nó và em vẫn hay ghé ngay cửa sổ này chơi với anh mà…
Minh An nhíu mày. Làm gì có chuyện chàng hay chơi đùa với một thằng nhóc và một con chó đi lạc tên Mimi ở đây? Vả lại, ngôi lều cuối vườn là của ông người làm, thực chất nay bỏ hoang mà, chính xác chàng nghe cô nói thế trong bữa cơm chiều mà? Lẽ nào có người sống ở đó mà cô giấu chàng? Minh An biết có sự nhầm lẫn, nhưng chàng không để ý nhiều lắm. Chàng hỏi:
_Thế em ngồi đây từ tối đến giờ à?
_Em…em chỉ chờ Mimi…- thằng nhóc cúi đầu.
_Em nên về đi, đừng lo lắng. Chó khôn lắm, tự khắc nó biết đường trở về nhà thôi. Nếu ngày mai nó chưa về, thì anh sẽ cùng đi tìm với em, chịu không nhóc?
_Nhưng em chỉ muốn về cùng Mimi.
Trước thái độ kiên quyết của thằng nhóc, chàng bèn lắc đầu. Chợt nhớ ra điều gì, chàng lên tiếng:
_Thế ba mẹ không chờ em về sao?
_Em không có mẹ. Ba em cũng đi vắng. Có mình em và Mimi thôi, nên em muốn có Mimi bên cạnh. Em sẽ không về một mình nếu không tìm được Mimi.
Chàng nghe giọng thằng nhóc mà cảm thấy tội nghiệp. Nếu như để mình nó ở trong căn lều phía cuối vườn thì chàng quá nhẫn tâm. Minh An nghĩ ra một cách.
_Hay vào phòng anh ngủ tạm nhé. Nếu như Mimi có về thì nó sẽ đến ngay cửa sổ này mà, đúng không? Không phải em và nó hay đến chỗ này chơi sao? Nếu sáng mai Mimi không về, anh sẽ cùng em đi tìm. Chịu chưa?
_Anh nói thật chứ…?- Giọng thằng nhóc sợ sệt và e dè – Anh không đuổi em đi nữa hả?
_Anh có đuổi em bao giờ!
Sau đó, Minh An đưa tay dìu thằng nhóc bước qua cửa sổ. Vì nghĩ cả hai là đàn ông với nhau, mà chính chàng cũng chẳng có ý đồ đen tối gì với những người bình thường, vả lại thằng nhóc quá thánh thiện nên Minh An chẳng có lí do nào để lởn vởn những suy nghĩ bậy bạ trong đầu, Minh An bảo nó ngủ tạm trong góc giường, còn chàng nằm phía ngoài. Chàng thở phào sau một đêm có quá nhiều biến cố. Giá như chàng cứ ngủ một lèo thì đâu có chuyện gì xảy ra! Rồi chàng ngã mình nằm dài xuống tấm phản giường.
Nguoi viet: Kei
Dam tinh chat van phong Lieu trai Trung quoc.
Cong voi cach viet Hien dai thuan tuy Viet Nam.
Mang am huong Ma quai, Hoang duong va Mo ho.
Chong chi dinh tre em duoi 18, nguoi Yeu tim.
Minh An người Sài gòn chính gốc. Thuở nhỏ tánh tình hiền lành ít nói, được cái trau chuốt và học khá. Nhưng không hiểu sao càng lớn lại càng bỏ bê giảng đường học phận, thi Đại học mãi không đậu. Cha mẹ buồn rầu không nói được con, ngặt nỗi đã 23 tuổi đầu mà vẫn lông ngông ra rại. Nhưng cha mẹ chàng nào có hiểu cớ sự? Minh An bỏ bê việc ôn luyện cũng chỉ, chắc mẩm, mình chàng biết rõ nguyên nhân: Chàng đang quanh quẩn trong cái nhân tình thế thái bạc bẽo trắng đen tình yêu đồng giới nhập nhằng lươn lẹo. Ngẫm cha mẹ không hiểu con, chàng cũng buồn rầu thêm ngày đêm như người mất trí. Nhân tình đểu cáng lừa lọc vây hãm chàng. Chàng ngán.
Sau nhiều đêm suy tư canh thâu suốt sáng, trông phận mình ăn chơi lêu lổng mãi cũng chán, Minh An mong manh nhìn tương lai tăm tối đang đón chờ chàng mà lắc đầu. Chàng thương cha già mẹ bệnh, một phần ghét tình đời bạc bẽo nên quyết tâm một lần gầy dựng lại từ đầu, quyết sĩ tử một phen lao vào chốn thi tài lấy danh phận. Minh An xin cha mẹ cho về quê sống ẩn, mang cớ không khí thanh nhã, không vướng bận đèn vàng xa hoa nơi Sài gòn ăn chơi để dễ dàng tự ôn luyện. Cha mẹ thương con khóc thút thít, cũng mừng con có chí tâm cao xót xa mấy đành bằng lòng cho con lên đường.
Về phần ở dưới quê, ông bà thân sinh Minh An có một ngôi nhà trống do tổ tiên để lại. Từ ngày vợ chồng di dời lên Sài gòn làm ăn, ngôi nhà do bà cô goá trông coi. Treo bảng bán mãi mà không ai mua, nếu như Minh An không đòi về làm nơi ôn luyện, chỉ dăm ba năm nữa là ngôi nhà đi vào quên lãng. Nói như thế cũng cốt cho thấy rằng ngôi nhà đã cổ lắm rồi, nhưng vì là đất tổ tiên nên không dám bỏ hoang, cũng may có bà cô goá ở trông nom. Không biết Minh An sẽ sống ở đó trong mùa chuẩn bị thi cử thế nào, nghĩ đến mà cha mẹ chàng chảy ròng khóc cho con. Thôi thì số trời, đành nhờ bà cô chăm sóc cho chàng. Ngày Minh An lên đường, đất trời vẫy vùng, lòng người cũng xót xa. Chàng tìm quên nơi bình yên đẫm mùi cỏ cháy. Liệu rồi mọi chuyện sẽ êm xuôi như mọi người hằng mong đợi? Âu cũng xem vào số mệnh.
Khí trời quê thanh nhã nưng nức mùi cỏ. Bầu trời lúc nào cũng xanh cao không ồ ạt bon chen như Sài gòn, Minh An hít rần rần luồng trong lành ấy vào thanh quản, chàng hy vọng ngày bình yên kéo dài. Thế nhưng, khi Minh An vừa đặt chân vào hiên nhà, gió bất ngờ thổi đến từng chặp. Trời vội vàng đen kịt như gã hoạ sĩ bất cẩn làm đổ lọ màu đen loang lổ nền giấy trắng. Trời làm giông bão, lòng trai xa nhà thoáng chút ngừng hân hoan. Trong mắt Minh An xốn xang khó tả. Tự nhiên, sao chàng thấy sợ sợ. Quên bẵng khí trời làm loạn, chàng bước vào nội thất bên trong ngôi nhà. Ngôi nhà quá hoang mang rờn rợn kì quái. Bà cô goá đón chàng như một người ủ dột từ ngàn đời, nay tìm thấy niềm vui con con. Sau khi tiếp chuyện qua loa bằng vài nụ cười cố hữu, Minh An đi vòng vòng quanh nhà. Ngôi nhà rộng với thiết kế đơn giản: một phòng khách âm u với chiếc trường kỉ to oạch nổi bật kê trong góc. Hai phòng ngủ đóng cửa im ỉm bụi bám lảng vảng ở mấy khe vuông vức, có lẽ mới được lau chùi. Cuối cùng là phòng bếp với vài chiếc nồi cáu đen móp méo. Nhìn khung cảnh xung quanh nhà mà chàng thấy ủ dột, nhưng cũng đành bấm bụng chịu đựng, chịu đựng cho tương lai của chàng. Theo sự sắp xếp của bà cô thì Minh An sẽ ở trong căn phòng cuối cùng gần mé bếp, vì phòng này có cửa sổ nhìn ra khu vườn sau nhà, cho chàng dễ dàng nắm chọn không khí để thông cho việc dùi mài. Căn phòng gần với phòng khách thì vốn dĩ của bà cô cũng lâu năm lắm rồi. Mọi việc thế là chu toàn. Nhưng trong lòng Minh An, luôn xao động một cảm giác khó tả, như thể đôi khi chàng thấy mình là con người khác, ngỡ ngàng với những việc mình chọn.
Vài tuần lễ trôi qua nhẹ nhàng và bình an. Dường như Minh An đã tập quen dần với cuộc sống thôn quê đơn giản, chàng thấy khoan khoái lạ thường, cảm giác xốn xang khác lạ cũng biến mất. Minh An thích ngắm nhìn trời đất sau mỗi lần đặt bút, chàng nhìn mọi thứ qua khung cửa sổ hướng ra sau vườn nhà, màu xanh mát cây cỏ đủ làm dịu lòng bất cứ cơn mệt nào. Lấp loé sâu trong tán lá lung lay buổi chiều tà, Minh An phát hiện có một căn nhà nhỏ. Không phải, nhìn kĩ giống một căn lều hơn. Căn lều cổ xưa lụp xụp lá ngói xung quanh. Chàng thắc mắc, hỏi bà cô trong bữa cơm tối thì được biết đó là căn lều của người làm vườn. Ông này ngày xưa làm vườn cho nhà tổ tiên chàng, theo lời bà cô thì sau này bỏ đi biệt tích đâu đó. Chàng ậm ừ nghe không rớt một lời, rồi lại tự nhiên lạnh gáy. Đêm lại có bão. Gió rít miên man từng chặp, quái, đất trời cứ dồn dập vồn vã. Bao nhiêu cảm giác yên lành bỗng mất hết, Minh An mường tượng ra nhiều hình ảnh lộn xộn không trật tự. Cái cảm giác ban đầu khi mới bước chân vào ngôi nhà trở về, chàng buông lơi chén cơm sau tiếng than thở của bà cô goá, đại khái là ông trời nổi giận gì đấy, rồi bỏ về phòng. Chàng sợ. Phải. Chàng sợ. Cơn sợ làm chàng cố nhắm mắt một cách gượng gạo. Ngay cả chàng, cũng không bao giờ biết, chính đêm giông bão này là điểm khởi đầu cho hàng loạt những điều ghê rợn mà cả đời chàng về sau, cũng không bao giờ quên được.
Giấc ngủ cứ nhấp nhấp trên bờ vực mê tỉnh làm Minh An liên hồi cử động, không tài nào ngủ sâu được. Người chàng nóng ran mặc ngoài trời gió ùa ập những luồng lạnh toát. Tiếng gió chảy theo hàng dọc mái tôn phát ra những tiếng cộc cạch như bước chân người đi chậm rãi trên nền sàn gỗ. Cộc cạch. Cộc cạch. Không phải, rõ ràng là tiếng bước chân tì lên từng khe hở của sàn nhà gỗ. Môi mép Minh An bắt đầu co giật nhẹ nhẹ khi biết đúng là thứ ma quỷ mà chàng nghĩ đến đang chuẩn bị xâm hại chàng. Im lặng. Rì rào. Cộc. Cạch. Thanh quản Minh An dần căng ra. Đúng vào lúc miệng chàng sắp phát ra thứ âm thanh kinh hãi có thể ghê hơn cả giấc mơ kinh hoàng của một người hay đi đêm trong nghĩa địa thì cánh cửa phòng chàng lung lay, âm thanh ken két chua ngoa khô khốc tựa giọng khè khè của quái thú. Chàng hét trong vùng vẫy, đưa đôi tay lên bịt mặt. Cứ tưởng tượng cơn sợ hãi của một người đang ở điểm cực độ mà liên tưởng đến chàng. Rồi chàng cảm nhận được đôi tay gầy guộc lạnh toát đang gỡ bàn tay mình ra. Chàng ú ớ the thé:
_Tránh ra! Tránh ra! Đồ ma quỷ!
_Ôi con ơi, tội tình gì mà gọi cô là đồ ma đồ quỷ. Cầu trời bắt cái thứ dơ bẩn ấy đi. Này An, An, cô đây con!
Chàng hốt hoảng thoáng lợ nhợ nghe có giọng nói, cái thứ giọng lại rại chỉ có ở những người già sống lam lũ cả đời miền quê. Ma ư? Lớn như chàng rồi, mà tin vào trên đời này có ma ư? Tâm hồn Minh An bình tĩnh lại, chàng nâng tay cho bà cô gỡ ra. Đúng rồi, đích thị là cô chàng chứ chẳng phải nào hồn ma bóng quế trêu ghẹo.
_An ơi, là cô đây con. Ôi...Thiệt cái thằng mày làm tao sợ quá. Mưa gió to lớn thế này, đã đóng cửa sổ cửa nẻo vào hết chưa con. Cô vào xem chừng mày đã đóng chưa, cô tưởng mày ngủ rồi. Gớm cái thứ con trai thành phố mà nhát thế con!
Chàng lấy tay quẹt mồ hôi chán, quanh người mồ hôi vẫn tuôn ra như tắm. Minh An lấp liếm:
_Con đóng rồi thưa cô. Mà...à, con chỉ nằm mơ thôi cô à, chứ con không sợ ma qué gì đâu cô.
_Được rồi. Tội nghiệp cháu tôi. Thôi con ngủ ngon nhé. Đừng nhắc đến mấy cái thứ xui xẻo đó nữa nghe không con!
Minh An nhìn bà cô bước ra khỏi phòng mà không khỏi lung lay lòng. Chàng tự vỗ chán mình cái bốp rồi thầm nhếch mép. Quá cha, tầm tuổi này như chàng mà còn suýt vãi ra vì sợ ma. Ôi vui thay nếu bạn bè mà biết được thì chẳng khác chi chàng đang tấu hề! Gió thôi đập. Minh An nằm mãi trong thao thức. Đêm gió mà trời không mưa, giá như có cơn mưa nào rơi xuống ru chàng vào giấc say thì cũng ấm tình. Tiếng sục sạo của bà cô già đã thôi động đậy hẳn. Chàng khẽ mang máng nhớ về cha mẹ, nhớ về những gương mặt baby của bao nhân tình đáng yêu. Rồi chàng khẽ khóc. Giấc ngủ vô tư kéo về. Đêm có những giấc mơ loạn xị.
Câu truyện rùng rợn trong đêm giông bão không dừng lại một cách đơn giản như thế. Đến bây giờ khi nghĩ lại, Minh An vẫn mơ hồ không chịu tin, thực sự trên đời này có những điều quái dị. Quay lại việc chàng trai 23 tuổi đang đèn sách ôn thi trong căn nhà đầy chất ma quái, ngay lúc này chàng đang ngon giấc với những giấc mơ loạn xị không một ai thức để có thể khâu ghép chúng lại được. Nửa đêm, chàng bị đánh thức bởi những tiếng lạo xạo bên ngoài cửa sổ. Nói về cửa sổ quay ra vườn sau nhà, chỉ được làm bằng tấm ván ép mỏng mốc đen cong ceo, được chống bằng một thanh gỗ khi mở, lúc cần đóng chỉ việc hạ thanh gỗ xuống, lai còn thấp lè tè một người cao ráo nhón lên là đưa chân qua được. Hầu hết cửa sổ của những căn nhà trong xóm đều được thiết kế đơn giản. Những tiếng lạo xạo bên ngoài lúc ồn ào lúc tắt bặt không theo một quy luật nào. Rút kinh nghiệm lần trước, lần này chàng bình tĩnh hít thở sâu. Đúng rồi, không việc gì phải sợ, lại là cô chàng đang quanh quẩn trong cơn khó ngủ cố hữu của một con người đang đứng trước tuổi già? Chàng bèn đánh tiếng, vừa bực tức một đêm mà bị quấy rầy hai lần vừa dò hỏi xem có phải đó là cô của chàng hay không.
_Cô hả? Cô lại làm gì ngoài đó thế?
Hai giây. Mười giây. Không có tiếng trả lời. Chàng lập lại, giọng khô cứng không cảm xúc:
_Cô ơi.
Nỗi sợ hãi ban đầu ùa về dâng lên trong chàng theo từng cấp độ một. Nếu là cô của Minh An sao bà ta không lên tiếng? Âm thanh lạo xạo của một vật gì đó dựa vào dưới vách cửa sổ, rõ là có ai đó.
_Ai vậy? Ai ngoài đó phải không?
Thoáng có tiếng hư hứ rất nhẹ, nhẹ như thể trong khoảng khắc của một giây yên tĩnh đỉnh điểm, ta mới nghe rõ được nó. Tự nhiên Minh An can đảm lạ lùng. Nếu thế, thì đó là ai đó, cụ thể là người, chứ làm gì có hồn ma quỷ sứ nào ngồi thu lu dước góc cửa sổ phòng chàng? Chàng đưa tay quẹt những vãi mồ hôi còn sót lại trên mũi, chút ngập ngừng chàng với tay chống cửa sổ lên.
_An!
Sập! Minh An giật nảy mình đánh rơi thanh gỗ, tấm cửa sổ đánh ào xuống phát một tiếng động to lớn. Chàng quay lại lối cửa chính, một bóng người đen thui thấp lè bè dáng rù về phía trước, mái tóc buông xoã như người điên không động đậy. Chàng dụi mắt. Không kịp nhận để cho chàng định thần lại, tiếng nói từ bóng đen ấy phát ra gãy guộc rời rạc:
_Con vừa kêu cô, chuyện gì nữa thế? Sao không ngủ đi mà tính mở cửa sổ ra làm gì.
_Khô.. ô…ng…- Chàng phát ra bằng giọng run run. Minh An cảm thấy sợ bà cô quá thể - Con tính hóng gió một chút thôi ạ…
_Gió mưa thế này thì cửa nẻo phải cận thận. Mày tính hù bà già nhát gan này à. Ngủ đi mai rồi học bài cho đàng hoàng, cháu ạ. Tuổi trẻ chúng mày thật là khó bảo.
Bà cô vừa nói vừa bước ra khỏi phòng Minh An, vừa đi bà vừa nhấp nháy nói gì đó Minh An nghe không rõ. Chàng không quan tâm. Ngay lúc này chàng chỉ muốn biết dưới khung cửa sổ kia là thứ gì. Cơn tỉnh ngủ cùng với việc biết chắc trong nhà này, không chỉ cô đơn mình chàng làm Minh An thôi bớt sợ hãi. Chàng nhấc cửa sổ lên rồi với tay lấy thanh gỗ đỡ chúng dậy. Quả thật có một vật đang thu lu mình trong một góc. Qua ánh sáng nhá nhem tối, chàng biết đó là con người. Vậy là, con người thật. Nếu như là con người thì chàng làm qué gì phải sợ! Cùng lắm chỉ là tên ăn trộm mà to lớn vạm vỡ như chàng thừa sức làm một tên xấu số ngã quỵ. Minh An quày quả đánh tiếng, chàng nói nhỏ đủ để không làm phiền bà cô có phần khó chịu chưa biết chắc đã ngủ hay chưa:
_Nè, ai đó? Quanh quẩn phòng tôi làm gì?
Nam nhân – Minh An nghĩ thế bởi chàng phát hiện con người hù chàng nãy giờ tóc ngắn – lí nhí ngước lên nhìn chàng, giọng nhỏ nhẹ nhưng đủ nghe rõ trong đêm tĩnh mịch có cơn bão vừa dứt:
_Anh…anh đừng nghĩ em là ăn trộm. Em chỉ đi tìm con Mimi nhà em thôi, nó đi đâu từ tối giờ chưa về.
_Mimi nào? Nhà em ở đâu? Tìm Mimi sao lại đến cửa sổ phòng anh làm gì? Hay em nghĩ anh bắt cóc Mimi của em?
Thằng nhóc đứng dậy, chàng nghĩ thế, cứ nhìn gương mặt non choẹt nổi bần bật dưới vài luồng sáng hiếm hoi, cộng với cách xưng hô của nó là Minh An rõ ngay thôi mà. Nó nhìn chàng bằng đôi mắt buồn rầu thánh thiện như một thiên thần. Chàng xin thề là lúc ấy, thằng nhóc đang đứng đối diện chàng đẹp như một thiên thần.
_Mimi là con chó nhà em. Nó hay đi quanh quẩn chơi lắm. Đêm gió to thế này, mà nó lại chưa về, nên em mới đi tìm nó.
Rồi nó xoay lưng lại chỉ tay về cuối khu vườn:
_Nhà em ở đó đấy. Em tìm hoài không thấy Mimi đâu, nên mới ngồi đây chờ nó. Thỉnh thoảng nó và em vẫn hay ghé ngay cửa sổ này chơi với anh mà…
Minh An nhíu mày. Làm gì có chuyện chàng hay chơi đùa với một thằng nhóc và một con chó đi lạc tên Mimi ở đây? Vả lại, ngôi lều cuối vườn là của ông người làm, thực chất nay bỏ hoang mà, chính xác chàng nghe cô nói thế trong bữa cơm chiều mà? Lẽ nào có người sống ở đó mà cô giấu chàng? Minh An biết có sự nhầm lẫn, nhưng chàng không để ý nhiều lắm. Chàng hỏi:
_Thế em ngồi đây từ tối đến giờ à?
_Em…em chỉ chờ Mimi…- thằng nhóc cúi đầu.
_Em nên về đi, đừng lo lắng. Chó khôn lắm, tự khắc nó biết đường trở về nhà thôi. Nếu ngày mai nó chưa về, thì anh sẽ cùng đi tìm với em, chịu không nhóc?
_Nhưng em chỉ muốn về cùng Mimi.
Trước thái độ kiên quyết của thằng nhóc, chàng bèn lắc đầu. Chợt nhớ ra điều gì, chàng lên tiếng:
_Thế ba mẹ không chờ em về sao?
_Em không có mẹ. Ba em cũng đi vắng. Có mình em và Mimi thôi, nên em muốn có Mimi bên cạnh. Em sẽ không về một mình nếu không tìm được Mimi.
Chàng nghe giọng thằng nhóc mà cảm thấy tội nghiệp. Nếu như để mình nó ở trong căn lều phía cuối vườn thì chàng quá nhẫn tâm. Minh An nghĩ ra một cách.
_Hay vào phòng anh ngủ tạm nhé. Nếu như Mimi có về thì nó sẽ đến ngay cửa sổ này mà, đúng không? Không phải em và nó hay đến chỗ này chơi sao? Nếu sáng mai Mimi không về, anh sẽ cùng em đi tìm. Chịu chưa?
_Anh nói thật chứ…?- Giọng thằng nhóc sợ sệt và e dè – Anh không đuổi em đi nữa hả?
_Anh có đuổi em bao giờ!
Sau đó, Minh An đưa tay dìu thằng nhóc bước qua cửa sổ. Vì nghĩ cả hai là đàn ông với nhau, mà chính chàng cũng chẳng có ý đồ đen tối gì với những người bình thường, vả lại thằng nhóc quá thánh thiện nên Minh An chẳng có lí do nào để lởn vởn những suy nghĩ bậy bạ trong đầu, Minh An bảo nó ngủ tạm trong góc giường, còn chàng nằm phía ngoài. Chàng thở phào sau một đêm có quá nhiều biến cố. Giá như chàng cứ ngủ một lèo thì đâu có chuyện gì xảy ra! Rồi chàng ngã mình nằm dài xuống tấm phản giường.